Nơi Non Xanh Khuất Bóng - Kính Trung Thư

Chương 59: Động đất



1 giờ 5 phút chiều, một trận động đất mạnh 5,8 độ Richter đã xảy ra tại thôn Vân Dương, huyện Nam Ninh.

May mắn thay, nhờ tâm chấn nằm sâu trong lòng đất nên dù phạm vi ảnh hưởng rộng, sức tàn phá đối với bề mặt địa hình lại không quá lớn.

Dẫu vậy, đứng trước sự cuồng nộ của thiên nhiên, khi lần đầu nếm trải cảm giác cận kề cái chết, chẳng ai có thể mỉm cười mà thốt ra hai chữ “may mắn” cả.

Trấn Nguyên Thông chỉ nằm cách thôn Vân Dương chưa đầy mười cây số nên rung chấn ở đây vô cùng dữ dội.

Khi ấy, Cố Diểu cùng mọi người tháo chạy khỏi khách sạn, cô ngã ngồi xuống đất, đôi chân bủn rủn không còn chút sức lực.

Do sự việc xảy ra quá bất ngờ, trong số mấy người đồng nghiệp đi cùng, có người còn chẳng kịp khoác thêm áo, chỉ phong phanh chiếc áo thun cộc tay trên người mà chạy bán sống bán chết ra ngoài.

Trời đất âm u, nhiệt độ ngoài trời giảm sút đột ngột, tiết trời tháng ba ấm áp dường như chỉ trong chớp mắt đã lùi ngược về cái rét cắt da cắt thịt của tháng chạp mùa đông.

Sau cơn đại chấn, vô số những mối nguy tiềm tàng và những điều bất định đang bao trùm lên khắp vùng tâm chấn như những đám mây đen nặng nề.

Trong thời đại Internet, tin tức lan truyền nhanh chóng mặt.

Chưa đầy hai mươi phút sau, tin tức về trận động đất tại huyện Nam Ninh đã liên tục xuất hiện trên trang nhất của các tỉnh thành lớn nhỏ.

Vợ chồng Cố Kính Minh tận huyện Đường khi hay tin đã lập tức gọi điện cho con gái, nhưng đầu dây bên kia chỉ báo không thể kết nối.

Ngay sau đó, họ lại gọi cho người cậu Thẩm Bằng đang ở huyện lỵ Nam Ninh, nhưng tình hình cũng không khá hơn, hoàn toàn mất liên lạc.

Thẩm Mẫn nắm chặt chiếc điện thoại, đi đi lại lại trong phòng khách, lo lắng đến phát khóc.

Chợt nhớ ra điều gì, bà vội vàng nhắc nhở chồng: “Nhanh lên, chẳng phải anh có số của Chủ nhiệm Vương bên Ủy ban Phát triển và Cải cách sao? Mau gọi điện hỏi thăm tình hình xem sao.”

Gương mặt Cố Kính Minh đanh lại đầy vẻ nghiêm trọng, ông mở khóa điện thoại, nhanh chóng tìm thấy dãy số cần gọi trong danh bạ.

Đã nhiều năm không liên lạc, giờ đây ông cũng chẳng còn tâm trí đâu mà hàn huyên, vừa bắt máy đã đi thẳng vào vấn đề chính.

Bất ngờ nhận được cuộc gọi từ người bạn cũ, Chủ nhiệm Vương thoáng ngẩn người mất hai giây. Sau khi nghe rõ ngọn ngành, ông kinh ngạc thốt lên: “Tiểu Cố ở Phòng Dự án là con gái ông sao?”

“Đúng vậy, con bé lên đường đến Vân Dương từ sáng sớm, giờ lại không liên lạc được. Bên chỗ ông có thông tin gì về vùng thiên tai không?”

Cố Kính Minh vốn là người điềm tĩnh, vững vàng, thế nhưng lúc này giọng nói đã không kìm được mà run rẩy.

Chủ nhiệm Vương thầm nghĩ, con gái thi đỗ vào Ủy ban Phát triển và Cải cách mà ông bạn già này lại giữ kín như bưng.

Nếu lão Cố đánh tiếng trước một câu, thì với tư cách là bậc chú bác, ông đời nào để con bé bị điều động xuống tận vùng nông thôn xa xôi như thế.

Ổn định lại tinh thần, Chủ nhiệm Vương lên tiếng an ủi hai vợ chồng: “Hiện có tin báo về, lãnh đạo đã trực tiếp xuống hiện trường rồi, hai người cứ yên tâm. Cường độ địa chấn không quá lớn nên chắc chắn sẽ không sao đâu. Sóng địa chấn vừa quét qua nên tín hiệu viễn thông bị nhiễu là chuyện bình thường, cứ đợi vài tiếng nữa rồi gọi lại xem sao. Có tin gì mới, tôi sẽ báo cho ông ngay lập tức.”

Chắc chắn… sẽ không sao đâu.

Cố Kính Minh nhớ lại giấc mơ kia, lòng nặng trĩu như đeo đá.

Sau khi gác máy, mỗi giây trôi qua dài tựa thiên thu.

Cứ trung bình năm phút một lần, hai vợ chồng lại thay nhau làm mới trang tin tức để ngóng chờ những cập nhật mới nhất từ vùng động đất.

Nhìn con số thương vong được thống kê tại thời điểm hiện tại, tim gan Thẩm Mẫn như muốn vỡ ra.

Bà đỏ hoe mắt nói: “Tại sao lại trùng hợp đến thế, tại sao cứ phải là Vân Dương? Biết thế này, có nói gì tôi cũng không để con bé đi.”

“Đừng cuống lên, không có tin tức gì lúc này chính là tin tốt nhất, chúng ta đợi thêm chút nữa.” Cố Kính Minh vươn tay ôm lấy vai vợ, thấp giọng an ủi.

Cuộc chờ đợi này kéo dài đằng đẵng suốt hai giờ đồng hồ.

Người gọi lại đầu tiên là người cậu Thẩm Bằng.

“Sóng viễn thông trong phạm vi mười cây số quanh thôn Vân Dương vẫn chưa khôi phục, hiện tại em cũng chưa liên lạc được với Diểu Diểu. Nhưng dựa theo thời gian xuất phát của đoàn công tác, em ước tính khi động đất xảy ra, họ vừa mới tới trấn Nguyên Thông không lâu, rất có thể sẽ vào khách sạn nghỉ ngơi trước chứ chưa kịp xuống nông thôn ngay đâu.”

Nghe đến đó, hai vợ chồng mới phần nào trút bỏ được nỗi lo.

_________

Cảnh vật bên ngoài cửa xe lùi lại phía sau vun vút.

Trên đường từ huyện lân cận chuyển hướng đi Nam Ninh, Chu Chính Lương liên tiếp nhận được báo cáo tình hình thiên tai từ trung ương và địa phương.

Sau khi xác nhận cường độ địa chấn và tâm chấn, anh lần lượt thực hiện vài cuộc gọi, bình tĩnh chỉ đạo công tác cứu hộ.

Những ngón tay của anh vô thức gõ nhẹ lên đầu gối, để lộ nội tâm chẳng hề phẳng lặng như vẻ bề ngoài.

Bốn giờ chiều, đoàn xe mới tới được huyện lỵ Nam Ninh.

Trên quảng trường trước trụ sở Ủy ban huyện, những chiếc lều tạm bợ đã được dựng lên. Nhân viên y tế tất tả qua lại băng bó cho những người bị thương nhẹ. Bầu không khí nồng nặc mùi thuốc sát trùng hòa lẫn với bụi đất.

Chu Chính Lương rảo bước tiến vào căn lều trung tâm, các quan chức địa phương lập tức vây quanh. Anh giơ tay ra hiệu miễn mọi thủ tục xã giao, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề: “Tình hình thương vong thế nào rồi?”

Huyện trưởng lau mồ hôi trên trán, báo cáo: “Hiện tại, trấn Nguyên Thông có bảy người bị thương nặng, mười một người bị thương nhẹ, một số ít nhà cửa cũ nát bị đổ sập. Tuy nhiên, liên lạc tại khu vực tâm chấn mới vừa khôi phục, tình hình cụ thể vẫn đang trong quá trình xác minh…”

Đúng lúc này, tấm rèm cửa lều bị vén mạnh sang một bên.

Cục trưởng Cục Văn hóa và Du lịch Thẩm Bằng vội vã xông vào: “Có tin tức gì về cháu gái tôi không? Cố Diểu, người của Ủy ban Phát triển và Cải cách, đang đi khảo sát ở thôn Vân Dương!”

“Cạch” một tiếng.

Chiếc bút trong tay Chu Chính Lương rơi xuống mặt bàn. Anh ngẩng đầu, gương mặt lạnh lùng đanh lại, giọng nói vốn luôn điềm đạm nay thoáng chút dao động: “Cố Diểu đang ở tâm chấn?”

Thẩm Bằng vì quá kích động nên lúc này mới nhận ra sự hiện diện của lãnh đạo Thành ủy.

Sau khi hoàn hồn, ông vội vã gật đầu: “Vâng thưa Bí thư Chu, con bé đến trấn Nguyên Thông lúc giữa trưa, hiện giờ không rõ tình hình ra sao. Vừa rồi liên lạc mới khôi phục, tôi gọi mười mấy cuộc mà chẳng ai bắt máy…”

Đến thôn Vân Dương khảo sát hỗ trợ nông nghiệp?

Kế hoạch này có từ bao giờ?

Không có thời gian để suy nghĩ kỹ, yết hầu Chu Chính Lương khẽ chuyển động, anh lập tức lấy lại vẻ bình tĩnh: “Ai đang phụ trách trấn Nguyên Thông? Tôi sẽ đích thân qua đó xem xét tình hình.”

Đích thân đi sao?

Nghe thấy vậy, Từ Mặc vội vàng lên tiếng ngăn cản: “Bây giờ không được đâu, dư chấn vẫn còn, nguy hiểm lắm!”

“Chuẩn bị xe, xuất phát ngay lập tức.”

Chất giọng trầm thấp vừa dứt, người đàn ông đã đứng dậy, sải bước dài ra ngoài.

Khi chiếc xe việt dã băng qua con đường núi gập ghềnh dẫn tới trấn Nguyên Thông, ánh mắt Chu Chính Lương vẫn luôn dán chặt vào khung cửa sổ.

Những vết nứt trên vách núi tựa như những vết thương dữ tợn, thỉnh thoảng lại có những viên đá nhỏ lăn từ trên sườn dốc xuống lòng đường.

Chiếc điện thoại đặt bên cạnh sáng lên, hiển thị bảng số liệu thương vong tại thôn Vân Dương vừa được chính quyền huyện cập nhật.

Ánh mắt anh lướt qua, con số lại tăng thêm ba người.

“Nhanh hơn nữa đi.” Chu Chính Lương thấp giọng ra lệnh.

******************

Cùng lúc đó, tại điểm trú ẩn tạm thời ở trấn Nguyên Thông, Cố Diểu đang hỗ trợ băng bó vết trầy xước ở đầu gối cho một cụ già.

Chiếc điện thoại vô tình để chế độ im lặng, màn hình trong túi áo thỉnh thoảng lại sáng lên, mãi cho đến khi xong việc cô mới lấy ra kiểm tra.

Là cuộc gọi nhỡ của cậu.

Đang định gọi lại thì cô nghe thấy cán bộ dẫn đoàn thông báo: “Nhận được chỉ thị của cấp trên, chuyến khảo sát hỗ trợ nông nghiệp lần này tạm dừng. Mọi người có thể lên xe cứu hộ của chính quyền huyện để trở về thành phố.”

Trở về thành phố…

Các đồng nghiệp nhìn nhau, gần như đồng thanh đáp lại: “Chúng tôi xin ở lại giúp một tay.”

Đã là công chức thì sao có thể thản nhiên rời đi vào lúc này.

Hai mươi phút sau.

Trên đường tiến vào thôn Vân Dương, Cố Diểu mới tranh thủ thời gian báo bình an cho cha mẹ.

Trong điện thoại, giọng cô giáo Thẩm nghẹn ngào, hết lần này đến lần khác hỏi cô có sao không, có bị thương ở đâu không.

Đồng chí Tiểu Cố kiên nhẫn an ủi, hứa với mẹ rằng nhất định sẽ giữ bản thân “nguyên vẹn” để trở về bàn giao cho tổ chức.

Biết cô đang tham gia công tác cứu hộ, Cố Kính Minh cầm lấy điện thoại dặn dò: “Làm gì cũng phải lượng sức mình, đừng quá gắng gượng, chú ý an toàn.”

“Bố yên tâm đi, hai người đừng lo lắng quá.” Đường núi gập ghềnh, Cố Diểu vừa bám chặt vào tay vịn trên trần xe vừa dặn dò: “Cậu chắc cũng đang cuống cuồng lên, vừa nãy con bận quá chưa kịp gọi lại, lát nữa bố nhớ báo bình an giúp con nhé.”

Đầu dây bên kia truyền đến những tiếng xào xạc ồn ã, ngỡ là có dư chấn, Cố Kính Minh định mở lời thì nghe con gái nói: “Con cúp máy trước nhé Lão Cố, tín hiệu kém quá.”

“…”

Khựng lại mất hai giây.

Cố Kính Minh định nói lại thôi. Cuối cùng, ông khẽ thở dài rồi gác máy.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...