Mãi đến bảy giờ sáng hôm sau, cô bị đánh thức bởi những tiếng ồn ào bên ngoài lều.
Theo bản năng, cô ngay lập tức bật dậy, chẳng kịp xỏ giày đã vội vàng chạy ra ngoài. Thế nhưng vừa vén màn lều lên, cảnh tượng đập vào mắt lại là người dân đang cùng nhau mổ lợn.
Chuyện gì thế này? Không phải là dư chấn sao?
Cô gái nhỏ chân không mang giày, ngơ ngác đứng thẫn thờ ngoài lều.
Trong đám đông, Chu Chính Lương liếc nhìn về phía này, ánh mắt anh dời dần xuống dưới, khi thấy đôi chân trắng trẻo ấy lại đang lấm lem bùn đất thì hai hàng lông mày khẽ nhíu lại.
Bóng hình cao lớn bắt đầu sải bước về phía cô.
Khi định thần lại, thấy người đàn ông càng lúc càng tiến gần, Cố Diểu vội vàng xoay người chui tọt vào trong lều.
Anh đâu phải hổ dữ, cô bỏ chạy làm cái gì?
Chu Chính Lương khẽ cười, vừa đưa tay định vén màn lên thì bị tiếng hô hoán của dân làng phía sau gọi giật lại.
“Bí thư Chu, đến giờ rồi!”
“Mời Bí thư Chu qua đây ạ…”
Theo phong tục địa phương, sau thiên tai nhất định phải mổ lợn ngoài trời để lấy trư sa*.
(*Trư sa là cái cục gì đó trong bụng con lợn, tương truyền là dược liệu quý.)
Tuy không hiểu rõ lắm nhưng anh vẫn tôn trọng.
Không nghi ngờ gì nữa, sau một ngày đồng cam cộng khổ, người dân địa phương đã coi vị lãnh đạo Thành ủy này là quý nhân giúp họ giải trừ hoạn nạn.
Suy cho cùng, niềm tin ấy có được là nhờ vào hiệu quả cứu hộ nhanh chóng đến không tưởng lần này.
Chỉ thị của Chu Chính Lương là tuyệt đối không để công việc tồn đọng qua đêm.
Trong cuộc họp tối qua, ban lãnh đạo Huyện ủy thực sự không dám bỏ sót một chữ nào.
Con đường núi dài tám cây số nối từ thôn Vân Dương đến thị trấn Nguyên Thông đã chính thức được khởi công vào lúc hai giờ sáng.
Sau khi thu dọn đơn giản, Cố Diểu vẫn không yên tâm về bà cụ được đưa lên thị trấn chiều qua, nên cô đã đi nhờ xe van của chính quyền để nhân tiện ghé thăm bà.
Đi được nửa đường, thư ký Từ gọi điện đến hỏi cô đang ở đâu.
“Lên thị trấn sao?”
Đầu dây bên kia kinh ngạc, không ngờ cô đã “chuồn” đi từ lúc nào rồi.
Chu Chính Lương cầm lấy điện thoại, ôn tồn dặn dò: “Đến nơi thì cứ ở yên đó, đừng có chạy tới chạy lui.”
Về nông thôn chưa đầy hai ngày mà gương mặt nhỏ nhắn của cô đã gầy sọp đi trông thấy. Anh nghi ngờ cô chẳng ăn uống được gì.
Không phải cô muốn bỏ bữa, mà là không có cảm giác thèm ăn.
Có những chuyện chẳng tiện nói ra, Cố Diểu cảm thấy mình phần lớn là do không hợp thổ nhưỡng. Cô nuốt không trôi, đôi khi còn thấy cồn cào trong bụng, trên người thì nổi vài mảng phát ban nhỏ.
Cô đã lén tìm bác sĩ xin một tuýp thuốc mỡ, dùng xong thấy hiệu quả cũng khá tốt.
Mãi không nhận được câu trả lời từ đầu dây bên kia, Chu Chính Lương nhíu mày: “Đang thả hồn đi đâu đấy? Có nghe tôi nói gì không?”
Im lặng mất hai giây, cô gái nhỏ đáp lại một tiếng khô khốc: “Vâng.”
Chu Chính Lương: “…”
Anh cúp máy, ném trả lại điện thoại rồi quay sang hỏi Từ Mặc: “Có phải cô ấy vừa trả lời lấy lệ với tôi không?”
Từ Mặc phải cố nhịn cười.
Đúng thì anh làm gì được người ta nào?
_________
Nửa giờ sau, chiếc xe đến thị trấn Nguyên Thông.
Vừa xuống xe, cô đã thấy từng đoàn xe tải nối đuôi nhau chở đầy nhu yếu phẩm tiến về điểm tập kết cứu trợ.
Trên thân xe treo những tấm băng rôn đỏ rực:
[Đoàn xe cứu trợ thiên tai chuyên dụng của Tập đoàn Hằng Viễn.]
Cố Diểu rảo bước về phía trước, nghe thấy anh cán bộ thôn đi cùng và bác tài xế đang bàn tán: “Nghe nói doanh nghiệp bất động sản hàng đầu thành phố quyên góp tận mười triệu tệ cho vùng thiên tai, chẳng biết thực hư thế nào.”
“Chuyện này sao mà giả được, anh nhìn xem, hàng hóa cứu trợ đã đến tận nơi rồi kìa.”
Một người khác bồi thêm: “Tập đoàn Hằng Viễn ở Cùng Hải danh tiếng lẫy lừng lắm, năm ngoái suốt ngày lên mặt báo đấy thôi. Dự án khu nghỉ dưỡng trị giá ba tỷ tệ kia chính là của họ đấy.”
“Ba tỷ tệ cơ à?”
Bác tài xế cảm thán: “Nơi thâm sơn cùng cốc nghèo nàn của chúng ta, chẳng biết bao giờ mới được các doanh nghiệp lớn để mắt tới, về đây phát triển du lịch để kéo kinh tế địa phương đi lên chút nhỉ.”
“Đợi thêm vài chục năm nữa nhé.”
Anh cán bộ thôn cười khổ: “Muốn làm giàu thì phải làm đường trước đã, chỉ hy vọng lần này không phải kiểu sấm to mưa nhỏ thôi.”
Lời này rõ ràng là đang ám chỉ việc mở rộng con đường núi ở thôn Vân Dương.
“Sẽ không đâu ạ.” Cố Diểu lên tiếng.
“Gì cơ?”
Mọi người đồng loạt quay sang nhìn cô.
Cô gái nhỏ nhìn thẳng về phía trước, cất giọng đầy quả quyết: “Bí thư Chu đã hứa thì tuyệt đối sẽ không nuốt lời.”
Bí thư Chu…
Anh cán bộ thôn chợt nhớ lại cảnh người đàn ông ấy đứng giữa con đường núi lầy lội để chỉ huy đẩy xe.
Một vị lãnh đạo cấp cao mà có thể hạ mình làm đến mức đó, anh ấy là người đầu tiên.
[Bí thư Chu đã hứa thì tuyệt đối sẽ không nuốt lời.]
Giây phút ấy, lời cam đoan của cô gái nhỏ đã cắm rễ sâu vào tâm trí của anh cán bộ thôn. Chẳng hiểu sao, trong lòng anh ta lại dâng lên một niềm tin mãnh liệt.
Những ngày tháng khổ cực của người dân thôn Vân Dương, có lẽ sắp kết thúc rồi.
Buổi trưa, Cố Diểu bất ngờ nhận được điện thoại của chị họ, bảo cô gửi định vị sang.
Cô ngơ ngác chẳng hiểu chuyện gì, nhưng vẫn làm theo.
Chưa đầy mười phút sau, khi đang ngồi trên bậc thềm xì xụp ăn mì tôm, phía trước bỗng vang lên giọng nói quen thuộc: “Diểu Diểu.”
Cô ngẩng lên theo bản năng.
Hai bóng người xuất hiện trong tầm mắt.
Chị họ Văn Tĩnh và…
Đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại, liếc nhìn tài xế của Hằng Viễn đang bốc dỡ hàng gần đó, Cố Diểu lập tức hiểu ra vấn đề.
Tập đoàn cử cậu hai đích thân hộ tống vật tư cứu trợ đến đây, xem ra sau vụ cưỡng chế phá dỡ lần trước, anh ta đã lấy lại được lòng tin từ người bố của mình.
Phải thừa nhận một điều, Trình phu nhân thực sự rất cao tay.
Đợi họ tiến lại gần, Cố Diểu bưng bát mì đứng dậy chào chị họ.
“Buổi trưa mà em ăn cái này thôi à?” Văn Tĩnh kinh ngạc hỏi.
“Dạo này em thấy không ngon miệng, ăn tạm cho qua bữa thôi.”
Nói xong, cô kéo tay chị họ đi về phía khu sơ tán, khẽ lẩm bẩm: “Chị đến sao không báo trước một tiếng, muốn làm em bất ngờ à?”
“Chắc em cũng đoán ra rồi đấy.” Văn Tĩnh đáp.
Đoán ra chuyện gì?
Văn Tĩnh bất lực liếc nhìn về phía sau, nhếch môi trêu chọc: “Bất đắc dĩ thôi. Biết chị và em có quan hệ thân thiết, cậu hai nhà họ Trình đã viện cớ mượn người từ bộ phận kinh doanh để đưa chị đi cùng đấy.”
Cố Diểu vẫn chưa hiểu. Hai chuyện đó thì có liên quan gì đến nhau?
Nhưng rất nhanh sau đó, câu trả lời đã sáng tỏ.
Nhân lúc Văn Tĩnh bận kiểm kê vật tư, Trình Mục tìm được cơ hội tiến đến trước mặt cô gái.
Ánh mắt lướt qua bát mì tôm ăn dở trên bậc thềm, anh ta ân cần hỏi: “Anh có mang theo loại bánh mousse mà trước đây em thích nhất, em có muốn ăn một chút không?”
Một câu mở đầu đầy gượng gạo nhưng vẫn giữ vẻ lịch thiệp.
Cố Diểu đang ngồi xổm dưới tán ô che nắng, chăm chú sắp xếp đống vật tư y tế dùng một lần, chẳng thèm đoái hoài đến đối phương.
Cô quá hiểu bản tính của vị thiếu gia này, càng để tâm thì anh ta sẽ lại càng lấn tới. Cách tiếp đón tốt nhất chính là phớt lờ, để mặc anh ta tự biên tự diễn. Khi thấy chán rồi, chẳng cần ai đuổi anh ta cũng sẽ tự khắc rời đi.
Thế nhưng lần này, cô đã tính sai.
Sau khi đứng yên lặng một lát, Trình Mục kéo ống quần tây ngồi xổm xuống, bắt đầu giúp cô thu dọn.
Đôi giày da bóng loáng chắn ngay bánh xe của hộp y tế, trông vô cùng lạc lõng giữa khung cảnh này.
Một cậu ấm ngậm thìa vàng từ bé, chẳng quản ngại đường xá xa xôi lặn lội đến đây, rốt cuộc là định diễn vở kịch gì?
Nhìn nét mặt bình thản không chút gợn sóng của cô, trong lòng Trình Mục dâng lên vị đắng chát.
Tại sao anh ta lại đến đây? Đương nhiên là phải có lý do rồi.
Trước khi lên đường, cha anh ta đã giao nhiệm vụ: Nhất định phải thông qua cô bạn gái cũ để tìm cách gặp được Bí thư Chu ngay tại vùng thiên tai, nhằm gửi lời xin lỗi về vụ chặn xe và cưỡng chế phá dỡ năm ngoái.
Hừ!
Để móc nối quan hệ với Chu Chính Lương, Chủ tịch Trình thực sự chẳng màng đến tự trọng của con trai mình chút nào.
Bị người ta cướp mất người yêu, giờ lại còn phải khúm núm tìm cách nịnh bợ. Đúng là hèn hạ hết chỗ nói.
Cảm giác uất nghẹn tụ lại trong lồng ngực, Trình Mục chậm rãi ngước mắt, nhìn người con gái mình hằng đêm mong nhớ, lẩm bẩm: “Em có biết tại sao lúc đầu mẹ anh lại khăng khăng bắt chúng ta phải chia tay không?”
Động tác trên tay vẫn không dừng lại. Cố Diểu xem như không nghe thấy, đôi mắt vẫn rủ xuống.
Cho đến khi trên đỉnh đầu vang lên tiếng cười đầy giễu cợt của cậu hai nhà họ Trình.
Anh ta nói: “Bí thư Chu quyền cao chức trọng, để có được một người phụ nữ, đã không dưới ba lần hẹn gặp riêng cha anh để gây áp lực.”
Hơi thở dường như đông cứng lại.
Cố Diểu lạnh lùng ngẩng đầu lên.
