Nơi Non Xanh Khuất Bóng - Kính Trung Thư

Chương 8: Chặn đầu xe



Là người sinh ra và lớn lên ở huyện Đường, ngoài giờ công tác còn có thể tranh thủ về thăm bố mẹ, đối với Cố Diểu mà nói, đây hiển nhiên là chuyện tốt.

Sau khi kết thúc cuộc gọi, cô cầm quần áo vào phòng tắm.

Đang tắm dở, cô mới chợt nhớ ra buổi tiệc sinh nhật ngày mai.

Chưa biết thực hư chuyện cầu hôn ra sao, nhưng đến thời điểm mấu chốt lại cho bạn trai leo cây, dù thế nào cô cũng nên thông báo trước với anh một tiếng.

Tắt vòi hoa sen, cô quấn khăn tắm bước ra ngoài rồi gửi tin nhắn cho Trình Mục.

Thế nhưng tin nhắn gửi đi như hòn đá chìm vào đại dương, nửa tiếng trôi qua vẫn bặt vô âm tín.

Cậu hai nhà họ Trình vốn thức khuya như cơm bữa, chẳng lẽ tối nay lại ngủ sớm đột xuất vậy sao?

Không đợi được hồi âm, Cố Diểu đành vừa sắp xếp hành lý vừa để ý điện thoại. Cuối cùng, khi sự kiên nhẫn đã cạn kiệt, cô đành bấm số gọi đi.

Tiếng chuông reo vang vài hồi, đầu dây bên kia vang lên giọng một người đàn ông lạ lẫm. Đó không phải là Trình Mục, mà là trợ lý của anh.

Người đó nói Trình tổng uống quá chén, hiện đang nghỉ ngơi trong phòng bao.

“Anh ấy không về nhà sao?” Cố Diểu hỏi.

Đối phương giải thích: “Hai tiếng nữa anh ấy có hẹn với khách hàng, địa điểm gặp mặt cũng ở ngay câu lạc bộ này.”

Khách hàng kiểu gì mà lại chọn bàn chuyện làm ăn vào lúc rạng sáng cơ chứ?

Đúng là một lời nói dối vụng về.

“Đợi Trình Mục tỉnh dậy, anh hãy dặn anh ấy kiểm tra tin nhắn.”

Sau khi thản nhiên nói hết câu, cô trực tiếp cúp máy.

Đêm khuya thanh vắng, Cố Diểu nằm trên giường trằn trọc mãi mà không sao chợp mắt được, trong đầu không ngừng hiện lên lời khuyên trước đó của chị họ.

Mùi nước hoa và vết son môi, đã có lần thứ nhất thì sẽ có vô số lần sau.

Khi thực sự thích một người, trong mắt sẽ không thể chứa nổi một hạt cát.

Cho đến hôm nay, Cố Diểu lại một lần nữa tự hỏi chính mình. Tình cảm cô dành cho Trình Mục rốt cuộc được mấy phần?

Biết thừa nguồn cơn của việc anh ta đi đêm không về là do bản tính trăng hoa đã ngấm vào máu, chứ chẳng phải gặp khách hàng gì cả. Vậy mà cô vẫn có thể bình chân như vại, dung túng cho tình trạng này xảy ra hết lần này đến lần khác.

Cô không buồn ngăn cản, càng không muốn ngày nào cũng phải đau đầu vì chuyện chơi bời của bạn trai. Nếu anh thực lòng muốn vì cô mà thay đổi thì dù có muôn vàn khó khăn, anh cũng sẽ không lấy lý do “xã giao” để biện hộ cho mình.

Trình Mục.

Rốt cuộc thì tại sao hồi đó anh lại theo đuổi cô những năm năm trời?

Là vì không có được nên mới cảm thấy không cam lòng ư?

Không có lời giải đáp.

________

Sáng hôm sau, Cố Diểu vệ sinh cá nhân xong xuôi rồi kéo vali xuống lầu.

Đúng chín giờ năm mươi phút, cô có mặt tại bãi đậu xe của tòa thị chính.

Chiếc Toyota Coaster đang mở rộng cửa, mấy vị cán bộ đã đến từ sớm, đang cùng tài xế sắp xếp đồ đạc mang theo.

Sau khi lên xe, Cố Diểu lễ phép chào hỏi mọi người. Tối qua cô đã tìm hiểu trước nên có thể nhận ra được những người có tên trong danh sách lần này.

Trưởng ban Trương quan sát cô gái nhỏ một lát rồi nở nụ cười hiền hậu: “Nếu bị say xe thì cô có thể ngồi hàng ghế đầu. Chuyến đi này không phân cấp bậc, chỗ ngồi cứ tùy ý thôi.”

Say xe ư? Chuyện đó không bao giờ xảy ra với cô.

Cố Diểu vừa định lên tiếng thì một cán bộ khác đã xen vào: “Con gái ngồi phía trước cho tiện, mấy ông già chúng tôi ngủ hay ngáy to, ngồi gần thì ảnh hưởng lắm.”

Chỉ vài ba câu nói, mọi người đã quyết định xong chỗ ngồi cho đồng chí Tiểu Cố, chính chủ hoàn toàn không có cơ hội lên tiếng.

Thực ra ngồi đâu cũng thế cả thôi mà, Cố Diểu ngây thơ nghĩ.

Thế nhưng ngay giây tiếp theo, cô không tài nào cười nổi nữa.

Toyota Coaster là dòng xe khách tầm trung, bên trong rất thoải mái và rộng rãi. Dẫu vậy, khi vóc dáng cao lớn của vị lãnh đạo cấp cao hiện ra trước mắt, bầu không khí bỗng chốc đông đặc lại, tạo nên một cảm giác áp lực rõ rệt.

Cố Diểu vô thức đứng dậy, cùng các cán bộ khác gọi một tiếng “Bí thư Chu”. Sau đó, ánh mắt cô dõi theo đôi chân dài ấy cho đến khi anh dừng lại ở vị trí ngay phía trước mình.

Người đàn ông ngồi xuống.

Trái tim Cố Diểu bỗng hẫng một nhịp.

Cuối cùng cô cũng hiểu tại sao hàng ghế đầu lại giống như “củ khoai nóng”, bị mọi người đẩy qua đẩy lại như vậy. Đúng là cô vẫn còn quá non nớt.

Chuyện đã rồi, Cố Diểu âm thầm nín thở rồi chậm chạp ngồi xuống.

Rất nhanh sau đó, chiếc xe khởi hành.

Ngay lúc cô đang cố gắng thích nghi với sự ngột ngạt trong không gian chật hẹp, bên ngoài cửa sổ đột nhiên vang lên tiếng động cơ xe thể thao gầm rú đinh tai nhức óc.

Tiếng động cơ từ xa lao đến rất nhanh, vượt qua chiếc Coaster rồi đột ngột phanh gấp lại, chắn ngang lối ra một cách đầy hung hãn.

Chiếc xe Porsche, biển số đuôi 703…

Thân xe chỉ cách đầu chiếc Coaster chưa đầy năm phân, cực kỳ nguy hiểm.

Ngay vào khoảnh khắc nhìn rõ biển số xe, điện thoại trong túi cô cũng rung lên bần bật.

Là Trình Mục.

Chuông báo động trong đầu Cố Diểu réo inh ỏi. Khi cô còn chưa kịp phản ứng, một giọng nói sắc bén bỗng vang lên không hề báo trước.

Chu Chính Lương vẫn nhắm mắt không cảm xúc, thản nhiên dặn dò Từ Mặc: “Gọi cho Trình Thiệu Quốc, bảo ông ta đến đồn cảnh sát mà bảo lãnh người về.”

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...