Nói Ra Lời Yêu - Yểu Yểu Nhất Ngôn

Chương 29



Chương 29

Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan

Chóp mũi Lương Tụng Niên chạm vào vai Lương Huấn Nghiêu.

Lương Huấn Nghiêu ôm cậu rất chặt.

Trong ký ức, Lương Huấn Nghiêu gần như chưa bao giờ ôm cậu như thế này.

Hầu hết thời gian, chỉ cần Lương Huấn Nghiêu đến gần, cậu sẽ như chim mỏi về tổ mà lao tới, vòng chặt lấy cổ Lương Huấn Nghiêu, vùi mình vào vòng tay của anh, tự động trở thành một miếng cao dán nhỏ không thể gỡ ra.

Nhưng lần này, họ đã đổi vai cho nhau.

Nếu là trước đây, nghe Lương Huấn Nghiêu nói những lời như vậy, cậu nhất định sẽ vui mừng khôn xiết, xúc động rơi nước mắt. Nhưng khi cánh tay Lương Huấn Nghiêu siết chặt eo cậu, nhịp đập của trái tim anh truyền qua lớp áo đến ngực cậu, trong vô vàn cảm xúc, niềm vui lại là thứ nhạt nhẽo nhất, nhiều hơn là sự tủi thân và hụt hẫng.

“Không thể nói là không còn quan hệ, vậy anh có thể nói cho tôi biết, bây giờ chúng ta là quan hệ gì không?” Cậu hỏi thẳng thừng.

Cậu cảm thấy cơ thể Lương Huấn Nghiêu cứng lại.

Lương Tụng Niên không đẩy ra, cũng không đáp lại, chỉ bình tĩnh nói: “Tôi biết, anh muốn nói, chúng ta là quan hệ anh em, nhưng không có anh em nào ở tuổi này rồi mà còn ôm nhau như vậy cả. Anh sẽ ôm Lương Lịch như thế không? Sẽ dùng mặt chạm vào tai của anh ta không? Không đâu, sau khi anh ta trưởng thành, anh và anh ta còn rất ít khi nói chuyện với nhau nữa.”

Giọng điệu của cậu lạnh lùng, xen lẫn chút gay gắt.

Lương Huấn Nghiêu chậm rãi buông tay.

Trong bóng tối, Lương Tụng Niên chỉ có thể thấy đường nét mơ hồ của người trước mặt, nhưng cậu vẫn cảm nhận được Lương Huấn Nghiêu đang kìm nén cảm xúc.

Vì tiếng thở của anh rất nặng nề.

“Vấn đề này khiến anh cảm thấy rất khó khăn, phải không? Nhưng nửa năm nay, ngày nào tôi cũng phải nghĩ đến cả trăm lần.”

“Niên Niên, chúng ta…”

Lương Tụng Niên quay người định bỏ đi, lại bị Lương Huấn Nghiêu nắm lấy cổ tay, Lương Huấn Nghiêu gần như theo bản năng đã giữ lấy cậu, sau đó nhận ra mình dùng lực quá mạnh, mới giật mình buông ra.

“Cho anh thêm chút thời gian nữa, được không em?”

Lông mi Lương Tụng Niên khẽ rung.

Cậu cảm thấy có điều gì đó đang phá kén chui ra, điều cậu mong đợi, điều cậu ngày đêm mong nhớ, điều cậu hằng mơ ước, nhưng cậu sợ Lương Huấn Nghiêu sau khi cân nhắc lại chỉ mang đến cho cậu sự trống rỗng.

Cậu không trả lời, kéo cửa ra bước đi.

Kết quả lại đúng lúc đụng phải Phương Trọng Hiệp bước ra.

Bất ngờ nhìn thấy Lương Tụng Niên, Phương Trọng Hiệp cũng ngẩn người, dừng lại giữa đường, cho đến khi Lương Tụng Niên đi đến gần, mới nhớ ra phải chào hỏi: “Tam thiếu, cậu cũng đến đây ăn cơm à?”

Lương Tụng Niên liếc hắn bằng ánh mắt lạnh lùng: “Tôi không thể đến à?”

“Nói gì lạ vậy, ở Đảo Trăn có nơi nào mà cậu không thể đến cơ chứ.” Phương Trọng Hiệp liếc nhìn xung quanh một lượt, dường như đang tìm kiếm bóng dáng Lương Huấn Nghiêu, dò hỏi: “Lương Tổng cũng có ở đây sao?”

Lương Tụng Niên nhún vai, không xác nhận cũng không phủ nhận.

Chưa kịp đợi Phương Trọng Hiệp thay đổi vẻ mặt, Lương Huấn Nghiêu đã bước ra khỏi phòng riêng, ánh mắt cũng nhìn về phía này, Lương Tụng Niên tự đi thẳng, giao lại mớ hỗn độn này cho Lương Huấn Nghiêu.

Lương Huấn Nghiêu đi đến bên cạnh Phương Trọng Hiệp, Phương Trọng Hiệp lập tức niềm nở đón tiếp, khuôn mặt đầy ý cười.

Lương Huấn Nghiêu nói với giọng bình thản: “Nghe cha tôi nói, ở Đảo Trăn không có quán rượu nhỏ đặc trưng nào mà Phó tổng Phương chưa từng ghé qua, nhưng muốn mời Phó Tổng Phương đến khách sạn lớn, e là khó mà mời được.”

Phương Trọng Hiệp liếc nhìn cánh cửa phòng tiệc đang đóng chặt phía sau, xác nhận cửa đã đóng kỹ mới nói: “Không có, chỉ là hôm nay có người thân từ nước ngoài về, nghĩ rằng ở đây môi trường trang nhã, thích hợp cho gia đình tụ họp.”

“Phu nhân cũng ở đây à? Tôi vào chào hỏi một tiếng.”

Phương Trọng Hiệp kinh hãi, vội vàng chắn trước mặt anh: “Hôm nay… bà xã tôi không có ở đây, xin lỗi Lương Tổng, để hôm khác đi.”

Lương Huấn Nghiêu gật đầu, dường như không hề nghi ngờ, chỉ nâng tay chỉnh lại cổ tay áo, nói: “Cuối năm công việc nhiều quá, đúng là nên kết hợp làm việc và nghỉ ngơi, thư giãn với gia đình và bạn bè.”

Phương Trọng Hiệp còn chưa nghĩ ra nên phản ứng thế nào, Lương Huấn Nghiêu lại nói: “Năm nay Phó Tổng Phương đã tốn nhiều tâm sức cho chuyện đấu thầu, tôi thay mặt Thế Tế cảm ơn Phó Tổng Phương, Thế Tế sẽ không quên sự cống hiến và công lao của Phó Tổng Phương.”

Nụ cười trên mặt Phương Trọng Hiệp cứng lại.

Lương Huấn Nghiêu rõ ràng là có ẩn ý, việc anh xuất hiện ở đây hôm nay cũng không phải là ngẫu nhiên.

Lúc lâu sau, Phương Trọng Hiệp trầm giọng nói: “Cảm ơn Lương Tổng.”

**

Lương Huấn Nghiêu ngồi vào xe, nhận được điện thoại của Kỳ Thiệu Thành.

“Tôi đã hỏi giúp cậu rồi, Dương Tế Dân chủ yếu phụ trách công việc liên quan đến xử lý ô nhiễm đất và tái phát triển, lạ thật đấy, tại sao Phương Trọng Hiệp lại đi ăn với hắn? Hai người bọn họ cũng không có vẻ gì là có quan hệ riêng tư.”

Sắc mặt Lương Huấn Nghiêu lạnh đi: “Xem ra ở Palm city ẩn chứa bí mật mà tôi không biết.”

“Cha cậu năm đó quá vội vàng đẩy cậu lên vị trí này, để lại những lão già này, mỗi người đều có mưu sâu kế hiểm hơn cả Rãnh Mariana, mấy năm trước cứ động một tí là gây khó dễ cho cậu, tôi tưởng cậu nắm quyền mười năm đã khiến họ ngoan ngoãn rồi, không ngờ… Thật ra trước đây tôi thấy Phương Trọng Hiệp là người thật thà nhất trong hội đồng quản trị.”

“Chính vì thật thà, nên khi còn cha tôi thì không được coi trọng, đến tay tôi thì lại lớn tuổi rồi.”

“Còn cần coi trọng thế nào nữa? Mức lương hàng năm của hắn hiện tại đã cao hơn nhiều so với năng lực của hắn rồi, lòng người tham lam vô độ.” Kỳ Thiệu Thành cười khẩy, rồi hỏi: “Tối nay còn bận gì không? Ra ngoài uống một ly?”

Lương Huấn Nghiêu nói: “Được.”

Địa điểm là nhà Kỳ Thiệu Thành.

Lương Huấn Nghiêu không bao giờ lui tới những nơi như quán bar, dù say khướt, anh cũng phải đảm bảo mình ở trong một môi trường an toàn và có thể kiểm soát được, tất nhiên, anh cũng rất ít khi say khướt.

Kỳ Thiệu Thành thì ngược lại, nếu không phải vì Lương Huấn Nghiêu, anh ta không thể uống rượu ở nhà, quá thiếu lãng mạn.

Lương Huấn Nghiêu bước vào phòng khách, trước tiên nhìn thấy một chiếc vali.

“Của ai?” Anh hỏi.

Kỳ Thiệu Thành cười rạng rỡ với anh: “Thẩm Từ Tâm.”

“Về rồi à? Người đâu?”

“Đi rồi,” Kỳ Thiệu Thành trả lời, thấy Lương Huấn Nghiêu nhìn chiếc vali với ánh mắt khó hiểu, liền giải thích: “Chiếc vali bị tôi giữ lại, về lý thuyết thì cậu ấy sẽ quay lại tìm tôi.”

“Nhưng cậu ta đã không làm vậy.” Lương Huấn Nghiêu đi đến sofa ngồi xuống.

Kỳ Thiệu Thành nhướng mày: “Không sao, laptop của cậu ấy vẫn còn bên trong, vì công việc, cậu ấy cũng sẽ quay lại.”

Lương Huấn Nghiêu tỏ thái độ khinh thường hành động này của anh ta, Kỳ Thiệu Thành lại nói: “Cậu sẽ không hiểu đâu, giữa tôi và cậu ấy có một thỏa thuận bất thành văn, việc tôi theo đuổi cậu ấy có thành công hay không là một chuyện, thỉnh thoảng lên giường với nhau lại là chuyện khác, hai cái không hề cản trở nhau.”

Lương Huấn Nghiêu cau mày sâu hơn.

“Mặc dù cậu ấy nói chỉ coi tôi là gậy massage,” Ánh mắt Kỳ Thiệu Thành khá đắc ý: “Nhưng trên đời này có biết bao nhiêu đàn ông, tại sao cậu ấy chỉ coi mỗi tôi là gậy massage?”

Thấy vẻ mặt Lương Huấn Nghiêu càng lúc càng thiếu kiên nhẫn, Kỳ Thiệu Thành xua xua tay nói: “Thôi được rồi, cái kiểu thích mang tính sinh lý này cậu sẽ không hiểu được đâu, cũng như chúng tôi không hiểu tại sao cậu không thể chấp nhận em trai của mình ấy.”

“Cậu cũng nói rồi, em ấy là em trai tôi, một khi chúng tôi ở bên nhau, người ngoài sẽ bàn tán về em ấy thế nào? Đồng tính luyến ái, loạn luân với anh trai, cậu muốn em ấy mang cái mác đó sao? Em ấy chỉ mắng tôi vài câu trên mạng, đã bị nhiều người nhìn bằng ánh mắt khác lạ, không có công ty nào muốn hợp tác với em ấy, tất cả đều là tôi—”

Lương Huấn Nghiêu dừng lại một chút, trấn tĩnh cảm xúc, trầm giọng nói: “Lúc nhỏ em ấy đã chịu nhiều khổ sở rồi, tôi hy vọng em ấy có thể sống một cuộc sống ổn định, thuận lợi, không phải trải qua sóng gió gì nữa.”

“Nhưng sóng gió hiện tại của cậu ta là do cậu mang lại.”

Câu nói này như một gáo nước lạnh tạt vào mặt, Lương Huấn Nghiêu nhất thời không nói nên lời.

Kỳ Thiệu Thành nói với giọng đầy tâm huyết: “Cậu phải nhận ra một thực tế, tình cảm của cậu ấy dành cho cậu vô cùng sâu đậm. Quan hệ của hai người khác với tình yêu bình thường, cậu không phải là một người bạn học, một người bạn nào đó của cậu ấy, rung động rồi yêu nhau hai tháng sau đó chia tay. Cậu là người đã chăm sóc cậu ấy suốt mười bốn năm, vừa là cha vừa là anh trai, là người thân cận nhất và yêu thương nhất của cậu ấy, cậu bảo cậu ấy phải buông bỏ thế nào, bảo cậu ấy phải sống cuộc sống bình thường sau khi yêu anh trai mình thế nào? Cậu không thấy suy nghĩ của mình rất ích kỷ sao?”

“Tôi là vì quan tâm em ấy, nên mới—”

Kỳ Thiệu Thành ngắt lời: “Đúng, cậu quan tâm cậu ấy, nên giao quyền lựa chọn vào tay cậu ấy, nhưng thực tế cậu ấy có được lựa chọn không?”

Lương Huấn Nghiêu im lặng.

“Người ngoài nói gì, quan trọng lắm sao? Thử hỏi cả cái Đảo Trăn này, có ai dám nói này nói nọ trước mặt cậu không? Bàn tán sau lưng, cứ để họ bàn tán đi, cuộc sống là của hai người. Cậu nghĩ chuyện Giáng sinh năm ngoái tôi bị Thẩm Từ Tâm tát một cái ở sân bay, Vận Vi và những người khác cười nhạo sau lưng tôi, tôi không biết chắc?”

“Vận Vi không cười nhạo cậu.”

“Cái đó không quan trọng, quan trọng là tôi không quan tâm.”

Lương Huấn Nghiêu ngước mắt nhìn anh ta.

“Lần trước có Vận Vi ở đó, tôi không tiện hỏi, thực ra tôi vẫn luôn tò mò, cậu không hề có cảm giác gì với cậu ấy sao?”

Chưa kịp đợi Lương Huấn Nghiêu phản bác, Kỳ Thiệu Thành đã tự mình nói tiếp: “Nói thật, cách hai người ở bên nhau có khác gì tình nhân không? Bây giờ những cặp đôi công sở bình thường, một tuần gặp nhau được mấy lần, số lần ôm nhau trong một năm còn không bằng hai người trong một tuần. Mặc dù nói Tụng Niên còn nhỏ, thiếu cảm giác an toàn, tương tác thiếu chừng mực, nhưng mà… cậu cũng không từ chối.”

Lương Huấn Nghiêu nói: “Trong mắt tôi, em ấy vẫn là một đứa trẻ.”

“Cậu chưa bao giờ có ý nghĩ không nên có?”

“Đúng.” Lương Huấn Nghiêu nhìn đi nơi khác.

“Dù chỉ là một ý nghĩ thoáng qua?”

Lương Huấn Nghiêu cau mày nói: “Cậu muốn bày tỏ điều gì?”

“Vấn đề sinh lý bình thường cũng không thể nói à? Lương Tổng, cậu mới ba mươi tư tuổi, sao lại nói đến t*nh d*c là biến sắc vậy?” Kỳ Thiệu Thành cười cười biết tỏng: “Hay là, thực ra cậu đã từng có ý nghĩ như vậy?”

“Không.” Lương Huấn Nghiêu quát lên: “Cái thú vui b*nh h**n của cậu là gì thế hả?”

“Hai người đâu có quan hệ máu mủ.”

“Em ấy nhỏ hơn tôi mười tuổi.”

“Người ta yêu người lớn tuổi hơn kém nhau hai mươi tuổi còn chẳng tính là nhiều.”

Lương Huấn Nghiêu thở dài sâu sắc, bất lực nói: “Làm sao tôi quên được? Cậu bảo tôi quên thế nào đây? Khi em ấy mười mấy tuổi, tôi giúp em ấy mặc quần áo mang vớ, giúp em ấy sắp xếp cặp sách, giúp em ấy đi họp phụ huynh. Nói thật, tâm lý của tôi đối với em ấy suốt những năm qua, không khác gì một người cha đối với con trai, cậu bảo tôi chấp nhận sự chuyển đổi của mối quan hệ này như thế nào?”

Kỳ Thiệu Thành dường như không thể đồng cảm, anh ta chỉ gật đầu, rồi nở một nụ cười gian tà.

“Nếu cậu ấy gọi cậu là ba ba, cậu có cảm thấy hưng phấn không?”

Lương Huấn Nghiêu suýt chút nữa đã chửi thề, đang định bỏ đi, lại bị Kỳ Thiệu Thành gọi lại: “Huấn Nghiêu, nói nhiều như vậy, có một chuyện hình như cậu luôn không nhận ra.”

“Chuyện gì?”

“Cậu đã đưa ra rất nhiều lý do, chỉ để chứng minh cậu không thể yêu cậu ấy, trọng điểm là không thể.”

Hàm Lương Huấn Nghiêu dần dần trở nên căng cứng.

“Điều đó nói lên điều gì cơ chứ?” Kỳ Thiệu Thành bật cười, ánh mắt như có thể xuyên thấu mọi thứ: “Nói lên rằng mỗi khi cậu nghĩ đến vấn đề này, phản ứng đầu tiên của cậu là yêu cậu ấy, rồi cậu lại dùng hết lý do này đến lý do khác để thuyết phục bản thân, rằng không thể yêu cậu ấy được.”

Lần này Lương Huấn Nghiêu không phủ nhận thẳng thừng.

“Tôi không muốn khuyên cậu điều gì hết, tôi chỉ muốn nói, Huấn Nghiêu, bao nhiêu năm nay cậu chỉ lo nghĩ cho cha mẹ, lo cho hai đứa em trai, lo cho bao nhiêu chuyện lớn nhỏ của Thế Tế, cũng nên nghĩ cho bản thân cậu một chút đi. Tôi cảm nhận sâu sắc, so với năm trước và năm nay—”

Lương Huấn Nghiêu còn tưởng anh ta có triết lý sống sâu sắc gì, đặc biệt dừng lại. Kỳ Thiệu Thành thần bí ghé sát vào tai anh, nói: “Năm trước có thể năm lần một đêm, năm nay nhiều nhất là bốn lần.”

“…”

Lương Huấn Nghiêu lười để ý đến anh ta.

Chuẩn bị rời đi, lại bị Kỳ Thiệu Thành khoác vai, cười nói: “Uống một ly rượu vang đỏ đi, tôi mang từ Bordeaux về đấy.”

Hai người nói chuyện về công ty.

Sự kiềm chế của Lương Huấn Nghiêu xuyên suốt cả cuộc đời anh, bao gồm cả việc uống rượu.

Kỳ Thiệu Thành uống hết rượu vang đỏ lại đi lấy rượu mạnh, uống hết ly này đến ly khác, say mèm, đầu óc không còn tỉnh táo, lôi điện thoại ra gọi liên tiếp năm cuộc cho Thẩm Từ Tâm. Còn Lương Huấn Nghiêu cho đến lúc ra về, tổng cộng chỉ uống hai ly rượu vang đỏ.

Dù chỉ chút rượu đó, cũng khiến anh cảm thấy nóng lòng bứt rứt.

Về đến nhà, chưa kịp bật đèn lên, anh dựa người vào cửa, đưa tay nới lỏng cà vạt.

Sau khi dì Quỳnh chuyển đến Phức Viên, anh không thuê thêm người giúp việc, việc dọn dẹp được sắp xếp cho người làm theo giờ đến mỗi tuần một lần, còn ba bữa ăn thì có thể giải quyết ở công ty, không cần nấu nướng. Vì vậy mỗi lần trở về, chỉ có bóng tối lạnh lẽo chờ đợi anh.

Anh nhớ lại vài năm trước, Lương Tụng Niên vừa vào đại học, không chịu ở ký túc xá, tối nào cũng về Minh Uyển ngủ. Anh tăng ca ở Thế Tế, Lương Tụng Niên ở nhà xem TV chờ anh, vừa nghe thấy chuông cửa, còn chưa kịp mang dép đã lao tới.

Khi anh vừa bước vào nhà, cậu đã nhảy lên người anh, vòng tay ôm cổ anh nói: “Anh ơi, em chờ anh lâu lắm rồi.”

Thực ra chỉ có hai tiếng đồng hồ, nhưng qua lời cậu nói cứ như cả vạn năm. Nhưng Lương Tụng Niên vừa tủi thân, anh lại không có cách nào với cậu, ôm cậu, nói xin lỗi, bế cậu thẳng lên quầy bếp, hỏi cậu: “Muốn ăn khuya món gì, anh làm cho.”

Lương Tụng Niên đung đưa hai chân đọc tên món ăn, anh quay người lấy dép cho cậu, cúi xuống giúp cậu mang vào, vừa đứng dậy lại bị Lương Tụng Niên ôm lấy, Lương Tụng Niên hỏi anh: “Mai là thứ Bảy, thời gian của anh là của em, đúng không? Anh sẽ ở bên em cả ngày chứ?”

Đôi mắt Lương Tụng Niên là đôi mắt xinh đẹp nhất mà Lương Huấn Nghiêu từng thấy, tròn ở bên trong, xếch lên ở bên ngoài, khi cụp xuống thì trông đáng thương, khi ngước lên lại như một tiểu hồ ly rất biết cách mê hoặc lòng người, khi làm nũng cậu thích nghiêng đầu, sẽ chớp chớp hàng mi đúng lúc, sẽ áp rất sát, khăng khăng nhìn thấy chính mình trong đồng tử của Lương Huấn Nghiêu.

Đúng như Kỳ Thiệu Thành nói, sự tương tác của bọn họ đã sớm vượt quá chừng mực, nếu anh thực sự là một người giám hộ có trách nhiệm như lời anh đã nói, thì ngay từ khi manh nha xuất hiện, anh đã phải dập tắt kịp thời.

Nhưng anh đã không làm.

Anh không thể phân biệt được, sự thân mật trong những năm qua, rốt cuộc là đang dung túng Lương Tụng Niên, hay là đang dung túng chính bản thân mình.

Chút cồn còn sót lại đang cháy trong cơ thể anh.

Anh cởi áo khoác, bước vào phòng tắm.

Khi nằm xuống giường, màn đêm đã rất sâu.

Trong cơn nửa mơ nửa tỉnh, anh cảm thấy có tiếng sột soạt bên cạnh, mở mắt ra, mượn ánh trăng bạc lọt vào phòng ngủ, anh thấy một bóng người gầy gò chui vào chăn, men theo chân anh, từng chút từng chút bò lên, lặng lẽ tiến gần đến anh.

Rất nhanh, một cái đầu nhỏ mềm mại ló ra khỏi mép chăn.

Trong màn đêm, đôi mắt Lương Tụng Niên trong veo sáng ngời, cả người cậu nằm sấp trên người anh, khuỷu tay chống trên ngực anh, hơi thở ấm áp cận kề.

Ý thức còn chưa hoàn toàn quay về, Lương Huấn Nghiêu theo thói quen chạm vào má Lương Tụng Niên, nói: “Niên Niên không ngủ được à?”

Lương Tụng Niên không nói gì, chỉ nghiêng người về phía trước, mũi chạm vào mũi anh, khẽ cọ xát một cái.

Trước đây cũng từng có hành động như vậy, Lương Huấn Nghiêu không quá ngạc nhiên, chỉ kéo chăn lên quấn lấy Lương Tụng Niên, nhẹ giọng nói: “Không nghịch nữa, ngoan, anh ngủ cùng em.”

Nhưng lời vừa dứt, Lương Tụng Niên lại áp sát hơn, đôi môi mềm mại đặt lên má anh, rồi đến khóe môi.

Cơn buồn ngủ của anh đã tan đi phân nửa, muốn đẩy Lương Tụng Niên ra, nhưng tay lại không kiểm soát được mà đặt lên lưng Lương Tụng Niên.

Có lẽ là do uống rượu.

Theo động tác của Lương Tụng Niên từ từ xuống dưới, dừng lại ở thắt lưng, vừa định v**t v*, anh nghe thấy Lương Tụng Niên nói bên tai anh: “Anh trai, không phải anh… chỉ uống hai ly rượu vang đỏ thôi sao?”

Anh bừng tỉnh.

Trên người trống rỗng, chỉ có một chiếc chăn mỏng.

Hơi thở còn chưa đều, anh đưa tay đặt lên trán, nhìn trần nhà trống rỗng, rất lâu sau mới từ từ thở ra một hơi.

Sự h*m m**n đáng xấu hổ này khiến anh cảm thấy tội lỗi.

Anh tháo máy trợ thính, đi đến cửa sổ mở kính ra.

Gió đêm, lá cây lay động, tiếng còi xe chạy xa xa… Tất cả những âm thanh rõ ràng, ngay khi tràn vào tai anh, đều hóa thành tiếng vo ve mơ hồ từ xa vọng lại.

Ấn tượng của anh về âm thanh của thế giới này vẫn dừng lại ở năm mười lăm tuổi, nhưng điều đó đã rất xa xôi rồi, đã mờ nhạt đi trong ký ức. Sau vụ bắt cóc, mọi thứ anh nghe được đều mang theo chút cảm giác điện tử. Ngay cả giọng Lương Tụng Niên gọi anh là anh trai, khi truyền đến tai anh qua máy trợ thính, cũng bị biến dạng.

Những năm qua anh giống như một cỗ máy làm việc, hoạt động không ngừng nghỉ, gần như không cho mình thời gian nghỉ ngơi. Giờ phút này, khi vạn vật đều yên tĩnh, anh mới đột nhiên nhận ra, đã mười năm năm tháng trôi qua kể từ khi anh vội vàng nhậm chức, anh đã ba mươi tư tuổi rồi.

Là một độ tuổi không thể coi là già, cũng không còn trẻ.

Cũng là một độ tuổi, nếu không yêu nữa, rất có thể sẽ trở thành người mất khả năng yêu thương.

Trong đầu anh vang lên câu nói nghẹn ngào của Lương Tụng Niên — Đồ hèn nhát, anh ngay cả dũng khí để yêu một người cũng không có.

Gió đêm lướt qua mặt biển, gào thét thổi về phía thành phố, lùa vào cửa sổ Lương Huấn Nghiêu, chui vào cổ áo ngủ của anh.

Anh cụp mắt xuống, ánh trăng ảm đạm.

**

Sau khi đối chiếu danh sách ý định đầu tư với Duy Kha, xác định được hai đối tượng đàm phán chính, Lương Tụng Niên giao công việc tiếp theo cho Tuân Chương, còn mình chủ yếu phụ trách kết nối với Vũ Trụ Hợp Âm.

Cậu nhận ra, công việc này của mình khá có lợi cho việc tăng cường kiến thức, mở mang tầm mắt, bởi vì mỗi khi hợp tác với một công ty công nghệ mới, cậu lại phải tìm hiểu và học hỏi một lĩnh vực chuyên môn mới.

Nửa năm nay để chuẩn bị cho văn bản giới thiệu dự án của Duy Kha, cậu đã đọc không ít sách liên quan đến phục hồi đất đai và năng lượng sạch. Lần này, vì công ty của Thịnh Hòa Sâm, cậu lại mua về một chồng tài liệu chuyên ngành.

“Từ Thiết Kế Phần Cứng Đến Tích Hợp Phần Mềm, Nguyên Lý Thiết Kế Hệ Thống Robot Tự Chủ, Thuật Toán Hoạch Định Và Quyết Định Tự Chủ Của Robot…” Tuân Chương nhìn chồng sách cao bằng nửa người bên bàn Lương Tụng Niên, giật mình: “Chuyện gì thế này? Cậu định thi bằng thạc sĩ thứ hai à?”

Lương Tụng Niên liếc cậu ta một cái.

Tuân Chương gãi đầu: “Không đến mức đó chứ, trước đây cậu tìm hiểu công việc của Duy Kha cũng không phóng đại đến mức này, đừng nói là cậu thực sự có hứng thú với nghiên cứu robot đấy nhé?”

“Tại sao lại không thể?”

“Trước đây cậu chưa bao giờ thể hiện chút hứng thú nào với những thứ này, cậu… thích Thịnh Hòa Sâm rồi à?”

Lời nói này nghe có vẻ dò xét, như thể đang thay mặt ai đó thăm dò.

Lương Tụng Niên lười biếng nhìn cậu ta: “Đúng vậy, không được chắc?”

Tuân Chương há hốc miệng, dưới ánh mắt của Lương Tụng Niên không dám nói gì, chỉ cào cào mép bàn, lẩm bẩm: “Hai người mới quen nhau được bao lâu chứ, tôi cảm thấy cậu còn chưa hiểu rõ anh ta, anh ta chỉ là chiều theo ý cậu thôi, ngày nào cũng hẹn đi ăn có ý nghĩa gì đâu?”

“Vậy cậu nói cho tôi biết, tôi nên làm gì với anh ta?”

Tuân Chương im lặng, chậm rì rì bước ra ngoài, đi đến cửa lại quay đầu lại, không ai hỏi nhưng vẫn cố nói: “Cái đó… mấy ngày nay tôi không liên lạc với anh trai cậu đâu, trợ lý Trần gửi tin nhắn tôi cũng không trả lời.”

Lương Tụng Niên không để ý đến cậu ta, cậu ta đành tiu nghỉu ngậm miệng loại.

Vừa định bước ra khỏi văn phòng lại nghe thấy điện thoại Lương Tụng Niên reo, quả nhiên, là Thịnh Hòa Sâm gọi đến.

“Được, tôi xuống ngay.” Lương Tụng Niên nói.

Tuân Chương lo lắng hơn ai hết, vội vàng hỏi: “Cậu đi đâu? Mới mấy giờ đã đi ăn rồi?”

Lương Tụng Niên cau mày: “Rốt cuộc cậu đang quản tôi thay ai? Tôi trả lương cho cậu, hay anh ấy trả?”

Tuân Chương không dám chọc giận cậu, đành nói: “Cậu… cậu giữ an toàn nhé.”

Lương Tụng Niên tự mình đi xuống lầu, Thịnh Hòa Sâm đã đợi sẵn dưới nhà, nhìn thấy cậu, lập tức vòng qua mở cửa xe.

“Cảm ơn.” Lương Tụng Niên nói.

Thịnh Hòa Sâm cũng ngồi vào xe, trước khi khởi động, hỏi Lương Tụng Niên: “Chúng ta bắt đầu từ đâu nhỉ?”

“Đến thẳng phòng thí nghiệm của anh đi, tôi vừa xem vừa tìm hiểu.”

Thịnh Hòa Sâm thắt dây an toàn: “Không thành vấn đề, sao cậu đột nhiên lại có hứng thú với công việc của chúng tôi đến vậy? Nếu cần cho buổi giới thiệu dự án, tôi có thể cung cấp tài liệu giải thích chi tiết, hoặc cử thẳng một thuyết minh viên đến.”

“Tài liệu thì vẫn phải đưa, nhưng tôi cũng muốn tự mình tìm hiểu.”

“Tại sao?”

Lương Tụng Niên nhìn ra ngoài cửa sổ xe, ngước mắt nhìn đại vào đâu đó, liền thấy biển quảng cáo lớn của Palm city trên màn hình điện tử của trung tâm thương mại, cậu ngây người nhìn chằm chằm, rất lâu sau mới mở lời: “Lần trước anh nói, Lương Huấn Nghiêu bỏ làm robot là khi nào?”

“Khoảng năm thứ ba hoặc thứ tư đại học, tóm lại là khoảng thời gian học cử nhân, vừa tốt nghiệp anh ấy đã vào thẳng Thế Tế, đội ngũ làm việc ban đầu giao lại cho đàn anh của anh ấy. Sau này đàn anh dựa vào đội ngũ đó thành lập công ty, anh trai cậu đã lấy danh nghĩa cá nhân cấp cho anh ấy khoản đầu tư đầu tiên, bây giờ công ty đó vẫn còn hoạt động.”

Lương Tụng Niên càng tò mò hơn: “Anh có quen đàn anh đó không?”

“Quen chứ, cùng một giới mà, sao lại không quen được. Mới đây ở hội nghị công nghệ chúng tôi còn nói chuyện với nhau. Nhưng công ty của anh ấy mấy năm nay phát triển bình thường, nhiều người đã chuyển sang các công ty lớn rồi.”

“Có thời gian anh có thể dẫn tôi đến công ty đó xem không?”

Thịnh Hòa Sâm sững người, nhưng vẫn gật đầu đồng ý.

Anh ta dẫn Lương Tụng Niên đến phòng thí nghiệm, Lương Tụng Niên xem xét kỹ lưỡng, lắng nghe nghiêm túc, thỉnh thoảng còn lấy sổ ra ghi chép.

Anh ta hỏi Lương Tụng Niên có muốn dấn thân vào ngành này không, Lương Tụng Niên chỉ cười, không nói gì.

Trở về Phức Viên, Lương Tụng Niên mệt mỏi nằm trên ghế sofa, dì Quỳnh đi tới, mặt đầy vẻ áy náy: “Tam thiếu, thật ngại quá, tôi muốn xin nghỉ phép một tuần.”

Dì Quỳnh nói con gái của bà không may bị bong gân mắt cá chân, bị thương rất nặng, cần phải nằm nghỉ, bà muốn về nhà chăm sóc con gái.

Lương Tụng Niên đồng ý ngay: “Không sao đâu, dì về đi.”

“Vậy ba bữa ăn…”

“Cháu sẽ gọi đồ ăn ngoài.”

Dì Quỳnh trông có vẻ không yên tâm, nhưng Lương Tụng Niên bảo bà cứ yên tâm về nhà đi.

Sau khi dì Quỳnh rời đi, căn phòng này càng trở nên yên tĩnh hơn.

Lương Tụng Niên tuần tự vệ sinh cá nhân lên giường, uống thuốc và nghe nhạc thiền, cuối cùng cũng ngủ thiếp đi lúc khoảng 1 giờ rưỡi sáng.

Khi tỉnh dậy, cậu nghe thấy tiếng bát sứ va chạm khẽ khàng từ bên ngoài cửa, tâm thần cảnh giác.

Không đúng, dì Quỳnh tối qua đã về nhà rồi cơ mà?

Cậu nhanh chóng đứng dậy, bước đến cửa, đột ngột kéo cửa phòng ra.

Nhìn thấy một bóng người quen thuộc đứng trong bếp mở, quay lưng lại với cậu, đang dùng muỗng cán dài từ từ khuấy cháo bò trong nồi đất, hơi nóng bốc lên làm mờ đi đường nét của anh.

Dường như cảm nhận được sự xuất hiện của cậu, Lương Huấn Nghiêu quay người lại, đối diện với ánh mắt sắc lạnh và dò xét của Lương Tụng Niên.

Anh bước đến, tỏ vẻ thản nhiên: “Anh đến thay dì Quỳnh làm việc, em có thể coi như anh không tồn tại.”

“Tôi không thể coi như anh không tồn tại!” Lương Tụng Niên giận dỗi nói.

Lần này, ánh mắt Lương Huấn Nghiêu không còn cố tình né tránh như trước, mà nhìn thẳng vào cậu, dùng giọng điệu quan tâm nói: “Anh cũng không thể nhìn em một mình ăn đồ ăn ngoài.”

**

Chan: Không ngày 7 đêm 3 vào ra không kể thì không hết dỗi cho chệ!

Hết chương 29

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...