Nói Ra Lời Yêu - Yểu Yểu Nhất Ngôn

Chương 38



Chương 38

Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan

Mông của Lương Tụng Niên rất mềm.

Cậu không cố ý luyện tập nên da thịt mềm mại, sờ vào thấy mỏng mà mềm, trước đây quá gầy, bây giờ ăn uống bình thường, có vẻ đã có da có thịt hơn, cảm giác chạm vào càng tốt hơn.

“Có thể mập thêm chút nữa.” Lương Huấn Nghiêu nói.

Lương Tụng Niên cảm thấy đây là Lương Huấn Nghiêu đang chế giễu mình.

Khung xương của c** nh* hơn nhiều so với những người cùng chiều cao, Lương Huấn Nghiêu tập gym quanh năm, có thể đỡ cậu bằng một tay, còn tay kia vẫn có thể tự do làm điều xấu. Cậu cảm thấy rất tức giận, nhưng ngoài việc lạnh lùng đẩy ra, cậu cũng không biết phải bắt nạt lại như thế nào.

Tay giơ lên rồi lại buông xuống.

Cuối cùng vẫn không nỡ.

Lương Huấn Nghiêu vẫn muốn dỗ cậu gọi một tiếng anh trai, Lương Tụng Niên không hiểu ý đồ của anh, nhăn mày hỏi: “Anh đâu phải chưa từng nghe, giả vờ đáng thương cái gì?” Trước đây cậu gọi “anh trai, anh trai” quấn quýt Lương Huấn Nghiêu như chim sẻ nhỏ, sớm đã gọi đến hàng nghìn lần rồi.

Lương Huấn Nghiêu chỉ cười nhẹ, không nói gì.

Anh đặt Lương Tụng Niên xuống, xoa xoa đùi non và hông Lương Tụng Niên: “Tối nay muốn ăn gì?”

Lương Tụng Niên vốn muốn đuổi anh ra ngoài, nhưng hôm nay tâm trạng cậu tốt, nên quyết định cho người này một chút thể diện, cười lạnh nói: “Năm món mặn, ba món chay, hai món canh, hai món chính, và trái cây nữa.”

Lương Huấn Nghiêu không hề bình luận về sự làm khó của cậu: “Được.”

Lương Tụng Niên lập tức thấy chẳng còn chút sức lực nào.

Cậu cuộn mình trên ghế sofa chơi điện thoại, đợi nửa tiếng, ngẩng đầu lên thấy Lương Huấn Nghiêu lấy ra một cái nồi hầm từ tủ bếp, cậu nghĩ nghĩ, nói: “Thôi, làm ít thôi.”

Nói xong lại đổ lỗi lung tung: “Đúng là lãng phí thức ăn!”

Lương Huấn Nghiêu cười nhẹ, chủ động nhận lỗi: “Ừm, là lỗi của anh trai.”

Trên TV đang phát ngẫu nhiên một chương trình gameshow nổi tiếng, tiếng cười và nhạc nền nhẹ nhàng của khách mời hòa quyện thành âm thanh nền vui vẻ, trộn lẫn với tiếng thái rau, tiếng thức ăn xèo xèo khi cho vào chảo từ nhà bếp truyền đến, tràn ngập khắp căn phòng.

Lương Tụng Niên dựa vào ghế sofa, đột nhiên có chút mơ màng. Nghĩ đến vài năm trước ở Minh Uyển, cậu cũng sống cuộc sống như thế này, được Lương Huấn Nghiêu chăm sóc chu đáo.

Ngoại trừ thích anh trai, không có phiền não nào khác.

Cậu im lặng nhìn về phía Lương Huấn Nghiêu, thầm nghĩ: Nhưng mà… Lương Huấn Nghiêu lúc đó có vui vẻ không? Có phiền não không?

Trong nhận thức của cậu, Lương Huấn Nghiêu xưa nay luôn vô địch, đến mức những từ ngữ bình thường và yếu ớt như “không vui” “có phiền não” dường như không nên liên quan đến Lương Huấn Nghiêu.

“Xong rồi, Niên Niên.”

Lương Huấn Nghiêu đặt trái cây đã cắt lên bàn, lau tay, đứng bên bàn chờ Lương Tụng Niên đến.

Lương Tụng Niên miễn cưỡng bước tới.

Lương Huấn Nghiêu kéo ghế cho cậu, sau đó ngồi xuống bên cạnh cậu.

Lương Tụng Niên nhíu mày: “Sao lại ngồi cạnh tôi?”

Chiếc bàn dài bằng đá cẩm thạch sáu chỗ, Lương Huấn Nghiêu nhất định phải ngồi chen chúc cùng cậu ở cùng một bên.

Lương Huấn Nghiêu nói: “Gắp thức ăn cho em.”

Lương Tụng Niên sắp không chịu nổi nữa: “Lương Huấn Nghiêu!”

Ngay cả khi hai người thân thiết nhất trước đây, cũng chưa từng sến súa đến mức này.

Lương Huấn Nghiêu như thể không nghe thấy sự oán giận của cậu, gắp một miếng thịt bò vào bát cậu: “Sườn bò em thích.”

Trên bàn tổng cộng bày năm món, từ mặn đến chay, tất cả đều là món Lương Tụng Niên thích ăn.

Lương Tụng Niên kén ăn từ nhỏ, những món có thể khiến cậu thật lòng nói “thích”, đếm trên đầu ngón tay cũng đủ. Sở thích ẩm thực của cậu, thà nói là được hình thành, không bằng nói là Lương Huấn Nghiêu đã tự tay thử, tự tay đo lường từng món trong quá trình chung sống hàng ngày. Cậu chưa chắc đã hiểu rõ khẩu vị của mình bằng Lương Huấn Nghiêu.

“Uống một chút canh trước đi.”

Lương Huấn Nghiêu lại múc cho cậu một bát canh: “Dì Quỳnh nói em ăn cơm vào buổi tối dạ dày sẽ khó chịu, nên anh không nấu.”

Lương Tụng Niên luôn cảm thấy rất kỳ lạ, do dự cầm thìa lên, vừa uống một ngụm canh nóng, Lương Huấn Nghiêu lại gắp cho cậu một miếng gà xào cay, còn giúp cậu gỡ xương trước.

Ăn được nửa chừng, Lương Huấn Nghiêu nói: “Niên Niên, vài ngày nữa anh phải đi công tác một chuyến.”

Động tác gắp thức ăn của Lương Tụng Niên dừng lại.

“Đi vài nước châu Âu, có lẽ phải nửa tháng mới về.”

“Ồ.” Lương Tụng Niên không mấy quan tâm.

“Hải năng và một phòng thí nghiệm nước ngoài đã đạt được hợp tác lâu dài, kế hoạch đi khảo sát đã được định ra từ trước, nhân cơ hội cuối năm này, tranh thủ giải quyết xong trước khi họ nghỉ lễ,” Lương Huấn Nghiêu từ tốn giải thích, một lát sau, quay đầu nhìn khuôn mặt nghiêng của Lương Tụng Niên: “Anh không có ở nhà, Niên Niên phải tự chăm sóc mình thật tốt nhé.”

Lương Tụng Niên bày ra vẻ nhẹ nhõm, lắc lư chân: “Anh không có ở đây, tôi còn vui hơn.”

Lương Huấn Nghiêu không hề giận, cong khóe môi, nhìn mặt cậu nói: “Anh sẽ về sớm nhất có thể.”

Lương Tụng Niên nhíu mày, tránh ánh mắt cháy bỏng của Lương Huấn Nghiêu, thầm nghĩ sao đi công tác lại nói như sắp sinh ly tử biệt thế này.

Cậu còn tưởng chỉ có mình mới mắc cái bệnh ngớ ngẩn này, chỉ cần Lương Huấn Nghiêu đi công tác, Lương Tụng Niên sẽ bắt đầu lo lắng trước hai ngày, ăn không ngon, liên tục hỏi Lương Huấn Nghiêu khi nào về, đến khi Lương Huấn Nghiêu sắp ra khỏi nhà, cậu sẽ chặn ở cửa, khóc lóc níu vạt áo Lương Huấn Nghiêu, đòi anh trai về nhà sớm.

Đúng là phong thủy luân chuyển.

Cho đến khi ăn xong, Lương Tụng Niên liếc qua bát của Lương Huấn Nghiêu, mới phát hiện suốt bữa ăn Lương Huấn Nghiêu hầu như không ăn gì, xương gà và xương cá chất trên đĩa sứ đều là xương anh đã gỡ để gắp cho cậu ăn.

Lại là khổ nhục kế, Lương Tụng Niên khinh thường nghĩ.

Ăn cơm xong, Lương Tụng Niên vào thư phòng đọc sách, vài ngày trước cậu vừa đọc xong cuốn Lập trình Nhập Môn Đơn giản, Mẫn Thao lại giới thiệu cho cậu một cuốn sách giáo khoa dễ đọc hơn.

Rất kỳ lạ, khi học đại học cậu hoàn toàn không hứng thú với các khóa học kiến thức chung về máy tính, nghe đến hệ nhị phân là cảm thấy chán nản, thậm chí còn có chút phản đối, tất nhiên cuối cùng chỉ đạt một điểm số bình thường. Ai mà ngờ, tốt nghiệp hơn một năm, cậu lại bắt đầu cầm sách lập trình đọc kỹ lưỡng, còn tìm thấy chút thú vị.

Tại sao Lương Huấn Nghiêu lại hứng thú với cái này?

Cậu thường nghĩ, dù sao vẻ bề ngoài của Lương Huấn Nghiêu không phù hợp với hình ảnh lập trình viên trong định kiến.

Lương Tụng Niên thỉnh thoảng sẽ tưởng tượng Lương Huấn Nghiêu đeo kính gọng đen, mặc áo phông, ngồi trước máy tính gõ code trôi chảy, hoặc cầm bộ điều khiển, hết lần này đến lần khác điều chỉnh robot trong phòng thí nghiệm… chắc chắn rất thú vị.

Cậu nghe thấy Lương Huấn Nghiêu cho bát đũa vào máy rửa bát, dọn dẹp xong bếp, rồi đi qua thư phòng, vào phòng ngủ của cậu.

Một lát sau, cậu nghe thấy Lương Huấn Nghiêu nói: “Niên Niên, anh mua cho em mấy bộ quần áo, để trong tủ rồi, rảnh thì thử xem nhé.”

Lương Huấn Nghiêu hoàn toàn không cần hỏi kích thước của cậu, từ khi sống với Lương Huấn Nghiêu, quần áo từ trong ra ngoài của cậu đều do Lương Huấn Nghiêu lo liệu, Lương Huấn Nghiêu chỉ cần nhìn là có thể ước tính được sự thay đổi cân nặng của cậu, sở thích cũng vậy.

Cậu không trả lời, tiếp tục đọc sách.

Cho đến khi Lương Huấn Nghiêu gõ cửa thư phòng.

Sau khi cậu không phản hồi một lúc lâu, Lương Huấn Nghiêu vẫn đẩy cửa bước vào, rót cho cậu một cốc nước đặt trên bàn, liếc qua cuốn sách trong tay cậu, có chút ngạc nhiên: “Sao lại đọc cái này?”

“Thịnh Hòa Sâm giới thiệu.”

Nghe thấy cái tên Thịnh Hòa Sâm, sắc mặt Lương Huấn Nghiêu vẫn thêm vài phần không vui khó nhận ra, dọn dẹp lại bàn sách lộn xộn của Lương Tụng Niên, giả vờ vô ý hỏi: “Sau hôm đó, cậu ấy có chủ động liên lạc với em không?”

“Có.”

Lương Tụng Niên không nói dối, ngày hôm sau vụ bị bắt gặp trong phòng chiếu phim, Thịnh Hòa Sâm đã gọi điện cho cậu từ sáng sớm, xin lỗi vì hành vi thất thố tối qua. Có lẽ Thịnh Hòa Sâm có rất nhiều câu hỏi muốn hỏi, nhưng cuối cùng vẫn không hỏi, chỉ nói: “Tụng Niên, ở bên anh ấy, cậu có vui không?”

Lương Tụng Niên không muốn cho Thịnh Hòa Sâm ảo tưởng hay hiểu lầm không thực tế nào đó, nên đã nói: “Ừm, anh ấy rất quan trọng đối với tôi.”

Đây là sự thật.

Ngay cả một ngày nào đó cậu không yêu Lương Huấn Nghiêu nữa, yêu người khác, cũng sẽ không thay đổi vị trí quan trọng của Lương Huấn Nghiêu trong lòng cậu, Lương Huấn Nghiêu là không thể thay thế, là tia sáng xuất hiện vào khoảnh khắc tuyệt vọng nhất trong đời cậu, điều này sẽ không bao giờ thay đổi, mặc dù câu này cậu tuyệt đối không muốn nói trước mặt Lương Huấn Nghiêu.

Cậu cố ý không để ý đến Lương Huấn Nghiêu, tiếp tục đọc sách, còn Lương Huấn Nghiêu cầm lấy cuốn sách khác bên cạnh cậu, tùy ý lật xem.

Cậu lén nhìn về phía Lương Huấn Nghiêu.

Lương Huấn Nghiêu không hề biểu lộ sự tiếc nuối về những gì đã từng yêu thích, anh tỏ ra bình thản, lật vài trang, rồi đặt xuống.

“Anh đã đọc cuốn sách này chưa?”

“Chưa.”

Lương Tụng Niên thầm nghĩ: Đồ dối trá, rõ ràng Mẫn Thao nói mấy cuốn sách này đều là anh giới thiệu cho anh ta, tác giả là bậc thầy máy tính mà anh từng rất ngưỡng mộ.

“Lúc điền nguyện vọng đại học, tôi hỏi anh học chuyên ngành gì, anh nói úp úp mở mở, tôi cứ tưởng là ngành kinh tế, kết quả gần đây mới biết anh học máy tính.”

Lương Huấn Nghiêu không hề có vẻ xấu hổ vì bị vạch trần, ngược lại hỏi: “Ai nói?”

“Ai nói có quan trọng không?”

Lương Huấn Nghiêu cười nhẹ, đầu ngón tay khẽ trượt trên mép cuốn sách: “Lâu quá rồi, anh cũng không nhớ rõ nữa.”

Lương Tụng Niên lại hỏi: “Nếu không cần anh kế thừa gia nghiệp, sau khi tốt nghiệp anh sẽ trở thành một lập trình viên à?”

Lương Huấn Nghiêu nói: “Có thể.”

“Vậy… anh thích cuộc sống hiện tại, hay cuộc sống của một lập trình viên bình thường?”

Động tác Lương Huấn Nghiêu dừng lại, một lát sau nhìn về phía Lương Tụng Niên, ánh mắt bình tĩnh, khẽ cười: “Chắc là hiện tại.”

Lương Tụng Niên cúi đầu nhìn trang sách.

Tuy nhiên, sự hiện diện của Lương Huấn Nghiêu quá mạnh mẽ. Ánh mắt cậu căn bản không thể dừng lại trên câu chữ quá ba giây, mọi giác quan như bị những sợi tơ vô hình kéo lại, gắn chặt vào Lương Huấn Nghiêu. Rất nhanh, cậu cảm thấy Lương Huấn Nghiêu cúi xuống gần, hơi thở ấm áp lướt qua những sợi tóc mái. Sau đó, hai cánh tay, một trái một phải, đặt trên tay vịn ghế của cậu, hoàn toàn vây cậu lại trước mặt anh.

May mắn là giữa hai người còn cách một cuốn sách. Lương Tụng Niên theo bản năng ôm chặt cuốn sách trước ngực, sự phản kháng vô ích.

“Đêm nay anh có thể ở lại không?”

“Không thể.”

“Bên ngoài sắp mưa rồi.”

Lương Tụng Niên cụp mắt không nhìn anh: “Liên quan gì đến tôi? Tài xế sẽ đưa anh về nhà an toàn, không ướt một giọt mưa nào đâu.”

“Anh đã cho tài xế về rồi.”

Lương Tụng Niên ngửa người ra phía sau, cố gắng tránh ánh mắt đầy xâm lược của anh: “Càng không liên quan đến tôi.”

Lương Huấn Nghiêu tiếp tục đè xuống, dùng giọng điệu dụ dỗ: “Niên Niên, cho anh tá túc một đêm.”

Lương Tụng Niên cuối cùng cũng chịu ngước mắt lên, ban cho anh một cái nhìn hoàn chỉnh, hai người nhìn nhau rất lâu, Lương Tụng Niên hỏi: “Anh không thấy mình rất kỳ quái sao?”

“Chỗ nào?”

“Trước đây anh là người theo chủ nghĩa cấm dục.”

“Anh chưa từng nói.”

“Trước đây anh không thể hiện d*c v*ng như vậy với tôi.”

“Anh kiềm chế.”

Lương Tụng Niên nhất thời nghẹn lời, chỉ có thể bực bội quay đầu đi, vừa định quay lại chửi Lương Huấn Nghiêu thêm hai câu, Lương Huấn Nghiêu đã ấn cuốn sách trong lòng cậu, sáp lại gần. Lương Tụng Niên bực mình không chịu nổi, tức giận nói: “Vậy sao bây giờ anh không kiềm chế nữa đi? Tôi đâu có đồng ý chấp nhận anh!”

“Vì em luôn né tránh anh.”

“Anh như thế này, đổi lại là người khác cũng sẽ né tránh thôi!”

Lương Tụng Niên bất ngờ đẩy anh ra, lợi dụng khoảng trống Lương Huấn Nghiêu đứng dậy, nhanh chóng chạy thoát.

Vì cậu kiên quyết không đồng ý cho Lương Huấn Nghiêu ở lại, cuối cùng Lương Huấn Nghiêu vẫn phải ra khỏi nhà trước khi trời đổ mưa.

Lương Huấn Nghiêu cởi cúc áo vest, ngồi vào xe.

Vì anh chậm chạp không đưa ra chỉ thị, tài xế cũng không biết anh đi đâu, gọi vài tiếng Lương Tổng, anh mới nghe thấy.

“Cái gì?”

“Lương Tổng, về nhà sao?”

“Phải.”

Lương Huấn Nghiêu về nhà, không bật đèn.

Tờ hướng dẫn trước phẫu thuật và thông báo rủi ro mà Tiến sĩ Phương đưa cho anh đặt trên bàn trà, anh đã đọc đi đọc lại hai lần, bây giờ lại bước tới, cầm lên, đọc từng điều khoản từ đầu đến cuối.

Đêm khuya tĩnh lặng, phòng khách im ắng.

Không khí như ngưng đọng lại.

Lương Huấn Nghiêu đặt tài liệu xuống, ngồi một mình trên ghế sofa một lát, ánh mắt nhìn ra màn đêm đen đặc ngoài cửa sổ.

Đột nhiên, anh như bị một ý nghĩ vô hình nào đó dẫn dắt, đứng dậy đi vào thư phòng. Trước bức tường sách đồ sộ, anh dừng lại ở phía ngoài cùng, đưa tay mở một cánh tủ đã nhiều năm không mở.

Bên trong không phải sách, mà là đầy ắp, xếp ngay ngắn những chiếc cúp và bằng khen, ánh lên vẻ cũ kỹ dưới ánh đèn mờ ảo, anh không lấy ra bất cứ thứ gì, chỉ nhẹ nhàng đặt ngón tay lên quả cầu pha lê trên đỉnh một chiếc cúp.

Cảm giác cứng rắn, lạnh lẽo.

Anh đứng im lặng, rất lâu sau mới từ từ rụt tay lại, bình thản đóng cửa tủ.

Anh quay người, đi vào phòng vệ sinh rửa mặt.

Tiếng nước lạnh chảy trong đêm tĩnh mịch, là âm thanh duy nhất trong căn nhà này.

**

Lương Tụng Niên gửi tin nhắn cho trợ lý của Từ Mân.

Hỏi Từ Tổng khi nào rảnh, dự án Duy Kha khi nào có thể trao đổi thêm.

Đợi hai mươi phút mới nhận được hồi âm.

Khoảnh khắc nhìn thấy dòng chữ trên màn hình, lòng Lương Tụng Niên lạnh đi, cảm giác chán nản không kiểm soát được lập tức lan khắp cơ thể.

Trợ lý trả lời: [Xin lỗi, Lương Tổng, xét thấy công việc hiện tại của Từ Tổng rất bận rộn, công ty chúng tôi quyết định tạm dừng việc khảo sát và xúc tiến hợp tác thêm với Công ty Duy Kha. Công ty chúng tôi rất công nhận khả năng chuyên môn của đội ngũ bên ngài, mong chờ có thể hợp tác lại sau này.]

Tức giận chỉ là thứ yếu, Lương Tụng Niên lúc đó chỉ thấy hoang mang.

Rõ ràng vài ngày trước Từ Mân còn khen cậu có tiềm năng, chủ động bày tỏ ý muốn hợp tác, sao chỉ trong vài ngày ngắn ngủi lại thay đổi bất ngờ như vậy? Cậu không hiểu, liền mềm mỏng quấy rầy dụ dỗ bằng mọi cách, moi được từ trợ lý của Từ Mân có được vài manh mối.

Chỉ thẳng đến một người, Lương Hiếu Sinh.

“Lão Lương Tổng hôm qua có đến một chuyến, Từ Tổng đặc biệt tiếp đãi ông ấy, hai người nói chuyện rất lâu. Lúc ra về, Từ Tổng còn nói, xin ngài cứ yên tâm, tôi sẽ xử lý tốt…” Giọng trợ lý càng lúc càng nhỏ: “Ngài Lương, ngài tuyệt đối không được nói là tôi nói, nếu để ông chủ biết thì tôi tiêu đời đấy.”

Lương Tụng Niên nói: “Yên tâm đi.” Giây tiếp theo liền chuyển tiền cho trợ lý.

Đặt điện thoại xuống, cậu lái xe quay lại Vịnh Hải Số Một.

Cậu thực sự rất ghét nơi này.

Nếu có thể, cậu nguyện cả đời không quay lại.

Nếu không phải có một số kỷ niệm chung giữa cậu và Lương Huấn Nghiêu ở tòa nhà phụ, Lương Tụng Niên thậm chí không muốn ngửi không khí ở khu vực này.

Cậu xuống xe, đi thẳng về phía vườn hoa.

Thứ Tư hàng tuần là thời gian cố định Tưởng Kiều Nghi mời bạn bè và phu nhân của các giám đốc điều hành hội đồng quản trị đến uống trà và trò chuyện.

Sau buổi trà đàm, Tưởng Kiều Nghi sẽ một mình ở đây ngắm cảnh xa xăm, khi Lương Tụng Niên bước tới, Lương Lịch vừa hay đi đến bên cạnh Tưởng Kiều Nghi, kéo một chiếc ghế ngồi xuống, hớn hở nói: “Dự án của Lương Tụng Niên và Phong Lam bị đổ bể rồi.”

Tưởng Kiều Nghi bất lực: “Đây là lần cuối cùng cha con giúp con, sau này đừng bắt nạt em trai nữa.”

“Nó là em trai cái gì chứ, đừng làm con kinh tởm.”

Tưởng Kiều Nghi lắc đầu.

Lương Lịch nghiền nát cánh hoa rụng bên giày, khinh thường nói: “Nói là tự mình mở công ty, cuối cùng chẳng phải vẫn dựa vào nguồn lực của nhà mình hay sao, con không tin nếu không có anh trai giới thiệu, nó có thể tiếp cận được Từ Mân?”

“Nếu con muốn khởi nghiệp, cha mẹ cũng sẽ giúp con, chỉ cần con sẵn lòng bỏ thời gian và công sức, bất kể đạt được thành tích gì, cha mẹ đều chấp nhận, anh trai cũng sẽ—”

“Đừng nhắc đến anh ấy nữa!”

Lương Lịch hạ giọng nói: “Mẹ có biết gần đây cứ ba hôm anh ấy lại chạy qua nhà nó không? Mối quan hệ của hai người họ đã không bình thường rồi, mẹ không cảm thấy ư?”

Tưởng Kiều Nghi rõ ràng không tin: “Đừng nói linh tinh.”

“Con nói linh tinh lúc nào?” Lương Lịch bực bội: “Bây giờ mẹ không can thiệp, đến một ngày tin đồn nổ ra đầy trời, cả Đảo Trăn đều biết con trai cả và con trai út của mẹ ở bên nhau, lúc đó mẹ mới vui lòng! Đến lúc đó chúng ta đều không còn mặt mũi ra ngoài nữa!”

Tưởng Kiều Nghi cau mày.

“Con mặc kệ, sau nay con vẫn sẽ ra tay với mỗi dự án của nó, con không muốn thấy nó được yên ổn.”

“Tiểu Lịch! Con có thể đừng tùy hứng nữa được không?”

“Sao con lại tùy hứng? Con chỉ là không chịu nổi cái thái độ lên mặt của nó với anh trai thôi!”

Lời vừa dứt, Lương Tụng Niên trực tiếp bước vào.

Tưởng Kiều Nghi là người phát hiện ra cậu trước, đột ngột đứng dậy: “… Tụng Niên.”

Lương Lịch cũng kinh ngạc tột độ, vẫn giữ vẻ mặt căng thẳng, chất vấn: “Mày đến làm gì?”

Lương Tụng Niên lạnh lùng nhìn cậu ta: “Tôi đã nói với anh chưa, mối quan hệ tốt nhất giữa chúng ta là nước sông không phạm nước giếng?”

“Tao phạm mày cái gì?”

“Anh không chỉ đánh Tiền Vỹ ở trường đua xe đó nhỉ.”

Lương Lịch lập tức cứng đờ người.

Ánh mắt Lương Tụng Niên hằn sâu thêm sự hận thù: “Tôi sẽ không nói những lời không có bằng chứng, Lương Lịch, đây là lần cảnh cáo cuối cùng của tôi.”

Lương Lịch hừ một tiếng đứng dậy: “Mày đang đe dọa tao đấy à? Mày có giỏi thì đăng lên đi, cuối cùng chẳng phải vẫn là anh trai đến giúp tao dọn dẹp bãi chiến trường sao?”

Cậu ta nói một cách hiển nhiên.

Lương Tụng Niên nhìn sang Tưởng Kiều Nghi: “Hai người không có ý kiến gì về chuyện này sao?”

“Tụng Niên, bây giờ mẹ sẽ liên hệ Huấn Nghiêu, dự án vẫn có thể cứu vãn được, chúng ta cũng sẽ trông chừng Tiểu Lịch—”

Lương Huấn Nghiêu bước vào vườn hoa, nghe thấy giọng Lương Tụng Niên đột ngột cao lên: “Tại sao cuối cùng mọi chuyện đều đổ lên đầu Lương Huấn Nghiêu? Anh ấy không phải con trai của hai người sao? Anh ấy bận rộn đến mức nào, hai người không biết sao?”

Tưởng Kiều Nghi sững sờ: “Biết chứ, nhưng những mâu thuẫn nhỏ này giữa các con đối với nó chỉ là chuyện nhỏ.” Bà dỗ dành như dỗ trẻ con: “Các con cũng không còn nhỏ nữa, sau này đừng gây rối nữa.”

“Mâu thuẫn nhỏ,” Lương Tụng Niên cười lạnh một tiếng: “Không có Lương Huấn Nghiêu, mẹ con hai người có thể ngồi đây nhàn nhã uống trà trò chuyện không? Tại sao bà có thể dung thứ cho thằng ngu Lương Lịch này phạm hết sai lầm này đến sai lầm khác, nhưng lại hoàn toàn không quan tâm đến tình hình của Lương Huấn Nghiêu? Anh ấy có mệt không? Ăn uống có tốt không? Thính lực ở tai có tăng hay giảm không? Mẹ là mẹ, mẹ có quan tâm không?”

Tưởng Kiều Nghi hoàn toàn bị cậu nói cho sững sờ, nửa ngày sau mới cố giữ thể diện phản bác: “Chuyện nhà của chúng ta, không đến lượt—”

Bà cũng tự thấy mình lỡ lời, không nói tiếp.

Lương Tụng Niên lạnh lùng nhìn Lương Lịch: “Anh đã hủy dự án Phong Lam của tôi, tôi sẽ bắt anh phải trả giá. Lương Lịch, trước đây tôi nể mặt Lương Huấn Nghiêu nên chỉ nhắc nhở anh, nhưng bây giờ tôi không quan tâm nữa, nên tôi sẽ không để anh được yên ổn.”

Lương Lịch nhận ra cậu nói thật, sắc mặt lập tức thay đổi, ú ớ hồi lâu, cũng không thốt ra được một câu hoàn chỉnh.

Lương Tụng Niên nói xong quay lưng bỏ đi.

Nhưng lại đụng phải Lương Huấn Nghiêu ở cửa vườn hoa.

Lương Huấn Nghiêu nhìn cậu với ánh mắt sâu thẳm.

Lương Tụng Niên dừng bước, giấu đi vẻ mặt không tự nhiên, lướt qua anh mà không nói một lời.

Nhanh chóng ngồi vào xe.

Thở hổn hển, vẫn khó bình tĩnh cơn giận.

Cho đến khi Lương Huấn Nghiêu ngồi vào, cậu theo bản năng co người về phía cửa xe, suy nghĩ mới bị sự xuất hiện đột ngột của Lương Huấn Nghiêu chiếm lấy, quên mất sao mình vẫn còn ở cửa Vịnh Hải Số Một.

Cậu làm bộ muốn xuống xe, nhưng bị Lương Huấn Nghiêu tóm lấy.

Tài xế lái xe đến nơi vắng người, sau đó xuống xe.

“Anh lại muốn làm gì?”

Lương Tụng Niên chưa kịp giãy giụa, đã rơi vào một vòng tay ấm áp và vững chắc.

Hai cánh tay Lương Huấn Nghiêu gần như cùng lúc vòng lên, một tay giữ chặt sau lưng cậu, tay kia siết chặt eo cậu, hoàn toàn, không chừa một khe hở nào ấn cậu vào lòng mình. Lực đạo lớn đến kinh ngạc, mang theo một d*c v*ng gần như mất kiểm soát, dường như không chỉ muốn ôm cậu, mà là muốn khảm cậu vào cơ thể của mình.

“Lương Huấn Nghiêu!”

“Niên Niên, để anh ôm một lát.”

Lương Tụng Niên liền không nhúc nhích nữa.

“Chuyện Phong Lam, có cần anh giải quyết không?”

“Không cần, tôi tự giải quyết được, tôi có thể thuyết phục Từ Mân một lần, thì có thể thuyết phục hắn lần thứ hai, thứ ba, không giải quyết được hắn thì cũng không sao, trên đời này có rất nhiều tổ chức đầu tư, tôi có thể từ từ thử, từ từ làm, nhất định sẽ thành công một cái.”

Cậu nói xong, Lương Huấn Nghiêu liền buông tay.

Lương Tụng Niên cuối cùng cũng có thể hít thở, vùng vẫy đứng dậy khỏi lòng anh. Vừa ngẩng đầu lên, liền đối diện với ánh mắt Lương Huấn Nghiêu. Ánh mắt đó trầm xuống đè nén cậu, như thể lần đầu tiên nhìn thấy cậu, toát lên sự ngưỡng mộ và yêu thích mạnh mẽ, rồi cậu thấy khóe miệng Lương Huấn Nghiêu khẽ cong lên không rõ ràng.

Cậu vô thức nhìn đi nơi khác.

“Niên Niên.”

Lương Huấn Nghiêu luôn gọi tên cậu một cách vô cớ, Lương Tụng Niên thấy bực mình, đang định nổi cáu.

Liền nghe thấy Lương Huấn Nghiêu nói: “Có thể hôn em không?”

Cậu sững người.

“Lương Huấn Nghiêu, thời gian gần đây tại sao anh ngày nào cũng như thế này, tôi thực sự không biết anh bị làm sao nữa, cái vẻ đoan chính tự chủ trước đây của anh đâu rồi? Anh có biết mình đang làm gì khôn—”

“Anh đang mất kiểm soát.”

Lương Tụng Niên kinh ngạc nhìn anh.

“Rất muốn em, nhưng em không muốn tiến độ quá nhanh, vậy có thể bắt đầu từ việc hôn được không?”

Lương Huấn Nghiêu vừa nói, ánh mắt đã hoàn toàn khóa trên môi Lương Tụng Niên, ánh nhìn đó nóng bỏng, tập trung, mang theo một d*c v*ng mãnh liệt không hề che giấu. Lương Tụng Niên thậm chí có thể cảm nhận rõ ràng da thịt môi mình dưới ánh mắt anh, dường như nổi lên một cơn tê dại nhẹ, khó chịu.

Cậu nuốt nước bọt, cậu cảm thấy Lương Huấn Nghiêu trước mặt không còn là anh trai cậu nữa, thậm chí có chút sợ hãi.

“Sợ cái gì?” Lương Huấn Nghiêu đưa tay chạm vào má Lương Tụng Niên: “d*c v*ng của anh đối với em còn chưa đủ rõ ràng sao?”

Lương Tụng Niên thu thập chút lý trí cuối cùng, chất vấn anh: “Anh chắc chắn đó là d*c v*ng, chứ không phải sản phẩm của sự thỏa hiệp?”

“Anh nghĩ, tình yêu không phải là nói ra,” Lương Huấn Nghiêu đỡ mông Lương Tụng Niên, bế cậu đặt lên đùi mình, khàn giọng nói: “Là khao khát hay thỏa hiệp, em có thể thử một chút.”

Lời vừa dứt.

Lương Tụng Niên cảm thấy môi mình bị một cảm giác ấm áp và mềm mại, nhẹ nhàng phủ lên.

Trong giấc mơ tuổi dậy thì đến muộn, bồn chồn của cậu, nụ hôn đó đã vô số lần xuất hiện dưới dạng cảm giác mơ hồ. Còn bây giờ, nó không còn là tưởng tượng hư vô, cũng không phải là sự tự cọ xát đơn phương của cậu, mà là mang theo nhiệt độ thực sự, d*c v*ng cụ thể hóa.

Khiến lý trí và suy nghĩ của cậu trong khoảnh khắc bốc cháy tan biến.

Cậu cưỡi trên đùi Lương Huấn Nghiêu, hai tay vô thức đặt lên vai Lương Huấn Nghiêu, còn tay Lương Huấn Nghiêu, đang không tiếng động trượt vào gấu áo sơ mi sau lưng cậu, quanh quẩn bên mép quần của cậu.

Mông cậu bị Lương Huấn Nghiêu bóp chặt, không có bất kỳ lớp vải nào ngăn cách, Lương Huấn Nghiêu chỉ cần dùng sức một chút, cậu liền vô thức nhún vai, rên lên một tiếng, lại bị Lương Huấn Nghiêu hôn sâu hơn.

**

Chan: Hôn kiểu môi chạm chạm thì không gọi là hôn, hôn đá lưỡi mới gọi là hôn. Huấn Nghiêu trước đây chỉ chạm môi nên không cần hỏi ý kiến, giờ đá lưỡi nên hỏi :v

Hết chương 38

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...