Hôn lễ 02
Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan
Hôn lễ không mời quá nhiều người, chỉ có bạn bè đồng lứa. Kỳ Thiệu Thành và Thẩm Từ Tâm tuy nhận được lời mời cùng lúc, nhưng không đến cùng một chuyến bay, người trước người sau tới hội trường ven hồ.
Khi Thẩm Từ Tâm mang theo quà tìm đến phòng trang điểm tạm thời, Lương Tụng Niên đang đối diện với tấm gương lớn, hơi nghiêng đầu để thợ trang điểm dùng keo xịt tóc định hình. Làn sương mịn rơi xuống đỉnh đầu, cậu vô thức nhăn mũi, định đưa tay lên che thì thấy Thẩm Từ Tâm đang dựa vào cửa qua gương.
Khóe môi anh ấy mang theo nụ cười nhàn nhạt, lặng lẽ nhìn cậu.
“Anh Từ Tâm!” Mắt Lương Tụng Niên sáng lên, Lương Tụng Niên không chịu gọi Kỳ Thiệu Thành là “Anh Thiệu Thành”, nhưng lại rất thân thiết với Thẩm Từ Tâm. Có lẽ vì trên người Thẩm Từ Tâm có một từ trường dịu dàng, khiến người ở gần cảm thấy cực kỳ thoải mái.
“Hôm nay đẹp trai quá.” Thẩm Từ Tâm đi tới, sờ vào cổ áo sơ mi của cậu.
“Cái này đẹp hơn, hay cái có ruy băng xanh kia đẹp hơn?” Lương Tụng Niên chỉ vào một bộ khác trên giá, hỏi ý kiến Thẩm Từ Tâm.
Thẩm Từ Tâm suy nghĩ một lát: “Bộ cậu đang mặc hợp hơn đấy.”
Lương Tụng Niên cười toe toét: “Là anh trai em chọn đấy.”
“Vẫn gọi là anh trai à?”
Lương Tụng Niên nhướn mày: “Mãi mãi là anh trai mà, những danh phận khác tuy quan trọng, nhưng không thể thay thế từ ‘anh trai’ được.”
Vừa dứt lời, Lương Huấn Nghiêu đẩy cửa bước vào, chỉ nghe được nửa câu sau, ánh mắt lướt qua hai người, hỏi: “Thay thế cái gì?”
Lương Tụng Niên chỉ cười không nói, nhìn anh qua gương. Lễ phục của hai người đều là âu phục trắng tinh khôi do Lương Huấn Nghiêu đặt may riêng từ sớm, cắt may sắc sảo. Phía trong cổ tay áo của Lương Tụng Niên, dùng chỉ bạc thêu tinh tế hai cành hoa rum thanh mảnh, cành lá vươn dài ôm lấy cổ tay.
Thẩm Từ Tâm cười nói: “Anh trai của cậu dùng ngôn ngữ của hoa rum để nhắc nhở cậu đấy, anh ta là không thể thay thế, và mong cậu phải trung trinh không đổi trong tình cảm.”
“Ồ—” Lương Tụng Niên kéo dài giọng, ý cười trong mắt càng đậm, quay sang Lương Huấn Nghiêu: “Hóa ra anh trai còn giấu giếm tâm tư như thế này cơ à.”
Cậu nói đoạn, liền theo thói quen định ngả người ra sau vào lòng Lương Huấn Nghiêu, nhưng bị thợ tạo mẫu đang đứng cạnh nhanh tay chặn lại: “Ngài Lương! Tóc vẫn chưa cố định xong, không được cử động!”
Lương Huấn Nghiêu nhân cơ hội tiến lên, nắm chắc cổ tay đang giơ lên của cậu, đầu ngón tay khẽ m*n tr*n đóa hoa rum thêu trên cổ tay áo. Anh cúi đầu nhìn Lương Tụng Niên, cười khẽ: “Anh cần gì phải dùng cách vòng vo này để nhắc nhở? Trong lòng Niên Niên tự hiểu là được rồi.”
Thẩm Từ Tâm để quà lại rồi đi ra ngoài, Kỳ Thiệu Thành đang đứng tán gẫu với Thịnh Hòa Sâm, anh ta dùng giọng điệu của bậc phụ huynh: “Làm việc gì cũng nên trưởng thành một chút đi, cứ như con lừa bướng bỉnh ấy, đã bảo Sầm Tổng tính tình nóng nảy rồi mà còn đối đầu trực diện với hắn!”
“Chỉ cho phép hắn nóng nảy thôi à?” Thịnh Hòa Sâm bực bội nói: “Hắn ép giá thấp như thế, là thái độ muốn làm ăn tử tế sao?”
“Ấu trĩ.”
“Anh còn mặt mũi nói em à? Anh với giáo sư Thẩm chẳng phải ba ngày một trận nhẹ, năm ngày một trận nặng sao?”
“Anh với Giáo sư Thẩm đó là đang liếc mắt đưa tình.”
Thịnh Hòa Sâm cười lạnh một tiếng: “Chắc giáo sư Thẩm không nghĩ như thế đâu.”
“Không tin thì tự chú mày đi mà hỏi cậu ấy.”
Anh ta vừa dứt lời, giọng của Thẩm Từ Tâm đã vang lên bên tai: “Ai nói thế,” Thẩm Từ Tâm không biết đã đến gần từ lúc nào, đứng cách anh ta một bước chân, thần sắc nhàn nhạt: “Tôi không nghĩ như vậy.”
Vẻ cà lơ phất phơ trên mặt Kỳ Thiệu Thành lập tức đông cứng, anh ta chậm rãi quay người, đối diện với đôi mắt tĩnh lặng như mặt hồ sâu thẳm của Thẩm Từ Tâm.
“Hóa ra…” Giọng Thẩm Từ Tâm không rõ vui buồn, “Anh định nghĩa chuyện đó là liếc mắt đưa tình.”
Giây tiếp theo, Kỳ Thiệu Thành vươn cánh tay dài, không nói hai lời kéo người vào lòng, động tác nhanh đến mức mang theo một luồng gió. Anh ta hơi cúi người, vùi mặt vào hõm cổ Thẩm Từ Tâm, nhuệ khí vừa rồi tan biến không còn dấu vết, chuyển sang trạng thái ăn vạ: “Không có, anh đâu có dám… anh sai rồi, Từ Tâm.”
Thẩm Từ Tâm lạnh mặt, dùng sức đẩy lồng ngực anh ta: “Kỳ Thiệu Thành, buông tay.”
“Từ Tâm, Từ Tâm,” Kỳ Thiệu Thành siết chặt cánh tay, như dây leo quấn lấy, giọng lí nhí trên vai anh: “Cuối cùng em cũng chịu nói chuyện với anh rồi. Anh hứa, sau này không bao giờ chọc em giận nữa.”
“Tôi bảo anh buông tay, đừng ép tôi phải động thủ ở đây.”
Kỳ Thiệu Thành trái lại càng vùi mặt sâu hơn, mặt dày cọ cọ: “Em đánh đi. Tiện thể để Hòa Sâm tận mắt chứng kiến anh họ nó bị ăn đòn, xem anh dâu nó bạo hành gia đình như thế nào.”
“…”
Người bị gọi tên là Thịnh Hòa Sâm không chút biểu cảm, chẳng thèm liếc thêm một cái, dứt khoát xoay người đi về phía đàn thiên nga bên hồ. Kết quả, hai con thiên nga đen cũng là một cặp, đang quấn quýt bên mặt nước. Thịnh Hòa Sâm hít sâu một hơi, tức giận chuyển sang lối đi khác.
Hôn lễ cử hành vào buổi chiều. Tứ tấu dây đang chơi những bản nhạc du dương, bồi bàn bưng sâm panh đi lại trong đám đông. Tuân Chương và Đường Thành dòm ngó khắp nơi, Đường Thành lần đầu ra nước ngoài, chưa quen múi giờ, lại mặc bộ âu phục chỉnh tề nên không thoải mái chút nào, thỉnh thoảng lại nắm lấy cà vạt, quay sang hỏi Tuân Chương: “Cậu nghe hiểu họ nói gì không?”
“Cũng tàm tạm.” Tuân Chương hỏi anh ta: “Tụng Niên nói dạo này anh đã đăng ký thi đại học cho người trưởng thành, học hành thế nào rồi?”
Đường Thành cười cười: “Mấy môn kia cũng ổn, chỉ có tiếng Anh là không vào nổi. Cái này phải học từ nhỏ, giờ mới nhặt lại học thấy khó thật.”
“Sao anh lại yêu cầu cao với bản thân thế?”
“Bọn họ và các cậu đều ưu tú như vậy, tôi cũng không thể kéo lùi chân mọi người được, như vậy chẳng phải phụ lòng Tụng Niên đã nâng đỡ tôi sao.”
“Tôi cứ tưởng hai người gặp nhau sẽ ngại ngùng lắm.”
“Không đâu, hiểu nhau rồi thì chẳng có gì phải ngại cả. Em ấy hạnh phúc, tôi mừng cho em ấy.” Đường Thành đang nói thì nghe thấy tiếng động, quay đầu lại reo lên: “Xe ngựa đến rồi.”
Lương Tụng Niên rốt cuộc cũng toại nguyện ngồi lên chiếc xe ngựa màu trắng hằng mong ước. Bên trong toa xe trải thảm nhung sẫm màu, không gian không quá rộng rãi, vừa đủ cho hai người ngồi cạnh nhau. Lương Huấn Nghiêu ngồi xuống bên cạnh cậu, thân xe khẽ rung rinh. Tiếng móng ngựa gõ xuống mặt đất giòn giã và nhịp nhàng, đưa họ chậm rãi đi về phía bãi cỏ ven hồ rực rỡ sắc hoa.
Bạn bè đã đợi sẵn ở đó.
Lương Tụng Niên nắm lấy tay Lương Huấn Nghiêu, khẽ tựa vào vai anh. Khoảnh khắc nương tựa này còn hơn ngàn lời nói. Xe ngựa đi dọc theo bờ hồ, lướt qua hồ thiên nga phẳng lặng như gương, băng qua vườn hoa, cuối cùng dừng lại vững chãi trước cổng hoa trang trí bằng lụa trắng.
Lương Tụng Niên loại bỏ những quy trình rườm rà, cũng chẳng cần những đoạn kịch tính sướt mướt của hôn lễ nam nữ thông thường. Xe ngựa vừa dừng, cậu đã nắm tay Lương Huấn Nghiêu vui vẻ bước xuống. Hai bên là bạn bè của họ đang vỗ tay chúc mừng.
Theo phong tục New Zealand, hai người làm chứng và chủ hôn đã đứng đợi từ lâu. Hai người dừng lại trước mặt chủ hôn, quay người đối diện nhau. Hồ nước và núi xa là phông nền cho hôn lễ. Giọng người chủ hôn trang trọng và ôn hòa:
“…Con có đồng ý để cậu ấy trở thành bạn đời hợp pháp suốt đời của mình không? Con phải cam kết, dù thuận lợi hay khó khăn, khỏe mạnh hay ốm đau, đều sẽ yêu thương, tôn trọng, trân trọng và chung thủy với cậu ấy cho đến cuối cuộc đời?”
Lương Tụng Niên ngẩng mặt lên, nụ cười rạng rỡ, không chút do dự trả lời: “Con đồng ý!”
Người chủ hôn quay sang phía bên kia, lặp lại câu hỏi. Ánh mắt Lương Huấn Nghiêu luôn khóa chặt trên gương mặt Lương Tụng Niên, nhìn nụ cười không chút u ám của cậu, ánh mắt anh càng thêm xúc động. Anh hít một hơi sâu, giọng nói dịu dàng mà trịnh trọng: “Con đồng ý.”
Sau đó là trao nhẫn. Nhẫn là do Lương Tụng Niên chọn. Đây là khâu duy nhất cậu tham gia, thậm chí còn trước cả khi Lương Huấn Nghiêu chuẩn bị hôn lễ. Cậu thấy việc dùng nhẫn để đánh dấu “đã kết hôn” là một chuyện khá thú vị. Trong đầu cậu lóe lên hình ảnh Lương Huấn Nghiêu tham dự lễ trao giải, khi anh nhận lấy cup, ánh đèn rơi trên tay anh, ánh kim loại đó thầm lặng tuyên bố quyền sở hữu của cậu.
Thế là cậu một mình đi đặt làm hai chiếc nhẫn.
Cậu chưa từng đo kích thước ngón tay của Lương Huấn Nghiêu, chỉ dựa vào cảm giác lúc nắm tay hằng ngày, ước chừng chắc là rộng hơn cỡ tay mình một chút. Kiểu dáng nhẫn là do cậu tự quyết định, một vòng tròn trơn đơn giản, bề mặt được xử lý mờ, thích hợp để đeo hằng ngày.
Chủ hôn nói: “Bây giờ, xin mời trao nhẫn.”
Lương Tụng Niên lấy từ túi trong lễ phục ra một chiếc hộp nhung nhỏ. Chiếc hộp này cậu đã giấu rất lâu, chưa cho Lương Huấn Nghiêu xem. Lúc này Lương Huấn Nghiêu cũng mới thấy lần đầu. Lương Tụng Niên mở hộp, lấy chiếc lớn hơn, cầm lấy nhẫn, nâng tay trái của Lương Huấn Nghiêu lên.
Thực ra trong lòng cậu cũng hơi lo lắng, mím chặt môi, chậm rãi đẩy vòng nhẫn qua khớp ngón tay, dừng lại vừa vặn ở gốc ngón giữa. Vừa khít hoàn hảo! Lương Tụng Niên thở phào nhẹ nhõm, khóe môi nhếch lên. Lương Huấn Nghiêu rủ mắt nhìn vòng nhẫn trên tay mình, như một lời thề được cụ thể hóa, yết hầu khẽ chuyển động.
Lương Huấn Nghiêu lấy chiếc còn lại, đeo cho Lương Tụng Niên. Lương Tụng Niên trẻ con gãi gãi lòng bàn tay anh, đắc ý hỏi: “Em không có đo ngón tay của anh đâu nhé, hoàn toàn dựa vào cảm giác mà chuẩn xác thế này, có phải rất giỏi không?”
Lương Huấn Nghiêu cười khẽ, ôn tồn nói: “Rất giỏi.”
Khoảnh khắc nhẫn được đeo vào, hàng trăm con chim bồ câu trắng đồng loạt được thả ra. Chúng vỗ cánh, tạo thành một bóng mây trắng xóa lướt qua tầm mắt mọi người, bay xa dần về phía chân trời bao la. Lương Tụng Niên ngẩng đầu nhìn theo, hỏi Lương Huấn Nghiêu: “Đây cũng là một bất ngờ sao?”
“Em có thích không?”
Lương Tụng Niên dựa vào anh, nói: “Em thích lắm.”
Chủ hôn tuyên bố họ chính thức trở thành bạn đời hợp pháp. Mọi người reo hò, vỗ tay, máy bay không người lái chụp lại bức ảnh tập thể mọi người cùng thả bóng bay trắng.
Nghi lễ kết thúc, tiệc cưới chính thức bắt đầu.
Lương Huấn Nghiêu đã phát cho mỗi người bạn một chiếc vòng tay giấy có ghi số từ trước, do Lương Tụng Niên bốc thăm để trao những phần quà tương ứng. Thực ra ai cũng có quà, nhưng vì Lương Tụng Niên từ nhỏ đã thích những trò bốc thăm hay rút thẻ, nên Lương Huấn Nghiêu đã thêm phần này vào.
Kỳ Thiệu Thành lại là số 1, Lương Tụng Niên giấu hai tay sau lưng, làm bộ không cho anh ta bốc.
“Em học xấu rồi Niên Niên ơi, ở cạnh Lương Huấn Nghiêu—” Kỳ Thiệu Thành định nói cậu học xấu theo anh trai, nhưng Lương Huấn Nghiêu chẳng liên quan gì đến chữ “xấu”, chỉ có chuyện học theo cái tốt của anh mà thôi, bèn nghĩ lại rồi nói: “Anh Thiệu Thành đối với em cũng tốt lắm mà.”
Lương Tụng Niên nghĩ lại, thấy cũng đúng. Thế là cậu thò tay vào thùng bốc thăm, trên tấm danh thiếp ghi “Mô hình xe Maybach S đặt làm bằng vàng ròng”.
John đứng cạnh đùa: “Mô hình xe hay là người mẫu xe đây?”
Kỳ Thiệu Thành vội nói: “Tất nhiên là mô hình xe rồi.”
Xong quay sang Thẩm Từ Tâm bảo: “Từ Tâm, em xem, họ lại hại anh rồi!”
Mọi người cười rộ lên.
Số 2 là Tuân Chương, cậu ta xoa tay chờ đợi, thầm nghĩ mô hình xe vàng ròng cũng tốt, gửi ngân hàng là bảo vật giữ giá vĩnh viễn! Kết quả là chuyến du lịch hai người 7 ngày tại khu nghỉ dưỡng Polynesia.
Tuân Chương gãi đầu: “Dành cho hai người… tôi đi cùng ai bây giờ?”
Vừa dứt lời, Kỳ Thiệu Thành đã huých vào cánh tay anh ta: “Tôi đổi với cậu, tôi có người đi cùng.”
Tuân Chương cầu còn không được, hớn hở đổi quà, không quên xác nhận với Kỳ Thiệu Thành: “Kỳ tổng, giá trị hai món quà khác nhau đấy, ngài đừng hối hận đấy nhé!”
Kỳ Thiệu Thành chỉ tay về phía Thẩm Từ Tâm: “Kho tiền của tôi đều do em ấy quản, cậu phải hỏi em ấy.”
Thẩm Từ Tâm chê anh ta phiền, đứng dậy đổi chỗ với Thịnh Hòa Sâm.
Số 3 là John, Lương Tụng Niên bốc trúng một bộ trà cụ bằng sứ xương kiểu Trung Hoa cho anh ta. Anh ta rất thích, nói rằng sẽ học hỏi tử tế về văn hóa trà đạo Trung Quốc.
…
Đợi mọi người bốc xong hết rồi, vẫn còn thừa lại một số thứ tự. Lương Tụng Niên nhìn xung quanh một vòng, hỏi Lương Huấn Nghiêu: “Còn ai nữa ạ?”
Lương Huấn Nghiêu nhìn cậu, khóe mắt mang theo nụ cười nhàn nhạt.
Lương Tụng Niên phản ứng hơi chậm: “Dành cho em à?”
“Đúng vậy.”
Lương Huấn Nghiêu nhận lấy tấm danh thiếp cuối cùng từ tay bồi bàn, trên đó ghi món quà anh chuẩn bị cho Lương Tụng Niên.
“Đừng mua cho em mấy thứ quà cáp đó nữa, tuy em cũng thích nhưng nhiều thứ không dùng đến, vả lại—”
Lương Tụng Niên nhìn kỹ, đột nhiên khựng lại. “Cún con?”
Lương Huấn Nghiêu cười khẽ, người bồi bàn lập tức bế tới một chú chó Border Collie con chỉ lớn hơn bàn tay đàn ông trưởng thành một chút. “Lần đầu đến đây xem hội trường anh đã thấy nó, nghĩ rằng em sẽ thích,”
Lương Huấn Nghiêu đặt chú chó vào lòng Lương Tụng Niên, “Chúng ta cùng nuôi nó, được không em?”
Lương Tụng Niên từ nhiều năm trước đã có ý định nuôi thú cưng, nhưng hồi đó họ sống ở Vịnh Hải Số Một, Lương Lịch thường xuyên tới gây hấn, Lương Tụng Niên lo mình không nuôi tốt được nên đã từ bỏ. Sau này học hành bận rộn, dần dần cũng quên bẵng đi.
Không ngờ Lương Huấn Nghiêu vẫn còn nhớ.
Cậu cúi đầu, chóp mũi chạm vào cái đầu nhỏ lông xù, cậu còn ngửi thấy mùi sữa ấm áp trên người chú chó. Chú chó ngẩng đầu, ngửi ngửi trên mặt cậu, hình như ngay từ cái nhìn đầu tiên đã rất thích cậu, đột nhiên thò cái lưỡi hồng phấn ra l**m vào chóp mũi Lương Tụng Niên.
Lương Tụng Niên bật cười thành tiếng.
“Được ạ, chúng ta cùng nuôi.” Cậu nói.
Chú chó nhỏ há miệng, vui vẻ vẫy vẫy đuôi.
Hôn lễ kết thúc trước khi màn đêm buông xuống. Kế hoạch ban đầu của Lương Huấn Nghiêu là sau hôn lễ sẽ đi ngâm suối nước nóng. Những người bạn không thích suối nước nóng thì đến bữa tiệc ở trang trại, Lương Huấn Nghiêu cũng đã chuẩn bị rất nhiều thứ ở đó.
Thẩm Từ Tâm vốn định về phòng khách sạn nghỉ ngơi, nhưng bị Kỳ Thiệu Thành lôi xềnh xệch đi suối nước nóng.
Lương Huấn Nghiêu trao đổi xong việc hậu cần với người tổ chức, vừa ra khỏi cửa đã nghe thấy tiếng cười của Kỳ Thiệu Thành. Kỳ Thiệu Thành đang vòng tay qua eo Thẩm Từ Tâm, không biết nói gì mà Thẩm Từ Tâm đẩy anh ta một cái, anh ta lại càng cười tợn hơn. Quay đầu bắt gặp ánh mắt Lương Huấn Nghiêu, Kỳ Thiệu Thành nháy mắt trêu chọc: “Huấn Nghiêu, đêm xuân đáng giá ngàn vàng đấy nhé.”
Lương Huấn Nghiêu không thèm để ý đến anh ta. Đến khách sạn suối nước nóng, Lương Huấn Nghiêu vào phòng c** q**n áo, thay áo choàng tắm, đi ra phòng khách thì thấy Lương Tụng Niên đang nằm trên sofa đùa nghịch với chú chó nhỏ. Anh đi tới định bế Lương Tụng Niên lên để thay đồ cho cậu, nhưng Lương Tụng Niên lại đạp một cái vào chân anh.
“Giờ em chưa muốn ngâm đâu, anh tự đi đi.”
“…”
Lương Tụng Niên cụng trán với chú chó, rồi lại nắm lấy cái chân nhỏ có đệm thịt hồng phấn làm bộ muốn cắn. Chú chó hoàn toàn tin tưởng cậu, đôi mắt tròn xoe tràn đầy hình bóng của Lương Tụng Niên, cái đuôi nhỏ quay tít như cánh quạt.
“Sao con lại đáng yêu thế này cơ chứ!” Lương Tụng Niên r*n r* một tiếng, lại ôm chầm lấy chú chó, thực sự là yêu không buông tay.
“…”
Lương Huấn Nghiêu bắt đầu nghi ngờ không biết ý định nảy ra bất chợt của mình có đúng đắn hay không. Thực tế chứng minh, con người không nên hành động theo cảm hứng nhất thời.
**
Chan: Thất sủng :v
Hết hôn lễ 02
