Dù sao thì đây cũng là phòng có phụ nữ ở, anh ta là đàn ông mà tự tiện bước vào thì thật sự không phải phép
Từ Kỳ Thanh nhận lấy tài liệu, qua cánh cửa khép hờ, nhìn thấy sàn gỗ bên trong phòng rồi mới đẩy cửa bước vào.
Bên ngoài phòng ngủ chính vang lên tiếng cửa đóng "lạch cạch", Thẩm Sơ Đường đang ngồi trước bàn trang điểm vỗ nước lên mặt, bàn tay bỗng dừng lại.
Tiếng bước chân nhẹ nhàng dẫm qua sàn gỗ, rồi lại bước qua tấm thảm lông trong phòng, cuối cùng một bóng người xuất hiện trong gương trang điểm của cô.
Cô liếc nhìn người trong gương, “Buổi tối em ngủ sớm lắm, anh mà muốn xử lý công việc thì làm ơn giải quyết xong ở phòng khách của phòng ngủ rồi hãy... vào ngủ.”
Nói rồi, cô quay người lại, ngồi trên ghế trang điểm nhìn anh, “Mà trước đó đã nói rồi, giường lớn, chúng ta ai cũng không được vượt rào đâu đấy.”
Từ Kỳ Thanh nhìn chiếc giường ở giữa phòng ngủ mà cô đã đặc biệt dặn dò phải lớn, phải thoải mái, anh khẽ nhếch môi cười, sảng khoái đáp lời: “Được thôi.”
Hôm nay, vải thiều ở trang viên Thẩm gia là loại đào tiên được vận chuyển từ Hải Nam về. Buổi chiều, Đỗ quản gia đã đích thân đi một chuyến để mang về.
Bữa tối, Thẩm Sơ Đường chỉ uống chút canh chay, ăn một ít cơm, rồi ăn thêm vài quả vải Tiểu Nật đã bóc vỏ, bỏ hạt và bày sẵn trong đĩa nhỏ. Sau đó, cô rời bàn ăn trước.
Liana đi vào bếp hầm canh hạt sen nấm tuyết cho cô ăn khuya.
Trên bàn làm việc ở phòng khách của phòng ngủ chính đã chất đầy tài liệu công việc của Từ Kỳ Thanh. Các loại tập tài liệu màu sắc lẫn lộn nhưng không hề lộn xộn, tài liệu được xếp gọn gàng, ngăn nắp ở góc bàn. Một chiếc bút máy màu đen đè lên một chồng giấy tờ, điện thoại và máy tính bảng của anh đặt song song bên cạnh.
Tất cả toát lên một vẻ kỷ luật gần như khuôn mẫu.
Mặc dù bản thân cô chẳng bao giờ dùng đến phòng khách này, nhưng đột nhiên có thêm đồ đạc của một người đàn ông khiến cô cảm thấy ngay cả hơi thở cũng trở nên lạ lùng.
Cô lại lần nữa liếc nhìn những món đồ anh đặt trên bàn làm việc, rồi quay người trở về phòng ngủ.
Sau một ngày bận rộn, cuối cùng cũng được nằm nghỉ, cô thả mình thật mạnh xuống giường, lòng bàn tay v**t v* chăn lụa mềm mại. Khi thấy hai chiếc gối được đặt ngay ngắn ở đầu giường, cô khẽ sững sờ.
Đêm nay, cô sẽ cùng một người đàn ông chung chăn gối. Mà người đó lại là người mà từ khi quen biết đến giờ, số lần gặp mặt chỉ có bốn lần, và đã quyết định sẽ kết hôn với anh
Cô chợt cảm thấy, trên đời này có lẽ không có chuyện gì điên rồ hơn thế.
Khi Từ Kỳ Thanh trở về phòng, Thẩm Sơ Đường đã ngủ rồi. Cánh cửa nối giữa phòng ngủ và phòng khách vẫn mở, nhưng bên trong đã tắt đèn, chỉ còn chiếc đèn sàn cổ điển đặt cạnh bàn làm việc ở phòng khách là vẫn sáng.
Anh nhìn thấy một cục nhỏ nhô lên dưới chăn trên giường, liền nhẹ nhàng bước tới đóng cửa phòng cho cô, sau đó nhìn bàn làm việc của mình rồi đi về phía đó.
Một tiếng khóa cửa khẽ khàng lọt vào tai, Thẩm Sơ Đường mở mắt, tầm mắt nhạy bén liếc nhanh về phía cửa phòng.
Phòng ngủ không bật đèn, tối om, chỉ còn ánh sáng lờ mờ từ phòng khách bên ngoài hắt vào khe cửa.
Khi nhận ra không phải Từ Kỳ Thanh đã vào, cô từ từ thở phào nhẹ nhõm, rồi dang rộng hai tay, chiếm trọn hai phần ba chiếc giường.
Bây giờ chưa đến 8 giờ tối, bình thường giờ này cô đang ở các buổi tiệc của hội bạn bè hoặc các bữa tiệc có chủ đề khác nhau, nhưng giờ đây lại phải nằm chờ chợp mắt!
Thật ra, ban đầu cô quyết định để anh ở lại cũng vì thấy những lời anh nói buổi chiều không sai.
Họ là mối quan hệ sắp kết hôn.
Sau này thậm chí sẽ làm những chuyện thân mật hơn, việc ngủ chung một giường thì có gì mà không được.
Nhưng mà! Cũng chẳng ai nói cho cô biết rằng đột nhiên phải ngủ chung với một người đàn ông chưa thân thiết là một chuyện đáng xấu hổ đến vậy nha!
Nghĩ đến đây, cô lăn một vòng trên giường, vùi đầu xuống dưới gối của mình, r*n r* một tiếng.
Phiền ghê.
Ngay khoảnh khắc anh bước vào, chiếc điện thoại cô giấu dưới chăn rung lên hai cái. Cô lật người, mò ra chiếc điện thoại.
Diêu Đát Lâm gửi cho cô một bức ảnh về bữa tiệc hóa trang đang diễn ra ở nhà cô ấy, cảnh tượng thật sự lộng lẫy, tràn ngập hương hoa và ánh đèn ly rượu, đẹp không thể tả.
So với trạng thái giả vờ ngủ lạnh lẽo của cô thì đúng là một trời một vực.
Cô nhắn lại cho cô ấy: 【Đừng có dụ dỗ em!】
Diêu Đát Lâm ở bên kia lắc ly rượu vang đỏ, hỏi cô: 【Đến đi! Mới mở màn thôi, vẫn kịp mà, chẳng lẽ vị hôn phu của em đến dự tiệc cũng phải quản sao!】
Cô xoay người nằm sấp trên giường, nhếch chân lên không trung vung vẩy, 【Không, em đang diễn kịch đây!】
Chỉ là giờ cô hối hận rồi, biết thế cô đã viện cớ về trang viên Thẩm gia trước, như vậy còn có thể đi dự tiệc một chút, dù sao cũng tốt hơn việc cứ phải thấp thỏm chờ đợi thế này!
Diêu Đát Lâm ngạc nhiên, 【Giờ này, diễn kịch gì thế?】
Sau đó không biết là liên tưởng đến cái gì, cô ấy lập tức gửi thêm một tin nữa: 【Hai người chơi lớn vậy hả! cosplay tình thú luôn rồi sao?】
Đi kèm với tin nhắn còn có một cái đầu gấu trúc biểu cảm sốc với dấu chấm hỏi trên đầu.
Thẩm Sơ Đường nhìn mấy chữ cosplay tình thú, bĩu môi không nói nên lời, 【Cái gì mà cosplay chứ, Liana với Tiểu Nật ở lại đây vào hôm nay nên phòng khách đều kín hết rồi, em đành phải ở chung phòng với anh ấy thôi.】
Vì không biết phải làm sao để đối mặt với anh khi tỉnh táo, nên cô quyết định giả vờ ngủ.
【Anh ấy đang làm việc bên ngoài, còn em đang giả vờ ngủ.】
Sau khi tin nhắn của cô được gửi đi, khung chat im lặng ba giây, rồi tiếp theo là một chuỗi siêu dài: 【Ha ha ha ha ha ha ha ha!】
Nhìn cái kiểu cười trên nỗi đau của người khác, Thẩm Sơ Đường gõ mạnh: 【Ngủ!】 rồi định quăng điện thoại đi.
Diêu Đát Lâm lập tức giữ lại, 【Đừng đừng đừng, chị không cười nữa là được chứ gì?】
Chiếc điện thoại suýt bị vứt đi lại lần nữa được nắm chặt trong lòng bàn tay. Tin nhắn của Diêu Đát Lâm tiếp tục gửi đến: 【Giả vờ ngủ làm gì?】
Cô liếc nhìn tin nhắn này, muốn nói với cô ấy về tâm trạng kỳ lạ của mình lúc này, hỏi xem là vì sao, hoặc có phương pháp nào giải quyết tốt hơn không.
Dòng chữ "đang nhập" của Diêu Đát Lâm chuyển về bình thường, rồi tin nhắn tiếp theo được gửi đến, 【Cơ hội tốt thế này, nhân cơ hội kiểm tra hàng đi!!!】
Để nhấn mạnh cảm xúc mạnh mẽ của câu cuối cùng, cô ấy dùng đến ba dấu chấm than.
Thẩm Sơ Đường: “...”
Quả nhiên vẫn không thể đặt bất kỳ kỳ vọng nào vào Diêu Đát Lâm. Một người có thể đưa ra lời khuyên là buổi sáng lẻn vào phòng Từ Kỳ Thanh để kiểm tra phần nào đó của người ta có vấn đề hay không, liệu có thể nói ra được lời nào có ý nghĩa thực tế chứ?
Cô bĩu môi một cái thật dài vào không khí, bỏ qua tin nhắn đó, không trả lời nữa.
Lướt ra khỏi WeChat, cô gối đầu lên cánh tay nằm sấp trên giường, nhìn thời gian vẫn còn khá sớm, quyết định lướt điện thoại một lúc rồi mới ngủ.
Từ ngoài phòng có tiếng nói chuyện lờ mờ vọng vào, lẫn lộn giữa tiếng Trung và tiếng Anh, trông có vẻ là đang họp qua điện thoại. Cô nghe không rõ nội dung cụ thể, chỉ thỉnh thoảng nghe thấy Từ Kỳ Thanh trả lời vài câu bằng tiếng Anh.
Chất giọng Anh Mỹ rất chuẩn, dễ nghe, trầm ấm và cuốn hút.
Ngón tay đang lướt trên màn hình dừng lại một chút, cô nhớ ra hôm nay anh đã nói anh từng du học ở Boston.
Cô thầm tính toán một vài trường đại học ở Boston, phần lớn cô đều đã từng đến, sao lại chưa từng gặp anh nhỉ?
Cô mím môi, rồi lại nghe thêm vài câu anh trao đổi với đầu dây bên kia điện thoại, đôi khi có chút ý cười nhẹ nhàng, pha trò nhỏ để không ảnh hưởng đến tổng thể
Mặt vùi vào lớp chăn mềm mại, cô chợt nhớ đến lời Ôn Nhàn Nguyệt đã nói với cô đầy ẩn ý vào cái đêm biết đối tượng liên hôn là Từ Kỳ Thanh: “Phàm là người đã tiếp xúc với anh ta đều sẽ nói anh ta rất có sức hút cá nhân, bằng không vì sao lại được gọi là 'con rể hoàn hảo'? Ngay cả những người quyền thế cũng đều ưu ái lựa chọn anh ta, tin tưởng bản thân mình đi, cậu chắc chắn không chọn sai đâu.”
Sau đó, cô lại không hiểu sao nhớ đến câu anh nói buổi chiều: "Không vui cũng phải ăn cơm, đi không nổi thì anh bế em, giận dỗi thì anh dỗ em, luôn có cách giải quyết mà, phải không?”
Rõ ràng không có bất kỳ điểm nào đáng bận tâm, nhưng khuôn mặt cô lại đột nhiên ửng hồng một cách khó hiểu.
Nhận ra sự bất thường của mình, cô lập tức vứt điện thoại xuống, nâng tay vỗ nhẹ vào má.
Chuyện gì thế này, có gì đáng để đỏ mặt chứ?!
Vừa thầm càm ràm bản thân thật kỳ lạ, vừa nhặt điện thoại lên, mở một ứng dụng chia sẻ bài viết review sản phẩm mà cô hay dùng.
Đầu óc cô đã bị những chuyện này quấn lấy đến mức bắt đầu suy nghĩ miên man, thôi thì cứ tập trung lướt mấy bài review đẹp đẽ của cô thì hơn!
Ở trang chủ, cô chọn lựa các bài review sản phẩm rất lâu, rồi cũng cảm thấy hơi tẻ nhạt. Nhìn lại thì mười bài thì chín bài là những món đồ cô đã sở hữu rồi, còn lại một cái thì cô thật sự không có hứng thú để chi tiền mua.
Cô nhanh tay lướt, ánh mắt lướt qua một cái, thấy biểu tượng kính lúp tìm kiếm ở góc trên bên phải.
Cô ngưng thần một lát, rồi thẳng tay chạm ngón tay lên.
Khung tìm kiếm hiện ra trước mắt. Cô ngẩng đầu, chống khuỷu tay lên giường, hai tay cầm điện thoại suy nghĩ một lát.
Cô thường ngày chỉ lướt mấy bài review làm đẹp, suýt nữa quên mất đây cũng là một nền tảng giao lưu giải đáp thắc mắc.
Trong đầu các loại từ khóa vội vàng hiện lên, cuối cùng hợp thành một câu hoàn chỉnh, một vấn đề đã làm cô bối rối cả đêm —— 【Lần đầu tiên ở chung phòng với người khác giới thì phải làm sao?】
Nhập xong, cô gõ phím tìm kiếm.
Giao diện lóe lên một cái, những bài viết liên quan lấp đầy tầm nhìn, cô lập tức phấn chấn tinh thần, quyết định khám phá trong biển kiến thức này
Ngón tay lướt qua, tìm thấy mấy bài viết có độ tương đồng cao với vấn đề của cô.
Cô lần lượt bấm vào từng bài viết, lướt nhanh qua câu hỏi cụ thể, rồi xem bình luận và các câu trả lời.
Tình trạng của người hỏi đại khái tương tự với cô, không biết phải làm sao để giảm bớt sự khó xử trong tình huống lần đầu tiên này, nên đã cầu cứu sự giúp đỡ từ cộng đồng mạng.
Có người thật sự nghiêm túc đưa ra lời khuyên: 【Tâm sự, chơi game, tìm một vài chuyện phiếm mà cả hai thường thích nghe, chia sẻ với nhau. Chỉ cần phá vỡ được bầu không khí ngượng ngùng ban đầu là được rồi!】
Nụ Hôn Hải Đường - Thất Dư Vụ
Chương 39
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương
