Nữ Nhi Nô Ở Đại Viện Công Nghiệp Quân Sự [Thập Niên 60]

Chương 193



Vừa cắn bánh, hắn vừa giải thích thêm: "Nếu không thả thì cậu ta cũng sẽ bị đám người kia đánh cho nhừ tử vì cái mác thân nhân địa chủ thôi." Trần Miên Miên cũng lấy bánh ăn: "Lương thực tôi giấu ở nhà mẹ đẻ, bà Vương Hỉ Muội mà ở nhà thì làm sao tôi lấy được?" Bánh màn thầu cao lương thêm chút đường hóa học ăn cũng khá ổn, nhưng Triệu Lăng Thành bỗng khựng lại.

Hắn sợ nếu cậu em vợ bị đánh chết, vợ hắn sẽ trở mặt với hắn.

Nhưng hắn cũng nhận ra nếu mẹ vợ có mặt ở đó, cô sẽ khó lòng lấy được số lương thực đã giấu.

Nói đi cũng phải nói lại, Trần Miên Miên bắt đầu thấy Triệu Lăng Thành cũng có điểm thuận mắt, nhất là lúc hắn tức phát điên lên.

Thực tế thì dù Trần Kim Huy có được thả, cậu ta cũng sẽ không về quê ngay.

Với chức danh nhân viên sở quản lý đường sắt, dù Ngụy Tồi Vân không thể đuổi việc ngay lập tức nhưng chắc chắn sẽ có biện pháp trừng trị.

Hơn nữa, sau thời gian bị giam giữ đói khát, chắc chắn cậu ta sẽ chạy đến nhà chị cả Trần Hoán Đệ đánh chén một bữa no nê và ngủ một giấc đã đời rồi mới lững thững về nhà.

Còn số lương thực cô giấu, ngoại trừ cô ra chẳng ai biết chỗ cả.

Trần Miên Miên cố tình dọa Triệu Lăng Thành để lái sang chuyện khác: "Triệu công, chắc anh cũng đang sốt ruột vụ lương thực lắm nhỉ?" Nông trường lao động cải tạo Hồng Kỳ nằm gần kênh Hồng Kỳ, diện tích canh tác rất lớn nhưng điều kiện ở đó vô cùng khắc nghiệt.

Những kẻ khôn ngoan hoặc có quan hệ đã tìm cách điều đi hết, chỉ còn lại những lão nhà cách mạng "cứng đầu", thà chết chứ không chịu cúi đầu.

Họ không sợ gian khổ, không sợ làm ruộng, cũng chẳng sợ roi vọt, họ chỉ sợ mỗi cái đói thôi.

Triệu Lăng Thành đã nghĩ ra cách, hắn chân thành bảo: "Tôi đưa cô 200 đồng để mua số lương thực đó nhé."  Hắn đã thu của cô 200 đồng tiền ký quỹ, giờ bỏ thêm 200 đồng nữa để mua lại số lương thực không rõ là gì của cô  đã là giá cao rồi.

Nhưng hắn quên mất một điều, trước đây hắn đã nhận tờ giấy nợ 1200 đồng của cô, còn cao ngạo bảo cô giờ chỉ có thể dựa vào hắn.

Giờ là lúc Trần Miên Miên đòi nợ.

Cô không chỉ thông minh hơn mà còn "tỉnh" hơn nhiều: "Không được, tôi muốn xóa nợ 500 đồng."  Cô bồi thêm: "Lương thực tuy bình thường nhưng tôi đã phải vất vả lắm mới tích trữ được, 500 đồng anh không lỗ đâu." 500 đồng bằng cả hai năm lương của một sĩ quan cấp Thượng tá, chỉ để đổi lấy mấy hạt ngũ cốc sao?

Nhưng vì đang cần gấp nên hắn đành tặc lưỡi: "Thành giao."  Ăn xong là họ xuất phát ngay.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...