Nuôi Quỷ - Mộc Tô Lý

Chương 26: Hiệp ước hỗ trợ.



Tô Khốn từ trước tới nay chưa từng nghĩ đến chuyện sẽ hỏi tên họ của tiểu quỷ là gì, bởi cậu cảm thấy giữa mình và nó chỉ là mối quan hệ tạm thời, trái lẽ thường. Khi nào tiểu quỷ nghĩ thông suốt, hoặc có yếu tố bất ngờ nào đó chen vào, biết đâu nó sẽ quay về nơi nó nên thuộc về, hoặc đầu thai làm người tử tế. Hơn nữa là trong tiềm thức của Tô Khốn luôn có sự đề phòng đối với tiểu quỷ, cậu cảm thấy mạng sống của mình như bị nó nắm trong tay, điều này khiến cậu bài xích việc thực sự quen biết tiểu quỷ từ tận đáy lòng.

Mà vấn đề “quen biết” này, thường bắt đầu từ việc biết tên nhau, rồi dần dần kéo theo đủ thứ ràng buộc nặng nhẹ khác nhau. Hồi nhỏ, cậu từng nghe người lớn dặn dò: “Tên là thứ rất quan trọng, không thể tùy tiện nói cho người khác biết.”

Tô Khốn không muốn tạo ra sự ràng buộc như vậy với một con quỷ có sức đe doạ lớn đến thế, dù chỉ là khả năng nhỏ nhất cũng không muốn.

Nhưng giờ đây, từ lúc cậu vô thức hỏi tên của tiểu quỷ, dường như có gì đó bắt đầu thay đổi trong cậu… Không chỉ là sự phòng bị đang dần buông lỏng…

“Sao anh không hỏi tên tôi?” Tô Khốn cảm thấy tiểu quỷ nên hỏi lại tên cậu mới phải phép. Nhìn vào lời nói, hành động của nó, rõ ràng nó thuộc loại người chú trọng lễ nghi hơn hẳn thanh niên sống ở thời hiện đại như cậu.

Nào ngờ tiểu quỷ lại dời mắt đi, ánh nhìn vô thức đặt lên vùng cổ của Tô Khốn, thản nhiên mở miệng đáp: “Ta biết, là Tô Khốn.”

“Ủa?!” Tô Khốn ngạc nhiên cực độ: “Sao anh biết?!”

Nhưng vừa hỏi xong thì đã tự hiểu, Tô Khốn xua tay, vẻ mặt như bừng tỉnh đại ngộ: “À… Nhất định là nghe Cảnh Tử Mặc gọi, Đệch– anh làm gì thế?!”

Lời chưa dứt, cậu đã bị hành động bất ngờ của tiểu quỷ dọa cho giật bắn. Nó chìa bàn tay bé tí còn chưa to bằng lòng bàn tay cậu, một đường xuyên qua lớp áo thun, ấn vào vị trí giữa ngực dưới cổ áo cậu.

Phản ứng đầu tiên của một chàng gay như Tô Khốn đương nhiên là: Mẹ kiếp! Ông đây sống hai mươi mấy tuổi đầu lại bị một thằng nhóc từ đầu đến chân chỉ cao ba tấc sờ ngực. Thế giới này nguy hiểm quá trời– cứu mạng!!

May mà cùng lúc đó, cảm giác lạnh lẽo từ chỗ bị tiểu quỷ ấn vào truyền đến đại não, lập tức kéo cậu ra khỏi mớ suy đoán bòng bong vớ vẩn, Tô Khốn lập tức nhớ lại cảnh tượng mình trông thấy khi tỉnh dậy giữa đêm hôm trước: Vậy… Mục tiêu của tên nhóc bé tẹo này không phải là ngực mình, mà là miếng ngọc đeo trước ngực sao?

Khá khen cho đồng chí Tô Khốn với bộ não chuyên lệch trọng tâm, cuối cùng cũng bắt sóng được với Cố đại tướng quân chuyên nhảy sai kênh.

Cố Diễm từ lúc chui ra khỏi quan tài luôn bị Tô Khốn làm phân tâm, cộng thêm ánh sáng lờ mờ trong phòng làm cho đầu óc không được tỉnh táo, mãi đến khi bị bốn chữ “người sống sờ sờ” của Tô Khốn đâm cho một nhát, y mới bừng tỉnh, bắt đầu tập trung vào lớp khí đen lởn vởn trên cổ Tô Khốn.

Từng có kinh nghiệm một lần, Cố đại tướng quân lập tức áp dụng lại cách thức như lần trước, y chẳng nói lời nào, vươn bàn tay “tội ác” về phía mảnh ngọc.

Khoảnh khắc đầu ngón tay chạm đến mảng lành lạnh ấy, một luồng ấm nóng như dòng điện tức thì tràn qua đầu ngón tay, chạy thẳng vào cơ thể, xuyên theo mạch máu dẫn đến tim. Cơ thể vốn đã lạnh lẽo bấy lâu như được một luồng ấm áp từ trong ra ngoài bao bọc lấy, thoải mái đến mức khiến người ta muốn thở dài khoan khoái…

Cố Diễm nhắm nghiền mắt, vẻ mặt vô cùng hưởng thụ quá trình đó, như một con sói hoang cuối cùng đã đè được con mồi dưới vuốt, răng nanh đâm xuyên qua lớp da thịt nơi cổ, cắt đứt động mạch, máu tanh nóng hổi tuôn trào vào miệng, cơn đói cồn cào cuối cùng cũng được xoa dịu, vô cùng thoả mãn.

Tô Khốn: “……” Thằng nhóc này có bệnh à? Mò một miếng ngọc thôi mà lộ ra vẻ mặt kiểu đó? Nó mò ngọc hay đang mò ngực thế… ngực…ngực sao?!

Moẹ nó, tỉnh lại đi! Đây là ngực đàn ông chứ không phải ngực phụ nữ; Không mềm không to cũng không có khe! Mò vào không thấy lạ hả?! Hành vi này làm ông nghi ngờ lúc chưa bị teo nhỏ, mày cũng là một thằng cong, cứ như này thật sự không ổn xíu nào hết đó– Ủa?!

Ngay lúc Tô Khốn đang mắng thầm cả đoạn dài trong bụng, chợt cảm thấy mảnh ngọc trước ngực có chút lành lạnh khác thường, mà cảm giác lạnh đó dường như đang từ từ giảm bớt theo thời gian tiểu quỷ chạm vào.

Đồng thời, cậu cũng phát hiện ra hình dáng của tiểu quỷ đang dần thay đổi.

“Độ trong suốt của anh lại khác rồi!” Tô Khốn không nhịn được mà thốt thành lời.

Cố Diễm nhìn điểm khí đen cuối cùng tan biến khỏi vùng cổ Tô Khốn, luồng khí nóng ấm áp như bị mất đi nguồn phát, chỉ còn lại một dòng nhỏ nhè nhẹ như có như không đang len lỏi trong cơ thể. Cố Diễm bèn rút tay lại, cảm nhận lần cuối làn hơi ấm dần tan biến trong thân thể, rồi ngẩng đầu nhìn Tô Khốn, trong mắt lộ vẻ khó hiểu: “…Độ trong suốt?”

Hay lắm! lại lệch pha rồi =_=

Khoé miệng Tô Khốn giật giật: “Không có gì, cứ coi như anh có chức năng điều chỉnh layer trong Photoshop đi.”

Cố Diễm: “……” Chả hiểu gì sất! Tên này thật sự không mắc chứng cuồng loạn sao?!

“Không, sai trọng điểm rồi.” Tô Khốn giơ một ngón tay, lá gan đột nhiên phình to ra, cậu chọt nhẹ vào trán tiểu quỷ: “Anh s* s**ng tôi làm gì?”

Không biết có phải ảo giác không, nhưng cảm giác đầu ngón tay chạm vào tiểu quỷ hình như rõ rệt hơn trước…

Cố Diễm nghiêm mặt đáp: “Ta là người đọc sách thánh hiền, sao có thể –“

Mẹ nó! Sóng não có thể khớp một lần được không?!

Không đợi Cố Diễm nói xong, Tô Khốn đã uể oải cắt lời: “Tôi… Tôi.. Ý tôi là anh chạm vào tôi làm gì!” Mệt quá, chả muốn thân thiết gì nữa.

Cố đại tướng quân mặt không đổi sắc chỉnh lời: “Thứ tại hạ chạm vào là miếng ngọc.”

“……”

Có lẽ cảm thấy đối thoại kiểu này sắp khiến Tô Khốn phát điên, không đợi cậu hỏi nữa, Cố Diễm chủ động giải thích: “Miếng ngọc bị thứ dơ bẩn bám vào.”

“Thứ dơ bẩn?” Tô Khốn hơi ngơ ngác, nhưng nhanh chóng nhớ đến chuyện đêm hôm kia bị tiểu quỷ đánh thức, chính cậu cũng từng nghĩ đến điều này. Cậu ngập ngừng, thử hỏi: “Ý anh là… hồn ma?”

Cố Diễm gật đầu, rồi lại lắc đầu: “Không hoàn toàn.”

Tô Khốn: “Hả? Là sao?”

“Chính xác thì là mảnh vỡ linh hồn, không trọn vẹn.”

Liên tưởng đến hành vi của Cố Diễm vào tối hôm đó, thêm hôm nay, cùng với sự biến đổi của bản thân y, bộ não cún của Tô Khốn hiếm hoi thông suốt một lần: “Nói vậy thì anh chạm vào miếng ngọc là để hút hết các mảnh tàn hồn đó vào người? Giống kiểu ‘hấp tinh đại pháp’ à?”

“Hấp tinh đại pháp?” Cố Diễm cau mày, nhận ra mỗi chữ trong câu Tô Khốn nói y đều hiểu, nhưng ghép lại thì hoàn toàn mù tịt. Tuy nhiên, nửa câu đầu thì đúng, nên Cố Diễm miễn cưỡng gật đầu.

Tô Khốn xua tay, không muốn tranh luận từ ngữ nữa, hiểu đại khái là được. Cậu quan tâm chuyện khác hơn: “Vậy… nếu mấy mảnh tàn hồn đó đều bị anh hút sạch rồi, sẽ không thể gây hại cho tôi nữa phải không?”

Chuyện đó thì Cố Diễm không dám chắc, nhưng tàn hồn bám lên người sống vốn là chuyện không tốt, được thanh tẩy sạch sẽ ít nhiều cũng có lợi… Huống hồ người trước mặt y đang trợn tròn mắt, ánh mắt vừa hồi hộp vừa vô tội nhìn y, khiến y lại nhớ đến mèo con ở phủ đệ năm xưa. Khi nó nghịch phá trong sân, giẫm nát cây lan quân tử vừa đơm hoa, bị y túm phần da sau gáy lên dạy dỗ một phen, mèo con cũng hít hít cái mũi hồng, đôi mắt vô tội giống hệt vậy…

Cố Diễm vốn định nói “không chắc lắm”, nhưng chợt do dự một chút, rồi dứt khoát gật đầu, đáp: “Ừm.”

Tô Khốn nghe xong liền vuốt ngực: “Thế thì tôi yên tâm rồi.” Nhưng chợt nhớ ra điều gì đó, cậu hỏi tiếp: “Những mảnh tàn hồn đó có lợi cho anh không?”

Cố Diễm suy nghĩ một chút rồi đáp: “Trước mắt xem ra là có.” Ít ra hiện tại chưa phát hiện tác dụng phụ.

Tô Khốn lại trưng ra biểu cảm khiến Cố Diễm liên tưởng đến mèo con: “Vậy nếu sau này mấy thứ đó tiếp tục bám vào người tôi, anh vẫn sẽ giúp tôi hút sạch chứ?”

Cố Diễm: “……” Nói năng đàng hoàng được không?!

“Theo luật pháp hiện tại, im lặng đôi khi cũng được xem là đồng ý đấy.” Tô Khốn cười lộ hàm răng trắng tinh: “Đa tạ.”

Cố đại tướng quân dù rất sẵn lòng làm việc giúp người lợi mình, nhưng đối mặt với khả năng tự biên tự diễn của Tô Khốn vẫn chỉ biết cạn lời: “……” Khả năng tự nói tự nghe của người này thật khiến cho người ta phải kinh ngạc.

Có thể gặp lại tiểu quỷ tự nhốt mình trong quan tài mấy ngày, lại ký một bản “hiệp ước miệng” hỗ trợ lẫn nhau với nó, Tô Khốn rất phấn khởi, mục tiêu tiếp tục quay về kế hoạch khởi nghiệp còn dang dở của mình.

“Có điều– ” Cố Diễm sau một hồi im lặng bỗng mở miệng, khiến trái tim vừa thư thả của Tô Khốn lập tức treo ngược lên cổ họng.

“Nói năng lấp lửng là thói quen rất xấu đấy, thưa đồng chí Cố Diễm!” Tô Khốn kéo dài giọng điệu, nhìn trân trối vào Cố Diễm như muốn nói: Anh mà dọa tôi nữa, tôi treo cổ tự vẫn ngay trước mặt anh cho coi.

“Thứ không sạch sẽ bám lên ngươi lần này, không giống lần trước…” Cố Diễm cau mày, nhớ lại lúc hắn hấp thu luồng khí đen đó, cảm giác xao động mạnh hơn nhiều so với lần trước. Nếu cảm giác có liên quan đến độ nguy hiểm của mảnh tàn hồn, thì thứ lần trước bám lên người Tô Khốn chỉ là chút uế khí thường gặp ở góc tường ngõ hẻm, tàn hồn lần này… có vẻ là thứ vô cùng nguy hiểm.

Cố Diễm nghĩ ngợi một chút rồi hỏi: “Dạo này ngươi thường đến đâu?”

[Edit by TeiDii]
_______________

“Hấp tinh đại pháp” – chị Mộc ơi là chị Mộc!!! 🤣

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...