“Cẩn thận!!!” Tô Khốn hét lớn, trong lúc nguy cấp theo bản năng vươn tay ra. Động tác nhanh đến mức khiến chính cậu sau này nghĩ lại cũng thấy bất ngờ. Tô Khốn nhanh hơn oán linh thai nhi một bước, túm lấy vai Trương Phúc Quyền rồi hất mạnh ông ấy ngã sang một bên.
Trương Phúc Quyền bị đẩy bất ngờ, cả người ngã nhào vào bụi cây ven đường, bị các nhánh cây cào xước đầy người, suýt nữa thì bị chọc mù mắt, nhưng may là cuối cùng vẫn giữ được cái mạng.
Tất nhiên, ông chủ Trương hoàn toàn không ý thức được tử thần vừa đi ngang đời mình. Ông vốn chẳng nhìn thấy được oán linh kia, nên càng không hiểu hành động của Tô Khốn, chỉ cảm thấy mình thật thê thảm. Trương Phúc Quyền lúng túng bò ra từ đám cây bụi, lửa giận bốc lên, vừa định mở miệng hỏi Tô Khốn rốt cuộc muốn làm gì, thì miệng mới hé ra đã không thể khép lại nổi. Tô Khốn trước mắt ông đang loạng choạng, cả người như một cây cung bị bẻ ngược, bị xô ra giữa đường. Tư thế đó nhìn kiểu gì cũng không giống tự mình lao ra, giống như bị ai đó đẩy mạnh từ phía sau hơn.
Tô Khốn thực sự quá xui xẻo.
Sau khi đẩy Trương Phúc Quyền ra, tảng đá đè nặng trong lòng còn chưa kịp thả xuống thì ngay sau đó đã cảm thấy bị đập mạnh vào lưng, khiến cậu choáng váng đến nỗi tim muốn ngừng đập, khó thở trong tích tắc. Ngay sau đó, cơn đau âm ỉ lan nhanh trong cơ thể, từ sau lưng lan ra trước ngực, giống hệt cảm giác khi Cố Diễm bay xuyên qua cơ thể cậu.
Tô Khốn lập tức nhận thức được chuyện gì đang diễn ra, oán linh thai nhi đáng lẽ đã đâm trúng Trương Phúc Quyền, nhưng cuối cùng lại va phải cậu. Dù nó vẫn xuyên qua người cậu, nhưng lực kéo khi nó bay qua vẫn rất mạnh.
Khi cậu kịp hiểu thì cơ thể đã bị va trúng và nhào ra giữa đường rồi.
Mẹ nó chứ! Cái con quỷ nhi này không biết phanh lại hả?!
Tô Khốn nghe thấy tiếng xe thắng gấp, lốp xe vì lực ép quá mạnh mà rít lên âm thanh chói tai, đèn pha sáng choang chiếu rọi khiến cậu hoa mắt, chẳng nhìn thấy gì nữa. Cậu gần như có thể cảm nhận được cái nóng hầm hập khi đầu xe gần đụng vào tay áo thun của mình.
Cả trái tim như bị một bàn tay sắt vô hình nắm chặt lấy, co thắt đến nỗi không thở được kèm theo cái lạnh buốt giá, Tô Khốn cảm thấy tử thần đang vung chiếc lưỡi hái lớn lạnh lẽo, chém mạnh xuống, lưỡi hái đã chạm vào cổ cậu.
Mình sắp chết rồi…
Tô Khốn vô thức nhắm mắt, đầu óc lúc này lại bình tĩnh một cách kỳ lạ. Trong đầu cậu như một màn hình đen, lướt qua hai câu: Con quỷ nhi kia không phải người sống, ông đây không giết được nó lần nữa, tiếc thật!
Đợi ông chết rồi biến thành ma, việc đầu tiên là bay về nhà nói với đồng chí Cố Diễm mang cái mặt đơ ngàn năm kia rằng: “Đoán xem? Tôi cũng chết rồi.” Chậc– Biểu cảm của anh ta chắc sẽ thú vị lắm.
Ngay khoảnh khắc đầu xe sắp tông mạnh vào thân thể của Tô Khốn, hai tay cậu bỗng bị một thứ gì đó lạnh lẽo túm lấy. Tô Khốn còn chưa kịp phản ứng, cổ tay đã bị siết mạnh, cả người bị một lực đạo rất lớn kéo ngã về một phía.
Đầu xe sượt qua người, logo xe nổi cộm phía trước cào rách da từ tay tới cẳng chân, đau rát như bị lửa đốt. Tô Khốn còn chưa kịp mở mắt, tay đã theo phản xạ muốn chống xuống đất. Nhưng khi chạm đất, cảm giác dưới tay cậu không phải là mặt đường nhựa thô cứng nóng hầm hập vì bị phơi nắng cả ngày, mà là một thứ gì đó cứng mềm vừa phải và cảm giác lạnh buốt thấu xương…
Mẹ kiếp, lại là thứ gì nữa đây?!
Lúc bị kéo đi, đầu Tô Khốn nện mạnh vào vật đó, cả người vùi trong làn khí lạnh tỏa ra từ nó. Cậu ngây ra mấy giây, rồi cố gắng dùng cánh tay tê rần chống người dậy, mở mắt ra.
Cái ‘đệm thịt’ trước mắt vừa đỡ cho cậu một cú không phải gì khác, chính là một người đàn ông… Không, nói chính xác hơn là một nam quỷ. Người này nhìn qua không khác gì người sống, chỉ là đường nét hơi nhòe, giống như bị chỉnh độ rõ xuống còn 98%.
Dù đang nằm, vẫn có thể thấy người đó có vóc người rất cao. Tô Khốn nằm đè lên anh ta, cảm giác bản thân nhỏ hơn hẳn một cỡ. Thứ đầu tiên đập vào mắt cậu là một bộ quần áo rách rưới bạc màu, dính đầy máu, phần cơ ngực săn chắc lộ ra qua cổ áo rách nát.
Tô Khốn: “…”
Bộ quần áo này nhìn quen quen, cậu mơ hồ dâng lên một dự cảm…
Ánh mắt cậu từ từ dịch lên trên, lướt qua vùng cổ và yết hầu nhô ra rõ ràng, rồi đến đôi môi lúc nào cũng mím chặt thành một đường thẳng, sườn mặt gầy góc cạnh như được chạm khắc, sống mũi cao thẳng khiến gương mặt thêm phần nghiêm nghị.
Trái tim Tô Khốn run lên một nhịp, khóe miệng giật giật, ngẩng đầu đối mặt với ánh mắt của người đó.
“…Haaaa!” Tô Khốn cười khan, ngu người mẹ nó rồi, đờ đẫng giơ tay chào: “Hi– Sao anh lại ở đây?”
Không đúng, sai trọng điểm rồi…
“Anh.. anh—- Mẹ nó, không phải là thằng nhóc cao ba tấc thôi sao, tự nhiên bự dữ vậy trời…” Tô Khốn ngớ người lẩm bẩm.
Như thể cố tình chiều theo lời cậu, nam quỷ cao lớn dưới thân vừa nghe xong câu đó liền thu nhỏ lại như quả bóng xì hơi, trong chớp mắt lại biến thành tiểu quỷ mặt đơ quen thuộc.
Đột nhiên mất đi cái đệm thịt, Tô Khốn cảm thấy dưới thân trống rỗng, ngã phịch xuống đất cái “bịch”, đè lên cơ thể trong suốt giờ chỉ còn 60% độ rõ của tiểu quỷ. Cậu còn chưa kịp chống người dậy, thì cảm nhận được thân thể lạnh buốt ấy lại lần nữa xuyên qua vùng bụng và ngực mình, khiến cậu niếm lại trải nghiệm nội tạng bị đảo lộn, say xe muốn nôn chết người kia.
Tô Khốn: “…” LẠI! TỚI! RỒI! Sao lúc trước mình không đập chết tên nhóc này luôn cơ chứ— ọe!
Ngay khi thực sự sắp nôn đến nơi, Tô Khốn cảm thấy cơn chóng mặt buồn nôn và khuấy động nội tạng kinh khủng đã giảm bớt, có thứ gì đó từ phía sau lưng cậu chui ra. Trải nghiệm này thực sự quỷ dị quá đỗi, Tô Khốn không biết nên phản ứng thế nào, chỉ cực kỳ oán hận quay đầu lại, yếu ớt trừng mắt nhìn tiểu quỷ đã xem thân thể cậu như tường nhà mà xuyên thẳng qua: “Tổ tông, lần sau có thể đợi đến khi tôi đứng dậy rồi hẵng động được không…”
Cố Diễm vừa chui ra từ sau lưng Tô Khốn nghe thấy vẫn không chịu quay đầu, anh nhìn chăm chú về hướng vệ đường mà Tô Khốn vừa ngã, rồi chậm rãi quét mắt khắp nơi như đang tìm kiếm thứ gì đó, hai giây sau mới trầm giọng nhả ra hai chữ đáp lời Tô Khốn: “Đường tắt.”
Cố đại tướng quân đương nhiên không hiểu cảm giác khó chịu của Tô Khốn, đối với anh, xuyên qua tường hay xuyên qua người đều không quá khác biệt, chỉ là lúc xuyên qua Tô Khốn cảm giác có trì trệ hơn một chút. Cố Diễm cho rằng Tô Khốn cũng vậy, chẳng có cảm nhận gì.
Tô Khốn nhìn chằm chằm vào bóng lưng tiểu quỷ, nghẹn nửa ngày mới bật ra một câu: “Mẹ kiếp!”
Cậu nghĩ ngợi thêm một lúc, cảm thấy không cam tâm, vừa há miệng định nói thêm gì đó với bóng lưng của Cố Diễm đang lơ lửng giữa không trung. Cố Diễm bên này đột nhiên căng người, như thể đã phát hiện ra điều gì đó. Bóng dáng tiểu quỷ lóe lên một cái rồi biến mất khỏi tầm nhìn của Tô Khốn.
“Thằng nhóc này–“
“Mày bị gì vậy?! Muốn chết thì lên đường ray nhảy tàu cho chắc! Khi không nhào ra đây báo hại người khác? Điên rồi hả?!”
Chủ xe vừa bị dọa cho hồn vía lên mây, ngồi trong xe run rẩy hồi lâu mới bước xuống, xem thử người kia chết chưa. Hắn cảm thấy đầu xe mình thật sự đã đụng vào người đó, tuy không hẵng là tông trực diện nhưng ai mà biết người kia bị thương nặng nhẹ thế nào? Kết quả vừa ra khỏi xe đã thấy Tô Khốn ngồi bệt dưới đất, tuy vẫn còn sức nói chuyện, nhưng trên người bê bết máu me. Chủ xe căng mắt nhìn kỹ lại, thấy đó chỉ là vết xước tay chân do va quệt, lửa giận lúc này lập tức bùng lên.
Tô Khốn bị quát đến ngớ ra, ánh nhìn từ chỗ Cố Diễm biến mất thu về, chớp chớp mắt nhìn chủ xe vài giây, lúc này mới nhớ ra mình suýt bị xe đâm chết.
Chủ xe thấy cậu như kiểu mất hồn, tưởng là đang giả vờ thì càng tức hơn, lập tức rút điện thoại ra bấm ba số, vừa đợi kết nối vừa chỉ tay vào Tô Khốn mắng: “Đệch! Đừng tưởng ngồi đây ăn vạ là được nhé, chỗ này có camera đấy! Tốc độ xe của tao hoàn toàn hợp lý, đừng hòng moi tiền! — A lô? Trung tâm cấp cứu phải không…”
Tuy cái miệng hơi dữ, nhưng xem chừng chủ xe cũng không phải người xấu, vì tức quá mới không kiềm lời được thôi. Sau khi gọi 120 báo rõ tình huống và địa điểm, anh ta mặt mũi hầm hầm đi tới, vừa kiểm tra vết thương của Tô Khốn, vừa đợi xe cứu thương.
Tô Khốn đành nhận xui, không nói tiếng nào, mặc cho đối phương càm ràm. Dù sao nếu cậu lên tiếng giải thích thì chủ xe chắc chắn sẽ nghĩ cậu bị thần kinh.
Trương Phúc Quyền nãy giờ vẫn ngồi ngây người trong bụi cây, lúc này mới hoàn hồn. Ông phủi đất đứng dậy, khập khiễng bước tới, biểu cảm trên mặt rất kỳ lạ, vừa kinh ngạc lại như có chút e sợ. Ông nhanh chóng ngồi xổm bên cạnh Tô Khốn, hỏi han: “Tiểu Tô, cậu thấy sao rồi?” vừa hỏi vừa rụt cổ dè chừng nhìn màn đêm xung quanh.
Tô Khốn thực ra không bị thương nặng lắm, chỉ là bị Cố Diễm kéo văng ra ngoài, ngoài việc một bên cơ thể bị cọ xát đến trầy da sưng tấy khắp nơi, thì mắt cá chân bị đầu xe đập mạnh một cái, ước chừng bị trẹo khá nặng, sau khi ngã xuống đất lại bị chấn động thêm một lần nữa, lúc này không thể dùng sức được, ngồi dậy thì không vấn đề, nhưng đứng dậy thì rất khó. Cậu vẫy vẫy cái tay còn lành lặn của mình nói: “Cháu không có gì đâu, ông chủ Trương thì sao? Vừa nãy cháu đẩy hơi mạnh.”
Trương Phúc Quyền sờ mấy vết xước trên mặt, lắc đầu: “Chỉ là xước da thôi, không sao cả.” Ông nói xong thì liếc sang bên cạnh. Chủ xe xác nhận Tô Khốn không sao, thì cũng thấy nhẹ nhõm, giờ đang đứng tựa vào cửa xe hút thuốc, không nhìn về phía này. Trương Phúc Quyền nuốt nước bọt, hạ giọng thì thầm với Tô Khốn: “Tiểu Tô, cậu… cậu vừa rồi… có phải nhìn thấy thứ gì không?”
[Edit by TeiDii]
________________
