Tô Khốn cười hớn hở nhìn Cố Diễm đang cầm nguyên một bộ từ trong ra ngoài: “Nào, thay vào cho tôi xem.”
Cậu nhớ đến dáng vẻ cao lớn rắn rỏi của Cố Diễm khi chưa thu nhỏ, rồi nhìn lại dáng người như búp bê phiên bản bỏ túi của anh ta lúc này, không nhịn được nổi tâm tư hèn hạ: Hờ hờ– người đã nhỏ lại rồi thì chỗ đó có thể lớn được bao nhiêu chứ!”
Phàm là đàn ông, trời sinh vốn dĩ rất để tâm đến một số “vấn đề trọng điểm”, Tô Khốn hiển nhiên cũng không thoát khỏi bản tính tầm thường ấy. Cậu thậm chí còn nghĩ: Chỉ cần mình thắng ở khoản này, những chỗ khác có thua cũng chẳng sao cả.
Mặc dù chưa từng tận mắt chứng kiến, nhưng trong tiềm thức Tô Khốn vẫn cảm thấy nếu so với phiên bản trưởng thành của Cố Diễm, cậu kiểu gì cũng lép vế, vì vậy nên rất sỉ định nhân lúc Cố Diễm bị thu nhỏ lại, thỏa mãn lòng hiếu thắng ấu trĩ của mình. Trong đầu ước lượng kích thước một vòng, Tô Khốn cảm thấy mối thù mấy đêm trước, đêm nào cũng bị người kia sàm sỡ trong mơ, về cơ bản có thể trả lại trong chuyện này. Nào ngờ tính toán trong bụng quá lộ liễu, đến mức cả gương mặt Tô Khốn đều viết rõ mấy chữ: “Của tôi chắc chắn to hơn hahahaha!”
Rõ rệt đến mức khỏi nói cũng biết cậu đang nghĩ gì.
Cố Diễm liếc mắt một cái là biết liền. Anh cũng chẳng buồn nói gì, chỉ bất đắc dĩ dùng ánh mắt hơi khó chịu để nhìn Tô Khốn một cái, sau đó ôm quần áo bay về phía quan tài.
“Ấy– Anh định làm gì đó?!” Tô Khốn tỏ vẻ khó hiểu, hỏi ngay.
“Thay y phục.” Cố Diễm chẳng buồn quay đầu, đáp gọn ba chữ.
“Không được không được!” Tô Khốn nhảy lên một bước, xoay người chắn ngay trước mặt Cố Diễm, như một tên lưu manh chặn hẻm chọc ghẹo con gái nhà lành: “Không có sự chỉ đạo tận tình của tôi, anh chắc chắn không mặc được đâu! Quần áo bây giờ khác đồ của thời đại các anh lắm đấy! Nào nào, cùng là đàn ông với nhau thì anh ngại gì, sợ gì chứ?”
Cố Diễm mới bay được nửa chừng, đã bị tên vô lại kia chặn đường. Vì trước đó muốn giữ khoảng cách phù hợp với Tô Khốn đang ngồi, nên anh bay không cao lắm, vừa khéo ngang tầm với thắt lưng của Tô Khốn.
Cố Diễm ngẩng mặt lên, vài sợi tóc xõa rũ ra sau, im lặng nhìn Tô Khốn vài giây rồi mới mở miệng, vẫn là giọng điệu lạnh nhạt kiệm lời: “Ta biết.”
Tô Khốn: “……Sao anh biết được? Vô lý, anh còn chưa từng thấy cái khóa kéo mà?!”
“Khóa kéo?” Cố Diễm cau mày: “Đó là vật gì?”
Trong thế giới xa lạ này, điều khiến Cố Diễm khó chịu nhất chính là sự thiếu hiểu biết của mình. Cảm giác bản thân như đứa trẻ sinh ra đã chậm phát triển, sống đến ngần này tuổi mà hầu hết đồ vật xung quanh đều không nhận ra. Lòng tự tôn khiến anh suốt ngày phải lặng lẽ quan sát hành động của người khác, cố gắng học hỏi nhanh chóng. Nhưng vẫn có vài món, nếu không ai nhắc đến thì anh chẳng biết để chú ý hoặc nhờ tên gọi để đối chiếu. Ví như cái gọi là “khóa kéo” mà Tô Khốn vừa nhắc tới.
Tô Khốn bày ra bộ mặt kiểu: Biết ngay là anh không biết mà, nhìn rất gợi đòn.
Cậu kéo vạt áo thun của mình lên, chỉ vào vị trí giữa đ*ng q**n jeans rồi nói: “Ở chỗ này trên quần nè.”
Cố Diễm cụp mắt nhìn vào chỗ mà ngón tay Tô Khốn chỉ vào, nhìn rất chuyên chú, trong đầu cực kỳ nghiêm túc hồi tưởng lại những lần quan sát Tô Khốn mặc đồ, cố nhớ xem cái gọi là khóa kéo ấy rốt cuộc sử dụng như thế nào.
Tên ngốc Tô Khốn lúc đầu vì bốc đồng chỉ nghĩ đến việc cho Cố Diễm biết “khóa kéo” là gì, nên mới chỉ ngay vào cái chỗ nhạy cảm kia. Mãi đến khi thấy ánh mắt Cố Diễm thực sự nhìn xuống đó, cậu mới muộn màng nhận ra đầu óc mình chắc bị cửa kẹp rồi.
Tô Khốn vội vàng kéo vạt áo xuống, che đi chỗ có khóa quần.
Ai ngờ tiểu quỷ Cố Diễm này lại nhìn đến nghiện…
Từ góc độ của Tô Khốn nhìn xuống, chỉ thấy được phần đỉnh đầu của Cố Diễm, cái đầu tròn tròn hơi chồm về trước, hoàn toàn bất động, trông cứ như đang tập trung quan sát cực kỳ nghiêm túc. Tất nhiên, cậu không biết thực ra Cố Diễm chỉ đang dùng vị trí đó làm điểm cố định ánh nhìn, trong đầu y lúc này đang tua đi tua lại cảnh Tô Khốn thay đồ: mặc vào rồi cởi ra, rồi lại mặc vào, rồi lại cởi…
Mẹ nó! Chỗ đó có cái quỷ gì đáng để nhìn lâu thế hả đồng chí Cố Diễm?!
Tô Khốn hắng giọng, nhịn không được mà giơ tay gõ nhẹ lên đầu Cố Diễm hai cái: “Đại gia, ngắm đủ chưa hả? Nhìn nữa là thu phí đấy! Không nhận tiền âm phủ đâu nha.”
Bị người ta nhìn chằm chằm chỗ đó thì ai mà chẳng khó chịu, nhất là với kiểu ngoài mặt vô sỉ bên trong ngại ngùng như Tô Khốn, giọng cậu lúc nói còn hơi run, vành tai cũng bắt đầu ửng đỏ.
Ai ngờ Cố Diễm lại cực kỳ nghiêm túc gật đầu: “Đủ rồi.”
Sau đó y ôm quần áo bay thẳng về phía Tô Khốn.
Tô Khốn: “…” Cậu đơ ra mấy giây mới có phản ứng, vội vàng hét lên khi thấy Cố Diễm đã áp sát vùng bụng: “Dừng dừng dừng! Má ơi đừng có nhào tới…”
Ngăn không kịp rồi!
Cố Diễm cứ vậy xem Tô Khốn như bức tường bình thường, trực tiếp bay xuyên qua vùng eo bụng cậu, rồi ngừng lại giữa chừng, giữ nguyên tư thế chìm trong bụng người ta, nhàn nhạt hỏi: “Có chuyện gì?”
Tô Khốn khổ không kể nổi, cơ mặt sắp co giật, cố nén giận nghiến răng nói: “Không có gì, anh cứ tiếp tục đi.”
Dù sao thì vào cũng vào rồi, trước ra sau hay sau ra trước đều như nhau thôi.
Điều đáng ngạc nhiên hơn nữa là Tô Khốn phát hiện khi Cố Diễm tự do xuyên vào người cậu, cảm giác buồn nôn say xe vậy mà không còn nặng nề nữa. Như thể khả năng miễn dịch với việc “bị quỷ xuyên người” đã được huấn luyện thành công. Nên mừng hay nên khóc đây…
Thực ra Cố Diễm cũng không phải vì lười đi đường vòng, mà bởi vì mỗi lần xuyên qua người Tô Khốn, anh đều cảm nhận được cảm giác như có dòng nước ấm lưu chuyển quanh người, rất thoải mái, đến mức khiến người ta muốn thở dài mãn nguyện. Ngoài ra việc này còn giúp Tô Khốn thanh tẩy đám khí đen không bám vào mảnh ngọc mà trực tiếp dính vào người cậu, giúp cậu tiêu diệt tàn hồn sót lại trong từng ngóc ngách.
Lợi dụng lúc Tô Khốn đang nói chuyện, Cố Diễm nán lại trong người cậu thêm vài giây, rồi mới nhẹ nhàng chui ra từ phía sau, đáp xuống bên cạnh quan tài.
“Anh thật sự không cần tôi dạy cách mặc quần áo sao?” Tô Khốn không cam lòng quay người lao về phía tủ đầu giường: “Bảo đảm học được, học không được tôi đốt thêm tiền giấy cho anh.”
Cố Diễm im lặng liếc Tô Khốn một cái, rồi lặng lẽ chui vào quan tài, nắp quan tài đóng “cạch” một phát khiến mặt Tô Khốn bị vỗ ngay bên ngoài tấm gỗ. Đường đường là một vị đại tướng quân chẳng lẽ đến việc thay quần áo cũng không biết, thế thì chẳng phải quá mất mặt sao?
Thực tế chứng minh, thói quen sau khi tắm xong thì chỉ mặc mỗi cái q**n l*t rồi tung tăng khắp nhà, đợi gió hong khô người mới chịu mặc đồ ngủ của Tô Khốn đôi lúc cũng rất có ích với Cố Diễm. Anh chỉ cần mò mẫm một lúc trong quan tài là có thể thay đồ theo đúng trình tự từ trong ra ngoài. Thậm chí còn tiện tay gỡ tóc ra buộc lại.
Đến khi Cố Diễm lần nữa chui ra khỏi quan tài, cả người đã sạch sẽ gọn gàng.
Tuy Tô Khốn không được thỏa mãn tâm tư lén lút của mình, nhưng khi thấy Cố Diễm tươm tất chỉnh tề bước ra, vẫn không tiếc lời khen ngợi: “Không tệ, bộ dạng này ra ngoài chắc chắn câu được mấy ông chú với mấy bà dì có sở thích quái lạ, đảm bảo một phát dính ngay.”
Cố Diễm: “……” Dù không hiểu mấy thứ “ông chú với bà dì quái lạ” kia là yêu quái phương nào, nhưng câu này nghe thế nào cũng không giống lời khen tử tế.
Tô Khốn vừa xuýt xoa vì hình ảnh sau khi được dọn dẹp của Cố Diễm quả thật dễ nhìn, vừa tự luyến cảm thấy mắt chọn đồ của mình đúng là quá xuất sắc. Quần áo mặc trên người Cố Diễm vừa vặn không còn gì phù hợp hơn. Ngay lúc cậu đang đi quanh một vòng ngắm nghía Cố Diễm để thưởng thức sự lột xác từ ăn mày thành thiếu niên của y, điện thoại đặt trên bàn máy tính bỗng reo lên.
Tô Khốn đành từ bỏ việc ngắm nghía, bước vội đến bên bàn, nhìn vào màn hình điện thoại đang hiển thị người gọi – Trương Phúc Quyền?
“Alo, ông chủ Trương ạ?” Tô Khốn cảm thấy có chút khó hiểu khi ông gọi vào lúc này. Hợp đồng đã ký xong, theo thỏa thuận thì cuối tháng này, cũng chính là đến cuối tuần, quyền sử dụng căn tiệm đó sẽ thuộc về Tô Khốn. Ngoài việc thanh toán tiền thuê đúng hạn, giữa hai bên vốn chẳng có gì cần liên hệ nữa.
Đầu bên kia, giọng của Trương Phúc Quyền nghe hơi lạ, không giống giọng thường ngày, không rõ là do hiệu ứng âm thanh hay vì nguyên nhân nào khác: “Tiểu Tô à, cậu có bận gì không?”
“Cũng không bận lắm ạ, ông chủ Trương có việc gì sao?”
Trương Phúc Quyền ngập ngừng một lúc như đang lựa lời, rồi mới nói: “Là thế này, người ở quê tôi tối qua lại gọi lên giục. Tôi thấy chắc vẫn nên tranh thủ về sớm thì tốt hơn. Cái quán đậu nghiền này mở sớm hay muộn thêm một hai ngày cũng không ảnh hưởng mấy. Cho nên tôi nghĩ hay là mình cũng khỏi cần đợi đến cuối tháng nữa, tôi giao chìa khóa cho cậu sớm, như vậy tôi có thể thu dọn đồ đạc rồi về quê luôn.”
Tô Khốn hơi ngờ vực: “Sao ông chủ Trương lại gấp vậy? Còn có ba bốn ngày nữa là hết tháng rồi. Vả lại…” Cậu nghĩ ngợi một chút, rồi bổ sung: “Quỷ nhi bám theo chú hôm trước đã bị cao nhân xử lý xong rồi, là một bà lão, lúc đó đứng dưới gốc cây long não bên đường, khoảng cách hơi xa nên chắc chú không thấy rõ. Cháu thì nhìn thấy rất rõ ràng, con quỷ đó đã bị diệt hẳn rồi, chú không cần lo nữa đâu.”
Trương Phúc Quyền im lặng vài giây, sau đó mới chậm rãi nói: “Tôi biết, tôi cũng không phải vì sợ nó. Chỉ là chuyện mà nó gây ra ở quê vẫn chưa giải quyết xong, nếu tôi không về sớm, e rằng người nhà lại gặp chuyện.”
“Ra là vậy…” Tô Khốn nghĩ bụng dù sao thì mình cũng chẳng thiệt gì, còn được ở đó sớm hơn mấy ngày nữa, lời quá rồi. Có điều trạng thái của Trương Phúc Quyền hôm nay thật sự hơi lạ, nhưng cụ thể lạ ở đâu thì cậu không nghĩ ra được, cuối cùng chịu đồng ý: “Vâng, vậy cháu sẽ qua sớm, cháu không khách sáo đâu, lời được hẳn mấy hôm.”
Không biết có phải ảo giác không, Tô Khốn nghe thấy bên kia vọng lại một tiếng thở dài rất nhẹ, âm lượng nhỏ xíu, lọt vào tai giống như đang thở phào nhẹ nhõm vậy: “Hây– Cuối cùng cũng có thể về rồi. Trương Phúc Quyền lẩm bẩm, sau đó lại hỏi Tô Khốn: “Vậy Tiểu Tô này, hôm nay hoặc mai cậu rảnh lúc nào? Tôi mang chìa khóa qua cho cậu, hoặc nếu cậu có đi ngang ghé vào lấy cũng được.”
Tô Khốn nghĩ ngợi một chút rồi đáp: “Chiều cháu qua chỗ chú lấy nhé.”
[Edit by TeiDii]
_______________
.
