Nuôi Quỷ - Mộc Tô Lý

Chương 47: Quá qua loa rồi.



Bầu không khí ám muội trong bức ảnh kia sắp tràn ra ngoài. Cố Diễm không phải kẻ ngốc, chỉ sững người trong chốc lát đã hiểu ngay nội dung trong đó rõ ràng có liên quan đến ‘đoạn tụ chi phích’.

Nhắc đến chuyện nam nhân với nhau dây dưa, trước đây không phải anh chưa từng thấy. Trái lại trong quân doanh, việc như vậy xảy ra không hề hiếm. Con người nào phải cỏ cây, h*m m**n là chuyện có thể kiềm chế nhưng không thể tiêu trừ hoàn toàn, chỉ dựa vào luật lệ, quy định để cấm đoán vẫn không thể dập tắt được. Có người đơn thuần là bị bản năng dẫn dắt, có d*c v*ng nhưng không có tình cảm thì còn dễ xử lý, bị kỷ luật răn đe là có thể cắt đứt. Nhưng những người thực lòng sinh tình thì rất khó giải quyết, không thể dứt bỏ dễ dàng.

Kỳ thực, sau từng ấy năm ở trong quân doanh, chinh chiến nơi sa trường, thấy nhiều thành quen, bản thân Cố Diễm cảm thấy có thể hiểu được vấn đề này. Nhiều mối tình giữa nam nhân với nhau đâu có thua kém gì so với ái tình nam nữ, thậm chí vì bị lễ giáo ràng buộc, áp lực từ nhiều phía đè nặng, nên một số còn bộc lộ tình cảm sâu sắc hơn nhiều lần.

Nhưng đó chỉ là góc nhìn cá nhân của anh. Khi mang thân phận một vị tướng, điều đầu tiên anh phải cân nhắc không còn là cảm xúc nữa, mà là sự an nguy của giang sơn, là tính mạng của binh sĩ. Trong hoàn cảnh đó mà phát sinh thêm  tình cảm dây dưa mập mờ không rõ ràng, rất dễ gây ảnh hưởng nghiêm trọng về nhiều mặt. Vì vậy, quân lệnh cần phải ban bố vẫn phải ban bố.

Nhưng giờ đây, trong thế giới hoàn toàn xa lạ này, thân phận và hàng vạn sinh mạng anh gánh trên vai đã không còn, anh đương nhiên không cần tiếp tục đứng từ góc độ tướng lĩnh để xem xét vấn đề này, chỉ cần nghe theo tiếng lòng mình là đủ.

Cố Diễm lại liếc nhìn nội dung bên trong cuốn tạp chí, rồi thu lại ánh mắt, lẳng lặng bay vài bước về phía trước, dừng lại ở vị trí hơi cao hơn Tô Khốn.

Tô Khốn dán chặt người vào cánh cửa tủ, theo bản năng lại lùi sát vào thêm một chút, cậu ước gì mình có thể hóa thành một miếng cao dán chó, dính chặt vào tủ, bóc thế nào cũng chẳng ra được. Cậu ngẩng lên nhìn Cố Diễm, vẻ mặt vô tội lại đáng thương, hệt như đứa trẻ nghịch ngợm bị cha mẹ mắng, chân nọ giẫm lên chân kia, ngồi nép vào tường cố gắng làm ra vẻ ngoan ngoãn, mong được tha tội.

Bị đôi mắt đen tuyền trong veo ấy ngước lên nhìn chằm chằm, Cố Diễm đang cau mày cũng vô thức thả lỏng nét mặt, tránh để bản thân trông quá nghiêm khắc, khiến người vốn đã nhát gan trước mặt này càng thêm sợ hãi.

Ban đầu, anh định thẳng thắn hỏi Tô Khốn một câu: “Cậu là đoạn tụ sao?”

Thế nhưng, khi nhìn thấy hai má và vành tai đỏ bừng của cậu, Cố Diễm chỉ lắc đầu rất nhẹ, quyết định từ bỏ, vì Tô Khốn rõ ràng đang rất lo lắng chuyện bị anh nhìn thấu, thiếu điều chỉ hận không thể viết thẳng lên trán dòng chữ “Nếu anh nhìn ra, tôi sẽ treo cổ ngay trước mặt anh” bằng cọ lông to mà thôi.

Cố đại tướng quân tuy có vẻ ngoài lạnh lùng, nhưng nội tâm dịu dàng cẩn trọng hoàn toàn trái ngược với vẻ ngoài ấy, trừ lúc ở trên chiến trường. Anh vờ như không biết gì, nhanh chóng thu hết những cảm xúc dư thừa trong đáy mắt, lấy lại vẻ mặt bình tĩnh dửng dưng thường ngày, chỉ tay về phía tạp chí trên giường, lạnh nhạt hỏi: “Thứ đó là gì vậy?”

Đáng tiếc là sự dịu dàng của anh thể hiện quá kín đáo, gương mặt lại khó biểu đạt cảm xúc, nên biểu cảm ngơ ngác xen lẫn bất ngờ của anh bày ra trong mắt người khác cũng không khác với vẻ mặt khi thẩm vấn người ta là mấy, khiến Tô Khốn hiểu nhầm hoàn toàn, cho rằng câu hỏi kia chính là lời chất vấn. Cậu mấp máy môi hai lần vẫn không thốt ra nổi câu nào ra hồn, chỉ có thể dùng đôi mắt đen láy nhìn anh, dưới ánh đèn vàng ấm áp trở nên long lanh ướt át.

Trong mắt Cố Diễm, đó lại là dáng vẻ của mèo con năm xưa, mỗi lần lỡ làm đổ chén trà, vỡ bình hoa khiến mọi thứ bừa bộn, mèo nhỏ liền bám hai móng lên ngực anh, ngẩng mặt lên giả ngốc cầu xin tha thứ.

Người ta thường nói, đàn ông cứng rắn thường chịu không nổi vẻ dễ thương mềm mại – quả thực không sai, với người luôn nghiêm khắc hệt mùa đông băng giá như Cố đại tướng quân, một khi đụng đến loại người như Tô Khốn, đúng là bó tay hết cách. Khóe môi anh hơi giật nhẹ, cố gắng điều chỉnh giọng nói dịu dàng hơn cả lúc nãy, tiếp tục giả ngốc: “Thư tịch thời đại này của cậu đúng là khác xa ngày trước, thứ cho ta ngu dốt, thật sự không hiểu được.”

Lông mày Tô Khốn giật khẽ một cái, cười khan hai tiếng, đáp: “…Anh cứ coi như… Ờm, bí kíp võ công đi.” Chắc chỉ có đầu óc úng nước mới tin lời nói dối quỷ quái này…

Mặt của Cố Diễm vẫn đơ, nhưng mạch máu bên thái dương giật giật, sau một lúc im lặng, anh vẫn giả ngốc, thuận theo  lời Tô Khốn: “Ừm… Là song tu.”

Tô Khốn chẳng buồn cười gượng nữa: “……” Không thể nào… Não anh ta thực sự úng nước rồi sao?!

Cậu trố mắt đờ người hồi lâu, rồi mới gượng gạo nói: “Vâng, song… song tu…”

Cố Diễm gật đầu, vẻ mặt như thể “ta thật sự tin rồi đó”, rồi quay đầu, lặng lẽ bay về phía quan tài. Vừa bay vừa thở dài trong lòng: Diễn hết nổi rồi!

Tô Khốn vân vê vạt áo, ngây ra đó một lúc, rồi đột nhiên nhào lên giường, tóm lấy gấu áo nhỏ của Cố Diễm.

Cố Diễm đang bay nửa đường thì phát hiện mình không thể di chuyển tiếp, quay đầu nhìn lại, ngơ ngác thấy Tô Khốn đang nắm chặt lấy vạt áo mình.

“Ủa? Tôi chạm được vào áo anh luôn này.” Tô Khốn nhìn mảnh vải trắng trong tay, lập tức bị phân tâm.

“Cậu nhào lên chỉ để xem có túm được áo ta không à?” Cố Diễm hơi cạn lời, nhưng trong lòng lại có chút vui mừng – điều này chứng tỏ hai canh giờ vừa rồi không uổng phí, phương pháp nhóm người kia truyền lại quả thực có hiệu quả.

Bị Cố Diễm nhắc thế, Tô Khốn mới nhớ ra mục đích ban đầu mình nhào lên là gì. Cậu do dự nhìn anh, một lát sau mới nghiêng đầu hỏi dò: “Anh… thật sự không hiểu việc đó sao?”

Cố Diễm mặt không đổi sắc, chém đinh chặt sắt nói: “Không.”

Nói rồi lặng lẽ rút áo khỏi tay Tô Khốn, lại lơ lửng bay thêm hai bước, đáp xuống cạnh quan tài.

Tô Khốn nắm vạt áo mình, đơ ra như tượng. Trong đầu như có một bầy ngựa cỏ xông qua, giẫm nát cả não, vang lên tiếng “oong oong oong” một hồi, cuối cùng cũng nhịn hết nổi, phẫn nộ gào lên: “Mẹ kiếp–– anh tưởng tôi ngu chắc?! Vẻ mặt đó, ánh mắt đó rõ rành rành là: ‘Ông đây biết hết rồi đó, ha- ha- ha!!!”

Cố Diễm đang trèo vào quan tài nửa chừng bị trượt chân, trán đập vào cạnh cứng của quan tài cái “cốp”, in hằn một vệt đỏ. Anh ngẫm lại hồi lâu, vẫn không thể tưởng tượng được mặt mình làm sao có thể biểu hiện được cái vẻ “ha- ha- ha” như Tô Khốn nói. Anh đau đầu xoa trán, quay lại nói với Tô Khốn: “Nói năng đàng hoàng!”

Tô Khốn phản xạ có điều kiện: “Dạ.”

Vô thức “Dạ” xong, Tô Khốn mới nhận ra Cố Diễm đã trèo vào trong quan tài, đậy nắp lại, thể hiện rõ vẻ ‘ta thật sự lười so đo với nhóc con nhà ngươi.’

Má nó, ông đây bị phớt lờ rồi!!

Tô Khốn tức giận trừng mắt nhìn cái quan tài, trừng cho đến khi mắt mỏi nhừ mới lật người, lăn một vòng trên giường.

Cậu nằm ngửa, một tay che mắt, chắn đi ánh đèn cam ấm áp đổ xuống từ trần nhà. Im lặng một lúc lâu, yết hầu hơi nhô ra của cậu khẽ trượt lên xuống, rồi thở dài một hơi rất nhẹ: Biết tôi là gay thì cũng có sao đâu…

Vốn tưởng mình sẽ vì chuyện này mà day dứt nhiều ngày, ai ngờ cái thái độ như thể “không có gì to tát” của Cố Diễm lại khiến Tô Khốn sau một giấc ngủ đã lấy lại bình tĩnh.

Phần lớn tất nhiên dù cậu muốn tiếp tục rối rắm cũng chẳng còn thời gian. Vì nhà cửa đã dọn xong, cậu cùng dì Trương và Oánh Tử đã giao lại chìa khóa và ký giấy tờ. Bên ban giải tỏa cũng cử người tới đo đạc lại, do họ đều đăng ký nhà tái định cư, nên sau khi trừ đi chi phí dựa trên diện tích đăng ký, phần tiền đền bù còn lại nhanh chóng được chuyển vào tài khoản của họ.

Tô Khốn nhìn số dư trong tài khoản, cảm giác như đang mơ. Mới cách đây hơn hai mươi ngày, cậu và Cảnh Tử Mặc còn phải thắt chặt chi tiêu đến mức không dám bật điều hòa nếu trời chưa quá nóng, chỉ vì sợ không tìm được việc, hôm nay ăn rồi chẳng biết mai ăn gì. Thế mà bây giờ, sau dãy số trong tài khoản lại tự dưng mọc thêm mấy con số 0, chẳng khác gì nằm mơ giữa ban ngày.

Tuy nhiên, dù có chút tiền tích lũy, nếu không cố gắng thì cũng sớm tiêu sạch. Vì vậy, cậu chỉ mất nửa ngày để tiêu hóa “niềm vui bất ngờ” này, rồi nhanh chóng quay lại guồng bận rộn. Cậu trả lại thẻ cho Cảnh Tử Mặc, sau đó liên hệ với bên hãng trà sữa để nộp phí thiết kế và phí đào tạo.

Hiệu suất làm việc của công ty mẹ rất cao, trong ngày hôm đó đã cử người tới thiết kế và bắt đầu thi công quán nhỏ mười mấy mét vuông của cậu. Nhân lúc còn mấy ngày rãnh rỗi, Tô Khốn chạy ngược chạy xuôi lo làm giấy phép vệ sinh an toàn thực phẩm, đăng ký kinh doanh và đăng ký mã số thuế.

Trong thời gian này, Cảnh Tử Mặc phải đi làm cả ngày nên không giúp gì được.

Cố Diễm dường như chẳng hề để tâm chuyện Tô Khốn là “đoạn tụ”, thái độ của anh như chưa từng xảy ra chuyện gì, vẫn cư xử như bình thường. Mỗi khi chiều xuống hoặc trời âm u, anh đều lặng lẽ đi theo Tô Khốn khắp nơi, đề phòng cậu lại gặp chuyện. Đồng thời cũng tiện giúp đội đặc biệt quan sát xem xung quanh có điều gì bất thường không.

Theo lời kể từ nhóm của đại sư, đội đặc biệt không chờ lệnh của cảnh sát hay cơ quan khác phát hiện vấn đề mới vào cuộc, dù đa số vụ việc là như thế, nhưng cũng có một phần là do chính họ tự phát hiện.

Hai hôm nay, mấy người đó rảnh rỗi hơn, thỉnh thoảng đến giúp Tô Khốn một tay, hoặc ngồi tám chuyện, tiện thể phổ cập kiến thức chi tiết cho Cố Diễm về tổ chức đặc biệt này.

Trong nhóm họ, người rảnh rỗi nhất và thích chạy lung tung nhất chính là cụ bà cây long não. Chân nhỏ suốt ngày chạy hết từ khu dân cư này tới khu khác, xem có tà khí quấy nhiễu cuộc sống yên bình của người dân hay không. Người rảnh tiếp theo là đại sư, nhưng ông phần lớn thời gian vẫn ở trên núi, dẫn dắt đồ đệ nhỏ nhà mình tu hành – dù sao ông vẫn là người phàm x*c th*t, nếu không chăm rèn luyện, một khi gặp chuyện, rất có thể sẽ bỏ mạng.

Còn đồng chí Mặc Bảo thì ít xuất hiện hơn nhiều. Dù gì bản thể của anh ta chỉ là một bức họa trên giấy tuyên thành tinh, vô cùng mỏng manh, tuy đã tu luyện thành yêu, nhưng vẫn phải cẩn thận từng chút, không thể dãi nắng dầm mưa suốt ngày giống như cụ bà kia được.

Nhưng nghe nói, người xuất hiện ít nhất trong nhóm họ lại không phải là Mặc Bảo, mà là một “người” lười đến mức không bao giờ thấy bóng dáng, không có chuyện lớn thì tuyệt đối không ra mặt, động một tí là chạy đến một ngọn núi thiêng nào đó cách xa ngàn dặm.

Tô Khốn nghe xong, không khỏi thắc mắc: “Người đó đi lên linh sơn làm gì? Hấp thụ linh khí trời đất với tinh hoa nhật nguyệt sao?”

Đại sư vuốt râu, nghiêm nghị lắc đầu: “Cách đây trăm năm, y đem người yêu trồng xuống đó, phải canh giữ cẩn thận.”

Tô Khốn như bị sét đánh, ngơ ngác nửa ngày mới lắp bắp: “Trồng… trồng xuống đó?!”

Xem ra thì… Khẩu vị của mình không hẳn là nặng nhất đâu nhỉ?!

[Edit by TeiDii]

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...