Nuôi Quỷ - Mộc Tô Lý

Chương 55: Hồ ly ngàn năm.



So với đại sư thích mặc đạo bào tay áo rộng thùng thình tung tăng chạy khắp nơi, cụ bà tinh linh cây long não đi lướt như bay, chất giọng nhẹ tênh như vong vía và đồng chí Mặc Bảo với ngũ quan đẹp như tranh vẽ nhưng nước da trắng bệch trông đầy âm khí, chủ nhà đột nhiên xuất hiện giữa nhóm người này quả thực trông bình thường đến độ không thể bình thường hơn.

Chính nhờ sự tương phản đó mà khí chất yêu mị thường thấy ở anh ta bỗng trở nên không còn rõ rệt nữa. Đứng ở chỗ Tô Khốn nhìn ra, chủ nhà trừ việc trông có vẻ hơi uể oải thì chẳng có gì khác thường, thật chẳng khác gì một nhân viên công sở nho nhã bước ra từ tòa cao ốc văn phòng nào đó.

Chỉ là nhân viên văn phòng thường mặc vest chỉnh tề, toát ra khí chất cấm dục tự nhiên, còn về vị này thì… Ha ha!

Tô Khốn cười khan hai tiếng, bất giác nhớ tới cái “máy massage” Cảnh Tử Mặc từng mò ra được trong tủ đựng đồ linh tinh lần trước. Nhưng cậu đã quên mất một chân lý người ta thường nói, chính là đôi khi trong một đám người “không bình thường”, người trông “bình thường” nhất có xác suất rất cao là kẻ quái đản nhất.

Giống như trong truyền thuyết dân gian từng nói; Chân nhân bất lộ tướng, cao thủ tuyệt đỉnh người ngoài khó mà cảm nhận được nội lực, hồ yêu ngàn năm sống dưới lớp da người thường không để lộ chút yêu khí nào.

Cậu cứ thế trố mắt, ngẩn người nhìn nhóm người kỳ dị đó đi đến trước cửa tiệm.

Chủ nhà hình như cảm thấy biểu cảm của Tô Khốn khá thú vị, anh gật đầu với cậu, nhếch môi cười: “Chào buổi sáng.”

Tô Khốn đảo mắt nhìn qua nhìn lại giữa anh ta và mấy người phía sau, vẫn đơ ra: “Các người… quen nhau thật à?! Thần kỳ quá rồi!”

Chủ nhà đứng trước quầy trà sữa, ngón tay gõ nhẹ lên bàn, tủm tỉm cười: “Sáng nay tôi mới quay về thành phố Lê, vừa hay gặp họ trên đường. Nghe nói hôm nay cậu khai trương, dù gì tôi cũng góp một phần sức, không tới ủng hộ thì hơi khó coi.”

Tâm trạng của chủ nhà hôm nay dường như rất tốt, đôi mắt hơi xếch cứ thấp thoáng ý cười.

Chủ nhà nói lấp lửng, không rõ ràng, Tô Khốn nghe xong vẫn không hiểu nổi tại sao anh lại quen biết nhóm người của đại sư. Cậu vô tình liếc qua mấy người phía sau, chỉ thấy bà cụ và đại sư đều đồng loạt chấp tay sau lưng, ngửa mặt nhìn trời, riêng đồng chí Mặc Bảo thì nhoẻn miệng cười: “Chào buổi sáng.”

Tô Khốn càng mờ mịt: “Bọn họ ăn trúng cái gì rồi hả? Sáng sớm đã rủ nhau tới đây giả thần giả quỷ…”

Cố Diễm bên cạnh đánh giá chủ nhà từ trên xuống dưới một lượt, rồi như ngộ ra điều gì đó, cũng đứng đơ ra như Tô Khốn, gương mặt trầm ngâm.

Chủ nhà quay đầu liếc nhìn qua đám người, sau đó lười biếng xòe năm ngón tay ra trước mặt Tô Khốn, nói: “Cho năm ly trà sữa, vị thì… Chọn mấy vị đang hot ấy.”

Tô Khốn ngoáy ngoáy lỗ tai: “Anh nói gì cơ?”

“Tôi gọi năm ly trà sữa.” Chủ nhà chống khuỷu tay lên quầy, ngón trỏ khẽ gõ lên menu đồ uống hai cái.

Tô Khốn đứng đờ ra với vẻ mặt như vừa bị sét đánh trúng, lia mắt nhìn nhóm người phía sau—— bất kể là đồng chí Mặc Bảo nửa tiên nửa quỷ, hay bà cụ và đại sư nhỏ thó gầy gò với khuôn mặt đầy nếp nhăn khi cười, đều không giống loại người sẽ đứng trước quầy hàng ngậm ống hút để uống trà sữa đâu nhỉ? Cảnh tượng này trái khuấy lắm luôn!!

Nhưng sắc mặt của chủ nhà lại không giống như đang nói đùa, mà những người phía sau cũng chẳng ai phản bác gì cả.

Thế nên Tô Khốn sau khi bừng tỉnh liền đáp ngay: “Được rồi, mấy người đợi một lát.”

Trong tiệm trà sữa chỉ có mỗi Tô Khốn được đào tạo bài bản, Cố Diễm hoàn toàn không hiểu gì về cách pha chế mấy món đồ uống này, đành đứng một bên hỗ trợ, như rót trà hay đưa cốc đong các loại.

Thao tác pha trà của Tô Khốn rất thuần thục, tốc độ cũng nhanh, một lát sau, năm cốc trà sữa đã pha xong được xếp trên quầy. Dù sao chủ nhà cũng không có yêu cầu gì, nên cậu chọn đại năm vị trà bán chạy trong danh sách, mỗi loại một cốc, không trùng nhau, coi như vừa làm vừa luyện tay nghề luôn.

Chủ nhà cầm một ly trà sữa lên, môi vương ý cười, rồi quay lại vẫy tay với cậu nhóc tầm hơn mười tuổi phía sau: “Thạch Tử, lại đây, ly này cho nhóc.”

Đại sư với vẻ mặt “ta biết ngay mà” nhảy dựng lên: “Ngài lại trêu đệ tử của lão phu! Lão phu đã nói với ngài tám trăm lần rồi, nó tên là Thạch Đầu chứ không phải Thạch Tử, ngài trêu nó từ năm ba tuổi đến năm mười ba tuổi mà không biết chán hả?!”

Chủ nhà mỉm cười, vẫn đưa ly trà sữa cho cậu nhóc tên Thạch Tử, thản nhiên nói: “Lúc nhỏ gọi là Thạch Tử, lớn lên tự nhiên thành Thạch Đầu, chờ nó qua mười tám tuổi đổi cũng chưa muộn.”

Rồi như thể không cho mọi người từ chối, chủ nhà lần lượt nhét cho mỗi người một ly trà sữa, rồi moi ra một xấp tiền mặt, đưa cho Tô Khốn.

Tô Khốn liên tục xua tay: “Thôi, mọi người đến ủng hộ là vui rồi, tiền bạc gì…”

Chủ nhà lại nghiêm mặt lắc đầu: “Mở hàng thì nhất định phải thu tiền, không thì ế nguyên năm cho xem!”

Tô Khốn: “…” Anh tới ủng hộ hay tới nguyền rủa người ta vậy?!

Áp lực từ “một năm lỗ vốn” đè đầu, Tô Khốn run rẩy nhận lấy tiền, nhét vào máy thu ngân. Cậu xé hóa đơn, vừa ngẩng đầu lên đã thấy chủ nhà cầm ly trà sữa cuối cùng trên quầy, nhét tiếp vào tay tiểu đồ đệ, nói: “Cốc này tôi mời nhóc luôn.”

Tiểu đồ đệ: “…”

Cụ bà tinh linh cây long não thấy thế thì lạch bạch bước đến, tươi cười kéo tay đồ đệ nhỏ, nhét ly của mình vào tay cậu bé, còn vỗ vỗ vai nó: “Sáng nay bà uống nhiều nước rồi, cây uống nhiều nước quá là úng rễ đó, biết không? Vậy nên phần của bà cũng cho cháu luôn.”

Tiểu đồ đệ: “…”

Đồng chí Mặc Bảo đứng một bên cầm ly trà sữa, thấy thế thì khẽ ho một tiếng, lẳng lặng đưa ly sang: “Phiền em nhé.”

Tiểu đồ đệ: “…”

Đại sư trừng mắt nhìn ba người còn lại, do dự một lúc, cuối cùng cũng vuốt râu, ra vẻ nghiêm nghị nhét nốt ly trà sữa của mình cho đệ tử: “Ly này… Sư phụ giao cho con xử lý nốt.”

Thạch Tử từ đầu đến giờ vẫn im lặng, lúc này mới lên tiếng, cậu nhóc dường như mới vỡ giọng, chất giọng hơi khàn, gương mặt đầy chính khí nhìn đại sư, nghiêm túc nói: “Sư… sư phụ, ăn… ăn no quá sẽ bị… bị vỡ bụng đó.”

Đại sư khó chịu: “Hôm qua con ăn hết một hơi nguyên xô cơm ta có thấy con chết đâu.”

“Co… con sáng nay ăn… ăn năm cái bánh bao rồi, u… uống nhiều nước là sẽ bị… bị sình bụng đó…”

Đại sư: “…”

Tô Khốn đứng trong quầy nghe mà méo cả miệng, đang định quay sang kéo Cố Diễm rút vào phía trong tám một trận, thì lại thấy chủ nhà quay đầu nhìn cậu cười toe toét…

Dựa theo kinh nghiệm tiếp xúc trước đây với chủ nhà, Tô Khốn nhận thấy người này phần lớn thời gian đều uể oải lười biếng, lười động, lười nói, thậm chí nhìn người còn chẳng buồn mở to mắt, cảm thấy vui vẻ lắm mới cong nhẹ khóe môi, rất hiếm khi như hôm nay — từ ánh mắt đến khóe môi đều mang theo ý cười rạng rỡ.

“Tâm trạng của anh hôm nay hình như rất tốt nhỉ.” Tô Khốn không nhịn được hỏi.

“Chứ sao nữa!” Còn chưa kịp để chủ nhà mở miệng, bà cụ đã chen vào: “Người yêu nhà y sắp thành hình rồi, giờ đang cố nhịn đấy, lúc về đến nhà sẽ cười đến méo cả miệng cho xem!”

Tô Khốn bật cười: “Loại người như anh ta mà cũng có lúc cười đến méo miệng sao… Khoan đã!!!”

Cố Diễm bất lực liếc cậu một cái: Lại sai trọng điểm nữa rồi.

“ ‘Người yêu’ nghĩa là sao?!” Tô Khốn cảm thấy một cánh cửa đến thế giới mới khác đang từ từ mở ra trước mặt: “Tôi thấy chuyện này hơi quen tai nha! Là cái tôi đang nghĩ đúng không?!”

“Có vẻ là vậy rồi.” Đại sư ra chiều tiếc nuối nhìn cậu.

Tô Khốn chỉ vào chủ nhà, tay run run, miệng há to, nửa ngày mới yếu ớt thốt ra: “Anh… anh chính là cái người kỳ cục đi trồng người yêu trên linh sơn đó hả?!”

Chủ nhà phớt lờ từ “kỳ cục”, thản nhiên đáp: “Ừ, hơn năm trăm năm trước tôi thu hồn y lại, nhốt vào một cây tùng cổ.”

Tô Khốn lại hít mạnh một hơi: “Hơn năm trăm năm?! Vậy anh là cái gì?!”

Bà cụ chen lời: “Từ đầu tới chân toàn mùi hồ ly như vậy, cậu không nhìn ra sao?”

Tô Khốn từ từ quay đầu nhìn bà: “Tôi tưởng anh ta chỉ là kiểu người lười biếng thôi…” Quả nhiên mình còn non và xanh quá rồi!

Bắt đầu suy luận từ việc chủ nhà cùng phe với nhóm của đại sư, Tô Khốn bỗng nhiên xâu chuỗi được một đống sự việc trước đó–– Lúc cậu và chủ nhà bàn chuyện về tiệm trà sữa trong quán cà phê đối diện, chủ nhà nhận thấy có gì đó không đúng ở quán đậu nghiền, tuy không nói rõ nhưng cũng nhắc nhở cậu thận trọng, đừng vội thuê. Sau đó, lần cậu và Trương Phúc Quyền đụng phải thai linh giữa đường, cụ bà tinh linh cây long não cũng xuất hiện, còn lẩm bẩm cái gì mà con cáo đáng chết lại đẩy việc cho bà…

Thì ra là chủ nhà đã sớm nói trước với nhóm người của đại sư về vụ của Trương Phúc Quyền, nên bọn họ mới có thể đúng lúc tới đồn cảnh sát kéo cậu ra…

“Vậy thì…” Tô Khốn ngần ngừ một lúc rồi hỏi: “Lần đó anh đột ngột tới nhà tôi là để làm gì?” Nhà cho thuê hai năm mà chủ nhà chưa từng ghé thăm, có chuyện gì thì đều hẹn ra ngoài nói, lần ‘ghé chơi’ hôm đó thực sự quá kỳ lạ.

Chủ nhà chỉ vào Cố Diễm đang đứng bên cạnh: “Tiểu Chương nói với tôi là thai linh bị một tiểu quỷ mang sát khí rất nặng nuốt mất, mà tiểu quỷ đó lại đi theo cậu, nên tôi mới đến xem sao.”

Tô Khốn chớp chớp mắt: “Tiểu Chương là ai?”

“Bà ấy đó.” Chủ nhà hất cằm về phía sau. Tô Khốn nhìn theo, thấy bà cụ tinh linh cây long não cười híp mắt, mặt đầy nếp nhăn nhìn cậu.

Tô Khốn: “…” Đối diện với một bà cụ già nua mà gọi người ta là “Tiểu Chương”, anh không thấy lương tâm bị lôi ra đánh à chủ nhà đại nhân?!

Chủ nhà dường như đoán được cậu nghĩ gì, nheo mắt cười, rồi giơ một ngón tay lên: “Tôi một ngàn bảy trăm tuổi rồi.”

Tô Khốn trợn trắng mắt, ngã cái bịch lên vai Cố Diễm.

Cố Diễm: “……”

“Đợi đã!” Tô Khốn run rẩy mấy giây rồi bật dậy, đứng thẳng người hỏi chủ nhà: “Anh đến nhà tôi xem anh ấy là định làm gì?”

“Ban đầu định trực tiếp bắt lại, giao cho Bạch Vô Thường…” Chủ nhà thấy sắc mặt Tô Khốn đột nhiên căng thẳng, mỉm cười: “Tuy nhiên, khi thấy là cậu ấy, tôi đã từ bỏ ý định.”

Tô Khốn bối rối: “Thấy là cậu ấy nên từ bỏ ý định là sao?”

Cố Diễm hơi cau mày, hỏi đúng trọng tâm: “Anh… nhận ra tôi?”

[Edit by TeiDii]
_______________
.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...