Nuôi Quỷ - Mộc Tô Lý

Chương 65: Nghĩ mãi chẳng thông.



Tô Khốn và Cảnh Tử Mặc bị bỏ lại phía sau, vừa nghe thấy lời dặn dò kia liền quay phắt lại, đồng loạt nhìn về phía Hạng Qua, trông chẳng khác nào hai chú chim cút mất mẹ, ánh mắt tràn ngập sự hoang mang.

Bị cả hai nhìn chằm chặp như vậy, Hạng Qua lập tức cảm thấy áp lực tăng vọt.

Nhưng điều khiến anh áp lực hơn nữa chính là cảnh tượng vừa rồi, Cố Diễm chỉ lướt qua một cái mà đã biến mất ngay trước mắt anh, thậm chí đến cái bóng cũng không để lại. Anh dám chắc trong suốt quá trình ấy mình không hề chớp mắt một cái nào, tuyệt đối không bỏ sót chi tiết gì. Mà cái tốc độ đó, cũng không thể dùng lý do “chạy nhanh” để giải thích, chẳng lẽ Cố Diễm có thể chạy nhanh hơn vận tốc ánh sáng?

Trừ phi… Cố Diễm vốn không phải là người!

Hạng tổng nhất thời có chút mờ mịt, không rõ cuốc điện thoại anh gọi cho đại sư hôm trước rốt cuộc đã triệu đến thứ gì.

Lúc đại sư giúp anh giải quyết vấn đề trong nhà, dù không trực tiếp chứng kiến toàn bộ quá trình, nhưng chí ít cũng xác định được đó là một con người bình thường, tuổi tác còn không nhỏ. Chỉ là nhờ luyện thuật pháp và cách sống đặc biệt mà trông tinh thần vẫn còn tốt, tuổi thọ có vẻ cao hơn người bình thường.

Anh vẫn luôn nghĩ rằng người đại sư mời đến giúp chắc hẳn là đồng môn hoặc bằng hữu thân tín cùng nhau đi chung đường. Nhưng bây giờ xem ra, có vẻ không hẳn là thế, ít nhất chủng tộc đã khác nhau.

Nhìn qua có thể nhận ra ngay quan hệ giữa Cố Diễm và Tô Khốn không bình thường, mà Tô Khốn lại là bạn thân của Cảnh Tử Mặc. Sau một hồi cân nhắc, Hạng tổng rút ra kết luận: Cố Diễm tuyệt đối không phải người bình thường, nhưng có thể tin tưởng được.

Bản thân Hạng Qua vốn là người sống tùy hứng. Trong chuyện kết bạn, anh ta chỉ quan tâm đến sự hợp ý hoặc những đặc điểm khiến anh ta cảm phục, còn người đó theo giáo phái nào, dòng dõi ra sao, thậm chí không phải con người cũng chẳng xá gì.

Tuy nhiên, Hạng tổng là người hoạt động trong giới kinh doanh, vì tính chất đặc biệt của công ty Unic nên còn có liên hệ với giới giải trí. Vì vậy, bề ngoài anh ta thường thể hiện sự khéo léo và tư duy lợi ích đặc trưng của một thương nhân. Khi kết giao với ai đó dưới danh nghĩa ấy, anh sẽ cân nhắc xem người kia có thể mang lại lợi ích gì cho bản thân hay cho Unic.

Cố Diễm dưới mắt Hạng tổng, từ khí chất chững chạc đến sự điềm tĩnh trong lời nói, đều khiến người ta cảm thấy đáng kính, đáng tin. Chỉ cần nhìn qua một cái là thấy hợp chuẩn bạn bè theo tiêu chuẩn cá nhân của anh. Hơn nữa, bất kể lai lịch thế nào, bản lĩnh chắc chắn không tầm thường, nếu không đại sư đâu thể phái Cố Diễm đến thành phố H. Dưới góc nhìn của một doanh nhân, Cố Diễm là một người rất đáng để kết giao.

Gộp hai yếu tố trên lại, Hạng tổng đã âm thầm đưa Cố Diễm vào danh sách bạn bè của mình. Mà với bạn bè, anh luôn sẵn sàng lên núi đao xuống biển lửa, không bao giờ chùn bước. Chuyện bạn mình dặn dò, tuyệt đối không thể để xảy ra bất kỳ sơ suất nào.

Hạng Qua vô thức nhìn lướt qua Tô Khốn bên cạnh, rồi nhớ đến những động tác thân mật khác thường giữa cậu với Cố Diễm, trong anh lập tức sinh ra một loại cảm giác trách nhiệm thiêng liêng: Chăm nom người yêu giúp bạn, nhiệm vụ cao cả!

Sau đó anh lại liếc sang Cảnh Tử Mặc – người mà anh đang lên kế hoạch “dụ dỗ” về nhà, Hạng tổng bỗng thấy đôi vai mình nặng trĩu.

“Vợ bạn thân” và “vợ tương lai” lại còn là bạn thân từng sống chung nhà một khoảng thời gian, thế giới này đúng là lắm điều kỳ diệu.

Hạng Qua cố giữ vẻ mặt nghiêm túc, lắc lắc đầu, xua tan những suy nghĩ linh ta linh tinh, sau đó dẫn theo hai chú “chim cút” đi một trái một phải, bước vào tòa ký túc xá vừa xảy ra chuyện.

Khi họ đến trước phòng D ở tầng năm, cửa chống trộm đang mở toang, trong căn phòng không lớn lắm có khoảng sáu, bảy người đứng bên từ ngoài vào trong. Trông ai nấy đều còn khá trẻ, có vẻ mới đi làm được vài năm. Bọn họ vốn đang xôn xao bàn tán gì đó, nhưng vừa thấy Hạng tổng bước ra từ thang máy, lập tức im bặt.

Tuy Hạng Qua không phải là sếp lớn nhất của Unic, nhưng anh là một trong những người trực tiếp quản lý và điều hành sự phát triển của công ty. Vì lý do tuổi tác và tính cách, so với các lãnh đạo cấp cao khác, anh tiếp xúc với nhân viên nhiều hơn, cũng không ra vẻ cấp trên cấp dưới với họ. Nhưng vì bản thân anh có khí thế rất mạnh mỗi khi nghiêm túc, nên phần lớn nhân viên nhìn thấy anh là lại như chuột gặp mèo, theo phản xạ mà co rúm lại…

Tất nhiên, trừ Cảnh Tử Mặc.

Dám đường hoàng nói với cấp trên rằng “ai đào hố người đó tự lấp”, lại còn ăn đồ sếp tự tay nấu mà không hề cảm thấy áp lực, loại người như thế mà sợ sếp mới lạ.

Những hành vi vừa vô lại vừa đáng yêu đó cũng chính là nhân tố khiến lòng Hạng Qua ngứa ngáy; Nhan sắc đúng gu, vóc dáng đúng gu, chết người nhất là cả tính cách cũng hợp gu, nếu để lỡ mất thì đúng là phí hoài năm tháng.

Vậy nên, một người đã sống hơn ba mươi năm vẫn giữ mình như ngọc, chẳng buồn động lòng xuân, nay lại lần đầu nổi lên ý định “dắt người về nhà”, mà còn là hành động cực kỳ quyết đoán và dứt khoát. Tính đến hiện tại, hiệu quả không tệ lắm.

Tuy nhiên, dù đang dụ dỗ “vợ tương lai”, cũng không thể quên việc chính.

Hạng Qua khẽ gật đầu với đám thanh niên trong phòng, rồi bước thẳng vào trong. Dù Cố Diễm đã nói âm hồn kia rời đi rồi, nhưng anh vẫn theo bản năng kéo Tô Khốn và Cảnh Tử Mặc về phía sau mình, như để phòng hờ bất trắc.

Phòng này không lớn, đi vài bước là tới gian trong. Hạng Qua vừa bước vào đã thấy nhân viên kia đang nằm trên giường.

Người đó hình như chưa hoàn toàn hôn mê, vẫn còn một chút ý thức mơ hồ, chỉ là đầu óc hỗn loạn nên nằm không yên. Anh ta nhíu mày, nhắm mắt, miệng lẩm bẩm vài câu không rõ ràng. Hai tay đặt bên hông, dường như muốn siết mạnh nhưng lại không có chút sức lực nào, chỉ nắm hờ rồi thỉnh thoảng giật giật ngón tay mấy cái.

Hạng Qua cau mày, nhìn sang nhân viên trẻ đang đứng cuối giường hỏi: “Gọi 120 được bao lâu rồi?”

“Chừng năm phút.” Người kia đáp.

“Ừm.” Hạng Qua gật đầu, nhưng nếp nhăn giữa đôi mày vẫn chưa giãn ra.

Những người khác trong phòng có thể không rõ, nhưng anh, Tô Khốn và Cảnh Tử Mặc đều hiểu rất rõ dù có đưa người này vào bệnh viện, e rằng cũng chẳng giúp được gì.

Như lời Cố Diễm từng nói lúc ăn trưa, những người bị đoạt xá xảy ra hiện tượng nguy hiểm tính mạng là bởi vì âm hồn trong quá trình đoạt xá đã gây tổn thương cho thân thể, để lại tàn tích, khiến chủ hồn vốn phù hợp với thân xác ấy sau khi quay về lại bị cơ thể bài xích.

Nếu hồn phách đủ mạnh mẽ, có thể cứng rắn xóa bỏ những ảnh hưởng dị thường kia, từ từ thích nghi lại với thân thể, thì người đó sẽ tỉnh lại, nhiều nhất là trong một thời gian tinh thần và thể trạng hơi suy yếu, nhưng nếu kiên trì hòa hợp, thích nghi hoàn toàn thì vẫn có thể tiếp tục sống khỏe như thường.

Nhưng phần lớn thời gian, hồn phách sau khi bị ép ra khỏi thân thể sẽ bị tổn hao, trở nên yếu đi. Vì vậy khi quay về cơ thể và bị cơ thể bài xích, đại đa số hồn phách chưa kịp thích nghi đã bị tiêu hao mất, nên những người bị đoạt xá, đặc biệt là bị lệ quỷ âm khí nặng nề nhập vào, thường sẽ mất mạng.

Những trường hợp do hồn phách và thân thể không hòa hợp gây ra tình trạng suy giảm chức năng nội tạng trầm trọng là không thể chữa khỏi hoàn toàn bằng y học hiện đại, nhiều nhất cũng chỉ có thể cố gắng duy trì được chút hơi tàn, mà thời gian cũng không kéo dài được lâu.

Tuy vậy, duy trì thêm chút nào hay chút ấy. Cố Diễm vốn là quỷ, chỉ có thể trấn quỷ, không thể an hồn. Nhưng đại sư thì khác.

Nếu nói về việc đối phó với lệ quỷ, đạo pháp của đại sư có thể không nhanh gọn bằng Cố Diễm, nhưng trong tay ông còn một đống bùa vàng, đủ loại đan dược gọi tên không xuể, cùng đủ kiểu trận pháp kỳ lạ, cứu một mạng người thì vẫn dư sức.

Tô Khốn gọi điện cho đại sư suốt dọc đường, hai lần không ai nghe, cuối cùng cũng kết nối được.

Cậu giơ màn hình báo cuộc gọi cho Hạng Qua xem, anh gật đầu ra hiệu về phía ban công.

Tô Khốn gật đầu đáp rồi cầm điện thoại bước ra ban công, kéo cửa kính lại, bắt đầu trò chuyện.

Ký túc xá của Unic tốt hơn nhiều so với căn nhà thuê của Tô Khốn, chỉ riêng khoản cách âm đã vượt trội. Cửa kính đóng lại rồi, những người còn lại trong phòng dù tò mò cũng không nghe được gì.

Vụ việc lần này không phải chuyện bình thường, nếu để người khác nghe được, không chừng tin đồn lan rộng, công ty sẽ rối loạn mất.

“Alo… Đại sư, Cứu mạng!” Vừa bước ra ban công, Tô Khốn đã sốt ruột hét vào điện thoại: “Ngài xử xong tên sư đệ kia chưa?”

“…” Đại sư im lặng vài giây rồi gào lên: “Thằng nhãi chết tiệt, nói năng kiểu gì đấy! Gì mà xử xong chưa! Hửm? Nghe như thể lão phu có cả lũ sư đệ mất dạy chờ xử lý không bằng.”

Tô Khốn: “Ây, lỡ lời thôi, mà đại sư ơi, giờ người đang ở đâu vậy? Tới thành phố H nhanh nhất mất bao lâu?”

“Lão phu đang ở thành phố M, vừa lục tung cả thành phố lên rồi mà vẫn chưa thấy bóng dáng Thanh Nguyên đâu cả. Giờ đang chuẩn bị chạy sang chỗ các cậu đây. Ban ngày đi sợ gây chú ý, tính đợi trời tối chút mới thả Thạch Lựu ra. Sao? Chẳng lẽ bên đó phiền đến mức mặt liệt cũng bó tay luôn hả?”

“Không phải đâu.” Tô Khốn vò đầu bứt tai, tốc độ nói nhanh như bắn đậu: “Bên này đúng là có vụ đoạt xá, nhưng theo Cố Diễm nói thì con quỷ chiếm xác người lần này có vẻ khá rắc rối, anh ấy đã đuổi theo nó rồi. Tôi gọi cho đại sư gấp không phải vì con quỷ đó, mà là vì người bị đoạt xá kìa, chuyện liên quan đến mạng người đấy, chắc trụ không được lâu nữa đâu. Tôi nhớ không nhầm thì ngài có mấy lá bùa gì đó, dán lên là người ta không nhìn thấy đấy. Giờ không cần tính toán tiếc rẻ gì nữa đâu, dán mười mấy tờ lên con chim lông đỏ của ngài cũng chẳng ai thấy được.”

Đại sư liên tục ngắt lời: “Khoan khoan khoan! Đoạt xá gì cơ? Không phải người kia chết rồi à? Liên quan đến mạng người gì? Còn nữa, nếu để Thạch Lựu nghe thấy cậu gọi nó là “con chim lông đỏ”, thì cái mông của cậu tiêu đời rồi, thằng nhóc chết tiệt.”

Tô Khốn nhăn mặt, quyết định tạm thời bỏ qua việc bị Thạch Lựu mổ mông, nói: “Không phải người trên tin tức trước kia đâu, cái này là người vừa mới được phát hiện ngất trong ký túc xá đấy, hiện tại vẫn đang nằm trên giường nói mớ đây này. Xe cứu thương sắp tới rồi, nhưng có đưa đến bệnh viện cũng chẳng kéo dài được bao lâu. Đại sư xem thử liệu có thể đến kịp không, người trước chết rồi thì không cứu được, nhưng người này còn thở đấy!”

Vừa nói xong, từ xa đã nghe thấy tiếng còi xe cấp cứu hú inh ỏi vọng đến. Tô Khốn ló đầu ra cửa sổ nhìn một cái, rồi nói tiếp: “Xe cấp cứu sắp đến dưới lầu rồi, đại sư mau thu xếp, lát nữa tôi sẽ nhắn địa chỉ bệnh viện cho ngài, để ngài đi thẳng đến đó luôn.”

“Được rồi, đợi lão phu ở bệnh viện. Lão phu cũng chỉ còn vài tờ bùa ẩn thân thôi đó!!!” Đại sư run rẩy gầm lên một tiếng, sau đó dứt khoát cúp máy.

Trong phòng, đám nhân viên tò mò nghe ngóng cuộc gọi của Tô Khốn được vài phút rồi lại bị Hạng tổng kéo về chủ đề chính: “Các cậu đều cùng một nhóm à?” Anh hỏi.

“Vâng.” Người lúc nãy trả lời tiếp: “Bọn em làm chung một phòng. Sáng nay làm thêm, trưa rủ nhau đi ăn. Ban đầu chỉ định về ký túc xá lấy đồ rồi quay lại công ty. Nhưng vừa ra khỏi quán ăn thì Trương Dật bảo thấy chóng mặt, bước đi không vững, cứ lảo đảo. Bọn em tính đưa cậu ấy đi bệnh viện, nhưng cậu ấy bảo thôi, chắc chỉ do mất ngủ, nghỉ chút là đỡ, nên mới để cậu ấy về ký túc xá nằm nghỉ, hẹn bọn em lát nữa quay lại gọi.”

Một người khác chen vào: “Trước đây em cũng từng bị mất ngủ dài ngày, lúc đó tim đập nhanh, chân tay rã rời, mồ hôi vã ra từng lớp giống hệt tình trạng của cậu ấy nên cũng không nghĩ ngợi gì, mới để cậu ấy về đây.”

“Vậy mấy người phát hiện bất thường từ khi nào?” Cảnh Tử Mặc hỏi.

“Tầm nửa tiếng trước… Bọn tôi đập cửa mất mấy phút.”

Nhân viên kia nhớ lại: “Khi vào phòng thì thấy Trương Dật đang úp mặt xuống sàn, bất động. Bọn tôi không dám tự ý đụng vào, gọi cho sếp Hạng xong thì cậu ấy mới tỉnh lại, cố gắng ngồi dậy nhưng không có sức, nên bọn tôi đỡ cậu ấy lên giường. Từ đó đến giờ vẫn nửa mê nửa tỉnh như vậy.”

Hạng Qua khẽ gật đầu, chợt nhớ ra điều gì, hỏi: “Cửa mở kiểu gì? Cửa này có thể phá từ ngoài à?”

“Chỉ đạp không thì không mở được, nhưng…” nhân viên kia ho nhẹ một tiếng, đưa tay gãi mũi.

“Chỉ cần thêm một chiếc thẻ cứng mỏng, ví dụ như thẻ cơm ở căn-tin công ty mình, là được rồi.” Cảnh Tử Mặc bổ sung.

Hạng tổng: “…”

Cảnh Tử Mặc nhún vai: “Tôi quên mang chìa khóa vẫn toàn làm vậy. Lấy thẻ luồn vào khe khóa, khẩy hai cái là xong. Ổ khóa này bôi trơn khá tốt, dùng lực đúng chỗ rồi kết hợp đạp nhẹ là mở ra được.”

Hạng tổng: “…” Sao nghe giống đang hướng dẫn đi trộm vậy.

Nhưng dù sao cũng phải gọi người đến thay khóa. Cửa mà dễ mở thế này thì toang rồi!

Gạt chuyện vặt vãnh đó sang một bên, Hạng Qua bắt đầu cân nhắc lời của nhân viên lúc nãy: Theo những gì Cố Diễm nói thì lúc Trương Dật ở dưới lầu vẫn chưa bị chiếm xác hoàn toàn, còn giữ ý thức. Từ lúc quay về phòng đến lúc người khác phá cửa vào, tổng cộng chỉ khoảng nửa tiếng. Sau đó thì mê man không tỉnh.

Vậy thì thời gian oán hồn chiếm giữ thân xác cậu ấy tối đa cũng chỉ chừng nửa tiếng. So với vụ Triệu Thiên Khải trước kia còn ngắn hơn cả tiếng đồng hồ.

Như vậy thì mức độ tổn hại lên cơ thể của Trương Dật cũng nhẹ hơn nhiều. Nếu có thêm bệnh viện hỗ trợ duy trì sự sống, liệu cậu ta có thể tỉnh lại không…

Suy đoán có phần lạc quan này khiến chân mày Hạng tổng giãn ra được một chút.

Đúng lúc anh đang suy tư, thì cánh cửa kéo ngoài ban công “xoẹt” một tiếng mở ra. Tô Khốn cầm điện thoại đi vào, chỉ tay ra cửa sổ: “Xe cứu thương đến rồi.”

Tiếng còi inh ỏi khiến người ta khó chịu dần dần lớn lên rồi dừng lại dưới lầu. Hạng Qua dẫn mọi người cùng phối hợp với các nhân viên y tế vừa đến, nhanh chóng đưa Trương Dật xuống lầu, đặt lên cáng rồi chuyển vào xe cấp cứu.

“Các cậu về công ty trước đi, để bọn tôi đi đến bệnh viện được rồi.” Hạng Qua phất tay với những nhân viên còn lại, ra hiệu họ không cần theo. Sau đó kéo Tô Khốn và Cảnh Tử Mặc cùng lên xe.

Tô Khốn ngồi trong xe, gõ lạch cạch một tràng dài lên điện thoại, gửi tên bệnh viện cho đại sư, rồi tựa người vào vách xe, nhìn Trương Dật đang nằm trên cáng.

Trương Dật đã được xử lý cấp cứu đơn giản, nhưng vẫn chưa tỉnh lại. Mắt nhắm nghiền, sắc mặt tái nhợt như không còn giọt máu, trông như đã không còn chút sinh khí, môi không ngừng mấp máy, thỉnh thoảng phát ra vài âm tiết rời rạc, vô nghĩa, lồng ngực phập phồng không đều, lúc nhanh lúc chậm, đôi khi Tô Khốn thậm chí còn nghi ngờ Trương Dật đã ngừng thở. Cả người lúc thì gồng cứng như dây đàn, lúc thì mềm oặt như bùn. Bàn tay đang cắm kim truyền dịch run nhè nhẹ, thi thoảng còn giật lên một cái.

Nhìn người nằm trước mắt bỗng khiến Tô Khốn cảm thấy có chút mơ hồ, mơ hồ đến mức cảm thấy tình cảnh này sao mà quen thuộc lạ thường, như thể từng gặp qua trong giấc mơ vậy, giống như đã từng thấy rồi.

Nhưng… ký ức trong giấc mơ lại có gì đó không giống hoàn toàn với cảnh tượng hiện tại.

Tô Khốn nhíu mày, nghi ngờ nhìn Trương Dật, cố gắng níu lấy cảm giác mơ hồ vừa lóe lên trong đầu, nỗ lực lục lại xem rốt cuộc cảnh tượng đó là trong mơ, trong trí nhớ, hay chỉ là một ảo giác…

Tiếc rằng, con người ta càng cố nhớ thì lại càng chẳng nhớ ra được điều gì rõ ràng.

Cảm giác nghĩ mãi chẳng thông đó dấy lên luồng lo âu ngấm ngầm trào dâng từ trong xương tủy, tựa như có chuyện gì rất quan trọng đã bị cậu quên mất vậy…

Hoặc cũng có thể là một sự việc nào đó diễn ra lúc cậu còn quá nhỏ, nên chỉ lưu lại những vệt mờ nhạt không rõ ràng trong ký ức. Khi lớn lên, bất chợt bị khơi gợi, khiến bản thân mông lung đến đỗi không thể phân biệt được sự tình là mơ hay thực.

[Edit by TeiDii]
______________
.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...