Nuông Chiều Tính Xấu - Lâm Khiếu Dã

Chương 44



Chương 44: Mèo nữ lang

“Ưm…” Trong căn phòng tối tăm, âm thanh không ngừng vang lên, tiếng r*n r* của Hạ Chước hòa lẫn với tiếng ho sặc sụa của Quý Đình Tự.

Một ánh sáng màu vàng ấm áp chiếu lên tường, tạo ra những cái bóng đan xen, một ngang một dọc, tạo thành góc phần tư thứ nhất và thứ hai trong hệ tọa độ.

Trên chiếc gối màu nhạt rơi rải rác những chấm sao tối màu, khuôn mặt của Quý Đình Tự đặt lên đó, bị ép lại như một lát bánh mì nhăn nhúm..

Cơn đau và kh*** c*m luân phiên dâng trào trong tâm hồn, gần như khiến cậu yêu thích cảm giác ngột ngạt đầy kh*** c*m này.

Cảm giác này thực sự tùy thuộc vào mỗi người.

Hạ Chước rõ ràng rất thuần thục khi giúp cậu, nhưng khi đến lượt Quý Đình Tự thì cậu lại lúng túng, khuôn mặt vặn vẹo không còn chút mỹ cảm nào.

Nhưng Hạ Chước vẫn liên tục nói những lời ngọt ngào.

“Ngoan lắm… cục cưng… không xấu… rất đẹp…”

“Tiểu Miêu ngoan… thích em…”

Cậu cảm thấy thật ngọt ngào đến mức không chịu nổi, ngại ngùng không dám nhìn thẳng vào anh. Nhưng lại không muốn bỏ lỡ biểu cảm trên khuôn mặt anh, giữa nước mắt và nước bọt chỉ có thể khó khăn mở mắt.

Trong tầm nhìn mờ mịt, cậu thấy Hạ Chước ở trên mình, ngẩng đầu lên, cổ căng cứng, mồ hôi chảy dọc theo yết hầu chảy xuống, cơ bắp hai bên sườn được kéo căng đến cực điểm, giống như những chiếc răng nanh của một con thú hung dữ, dường như chỉ cần một giây tiếp theo sẽ lao tới nuốt chửng cậu, khiến người ta sợ hãi.

Nhưng con thú này lại nhẹ nhàng xoa đầu cậu, âu yếm dỗ dành: “Được rồi, không cần nữa, đừng khóc, tôi không bắt nạt em nữa.”

Hạ Chước không nỡ để cậu rơi nước mắt, chỉ có thể tự hành hạ bản thân, mặc kệ kh*** c*m sắp dâng l*n đ*nh, nhẫn tâm cắt ngang nó lại.

Nhưng Quý Đình Tự lại giữ chặt chân anh, không cho anh rút lui.

“Tôi cũng muốn anh thoải mái…”

Giọng nói của mèo con khản đặc như một chiếc hộp gió đã vỡ, nhưng ánh mắt nhìn Hạ Chước lại đầy quyến luyến và nóng bỏng, dần dần làm tan chảy trái tim anh.

Trong cơ thể như có hai luồng sức mạnh đang giằng co.

Một bên muốn buông thả bản thân để tận hưởng kh*** c*m, vì vậy mà tay phải nắm lấy tóc Quý Đình Tự siết chặt đến mức từng gân xanh nổi lên.

Một bên lại muốn dịu dàng một chút, không làm tổn thương cậu, vì vậy tay trái chống vào tường siết chặt lại, đầu ngón tay đâm sâu vào da thịt.

Để chuyển hướng sự chú ý, không để mình bị mất kiểm soát trong những đợt kh*** c*m chồng chất, Hạ Chước nâng lon bia, liên tục nốc vào miệng. Uống rất nhanh, một nửa bia chảy ra ngoài khóe miệng, nhỏ xuống cổ Quý Đình Tự.

Hạ Chước nhìn xuống, ánh mắt u ám như một cái ao sâu.

Anh cúi người hôn cậu, hôn sạch những giọt bia còn sót lại.

Rồi lại uống một ngụm sâm-panh mềm mịn, truyền từ miệng anh sang miệng cậu.

Quý Đình Tự nằm trên giường như vừa được cứu sống sau khi chìm xuống nước, thở hổn hển, đôi vai gầy guộc run rẩy không ngừng.

Hạ Chước âu yếm ôm lấy cậu, mạnh mẽ đè lên người cậu, từng chút từng chút một hôn, x** n*n, v**t v* tóc cậu, vỗ lưng nhẹ nhàng dỗ dành, như thể không biết còn có cách nào khác để thương cậu.

Không khí thực sự quá tốt, Quý Đình Tự chôn mặt vào lòng anh cọ cọ, tận hưởng khoảnh khắc ấm áp, thậm chí muốn nhắm mắt ngủ cho đến sáng, không muốn thực hiện bất kỳ nhiệm vụ vớ vẩn nào.

“Phiền quá, tôi không muốn dậy…”

“Vậy thì không dậy, tôi sẽ thay em làm nhiệm vụ, em có thể ở nhà ngủ cho ngon.”

“Không được đâu.” Cậu từ từ ngáp một cái: “Tiger Beach đều là người có tên tuổi, quy tắc nhiều lắm, giết người không chớp mắt, nếu tôi lỡ đắc tội với ai, thì anh chỉ còn nước sống một mình thôi.”

“Vậy thì tôi sẽ đi cùng em, có lãnh đạo che chở cho tôi.”

Anh kéo Quý Đình Tự dậy khỏi giường, mèo con kiêu ngạo lắc lắc tai: “Vậy thì xem anh có biết điều hay không, trước tiên, anh phải cõng tôi dậy.”

“Tuân lệnh.”

Lần nữa Hạ Chước trở thành người bảo vệ, cống hiến lưng mình cho cậu: “Lên đi.”

Mèo con hừ hừ leo lên.

“Rồi sao nữa?”

“Sau đó! Cõng tôi đi toilet, tôi sắp không chịu nổi rồi…”

Hạ Chước bật cười, ôm lấy eo cậu đổi tư thế, chuyển từ cõng sang ôm, như bế một đứa trẻ, đưa vào toilet và đặt lên bồn cầu: “Tè đi.”

Quý Đình Tự xấu hổ đến đỏ bừng mặt, điên cuồng đạp chân.

“Anh làm gì vậy? Mau thả tôi xuống!”

Thả thì không thể, cứ để như vậy thôi.

Sau khi xong, Hạ Chước lại ôm cậu đi tắm, bôi thuốc, quấn áo choàng tắm, cả quá trình không để chân cậu chạm đất một lần nào.

Quý Đình Tự mở miệng nhìn vào gương, thấy trong miệng đầy những vết thương nhỏ bị xước da. Vòm miệng đỏ rực một mảng lớn, giống như màu của dưa hấu đông lạnh đã được rã đông, đỏ thẫm hơn cả lần đầu hôn.

Cậu mở miệng phát ra hai tiếng: “A… a…”

Được lắm, giọng cũng khản đặc luôn rồi.

Cậu tức giận đá vào Hạ Chước một cái: “Thật sự là đồ ngốc!”

Hạ Chước thừa nhận sai lầm với thái độ tốt, rót ly nước ấm, lấy ra hai viên thuốc màu nâu cho cậu: “Là lỗi của tôi, trước tiên em ngậm hai viên kẹo ngậm này đi.”

Quý Đình Tự ghét mùi thuốc đông y của viên kẹo ngậm, nhưng vì muốn nói chuyện bình thường khi thực hiện nhiệm vụ sắp tới nên đành nhịn, nếu không với giọng khàn khàn như vịt đực thế này, ai có kinh nghiệm trong chuyện ấy cũng sẽ biết ngay cậu vừa bị làm gì.

Sấy khô tóc xong, Hạ Chước nhìn đồng hồ, còn một tiếng nữa, đưa tay vỗ mông cậu: “Ra ngoài nghỉ ngơi đi, tôi sẽ nấu cho em một bát mì.”

“Hmm? Nấu mì làm gì?”

Chỉ một lát nữa là xuất phát rồi, tối nay chắc chắn không ngủ được, tranh thủ thời gian nghỉ ngơi chút.

“Không sao, tôi không mệt, em chưa ăn tối đã phải đi thực hiện nhiệm vụ, làm sao chịu nổi, ra ngoài nghỉ ngơi đi, tôi sẽ xong nhanh thôi.”

Quý Đình Tự cảm thấy ấm lòng, thưởng cho anh một nụ hôn.

“Bạn trai của tôi thật là đảm đang.”

Người bạn trai đảm đang đi vào bếp nấu mì, Quý Đình Tự ngồi trên thảm, chăm chú đọc nội dung nhiệm vụ mà Rosaline gửi đến, đọc xong cậu đặt sang một bên, nghịch ngợm cái hũ kẹo nhỏ.

Cậu lấy ra hai thanh sô cô la còn lại, vừa định mở ra ăn để giảm bớt vị đắng của thuốc, thì nghe thấy Hạ Chước từ trong bếp nói: “Tiểu Tự, đừng ăn sô cô la, ăn xong cổ họng càng đau hơn.”

Mèo con sợ hãi giật mình, thầm nghĩ người này có mắt ở sau lưng hay sao.

“À! Biết rồi, tôi không ăn.”

Vừa nói vừa lén lút dùng móng tay xé vỏ kẹo, lén bỏ vào miệng. Một giây trước còn đang mừng thầm, một giây sau đã nghe Hạ Chước nói: “Nếu lát nữa tôi hôn mà nếm được vị sô cô la, tôi sẽ cho em ăn hết cả vỉ kẹo ngậm đó”

Biểu cảm kiêu ngạo của mèo con bỗng chốc đông cứng lại: “……”

“Phù.” Nhổ ra giấy, quay đầu gào lên với bếp: “Tôi đã nhổ ra rồi!”

Không muốn ăn kẹo ngậm nữa, thật sự quá đắng!

Hạ Chước nghe thấy c** nh* giọng lầm bầm, động tác trên tay cũng trở nên nhẹ nhàng hơn.

***

Không cho ăn sô cô la, Quý Đình Tự thấy miệng mình ngứa ngáy, lấy từ trong túi ra một điếu thuốc để ngậm trong miệng, s* s**ng một hồi thì không thấy bật lửa đâu. 

Cậu đứng dậy đi tìm trong bếp, đúng lúc gặp Hạ Chước cũng đang hút thuốc.

Alpha cao hơn một mét chín, để trần thân trên, dựa vào quầy bếp, dưới mặc quần ngủ rộng rãi, một tay nâng nắp nồi, một tay khuấy mì, điện thoại kẹp dưới cổ và vai, như đang giao phó công việc cho thư ký hoặc trợ lý nào đó.

Quý Đình Tự không lên tiếng, sợ làm phiền anh, ngậm thuốc chỉ làm ra hình miệng: Lửa đâu?

Hạ Chước liếc cậu một cái, đặt đũa xuống rồi kẹp điện thoại vào vai phải, vừa nói với người bên điện thoại “Nói với họ không được thêm một điểm nào nữa”, vừa đưa tay lớn ấn cổ cậu, kéo về phía mình.

Hai điếu thuốc ngậm trong miệng “bập” một cái chạm vào nhau, tạo thành một chữ “V” phẳng, ngọn lửa “xì xì” bùng lên, phản chiếu hình ảnh của nhau trong mắt.

Mùi thuốc lá nhẹ nhàng bay quanh mũi Quý Đình Tự, theo sau đó là thân nhiệt của Hạ Chước bao trùm lấy cậu.

Đây gọi là đối lửa, Quý Đình Tự biết điều đó, nhưng trong đầu cậu chỉ nghĩ đến việc lúc nãy ở trong phòng tắm, Hạ Chước đã dạy cậu cách đối súng.

Điếu thuốc trong miệng được châm lửa, Hạ Chước thả cậu ra, đẩy đến một chỗ không có mùi dầu mỡ, rồi tiếp tục nói chuyện với thư ký như không có chuyện gì xảy ra.

Quý Đình Tự ngẩn người ngậm điếu thuốc, một hồi lâu quên cả việc hút.

Không biết tại sao máu trong lòng ngực bỗng sôi sục lên, k*ch th*ch cậu lao đến trước mặt Hạ Chước, rút điếu thuốc trong miệng anh ra, đứng nhón chân lên hôn!

“Ưm.”

Hạ Chước vẫn chưa cúp điện thoại, miệng đã bị chặn lại.

Cảm nhận đầu lưỡi mềm mại vừa ngại ngùng vừa chủ động ve vẩy mình, muốn hôn nhưng không biết cách, chỉ biết giống như một con thú nhỏ, cứ chạm dính vào nhau.

Hơi thở của anh đột ngột dồn dập, dòng nhiệt chạy xuống dưới.

Người bên kia điện thoại không nghe thấy giọng nói của anh, thử gọi: “Hạ tổng? Ngài vẫn còn đó chứ?”

“Tu-tut.” Điện thoại đã bị cúp.

Hạ Chước ôm lấy eo Quý Đình Tự, ấn lên quầy bếp.

***

Khi nụ hôn kết thúc, mì đã nát từ lâu.

Quý Đình Tự lúc này cảm thấy xấu hổ, quay đầu định bỏ chạy, nhưng bị Hạ Chước giữ lại buộc phải uống một bát súp mì, rồi còn gắp rau xanh và đuôi heo cho cậu ăn.

Rau xanh được chuyển bằng máy bay từ sáng sớm, đuôi heo đã được cho vào nồi đất hầm từ trưa, bây giờ ăn vừa đúng lúc, mềm mại, dễ dàng tách xương.

Quý Đình Tự cầm đuôi heo nhai rất ngon, nói với Hạ Chước: “Hồi nhỏ mẹ tôi không cho tôi ăn đuôi heo, nói rằng mỗi lần ăn xong tôi đều nhấc đuôi mình lên rồi lắc lư lung tung.”

Lúc đó cậu mới bốn năm tuổi, vừa học cách biến thành hình người không lâu, không biết thu đuôi lại, Để tiện lợi, cậu thường mặc quần quần hở đít, có một cái lỗ tròn nhỏ ở mông để đặt đuôi.

Quý Đình Tự hồi nhỏ rất lạnh lùng, dù mặc quần hở đít cũng vẫn là một cậu bé cool ngầu. Cái đuôi nhỏ của cậu thả lỏng một cách kiêu hãnh ở phía sau, đi lại cũng không mấy khi đung đưa.

Nhưng không biết tại sao mỗi lần cậu ăn đuôi heo đều lại cảm thấy phấn khích, đuôi nhỏ dựng thẳng lên, như thể được lên dây cót, lắc lư không ngừng, còn đặt hai tay bên cạnh chân, lắc lư tập đi như một chú chim cánh cụt.

Hạ Chước đặt đũa xuống, chăm chú lắng nghe cậu kể những điều nhỏ nhặt này.

Chỉ cần nghĩ đến hình ảnh cậu lắc mông làm chim cánh cụt đã thấy dễ thương, hối hận không ở bên cạnh cậu thêm hai năm nữa.

Nếu ở bên nhau thêm hai năm, có lẽ khi họ gặp lại ở kiếp trước, chỉ cần nhìn một cái đã nhận ra nhau, liệu rằng họ có đi đến một kết cục khác không?

Hạ Chước suy nghĩ mông lung, đưa tay xoa xoa sợi dây mềm ở cổ.

Viên đá treo trên dây đó là món đồ cùng anh tái sinh, món quà định tình mà trước đây mèo con đã cắn trong miệng trước khi bị ngọn lửa thiêu rụi.

“Cái này là gì vậy?” Quý Đình Tự tò mò hỏi.

Hạ Chước hạ mắt, khó khăn sắp xếp lại ngôn từ.

“Tôi đã từng mất một người rất quan trọng, chúng tôi đã có ba năm bên nhau, nhưng viên đá này và một nắm lông cháy xém là tất cả những gì người đó để lại cho tôi.”

“Có một thời gian tôi tưởng mình không sống nổi, thực sự không sống nổi, cho đến khi gặp được em.”

Quý Đình Tự cứng người lại, tay đang cầm đuôi heo cũng buông xuống.

“Người đó chắc chắn là một người rất tốt đúng không…”

Có thể được anh nhớ lâu như vậy.

“Đương nhiên, cậu ấy rất xuất sắc, cũng rất rực rỡ.”

Khi nói câu này, Hạ Chước luôn nhìn vào cậu, ánh mắt tĩnh lặng như một dòng sông cổ xưa, chảy tràn đầy nỗi buồn không thể đếm hết.

Quý Đình Tự không nhận ra điều gì khác thường, gật đầu, tiếp tục ăn.

Cậu không hỏi Hạ Chước người đó là ai, mối quan hệ giữa họ là gì.

Cậu tôn trọng quá khứ của Hạ Chước, càng không nghi ngờ rằng Hạ Chước đang sử dụng cậu để tưởng nhớ hoặc nhớ nhung về ai đó.

Bởi vì Quý Đình Tự biết, cậu không giống bất kỳ ai, và không ai có thể thay thế cậu.

Họ yêu nhau chỉ đơn giản là bị thu hút sâu sắc bởi những đặc điểm độc nhất vô nhị của nhau.

Chứ không phải là sự thương xót vô lý, chuộc tội, sám hối, hay che giấu… điều đó thật kinh tởm.

***

Quý Đình Tự ăn không nhiều, một cái đuôi heo ăn chưa hết đã thấy no.

Hạ Chước thấy cậu khó chịu vì quá no, liền giúp cậu ăn hết.

“Anh không chê sao?” Mèo con hỏi.

“Cái gì tôi cũng đều ăn qua rồi, còn chê cái gì chứ.”

Quý Đình Tự mặt đỏ bừng, nhớ lại chuyện cũ, có chút hậm hực nói: “Tôi nhớ hồi nhỏ anh chê tôi mà.”

“Ừm, hồi nhỏ em nghịch ngợm, không thích rửa mặt, cũng không thích l**m lông, bẩn thỉu như vậy, tôi không nên chê sao?”

Quý Đình Tự tức giận: “Anh đừng có đổ oan cho tôi! Đó là vì tôi không thể l**m được!”

Hình dạng bản thể bây giờ của cậu còn chỉ nhỏ bằng lòng bàn tay của Hạ Chước, lúc bốn năm tuổi còn nhỏ hơn bây giờ một nửa, là một quả cầu lông mập mạp, để lên giường mà không để ý thì có thể bị ngồi bẹp.

Mèo con nằm nghiêng trên đất, muốn l**m lông ở chân sau của mình. Nhưng chân của cậu chỉ nhỏ như vậy, dù có cố gắng đến đâu cũng không với tới, sau đó vì tức giận mà dùng sức đạp mình lộn ngược, trán bị đập thành một cục u, từ đó về sau cậu ghét việc l**m lông.

Những kỷ niệm buồn tủi thời thơ ấu lại được khơi dậy, Quý Đình Tự tức giận muốn đánh Hạ Chước, nhưng bị anh giữ chặt cổ tay: “Nhóc con vô ơn, vừa lên đã định đánh?”

Ánh mắt anh sắc lẹm khiến Quý Đình Tự cảm thấy hơi hối hận.

Chậm một nhịp mới nhớ ra, thực ra hồi nhỏ Hạ Chước chưa từng chê bai cậu.

Ngày đó, sau khi cậu bị lộn ngược đi tìm Hạ Chước khóc lóc, chính Hạ Chước đã biến trở lại thành sói lớn, l**m sạch sẽ hai chân sau của cậu.

Đó là người đầu tiên l**m lông cho cậu.

Cục bông nhỏ rất ngại ngùng, nằm sấp trên đất, bị l**m đến mức kêu lên ì ạch, còn giấu mặt nhỏ bông xù vào trong hai bàn chân.

Giấu cũng không được, lúc đó chân c** nh* xíu như một viên socola, dấu chân trên đệm cũng không rõ nét.

Hạ Chước dọa cậu: “Chân này, anh có thể ăn bốn cái chỉ với một miếng.”

Khiến mèo con sợ hãi, vội vàng giấu tay vào dưới mông: “Anh trai không ăn tay của em, không có thịt, không no đâu.” Vừa nói vừa đầu hàng giơ hai chân lên: “Thấy chưa, đúng là không có thịt mà.”

Hạ Chước vừa tức cười vừa đau lòng, nắm lấy bàn chân của cậu l**m sạch bụi bẩn trên đệm. l**m xong lại đặt cậu lên mũi, nâng cậu đi phơi nắng.

Quý Đình Tự từ từ hồi tưởng lại những kỷ niệm này, trái tim trở nên chua xót mềm mại, cậu ngẩng đầu nhìn Hạ Chước, phát hiện ra đối phương cũng đang nhìn mình.

Giống như từ ngày anh xuất hiện đã luôn bảo vệ cậu.

Quý Đình Tự xoa xoa mặt, có chút ngượng ngùng nói: “Anh, tôi đã chuẩn bị quà cho anh.”

“Quà? Tặng cho tôi sao? Sao đột nhiên lại muốn tặng quà cho tôi vậy?”

Bởi vì tôi cũng muốn yêu chiều anh.

Nhưng câu này cậu quyết không nói ra, chỉ nói: “Còn chưa xong đâu, có lẽ phải bốn năm ngày nữa.”

“Rắc rối lắm sao, có cần tôi giúp không?”

“Ây da, anh đừng hỏi nữa! Tôi muốn giữ chút bí ẩn.”

Hạ Chước cười cười: “Xin lỗi, tôi hơi kích động. Đây là lần đầu em tặng quà cho tôi. Bất kể là gì, tôi đều sẽ rất thích.”

Thật sự không biết phải làm sao với anh. Quý Đình Tự thầm nghĩ.

***

Ăn xong bữa cơm thì cũng sắp đến giờ xuất phát.

Hạ Chước kiểm tra trang bị, Quý Đình Tự lục lọi trong tủ quần áo xem có gì để cải trang không.

“Tối nay là buổi tiệc hóa trang, không khí sẽ không quá căng thẳng, nhiệm vụ của chúng ta là vào đó sắp xếp một số thứ hay ho cấp C ở khu B. Nhưng ở đó tôi quen khá nhiều người, làm sao để giả trang cho họ không nhận ra đây?”

Cậu lấy ra hai nốt ruồi lớn: “Cải trang thành bà mối?”

Hạ Chước lắc đầu.

Lôi ra một chiếc váy dài màu rượu vang và một chiếc khăn voan đen, tháo áo choàng tắm của Quý Đình Tự, đặt lên trước ngực cậu để ướm thử: “Mèo nữ lang?”

Quý Đình Tự hừ một tiếng.

“Lợi dụng công quyền để vụ lợi cá nhân.”

Hạ Chước cũng không phản bác, lịch sự kéo khóa chiếc váy dài: “Để tôi giúp em mặc.”

Hai người đứng trước gương, một người trước một người sau. Hạ Chước tháo viên đá treo cổ của mình ra, nhờ Quý Đình Tự đặt lên bàn, vì ra ngoài nhiệm vụ không thể mang theo, sợ làm mất.

Quý Đình Tự đưa tay ra nhận, đầu ngón tay lại bị kim ghim trên váy dài cắt một đường, máu lập tức chảy ra.

Cậu không để ý, chỉ tùy ý lau qua rồi cầm viên đá trong tay.

Giọt máu vương trên viên đá, dưới sự che khuất của chiếc váy đỏ, lóe lên một tia sáng đỏ yếu ớt, nhưng rất nhanh đã biến mất.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...