Chương 08: Anh không thể biến mất như vậy
Một người một sói lao nhanh trên đồng tuyết suốt hơn nửa giờ mới đến được hang chống gió.
Hạ Chước gần như ngay lập tức nhận ra lý do tại sao Quý Đình Tự nói nó là nơi ẩn náu tốt nhất.
Đây là một khu vực lõm vào giữa sườn núi, giống như vết thương của núi tuyết, nhìn thoáng qua không thể nhận ra đó là một cái hang, phải chui vào rồi rẽ một góc hẹp mới đến được lối vào của hang chống gió.
“Người đào cái hang này quả là một tài năng.” Hạ Chước chân thành khen ngợi.
“Tất nhiên rồi, là Tiểu Thanh đào đấy.”
“… Thực ra cũng không có gì to tát.”
Quý Đình Tự cười lớn: “Đủ rồi đấy, anh còn là trẻ con sao, sao cứ mãi làm khó Tiểu Thanh thế.”
“Người trẻ con là em, năm nay mới tròn mười tám.”
“Sao anh biết?” Quý Đình Tự đã quen với điều đó: “Anh dường như biết tất cả mọi thứ xung quanh tôi.”
“Biết từ kiếp trước.”
“Ha ha, thật là buồn cười.”
Điệu cười không cảm xúc của cậu luôn khiến Hạ Chước nghĩ đến một con mèo nhỏ không biểu cảm đối phó với chủ nhân nhiệt tình.
Con sói khẽ cong môi, lùi lại vài mét rồi lấy đà lao vào lối vào của hang chống gió.
Nó cõng mèo bước vào một cách oai vệ, như một vị vua đang tuần tra lãnh thổ, còn ở cửa hang, nó vặn vẹo cái mông để lại mùi hương của mình.
Quý Đình Tự cảm thấy bất lực trước hành động trẻ con của anh, đưa tay túm lấy tai của con sói khổng lồ: “Thả tôi xuống ngay!”
“Ào hú…” (Tiếng sói tru)
Con sói đầu đàn cúi người xuống với vẻ mặt xám xịt, từ từ đặt mèo con xuống.
Hành động hiền lành của nó giờ không còn đáng sợ chút nào, giống như một chú husky khổng lồ, khiến Quý Đình Tự cảm thấy muốn gần gũi theo bản năng.
Nói trắng ra là muốn v**t v* nó.
Quả nhiên.
Quý Đình Tự đã nhân cơ hội khi leo xuống khỏi con sói để v**t v* lớp lông mượt mà.
Và ở nơi cậu không thấy được, con sói khổng lồ đã lộ ra một nụ cười chiến thắng không thể nhận thấy.
“Tôi xem chân em thế nào.”
Con sói nhẹ nhàng kéo cậu lại gần, cúi đầu nhìn vết thương đen đỏ trên cẳng chân của cậu.
Dù đã chuẩn bị tinh thần sẵn sàng, Hạ Chước vẫn cảm thấy đau đớn như bị đâm xuyên tim.
Cảnh tượng Quý Đình Tự bị chôn vùi trong biển lửa ở kiếp trước giống như một chiếc cưa điện đã gỉ sét, từ từ xẻ anh thành hai phần.
“Tôi cần tìm cái gì đó để làm em phân tâm”
Nó định gỡ bỏ lớp vải dính vào vết thương, điều này sẽ rất đau đớn.
“Phân tâm cái gì… Ê——! Đợi đã… Đừng, mau bỏ cái quả bóng lông đang di chuyển này ra khỏi tôi!”
Quý Đình Tự chưa kịp phản ứng đã thấy một cái đuôi sói tiến về phía mình.
Cái đuôi của con sói khổng lồ dài và dày, đầu đuôi tròn như quả bóng, lông xám mềm mại và mượt mà, không cần sờ cũng biết cảm giác của nó chắc chắn rất tuyệt vời.
Nhưng mèo thì hoàn toàn không chịu nổi điều này!
Trong mắt mèo, cái này đơn giản như một cái cần câu động vật sống, không có con mèo nào có thể cưỡng lại.
“Đợi đã, tôi… tôi nghĩ tôi không cần phải phân tâm gì cả!”
Quý Đình Tự cảm thấy như đang đối mặt với một kẻ thù lớn, từng bước lùi lại, vừa cố gắng tỏ ra không quan tâm vừa muốn dán mắt vào quả bóng lông, cố gắng nắm chặt quần để không vồ lấy nó, thật là nguy hiểm!
Tuy nhiên, ngay giây phút sau.
Con sói khổng lồ nhẹ nhàng lắc đuôi.
“… Meo.”
Con mèo lập tức từ bỏ chống cự, nhảy lên, dùng một cú vuốt chính xác nắm lấy đuôi sói, và phát ra một tiếng kêu thỏa mãn.
Trong khi đó, con sói khổng lồ dùng nanh của mình gỡ bỏ lớp vải trên vết thương, với tiếng “xoạt” vang lên, Quý Đình Tự kêu đau và nắm chặt quả bóng lông trong tay: “Ưmm—”
“Xong rồi, kết thúc rồi.”
Con sói cúi đầu, nhẹ nhàng chạm vào cậu.
Lưỡi sói lướt qua mồ hôi lạnh vừa mới xuất hiện trên trán cậu, rồi đi kiểm tra vết thương của cậu, nhưng không rút đuôi ra khỏi tay cậu.
Hạ Chước cảm thấy nhẹ nhõm vì vết bỏng không nghiêm trọng như anh tưởng, chỉ là dính vào lớp vải cháy đen, nhìn có vẻ đáng sợ hơn thực tế.
Quý Đình Tự cũng hơi ngượng ngùng nói: “Không bị thương đến xương, chỉ là tạm thời không thể đứng dậy…”
Còn về việc tại sao cậu lại kêu to như vậy khi bị bỏng, khiến Hạ Chước nghĩ rằng chân cậu bị gãy, là vì cậu sợ lửa.
Mèo sợ lửa, sợ những thứ nóng, rất nhạy cảm với nhiệt độ. Đây cũng là lý do tại sao mèo con phải l**m từng chút một khi ăn súp hay sữa nóng.
Nhưng Quý Đình Tự rõ ràng không muốn người khác biết điều này.
Là một người lãnh đạo của đội, cậu không cho phép mình có bất kỳ điểm yếu hay sơ hở nào.
Việc không thể chống lại quả bóng lông đang di chuyển đã bị lộ ra, cậu không muốn thêm điều này cũng bị phát hiện.
Nhưng làm sao Hạ Chước không biết được?
Trong hai kiếp sống của mình, điều tuyệt vọng và đau đớn nhất là việc Quý Đình Tự sợ lửa đến mức chỉ có thể ch3t trong lửa.
Ch3t cháy là cách ch3t tàn nhẫn nhất, và lông khô của mèo là chất dễ cháy tự nhiên nhất.
Vào khoảnh khắc cuối cùng nhìn thấy cậu bị biến thành một quả cầu lửa đỏ, lông bị cháy rụi chỉ trong chớp mắt, da thịt bị lửa thiêu đốt, mắt bị nướng chảy, răng và xương tan chảy, đau đớn không ngừng.
Rồi mọi bằng chứng về sự tồn tại của cơ thể trên thế giới này sẽ bị biến thành tro bụi.
Chỉ còn lại một viên đá nhỏ mua với giá 25 đồng.
Và quá trình đó, Hạ Chước đã thấy hàng trăm lần trong giấc mơ.
Mỗi lần đều đau đớn đến mức không thể thở…
Trước khi trọng sinh, anh là một người vô thần tuyệt đối, tin rằng trên thế giới này không có thần thánh, nhưng mỗi lần mơ thấy mèo con ch3t thảm trong ngọn lửa, anh đều muốn quỳ lạy tất cả các thần linh trên thế giới, cầu xin để hoán đổi cậu với anh.
“Anh khóc sao?”
Quý Đình Tự đưa tay lên mặt anh, không hiểu tại sao đôi mắt đẹp đó lại hiện lên vẻ tuyệt vọng như vậy.
“Là vì gió tuyết quá lớn.”
Con sói nhẹ nhàng cọ cọ lòng bàn tay cậu đáp lại.
Thời gian tiếp theo, một người một sói rơi vào im lặng, lặng lẽ tìm thuốc và băng gạc trong ba lô của bọn cướp.
Thật không may, không tìm thấy bất kỳ loại thuốc nào, nhưng may mắn là Quý Đình Tự tìm thấy thứ khác— “Chúng vậy mà còn mang nước và sô cô la!”
Và chúng chưa được mở.
Cổ họng khô khát ngay lập tức được đánh thức, cậu lập tức mở chai nước, ngay khi nước sạch tràn vào, từng tế bào khô cằn trong cơ thể cậu từ trong ra ngoài đều được làm ẩm.
Sau một đêm lang thang, vừa chạy trốn vừa chiến đấu, miếng cá hồi ăn ở quán rượu đã tiêu hóa hết, giờ đây cậu đói lạnh đến mức cổ họng khô khốc, hận không thể uống hết cả chai nước.
Nhưng cậu không thể làm vậy.
Cậu còn có đồng đội và không biết phải bị mắc kẹt bao lâu nữa.
“Lại đây uống một chút.” Quý Đình Tự đưa nước cho sói.
Sói lắc đầu: “Không khát.”
“Sao có thể không khát được, bây giờ không phải lúc để bạn hy sinh bản thân. Chúng ta cần phải đảm bảo cả hai đều có đủ sức lực.”
Cậu sợ sói từ chối nữa, nên trực tiếp mở miệng sói ra, đẩy chai nước vào.
Hạ Chước bị bất ngờ suýt sặc nước, kết quả là nước từ miệng bên trái vào, lại chảy ra từ miệng bên phải.
“… Cái miệng của anh là ống hút à?” Quý Đình Tự không thể tin nổi.
Hạ Chước cũng có phần bất lực.
Làm sao có thể trách anh, sói và mèo đều uống nước bằng cách l**m.
“Lãng phí quá, anh khát thì uống cái gì đây…”
Cậu không trách Hạ Chước làm đổ nước, ngược lại, cậu lo lắng vì anh không có gì để uống.
Nhìn nước đổ ra tay mình, Quý Đình Tự đau lòng đến mức hận không thể l**m sạch.
Nhưng ngay giây phút tiếp theo, đã có người giúp cậu l**m.
Sói duỗi cái lưỡi dài ra, quấn quanh tay cậu.
Cảm giác ấm áp từ mu bàn tay từ từ lan xuống, những cái gai lưỡi dù không sắc bén nhưng cảm giác rõ rệt.
Lưỡi l**m hết nước trên lưng tay và cổ tay, rồi tiếp tục l**m lên các ngón tay, cuốn lấy từng ngón tay tìm nước.
Quý Đình Tự cứng người lại, dây thần kinh trong đầu lập tức căng lên.
Cột sống của cậu như bị ném vào chảo dầu đang sôi, tê đến cực điểm, không thể cử động.
“Dơ, đừng l**m…”
Cậu cúi người đẩy đầu sói, nhưng Hạ Chước không chỉ không buông ra mà còn đưa lưỡi xuống, l**m lên cánh tay của cậu.
“Ưmm— Anh làm gì vậy! Mau buông tôi ra!”
Trên cánh tay có nhiều vết thương nhỏ do vụ nổ gây ra, mỗi khi bị l**m vào cảm giác như có những viên sỏi nhỏ lăn qua trong vết thương, rất đau.
Lần này cậu thực sự nổi cáu, ngay cả xương cũng cảm thấy nóng: “Dừng lại ngay! Nếu không tôi sẽ đánh—”
“Tôi đang khử trùng cho em.” Giọng của Hạ Chước cuối cùng cũng vang lên.
“Cảm giác đau cho thấy chúng đã bị nhiễm trùng.”
Nước bọt của sói có thể khử trùng, sói hoang dã thường l**m vết thương của mình khi bị thương. Nếu Quý Đình Tự bị nhiễm trùng và sốt cao vì vết thương, cậu sẽ ch3t tối nay.
“… Hả? Khử…khử trùng?”
Quý Đình Tự ngẩn người.
Nhìn vào khuôn mặt nghiêm túc không thể nghiêm hơn của sói, cậu cảm thấy có một cơn giận dâng lên trong lòng.
Hạ Chước nhân lúc cậu ngơ ngác tiếp tục l**m, lưỡi đã từ cánh tay lên đến cổ, Quý Đình Tự bị anh đè xuống đất, cổ áo mở rộng.
Cậu cảm thấy càng lúc càng không ổn, trước khi khóa kéo bị mở, cậu vội vàng kéo chặt khuy áo: “Anh còn định tiếp tục xuống dưới nữa? Toàn thân tôi đầy vết thương, anh định l**m hết sao!”
“Vì sao không thể? l**m từng phần và l**m toàn bộ có khác gì nhau? Đã lúc nào rồi mà còn xấu hổ.”
Anh trả lời quá nghiêm túc, khiến Quý Đình Tự không biết nói gì: “Tôi, tôi…”
“Lúc nào tôi cũng cảm thấy xấu hổ! Tôi mẹ nó là một omega!”
Quý Đình Tự như mới nhớ ra điều này, lập tức đẩy sói ra, vội vàng thu lại quyền lực của mình vì xấu hổ.
Hạ Chước nhìn thấy vẻ mặt bực bội của cậu thì khẽ cười, mỗi lần nhìn thấy dáng vẻ tràn đầy năng lượng của Quý Đình Tự, anh đều muốn cảm ơn trời đất.
“Anh còn dám cười sao!”
Quý Đình Tự không hiểu mình đã nhìn thấy sự cười cợt từ một khuôn mặt sói như thế nào, cậu đưa tay kéo mạnh cái miệng sói, nói: “Tôi nói này, anh không phải đang cố tình trêu chọc tôi đấy chứ?”
Sói làm vẻ mặt “Tôi không có ý định che giấu gì cả”.
Mèo tức giận đến mức lông dựng đứng.
“Anh thật sự nên cảm ơn tôi vì đang bị thương, nếu không thì tôi đã đánh rơi hết răng của anh rồi!”
“Chỉ vì sợ tôi vậy sao?”
“Anh to lớn như vậy ai mà không sợ!” Cậu sợ đến mức cảm thấy mình có lý do chính đáng.
“Nhưng em biết rõ là tôi sẽ không làm hại em.”
Sói nhìn thẳng vào mắt cậu nói: “Em không nhận ra sao, khi vừa thấy hình dạng thật của tôi, em sợ đến mức muốn nhảy ra khỏi miệng tôi, giờ lại dám tùy tiện kéo mặt tôi như vậy.”
Thực ra thì đúng như vậy, ngay cả Quý Đình Tự cũng cảm thấy ngạc nhiên: Tại sao tôi lại nhanh chóng bỏ cảnh giác với anh như vậy?
“Anh đừng có được nước làm tới.”
Cậu lại kéo mạnh thêm một lần nữa vào mặt con sói rồi mới buông tay.
Sói nghiêng đầu chạm nhẹ vào cậu, “Vết thương của em đang chảy máu.”
Hạ Chước thật sự muốn giúp cậu làm sạch vết thương, sốt khi ở trên núi tuyết không phải là chuyện đùa.
“Tôi biết rồi, không cần lo.”
“Nếu bị nhiễm trùng thì sao?”
“Thì ch3t thôi.”
“……”
Hạ Chước bất lực nhìn anh: “Tiểu Tự, đừng đùa nữa.”
Là tôi đang đùa sao! Anh vừa mới……
Quý Đình Tự cảm thấy chán nản, không chịu nổi khi bị nhìn chằm chằm như vậy, giống như mỗi một phần da của cậu đều bị ánh nhìn của Hạ Chước thiêu đốt, làm cậu nhớ đến cảm giác lưỡi sói có gai l**m qua.
“Anh thu ánh mắt của mình lại đi.”
Cậu đưa tay đẩy mặt sói ra.
Hạ Chước lại dễ dàng quay lại, chăm chú nhìn cậu: “Tôi đã nói rồi, em thích ánh mắt của tôi, tôi có thể để nó luôn nhìn em.”
Quý Đình Tự đôi mắt rung lên, thở dài trong lòng.
Vì cậu vừa nghĩ, bức chân dung bên cạnh của Hạ Chước lại có thêm một cảnh mới.
— Đôi mắt của con sói khổng lồ đầy hình ảnh phản chiếu của cậu.
Gần như là đầu hàng, Quý Đình Tự đặt lòng bàn tay lên mặt sói, nhẹ nhàng v**t v* khóe mắt của nó.
“Ê sói nhỏ, tôi thừa nhận đôi mắt lớn của anh quả thật sự quyến rũ, thậm chí khi biến thành hình dạng thật còn có thể thay đổi màu sắc thật sự rất ấn tượng, nhưng ánh mắt anh lúc nào cũng như muốn l*t s*ch tôi ra thì quả thật rất b**n th**.”
Nếu không muốn tôi coi anh là b**n th** thì hãy thu ánh mắt của anh lại.
Hạ Chước: “Giá mà chỉ bằng ánh mắt cũng có thể l*t s*ch em thì tốt rồi.”
Anh đúng là b**n th**! Anh chính là b**n th**!
Quý Đình Tự lập tức nuốt lời mình vừa nói lại!
Hạ Chước không hề che giấu d*c v*ng của mình trước mặt cậu.
Tất nhiên, cũng khó mà che giấu được.
Nhưng sự không che giấu này lại không khiến Quý Đình Tự cảm thấy nó là th* t*c hay vượt qua giới hạn.
Có lẽ vì khí chất của anh quá đặc biệt, dù người anh đầy máu và khói thuốc, vẫn cảm giác như không phù hợp với nơi chiến tranh thường xuyên xảy ra như Newell, giống như một quý ông thanh lịch và lãnh đạm.
Nói những điều không đứng đắn, nhưng lại làm những việc bảo vệ cậu bằng cả tính mạng.
***
Hai người cuối cùng chỉ tìm thấy nửa cuộn băng gạc và vài viên thuốc rơi vào góc ba lô.
Các viên thuốc bị bẩn, Quý Đình Tự chỉ có thể cẩn thận nghiền chúng thành bột, bỏ phần bẩn, rắc một ít lên vết bỏng của mình, giữ lại một nửa cho Hạ Chước.
Trên chân sói cũng đầy vết thương màu máu đỏ, chỉ là bị lông che khuất.
Nhưng Hạ Chước không dùng, anh chỉ cần nhẹ nhàng đụng đầu một cái, làm cho phần thuốc bột còn lại rơi hết lên vết thương của Quý Đình Tự.
Mèo tức giận đấm vào mặt sói.
Cậu càng ngày càng thành thạo trong việc đánh sói.
Băng gạc còn lại chỉ còn một đoạn ngắn, Quý Đình Tự kiên trì dùng nó để quấn thuốc bột quanh chân trước của sói.
Băng trắng quấn quanh chân sói màu xám, gần chỗ móng, trông giống như đã đeo cho sói một đôi tất trắng.
Cách băng bó của cậu thật sự rất lộn xộn, quấn chặt vài vòng rồi buộc một cái nút thắt chặt một cách thô bạo.
Nhưng Hạ Chước lại thấy rất đáng yêu.
Vì phương pháp băng bó vết thương của hai người giống nhau và vị trí cũng gần giống, trông như một cặp tình nhân.
Sói đứng dậy, vẫy đuôi, hậm chí có vẻ hơi khệnh khạng đi đến ngồi cạnh Quý Đình Tự, lặng lẽ duỗi chân sói đã được băng bó ra, đặt cạnh chân bị thương của Quý Đình Tự.
Chỉ cần những chi tiết nhỏ như vậy cũng khiến trái tim lo lắng của anh cảm thấy thoải mái.
Trong khi Quý Đình Tự đang nhắm mắt giả vờ ngủ nhưng thực ra đang lén nhìn, cậu đã thêm một chi tiết vào bức chân dung của Hạ Chước.
— Anh thật sự rất trẻ con!
Không biết nếu đột nhiên dùng chân đụng vào anh, có thể thấy được vẻ mặt hoảng hốt hoặc xấu hổ của anh không?
Nhưng cuối cùng Quý Đình Tự vẫn không làm vậy.
Cậu chỉ hỏi: “Này, anh tên là gì?”
“Em muốn tìm hiểu tôi rồi sao?” Hạ Chước hỏi lại.
Việc muốn tìm hiểu một người thường là dấu hiệu của việc thích một người, Hạ Chước gần như không thể chờ đợi mà hỏi cậu.
Nhưng Quý Đình Tự trả lời: “Đừng có nói nhảm, tôi chỉ muốn dễ dàng mắng anh hơn thôi.”
“Được rồi.”
Sói nghiêng đầu suy nghĩ, Quý Đình Tự thường xuyên ở nước ngoài, không quan tâm đến khu thương mại Nghi Thành, không biết mặt của anh là điều bình thường.
Nhưng anh không chắc Quý Đình Tự có biết đến cái tên “Hạ Chước” không, biết rằng anh là con trai của Hạ Thế Phong.
Anh sợ ông bố rẻ tiền đó sẽ làm giảm giá trị của anh.
“Damon.” Hạ Chước nhẹ nhàng đọc.
Đây là tên tiếng Anh do mẹ đặt cho anh, sau khi mẹ qua đời, không ai gọi anh như vậy nữa.
Quý Đình Tự gọi: “Damon?”
“Sao thế?” Anh giả vờ không nghe rõ.
“Damon.” Quý Đình Tự gọi lại lần nữa, “Tôi phát âm sai sao?”
“Không, phát âm của em rất chuẩn, nghe rất hay.”
Làm tôi cảm thấy mình có cái tên đẹp nhất thế giới.
Sói thỏa mãn nhắm mắt lại, thậm chí trông có vẻ hơi hiền lành.
***
Hai người nghỉ ngơi một lúc trong nửa giờ, chia nhau ăn một nửa thanh sô cô la đông cứng còn lại — nguồn thực phẩm duy nhất của họ.
Sức hồi phục của Alpha nhanh hơn nhiều so với Omega, vì vậy khi âm thanh ầm ầm của xe tải hạng nặng từ xa vang lên, Hạ Chước là người đầu tiên nghe thấy.
“Đội cứu viện đến rồi?”
Tính toán thời gian thì cũng gần đến lúc rồi.
Anh muốn ra ngoài kiểm tra, nhưng khi đứng dậy, đuôi bị nắm chặt: “Đây không phải là tiếng xe của chúng ta!”
Quý Đình Tự kéo sói lại, đẩy anh ngã xuống đất, sắc mặt lập tức tái nhợt.
Âm thanh của những thợ săn chiến địa bên ngoài vang lên như ma quái, khiến trái tim của hai người lập tức rơi xuống điểm đóng băng.
“Tại sao chúng lại biết chúng ta ở đây?”
Hạ Chước nghe thấy tiếng xe ngoài động không ngừng tiến đến, mắt anh đỏ ngầu vì tức giận: “Chúng đang trực tiếp lao vào cửa hang này, chúng biết chúng ta ẩn nấp ở đây, còn ai biết về cửa động này nữa?”
“Không ai khác, chỉ có đồng đội của tôi. Họ không có vấn đề!”
“Không vấn đề gì sao? Nhưng đến giờ họ vẫn chưa đến! Tôi đã cho những người đó thời gian để chạy trốn, với hy vọng họ sẽ quay lại gọi cứu viện, nhưng họ lại ngay lập tức làm lộ địa điểm ẩn náu của em cho bọn cướp!”
Đôi mắt sói ngay lập tức đỏ rực, toàn thân bị khí tức thù địch bao phủ.
Kiếp trước, Quý Đình Tự đã bị đồng đội phản bội và ch3t thảm, nhưng trước đó đội ngũ của cậu đã được thay thế toàn bộ, Hạ Chước không ngờ rằng ngay cả những người cũ cũng có vấn đề, vậy tất cả những điều xảy ra tối nay là ngẫu nhiên hay có người cố tình sắp đặt?
“Cứu viện sẽ không đến, ít nhất là trước khi chúng ta ch3t……”
Hạ Chước nói với giọng lạnh lùng, khiến Quý Đình Tự cảm thấy trái tim mình như bị đông cứng lại trong tuyệt vọng.
“Nghe đây, Tiểu Tự.” Sói cúi đầu, nhẹ nhàng chạm vào mắt cậu: “Tôi sẽ ra ngoài dẫn dụ bọn chúng đi, em nhân lúc hỗn loạn mà trốn đi, đừng đến những hang chống gió khác, đừng đến những nơi đồng đội của em biết, em phải liên tục chạy, chạy đến khi em cảm thấy an toàn. Nửa thanh sô cô la tôi chưa ăn, em cầm theo đi.”
“Không! Damon! Anh……” Quý Đình Tự không thể tin nổi nhìn anh, trong lòng nghĩ mình đáng giá gì mà anh lại làm như vậy, “Đừng tự mình ra ngoài, đừng tỏ ra anh hùng! Anh biết tôi không yếu, tôi có thể chiến đấu bên cạnh anh!”
Sói lùi lại một bước, “Không được.”
“Damon tôi——”
“Tôi đã nói là không được! Em biết điều gì sẽ xảy ra nếu bị họ bắt.”
Sói tuyệt vọng chớp mắt, một giọt nước mắt trong suốt rơi ra.
“Xin lỗi, tôi lại không giữ được lời hứa……”
Anh quá tự mãn, tưởng rằng việc nắm bắt thời gian để đồng đội về trước sẽ giúp Quý Đình Tự có cơ hội sống, nhưng anh không ngờ rằng những người đó giờ đã có vấn đề.
Quý Đình Tự có biết không?
Biết rằng người mà cậu không tiếc hi sinh cả đôi chân và tai để bảo vệ lại đang âm thầm muốn cậu ch3t?
Cậu chân thành với từng đồng đội và bạn bè, tại sao lại phải đặt nhiều sự phản bội như vậy vào trong cuộc đời cậu……
Hạ Chước không biết phải làm gì để thay đổi số phận của cậu……
Quý Đình Tự nước mắt lưng tròng nhìn sói, hai tay bất lực xua xua: “Nhưng anh chỉ hứa với tôi một điều này, đừng hàng động vội vàng, chúng ta cùng ra ngoài, có lẽ…… có lẽ chúng ta đều có thể cùng trốn thoát……”
Khi nói câu này, cậu cũng biết là không thể.
Sói lắc đầu, đã gần đến cửa động.
“Trước đây tôi đã từng hứa với em nhiều điều, nhưng tôi chưa làm được, lời hứa mới, tôi cũng không còn thời gian để thực hiện……”
Quý Đình Tự không hiểu anh đang nói gì, chỉ muốn giữ chặt sói, nhưng mỗi khi cậu giơ tay ra, Hạ Chước lại cắn cậu.
“Đội của em có vấn đề, cẩn thận với cấp trên của em, William.” Anh lùi từng bước như đang để lại di ngôn, cơ thể khổng lồ của anh, giờ đây trông như một con sói con đau lòng.
“Còn nữa, nếu em quyết tâm làm công việc này, hãy nhớ đừng bao giờ đến Syst, tôi cầu xin em đấy.”
Kiếp trước, cậu đã bị thiêu ch3t ở khu vực chiến sự Syst.
Quý Đình Tự nước mắt chảy dài, không quan tâm đến chân bị thương, lao về phía anh.
Cậu không thể đứng dậy, gần như phải bò để giữ lấy chân sói.
Hạ Chước đau đến mức gần như sắp ch3t.
Cảnh tượng trước mắt gần như trùng khớp với hình ảnh Quý Đình Tự bò trong vũng máu trước khi ch3t ở kiếp trước, gần như khớp hoàn toàn.
“Đừng như vậy, Tiểu Tự…… em đứng dậy…… em hãy nghe lời một chút……”
Giọng nói của anh run rẩy, nước mắt làm mờ đôi mắt thú màu xanh băng.
“Nhưng mà, tôi chỉ mới biết tên anh, anh không thể biến mất như vậy……” Quý Đình Tự bật khóc nói ra câu này.
Hạ Chước chăm chú nhìn cậu, như đang nhìn lần cuối cùng.
“Tôi cũng không hiểu, tại sao ông trời cho tôi cơ hội tìm lại emm, nhưng chỉ cho tôi một đêm để gặp em…”
Có lẽ kiếp này bắt đầu chính là để trừng phạt anh.
Nói xong câu đó, sói đầu đàn không chút do dự lao ra khỏi động, vòng quanh sườn núi mà chạy như điên.
Cả hẻm núi đầy tiếng gầm gừ của anh, thu hút sự chú ý của bọn thợ săn, chúng nhanh chóng lái xe đuổi theo anh.
Âm thanh ầm ầm vang lên như sấm sét, chỉ trong vài phút, anh đã dẫn dụ bọn chúng cách xa hang chống gió hơn trăm mét.
Đây là cơ hội tốt nhất để Quý Đình Tự trốn thoát.
Hạ Chước nhìn lại một lần cuối về phía mèo con, gió tuyết thổi tung bay lông của anh, dưới ánh trăng, bóng dáng con sói trông như một nét vẽ buồn bã.
Sau khi chạy được hai trăm mét, Hạ Chước gấp gáp dừng lại, quay đầu lại, lao thẳng vào bọn cướp.
Đây là cách chơi kiểu cá ch3t lưới rách, hoàn toàn không để lại đường sống cho mình.
Nhưng nhóm thợ săn này rõ ràng mạnh hơn nhiều so với tên bị sẹo lúc trước.
Ngay trước khi con sói khổng lồ lao vào đầu xe của họ, một sợi xích thép to tướng, sáng loáng như ánh băng, đột ngột căng lên trong tuyết và ngay lập tức nâng lên giữa không trung!!
Xích thép quấn lấy chân sau của sói, những người kéo xích từ trong đống tuyết phục kích lao ra, quấn chân sói lại rồi ném mạnh vào phía sau xe.
Một tên côn đồ cầm dao dài đứng sau xe, chạy vài mét, dùng sức chém về phía sói!
“Ào hú——”
Một tiếng gầm gừ thê lương của sói vang vọng trong hẻm núi.
Con sói khổng lồ rơi xuống đất, lăn mấy vòng, trượt trên tuyết hơn mười mét, “bịch” một tiếng va vào đá.
Anh như một con chó bị hành hạ, cuộn tròn lại, bụng trái bị cắm một con dao dài trắng toát.
***
Tác giả có lời muốn nói:
Tiểu Tự: Anh đã hứa với tôi điều gì trước đây? Tôi không biết.
Hạ: Khi kết hôn ở kiếp trước, tôi đã thề với mục sư rằng sẽ luôn đối xử tốt với em, nhưng tôi không giữ được ngay cả đêm tân hôn.
