Kim Seong-hyun (anh) > Seong Ji-won (cậu ấy) = Seo Ho-yoon > Kang I-chae (cậu) >Jeong Da-jun (cậu nhóc, em ấy)
=====
Lưng vẫn còn đau rát, tôi chậm rãi xoa nhẹ lên chỗ bị thương, trong khi quản lý vẫn không ngừng thao thao bất tuyệt.
"Nhỡ cậu bị đuổi thì sao? Cậu có biết giám đốc đáng sợ thế nào không?"
"Vâng, vâng."
"Cậu còn trẻ nên chắc chưa hiểu sự đời..."
"Làm ơn chỉ tôi phòng tập đi. Nhân tiện, giới thiệu luôn các thành viên cho tôi nữa."
Tôi cắt ngang lời anh ta, khiến quản lý trợn mắt nhìn tôi chằm chằm. Nhưng với sự chai mặt được rèn giũa qua nhiều năm lăn lộn trong xã hội, tôi lờ đi. Vốn dĩ tôi là kiểu người mặt dày mà.
"Seo Ho-yoon hôm nay lạ lắm. Bị ốm xong thay đổi hẳn luôn…"
Anh ta cứ lẩm bẩm như tụng kinh không ngừng.
Vừa bước qua hành lang, tôi vừa ngắm nhìn những bức ảnh của những người mà tôi không quen biết. À, người này thì tôi biết. Một diễn viên nổi tiếng từng làm kịch trước khi chuyển sang đóng phim truyền hình lãng mạn.
Có vẻ công ty này cũng có tiếng trong giới diễn viên đấy…
"Một công ty chuyên về diễn viên mà lại đào tạo idol sao...?"
Tôi hỏi bâng quơ: "Ở đây có bao nhiêu thực tập sinh vậy?"
"Ý cậu là sao? Ngoài các cậu ra thì còn ai nữa đâu?"
"…Hả?"
"Chúng ta gom hết thực tập sinh lại để debut nhóm của cậu rồi còn gì. Haizz… Thật sự lo quá đi."
"…Thật á?"
Thật sự là vậy sao?
Trong lúc tôi còn đang kinh ngạc trước hệ thống quản lý còn tệ hơn cả cái công ty tạp nham này, quản lý chợt nói với giọng điệu có vẻ hơi ái ngại.
"Ho-yoon này."
"Dạ?"
"Nhóm… có thể hơi nhạy cảm một chút. Gần đây thành tích không tốt lắm. Nên nếu có chuyện gì xảy ra, cậu đừng ngạc nhiên nhé."
"Bị bắt nạt à?"
"Bắt nạt à... Ừ thì, nếu cậu cảm thấy thế cũng không sai. Nhưng cứ yên tâm, anh theo dõi bọn họ suốt, tụi nó thực sự rất tốt. Chỉ là bị áp lực quá mà thôi."
Những người cứ nhấn mạnh rằng người khác tốt bụng, thường lại chẳng tốt đến thế.
Tôi im lặng nhìn anh ta, càng khiến quản lý thêm căng thẳng. Cuối cùng, anh ta đẩy cửa phòng tập ra.
"Ê mấy đứa, Ho-yoon đến rồi này!"
…Chúa ơi, con sống lương thiện lắm mà.
Ít nhất cũng phải cho con vài thành viên ra hồn chứ.
"Seo Ho-yoon?"
Thấy mấy thành viên đang thở hổn hển vì luyện tập vất vả, tôi khẽ bĩu môi.
'Không ổn rồi.'
Họ trông khá đẹp trai. Nhưng idol thì đương nhiên phải đẹp rồi. Ngoại hình ưa nhìn, giọng hát hay, tất cả đều quan trọng. Nhưng ở cái đất nước mà showbiz là nơi hội tụ những gương mặt xuất sắc nhất, chỉ đẹp thôi là chưa đủ.
Vậy thì, làm thế nào để tồn tại được đây?
Chính là sức hút ngôi sao.
Người ta phải tỏa sáng, phải có khí chất cuốn hút ngay cả khi không làm gì cả. Đó là yếu tố quan trọng nhất.
Tôi đảo mắt nhìn bốn người trong nhóm, rồi thầm đánh giá lại.
'Vẫn chưa có ai đủ tố chất.'
Sức hút ngôi sao không phải là thứ dễ dàng có được. Để khiến fan hò reo chỉ với một cái phất tay, đó là điều không phải ai cũng làm được. Phải có sự nổi bật, cá tính mạnh mẽ hoặc một sức hút đặc biệt.
Và với kinh nghiệm của tôi, chỉ cần nhìn qua là biết ngay ai có tố chất hay không.
Nhưng nhóm này… chẳng ai có cả.
Tôi thở dài, tự hỏi:
' Tôi có thể xem chỉ số của họ không?'
【Không thể xem được >_
