PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol

Chương 305



Buổi hòa nhạc kéo dài hai ngày của The Dawn tại Nhà thi đấu Thể dục đã khép lại.

[Tiêu đề: Review buổi concert của The Dawn] Mấy ngày trôi qua rồi mà vẫn thấy như mơ vậy...

Không biết tổ tiên phù hộ thế nào mà tôi lại được ngồi hàng ghế đầu ngay trước sân khấu. Tim đập thình thịch ngay khi bước vào...

Trước hết, tôi chỉ là fan bình thường thôi và bias của tôi là Jeong Da-jun. Em ấy là thiên thần bé bỏng duy nhất chữa lành tôi giữa xã hội đầy mệt mỏi và cạnh tranh này.

Điều đầu tiên khiến tôi choáng ngợp: The Dawn không hề tỏ ra kiệt sức trong suốt concert.

Đặc biệt là cậu cún con Jeong Da-jun... Tôi cảm giác em ấy có thể chạy năm vòng quanh concert mà vẫn khỏe re. Thật sự giống kiểu mấy con chó lớn đi dạo mãi mà không biết mệt ấy.

Bên trong tôi luôn xem Da-jun là cún con, nhưng khi nhìn thấy tận mắt... em ấy thực sự rất cao và cực kỳ đẹp trai. Bây giờ tôi mới hiểu tại sao em ấy luôn mặc áo in chữ "Mỹ Nam Đỉnh Nhất".

(Đính kèm ảnh: Jeong Da-jun_T-shirt_Mỹ Nam Đỉnh Nhất.jpg)

Nhưng mà khi mở miệng nói chuyện: Da-jun: “Noeul~~ Mọi người ơi~~ Em nhớ mọi người lắm đó~~!!!” ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ Tôi thề là tôi thấy đuôi em ấy vẫy vẫy phía sau luôn ấy...

Rồi đến lúc trò chuyện với fan: Da-jun: “Xin chào tầng 1, tầng 2, tầng 3~~” “Tiếc quá em không thể lên tận tầng 3... Xin lỗi mọi người nha ㅠ.ㅠ”

Noeul: (Haaa…ㅠㅠㅠ) Da-jun là thiên thần thật mà…

Da-jun: “Lần sau em sẽ bay lên đó!!!”

Noeul: (Ủa hơi đáng sợ đó...) Hiiik…

Tôi thật sự tin rằng, nếu là Jeong Da-jun, em ấy hoàn toàn có thể cưỡi một cái cần trục và bay vù vù trên đầu chúng tôi...

Kim Seong-hyun... Tôi đã quá quen với việc anh ấy bị Seo Ho-yoon bắt nạt, nên trong đầu tôi luôn có hình ảnh Seong-hyun như một chú cừu non [3.

(Đính kèm ảnh: Kim Seong-hyun_gặp_fan.jpg)

Nhưng mà chết tiệt, nhìn thấy tận mắt thì… Anh ấy đúng là một người đàn ông thực thụ. Tôi tận mắt chứng kiến anh ấy vẫy tay ngay trước mặt mình, và tôi như bị nghẹn thở luôn...

Không phải nói quá đâu, mà tôi kiểu "À, đây chính là một người đàn ông thực sự…!".

Nhưng vào cuối buổi, anh ấy cứ nấc lên khóc một mình. Tôi có nghe nói Seong-hyun hay khóc, nhưng tận mắt thấy mới biết nó đáng yêu cỡ nào... Không lạ gì khi các học sinh lớp 12 lại phát cuồng vì Kim Seong-hyun... Tôi đã hiểu rồi.

Seong Ji-won... Thật sự... quá thánh thiện...

Tôi vốn thích kiểu đẹp trai lạnh lùng, nên dù Ji-won rất đẹp nhưng không phải gu của tôi. Nhưng khi nhìn thấy tận mắt, tôi chỉ thấy ánh sáng chói lòa phát ra từ anh ấy.

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ấy, và ngay khoảnh khắc đó, tôi cảm giác mình biến thành ma cà rồng sắp cháy thành tro luôn.

Anh ấy nói chuyện cũng nhẹ nhàng, dịu dàng nữa... Thật sự, có một người với gương mặt như vậy lại là một chiến binh cứng rắn trên sân khấu, đúng là đáng sợ.

Kang I-chae... Đừng ai bảo rằng anh ấy trông đáng sợ trên màn ảnh nữa. Vì ở ngoài đời, trông anh ấy còn đáng sợ hơn.

Không phải tự nhiên mà mọi người gọi anh ấy là con rể quốc dân.

Nhưng khi anh ấy mỉm cười và tỏ ra đáng yêu trên sân khấu, tôi hiểu ngay tại sao anh ấy lại là một trong những thành viên nổi tiếng nhất nhóm. Anh ấy có một thứ gì đó khiến bạn không thể rời mắt khỏi sân khấu.

Seo Ho-yoon... Bây giờ tôi đã hiểu tại sao người ta gọi anh ấy là God Ho-yoon.

Anh ấy chính là vị thần của fan service.

Bảo anh ấy tạo nửa trái tim? Anh ấy lập tức giơ tay hoàn thiện nó. Xin một trái tim má? Anh ấy làm ngay. Tay vẫy vẫy? Anh ấy cũng đáp lại. Thậm chí, anh ấy còn gửi hôn gió đến khu vực ghế xa nhất nữa.

Và rồi khoảnh khắc đó...

Khoảnh khắc mà video đang tràn ngập trên YouTube... Khoảnh khắc mà tiếng hét của Noeul vang vọng nhất...

Seo Ho-yoon...

Anh ấy... đã vén áo lên.

Và tôi quyết định từ nay sẽ gọi anh ấy là Chúa trời.

(Đính kèm ảnh: Seo Ho-yoon_cơ bụng_thần thánh.gif)

Bình thường chỉ hờ hững kéo áo lên chút chút, chưa bao giờ vén hẳn ra... Nhưng giây phút đó... Nó không còn đơn giản là fan service nữa.

Nó là một tín ngưỡng.

Toàn bộ Noeul như bị phát điên. Người thì ném bảng cổ vũ, người thì túm tóc mình la hét, cứ như một giáo phái bị nhập đồng vậy...

Dĩ nhiên, tôi cũng không ngoại lệ.

Nói thật, tôi đã đi rất nhiều concert K-pop, nhưng ngay cả khi không xét đến việc đây mới là concert năm thứ ba của The Dawn, nhóm thực sự quá xuất sắc.

Thông thường, trên sân khấu nếu vũ đạo không khớp hoàn toàn, trông sẽ rất lộn xộn. (Trên truyền hình, camera có thể điều chỉnh để mọi thứ trông hoàn hảo hơn.) Nhưng ở concert này, The Dawn không hề có một chút lệch nhịp nào. Nhóm chắc chắn đã luyện tập vô cùng chăm chỉ.

Nói chung, tôi đi concert với tâm thế của một fan bình thường, nhưng lại đắm chìm hoàn toàn...

└ "Bạn này có vẻ tận hưởng hơi sâu nhỉ?" └└ "ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ Tui cũng nghĩ vậy, viết bài quá trời đắm luôn." └└ "Ủa fan bình thường mà ngồi được chỗ đó á? ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ Noeul đúng là hài hước thật." └ "Seo Ho-yoon thực sự là thần fan service." → Cực kỳ đồng ý.

Vì tôi ngồi ở khu "ghế của Chúa", nên tôi chỉ chuẩn bị tinh thần nghe câu "Cảm ơn cả tầng 3 nữa~~!!" vào cuối buổi. Nhưng không biết bao nhiêu lần anh ấy quay sang phía này và vẫy tay ㅜ. Nếu tầng 3 còn như thế này, thì những người ngồi tầng 1 thực sự là có phúc lắm…

└ May mắn thay, Seo Ho-yoon đã khoe cơ bụng cả hai ngày!!! Ha~~!!! Tôi đi vào Chủ Nhật, và ngay khoảnh khắc đó, tôi thực sự muốn quỳ xuống.

Hai sinh viên đại học—một người hâm mộ The Dawn, một người hâm mộ High Five—đang ngồi trong căn hộ thuê ở Seoul, trò chuyện rôm rả.

“Haa… Seo Ho-yoon đẹp trai mà còn có body chuẩn nữa…”

“Ừ, tốt cho cậu ghê đấy, nhỉ.”

“Cơ bụng anh ấy… thật sự…”

Dù tính cách trái ngược hoàn toàn, họ lại nghĩ rằng chính điều đó giúp mình hợp nhau hơn.

“High Five có bài hát mới hay thật~. Tôi thích Yeon-hu lắm.”

“Đừng nhắc đến Yeon-hu…”

“Hả?! Kang Yeon-hu lại gây phốt hả?!”

“Không, chỉ là… mỗi khi nghĩ đến cậu ấy, tôi lại muốn khóc.”

“Cậu đúng là bệnh nặng rồi…”

Dù là fan của The Dawn, nhưng qua những câu chuyện bất tận của bạn, cô cũng biết rằng High Five đã tiến xa đến mức này nhờ Kang Yeon-hu gánh cả nhóm.

Bạn cô, mỗi khi nhắc đến Kang Yeon-hu, lại thút thít như chẳng thể kiềm chế nổi.

Noeul đã quá quen với cảnh này nên chỉ hờ hững tiếp tục nằm dài trên giường, mở điện thoại tìm bài đăng cảm nhận về concert của The Dawn.

Lúc ấy, một bài viết đập vào mắt cô.

Cô lập tức nhấn vào tiêu đề để xem nội dung.

[Tiêu đề: Tôi thích hết, nhưng có một điều làm tôi thất vọng ở concert The Dawn Chỗ ngồi của tôi không hề tồn tại.]

└ ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ

└ Ôi chúa ơi, bài viết ngắn ngủi này chứa đựng biết bao nỗi đau…ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ

└ Lần sau nhất định phải tổ chức ở Gocheok thôi ㅋㅋ Thật sự lần tới phải chọn địa điểm lớn hơn nữa.

└└ Chắc DAPA cũng không ngờ đến mức này đâu.

Mà tôi cũng không ngờ đâu…

Rằng chỗ ngồi của mình lại chẳng tồn tại…

└ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ A… buồn cười mà không cười nổi.

Khi quy mô nhóm bất ngờ lớn mạnh, những bài đăng thất vọng vì bỏ lỡ concert cũng xuất hiện không ít.

Thấy không phải chuyện gì nghiêm trọng, Noeul thở phào nhẹ nhõm và tiếp tục lướt danh sách bài viết.

“…Album lần này hot thật. Có vẻ nhiều người không thể tham dự concert. May mà tôi đã đi.”

“Cậu là sociopath hả?”

“Nhưng mà… tôi có chút bất an.”

Không thèm đáp lại, Noeul đột nhiên trầm tư và lẩm bẩm một cách nghiêm túc.

Hairee, fan của High Five, nghiêng đầu khó hiểu.

“Nếu nhóm ngày càng nổi tiếng, nhỡ đâu họ bị đẩy đi lưu diễn nước ngoài thì sao? Cộng thêm tin đồn về việc DAPA bị mua lại nữa, tôi càng lo lắng hơn…”

“Ê, không lẽ công ty lại vắt kiệt sức họ đến mức đó? Chắc họ biết cái gì quan trọng lúc này chứ?”

“Là vì tên khốn Jung Kyung-jo, à nhầm, giám đốc Jung Kyung-jo của DAPA không biết quái gì về thị trường idol đấy!”

“Hả??”

“Lẽ ra tôi phải nhận ra từ thời ‘Pop! Pop! Pop!’ rồi!”

Noeul bật dậy, hét lớn “Kyung-jo à, làm ơn tỉnh táo lại đi!”, rồi bất chợt bình tĩnh lại, ngồi xuống giường lần nữa.

“…Này, không lẽ… dù là DAPA, họ cũng không đến mức bán rẻ nghệ sĩ bừa bãi đâu nhỉ?”

“Haa… Những lúc thế này, tôi thật sự ghen tị với các cậu. Dù sao thì công ty lớn cũng không cần lo mấy chuyện như thế này.”

“Ừm… cũng đúng.”

‘Dù WH cũng có những pha làm trò ngu xuẩn theo chu kỳ…’—Hairee thêm vào với giọng điệu có chút cay đắng.

Hai người nhìn nhau, rồi cùng thở dài.

Bầu không khí lặng đi một chút trong căn hộ nhỏ, trước khi Noeul đột nhiên rên lên:

“Hả~~!! Ho-yoon hình như bị thương sau concert! Có người thấy anh ấy vào bệnh viện để điều trị mắt cá chân!! Làm sao đây, thiên thần của tôi……”

Một bài đăng kể lại việc Seo Ho-yoon đến bệnh viện vào hôm sau concert vừa được đăng tải.

Nhìn Noeul ôm tim than vãn, Hairee chỉ buông một câu “Cố lên” rồi tiếp tục tăng view cho MV của High Five trên YouTube.

Sau đó, cô mở SNS.

[Điên rồi! Cái quái gì đây?! https://entertain.never.com/read!!oid=001=WH_DaePasung

WH Entertainment mua lại DAPA Entertainment. Black Call, The Dawn, High Five về chung một nhà.]

Rồi cô hét lên không kiềm chế được.

“CÁI GÌ CƠ?!!!!”

Noeul, giật mình vì tiếng hét, lập tức quay sang. “Cái gì, cái gì?! Nói tôi nghe với!!”

“AAAAAHHHHHH!!! CHẾT TIỆT!!”

“Aaaack!!”

Hairee run rẩy bấm vào đường link của bài báo.

《…—WH Entertainment đã mua lại DAPA Entertainment.

Giám đốc Jung Kyung-jo tuyên bố: “Dù bị mua lại, DAPA vẫn sẽ hoạt động độc lập dưới sự hỗ trợ hệ thống của WH Entertainment.”

WH Entertainment đang mở rộng hệ thống đa nhãn hiệu, không chỉ để phát triển bản quyền nghệ sĩ mà còn hướng đến thị trường nước ngoài. Tuy nhiên, một số chuyên gia cho rằng mục đích chính là để mở rộng quản lý diễn viên—lĩnh vực mà WH trước giờ còn yếu—và thâu tóm Min Ji-hun, ngôi sao Hallyu hàng đầu Hàn Quốc.

(…)

—….》

Chưa đọc hết bài báo, huyết áp hai người đã dâng cao đến đỉnh điểm.

Sau một hồi tức giận, người phá vỡ sự im lặng trước là Noeul.

“……Chúng ta tiêu rồi à?”

“Có lẽ vậy….”

***

Hiện tại, tôi đang đứng trong tòa nhà rộng lớn và hào nhoáng của WH Entertainment.

Lần gần nhất tôi đến đây là vào thời Shining Star mùa 2.

“Wow, nơi này thực sự đẹp ghê.”

Tôi rút điện thoại ra, mở SNS và một lần nữa kiểm tra tin tức.

Trên bảng xu hướng thời gian thực, những từ khóa như “DAPA”, “thâu tóm”, “sáp nhập”, “WH”, “The Dawn” được kết hợp với nhau, tạo thành một chuỗi những cụm từ bùng nổ.

Phía dưới các bài viết đính kèm link bài báo, vô số lời chửi rủa ngập tràn.

[Đang ăn cùng một mâm? Câm miệng ngay và nhả ra đi, ***] [f*ck you Kyungjo, mày không xứng đáng làm CEO của DPS ((Da Pa Entertaiment))] [Này, mọi người đang phản ứng thái quá rồi đó, bình tĩnh chút đi;; Dù sao cũng là hai bên riêng biệt thôi, chỉ là tập đoàn mua lại, có vẻ chỉ liên quan đến đầu tư thôi mà] [À… WH bị đập vào đầu rồi à? Cho Black Call comeback đi cái đã] [Yeonhu phải làm sao đây……………] [Tội nhất là HaPa. ㅠㅠㅠㅠ *** WH điên rồi à] [Đang nói cứ như DPS là hố đen nuốt tiền ấy. Mà này, The Dawn lần này kiếm được bao nhiêu rồi cơ chứ? ㅋㅋㅋㅋㅋㅋ Dạo này còn nổi hơn cả High Five nữa mà? Một số người nói chuyện buồn cười thật] [Đừng lôi HaPa vào chứ, The Dawn là cái thá gì mà đòi so với nhóm 1st-tier chứ, bọn họ không biết điều tí nào luôn] [Họ KHÔNG phải là một gia đình] [Đầu óc có vấn đề hay gì vậy (cười)] [The Dawn vốn chỉ lo sản xuất nhạc thôi mà, không sao đâu. WH cũng nói là muốn mở rộng sang mảng diễn viên nên mới mua lại DPS, chắc chỉ để mở rộng quy mô thôi, chứ cũng không can thiệp vào hoạt động đâu ㅇㅇ] [Nhìn mấy người tự huyễn hoặc bản thân mà buồn cười thật ㅋㅋㅋㅋㅋㅋ]

‘Ôi trời.’

Đúng là một mớ hỗn loạn.

Tôi tặc lưỡi nhỏ.

Dưới sự hướng dẫn của nhân viên an ninh WH Entertainment, tôi cùng quản lý, hai trợ lý quản lý, một số nhân viên của đội kế hoạch và các thành viên trong nhóm vượt qua ba lớp bảo vệ để tiến về địa điểm đã được thông báo trước.

“…Ho-yoon, mắt cá chân ổn chứ?”

“Ừ.”

May là tình trạng không quá nghiêm trọng.

Mặc dù cơn đau vẫn còn khi dùng item, nhưng ít nhất nó không khiến chấn thương nặng hơn. Chỉ là dây chằng bị giãn một chút thôi.

Ting!

[Công nhận tốc độ hồi phục của cậu là quái vật thật.] Tôi vốn sinh ra đã khỏe mạnh.

Tôi nghĩ chẳng cần phải làm quá lên đến mức bó bột, nhưng không thể phớt lờ lời khuyên của bác sĩ cũng như sự nhặng xị của quản lý. Đôi mắt long lanh của Kang I-chae cũng hiện lên trong đầu tôi.

Khi trở về từ bệnh viện, ánh mắt của các thành viên trong nhóm dành cho tôi không mấy thân thiện. Họ ầm ĩ tuyên bố rằng sẽ không bao giờ tin lời tôi về tình trạng sức khỏe nữa.

‘Không tin thì sao chứ.’

“Tóm lại, nếu muốn bắt tôi thì cứ bắt đi.”

Người có tinh thần trách nhiệm cao nhất nhóm, Kim Seong-hyun, vẫn chưa hết lo lắng, cứ nhìn quanh tôi suốt.

“Hyung, cõng em đi?”

“…….”

Bây giờ anh ấy thậm chí chẳng thèm đáp lại câu nói kiểu này nữa.

Nhưng vẫn giữ lấy tay tôi, dìu đi.

“Ối!! Seo Ho-yoon, cậu đang bó bột mà vẫn đến sao? Xin lỗi quá đi mất.”

Khi bước vào phòng họp, các nhân viên WH đón chúng tôi với gương mặt tái nhợt.

Nhìn vẻ ngoài của họ cũng đủ thấy bên này đang vất vả không kém.

“Xin chào, tôi là Jung Sun-ui, trưởng phòng quản lý của WH Entertainment.”

Người phụ nữ trông tầm trung đến cuối 30 tuổi, có vẻ cùng thế hệ với tôi nếu tính theo tuổi thật.

Với tư cách là trưởng phòng quản lý của WH Entertainment, cô ấy nở một nụ cười nhẹ rồi tiếp tục nói.

“—Vì vụ sáp nhập lần này có vẻ được thực hiện khá gấp gáp nên bên ngoài mới ồn ào như vậy… nhưng tôi nghĩ không cần quá lo lắng. Dù gì rồi chuyện cũng sẽ lắng xuống thôi.”

Sau khi các thành viên The Dawn, đội kế hoạch và quản lý ổn định chỗ ngồi, cuộc họp chính thức bắt đầu. Hôm nay sẽ thảo luận về phương hướng sắp tới của nhóm, ngoại trừ mảng quản lý diễn viên.

“Nói thẳng nhé. Chúng tôi đã mua lại DPS (Da Pa Entertaiment) để vận hành theo mô hình đa nhãn hiệu, nhưng không thể đảm bảo rằng sẽ hoàn toàn không can thiệp. Dù sao thì đây cũng là kinh doanh, và lợi nhuận vẫn là ưu tiên hàng đầu. Tôi tin rằng mọi người cũng hiểu điều này. Tuy nhiên, đội kế hoạch và quản lý của DPS, những người đã quen làm việc với The Dawn, sẽ tiếp tục phụ trách nhóm.”

Tông màu của The Dawn sẽ được giữ nguyên nhiều nhất có thể. Các quyền lợi như bảo tàng, cửa hàng goods chính thức, huấn luyện viên PT, nhân viên chăm sóc chấn thương cá nhân do WH cung cấp cũng sẽ được áp dụng tương tự.

Ngoài ra, nhóm cũng sẽ chuyển trụ sở sang tòa nhà mới của WH.

“Gì cơ?? Chúng tôi cũng được nhận những dịch vụ đó sao??”

“Tất nhiên rồi. Dù sao thì giờ chúng ta cũng là một nhà mà.”

‘Mẹ kiếp, đúng là WH có khác.’

Những quyền lợi vừa được liệt kê, DPS ((Da Pa Entertaiment)) không có nổi một thứ.

Với danh xưng là một trong ba công ty giải trí hàng đầu, WH vốn nổi tiếng là nơi đào tạo nam idol mạnh nhất. Trưởng phòng quản lý của họ tiếp tục giải thích bằng giọng điệu tự tin nhưng vẫn giữ phép lịch sự.

‘Chuyện này xem ra…’

Khác hẳn với kiểu vận hành chắp vá của DPS.

“Có ai có thắc mắc gì không?”

Trưởng phòng quản lý WH mỉm cười nhẹ nhàng và hỏi khi kết thúc phần giải thích.

“À, tôi có.”

Dù là DPS hay WH, tôi đều có thể xoay sở được trong việc lên kế hoạch. Trước giờ, tôi vẫn luôn thúc ép đội kế hoạch của DPS để xây dựng concept cho nhóm một cách ổn thỏa.

Nhưng có một vấn đề cố hữu mà dù có nỗ lực thế nào đi nữa, một công ty tầm trung như DPS cũng không thể thoát khỏi.

“Có một điều tôi muốn biết.”

Tôi nhoẻn cười, nghiêng người về phía trước. Thứ quan trọng nhất trong thời đại này.

“Vốn.”

Tiền bạc.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...