PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol

Chương 312



Đối với tôi, Jeong Da-jun là một người cực kỳ đơn giản và dễ đoán.

Dù có tức giận rồi dỗi hờn, nhưng chỉ cần dỗ dành một chút, tạm thời thay lời xin lỗi bằng việc mua thịt bò cho là có thể xí xóa hết mọi chuyện. Rồi chẳng mấy chốc, cậu nhóc sẽ tự động mặc áo khoác vào, lẽo đẽo đi theo và còn hỏi xem có thể gọi thêm mì lạnh không. Một đứa trẻ ngoan ngoãn là thế.

“Ê, Jeong Da-jun….”

Nhưng lần này, có vẻ cậu nhóc thực sự cảm thấy bị tổn thương. Kể từ sau khi chạy ra ngoài rồi quay về, chỉ cần tôi hé miệng gọi tên, cậu nhóc sẽ ngay lập tức tránh đi, lẩn mất.

Mỗi lần tôi muốn nói chuyện để giải quyết vấn đề, cậu nhóc sẽ gọi những thành viên khác đến rồi công khai né tránh, hoặc đơn giản là bắt đầu tập luyện luôn.

“Bang Bang À~.”

“Jeong Da-jun.”

“Da-jun à.”

Dù tôi có cố gắng tiếp cận thế nào đi nữa, cậu nhóc cũng không đáp lại lấy một câu. Nếu muốn nhắn gì đó, tôi nhất định phải thông qua người khác mới được.

“Ê, chúng ta tập thử nhé?!”

Dẫu vậy, cậu nhóc vẫn không lơ là công việc của mình.

Việc tập luyện vẫn tham gia đầy đủ.

Chỉ là khi kết thúc buổi tập, vừa thấy tôi lại gần, cậu nhóc sẽ lập tức chạy mất.

Thế là hai ngày trôi qua.

Cuối cùng, sự kiên nhẫn của tôi cũng chạm đến giới hạn.

Sáng nào Jeong Da-jun cũng rời khách sạn như một thói quen để đến phòng tập. Tôi chộp lấy vai cậu nhóc, đồng thời đóng sập cánh cửa vừa mở.

“Ê.”

“……!”

Thấy cậu nhóc bị kẹt giữa cửa và tôi, mặt đầy vẻ hoang mang bối rối, cơn giận trong tôi cũng dịu đi đôi chút.

‘Bình tĩnh nào, Seo Ho-yoon. Hãy tử tế, hãy tử tế….’

“Da-jun à, em học thói phớt lờ anh từ bao giờ thế?”

 

Ting!

[Đáng sợ quá!!!]

 

À… Tôi chỉ thay đổi ngữ điệu thôi, vậy mà vẫn lỡ dùng cách nói chuyện như khi đối mặt với Seo Ho-jin rồi.

Tôi cố gắng trấn tĩnh lại, nặn ra một nụ cười để trông thân thiện nhất có thể, rồi nói với cậu nhóc đang run lên bần bật trước mặt mình.

“Nếu em có gì bất mãn với anh thì cứ thoải mái nói ra. Anh sẽ lắng nghe.”

Jeong Da-jun lấm lét đảo mắt tứ phía, lưỡng lự hồi lâu, cuối cùng cũng định quay sang nhìn tôi—nhưng ngay lập tức tránh đi.

“…Đừng chạm mắt nhau.”

“Cái quái gì vậy?”

“……Nhìn vào mắt anh thì em có cảm giác mình sẽ nguôi giận mất.”

À ha, ra vậy sao?

Tôi cố tình hạ giọng xuống dịu dàng hơn.

“Sao? Không muốn nhìn mặt anh à?”

“Ch-Chuyện đó không…”

Vừa định trả lời theo phản xạ, Jeong Da-jun liền trợn tròn mắt rồi lập tức mím môi, sau đó duỗi hai tay ra, che kín cả khuôn mặt tôi.

“ĐÚNG VẬY!!!”

“…….”

“KHÔNG MUỐN NHÌN!!!”

Ngay sau đó, cậu nhóc nhanh chân bỏ chạy vào phòng như thể sợ bị tôi bắt lại.

Sợi dây kiên nhẫn mỏng manh của tôi cuối cùng cũng đứt phựt. Vứt bỏ hết vẻ giả tạo, tôi đập mạnh vào cánh cửa nơi cậu nhóc vừa chui vào.

“Jeong Da-jun!! Đừng có nói vớ vẩn nữa, mau ra đây ngay!!”

“Đừng dọa em mà!!!”

“Ra mau!!”

 

Nhưng Jeong Da-jun nhất quyết không chịu nhúc nhích.

Tôi cố gắng nén cơn bực bội bằng một tiếng thở dài, vuốt ngược phần tóc mái lòa xòa trước trán.

“Tôi là~ chú thỏ giun đất~.”

“Haa…….”

“Nhưng mà~ mất tiêu em út rồi~.”

Ngồi trên chiếc ghế sofa đơn, Kang I-chae vừa chứng kiến toàn bộ sự việc vừa không biết từ đâu lôi ra được một cây ukulele, bắt đầu hát lớn.

Thấy tôi trừng mắt nhìn, Kang I-chae chỉ cười cười rồi lại gần.

“Xem chừng hôm nay khỏi tập luyện luôn nhỉ? Hay là cả nhóm nghỉ ngơi một ngày để sắp xếp lại tinh thần đi. anh cũng ra ngoài hít thở một chút cho thoải mái đi.”

“…….”

Tại sao tôi phải là người cần bình tĩnh chứ?

Ngay khi tôi tặc lưỡi vì bất mãn, điện thoại trong túi rung lên.

 

[Joo Woo-sung: Ê, đi ăn không?]

Sau vài giây đắn đo, tôi lại nhìn về phía cánh cửa đóng chặt, rồi quyết định rời khách sạn.

Tại một quán cà phê gần đó, Joo Woo-sung đeo kính râm, đang thong thả thưởng thức cà phê. Vừa trông thấy tôi, anh ta đã vẫy tay.

“Gì thế? Sao mặt cậu trông như vậy?”

“Không có gì đâu.”

Joo Woo-sung nghiêng đầu tỏ vẻ khó hiểu, sau đó lại cười đầy ẩn ý.

“Cậu cãi nhau với thành viên à?”

“…….”

 

“Thử đoán xem nào? Ừm… Da-jun!?”

‘Tên này như có giác quan thứ sáu vậy….’

Bình thường có bảo suy nghĩ nhanh một chút cũng không được, vậy mà mấy chuyện này thì lại nhạy bén đến đáng sợ.

Nhìn vẻ mặt tôi, Joo Woo-sung ngay lập tức đoán ra, sau đó phá lên cười điên dại.

“Ôi chao, thành viên của Ho-yoon không chịu nghe lời nên cậu giận à?”

Đến mức tôi phải chăm sóc em út tận bên California mà lại gặp ngay giai đoạn nổi loạn, ai mà không tức cho được.

“Anh biết bằng cách nào?”

“Ơ hay, chỉ cần nhìn mặt cậu là biết ngay.”

Dường như rất thích thú trước tâm trạng không vui của tôi, Joo Woo-sung còn làm ra vẻ trêu chọc hơn bình thường.

“Đúng rồi ha? Ôi trời, hóa ra một Seo Ho-yoon khét tiếng cũng có ngày như thế này. Thôi nào, ăn đi rồi cho nguôi giận.”

Anh ta vừa cười khúc khích vừa bất ngờ cúi người khoác vai tôi, ghé sát môi vào tai thì thầm.

“Nhìn ra sau bên trái của cậu đi.”

Tôi giả vờ chỉnh lại quần áo trong lúc liếc mắt nhìn, lập tức bắt gặp một người đàn ông đội mũ đen kéo sụp xuống, dùng chiếc túi lớn che giấu chiếc máy ảnh, giả vờ nhìn ngang ngó dọc.

‘Papazzi à.’

Dù The Dawn có nổi tiếng đến đâu, thì trong tình huống này, lý do chính khiến cánh săn ảnh bám theo vẫn có khả năng cao là vì Joo Woo-sung.

“Tốt hơn hết là chúng ta ăn xong rồi về luôn, trước khi họ kịp tung tin gì.”

Nhìn cách người đó tìm vị trí khuất tầm nhìn một cách thuần thục, chụp mà không cần ngắm, rõ ràng đây là một paparazzi dày dặn kinh nghiệm đang nhắm đến một tin độc quyền.

Tôi chán nản quan sát hắn ta, nhưng bỗng nhiên cảm thấy muốn nổi loạn một chút.

“Không, hôm nay chúng ta sẽ chơi tới bến.”

“Hả?”

Tôi giật cặp kính râm của Joo Woo-sung, đeo lên, rồi nở nụ cười đầy ẩn ý.

“Trúng mánh rồi.”

.

.

.

‘Joo Woo-sung và Seo Ho-yoon cùng đến Mỹ.’

Hai mắt paparazzi sáng rực.

The Dawn đến đây là vì sân khấu ra mắt mùa mới của IRIX, tiện thể kết hợp một số lịch trình quay hình. Điều đó có thể hiểu được.

Nhưng Joo Woo-sung thì không. Kiểm tra bao nhiêu lần cũng không thấy lịch trình nào của anh ta.

Thậm chí, anh ta còn đến LA một cách lặng lẽ mà không có quản lý đi cùng. Điều này khiến mọi chuyện càng trở nên đáng ngờ.

Dựa trên kinh nghiệm, những tình huống thế này…

Chắc chắn liên quan đến hẹn hò.

Thông thường, người nổi tiếng sẽ tận dụng bạn bè làm lá chắn để bí mật gặp gỡ ai đó.

‘Joo Woo-sung cũng có tin đồn gặp gỡ nhiều cô gái….’

Quá phấn khích, paparazzi bám theo hai người họ từ xa.

Cả hai đang dạo quanh các con phố ở LA trong trang phục giản dị: áo thun, quần jean hoặc quần tây.

‘Chắc chắn có gì đó!’

Hắn ta cẩn thận giữ khoảng cách, chụp liên tục. Nhìn vào những bức ảnh vừa chụp, dù là mặt mộc nhưng họ vẫn tỏa sáng như có hiệu ứng làm đẹp.

“Muốn vào thử chỗ này không?”

“Được thôi.”

Khi hắn ta nghĩ rằng mình sắp chộp được thứ gì đó thú vị, hai người họ bước vào một tòa nhà.

“Cái gì?!”

Hắn vội vàng đuổi theo, nhưng khi nhìn quanh bên trong, hóa ra đó chỉ là một cửa hàng quà lưu niệm bình thường.

‘Không, biết đâu họ hẹn gặp ai đó ở đây.’

Paparazzi bật máy ghi âm, bắt đầu lượn lờ xung quanh.

“—Cậu là cái bóng của tôi à?”

“Màu đen đẹp mà.”

“Tối thui. Mặc đồ sáng màu lên chút đi.”

Nhưng thay vì một cuộc gặp bí mật, Joo Woo-sung và Seo Ho-yoon chỉ đang tranh cãi xem chiếc áo phông có dòng chữ “Los Angeles” màu nào đẹp hơn.

‘…Ừ thì, cũng phải mua quà kỷ niệm khi đến LA chứ.’

Sau khi ra khỏi cửa hàng với hàng đống áo phông trên tay, họ lại mua sinh tố chuối, vừa nhâm nhi vừa bàn xem sẽ đi đâu tiếp theo.

“Đi bảo tàng không?”

“Không thích.”

“Cậu đúng là chẳng có tí gu gì.”

Họ nhắc đến nhiều địa điểm, nhưng vì sở thích quá khác nhau, cuối cùng lại quyết định đi hết tất cả.

Cứ thế, paparazzi theo họ thêm khoảng hai tiếng đồng hồ.

“Đây là đường đúng mà? Từ nãy giờ toàn nói mấy điều vô lý, sao anh cứ cãi bướng thế?”

“Ừ, cũng giống kỹ năng nhảy của cậu vậy.”

“Trình chụp ảnh của anh.”

“Ờ, khỏi cãi… Khoan. Ảnh của tôi thì có vấn đề gì chứ?!”

‘Trời ạ, sao mà cãi nhau trẻ con thế này?’

Tính đến giờ, hắn ta đã thấy hai người này cãi nhau đến lần thứ bảy.

Chuyện bé xé ra to.

Hắn thậm chí đã nghĩ đến tiêu đề kiểu như: “Bất hòa giữa Joo Woo-sung và Seo Ho-yoon?! Mỗi người muốn đi theo một con đường riêng…”, nhưng rồi nhanh chóng nhận ra nếu đăng lên, dân mạng chắc chắn sẽ chửi nát nước vì nội dung nhảm nhí.

Sau khi cân nhắc xem có nên từ bỏ không, hắn ta bất ngờ thấy Joo Woo-sung nằm lăn ra giữa đường, chụp ảnh cho Seo Ho-yoon.

“Lãng phí bộ nhớ.”

“Đùa đấy à? Này, cậu thử chụp xem.”

Joo Woo-sung tự tin đưa điện thoại cho Seo Ho-yoon. Nhưng cậu chỉ nhíu mày, thở dài một hơi, rồi ra hiệu cho anh tạo dáng, chụp vài bức một cách hời hợt.

“……Wow. Này, cậu bỏ idol đi làm nhiếp ảnh gia đi.”

Joo Woo-sung lật qua những bức ảnh Seo Ho-yoon vừa chụp, lẩm bẩm đầy kinh ngạc.

“Up lên Instagram đi.”

“Xem ra cũng có lúc anh hữu ích đấy.”

“Thế mà cậu cảm ơn tôi kiểu này à?”

Bầu không khí lúc này thực sự… bình yên.

 

……Hoàn toàn chẳng thu hoạch được gì cả.

‘Mấy người này đang làm cái gì vậy?’

Nếu bỏ đi danh xưng nghệ sĩ, trông chẳng khác gì học sinh cấp ba đi du lịch dã ngoại.

Ngay lúc paparazzi chuẩn bị từ bỏ đặc tin và quay về, Joo Woo-sung, khi đang nhìn điện thoại, bỗng giật nảy mình rồi nhanh chóng bước đi.

“Ê, ê! Tôi có chuyện gấp phải đi đây.”

“Đi đâu?”

‘Joo Woo-sung, tôi tin cậu mà!’

Paparazzi vội vàng lôi máy ảnh ra khỏi túi và bám theo cả hai.

Trong lúc tưởng tượng về khoản tiền thưởng từ tin nóng, anh ta hăng hái bước vào nơi mà họ đã đến—

“Ta-da.”

—Một nhà hàng Hàn Quốc ở LA.

Joo Woo-sung tươi cười rạng rỡ khi bưng ra một đĩa cơm chiên kim chi với một quả trứng lòng đào đẹp mắt bên trên.

“Quán cơm chiên kim chi ngon nhất.”

Đi đến tận LA mà thứ đầu tiên tìm kiếm lại là một quán cơm chiên kim chi sao?

Trước niềm đam mê điên cuồng dành cho món cơm chiên kim chi của Joo Woo-sung, paparazzi hoàn toàn đánh mất ý chí chiến đấu.

Lúc đó, Seo Ho-yoon, người đang ngồi đối diện, chậm rãi múc một thìa canh lòng heo và điềm nhiên lên tiếng.

“Anh vẫn như cũ, tôi thích thế.”

“Cậu nói câu đó khi ăn cơm chiên kim chi à?”

Paparazzi lặng lẽ rời khỏi nhà hàng.

“……Mình bám theo bọn họ để làm cái gì thế này?”

Ngoại trừ mấy bức ảnh của Joo Woo-sung và Seo Ho-yoon sáng rực như idol fansite chụp, chẳng có gì đáng giá cả. Anh ta lẩm bẩm với vẻ mặt trống rỗng.

 

.

.

 

[Tiêu đề: Paparazzi chụp ảnh Joo Woo-sung và Seo Ho-yoon ở California]

Idol uống sinh tố chuối.jpg

Seo Ho-yoon chụp ảnh cho Joo Woo-sung.jpg

Idol đến tận LA để ăn cơm chiên kim chi và canh lòng heo.jpg

=> Cuối cùng chỉ chụp được ảnh Joo Woo-sung ăn cơm chiên kim chi.

└ Hai người này là bộ đôi diễn viên hài à? ㅋㅋㅋㅋㅋ

└ Rõ ràng paparazzi đi săn scandal mà kết quả lớn nhất lại là ảnh Joo Woo-sung ăn cơm chiên kim chi, buồn cười chết mất

└ Woo-sung à, rốt cuộc tại sao cậu lại ở LA vậy?

└└ Hình như Woo-sung đang nghỉ phép. Các thành viên khác của Black Call cũng đang nghỉ và về nhà.

└└ Hôm trước bảo đi học nhảy, lần này lại trùng hợp với The Dawn à? ㅋㅋㅋㅋ Đúng là định mệnh.

└ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ Không còn nghi ngờ gì nữa, hai người này thật sự là bạn thân.

└└ Biểu cảm miễn cưỡng của Seo Ho-yoon khi nhìn Joo Woo-sung ăn cơm chiên kim chi kìa ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ

 

Tôi bật cười khi đọc bài đăng trên diễn đàn mà quản lý ở Hàn Quốc gửi link qua tin nhắn.

[Quản lý Kim: Ho-yoon à, rốt cuộc cậu đang làm gì vậy?]

 

Tôi trả lời rằng hôm nay là ngày nghỉ của tất cả thành viên, vừa lúc đó Joo Woo-sung mang bia và mực khô đến.

Đây là ban công của phòng suite khách sạn nơi Joo Woo-sung đang ở. Tôi duỗi người, gác chân lên chiếc ghế trống.

“Ê, uống bia không?”

Joo Woo-sung lắc lắc chai bia mà cậu ta đang uống dở. Tôi đưa tay ra, và cậu ta đưa cho tôi một chai mới.

“Trông cậu vui nhỉ. Có sở thích hành hạ người khác định kỳ à?”

“Tất nhiên.”

Tôi nở nụ cười rạng rỡ.

“Anh không nhận ra mỗi khi đi cùng tôi sao?”

“…….”

Gì, sao, có chuyện gì à?

Cứ lườm thử xem nào.

 

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...