Phải Chăng Tôi Thích Cậu? Bạn Cùng Bàn!
Chương 50: Sad Ending...
Hôm nay Minh Châu không tới làm việc sao?- Thế Anh sáng nay mới tỉnh rượu suy nghĩ mơ màng đến lời Minh Châu nói nên mới tìm Minh Châu hỏi lại nhưng không thấy Minh Châu đâu cảChị ấy sao?Chị ấy xin nghỉ việc rồi mà!- phục vụ nữ lên tiếng người này cũng thân thiết với Minh ChâuTại sao?- Thế Anh nghe vậy thì bàng hoàngEm cũng không rõ!Chị ấy chỉ nhờ Em xin nghỉ việc giúp nghe nói Chị ấy về Mĩ rồi ạ- Cô gái ấy khuôn mặt cũng có chút nét buồn nhìn Thế AnhVề Mĩ sao?Tại sao chứ?Mà sao Cô ấy không nói tạm biệt với ai trước khi đi chứ?- Thế Anh nghe vậy thì bất ngờ có chút gì đó khó chịuEm có hỏi Chị ấy nói muốn quên đi mọi chuyện ở đây đặc biệt là người Chị ấy yêu!Chị nói muốn đi trong im lặng không muốn ai biết cả- Cô gái nói xong thì tiếp tục đi làm việc bỏ lại Thế Anh khuôn mặt trắng bệch như không tin vào những chuyện đang xảy ra Thế Anh chỉ mơ màng nghĩ lẽ nào Minh Châu rời đi là vì mình sao?Tại nhà Minh ChâuSao khi nghe phục vụ nói xong Thế Anh không hiểu sao bản thân lại muốn đi tìm Minh Châu vì hỏi được địa chỉ nhà nên vội vàng đi tới chỉ mong Minh Châu chưa rời điCậu là ai?- Nghe tiếng chuông cửa cứ vang ing ỏi nên Bố Minh Châu khuôn mặt không hiểu chuyện gì đi raChào Bác!Bác cho Cháu hỏi có Minh Châu ở nhà không vậy?- Thế Anh khuôn mặt hồi hộp nhìn Bố Minh ChâuCon bé đã về Mỹ từ sáng sớm nay rồi!Mà Cậu là ai?- Bố Minh Châu nhẹ nhàng nói đôi mắt suy nghĩ điều gì đó về phía Thế AnhCháu...Cháu là bạn Cô ấy- Thế Anh nghe vậy thì không biết nên trả lời như nàoCon bé đã đi rồi!Cậu cũng về đi...- Bố Cậu chỉ nghe ngật đầu rồi đóng cửa lại vì Bố Minh Châu cũng đang sắp xếp đồ đạc để về Mĩ với Minh ChâuThế Anh rời bước từ nhà Minh Châu ra về trên con đường người người xe cộ thi nhau đi lại...Thế Anh cứ đi như vậy mãi chẳng biết đang đi đâu chỉ biết là đang đi tìm kiếm bóng dáng Minh Châu ở đâu đó...Giờ Thế Anh mới biết cảm giác mất đi người thích mình trong khi mình thích họ là cảm giác đau khổ như thế nào?Thế Anh thực sự hận bản thân mình tại sao không nhận ra điều đó sớm hơn mà để đến khi mất đi mới biết trân trọng như vậy chứ?- ------Chào Bác!Mẹ Cậu có thể xuất viện rồi đó!- Hoàng đi đến phòng bệnh của Mẹ Cậu thấy Cậu đang ngồi ngọt hoa quả cười nóiCảm ơn Cháu thời gian qua đã tận tình chăm sóc Bác- Mẹ Cậu cười nhìn Hoàng,từ khi biết Cô rời đi khỏi không một tin tức Mẹ Cậu vừa cảm thấy tội lội vừa áy này ngày nào cũng mong Cậu tìm thấy CôKhông có gì ạ đó là trách nhiệm của chúng Cháu- Hoàng cũng lễ phép mà nóiHoàng ra ngoài đi Tớ có chuyện muốn nói với Cậu- Cậu cắt hoa quả được cho Mẹ Mình rồi nhìn Hoàng đi ra ngoàiVậy Cháu xin phép- Hoàng cũng nhanh đi ra theo CậuCó chuyện gì vậy?- Hoàng đi ra nhìn khuôn mặt Cậu đang trầm xuốngCậu...có tin tức gì của Thảo Phương chưa?- Cậu trầm tư suy nghĩ nhẹ nhàng mà hỏi HoàngTớ chưa!Nhưng Cậu ấy sẽ sớm quay trở về thôi- Hoàng ngồi xuống gần Cậu vỗ vai an ủi...Hoàng cũng chẳng biết bao giờ Cô mới quay về một tin nhắn Cô cũng không gửi cho HoàngCậu biết hết mọi chuyện sao không nói sớm cho Tớ biết chứ?- Cậu nhìn sang Hoàng ánh mắt tội lỗi nếu Cậu biết mọi chuyện sớm hơn thì chắc sẽ không có tình trạng như vậyTớ không nghĩ mọi chuyện sẽ tồi tệ như vậy?Tớ nghĩ để Mẹ Cậu ổn định rồi mới giải quyết mọi chuyện nhưng không ngờ lại như vậy?- Hoàng cũng cảm thấy mọi tội lỗi đều là do mình...nhìn Cậu khuôn mặt buồn bãTớ sẽ không bỏ cuộc đâu!Tớ sẽ tìm thấy Cô ấy- Cậu nhìn lên Hoàng khuôn mặt nghiêm túc giọng nói đầy chắc nịch"Alo!Ai vậy?"- Hoàng đang nói chuyện với Cậu thì đột nhiên điện thoại reo nhưng là số lại"Tao đây...Mẹ...Minh Thiên sao rồi?"- Cô ấp úng mà nói dù ở xa nhưng ngày nào Cô cũng lo lắng muốn biết tin tức về Mẹ Cậu vậy"Thảo...Phương...Mày đang ở đâu vậy hả?"- Hoàng nghe vậy thì khuôn mặt rạng rỡ nói lớn"Tao..."- Cô nghe Hoàng nói vậy thì chưa biết nói sao,Cô thực sự chưa muốn quay về"Thảo Phương...Em đang ở đâu vậy hả?"- Cậu nghe vậy thì cũng nói lớn vào điện thoại"Quay về thôi!Mọi chuyện đều rõ ràng rồi!"- Hoàng giọng đầy ấm áp nói với Cô"Tao...Tao xin lỗi đừng tìm kiếm Tao nữa...Tao sẽ không quay về nữa đâu...Tao ở đây sống rất tốt"- Cô nghe Hoàng nói như vậy thì nghẹn ngào nhưng vẫn kìm nén nói xong Cô vội tắt điện thoại đi,Cô không biết bản thân tại sao lại chưa muốn trở về chỉ muốn sống một mình vui vẻ"Alo...Thảo Phương...?"-Hoàng thấy Cô tắt máy thì hoảng hốt mà gọi lại nhiều lần như chẳng có thêm tia hi vọng nào cả...Tại sao Cô ấy không quay về chứ?- Cậu khuôn mặt lo lắng ử rũ nhìn HoàngCậu ấy sẽ quay lại...- Hoàng nghe vậy cũng chẳng biết phải nói sao chỉ biết an ủi CậuSau đó Cậu lại đi tìm Cô khắp nơi nhưng chẳng có tin tức gỉ cả...Thế Anh thì ngày ngày ở quán chẳng muốn đi đâu cả vẫn dùng số gọi cho Minh Châu nhưng chẳng có tin tức...Thế Anh đã quyết định sẽ ở quán đợi ngày Minh Châu quay lại...Còn Cô đang ở nơi yên bình của một khu nhỏ xa thành phố...Ở đây Cô chẳng phải suy nghĩ nhiều gì cả...hiện tại Cô đang làm một phục vụ nhỏ cho một quán ăn nổi tiếng ở đó- -------------------2 năm sauCậu bây giờ đã thành công hơn nhà hàng đang ngày càng phát triển vị trí của Cô đã được thay vào là một người khác nhưng chưa ai có thể làm được nhiều đồ ăn ngon như Cô cả ai cũng nhớ bóng dáng Cô đều mong Cô quay trở lại nhưng mấy năm nay đều vô vọng...Ngọc với Hoàng cũng đang dự định đám cưới nhưng trước tiên phải tìm thấy Cô đó là điều tốt nhất!Nhật Lâm cũng đã tìm được một nửa của mình chớ trêu người đó lại là người thay vị trí làm của Cô...Quang Trường với Nhi đang rất hạnh phúc họ cũng đang có dự định đám cưới nhưng đều mong muốn như Ngọc với Hoàng tìm Cô trở về....Còn Cậu vẫn luôn tìm kiếm Cô mặc cho Cô chẳng còn liên lạc với ai cả Cậu đã dùng số điện thoại năm đó Cô gọi cho Hoàng nhưng không có tin tức gì!Thế Anh cũng như vậy ngày ngày làm việc ở quán chẳng bước đi đâu nhiều chỉ quanh quẩn ở quán vẫn nuôi hi vọng Minh Châu sẽ quay trở về...Mày không đi tìm Minh Châu sao?- Quang Trường đến quán của Thế Anh ngồi...sau cái lần Minh Châu bỏ đi đó Thế Anh đếu nói hết mọi chuyện với Quang Trường muốn có người để tâm sự sau đó ai cũng biết được tất cả mọi chuyện của Thế AnhTìm gì chứ?Cô ấy muốn sẽ quay lại thôi!- Thế Anh đặt ly cafa xuống nhìn Quang Trường thở dài...Không phải Thế Anh chưa tìm mà vì hai năm nay Thế Anh đã liên lạc với Minh Châu bao nhiêu lần nhưng chẳng có hi vọng gì cả lần nào cũng là từ chối của gọi của Thế Anh cho dù có nhắn bao nhiêu tin nhắn Minh Châu cũng chẳng trả lời lại một lần...Mày chưa nghe câu..."Nếu muốn người ta sẽ tìm cách còn không muốn người ta sẽ tìm lý do" à?- Quang Trường nhìn Thế Anh chán nảnTao biết nhưng Tao phải làm sao chứ?- Thế Anh nhìn Quang Trường tâm trạng chẳng vui vẻ gìĐi tìm Cô ấy?- Quang Trường nhìn Thế Anh cười muốn cho Thế Anh động lựcTìm?Tìm ở đâu chứ?- Thế Anh ngẩn ngơ nhìn Quang Trường không hiểu ýMày...?Ý Tao nếu Mày thích Minh Châu thì đi tìm Minh Châu đi...không hối hận không kịp đó- Quang Trường bất lực với con người Thế Anh lúc hiểu chuyện lúc thì...Liệu Minh Châu còn thích Tao chứ?- Thế Anh chần chừ suy nghĩ nhìn Quang TrườngCứ thử đi không hối tiếc- Quang Trường vỗ vai Thế AnhĐược!- Thế Anh suy nghĩ rồi nhìn Thế Anh giọng nói chắc nịch...- ---------Ở một nơi nào đó....Cô bây giờ xinh đẹp hơn...Cô đã thành công hơn trở thành một bà chủ tự mở một quán ăn quy mô không lớn nhưng vừa đủ sang trọng đẹp quán ăn của Cô nổi tiếng khắp nơi với nhưng món ăn bình dị nhưng đặc biệt...nổi tiếng là món "Sủi Cảo" Cô đặt tất cả tình yêu của Mình vào đó vì một người...Chị Thảo Phương...Muộn vậy sao Chị còn chưa về sao?- Cô đang dọn dẹp quán ăn thì một Cậu nhóc lon ton chạy tớiChị xong việc rồi mới về chứ?- Cô vừa dọn dẹp vừa nhìn Cậu bé cườiCó cần em giúp Chị không?- Cậu bé lon ton chạy lại chỗ Cô cần dẻ lên lau bán giúp CôĐược rồi...Chị xong rồi đây!Chúng ta về nhà thôi- Cô thấy vậy thì không nỡ để cậu bé giúp mình làm việc nên làm nhanh rồi đi về cùng Cậu béCậu bé đó tên An là con của chủ nhà mà Cô thuê ở năm nay An mới 6 tuổi nhưng rất thông minh hiểu biết nhiều đặc biết rất yêu quý Cô coi Cô như Chị gái của Mình luôn giúp Cô mọi chuyện...Chị Thảo Phương...Sau này lớn lên Em nhất định sẽ lấy Chị về làm Vợ Em!- An vui vẻ nắm tay Cô lắc qua lắc lạiĐược...Chị đợi Em!- Cô chán nản gật đầu cười trừ nhìn An...Cô cũng chẳng bất ngờ gì nhiều với câu nói của An vì ngày nào An cũng nói vậy với Cô...nhưng lần đâu nghe thì có chút sững người nhưng lâu thì cũng quenThảo Phương...sao Em về muộn vậy?- Cô cùng An đang đi tới cổng nhà thì bị một người con trai chặn lạiLại là Anh?Tôi về muộn hay không liên quan Anh sao?- Cô khuôn mặt khó chịu nhìn người con trai đó Cô đã nhiều lần nói không muốn gặp người con trai này nữa nhưng người này vẫn cố chấp khiến Cô càng bực bộiChị ấy đã nói vậy sao Anh còn theo Chị ấy hả?Có tin tui đánh Anh không?- An khoanh tay trước ngực đứng trước Cô giọng nói đầy người lớn tay cũng dơ nắm đấm lênĐược rồi An kệ Anh ta đi chúng ta vào nhà thôi- Cô đi lên nắm tay An cùng đi về chẳng quan tâm tới người con trai đóThảo Phương...chẳng lẽ tình cảm Anh dành cho Em mấy năm nay không đủ chứng minh Anh thích Em nhiều lắm sao?- Người con trai đó lên tiếng giọng nói khàn khànXin lỗi...Tôi thích người khác rồi- Cô dửng dưng chẳng có chút động lòng nào với câu nói của người con trai đó rồi bỏ vào nhàNgười em thương là ai chứ?-Cậu con trai thở dài bất lực người này tên Khắc Phong năm nay 25 tuổi là người ở gần nơi Cô sống đầu tiên Cô cũng coi là bạn vì hay giúp đỡ nhiều việc nhưng dần dần cảm thấy Khắc Phong có tình cảm với mình nên cũng cách xa ra một chút vì trái tim Cô chẳng dung động thêm với ai ngoài Cậu nên không muốn làm những người khác đau lòng thất vọng....Chào Chị ạ- Cô cùng bé An đi vào nhà thì cúi chào người phụ nữ tầm 30 tuổi nhưng vẫn còn trẻ đẹpSao nay về muộn vậy Em?- Chị My đang dọn đồ ăn ra nhìn Cô cườiNhà hàng hôm nay bận một chút ạ!- Cô cùng Chị My dọn đồ ăn cùng nói chuyệnKhông phải đâu Mẹ Chị ấy lại gặp cái Anh hay đến giúp đỡ Chị ấy ở quán đó nên mới về muộn- An vừa ngồi ăn vừa nhí nhảnh nóiKhắc Phong sao?- Chị My nhìn Cô cườiVâng- Cô cũng chẳng biết nói gì chỉ gật đầu cho xongEm...Em không thích Cậu ấy sao?- Chị My lưỡng lự hỏi Cô vì Chị My thấy Khắc đối xủ với Cô rất tốt màEm có người mình thích rồi Chị!- Cô nhẹ nhàng buông lời rồi quay sang bàn ngồi nở nụ cười chua xótVậy người đó đâu?Tại sao Chị không thấy người đó bên cạnh Em chứ?- Chị My nghe vậy thì tò mòAnh ấy bận lắm- Cô cười trừ nhìn Chị MyBận?Bận thì cũng phải đến thăm Em một hai lần chứ?Sao Chị chẳng gặp người đó đến đây thăm Em dù gì Em ở đây cũng 2 năm rồi mà?- Chị My nghe vậy thì khó hiểu thắc mắcAnh ấy....thôi chúng ta ăn cơm đi Chị- Cô không biết phải giải thích với Chị My như nào?nói rằng Cô với Cậu không là gì chỉ còn Cô thích Cậu sao?Thảo Phương à...Nếu có gì khó nói nếu muốn Em có thể tâm sự với Chị còn nếu không muốn cũng sao?Nếu Em với Cậu ấy có khuất mắc hiểu lầm gì thì nên ngồi lại nói chuyện với nhau...Em nên hiểu rõ cảm xúc của mình nhớ chứ?- Ngồi ăn cơm Chị My gắp đồ ăn cho Cô vừa nóiVâng...- Cô cũng chỉ biết gật đầu trừ cho Chị My an lòng vì hai năm Cô thuê nhà ở đây Chị My lo lắng cho Cô rất nhiều điều như người Mẹ lo lắng cho Con gái mình vậy!- -------Sao nay gọi mọi người đến đây vậy?- Ngọc đến quán Thế Anh tò mòCó chuyện gì cần mọi người giúp đỡ sao?- Cậu cũng vừa hay đến quán Thế AnhCó chuyện quan trọng- Quang Trường khuôn mặt đầy nghiêm túcTớ sẽ sang Mĩ- Thế Anh trầm ngâm suy nghĩ rồi nóiKhụ...khụ...Sao gấp vậy?- Ngọc vừa hay uống được một ngụm đồ uống nghe vậy thì ho sặc sụaCó chuyện gì sao?- Cậu nghe vậy cũng lo lắng hỏiChỉ là...Tớ...Tớ muốn đi tìm Minh...Châu- Thế Anh lượng lự nói nhìn đám NgọcSuy nghĩ kỹ rồi chứ?Ở đó rộng rãi lắm Cậu sẽ mất nhiều ngày nếu không có số nhà hay địa điểm rõ ràng đó- Cậu nhìn Thế Anh lo lắng Cậu cũng sống ở đó rồi nên Cậu hiểu điều đó là không dễ dàng chút nàoMặc dù Tớ không thích Cô ta vì ngày trước Cô ta cứ bám lấy Minh Thiên...nhưng đó là hạnh phúc của Cậu...Tớ mong Cậu sẽ tìm đó nó- Ngọc ngại ngùng nói nhưng rồi khuôn mặt niềm nở nhìn Thế AnhBao giờ Cậu đi vậy?- Cậu lại hỏi Thế Anh thêm vì thấy Thế Anh đang suy nghĩ gì đóNgày mai 8 giờ sang Tớ sẽ bay- Thế Anh nhìn mọi người chắc chắnVậy mong Cậu sẽ tìm được Cô ấy- Cậu vỗ vai Thế Anh cho Thế Anh thêm động lựcTìm được thì phải mang Cô ấy về đây đó nha- Ngọc cũng cười nhìn Thế AnhVậy mai tụi Tao đưa Mày ra sân bay nhé- Quang Trường cũng vỗ vai Thế AnhĐược!Mọi người uống nước đi- Thế Anh gật đầu vui vẻ rồi mọi người cùng nhau nói chuyện chỉ là trong cái khung cảnh vui vẻ ngày chỉ thiếu Cô...Ở một nơi khác.....Bố...con muốn về Việt Nam- Minh Châu đang ngồi ăn cơm thì lưỡng lự nóiCon muốn khi nào đi- Bố Minh Châu nhìn Minh Châu hỏi ánh mắt ấm ápCon...đêm nay được không ạ?Con muốn về sáng mai Con sẽ đi thăm bố mẹ của Minh Thiên vì cũng đi lâu rồi Con chưa gọi điện hỏi thăm- Minh Châu nhìn Bố mình cười trừ khuôn mặt có chút buồn nhưng chẳng biết vì saoĐược...Vậy Bố chuẩn bị vé cho Con- Bố Minh Châu xoa đầu Minh Châu cườiVâng!Bố ăn đi Bố- Minh Châu gật đầu vui vẻVà ăn xong Cô đã nhanh chóng dọn đồ đạc để chuẩn bị lên máy bay đi về...(vì thời gian hai nước cách nhau 13 tiếng...nơi Thế Anh vẫn còn ban ngày còn nơi Minh Châu là ban đêm)....Nhưng giờ bay của Minh Châu và Thế Anh có thể trùng không?khi một người bay đi một người bay về chứ?- ---------Đi cẩn thận nhé- Đám Ngọc đưa Cậu ra sân bayĐược rồi mọi người về đi...Tớ sẽ sớm quay về mà- Thế Anh cười trừ nhìn đám Ngọc vì thấy khuôn mặt ai cũng đang có chút buồnKhi nào về thì nhớ gọi điện cho tụi này nhé- Cậu vỗ Thế Anh cườiĐược...Đi nha- Thế Anh cười vui vẻ tạm biệt đám Ngọc rồi nhanh chóng đi vào làm thủ tục để chuẩn bị lên máy bay5 phút sau....Sau thời gian chờ đợi thì cũng đến giờ Thế Anh lên máy bay tâm trạng có chút bối hồ lo lắng điều gì đó hiện rõ trên mặt Thế Anh... nhưng cũng chẳng suy nghĩ nhiều mà cầm hành lý lên máy bayTrong thời gian Thế Anh bước vào cửa kiểm soát thì cũng là lúc Minh Châu cũng trở về...nhưng không chạm mặt nhau vì mỗi người đi một cửa liệu Thế Anh có biết chuyện này sớm hơn một chút trước khi lên máy bay không?Đó...đó...không phải Minh...Châu sao?- Ngọc định mở cửa vào xe thì vô tình nhìn thấy ai đó dáng người giống Minh Châu nên bất ngờ ấp úng nóiMinh Châu sao?...không phải Cô ấy đang ở Mỹ mà-Quang Trường vừa nói vừa nhìn theo hướng Ngọc chỉ...Là Cô ấy...nhưng sao Cô ấy...- Cậu cũng nhìn theo Ngọc cũng bất ngờ Cậu cũng quen biết Minh Châu khoảng thời gian cũng không ngắn nên có thể nhận ra đượcVậy...Thế Anh...- Ngọc nghe vậy ngơ ngác nhìn Quang Trường rồi quay sang nhìn CậuMau gọi cho Cậu ấy đi- Cậu cũng chẳng biết phải làm saoMinh Châu- Ngọc cùng Cậu chạy tới chỗ Minh Châu coi như là để giữ người lại.....- Minh Châu nghe tiếng gọi thì quay sang nhìn ngẩn ngơ không nói lên lời"Thế Anh...bắt máy đi"- Quang Trường vội lấy điện thoại gọi cho Thế Anh nhưng chuông thì reo nhưng chẳng thấy ai bắt máy cả".........Alo...sao thế?"- Mãi hồi sau lúc Thế Anh vừa hay bước chân lên máy bay vừa ngồi xuống thì điện thoại reo mãi nên mới bắt máy"Minh...Minh....Minh Châu trở về rồi...Mày không cần đi sang đó nữa đâu..."- Quang Trường nghe giọng Thế Anh thì vội vàng nói"Sao cơ...Được...để Tao xem như nào Tao lỡ lên máy bay rồi"- Thế Anh nghe vậy có chút gì đó vui mừng nhưng có chút gì đó lo lắng"Nhanh lên...Tao giữ Minh Châu lại cho Mày"- Quang Trường nói nhanh rồi tắt máy đi lại chỗ Minh ChâuMấy người sao lạo ở đây?- Minh Châu bây giờ mới lên tiếng nói chuyện khuôn mặt khó hiểuEm về sao không báo với mọi người ở đây ra đón chứ?- Cậu lấy đại lý do mà hỏiTôi...Tôi không muốn làm phiền mọi người- Minh Châu cười trừ nhìn Cậu...Minh Châu bây giờ cũng 24 tuổi rồi cũng trưởng thành hơn càng ngày càng sắc sảo hơn cũng chẳng còn cảm xúc gì với Cậu còn Thế Anh thì...Vì vậy khi nhìn vào ánh mắt Cậu Minh Châu cũng chẳng còn dung động...Minh Châu...Cô về sao không nói với Thế Anh chứ?- Quang Trường chạy lại thở hổn hển nóiNói với Anh ấy?Nói làm gì chứ?- Minh Châu nghe vậy thì cười khó hiểu hai người có là gì đâu mà phải nói với Thế Anh chứ?Nhưng Cậu ấy lỡ...lỡ đến Mĩ tìm Cậu rồi...- Ngọc lưỡng lự nói nhìn Minh Châu....Vậy là không có duyên rồi...Tôi có việc phải đi trước rồi- Minh Châu chỉ cười trừ rồi bỏ đi trước vài giọt nước mắt chảy ra tại sao bây giờ Anh mới đi tìm Minh Châu chứ?muộn rồi bây giờ cũng chẳng có duyên đó thôi...Thế Anh Cậu ấy sao rồi?- Cậu thở dài nhìn sang Quang TrườngCậu ấy nói sẽ tìm cách để không bay sang đó nữa- Quang Trường cũng khuôn mặt ủ rũ nhìn CậuMinh Châu...Cô ấy đâu rồi- Một hồi sau Thế Anh mới đi ra vội vàngCô ấy bỏ đi rồi nghe nói có chuyện gì đó quan trọng rồi- Quang Trường đi lại gần chỗ Thế Anh.......Cô ấy sẽ đến tìm Cậu mà...chúng ta về đi- Ngọc đi lại nắm tay Thế Anh an ủi khi mặt Thế Anh đang buồn bã hiện rõ raĐược!Vậy về quán của Tớ đi- Thế Anh cũng gật đầu mà đi về rồi để đám Ngọc an lòng nhất định sẽ tìm Minh Châu sau...(15 phút trước....)Cô nhân viên có thể làm phiền Cô cho Tôi trở lại sân bay được chứ?- Thế Anh vừa vội vàng vừa khó xử mà đi đến trước cánh cửa đang đón hành khách lên mà nóiKhông được đâu Anh...Anh cũng đã lên máy bay rồi với lại máy bay chuẩn bị cất cánh rồi đó...- Cô nhân viên tỏ vẻ khó xử nhìn Thế AnhTôi thực sự rất gấp...Nếu lần này mà không kịp gặp Cô ấy là Tôi sẽ mất Cô ấy đó!Tôi mong Cô giúp Tôi được chứ?- Thế Anh khó xử cầu xin Cô nhân viênNhưng...Nếu Anh rời đi thì tiền vé máy bay chúng Tôi không gửi trả lại cho Anh được đâu...- Cô nhân viên khó xử nhìn Thế Anh vì ở đây cũng có quy định riêng của họ...Không sao...chỉ cần Cô cho Tôi quay lại cửa sân bay là được rồi- Thế Anh nghe vậy thì khuôn mặt rạng rỡVậy Anh đi đi chẳng máy bay sắp cất cánh rồi!Chúc Anh thành công nhé- Cô nhân viên cũng miễn cưỡng đồng ý với Thế Anh rồi nở nụ cười động viên Thế Anh.Thế Anh nghe vậy chỉ kịp gật đầu rồi rời đi một cách nhanh chóng...- ------Minh Châu?Cháu về rồi sao?Sao không nói Cô Chú ra đón- Minh Châu rời sân bay về thì đi tới nhà Cậu để thăm Bố Mẹ CậuDạ Cháu mới về ạ!Cháu khồn muốn làm phiền Cô Chú- Minh Châu cười lễ phép nhìn Mẹ CậuCháu vào nhà ngồi đi- Mẹ Cậu vui vẻ nắm tay Minh Châu vào nhà........chuyện đó...lần đó Cháu xin lỗi Bác nếu lần đó Cháu biết Bác không khỏe Cháu đã đưa Bác tới viện trước rồi mới đi làm việc của Mình...như vậy Bác sẽ không xảy ra chuyện như lần đó- Minh Châu ngồi xuống sofa nhìn Mẹ Cậu khó xử nếu lần đó Minh Châu kịp đưa Mẹ Cậu tới thì sẽ không xảy ra nhiều chuyện như vậy...Cháu đừng tự trách bản thân mình nữa lỗi cũng do Bác nên mới xảy ra nhiều chuyện như vậy...mới khiến Thảo Phương bỏ đi- Mẹ Cậu vừa nói khuôn mặt trầm xuốngThảo Phương...Cô ấy chưa quay về ạ?- Minh Châu nghe vậy thì tò mòHai năm rồi...con bé vẫn không liên lạc lại với mọi người...- Mẹ Cậu càng nói càng cảm thấy có lỗiKhông sao đâu Bác Cô ấy sẽ sớm trở về thôi- Minh Châu nắm tay Mẹ Cậu an ủiSao Em lại tới đây?- Cậu hôm nay không đến nhà hàng đưa Thế Anh về quán xong thì quay về nhàEm tới thăm Bác- Minh Châu cười trừ nhìn CậuKhông đến tìm Thế Anh sao?- Cậu ngồi xuống sofa vừa rót nước vừa nóiKhông có gì để tìm Anh ấy cả?- Minh Châu cười chua xót"Minh Châu đang ở nhà Tớ có gì Cậu tới tìm Cô ấy đi"- Cậu nghe Minh Châu nói vậy thì chẳng biết nói như nào chỉ biết gửi tin nhắn cho Thế Anh biết còn mọi chuyện ra sao thì để Thế Anh tự giải quyết...Anh...vẫn còn tìm Thảo Phương chứ?- Minh Châu lưỡng lự hỏi CậuCòn chứ?Em hỏi vậy là sao?Định tiếp cận Anh lần nữa khi không có Cô ấy ở đây à?- Cậu cười trêu đùa Minh Châu nhưng khi nghe Minh Châu hỏi vậy có chút đau lòngEm...Ai thèm tiếp cận Anh chứ?- Minh Châu ngỡ ngàng từ trước tới giờ Minh Châu chưa được Cậu nói chuyện trêu đùa như vậy bao giờ cảỒ...- Thế Anh vẫn cười nhìn Minh ChâuCháu ở đây ăn cơm với gia đình Bác nhé- Mẹ Cậu nghe hai người nói chuyện vậy thì cười nhìn Minh ChâuDạ...để khi khác ạ!Cháu có việc cần làm rồi ạ- Minh Châu ngại ngùng nhìn Mẹ CậuĐi gặp Thế Anh à?- Cậu trêu đùa Minh ChâuKhông có chuyện đó đâu!Cháu xin phép Bác Cháu đi trước ạ!- Minh Châu lườm Cậu rồi quay sang nhìn Mẹ Cậu cười tạm biệt rồi đi vềMinh Châu cười vui vẻ đi ra ngoài cửa Minh Châu không nghĩ sẽ có ngày mình với Cậu có thể vui vẻ như vậy?Nếu Minh Châu từ bỏ Cậu sớm hơn chắc mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn không?..........- Minh Châu bước ra khỏi cổng thì nụ cười trên môi tắt hẳnEm về sao không nói trước với Anh?- Sau khi nhận được tin nhắn của Cậu Thế Anh đã vội vàng đi tới nhưng chỉ không dám đi vào nhà mà ở ngoài đợi Minh ChâuChúng ta có quan hệ gì sao?Sao Tôi phải nói trước với Anh?- Đầu óc Minh Châu trống rỗng không phải Thế Anh bay sang Mĩ rồi sao?Sao lại ở đây?khiến Minh Châu phải cố tỏ ra lạnh lùng nhìn Thế AnhAnh...Chúng ta nói chuyện được chứ?- Thế Anh nghe vậy bối rối không biết phải nói như nào với Minh ChâuĐược thôi!- Minh Châu cũng gật đầu bình thản Minh Châu cũng muốn biết Thế Anh còn gì muốn nói với mình chứ?Trong quán cafe Thế Anh ngồi đối diện Minh Châu cả hai không nói với nhau câu nào có chút lo lắng điều gì đó.Bên ngoài cửa sổ bằng kính trong suốt cảnh vậy không ngừng thay đổi cả thành phồ nhộn nhịp xe cộ người người đi lại...dường như mọi vật đang thay đổi chỉ có duy nhất người ngồi đối diện mình vẫn mãi như vậy...Có chuyện gì nói đi?Tôi bận lắm- Minh Châu rời đôi mắt nhìn Thế Anh mà nhìn xuống li cafe cười nham nhởAnh...Dạo này Em vẫn khỏe chứ?- Thế Anh gập ngừng không biết phải nói như nào nên lảng sang truyện khácTôi vẫn ổn- Minh Châu nhìn Thế Anh ánh mắt có chút thất vọng vì nghĩ Thế Anh sẽ nói chuyện gì đó quan trọng hơn một chútNghe Minh Châu nói vậy cả hai lại rơi vào trạng thái im lặng không khí ngột ngạt đến mức khó tả trong khi thỉnh thoảng Minh Châu liếc nhìn Thế Anh thì ánh mắt Thế Anh chỉ nhìn đi đâu đó xa xăm nhưng chứa đầy muộn phiềnNếu không còn gì Tôi về trước- Minh Châu khó chịu đến mức bực bội mà bỏ điChúng ta...chúng ta bắt đầu lại được chứ?Có thể cho Anh một cơ hội được không?- Thế Anh cũng đứng dậy ngay khi Minh Châu rời đi giọng nói có chút lo lắngChúng ta có gì để bắt đầu lại sao?- Minh Châu nghe vậy thì quay lại nhìn Thế Anh ánh mắt đầy cảm động Minh Châu cũng vì muốn được nghe nhưng câu nói của Thế Anh mà mới trở về khi nghe vậy chỉ muốn chạy sang ôm Thế Anh một cách ấm áp nhưng chẳng hiểu sao lại phải nói dối lòng?Nói rồi bỏ đi một cách vội vàng Minh Châu sợ bản thân không kìm lòng được mà khóc trước mặt Thế Anh vì nhưng câu nói đó!Thế Anh đứng thẫn thờ nhìn Minh Châu rời đi khi nghe Minh Châu nói một cách thản nhiên như vậy bản thân chẳng hiểu sao bị cái gì đó chặn ở cổ muốn nói gì đó cũng không được cái cảm giác bất lực trước mọi chuyện....- ----------Chào Chị Em đi làm ạ!- Sáng hơn 7h Cô chuẩn bị quần áo mọi thứ rồi đi xuống bàn uống cốc sữa nóng Chị My chuẩn bị cho Cô rồi tạm biệt Chị My đi đến nhà hàngNếu khó khăn thì gọi cho Chị nhé- Chị My đang ngồi ăn sáng nhìn Cô cườiVâng- Cô cười vui vẻ nhìn Chị rồi rời điƠ...Thảo...- Cô rời đi trong khi quên mang điện thoại nên Chị My gọi theo Cô nhưng Cô đã đi xa mất rồiỞ một nơi nọ...Cậu vẫn tìm Thảo Phương sao?- Ngọc vừa đến quán Thế Anh thì Cậu cũng đi tớiTớ sẽ không bỏ cuộc!- Cậu cười ánh mắt đầy khẳng địnhTớ nghe Hoàng nói lần trước Thảo Phương có gọi cho Hoàng!Sao Cậu không hỏi Hoàng số điện thoại rồi gọi lại cho Thảo Phương xem- Ngọc suy nghĩ rồi nhìn CậuTớ gọi nhiều lần rồi nhưng đều từ chối hoặc không ai nghe máy- Cậu nhìn Ngọc khuôn mặt buồn rầuCậu cứ gọi nhiều vào biết đâu lại có người nghe máy!Hay Cậu gọi thử đi- Ngọc nhìn Cậu động viênVậy để Tớ thử- Cậu cũng gật đầu nghe theo lời Ngọc lấy máy ra gọi vào số Cô"....chẳng cần một ai nữa bất kể ai cũng dư thừa.....một mình từng khóc dưới mưa nén cơn đau vào từng hơi thở...."Sao rồi?- Ngọc hồi hộp nhìn Cậu.....- Cậu chỉ lắc đầu nhìn NgọcAlo!Ai thế?- Chị My đang dọn dẹp nhà cửa thì thấy điện thoại Cô cứ reo mãi khi nhìn thì là số lạ nên nghe máy trong tò mòAlo!Thảo Phương Mày đang ở đâu đó?- Ngọc thấy Cậu đang thẫn thờ khi có người nghe máy nên vội giật lấy điện thoạiThảo Phương sao?Cô là ai vậy?- Chị My nghe có người gọi tên Cô biết là người quen của Cô nhưng vẫn phải hỏi rõ ràngDạ...Em là bạn Cô ấy!Cho Em hỏi Cô ấy có ở đó không ạ?- Ngọc nghe giọng có vẻ lớn tuổi hơn Mình nên có chút ngại ngùng mà nóiThảo Phương đi làm rồi- Chị My nghe vậy cũng trả lời chân thậtLàm ở đâu vậy ạ?- Ngọc nghe vậy thì cố vặn hỏiỞ thôn X thành phố T!Hiện tại đang có một nhà hàng nhỏ Thảo Phương đang làm việc ở đó- Chị My khuôn mặt niềm nở nói Chị cũng muốn Cô sẽ có bạn bè đến chơi hay người Cô thích đến tìm vì 2 năm ở đây Cô chẳng đi đâu chơi với ai cả chỉ thỉnh thoảng Chị My muốn ra ngoài thì Cô mới chịu điVâng!Em cảm ơn Chị ạ- Ngọc nghe vậy thì cảm ơn Chị My rối rít rồi tắt máy nhìn sang khuôn mặt Cậu đang tò mòSao rồi?- Cậu vừa mơ hồ vừa nhìn NgọcỞ thôn X thành phố T!Mọi chuyện còn lại là tùy Cậu xử lý đó- Ngọc nhìn Câu cườiTớ biết rồi!Tớ đi đây bảo mọi người hẹn mọi người khi khác nhé- Cậu nghe vội vàng đứng dậy mà đi ra xe khuôn mặt vui vẻ cuối cùng Cậu cũng có thể tìm thấy Cô...Minh Thiên đâu rồi- Cả đám Cô có cả Hoàng đến hết rồi nhưng chẳng thấy Cậu đâu cảĐi tìm Thảo Phương rồi- Ngọc vui vẻ nóiCó tin tức rồi sao?- Thế Anh nhìn Ngọc vui vẻMày nói cho hết câu đang nói lại dừng lại- Quang Trường hồi hộp nhưng vẫn nhìn Ngọc tức giậnMày...!ở thôn X thành phố T cũng có vẻ xa ở đây lắm- Ngọc định ném quả nho về phía Quang Trường nhưng lạu bỏ xuống nhã nhạn nóiVậy chúng ta có cần đến đó không?- Quang Trường lên tiếngKhông cần đâu!Cậu ấy sẽ đưa Thảo Phương về- Hoàng suy nghĩ rồi lên tiếng Hoàng tin Cậu sẽ khiến Thảo Phương quay vềVâng!Thế Anh chuyện của Cậu...- Ngọc nghe Hoàng nói vậy thì vui vẻ gật đầu rồi nhìn sang Thế Anh mà tò mò hỏiThế Anh chỉ thở dài rồi nhìn mọi người kể hết mọi chuyện ra cho mọi người nghe!Tâm trạng có chút gì đó bất lực về mọi chuyện- -----Sao khi Cậu đến nơi của Cô thì cũng sắp chiều tối.Cậu đi tìm nơi Cô đang làm việc vì cũng nghe nói Cô dad làm bà chủ của quán ăn nổi tiếng ở đó nên cũng hỏi thăm rồi đi tìm Cô.Tìm khắp nơi Cậu mới nhìn thấy bóng dáng Cô đang chăm chú làm việc khiến Cậu đầy đau lòng mà đi tới quán của CôChào....- Cô đang dọn dẹp thì ngẩng lên nở nụ cười chào đón nhưng nụ cười chưa nở ra thì khuôn mặt đã bất ngờ nhìn CậuCậu cũng không nói lên lời ánh mắt cứ nhìn Cô,bốn mắt nhìn nhau!Cậu cũng nhìn rõ rằng Cô cũng đã trưởng thành hơn xinh đẹp hơn mọi thứ đều thay đổi chỉ có ánh mắt của Cô là chẳng thay đổi chút nào vẫn ấm áp như trước mỗi khi nhìn Cậu...Anh tới đây làm gì?- Cô vội tránh ánh mắt Cậu mà nhìn đi chỗ khácĐến đưa Em về!- Cậu cười đi gần lại chỗ CôTôi không muốn về- Cô nghe vậy thì vội rời đi chỗ khác Cô đợi câu nói này lâu rồi nhưng bây giờ nghe vậy thì gì đó lo sợMọi chuyện ổn thỏa hết rồi!Em còn chưa muốn quay về sao?Chuyện lần đó Anh thực sự xin lỗi Em...Làm Em phải buồn nhiều rồi!Quay về cùng Anh được chứ?- Cậu đi lại ôm Cô từ phía sau tựa cằm vào vai Cô giọng khàn khàn nói rồi vài giọt nước mắt Cậu chảy ra cảm nhận rõ Cậu đã kìm nén cảm xúc của mình lâu lắm rồi...Em...- Cô cảm nhận rõ tâm trạng của Cô từ giọng nói đến những hành động Cậu ôm Cô chặt đến mức chỉ sợ buông ra Cô sẽ rời xa Cậu...Cô cũng cảm thấy đây tội lỗi Cô cũng chẳng nhớ rõ bản thân từ bao giờ lại chưa bị đau lòng như vậy...Cậu xoay người Cô lại hôn lên đôi môi đang ấp úng nói từng lời ra của Cô...Đôi môi đang run run của Cô bất giác chẳng làm gì được ánh mắt Cô đến tay chân Cô cừng đờ Cô chưa từng bị bất ngờ như vậy!Chỉ biết đáp trả lại cái hôn của Cậu một cách chọn vẹnThảo Phương...Anh có...- Khắc Phong đi tới chưa bước vào tới cửa đã gọi tên Cô nhưng lúc bước vào nhìn thấy cảnh tượng đó muốn quay đầu rời đi cũng chẳng đượcCô nghe có người thì bất giác ẩn Cậu ra xa mình khuôn mặt đó ửng vì ngại ngùngCó chuyện gì vậy?- Cô nhìn Khắc Minh khó xử hỏiÀ không có gì?Anh nhớ còn chuyện khác cần làm ha người cứ tự nhiên- Khắc Phong cười khổ mà lắc đầu bỏ đi,Khắc Phong định rủ Cô đi chơi đâu đó đi xem phim để Cô bớt cái khoảng cách với mình nhưng hình như đến không đúng lúc chỉ biết quay đầu mà bỏ điAnh cười cái gì?- Cô nhìn Khắc Phong bỏ đi thì có chút tội lỗi nhìn sang Cậu khuôn đang niềm nởNgười đó là ai vậy?- Cậu không đáp trả câu hỏi của Cô mà đi lại ôm Cô hỏi Cậu nhìn rõ trong ánh mắt Khắc Phong có tình cảm với CôLiên quan tới Anh sao?- Cô quay sang nhìn Cậu ánh mắt trêu đùaLiên quan chứ Em là người yêu của Anh chuyện gì liên quan tới Em đều là chuyện của Anh- Cậu véo mà Cô cườiAi là người yêu của Anh?Mà Anh sao biết Em ở đây?- Cô lườm Cậu rồi cũng tỏ vẻ thắc mắcAnh gọi cho Em rồi có ai đó nghe máy rồi nói Em ở đây- Cậu cười nhìn CôChị My sao?- Cô cũng nhớ ra Cô quên điện thoại ở nhà vậy chỉ có Chị My nói ra cho Cậu biết thôiChắc vậy!- Cậu cũng chẳng biết người Cô nói là ai chỉ gật đầu cho có rồi lại ôm Cô vào lòngMẹ Anh...- Cô bất chợt nhìn Cậu lưỡng lự nóiMẹ Anh từ khi biết Em bỏ đi cũng thật bản thân có lỗi bây giờ đều mong Em quay về!Cả đám Ngọc nữa đều mong Em quay về- Cậu xoa đầu Cô,Cậu cũng muốn Cô quay trở về...Nhưng...- Cô nghe vậy thì không biết nói saoThảo Phương...Em...- Chị My sau khi nói cho Ngọc biết nơi Cô ở và làm việc thì cũng sắp xếp nhà cửa nấu đồ ăn cũng sắp tối rồi thì đi đến chỗ Cô làm việc một phần muốn giúp Cô dọn dẹp để Cô về sớm một phần muốn nói cho Cô biết mọi chuyện nhưng không ngờ gặp cảnh Cô đang nhìn Cậu ấm ápDạ!Sao Chị lại đến đây vậy?- Cô nghe vậy khuôn mặt đỏ ửng lơ Cậu mà đi tới chỗ của Chị MyChị đến giúp em thu dọn đồ rồi về sớm tại ngày nào cũng thấy Em về muộn nên muốn Em thư dãn chút!- Chị My bối rối nhìn Cô cười trừChào Chị ạ!- Cậu cũng đi gần tới chỗ Cô mà chào hỏi Chị MyChào Em- Chị My cũng cười nhìn Cậu ánh mắt cũng đầy trìu mến như dành cho Cô vậy!Chị My coi Cô như em gái mình vậy nên khi nhìn thấy Cô tìm thấy hạnh phúc của mình thì cũng cảm thấy hạnh phúc thay CôĐây là Minh Thiên...- Cô chỉ nói tên Cậu cho Chị biết chứ chẳng biết nói như nào về thân phận của Cậu với Chị bây giờ Cô cũng chẳng biết phải làm sao cảEm là người yêu của Thảo Phương- Cậu chẳng ngại ngầng gì đi lại khoác vai Cô thấy tình cảm như để khẳng định Cô là người của Cô vậyThảo Phương...sắp tối rồi dọn đồ đi rồi về nhà ăn cơm!Nếu Em không ngại thì về cùng Thảo Phương thể nhé- Chị My nhìn sang Cậu cườiAnh ấy...- Cô định từ chối ý của Chị MyDạ được ạ- Chưa để Cô từ chối thì Cậu đã lên tiếng đồng ý thay CôVậy chúng ta về thôi- Chị My cũng cười rồi nhìn CôVâng- Cô lườm Cậu rồi nhìn sang chị My cười trừ- --------Sao lại là Anh?- Minh Châu đang ở trong nhà đi ra thì thấy Thế Anh đang đợi ở cửa nhàAnh đến tìm Em- Thế Anh đi lại nhìn Minh Châu chỉ cười nhạt rồi thôiKhông phải hôm qua chúng ta nói hết mọi chuyện rồi sao?- Minh Châu nhìn Thế Anh ánh mắt lạnh lùng nhưng trong lòng thì lại đang dung độngKhông thể cho Anh một cơ hội nữa sao?- Lần nào cũng thế Minh Châu chỉ nói mấy câu rồi lại bỏ đi chưa kịp để Thế Anh điều chỉnh được tâm trạng vội nắm lấy tay Minh ChâuKhông thể!Hai năm trước sao Anh không đi tìm Tôi?Sao đến bây giờ Anh mới đi tìm Tôi chứ hả?Anh có biết ở bên đó cuộc sống của Tôi không có Anh nó tệ nhàm chán như thế nào không hả?- Minh Châu bực bội đến nỗi vừa nói vừa rơi nước mắt quay lại nhìn Thế Anh,Minh Châu thực sự không thể kìm nén nổi cảm xúc của Mình nữa rồi....Anh...Anh xin lỗi- Thế Anh không biết phải làm sao khi thấy Minh Châu khóc chỉ biết luống cuống mà nắm lấy tay Minh ChâuXin lỗi còn có tác dụng sao?- Minh Châu rút lại bàn tay của Mình nhìn Thế Anh đau lòngCho Anh một cơ hội đi!Anh sẽ không làm Em phải đau lòng như vậy nữa được không?- Thế Anh thật sự bất lực khi nhìn thấy Minh Châu khóc trong đều khó chịu...Em định đi đâu vậy?- Thấy Minh Châu không trả lời mà rời đi nên Thế Anh đi lại chặn đườngĐến quán của Anh...Em nhớ khi Em đi Anh còn chưa thanh toán hết tiền lương cho Em thì phải?- Minh Châu khuôn mặt đùa cợt nhìn Thế Anh...Thế Anh nghe vậy thì cười vui vẻ đi lại đi cùng Cô tới quán của MìnhỞ nơi Cô....Người này là ai vậy Chị Thảo Phương?- Khi Cô cùng Cậu về nhà An thấy vậy đi lại nắm tay CôĐây là người yêu Chị!Người Chị từng nói với Em đó- Cô suy nghĩ rồi mới nói với An khuôn mặt vui vẻChị không chờ Em nữa sao?- An nắm tay Cô hờn dỗiNgoan lớn lên Chị đợi Em- Cô vuốt hai mà An đang phụng phịu giận dỗiĐược rồi An vào bàn ngồi ăn cơm đi con- Chị My khó xử nhìn Cậu rồi nhìn sang An nghiêm khắcAn nghe vậy thì nghe lời đi lại bàn ngồi Cô cùng Cậu cũng đi lại ngồi cả nhà cùng nhau ngồi ăn cơm vui vẻ nói chuyện....20 phút sau....Cậu ấy đến đón Em về sao?- Cô cùng Chị My rửa bát Chị My nhẹ nhàng nói có chút buồnEm...Em chưa nghĩ đến- Cô nhìn Chii My cười trừ Cô cũng chưa nghĩ đến điều đó nhưng khi Chị My hỏi vậy lại có chút đau lòng khồn muốn rời xa nơi nàyNếu Anh dám bắt nạt Chị ấy Em sẽ không để yên cho Anh đâu- Cậu cùng An ngồi ngoài sofa chơi trò chơi thấy An cứ nhìn về bóng lưng Cô nên lên tiếng đe dọaĐược rồi sẽ không có chuyện đó đâu- Cậu gật đầu rồi nhìn An cười trừ rồi lại tiếp tục chơi trò chơiAn đi ngủ đi con- Cả nhà cùng nhau nói chuyện hơn 9 Chị My lên tiếng nhắc An đi ngủVâng ạ- An nghe vậy gật đầu rồi đi lên phòngMinh Thiên...cũng muộn rồi Em ở tạm đây một hôm nhé- Chị My cười rồi đưa cho Cậu chìa khóa phòng dù sao ở chỗ Chị vẫn còn phòng trốngVâng!Em cảm ơn Chị- Cậu cười rồi nhận lấy chìa khóa phòng của mìnhCũng muộn rồi hai đứa đi ngủ đi- Chị thấy Cô nãy giờ im lặng nên lên tiếngVâng Chị ngủ ngon- Cô nghe vậy thì vội chạy về phòng hôm nay Cô có nhiều chuyện phải suy nghĩ nên muốn bình tâm một chútVậy Em cũng đi ngủ đây ạ!Chị ngủ ngon- Cậu cũng tạm biệt Chị My mà nhanh chóng rời đi theo CôKhông được vào phòng Em- Cô thấy Cậu đi lên đang đi về phía mình thì ánh mắt đe dọaTại sao chứ?Chúng ta không thể nói chuyện được sao?- Cậu nhìn Cô cười trừ khuôn mặt có chút nham hiểmKhông được!Có gì nói sau bây giờ Em chỉ muốn đi tắm rồi ngủ thôi- Cô nói nhanh rồi đóng cửa lạiCậu nghe vậy chỉ nhếch môi cười nham cứ đi lại quanh phòng Cô một lúc lâu mới mở cửa đi vào phòng Cô nhưng không ngờ đã chốt cửa lại nên không có cách nào vào phòng Cô cả...Chị My...Chị có thể cho Em....mượn chía khóa phòng của Thảo Phương được không ạ?- Cậu ngại ngùng bối rối đi xuống nhà khi thấy Chị My cũng đang đi ngủ mà ngãi đầu nóiCó chuyện gì sao?- Chị My nhìn Cậu trêu trọcEm...Em chỉ muốn nói chuyện với Cô ấy nhưng Cô ấy lại khóa chốt cửa nên không vào nói chuyện với Cô ấy được- Cậu tỏ rõ vẻ ngại ngùng trên khuôn mặtĐược rồi...đây...- Chị My cũng hiểu rõ Cậu muốn làm gì nhưng cũng chỉ gật đầu trừ rồi lấy chìa khóa phòng đưa cho Cậu...Chị cũng hiểu cặp đôi lâu không gặp nhau ai lại ngủ tách rời chứ?cốc...cốc....cốc.....Anh còn chưa ngủ đến phòng Em làm gì?- Cô vừa bước ra khỏi nhà tắm có tiếng gõ cửa nên đi lạiAnh muốn nói chút chuyện với Em- Cậu thấy Cô mở cửa thì cười trừ nói...nếu Cậu biết trước Cô sẽ mở cửa thì đã không xuống gặp Chị My mượn chìa khóa rồi hazzz.....Được!Vào trong đi- Cô nghe vậy cũng chỉ gật đầu rồi để Cậu đi vàoAnh làm gì vậy hả?- Cô chưa kịp bước vào trong ngồi thì đã bị Cậu áp sát vào tường khiến Cô hoảng loạnLàm gì sao?Hôm nay Anh phải trừng phạt Em...Em dám ở trước mặt Anh mà cười nói vui vẻ với một đứa trẻ như vậy sao?- Cậu giữ chắc hai tay Cô để lên đỉnh đầu mà nóiAnh còn so sánh với một đứa trẻ sao?- Cô nhìn Cậu bực mìnhNếu không cần lý do đó!Em là đang câu dẫn Anh- Cậu cười nham hiểm càng áp sát mặt CôAnh nói gì vậy hả?- Cô càng khó hiểu nhìn CậuEm cũng biết rõ chúng ta xa nhau lâu vậy...khi Anh đến phòng Em Em còn mặc chiếc váy ngủ mỏng manh không phải câu dẫn Anh thì là gì?- Cậu giọng càng tà mị nhìn CôAnh...-Cô chưa kịp phản kháng thì Cậu đã hôn lên đôi môi quyến rũ của Cô đôi tay giữ chắt tay Cô cũng buông lỏng ra mà ôm eo Cô thật chặt Cô cũng có chút giật mình nhưng cũng đáp trả lại nụ hôn của Cậu mãnh liệtAnh....- Cô lại thêm một lần nữa hốt hoảngCậu không ôm eo Cô cũng chẳng ép Cô vào tường mà ôm Cô đặt lên giường một cách nhanh chóng ép người mình lên người Cô khiến khuôn mặt Cô đỏ ửng(H+ nhẹ ^_^!Ai chưa đủ 18+ thì nên lướt nhanh nhes ^_^)Anh là đồ biến thái- Cô có chút ngại ngùng vừa đầm vào ngực CậuAnh chỉ thích biến thái với Em thôi!- Cậu cười tà mịRồi lại áp môi mình lên môi Cô dần dần rồi đôi môi Cô mà hôn xuống xương quai xanh của Cô.Bàn tay chẳng giữ im là tìm đến khóa váy của Cô tháo bỏ chiếc của Cô ra chẳng mấy chốc da thịt hai người áp sát vào nhau khiến Cô chỉ biết ôm mặt ngại ngùngCậu hôn lên xương quai xanh của Cô rồi hôn lên vành tai đang nỏng đỏ ửng lên bàn tay sờ vào những vòng eo mượt mà của Cô bàn tay mê mẩn ử vòng em của Cô đôi môi vẫn áp lên môi của Cô...Cô ôm lấy cổ Cậu đáp trả lại những nụ hôn đằm thắm mà Cậu dành cho Mình cũng cảm thấy hạnhAnh sẽ nhẹ nhàng...được chứ?- Sự kìn nén của Cậu cũng không được nữa nhìn lên khuôn mặt Cô mà nói...Cô nghe vậy không biết nên phải trả lời sao chỉ hôn lên môi Cậu coi như là đồng ý cho Cậu lần đầu của Cô!Vì Cô yêu Cậu hết cuộc đời nên chẳng có chút gì hối hận cả...Cậu nghe vậy thì không kìm nỗi mà đâm sâu vào trong Cô khiến Cô rên nhẹ có chút giật mình có chút đau khiến nước mắt chảy ra nhưng cũng chẳng làm Cô hối hận.Cả hai cùng mân man đến hết đêm đó trong ướt át nhưng cả hai đều cảm thấy hạnh phúcNgày mai Em sẽ quay về cùng Anh chứ?- Cô nằm trong vòng tay ấm áp của CậuEm....- Cô nghe vậy thì không biết nói sao Cô chưa suy nghĩ tớiNgọc sắp kết hôn rồi đó- Cậu nhẹ nhàng vén vài sợi tóc của Cô gọn lạiThật sao?- Cô nghe vậy thì vui vẻHọ còn đợi Em về!Quang Trường cũng đợi Em về sẽ làm đám cưới- Cậu hôn lên đôi môi của Cậu rồi lại nóiEm sẽ suy nghĩ- Cô hôn lên môi Cậu rồi cả hai say vào giấc ngủ...- -------Sao Em dậy sớm thế?- Chị My đang đi ở dưới nhà chuẩn bị đồ ăn sáng thì thấy Cô đi xuống nên nhìn theo CôHôm nay Em nghỉ không bán đồ ăn Em muốn nghỉ ngơi- Cô bước chân mệt mỏi đi tới chỗ Chị MyCậu ấy còn chưa dậy sao?- Chị My nhìn Cô rồi nhìn lên trên phòngAnh chắc còn ngủ- Cô giả vờ như không quan tâm tới Cậu nếu để Chị My biết hôm qua Cậu sang phòng Cô ngủ thì sẽ như thế nào?Chị...Em muốn về nhà...rồi- Cô thấy Chị đang vui vẻ cười thái rau để nấu ăn thì lưỡng lự lên tiếngCạch....Em nghĩ kĩ rồi chứ?- Chị My nghe vâyh thì khự lại vài giây rồi nhìn CôVâng...- Cô có chút gì đó không nỡ nhưng cũng gật đầuVậy bao giờ Em muốn về?- Chị My cười nhìn Cô cho Cô không phải suy nghĩ gì cảĂn xong bữa sáng Em dọn dẹp đồ đạc rồi sẽ về ạ- Cô ôm Chị cười như có chút buồn bãKhi nào rảnh thì về thăm Chị là được rồi!Nhớ chăm sóc bản thân tốt nhé- Chị My vỗ lưng Cô an ủiVâng- Cô nghe giọng nói ấm áp của Chị thì nước mắt chảy raĐược rồi!Khóc cái gì chứ?Có phải là không gặp lại nữa đâu!Em lên gọi Cậu ấy xuống ăn sáng đi rồi còn chuẩn bị nữa- Chị My lau nước mắt cho Cô ánh mắt nhìn Cô cười ấm ápVâng- Cô chỉ biết gật đầu mà bỏ lên phòngAnh làm gì vậy hả?- Cô vừa đi vào giường ngồi thì Cậu đã ôm từ phía sau khiến Cô giật mìnhSao vừa dậy đã đi đâu đó?- Anh tựa cằm lên vai Cô nói nhỏ Cậu thực sự không muốn Cô rời xa mình chút nàoEm xuống nhà chuẩn bị đồ ăn sáng- Cô quay người sang nhìn Cậu cười trừ để cho tâm trạng bớt buồn rầuAnh...- Cô vừa quay lại hai ta đã che mắt mình lại ngại ngùng lên tiếng...Cậu bước trong nhà tắm ra chỉ quấn cái khăn để lộ ra vầng ngực săn chắc quyến rũ kiến Cô không quenSao nào?- Anh cười tà mị ép Cô xuống dười người mìnhKhông được làm bậy- Cô lườm CậuNếu Anh không nghe lời thì sao?- Cậu ghé sát tai Cô mà nói trêu đùaKhông để Cô kịp nói gì Cậu đã hôn lên đôi môi quyến rũ ngọt ngào của Cô bàn tay lần mó tới thân hình nóng bỏng của Cô đầy ham muốn chiếm đoạtNào!Để khi khác...Em đã nói với Chị My rằng sẽ về nhà nên Chị đã chuẩn bị đồ ăn sáng chúng ta xuống ăn sáng đi rồi còn chuẩn bị về nữa- Cô gữi bàn tay của Cậu lại mà nói Cô biết Cậu tính làm gì nhưng bây giờ không phải lúcAnh hứa sẽ không làm Em buồn nữa đâu!- Cậu nghe vậy thì tay cùng môi rời khỏi người Cô kéo Cô ngồi dậy mà ôm vào lòng nói đầy khẳng địnhAnh phải hứa nha- Cô ôm Cậu thật chặt mà nói giọng đầy cảm độngAnh hứa!- Cậu vừa nói vừa hôn lên vầng trán của CôThôi Anh mặc đồ vào đi rồi xuống nhà nhé!Em xuống dọn đồ ăn sáng cùng Chị My- Cô cười vuốt ve mà Cậu rồi rời phòng đi xuống nhà...Cậu cũng mặc đồ gọn gàng vào rồi đi xuống nhà...Cả nhà ăn uống chẳng nói với nhau câu nào buồn bã chỉ đơn thuấn nói về nơi Cô sống vui vẻ kể những chuyện vui vẻ ra cho Chị My nghe một phần để Chị My an lòng15 phút sauHai đứa đi cẩn thận nhé- Cô cùng Cậu cầm đồ đạc đi xuống dưới nhà Chị My khuôn mặt có chút buồnEm sẽ về thăm Chị- Cô đi lại ôm Chị ấm áp chẳng muốn xa rờiBé An ở lại ngoan nhé Chị sẽ về thăm Em- Cô ngồi xuống nhìn sang bé An đang tâm trạng không vuiChị nhớ đó nhé- An ôm chầm lấy cổ CôKhi nào rảnh Em sẽ đưa Cô ấy về thăm Chị!Nếu không thì khi nào tụi Em đám cưới Chị nhớ phải đến đó- Cậu vỗ vai an ủi Cô rồi nhìn sang Chị My cười trừĐược Chị sẽ đến!Chị tiễn mấy đứa ra xe nhé- Chị My nghe Cậu nói vậy cũng bớt lo lắng vài phầnVâng- Cô với Cậu nói rồi Cậu cầm vali còn Cô nắm tay An đi ra ngoài cửaĐi đường cẩn thận nhé!- Chị My nhìn Cô cườiVâng!Chị nhớ giữ gìn sức khỏe nhé!An nhớ học tốt nha- Cô cười nhìn Chị My rồi nhìn sang AnĐược rồi hai đứa đi đi nếu không về sẽ muộn mất đó- Chị My cười nhìn Cô thật sự ở đây về nơi Cô rất xa Chị sợ sẽ tối mấtVậy tụi Em đi nhé!Bye bye- Cậu xách vali mang đi cất Cô tạm biệt rồi cũng lên xe rời đi cùng CậuĐợi đã!Dừng xe đi- Cô đi ra được một quãng thì gặp Khắc Phong đang đi đến chỗ Cô thì bảo Cậu dừng xe mà đi xuống nói chuyện gì đó với Khắc PhongKhắc Phong- Cô đi xuống gọi theo bóng dáng Khắc Phong đang điThảo Phương?Em...Em đi đâu vậy- Khắc Phong nghe vậy thì cũng quay sang nhìn Cô rồi nhìn sang chiếc ôtô khó hiểuEm...Em phải về nhà rồi!- Cô đi gần lại chỗ Khắc Minh cố nở ra nụ cườiNgười Em thích đó sao?- Khắc Phong nghe vậy cũng nghĩ đến chuyện hôm qua Mình nhìn thấy rồi hỏi CôVâng!- Cô gật đầu có chút khó xửVậy thì nhớ phải hạnh phúc nhé!- Khắc Phong đi lại gần Cô cườiAnh đừng buồn Em nha!Rồi Anh sẽ tìm được người con gái khác tốt hơn Em- Cô cũng cười thoải mái nhìn Khắc PhongỪm!Thôi Em đi đi người đó đang đợi đó- Khắc Phong xoa đầu Cô rồi nhìn về phía xe của CậuVậy Em đi nhé!Tạm biệt Anh- Cô cười trừ rồi tạm biệt Khắc Phong mà quay về xeTrong xe Cậu cũng chẳng hỏi Cô về vấn đề người đó là ai?Cậu nhìn rõ được trong ánh mắt người đó thích Cô nên chẳng muốn chất vấn Cô vì điều này tâm trạng Cô cũng chẳng tốt mấy chỉ im lặng lái xe về..."Chúng Tớ đang về rồi mọi người đến quán Thế Anh nhé!Tớ sẽ đưa Cô ấy về đó"- Cậu vui vẻ gửi tin nhắn cho đám Ngọc rồi lài xe về...- -------A...Anh làm gì ở đây vậy hả?- Minh Châu mới thức dậy thì đã thấy Thế Anh nắm bên cạnh nên có chút hoảng hốt cũng may chưa có gì quá đang chỉ là Thế Anh nắm bên cạnh ôm Mình vào lòng mà ngủ thôiKhông phải hôm qua Em uống say rồi Anh mới đưa Em vào phòng Anh ngủ sao?- Thế Anh lim dim mắt mà nói ánh mắt nham hiểm nhìn Minh Châu nhưng Minh Châu không hiểu ra điều đóEm sao?Không thể nào?- Minh Châu vò tóc mà suy nghĩNếu Em không tin cũng sao- Thế Anh thừa cơ hội ôm Minh Châu vào ngực mìnhLà Anh cố ý để Em say đúng không?Là Anh cố ý- Minh Châu ở trong lòng Thế Anh vừa nói vừa rơi nước mắt không phải vì ngủ cùng Thế Anh mà vì cảm động rơi nước mắt khi được Thế Anh ôm vào lòngAnh...Được rồi là lỗi của Anh!Anh không nên để Em uống say rồi muốn Em ngủ bên cạnh mình mà không đưa Em về nhà!Đừng khóc Anh xin lỗi- Thế Anh nghe giọng Minh Châu khàn khàn thì quay xuống vén vai sợi tóc của Minh Châu gọn lại mà an ủi khuôn mặt có chút tội lỗiAnh...- Minh Châu nghe vậy thì ngồi dậy...Minh Châu hiểu bản thân mình không thể uống say một cách vô lý khi hôm qua Cô chỉ uống có 2 ly nhỏ thôi màAnh xin lỗi!Đứng giận Anh nữa nha- Thế Anh ngồi dậy nhéo mà Minh Châu rồi ôm Minh Châu vào lòng mìnhMinh Châu cảm nhận được hơi ấm của Thế Anh mùi thơm trên người Thế Anh bất giác hôn lên môi Thế Anh đầy ấm áo hai tay quàng qua cổ Thế Anh...Thế Anh khuôn mặt hạnh hùng mà đáp lại nụ hôn của Minh Châu thừa thời cơ đi vào trong khám phá khoang miệng của Minh Châu ngọt ngào như thế nào...Chúng ta đừng giận nhau nữa nhé- Thế Anh rời môi Minh Châu nhìn Minh Châu ánh mắt cầu khẩn.....- Minh Châu nghe vậy thì không trả lời Thế AnhAnh Yêu Em Minh Châu à- Thế Anh lo lắng Minh Châu sẽ rời xa Mình mà vội vàng nói ra điều đã cất giữ bao lâu nay trong lòngAnh nói thật chứ?- Minh Châu nhìn Thế Anh có chút cảm giác không tin điều đóLà thật lòng- Thế Anh ôm chầm lấy Minh Châu vài lòng MìnhEm sẽ tin Anh một lần này Thế Anh gật đầu cười trong hạnh phúc hôn lên trán Minh Châu rồi ôm nhau lăn vào giấc ngủ.Họ chỉ muốn ở bên nhau như vậy mãi mãi chẳng muốn chia lì5 giờ chiều....Sao Thảo Phương còn chưa về nữa- Ngọc với Hoàng sau khi nghe tin Cậu đưa Cô về thì vui vẻ đi đến chỗ Thế AnhĐúng đó!Mà Thế Anh đâu rồi chứ?- Quang Trường cũng hồi hộp bao giờ Cô về nhưng đến quán Thế Anh được một lúc rồi vẫn chẳng thấy Thế Anh đâu chỉ thấy nhân viên đang dọn dẹpLát nữa Em muốn Anh gì?Anh đưa Em đi ăn- Thế Anh với Minh Châu từ trong phòng đi ra nhìn nhau hạnh phúcEm ăn gì cũng được- Minh Châu vui vẻ mà nắm tay Thế AnhĐược!Vậy tý đưa Em đi ăn món gì ngon ng...- Thế Anh xoa đầu Minh Châu vừa đi vừa nói đi ra tới cửa quán thì dừng lạiHai người- Quang Trường nghe giọng Thế Anh quanh quẩn đầu đó thì nhìn mọi nơi rồi thấy Thế Anh cùng Minh Châu đi từ phòng ra thì bất ngờ.Vì Thế Anh cũng ở quán nên cũng có phòng riêng để nghỉ ngơiMấy Cậu sao lại ở đây- Thế Anh có chút bối rồi đi về hướng bàn Quang TrườngKhông ở đây sao thấy được cảnh này- Ngọc lên tiếng trêu đùa khiến Minh Châu có chút ngại mà núp đằng sau lưng Thế AnhBọn Tớ...- Thế Anh nghe vậy thì ngại ngùng mà giải thíchĐược rồi!Hai người như thế là bọn này hiểu rồi.Minh Thiên nói sẽ đưa Thảo Phương về đây nên bọn Tao đến đây- Quang Trường lên tiếngThật sao?- Minh Châu nghe vậy thì khuôn mặt vui vẻĐúng vậy hai người cũng ngồi xuống đi còn ăn uống thì để sau- Ngọc lên tiếng lúc đầu nghiêm túc xong rồi lại nói giọng trêu đùa.Thế Anh Minh Châu không biết phản kháng thế nào chỉ ngồi xuống đợi Cô vềSao lại tới đây chứ?- Cậu dừng xe khiến Cô có chút bối rồiAnh nói với đám Ngọc sẽ đưa Em về nên hẹn mọi người ở quán Thế Anh- Cậu cười nóiỒ...vậy Anh phải diễn với Em một chút nhé- Cô định về bất ngờ nhưng lại bị phá mất nên đành nghĩ ra cách khác rồi nói nhỏ vào tai CậuCậu cũng chỉ biết gật đầu rồi cùng Cô đi vào trong quán của Thế AnhThảo Phương Mày về rồi- Ngọc thấy Cô đi vào thì vội chạy lại ôm CôLâu rồi không gặp- Quang Trường đi lại nhìn Cô vui vẻCuối cùng cũng chịu về rồi- Hoàng cũng nhìn Cô vui vẻCô dạo này khỏe chứ Thảo Phương- Minh Châu cũng đi lại gần Cô cườiMấy người là ai?- Cô khuôn mặt khó hiểu nhìn đám Ngọc rồi lui về sau đứng gần CậuThảo Phương?Mày bị sao thế?Minh Thiên- Cả đám nghe vậy thì khó hiểu hỏi CậuCô ấy bị mất trì nhớ đến Tớ Cô ấy cũng không nhớ ra!Tớ nói sẽ đưa Cô ấy về nhà nên Cô ấy mới tin lời Tớ mà về đây- Cậu khuôn mặt tỏ rõ sự buồn bã mà nóiKhông thể nào?Hoàng Anh làm Bác Sĩ mà Anh giúp phải giúp Cô ấy- Ngọc nhìn sang Hoàng cũng đang thẫn thờ mà nói nhưng ánh mắt Hoàng đang suy nghĩ gì đóĐược rồi Anh sẽ giúp Cô ấy!Bớt trêu lại đê- Hoàng nhìn Ngọc an ủi rồi lườm CôCậu nói gì vậy?- Cô vẫn cố tỏ ra không quen biết HoàngTao quen Mày bao lâu rồi con người Mày như nào Tao còn không hiểu rõ sao?Mày bị mất trí nhớ mà khuôn mặt lúc nhìn bọn Tao bình thản vậy à?Cái tay mày nắm vào nhau như thế kia trước giờ vẫn không bỏ được!Vậy mà mất trí còn nhớ những điều đó sao?- Hoàng sau khi nghe Cậu nói Cô bị mất trí thì nhìn sang Cô biết rằng Cô đang trêu đùa mọi người nên nói ánh mắt lườm CôMày...Mày không thể diễn với Tao thêm chút nữa à?- Cô nghe vậy thì tối mặt Cô thực sự quên mất Hoàng còn hiểu Cô hơn cả Cô nữaTHẢO PHƯƠNG- Ngọc cùng Quang Trường nghe Hoàng nói vậy thì quát lớn khuôn mặt ai cũng tức giậnTao chỉ đùa chúng mày một tý thôi mà- Cô đi lại ôm Ngọc cười trừLàm Tao tưởng mày không nhớ ra bọn Tao chứ?- Ngọc sắp khóc mà nói với CôĐược rồi!Về cũng về rồi!Buồn gì nữa ngồi xuống đi- Cô an ủi Ngọc rồi ngồi xuống ghế cùng mọi ngườiDạo này Cậu sao rồi?Vẫn sống tốt chứ?- Thế Anh nãy giờ im lặng mới lên tiếngTớ vẫn ổn!Hai người...?- Cô cười trừ nhìn Thế Anh rồi nhìn sang Minh Châu đang trầm tưHai người họ yêu nhau rồi- Quang Trường nhanh nhảu nóiNghe nói có cặp đôi nào đó sắp kết hôn- Cô nói xong cầm ly nước lên uống rồi vờ nhìn đi chỗ khácẶc...- Quang Trường nghe vậy chột dạ chỉ biết cúi xuống mà uống nướcKhông biết cặp đôi nào đó cũng sắp kết hôn chưa?Cổ mày sao thế?- Ngọc cũng chẳng chột dạ hay gì nhìn sang Cô trêu đùa rồi vô tình nhìn thấy một chấm tròn đỏ ở cổ Cô thì càng trêu Cô thêmTao?- Cô nghe vậy thì khuôn mặt đỏ ửng sáng ra Cô cũng thấy hơn rát rát nhưng cũng chẳng kịp để ýBị muỗi đốt!- Cậu cười đầy ý nham hiểmỒ!- Cả đám nghe vậy thì hiểu điều gì đó nên chẳng trêu Cô chỉ có Cô là lườm Cậu mọi chuyện đều vì Cậu mà ra...Tháng sau bọn Mình cưới chung một nơi cùng ngày đó hai người tình sau thì tính- Quang Trường lên tiếng cười nhìn Ngọc rồi liếc mắt nhìn Cô rồi Thế Anh cho họ hiểu ýTao làm phù dâu- Cô vui vẻ lên tiếng Cô hiểu ý Quang Trường nói gì nhưng nói lệch điTao làm phù rể- Thế Anh cũng nhìn sang Quang Trường nói.Thế Anh cũng muốn cưới chung một đám cưới cùng hai người bạn của mình nhưng còn về phía Minh Châu nữa...Chúng mày....- Quang Trường tức cháy mặt với cách nói của Cô với Thế Anh ý của Quang Trường đâu phải vậyBây giờ Tớ muốn đưa Thảo Phương đi một nơi!Hẹn mọi người khi khác nhé- Cậu nghe Quang Trường nói vậy cũng muốn cưới nên muốn đưa Cô về gặp bố mẹ mìnhĐi đâu chứ?- Cô nhìn sang Cậu khó hiểuĐi rồi biết!Gặp sau nhé- Cậu nắm tay Cô rời điỞ nhà Cậu....Anh đưa Em tới đây làm gì?- Cô nhìn sang Cậu sắc mặt trắng bệch có chút lo lắngEm đừng lo lắng quá!Vào nhà cùng Anh đi!Được chứ?- Cậu nắm lấy bàn tay có chút run của Cô mà ân cần nóiCô chỉ gật đầu rồi bước xuống xe đi vào nhà Cậu tâm trạng lo lắng...Thảo Phương?Cháu về khi nào vậy?- Bố Cậu đang ngồi ở ghế sofa đọc bào thấy Cô đi vào cùng Cậu thì vui vẻ đứng dậy đi lại chỗ CôCháu...Cháu mới về ạ- Cô có chút rụt rè lên tiếngCạch....Cháu....- Mẹ Cậu đang dọn đồ ăn ra thấy Cô tới thì mấy chiếc đũa rơi xuống sàn nhà rồi đi lại chỗ Cô khiến Cô có chút sợ mà đứng sau lưng CậuMẹ...đừng làm Cô ấy sợ- Cậu thấy vậy thì lo lắng cho CôThảo Phương lên phòng Bác...Bác có chuyện muốn nói với Cháu!- Mẹ Cậu nhìn Cậu rồi bỏ đi lên phòng trướcKhông sao đâu- Cậu định đi cùng Cô nhưng Cô giữ lại dể một mình đi lên phòng Mẹ CậuChào Bác ạ!Bác có chuyện gì nói với Cháu vậy?- Cô đi gõ cửa vào phòng Mẹ Cậu đôi chân hơi khự lại có chút lo lắngVào đây ngồi đi- Mẹ Cậu ân cần rót ly trà để bên đối diện mình cho CôVâng...- Cô ngồi xuống cầm ly trà lên uống có chút khó hiểu mọi khi trước Cô chưa kịp ngồi xuống ghế Mẹ Cậu đã nố chuyện rồi bây giờ thì để Cô ngồi uống trà một cách bình tĩnhThảo Phương...chuyện lần đó Bác xin lỗi...nếu Bác không ép buộc Cháu nhiều chuyện như vậy thì Cháu đã không bỏ mọi người ở đây mà đi tới một nơi xa xôi như vậy!Cũng vì Bác mới khiến Cháu với Minh Thiên xảy ra nhiều chuyện như vậy...Bác xin lỗi- Mẹ Cậu khuôn mặt áy náy tội lỗi nhìn CôBác...Bác đừng nói vậy!Chuyện đã qua rồi để nó qua đi Bác nhé- Cô bất chợt nắm lấy tay của Mẹ Cậu bối rối mà nói Cô còn chưa định hình bình tĩnh nổiCháu không giận Bác chứ?- Mẹ Cậu cũng nắm lấy tay Cô ấm ápDạ không ạ!Chuyện qua rồi để nó quá đi Cháu cũng quên rồi- Cô cười nhìn Mẹ Cậu tâm trạng chẳng lo lắng nữaVậy Cháu về làm Con Dâu Bác nha- Mẹ Cậu nhìn Cô ánh mắt cầu khiến Mẹ Cậu từ lần đó cũng nhận ra Cô là người tốt cũng nhận ra nhiều điều càng vậy càng thấy hối hận vì nhưng chuyện mình đã làmDạ...Chuyện đấy để nói sau đi Bác- Cô cười trừ nhìn Mẹ CậuĐược tùy Cháu!Vậy xuống nhà ăn cơm nhé- Mẹ Cậu nhìn Cô rồi cùng Cô đi xuống dưới nhàSao hai Cha con Ông lo lắng vậy- Mẹ Cậu cùng Cô đi xuống thì Cậu cùng Bố Cô đứng dậy nhìn về phía Cô sắc mặt ai cũng lo lắngMẹ...không làm Cô ấy sợ chứ?- Cậu nhìn Mẹ Cậu nghi ngờKhông có- Cô nghe vậy thì lắc đầu lia lịaCon bây giờ nghĩ Mẹ vẫn là người như vậy sao?Được rồi Cháu vào ăn cơm cùng mọi người đi- Mẹ Cậu lườm Cậu rồi dắt Cô đi vào bàn ngồi khiến Cậu có chút sững ngườiCháu mời hai Bác ăn cơm ạ- Cô lễ phép nói xong mới cầm bát cơm lênCứ coi như đây là nhà mình nhé!Không phải ngại đâu- Bố Cậu gắp đồ ăn cho Cô cười nóiVâng!Cháu cảm ơn Bác- Cô cũng gật đầu vui vẻSau đó Mẹ Cậu cũng gắp đồ ăn cho Cô.Bố Cô vừa ăn vừa hỏi Cô dạo này công việc cuộc sống như thế...Họ vui vẻ cùng nhau như một gia đình vậy...20 phút sau....Mẹ Anh nói gì với Em vậy?- Cậu đưa Cô về nhà của Cô vừa đi trên đường vừa hỏiKhông có gì!Mẹ Anh xin lỗi Em vì nhưng chuyện xảy ra thôi- Cô nắm tay Cậu cười nói vui vẻChỉ có vậy thôi sao?- Cậu nhìn tâm trạng Cô vui vẻ như vậy có chút nghi ngờVâng!- Cô gật đầuMai Em muốn làm gì?- Cậu lái xe tới cửa nhà CôMai Ba Mẹ Em về!Em ở nhà với Ba Mẹ- Cô cười trừ rồi bước xuốngThảo Phương...Chúng ta kết hôn đi!- Cô đi xuống xe trước nên Cậu cũng vội chạy xuống đứng trước mặt CôAnh đùa sao?- Cô như không tin vào nhìn gì Cậu nóiAnh nói thật lòng đó!Mẹ Anh cũng không phản đối chúng ta nữa Ba Mẹ Em mai về!Chúng ta kết hôn đi được chứ?- Cậu ôm Cô vào lòng tay xao đầu Cô ôn nhu nóiCó phải Anh thấy Ngọc với Quang Trường cưới nên ghen tỵ đúng chứ?- Cô vẫn chưa tin vào nhưng lời Cậu nóiKhông phải!Anh thực sự muốn kết hôn với Em!Anh sợ Em sẽ rời xa Anh lần nữa- Cậu càng ôm chặt Cô vào lòng......- Cô không nói gì chỉ dang tay ôm lấy lưng Cậu cảm nhận được nhịp tim đập từ Cậu đang đập nhanh như nào để có thể giúp Cô trả lời câu hỏi của CậuKhông được sao?- Cậu ghé sát tai Cô hỏiĐược!Vậy nếu Ba Mẹ Em đồng ý- Cô cười ôm Cậu chặt hơnEm nói thật chứ?- Cậu nhìn Cô cười hạnh phúcỪm!- Cô cũng cười trong hạnh phúcĐược rồi....Anh về nghỉ ngơi đi- Cô hôn lên môi Cậu chẳng muốn rời chút nào nhưng Cậu cũng lái xe một đoạn đường dài nên Cô lo cho CậuVậy mai Anh đến nhà Em nhé!- Cậu cười nhìn Cô ánh mắt ấm ápVâng!Đi đường cẩn thận!Bye Bye- Cô tạm biệt Cậu rồi đi vào nhàỞ nhà Cậu.....Bố Mẹ Con có chuyện muốn nói- Cậu đi vào nhà nhìn Bố Mẹ nghiêm túcCó chuyện gì vậy Con?- Mẹ Cậu tò mò nhìn CậuNgày mai Ba Mẹ Thảo Phương về...Con muốn đến hỏi cười Cô ấy- Nói xong khuôn mặt Cậu rạng rỡThảo Phương đồng ý chứ?- Bô Cậu lên tiếng hỏiVâng!Cô ấy nói nếu Ba Mẹ Cô ấy đồng ý!Con muốn mai gia đình ta đến hỏi cưới- Cậu khuôn mặt năn nỉ nhìn Bố Mẹ mìnhĐược!Mẹ sẽ chuẩn bị đồ cho Con- Mẹ Cậu khuôn mặt tỏ rõ vẻ vui mừng lên tiếngCảm ơn Mẹ- Cậu nghe vậy đi lại ôm Mẹ mình đầy ấp ápĐược rồi!Ngủ sớm đi mai còn đến nhà Thảo Phương nữa- Mẹ Cậu xoa đầu Cậu cườiVâng!Vậy Con xin phép- Cậu tạm biệt Bố Mẹ rồi đi lên phòng tâm trạng vui vẻỞ một nơi khác....Minh Châu...Chúng ta kết hôn đi!-Thế Anh đưa Minh Châu về tới nhà thì lên tiếng nóiAnh đùa sao?- Minh Châu đứng mất vài giây nhìn CậuAnh không đùa Anh biết chúng ta chưa tìm hiểu nhau rõ ràng nhưng chúng ta quen nhau một thời gian rồi mà đúng chứ?Anh hứa sẽ không làm Em buồn hay làm Em cảm thấy tủi thân thật đấy!Anh hứa- Thế Anh đi lại nắm tay Minh Châu ấm áp nóiAnh thật lòng muốn lấy Em sao?- Minh Châu chau mày nhìn CậuThật lòng nếu Anh nói điêu sẽ bị Ông trời đánh...- Thế Anh gật đầu rồi dơ tay thềĐược rồi!Em tin Anh...nhưng mai Bố Em về nước Anh phải làm Bố Em đồng ý- Thế Anh chưa nói xong thì bị Minh Chậu bịt mồm lại không cho nói hết câuAnh hứa sẽ làm Bố Em đồng ý- Thế Anh ôm lấy Minh Châu ấm áp nóiCũng muộn rồi Anh về nghỉ ngơi đi nha- Minh Châu ôm Thế Anh một hồi lâu mới buông tay raEm nghĩ ngơi sớm đi nhé!Mai Anh sẽ đến!Ngủ Ngon- Thế Anh xoa đầu Minh Châu cười trong hạnh phúcVâng- Minh Châu gật đầu rồi tạm biệt Cậu mà đi vào nhà- ----------8 giờ sáng.....Ba Mẹ sao Ba Mẹ về không nói với Con để Con ra đón- Cô ngủ dậy đi xuống nhà thì đã thấy Ba mình đang ngồi ở sôfa uống trà còn Mẹ thì đang lau rọn nhà cửaChúng Tôi về lúc 6 giờ sáng lúc giờ sáng lúc đó Cô đã ngủ dậy chưa chứ?- Mẹ Cô đang dọn dẹp nhà Bếp quay sang nhìn CôBa Mẹ gọi Con sẽ ra đón mà!Nếu không Con đâu ngủ tới bây giờ chứ- Cô ôm choàng lấy cổ Mẹ MìnhCô là ngủ nướng chứ trách ai!- Mẹ Cô nhéo mũi của Cô rồi cười đi ra bàn ngồi Cô cũng đi ra sofa ngồi cùng Mẹ mìn vui vẻTôi là vô hình à!- Ba Cô hạ thấp kính xuống nhìn sang CôĐâu có Con nhớ Ba lắm luôn ý!- Cô đi lại ôm cổ Ba mình nũng nịuLớn rồi tính tình vẫn không thay đổi!- Ba Cô nhìn Cô cười âu yếmBa Mẹ tý nữa có ngươi....(người)...- Cô không đùa nữa nhìn Ba Mẹ mình nghiêm túcting...ting...ting...Con ra mở cửa- Cô định nói nhưng chuông reo nên thôi không nói nữa mà đứng dậy đi mở cửaHai?Hai Bác?...Sao hai người lại đến đây ạ?- Cô đi ra nhìn thấy Bố Mẹ Cậu quấn áo nghiêm túc thì khuôn mặt có chút tái nhợt lạiMinh Thiên nói Ba Mẹ Cháu về nước rồi...nên muốn đến hỏi cưới!- Mẹ Cậu đi lại nắm lấy đôi tay ấm áp của CôDạ...?Vâng...Mới Hai bác vào nhà ạ- Cô cũng cười trừ nhìn Bố Mẹ Cậu rồi mới họ vào nhà không quên lườm Cậu một cái.Cô chỉ nói đến nói chuyện với Ba Mẹ Cô thôi không ngờ Cậu tình nhanh như thếThảo Phương ai đến vậy Con?- Thấy Cô đi ra mãi mới vào nên Mẹ Cô gọi vọng ra cũng đứng dậyBa Mẹ đây là Bố Mẹ cua...(của)- Cô dẫn Bố Mẹ Cậu vào nhà chưa kịp nói hết câuAnh Chị?Anh Chị về hồi nào vậy?- Bố Mẹ Cậu cũng vui vẻ đi vào nhà thấy Mẹ Cô thì liền nhận ra người quen nên có chút khó hiểu nhưng cũng vui mừngSao hai người lại đến đây vậy?- Ba Mẹ Cậu cũng bất ngờ cũng chưa hiểu ra chuyện gì!Chuyện Ba Mẹ Cô về nước chưa nói với ai ngoài Cô sao Bố Mẹ Cậu biết mà tới chứ?Anh Chị là Bố Mẹ của Thảo Phương sao?- Bố Cậu khuôn mặt vẫn chưa hết bất ngờĐúng vậy!- Ba Cô đừng dậy vui mừng đi lại chỗ Bố CậuKhông ngờ Thảo Phương là con gái của Anh Chị!Hôm nay chúng Em tới là muốn hỏi cưới Thảo Phương cho Minh Thiên con trai Em- Mẹ Cậu cười đi lại nắm tay Mẹ CôHai đứa Nó sao?- Mẹ Cô chỉ tay về hướng Cô và Cậu đang đứng nhìn nhau không hiểu chuyện gìVâng- Mẹ Cậu cười vui vẻ mà nóiÔng bạn già!Không ngờ hai gia đình chúng ta có duyên như vậy?- Ba Cô nghe vậy thì đi lại vỗ vai Bố Cậu cười hạnh phúcMọi người quen biết nhau trước rồi sao?- Cô bây giờ mới giám lên tiếng hỏi Mẹ mìnhBố con với Bố Minh Thiên là bạn thân từ nhỏ khi hai gia đình còn sống khổ cực ở quê đã biết nhau rồi- Mẹ Cô quay sang nhìn Mẹ Cậu cười nói trong hạnh phúcDạ...- Cô nghe vậy thì chỉ biết gật đầu trừ khi biết hai gia đình đã quen biết nhau từ trướcĐược rồi đừng đứng đó nữa mọi người sang sofa ngồi đi rồi nói chuyện- Ba Cô vỗ vai Bố Cậu rồi cùng nhau đi lại sofa ngồi uống tràĐây là con trai hai người sao?Đã lớn vậy rồi- Mẹ Cô nhìn Cậu ánh mắt đầy trìu mếnCháu chào Cô Chú ạ- Cậu lễ phép cùi chào Ba Mẹ CôHôm nay Vợ Chồng Em tới là muốn bàn chuyện cưới xin cho Con trai Em!Hai đứa cũng yêu nhau tìm hiểu nhau một thời gian dài rồi nghe nói Ba Mẹ Thảo Phương hôm nay về nước nên muốn bàn chuyện cho Hai đứa nó!- Bô Cậu trọng nghiêm túc nhìn Ba Cô nóiNếu hai đứa nó đã tìm hiểu nhau kỹ rồi nếu hai đứa đều muốn đến với nhau Vợ Chồng chúng Tôi cũng không có ý kiền gì!Dù sao hai gia đình đều có quan hệ thân thiết như vậy rồi mà- Ba Cô cũng gật đầu nghiêm túc mà nói giọng nói chững chạcCháu hứa sẽ không để Cô Chú thất vọng!Cháu sẽ không để Cô ấy phải buồn bã một lần nào cả- Cậu nghe vậy thì vui vẻ giữ vai Cô nói trong hạnh phúcNhư vậy là Cô Chú mãn nguyện rồi- Mẹ Cô nghe vậy thì gật đầu trong hạnh phúcBa Mẹ...hai người để Anh ấy đưa Con gái mình đi một cách dễ dàng vậy sao?- Cô nghe vậy thì nhìn Ba Mẹ mình chán nản ít nhất cũng phải có điều kiện gì chứ...Con không muốn...Ba Mẹ cũng không ép Con cưới- Ba Cô trêu đùa CôDạ...Con muốn- Cô ngại ngùng mà nóiChúng con dự tình tháng sau cưới được không ạ?- Cậu nắm lấy bàn tay của ConGấp vậy sao?Thảo Phương không lẽ Con...- Mẹ Cô nghe vậy có chút bất ngờ rời mắt nhìn xuống bụng của CôDạ...không phải vậy đâu Mẹ...Tháng sau đám Bạn con cũng cưới chúng Con cũng muốn tổ chức chung với chúng nó ạ- Cô thấy Mẹ mình nghi ngờ thì lên tiếng lắc đầu lia lịa rồi giải thíchCó sớm cũng tốt mà- Mẹ Cậu lên tiếng nhìn Cô cười vui vẻSau đó hai bên nói chuyện với nhau vui vẻ họ nói hết chuyện này chuyện kia kể cho Cô và Cậu nghe chuyện của vài năm trước...một hồi sau Cậu mới xin phép cả nhà đưa Cô ra ngoài hít thở khồn khíVề phía Thế Anh...Bố...đây là Thế Anh người Con đã nói với Bố!- Minh Châu dẫn Thế Anh vào nhà đứng đối diện Bố mình mà nóiCháu chào Bác ạ!- Thế Anh có chút lo lắng nhìn Bố Minh ChâuCậu là người muốn cưới Con gái Tôi sao?- Bố Cậu bỏ tờ báo xuống nhìn Thế AnhVâng...- Thế Anh gật đầu một cách đầy thật lòngCậu lấy gì để cưới Con gái cưng của Tôi chứ?- Bố Minh Châu chau mày nhìn Thế Anh nghiêm khắcBố...- Minh Châu nghe Bố Mình nói vậy thì có chút bực bộiCháu biết Minh Châu sinh ra là một tiểu thư giàu có còn Cháu...Cháu chỉ là ông chủ của một quán đồ uống nhỏ...Nhưng Cháu sẽ chứng minh cho Bác thấy Cháu đối với Minh Châu đều là thật lòng!Cháu hứa sẽ không để Cô ấy phải buồn cũng không để Cô ấy làm việc gì cả...Cháu sẽ yêu thương Cô ấy nhưng Bác vậy!- Thế Anh nắm tay Minh Châu không để Minh Châu nói gì với Bố mình chỉ để mình Thế Anh nói là được rồiCậu nói thật chứ?- Bố Minh Châu nghe vậy ánh mắt có chút tin cậy nhìn Thế AnhCháu hứa bằng cả danh dự của Mình- Thế Anh trả lời một cách chắc chắnHaz...Vậy được rồi!Nhưng Tôi phải nói trước với Cậu...Minh Châu là đứa con gái duy nhất của Tôi Tôi rất cưng chiều Nó nếu Tôi biết Cậu bắt nạt nó hay làm nó buồn Tôi sẽ không để yên cho Cậu đâu- Bố Minh Châu đừng dậy đi lại chỗ Thế Anh,nắm tay Minh Châu với Thế Anh thật chặt lại với nhau ánh mắt cảnh cáo Thế AnhCháu hứa!- Cậu nghe vậy cùi đầu lễ phép nóiBố...- Minh Châu nghe vậy ôm cổ Bố Mình mà cảm động tới phát khócĐược rồi Con gái ngoan!Bố luôn tôn trọng những quyết định của Con- Bố Minh Châu xoa đầu Minh Châu an ủi- ---------1 tháng sau....Sau khi biết hai cặp còn lại cũng kết hôn mà còn cùng một ngày chung với hai cặp trước...cả đám đều vui mừng cùng nhau đi chọn đồ cưới chuẩn bị cho lễ cưới thật hoành tráng.Ai cũng có vẻ bận bụi chuẩn bị cho lễ cưới của Mình trong hạnh phúc...Đang đâu đó...Nói chuyện một lát đi!- Hoàng gọi điện thoại cho Cô khuôn mặt có vẻ trầm tư suy nghĩ điều gì đóĐang đâu Tao ra- Cô nghe giọng Hoàng có vẻ lạ lạ nên cũng rời khỏi giườngĐang ngồi ngoài ghế đá trước cổng nhà Mày- Hoàng cười nói rồi cũng tắt điện thoại điHú...Có chuyện gì thế?- Cô cũng nhanh chóng đi ra ngoài chỗ HoàngChuẩn bị đến đâu rồi- Hoàng ngồi nhìn Cô cười trừỔn hết rồi- Cô cũng cười thoải mái nhìn HoàngLâu rồi Tao với Mày không nói chuyện thì phải?Ngày mai Mày cũng sẽ kết hôn Tao cũng vậy nhưng đừng có quên Mày mãi là người cực kỳ quan trọng với Tao nếu trong cuộc sống có khó khăn gì cũng đừng tự chịu đựng một mình nếu cần cứ tìm Tao để tâm sự nhớ chưa?- Hoàng xoa đầu Cô trìu mến cũng mừng cho CôĐược rồi!Làm như không gặp nhau nữa không bằng...Hoàng...Mày là đứa cực kỳ quan trọng với Tao!- Cô ôm Cô coi như để giữ mãi những kỷ niệm ngày trước chẳng ai muốn quên nó đi16 giờ chiều hôm sau....Hôm nay là một ngày cực kỳ trọng đại không phải đối với riêng Cô mà còn đối với tất cả mấy Cô dâu khác đều là bạn tốt của Cô ai nấy đều háo hức vui vẻ trong hạnh phúc...Những chú rể mặc vest cũng không kém phần bảnh bao ai cũng hào hứng chờ đợi Cô dâu cùng mìnhChuẩn bị xong rồi chứ?- Phú dâu là người yêu Nhật Lâm đi vào nhìn bọn Cô cườiXong rồi!- Đám Cô nhìn nhau cười nóiVậy chúng ta đi thôi- Phú dâu lại lên tiếng rồi mở cho tụi Cô từng người đi raBản nhạc du dương êm dịu nhưng chìm đắm trong hạnh phúc những chú rể bồi hồi đang đứng trên lễ đường chờ đợi Cô dâu của Mình đang được khoác tay từng Ông Bố đi lên trong lễ đường trải dài thảm đỏ trong hạnh phúc...Minh Thiên-Hoàng-Quang Trường-Thế Anh các Con có đồng ý lấy người mình yêu nhất trong cuộc đời làm Vợ...Dù có sống trong giàu sang hay khổ cực ốm đâu bệnh tật mỗi lần cãi vã đều không rời xa nhau các Con đồng ý chứ?- Sứ giả nhìn những chàng chú rể đang nắm chặt tay Cô dâu cười nóiCON ĐỒNG Ý- Những chú rể cũng cười trong hạnh phúcThảo Phương-Ngọc-Nhi-Minh Châu các Con cũng đồng ý chứ?- Sứ giả lại nhìn về phía Cô dâu hỏiCON ĐỒNG Ý- Những nàng dâu nhìn nhau cười trong hạnh phúc mà nóiGiờ ta tuyên bố các Con từ nay sẽ trở thành Vợ Chồng cùng nhau trải qua mọi sóng gió trong cuộc sống này cũng sẽ không rời xa nhau!Giờ chú rể hay trao cho Cô dâu của mình chiếc nhân chứng minh cho tình yêu của mình đi nào- Sứ giả dõng dạc tuyên bốSao khi trao nhân là đến màn hôn ấm áp của chú rể dành cho Vợ Mình nụ hôn ấm áp kéo dài mãi cho dù tiếng vỗ tay chúc mừng của tất cả mọi người đều kết thúc nhưng nụ hôn vẫn kéo dài mãiCuối cùng họ cũng được ở bên cạnh nhau vừa qua bao nhiêu thử thách nhưng cũng đủ chứng minh cho tình yêu của Họ tuy khó khăn nhưng bình dị ấm áp Họ đến được với nhau đều là thật lòng!______SIMPLE LOVE______
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương