Pháo Hôi Phật Hệ Bị Ép Cứu Rỗi Phản Diện Điên Loạn

Chương 18: Đi chùa



Giang Bạch tỉnh lại thì trời đã tối hẳn, đầu vẫn còn hơi choáng, sống mũi cũng nhức nhức. Nhìn cửa sổ sát sàn một lúc, cậu mới nhận ra mình còn trong văn phòng Tạ Hối... Giờ này đã muộn như vậy rồi.

Cửa phòng nghỉ không đóng, khẽ vọng vào: "Anh ơi, anh dâu vẫn chưa tỉnh à? Anh cho anh ấy uống bao nhiêu vậy, ngủ cả một ngày rồi còn gì."

Tạ Hối bước vào thì Giang Bạch đã mở mắt, nhưng vì đèn chưa bật nên Tạ Hối không nhận ra cậu đã tỉnh. Anh đi tới ngồi xuống mép giường, vừa định đưa tay chạm vào mặt cậu thì bị đôi mắt ánh lên dưới ánh sáng lờ mờ làm giật mình: "...Em tỉnh rồi à?"

Giang Bạch không nhớ rõ chuyện sau khi uống rượu, cậu hỏi Tạ Hối: "Anh đánh tôi à?"

Tạ Hối: "...Gì cơ?"

Giang Bạch hít mũi, cảm giác nhức nhối khó chịu, sờ mũi: "Chỗ này đau."

Tạ Hối bật đèn đầu giường, cúi xuống nhìn kỹ. Lúc Giang Bạch đập về phía góc bàn, tay anh đã kịp đỡ một chút, không để cậu đập thẳng vào cạnh. Bây giờ chỉ hơi đỏ, không trầy da, không bầm tím. Anh nói: "Em ngã đấy, không nhớ à?"

Giang Bạch phản xạ tự nhiên: "Không thể nào." Tôi cẩn thận từng li từng tí, ngay cả trong mơ cũng đâu có bất cẩn vậy.

Từ ngoài cửa, Trình Tăng thò đầu vào: "Anh dâu, thật mà, em thấy luôn, lúc đó ngay cạnh bàn làm việc, suýt chút nữa đập đầu vào bàn."

Giang Bạch lập tức bật dậy, sờ cổ mình: "Có chảy máu không?!"

Phản ứng này không thể nói là giống hệt lúc đó, nhưng cái vẻ hoảng hốt thì chẳng khác là bao. Tạ Hối nhìn cậu: "Sao em sợ chảy máu thế?"

Giang Bạch khựng lại, đầu óc còn lơ mơ vì rượu mới nhớ ra, giờ mình đâu còn lý do gì để sợ chảy máu nữa. Cậu nhìn Tạ Hối một cái, nói: "Không phải ai cũng như anh. Sợ chảy máu thì sao? Có vấn đề gì không?"

Hôm nay thật là họa vô đơn chí, Tạ Hối không muốn chọc thêm: "Được, em nói không sao thì không sao. Đói chưa? Cơm xong rồi, em muốn ăn luôn không?"

Nghe cứ như cơm nấu ở đây vậy, nhưng họ đâu ở nhà.

Thế mà Giang Bạch không ngờ, đúng là cơm được nấu tại đây thật. Tạ Hối dẫn cậu lên thang máy, nhưng thang lại đi lên chứ không phải xuống. Lần trước đến đây, Giang Bạch chưa lên tầng 23 lần nào, đến khi cửa thang máy mở ra cậu mới hiểu thế nào là... vượt ngoài sức tưởng tượng.

So với việc sửa văn phòng thành hầm rượu, chuyện Tạ Hối xây hẳn một nhà ăn nhỏ ngay trên tầng văn phòng còn khiến người ta nghi ngờ cấu trúc não của anh hơn nữa.

Jack bưng món ăn từ bếp đi ra, thấy Giang Bạch thì mặt mày rạng rỡ: "Ăn cơm thôi~ Nghe Trình Tăng nói anh dâu bị thương, em làm canh thịt dê hầm đảng sâm hoàng kỳ bồi bổ cho anh đó ."

Jack thực sự là một đầu bếp giỏi. Từ ngày Giang Bạch tặng anh ta cuốn Tuyển tập món ăn dược thiện, cậu ta bắt đầu nghiêm túc học nhận biết dược liệu và cách sử dụng chúng.

Phổ Mạn bưng chén đũa đi đến trước mặt Giang Bạch, liếc nhìn mặt cậu một cái. Trong số những người ở đây, cô là người bị thương nhiều nhất từ nhỏ, nên khi thấy sống mũi Giang Bạch đỏ lên nhè nhẹ, hiếm khi cô cau mày, rồi lại nhìn sang Tạ Hối như trách móc điều gì đó.

Tạ Hối liếc lại cô một cái: "Sao? Muốn đánh nhau à?"

Phổ Mạn mặt lạnh: "Được."

Giang Bạch ngồi xuống, thở dài: "...Muộn rồi, hay mai đánh?"

Cuối cùng thì cũng chẳng có đánh đấm gì, vừa ăn xong là Tạ Hối đã kéo cậu đi luôn, không cho Phổ Mạn có cơ hội gây sự.

Về đến khu Phong Lâm Hoa Lý, Giang Bạch đứng trong phòng tắm, nhìn chằm chằm sống mũi mình trong gương. Tuy đây là lần đầu tiên cậu bị thương kể từ khi tới đây, nhưng vận hạn nhỏ thì không dứt được. Cậu khẽ sờ sợi ngọc bội trên cổ, thầm quyết định mai lên núi bái Phật.

Vừa ra khỏi phòng tắm thì thấy Tạ Hối cũng vừa cúp máy. Mỗi lần anh ta gọi điện xong là sắc mặt lại khó coi. Giang Bạch nghi ngờ cái điện thoại kia không chừng có dính tí... đen đủi.

So với lúc Tạ Hối nổi điên thì lúc anh ta trầm mặc càng khiến người ta lo hơn. Giang Bạch còn đang phân vân không biết có nên nói mình muốn ra ngoài vào ngày mai không, thì Tạ Hối quay đầu lại nhìn cậu: "Lại đây."

Giang Bạch đi tới, còn chưa kịp đứng vững đã bị anh kéo vào lòng: "Dỗ tôi đi."

Lại nữa?

Giang Bạch giơ tay vỗ nhẹ lưng anh: "Đừng giận nữa."

Tạ Hối cằm tựa l*n đ*nh đầu cậu: "Ừ, còn gì nữa không?"

Giang Bạch thật sự không biết dỗ ai: "...Đừng giận hại gan."

Tạ Hối bật cười: "em đúng là rất biết dưỡng sinh"

Anh cười, Giang Bạch nghi ngờ anh có giận thật không, ngẩng lên nhìn: "Mai tôi muốn ra ngoài."

Tạ Hối không hỏi đi đâu: "Để Phổ Mạn đi cùng."

Giang Bạch không ý kiến: "Có thể tối mới về."

Tạ Hối gật: "Có gì gọi tôi." Rồi bổ sung thêm: "Gọi tôi, đừng gọi Trình Tăng."

Hai lần trước Giang Bạch đều gọi Trình Tăng. Thật ra số của Tạ Hối cậu có từ lâu rồi, nhưng chưa từng liên lạc bao giờ. Bởi vì điện thoại của Tạ Hối lần nào cũng chỉ mang đến tin xấu, Giang Bạch muốn được một lần gọi điện mà không phải để nghe điều gì tồi tệ.

Tạ Hối: "Hay mai em gọi cho tôi một cuộc nhé."

Giang Bạch thầm nghĩ: Lại phát bệnh rồi chắc. Đang yên đang lành tôi gọi điện cho anh làm gì?

Cậu không đáp lại.

Tạ Hối nói: "Hay là để tôi gọi cho em cũng được."

Giang Bạch: ...Có thể đừng gọi không? Đây là cửa Phật thanh tịnh, anh mang theo sát khí nặng như vậy, tôi sợ Phật tổ đuổi tôi ra ngoài mất.

Chùa Thanh Sơn là ngôi chùa nổi tiếng ở Kinh Châu, hương khói quanh năm. Nhiều người đến tu hành, mì chay cũng nổi tiếng, có người từ xa đến chỉ để ăn một bát.

Phổ Mạn đỗ xe ở lưng chừng núi, cùng Giang Bạch đi bộ lên. Vừa vào cổng, cậu thấy cậu trai mặc áo tăng, cầm chổi, hào hứng nói gì đó với sư huynh đầu trọc bên cạnh.

Nói xong, cậu ta thấy Giang Bạch, cười rạng rỡ, vung tay vẫy: "Tiểu, Tiểu Bạch ca !" Cậu vừa gọi vừa xách chổi chạy lại: "Lâu... lâu lắm.... rồi không... không thấy anh."

Tên cậu là Hình Lạc, Giang Bạch quen cậu trong một lần lên chùa cầu Quan Âm ngọc. Nghe nói từ nhỏ Hình Lạc đã bị bỏ rơi ở cổng chùa, sau được trụ trì thu nhận nuôi lớn.

Cậu tính tình rất tốt, ngày nào cũng cười toe toét vừa làm việc vừa trò chuyện với các sư huynh. Chỉ riêng việc ngồi thiền là cậu không chịu nổi – ngồi không yên một chỗ. Mỗi lần thấy Giang Bạch ngồi cả ngày không nhúc nhích là lại ngưỡng mộ vô cùng. Sư phụ từng nói cậu là kiểu người "thiếu căn tuệ".

Giang Bạch cười nhẹ: "Gần đây hương khói trong chùa vẫn tốt chứ?"

"Tốt... tốt lắm," Hình Lạc hơi nói lắp, nhưng không ngại trò chuyện. Cậu nói vài câu với mỗi người thắp hương, nhìn Phổ Mạn: "Đây là, là, em trai, ca?"

"Mắt em nhìn kiểu gì thế?" Giang Bạch nói. "Cô ấy là con gái."

Hình Lạc có vẻ hơi ngạc nhiên. Dáng vẻ Phổ Mạn không giống những cô gái cậu từng gặp – đôi mắt phượng sắc lạnh, làn da ngăm ngăm, tóc lại cắt ngắn, khiến cậu vô thức nghĩ là con trai: "Xin... xin lỗi nha, mắt em... không được tốt lắm."

Phổ Mạn thì không để tâm chuyện bị nhận nhầm trai gái, chỉ là thấy Giang Bạch đang cười thì có chút bất ngờ.

Giang Bạch vừa đến, Hình Lạc liền bỏ luôn việc quét dọn, chủ động dẫn hai người đi tìm sư phụ.

Giang Bạch nhướng mày: "Em tính trốn việc à?"

"Tiểu... Tiểu Bạch ca, anh nói... nói vậy... không phải em kiểu người đó đâu mà," Hình Lạc cười hì hì nói.

Giang Bạch vẫn như những lần trước, đến để nghe thuyết pháp và ngồi thiền. Hình Lạc biết mình không ngồi được nên dẫn hai người tới rồi tranh thủ lúc sư phụ chưa bắt ngồi thiền thì trốn mất.

Phổ Mạn lại rất kiên nhẫn, ngồi cùng Giang Bạch cả buổi sáng. Đến trưa, Giang Bạch gọi điện cho Tạ Hối. Nội dung cuộc gọi chẳng có gì đặc biệt, nhưng người bên kia lại tỏ ra rất vui vẻ.

Cúp máy xong, Giang Bạch dẫn Phổ Mạn đi ăn mì: "Mì chay ở đây ngon lắm."

Hình Lạc lúc này đang phụ bếp, thấy hai người bước vào liền vẫy tay: "Tiểu... Tiểu Bạch ca, bên... bên này! Mì... mì măng hôm nay ngon... ngon....cực luôn đó!"

Không rõ có phải vì trong chùa hiếm người cùng tuổi hay không mà mỗi lần gặp Giang Bạch là Hình Lạc đều cực kỳ phấn khích.

Một bát mì nóng hổi phủ đầy măng khô. Giang Bạch bưng bát, vừa tìm chỗ ngồi thì Hình Lạc đã bỏ việc theo sau.

Tuy lớn lên trong chùa nhưng Hình Lạc chưa xuất gia, vẫn để tóc như các học sinh cao trung khác. Hầu hết người đến chùa cậu đều quen mặt, chào hỏi không thiếu ai.

Một dì trung niên hay tới thắp hương nhìn thấy cậu ngồi ăn thì hỏi: "Hôm nay không giúp các sư huynh làm việc à?"

Hình Lạc cười híp mắt: "Cho... cho con nghỉ một... một lát đi dì~"

Tiễn xong dì cả, Hình Lạc lại quay sang nhìn Giang Bạch: "Tiểu... Tiểu Bạch ca, anh thử... thử ăn đi, xem có ngon không."

Giang Bạch dùng đũa đảo đều tô mì trước mặt: "Hôm nay chả lẽ là em nấu mì à?"

Hình Lạc cười cong khoé miệng: "Anh đoán đúng rồi."

Giang Bạch bật cười, gắp một đũa mì nếm thử, quả thực không tệ.

Hình Lạc lén liếc nhìn Phổ Mạn—cô gái kia chẳng cười cũng chẳng nói, nhìn cứ như người máy. Cậu khẽ hỏi Giang Bạch:
"Tiểu... Tiểu Bạch, Bạch ca..."

Giang Bạch vừa nuốt miếng mì vừa nhướn mày:
"Nghe em gọi anh cứ tưởng đang gọi chim bồ câu hòa bình ấy."

Hình Lạc bật cười, cảm thấy gọi vậy thân thiết nên không định đổi cách xưng hô:
"Anh lần... lần sau bao giờ lại... lại đến nữa?"

Giang Bạch:"Không biết nữa, sắp khai giảng rồi. Khai giảng xong chắc không có nhiều thời gian, chắc phải đợi kỳ nghỉ."

Hình Lạc gật đầu: "Em... em cũng sắp vào... vào đại học. em năm nhất...tiểu Bạch ca học... học trường nào vậy?"

"Đại học Kinh Bắc."

Hình Lạc tròn mắt: "Trùng... trùng hợp ghê, em... em cũng Đại học Kinh Bắc! Đàn... anh nha!"

"Ồ, em là đàn anh của anh á?" Giang Bạch cười.

"Không... không phải." Hình Lạc đáp, "Anh... anh là đàn anh... của em."

Giang Bạch mỉm cười: "Đàn anh rồi cơ à, sau này chắc phải lo bảo kê em trong trường rồi."

"Vậy... vậy thì tốt quá!" Hình Lạc vui vẻ nói: "em... em cũng coi như... có người ... chống lưng rồi."

Giang Bạch khá thích nói chuyện với Hình Lạc. Bên cạnh cậu ít có người nào thuần túy, vô tư đến thế. Có lẽ do lớn lên trong chùa, nên Hình Lạc mang theo một thứ trong sáng mà người khác không có.

Ăn xong, Phổ Mạn đem bát đi đặt vào khu rửa bát tập thể. Hình Lạc hạ giọng: "Tiểu... Tiểu Bạch ca....có chuyện này... em... em không biết... có nên nói không..."

Giang Bạch phì cười: "Gì cơ?"

Hình Lạc chỉ vào Phổ Mạn: "Cô ấy... có... có phải không... biết nói không?"

Từ lúc họ tới đây đến giờ, cô chưa nói lấy một câu, thậm chí một tiếng động nhỏ cũng không phát ra, Hình Lạc nghi cô bị câm, nhưng lại không tiện hỏi thẳng.

"Không phải." Giang Bạch nói: "Cô ấy chỉ đơn giản... ít nói thôi."

"Ồ!" Hình Lạc ngạc nhiên. Cậu gặp nhiều người hướng nội, nhưng chưa thấy ai ít nói như thế: "Cô ấy... ấy đúng là... là trầm...trầm tính. Vậy mà cũng... cũng giỏi nhịn ha. Chứ em... dù có nói lắp... mà một phút không được nói... là nghẹn chết luôn đó."

Giang Bạch cười không ngừng.

Hình Lạc cũng cười theo: "Sư... sư phụ em nói.... may mà em nói... lắp, chứ không... thì ông ấy bị em làm... phiền chết."

Giang Bạch cười nói: "Nói chuyện với em thật sự rất vui."

Hình Lạc vỗ ngực: "Vậy thì sau... sau này khai giảng... ngày nào em cũng... tìm anh nói chuyện....anh đừng... có chê phiền là được!"

Buổi chiều tọa thiền xong, Giang Bạch không ở lại ăn tối nữa. Hình Lạc tiễn họ lên tận bãi đỗ xe ở lưng chừng núi, trên đường cậu vẫn không ngừng huyên thuyên.

Trước khi đi, Hình Lạc chợt nhớ ra gì đó, lấy điện thoại ra: "Tiểu... Tiểu Bạch ca, thêm... thêm bạn bè nhé?"

Phổ Mạn nhìn hai người trao đổi WeChat, lại nhìn Hình Lạc một cái. Cả ngày hôm nay, cô không ít lần phải thầm thán phục cậu. Từ trước tới giờ cô chưa từng thấy Giang Bạch cười, vậy mà hôm nay, anh cười không đếm xuể.

"Khai... khai giảng gặp lại nhé." Hình Lạc vẫy tay: "Tiểu Bạch ca"

Giang Bạch cũng vẫy vẫy tay: "Khai giảng gặp."

Phổ Mạn lái xe rời đi, Giang Bạch quay sang nhìn cô một cái: "Hôm nay chán không?"

Phổ Mạn ngẩn ra một chút rồi lắc đầu: "Không chán."

Bình thường lúc rảnh rỗi cô cũng chỉ một mình, chẳng có thú vui gì đặc biệt, phần lớn thời gian đều là ngồi thẫn thờ một mình. Hôm nay là lần đầu cô đến chùa, không chỉ được ăn mì chay, mà còn nhìn thấy Giang Bạch cười.

Cô nghĩ, chắc mình là người đầu tiên thấy "anh dâu" cười. Phổ Mạn có chút muốn đem khoe với Trình Tăng, giống như cái cách Trình Tăng lần đầu gặp Giang Bạch rồi hí hửng đi khoe với cô.

Về đến nhà vừa kịp bữa tối, Giang Bạch lên lầu thay đồ, còn Trình Tăng thì bám theo Phổ Mạn hỏi họ đi đâu, làm gì cả ngày hôm nay.

Phổ Mạn đáp: "Chùa."

Trình Tăng sững lại: "Chùa á?"

Cả ngày nghe Hình Lạc nói lắp, giờ Trình Tăng cũng vấp một cái, Phổ Mạn nhìn cậu ta: "Cậu thử nói lắp xem."

"Gì cơ?" Trình Tăng nhe răng: "Ra ngoài một chuyến là học được mỉa mai châm chọc rồi à."

Phổ Mạn thực ra không có ý mỉa mai, cô chỉ nói: "Anh dâu thích nghe người nói lắp, anh ấy sẽ cười."

Tạ Hối vốn đang ngồi bên cạnh, không định xen vào hai người suốt ngày cãi nhau kia, nhưng vừa nghe đến đây thì quay đầu nhìn Phổ Mạn: "Cô nói em ấy thích gì cơ?"

Phổ Mạn nghiêm túc trả lời: "Nói lắp, anh ấy thích người nói lắp."

Tạ Hối, từ nhỏ dù điên vẫn mồm mép lanh lợi, mười con bò kéo không lại: "..." Giang Bạch không thích gì bình thường được à?

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...