Pháo Hôi Phật Hệ Bị Ép Cứu Rỗi Phản Diện Điên Loạn

Chương 57: Bất ngờ



Giang Bạch và Đường Thiên Minh, một người thì chưa từng gặp Quan Thích, người còn lại thì chẳng nhớ nổi đã từng thấy người này bao giờ. Muốn biết rõ thêm về anh ta, có lẽ chỉ còn cách hỏi Hạ Lâm.

Thật ra cũng có thể không hỏi, nhưng ánh mắt của người kia nhìn Giang Bạch cứ là lạ, đến cả Lương Hách cũng cảm thấy anh ta cứ chăm chăm chú ý tới Giang Bạch, không ngừng thì thầm vài câu bên tai cậu.

Ăn tối xong chuẩn bị về khách sạn, Quan Thích chủ động mời Giang Bạch lên xe: "Tiểu Giang, đi xe tôi nhé? Xe mấy người các cậu chắc không đủ chỗ, tôi cũng định đến khách sạn gặp viện trưởng Thân luôn."

Năm người thật sự không thể ngồi chung một xe, Giang Bạch định nói mình có thể gọi taxi, nhưng Quan Thích đã mở cửa xe: "Lên đi, tôi tiện đường."

Lúc này Đường Thiên Minh bước đến: "Quan trưởng khoa, tôi cũng lên xe của ngài được không? Xe bên kia đúng là hơi chật."

Quan Thích liếc nhìn Đường Thiên Minh rồi cười: "Tất nhiên là không sao."

Đường Thiên Minh vỗ nhẹ sau lưng Giang Bạch, Giang Bạch liếc anh một cái.

Anh nhỏ giọng nói: "Không sao, tôi đi với em."

Hai người lên xe của Quan Thích. Trên đường, anh ta không nhắc đến chuyện gì khó xử nữa, chỉ tùy tiện trò chuyện: "Ngày mai các cậu có lịch gì chưa? Bình Giang cách đây không xa, có muốn ghé bệnh viện chúng tôi tham quan không?"

Giang Bạch nghĩ thầm: Bệnh viện tâm thần có gì đáng xem, muốn xem người thần kinh thì ở nhà tôi cũng có một người kia kìa.

Cậu đáp: "Không cần đâu, bọn tôi mai về rồi, còn phải về trường đi học."

Quan Thích gật đầu: "Thế để dịp khác vậy."

Tới sảnh khách sạn, Quan Thích cùng họ bước vào.

Phòng của Đường Thiên Minh ở tầng dưới, nhưng khi thang máy đến tầng đó lại không dừng, cậu theo Giang Bạch lên thêm một tầng.

Quan Thích còn phải lên nữa nên không ra khỏi thang máy. Khi cửa thang máy đóng lại, Đường Thiên Minh mới hỏi: "Em gặp người này bao giờ chưa?"

Giang Bạch: "Không nhớ nữa."

Giọng cậu không giống đang nói dối. Đường Thiên Minh nói tiếp: "Anh ta nhắc đến thằng bé từng ở cạnh em trong trại trẻ mồ côi, là Hạ Lâm phải không?"

Giang Bạch cũng nghĩ vậy: "Chắc thế."

"Cho tôi số điện thoại Hạ Lâm đi, để tôi hỏi thử." Đường Thiên Minh nói.

Bữa lẩu lần trước kết thúc không vui, nên Đường Thiên Minh vẫn chưa có cách liên lạc với Hạ Lâm.

Không hiểu vì sao, dù Quan Thích cả buổi đều cư xử lịch sự, nhưng Đường Thiên Minh vẫn cảm thấy có gì đó là lạ. Đặc biệt là ánh mắt anh ta nhìn Giang Bạch – không giống ngưỡng mộ, mà giống đang mổ xẻ con người cậu.

Hạ Lâm vẫn chưa trả lời tin nhắn, Giang Bạch đành quét mã QR đưa cho Đường Thiên Minh để anh tự liên hệ.

Hai người đứng trước cửa phòng nói chuyện một lúc, Giang Bạch biết rõ tính Đường Thiên Minh lắm lời, sợ bị anh lải nhải mãi, nên chưa đợi anh, cậu đi đã quẹt thẻ mở cửa phòng.

Đường Thiên Minh dặn dò: "Có gì thì gọi tôi."

Giang Bạch gật gật cho có, rồi lách vào qua khe cửa chưa mở hết.

Phòng tối om. Vừa định bật đèn, một bóng người bất ngờ áp sát từ phía sau. Giang Bạch giật mình, cổ tay bị một bàn tay quen thuộc túm lấy. Chỉ tiếc, trong bóng tối, cảm giác quen thuộc đó bị nỗi hoảng sợ xóa sạch. Khi cánh tay ôm lấy eo cậu, Giang Bạch gần như dùng toàn lực để giãy ra—

"Bốp!"

Chưa từng đánh nhau bao giờ, Giang Bạch hoàn toàn không biết đánh người thế nào. Trong lúc giãy giụa bị đối phương đè lại, cậu đá loạn một cú trúng ngay cánh cửa, vang lên một tiếng động lớn.

Giây tiếp theo, cậu bị ôm chặt từ phía sau:
"Xùy... đá mạnh vậy, định mưu sát chồng à?"

Giọng nói trầm thấp ấy cuối cùng cũng kéo cảm xúc Giang Bạch từ sợ hãi chuyển sang... bùng nổ: Anh đúng là thần kinh! – Cậu cứng người trong giây lát, rồi lại bắt đầu vùng vẫy. Mục tiêu lần này rất rõ ràng: Đánh chết tên điên này!

Người kia cười khẽ bên tai cậu, rồi giữ lấy tay cậu ép lên tường: "Yên nào."

Không yên nổi!

Lâu rồi chưa bị Tạ Hối phát điên dọa cho hú vía, Giang Bạch bị dọa đến toát mồ hôi, tim đập thình thịch không ngừng.

Giang Bạch gào lên: "Anh bị điên hả?!"

Tạ Hối đè lấy cậu, cười khẽ: "Chắc có chút thật."

Bịch bịch bịch—

Cửa đột nhiên bị gõ mạnh, Giang Bạch run lên, nghe thấy giọng Đường Thiên Minh bên ngoài lo lắng gọi: "Tiểu Bạch! Em không sao chứ? Mở cửa!"

Vừa rồi Giang Bạch đá cửa mạnh quá, tiếng động vang cả hành lang, Đường Thiên Minh còn chưa đi xa, lập tức quay lại.

Cửa bị gõ dồn dập, Giang Bạch cảm thấy da đầu mình cũng run lên theo từng tiếng gõ. Ngay trước khi Đường Thiên Minh phá cửa xông vào, cậu mới lắp bắp lên tiếng: "Không sao."

Đường Thiên Minh rõ ràng không tin:"Vừa rồi có chuyện gì thế? Mở cửa!"

"Không sao mà." Giang Bạch bật đèn tường, xác nhận lại người phía sau chính là Tạ Hối, rồi trừng mắt lườm anh ta một cái: "Vừa nãy vấp chân té chút thôi."

Đường Thiên Minh vẫn không chịu đi, nhất quyết phải nhìn tận mắt mới yên tâm.

Giang Bạch đoán được vì sao anh lại cố chấp vậy – giống như cảm giác bất an của chính cậu khi thấy Quan Thích đột ngột xuất hiện.

Giang Bạch đẩy Tạ Hối núp sau cửa, trừng mắt cảnh cáo anh im miệng, rồi hé cửa, lộ mặt ra: "Thật sự không sao, lúc nãy không bật đèn nên không thấy đường."

Đường Thiên Minh liếc nhìn vào trong phòng rồi mới thở phào: "Không sao là tốt rồi. Đi lại cẩn thận, sao không bật đèn vào phòng?"

Giang Bạch: "Không có gì đâu, anh mau về nghỉ đi."

Tiễn được Đường Thiên Minh về rồi, Giang Bạch đóng cửa lại thì thấy Tạ Hối đang tựa vào sau cửa, khoanh tay, khóe miệng nhếch lên như cười như không nhìn cậu.

Cảm giác tê dại sau gáy vẫn chưa hết, Giang Bạch hơi nhíu mày, mặt không chút biểu cảm: "Anh vào đây bằng cách nào?"

Tạ Hối: "Anh muốn vào thì vào thôi."

Giang Bạch: "Anh cạy khóa à?"

Tạ Hối: "Anh cần phải cạy khóa sao?"

Giang Bạch: "Vậy sao , khách sạn này của nhà anh à?"

Tạ Hối cười khẽ: "Cái khách sạn rẻ tiền này mà cũng xứng?"

Anh vỗ vỗ túi áo: "Anh có giấy đăng ký kết hôn."

Giang Bạch ngẩn người: "Giờ giấy kết hôn dùng làm thẻ phòng được à?"

Dĩ nhiên giấy kết hôn không thể quét mở cửa, nhưng Tạ Hối thì có thể đưa giấy cho lễ tân xem và lấy thẻ phòng.

Trả lời xong, anh giơ tay kéo cậu ôm vào lòng: "Em hỏi xong rồi, đến lượt anh hỏi chứ?"

Giang Bạch đúng là bị Tạ Hối dọa sợ thật, lúc này chẳng muốn để ý gì đến anh

Thấy cậu vẫn im lặng, Tạ Hối đưa tay nâng cằm cậu lên, hôn từng chút dỗ dành. Đến khi Giang Bạch mềm nhũn trong vòng tay, anh mới chịu buông ra: "Vừa rồi em với 'anh Thiên Minh' của em đứng ngoài cửa tình cảm vậy là có ý gì?"

Giang Bạch bị hôn đến đỏ hồng đuôi mắt, liếc anh một cái: "Vậy là anh nấp sau cửa nhìn trộm suốt?"

Tạ Hối hừ nhẹ: "Anh bay hai tiếng tới, lại đợi em mấy tiếng liền. Em về đến nơi không vào phòng, cứ đứng ngoài đó nói nhảm với người ta, anh không được nhìn chắc?"

Giang Bạch: "Vậy nên anh dọa em?"

Bị cậu nhìn chằm chằm hỏi vậy, Tạ Hối hơi chột dạ: "Ai dọa em? Em cho tôi cơ hội mở miệng chưa? Em vừa vào liền đạp người ta luôn."

Giang Bạch trừng mắt nhìn anh: "Anh còn biết xấu hổ không?"

Tạ Hối cười khẽ: "Có vợ rồi, còn cần mặt mũi làm gì?"

Giang Bạch quay lưng định đi, lại bị anh kéo về: "Còn chưa trả lời câu hỏi của anh, sao em với anh ta nói mãi không xong?"

Tạ Hối dù ngoài miệng không nói tin mấy lời Hạ Lâm kể, nhưng thật ra vẫn canh cánh trong lòng. Sau một đêm không ngủ được, cuối cùng phải tự mình bay đến, nhìn thấy Giang Bạch với Đường Thiên Minh đứng ở cửa phòng mãi không vào, nói không ghen là giả.

Nếu Giang Bạch còn đứng thêm một phút nữa, có khi anh đã xông ra rồi. Kết quả là cậu bước vào, còn anh thì vẫn không nhịn được mà bắt lấy cậu luôn trước khi kịp bật đèn.

Giang Bạch nghe anh nói, lại nghĩ đến cuộc điện thoại cảnh báo từ Hình Lạc hôm qua, liếc anh một cái: "Anh... bay đến đây là để bắt gian à?"

Câu này làm Tạ Hối nổi đoá: "... Anh bắt cái gì chứ? Không được đến để thăm vợ à?"

Giang Bạch : "Nhìn không giống."

Cậu kể qua chuyện của Quan Thích: "Đường Thiên Minh ở tầng dưới, lên theo em vì trưởng khoa Quan kia nói sẽ lên tìm viện trưởng của anh ta, sợ em với anh ta ở một mình khó xử. Còn việc đứng ngoài cửa lâu là vì em đang gửi liên lạc của Hạ Lâm cho Đường Thiên Minh, để hỏi Hạ Lâm xem có nhớ người kia không."

Tạ Hối đang ôm người trong lòng, nghe giọng mềm mại của Giang Bạch mà không thật sự nghe rõ nội dung, chỉ mơ hồ hiểu được đó là một trưởng khoa tâm thần từng đến cô nhi viện, và nhớ được Giang Bạch chỉ sau một lần gặp.

Tạ Hối: "Gã đó là đàn ông?"

Giang Bạch không hiểu sao anh lại quan tâm đến chuyện đó: "Ừ."

Tạ Hối nhếch miệng, lườm cậu: "Thấy chưa? Thả em ra ngoài đúng là gây hoạ."

Lúc này, Giang Bạch đang ngồi trên đùi anh, tâm trạng đã dịu đi phần nào. Tuy vẫn còn tức vì bị dọa phát hoảng, nhưng không đến mức muốn đánh nhau nữa.

Cậu bật lại: "Câu đó phải em nói mới đúng. Em vừa bước chân ra khỏi cửa, thì đã có người vào nhà rồi, em còn không biết hai người quen nhau từ bao giờ."

Tạ Hối lại cười: "Anh đến đây tự thú còn gì, chủ động đến cửa nhận lỗi, thế mà chưa đủ thành ý à?"

Đúng là thành ý có thừa, từ tối qua gọi video mãi đến lúc bị tắt máy vẫn chưa thôi. Nhưng tự thú đâu không thấy, chỉ thấy muốn dọa chết cậu.

Tạ Hối vùi mặt vào hõm cổ cậu, hít một hơi sâu: "Nếu người trong phòng không phải anh thì sao?"

Giọng anh nói khẽ, hơi thở phả bên gáy khiến Giang Bạch rùng mình, rụt cổ lại, còn chút bục tức: "Biết làm sao được, em đánh cũng đâu lại."

Tạ Hối bật cười: "Chân đá kia đâu phải yếu, lúc đó nghĩ gì vậy?"

Giang Bạch trầm ngâm một chút: "Nghĩ giá mà trước kia học vài chiêu của Phổ Mạn."

Tạ Hối ngẩng đầu nhìn cậu: "Học của Phổ Mạn? Sao không học của anh?"

Giang Bạch cụp mắt xuống đúng lúc, che giấu ánh nhìn lảng tránh.

Cậu thật ra không nghĩ đến Phổ Mạn.

Khi một người sợ hãi, họ sẽ theo bản năng tìm đến người khiến họ thấy an toàn. Giang Bạch cũng không ngờ, trong giây phút ấy, người đầu tiên cậu nghĩ tới lại là Tạ Hối.

Nếu Tạ Hối chậm mở miệng một chút, có lẽ cậu đã buột miệng gọi ra cái tên ấy rồi.

Có thể cái "Tạ..." ban nãy đã bật ra rồi, chỉ là Tạ Hối không chú ý nghe thấy.

Sau khi nhận ra giọng Tạ Hối, phản ứng đầu tiên của Giang Bạch là ngẩn người, sau đó mới là tức giận — tức vì anh bày trò hù dọa.

Cảm xúc vẫn còn lộn xộn, cậu tạm thời không muốn nhắc lại chuyện đó, liền chuyển chủ đề: "Anh ăn cơm chưa?"

Tạ Hối không làm khó cậu, tỏ vẻ tủi thân nhìn cậu: "Em nghĩ xem? Anh đến từ hai giờ chiều, chờ trong phòng chỉ để cho em bất ngờ đấy."

Giang Bạch liếc nhìn anh, như muốn xác nhận anh thật sự nghĩ đó là bất ngờ.

Thấy anh nghiêm túc, Giang Bạch đột nhiên muốn ghé Bệnh viện Bình Giang 2...

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...