Giang Bạch nói không muốn Tạ Hối giết người. nên dù đứng bên bờ bùng nổ, anh vẫn giữ lại chút lý trí, không trực tiếp lấy mạng bọn chúng, thậm chí còn chu đáo báo cảnh sát trước khi rời đi.
Trên đường về, trời dần sáng. Giang Bạch nhìn mắt Tạ Hối, xác nhận không nhìn nhầm – mắt anh đầy tơ máu đỏ.
Giang Bạch: "Mắt anh sao thế?"
Giang Tuấn nhìn qua gương chiếu hậu, thấy Tạ Hối ôm chặt Giang Bạch: "Chắc tại xem camera. Xem từng khung hình, không chớp mắt."
Trước đây, Giang Tuấn nghĩ cuộc hôn nhân của họ là ép buộc, Tạ Hối không thật lòng với Giang Bạch. Nhưng khi cậu mất tích, Tạ Hối nhanh chóng điều camera giao thông từ cảnh sát, ngồi trước máy tính vài tiếng, mắt đỏ ngầu, anh mới biết Tạ Hối thực sự rất quan tâm đến Giang Bạch.
Ở bệnh viện, Tạ Hối đưa Giang Bạch kiểm tra từ đầu đến chân. Ngoài cổ tay trầy và đầu gối bầm, không có vết thương nào khác.
Tạ Hối không định ở lại Tân Xuyên, biết Giang Bạch ổn liền đặt vé máy bay sớm nhất, đưa cậu ra sân bay. Việc còn lại giao cho Trình Tăng và Giang Tuấn xử lý.
Trong phòng chờ, Tạ Hối ôm Giang Bạch: "Mệt thì tựa vào anh ngủ chút."
Giang Bạch ngẩng nhìn: "Đáng lẽ nên ngủ ở khách sạn. Mắt anh vẫn đỏ."
Tạ Hối véo tai cậu: "Lo cho anh sao?"
Giang Bạch né tay anh, ngượng ngùng: "Không được à?"
"Được." Tạ Hối vẫn còn sợ hãi, hôn lên đầu cậu: "Lần sau đừng ngoan ngoãn lên xe người khác."
Giang Bạch: "Không thì sao? Để bị đánh ngất kéo đi à?"
Tạ Hối thở dài, thấy Giang Bạch quả thật quá yếu "Về anh sẽ dạy em võ phòng thân."
Giang Bạch từ chối ngay: "Em không học."
Muốn đánh người, trước tiên phải học chịu đòn, cậu không muốn bị đánh.
"Không học thì thôi, sau này không để em đi một mình."
Giang Bạch an ủi lại Tạ Hối "Thật ra em cũng không sợ lắm. Em biết anh sẽ đến."
Sự tin tưởng ngây thơ của cậu chạm vào trái tim Tạ Hối. Trước khi tìm được, anh không chắc chắn tuyệt đối, như việc chưa bao giờ tìm được Tiểu Bùi. Anh luôn không kiểm soát được mọi chuyện, nên khi Giang Bạch xảy ra chuyện anh thật sự rất hoảng loạn.
"Giang Bạch."
Cậu ngẩng đầu, một nụ hôn đột ngột áp xuống.
Giang Bạch giật mình, rồi ngửa đầu đáp lại.
Môi bị cắn, đầu lưỡi bị hôn đến tê dại, nụ hôn không chút d*c v*ng, cả hai như thể đang trút bỏ nỗi sợ hãi trong lòng
Sau nụ hôn, Tạ Hối ôm Giang Bạch vào lòng, hỏi lại: "Sợ không?"
"... hơi hơi" Giang Bạch không cứng miệng. Sợ thì sợ, nhưng đầu óc vẫn có thể suy nghĩ logic. Cậu nói: "Họ định đưa em đi nơi khác, sau không biết trục trặc gì, người sai khiến đổi ý, nên đưa em đến xưởng bỏ hoang đó."
Tạ Hối: "Anh biết."
Anh nói biết, nghĩa là đã hỏi ra.
Giang Bạch: "Họ định đưa em đến Bình Giang?"
Tạ Hối không giấu: "Cụ thể là Bệnh viện Bình Giang 2."
Giang Bạch "à" một tiếng, không rõ bất ngờ hay trong dự liệu: "Thật là..." Suýt chút nữa thì...
Cậu từng thấy câu hỏi: Nếu bị đưa vào bệnh viện tâm thần, làm sao chứng minh mình không bệnh?
Câu hỏi này dường như không có lời giải. Vì giữa người với người không có sự đồng thuận hoàn toàn, nên dù chứng minh thế nào, người khác nghĩ bạn bệnh, bạn là không bình thường.
Tạ Hối có lẽ thấu hiểu nhất, dù đôi khi anh trông thật sự giống bệnh.
Giang Bạch không dám nghĩ, nếu bị đưa đến đó, giờ sẽ thế nào.
Giang Bạch: "Sao bọn họ đột nhiên đổi ý, không đưa em đến đó nữa?"
Tạ Hối: "Không biết, chắc không phải lương tâm trỗi dậy."
—
Về Phong Lâm Hoa Lý đã chiều. Vào cửa, Hình Lạc chạy ra phàn nàn: "Không phải hôm... hôm qua về sao? Sao hôm nay mới... Hai người.... sao thế?"
Hình Lạc chưa nói hết câu liền thấy sắc mặt cả hai không tốt, Giang Bạch khá hơn, Tạ Hối như ma cà rồng, mắt đầy tơ máu.
Giang Bạch: "Không sao, tối qua ngủ không ngon."
Trông không giống không sao. Hình Lạc hiếm khi hiểu chuyện, không hỏi: "Vậy hai người...nhanh nghỉ... nghỉ ngơi đi."
Vào phòng, tắm xong, Tạ Hối ôm cậu ngủ. Giang Bạch tỉnh, không biết mấy giờ, phòng chỉ sáng đèn đầu giường.
Tạ Hối nhận điện thoại, từ ban công đi vào. Giang Bạch thấy điện thoại trên tủ đầu giường là của mình.
"Là gọi em à?" Giang Bạch hỏi.
Tạ Hối nhìn: "Tỉnh rồi?"
Giang Bạch: "Mấy giờ?"
"Mười một rưỡi." Tạ Hối đứng ngoài ban công một lúc, trên người vẫn còn vương hơi lạnh. Sợ Giang Bạch bị nhiễm lạnh, anh luồn tay qua lớp chăn ôm lấy người kia: "Em đói chưa?"
Giang Bạch lắc đầu: "Vừa nãy là ai gọi?"
Tạ Hối: "Đường Thiên Minh."
Đường Thiên Minh và Giang Tuấn không đi cùng chuyến bay với họ. Việc Giang Bạch bị bắt cóc đã kinh động đến cảnh sát, để Tạ Hối và Giang Bạch có thể về trước, hai người kia ở lại để phối hợp điều tra.
Đường Thiên Minh không phải người vô duyên vô cớ gọi điện lúc nửa đêm, chắc chắn là có chuyện gấp. Tạ Hối sợ làm Giang Bạch tỉnh nên đã lặng lẽ ra ngoài nghe máy.
Quả nhiên, Đường Thiên Minh gọi vì có chuyện quan trọng — mà chuyện này, nói với Tạ Hối có lẽ còn hiệu quả hơn nói với Giang Bạch.
Vài tiếng trước, anh và Giang Tuấn vừa từ Tân Xuyên về lại ký túc xá thì nhận được lời mời kết bạn của Hạ Lâm.
Hạ Lâm sau hai ngày đắn đo cuối cùng cũng tìm được lý do hợp lý: nói rằng mình đi ngoại tỉnh quay chương trình, nên giờ mới thấy lời mời kết bạn.
Đường Thiên Minh chẳng quan tâm là thật hay giả. Anh gửi cho Hạ Lâm một tấm ảnh của Quan Thích — là ảnh tìm được trên mạng — hỏi: "Cậu có biết người này không?"
Chưa đầy mười giây sau, Hạ Lâm đã gọi lại, giọng đầy kinh hoảng: "Người này là ai? Sao anh lại biết anh ta?"
Đường Thiên Minh đáp: "Anh ta là trưởng khoa tâm thần ở bệnh viện Bình Giang 2. Lúc bọn tôi đến Tân Xuyên dự hội thảo, tình cờ gặp."
"Bệnh viện tâm thần à? Ông ta lại là bác sĩ ở đấy sao?" Hạ Lâm như sực nhớ ra điều gì, vội vã hỏi: "Anh nói bọn tôi? Ý anh là Giang Bạch cũng đi? Cậu ấy gặp anh ta rồi?"
Nghe Hạ Lâm lo lắng như vậy, Đường Thiên Minh gần như chắc chắn Quan Thích từng nhắc đến "một người khác" — mà người đó chính là Hạ Lâm:
"Gặp rồi. Tôi tìm cậu cũng vì chuyện đó. Hắn bắt đầu đến cô nhi viện từ khi nào? Sao tôi không có chút ấn tượng gì cả?"
Hạ Lâm cười khổ: "Anh không nhớ là phải, vì lần nào anh ta cũng đến vào ban đêm. Hơn nữa, ngoài anh ta còn có một người lớn tuổi hơn đi cùng."
Nếu Đường Thiên Minh không đưa ảnh, cậu ta có lẽ cũng đã quên chuyện này từ lâu.
Thời thiếu niên thường nổi loạn, càng bị cấm làm gì thì càng làm. Đặc biệt là quy định "đến giờ phải đi ngủ" của viện với bọn họ chẳng khác nào hình phạt.
Thế nên mỗi đêm sau khi mọi người đã đi ngủ, Giang Bạch và Hạ Lâm thường lén ra ngoài — không có mục đích gì rõ ràng, chỉ cần không phải nằm lì trên giường là thấy thú vị rồi.
Lần đầu tiên họ nhìn thấy Quan Thích là vào một đêm mùa hè. Sau khi đã "hiến máu" đủ cho đám muỗi, hai người đang chuẩn bị quay lại thì thấy một chiếc xe chạy vào sân.
Giữa đêm hôm khuya khoắt, cả hai đều tò mò người đến là ai nên tiếp tục nấp lại quan sát.
Từ xe bước xuống hai người, được viện trưởng đích thân tiếp đón. Không lâu sau, họ đưa hai đứa nhỏ đi và chở lên xe rời khỏi viện.
Sáng hôm sau có người hỏi hai đứa bé kia đâu, viện trưởng nói đã được người ta nhận nuôi và đón đi vào đêm qua.
Đó là lần đầu tiên Hạ Lâm thấy chiếc xe ấy.
Lần thứ hai là gần đến mùa đông. Họ đang ngồi ở tầng hai ăn vụng thì lại nhìn thấy hai người kia.
Lần này, viện trưởng vẫn đích thân ra tiếp. Khác với lần trước, vì ở gần nên hai người nghe rõ viện trưởng hỏi: "Hai đứa lần trước vẫn ổn chứ?"
Người lớn tuổi hơn lạnh lùng đáp: "Chết rồi."
Quan Thích nói tiếp: "Lần này đến là để mua thêm một đứa, viện trưởng ra giá đi."
Hai đứa nhỏ sợ đến mức lấy tay bịt miệng, Hạ Lâm lùi về sau không cẩn thận dẫm phải túi đồ ăn, phát ra tiếng động khiến ba người phía dưới cảnh giác.
Họ không phải người đến nhận nuôi...
Hai đứa kia... đã chết...
Chỉ hai chuyện đó thôi đã đủ khiến hai đứa trẻ mười mấy tuổi sợ đến mềm nhũn chân tay. Quan Thích là người đầu tiên phát hiện ra họ. Trước khi họ kịp chạy trốn, Hạ Lâm đã vứt Giang Bạch lại và tự mình bỏ chạy.
Viện trưởng phạt Giang Bạch một trận, hỏi tại sao đêm khuya lại không ngủ mà lang thang. Giang Bạch nhìn chằm chằm vào ba người họ, lạnh lùng nói:
"Như vậy là phạm pháp."
Quan Thích bật cười, quay sang viện trưởng: "Vậy bán đứa này cho chúng tôi đi."
Viện trưởng hơi do dự — vì khi ấy Giang Bạch đã được một cặp vợ chồng chọn để nhận nuôi, chỉ vài hôm nữa là đến đón. Nếu đêm nay bị đưa đi, e rằng sẽ gây ra rắc rối.
Không muốn chịu trách nhiệm, viện trưởng từ chối.
Trong điện thoại, Hạ Lâm bật khóc nói với Đường Thiên Minh: "Anh nghĩ vì sao tôi lại cướp mất suất được nhận nuôi của Giang Bạch? Tôi sợ họ sẽ quay lại bắt tôi. Nhưng lúc ấy rất ít người đến nhận nuôi, tôi không dám ở lại cô nhi viện. Tôi thực sự quá sợ rồi..."
Đường Thiên Minh sốc đến tận cùng. Anh chưa bao giờ nghĩ rằng cô nhi viện côi lại có thể làm ra những chuyện như vậy.
Thế nhưng, dù nghe xong lý do của Hạ Lâm, anh vẫn không thể tha thứ cho việc cậu ta giành mất cơ hội sống của Giang Bạch. Anh muốn hỏi: Cậu có bao giờ nghĩ đến cảm nhận của Giang Bạch không?
Nhưng rồi anh không hỏi nữa.
Hỏi thì được gì chứ? Anh vốn dĩ đâu phải không biết Hạ Lâm ích kỷ đến mức nào.
Loại người như cậu ta chưa bao giờ biết nghĩ cho ai khác. Dù miệng thì nói áy náy, nhưng khi phải chọn giữa bản thân và "người bạn thân nhất" trong miệng mình, cậu ta không chút do dự mà chọn mình.
Ngoài ra, Đường Thiên Minh còn nói với Tạ Hối rằng Giang Bạch có thể đã mất trí nhớ.
Lúc trước nghe Hạ Lâm nói vậy, anh không tin. Nhưng chuyện lớn như thế này, nếu không mất trí nhớ thì sao Giang Bạch lại không nói gì với họ? Dù có vờ không quen Quan Thích thì cũng không cần phải giấu cả bạn bè.
Sau khi nghe xong mọi chuyện, Tạ Hối kể lại hết cho Giang Bạch, rồi dẫn cậu xuống lầu ăn tối.
Giang Bạch: "Sao cứ nhìn em mãi thế?"
Mất trí nhớ ư?
Tạ Hối nghĩ, mất trí nhớ cũng được. Dù sao cũng không phải ký ức gì tốt đẹp.
Cậu nghiêng đầu nhìn người đối diện: "Ăn no chưa?"
Giang Bạch nhìn thấy vẻ mặt kia, không biết anh đang nghĩ gì, nhưng có vẻ không phải chuyện gì tốt đẹp "Cũng... tạm tạm."
Tạ Hối khẽ cười: "Ăn no rồi thì chắc phải tính sổ rồi nhỉ, cố vấn Giang?"
Giang Bạch: "..."
Sau bao chuyện xảy ra, cậu suýt nữa quên mất vụ này.
Nhớ lại lần trước bị Tạ Hối "tính sổ" xong suýt không xuống nổi giường cả ngày, lần này e là còn thê thảm hơn.
Giang Bạch chỉ mới nghĩ thôi mà hai chân đã run rẩy: "À... em thấy chân vẫn hơi đau..."
