Pháo Hôi Phật Hệ Bị Ép Cứu Rỗi Phản Diện Điên Loạn

Chương 88: Ngoại truyện 1



Trước đó, tại tiệc nhà họ Giang, nhiều người tận mắt thấy Tạ Hối công khai trêu ghẹo cậu út nhà họ Giang. Ấy vậy mà chẳng bao lâu sau, tập đoàn Tạ thị lại công bố chuyện kết hôn giữa Tạ Hối và cậu út nhà họ Giang. Chuyện này không khỏi khiến người ta nghĩ anh dùng thủ đoạn mờ ám.

Lão Tống của tập đoàn Thịnh Hoành cùng phu nhân vốn nổi tiếng là cặp đôi kiểu mẫu . Thế mà hôm nay trong một dịp trọng đại như kỷ niệm này cưới, họ lại mời cả Tạ Hối đến. Người ta không khỏi đoán già đoán non: lão Tống chắc sống quá yên ổn rồi nên mới muốn gây sóng gió vào đúng ngày kỷ niệm trọng đại như thế.

Tiệc còn chưa bắt đầu, phu nhân của lão Tống từng là giáo sư tại Đại học Kinh Bắc, là giáo viên của Chu Minh Lễ, nên khi biết Giang Bạch là học trò của Chu Minh Lễ liền vui vẻ kéo Giang Bạch ra chuyện trò rất lâu.

Khi nói đến Tạ Hối, bà thở dài: "Đứa nhỏ Tạ Hối ấy, số nó khổ."

Chuyện nhà họ Tạ chẳng phải bí mật gì. Dù Diệp Thanh không phải học trò của bà, nhưng bà cũng từng gặp cô ấy – không phải trong mấy buổi tiệc tụ hội như thế này, mà là ở một hội nghị nghiên cứu năm nào. Mặc dù đã nhiều năm trôi qua, bà vẫn nhớ rõ, đó là một cô gái thông minh.

Một người như thế, lại làm trong ngành nghiên cứu dược phẩm, vậy mà cuối cùng lại phát điên... Chuyện đó khiến bà Thịnh không khỏi chấn động.

Dù bà rất quý Giang Bạch, nhưng vẫn không tránh khỏi bênh vực Tạ Hối đôi câu: "Tính cách Tạ Hối trước đây không như vậy đâu, là học theo ông ngoại mình đấy. Ông già ấy lúc còn trẻ cũng chẳng coi ai ra gì, chẳng khác gì Tạ Hối bây giờ."

Điều này thì Giang Bạch có thể nhìn ra. Tuy ông ngoại của Tạ Hối nay đã già, nhưng tính "có thể động tay thì tuyệt đối không động miệng" kia thì đúng là giống nhau thật.

Phu nhân Thịnh nắm tay Giang Bạch, nói: "Thằng bé ấy số khổ, nếu cháu có thể bao dung thì hãy bao dung nhiều một chút. Nhưng nếu nó bắt nạt cháu, cháu cũng đừng nhịn. Dù gì bác không rõ vì sao hai đứa lại kết hôn, nhưng đừng để bản thân chịu thiệt. Thằng bé đó mà nổi cơn lên thì không ai kéo lại nổi."

Giang Bạch khẽ cười: "Không đâu, kéo lại được."

Phu nhân Thịnh liếc mắt nhìn cậu: "Kéo lại được cái gì? Cháu tưởng bác không nhìn ra à? Vừa rồi hai đứa còn chẳng nói với nhau câu nào, có phải cãi nhau rồi không?"

Nhắc đến chuyện này, Giang Bạch quả thực vẫn còn tức. Cậu nói: "Không phải cãi nhau, là cháu không thèm để ý đến anh ấy. Anh ấy làm mất hết dữ liệu thí nghiệm mà cháu mất cả ngày mới tổng hợp xong."

Phu nhân: "..."

Là người hiểu rõ sự nhọc nhằn khi xử lý dữ liệu nghiên cứu, phu nhân Thịnh không khỏi nhớ lại hồi bị lão Tống làm mất dữ liệu, bà đã phản ứng ra sao... Hồi đó, bà tức đến mức gói ghém hành lý về nhà mẹ đẻ, ở lì nửa năm suýt nữa đòi ly hôn. Sau lại là lão Tống đội mưa đứng dưới nhà cả đêm, bà mới mềm lòng quay về.

Khóe miệng bà giật giật. Giang Bạch cảm thấy mình sắp nghe được lời mắng ai đó đến nơi rồi.

Phu nhân Thịnh hỏi: "Dữ liệu gì?"

Giang Bạch: "Dữ liệu nghiên cứu một loại thuốc mới. Là dự án của riêng cháu, làm được một nửa rồi. Dạo này bên Cục Nghiên cứu Dược và trường học đều bận, cháu cũng không có thời gian làm tiếp, nên định chuyển cho người khác."

Phu nhân Thịnh nghe xong cũng tức thay Giang Bạch.

Dự án của riêng một người, có nghĩa toàn bộ dữ liệu đều do một mình cậu làm. Nếu chuyện này xảy ra với bà, bà chắc chắn sẽ ly hôn với cái lão già kia cho bằng được!

Bà bắt đầu hối hận vì vừa nãy còn dặn Giang Bạch "bao dung thêm chút". Tạ Hối có biết mình đã làm gì không đấy?!

Tạ Hối cùng lão Tống đang đứng ngoài ban công hút thuốc. Nghe thấy tiếng cửa mở, hai người vội vàng dụi thuốc theo phản xạ .

Lão Tống vừa quay lại, nụ cười còn chưa kịp nở đã bị phu nhân trừng cho một cái.

Nhìn bóng phu nhân kéo Giang Bạch đi khuất, lão Tống quay sang Tạ Hối: "Nhà tôi mà bênh ai thì khỏi bàn, cậu đừng có mà bắt nạt Tiểu Giang, không thì tôi cũng không giúp nổi đâu."

Tạ Hối bất đắc dĩ: "Cháu nào dám."

Lão tổng liếc nhìn hắn: "Cậu mà cũng có cái gì mà không dám?"

Tạ Hối cười khổ: "Đương nhiên là có, Giang Bạch chính là tiểu tổ tông nhà cháu đấy. Đụng vào cậu ấy là cháu tiêu đời. Bác không thấy cậu ấy giờ chẳng thèm đoái hoài gì tới cháu à? Hôm qua cháu chẳng may làm mất dữ liệu gì đó của cậu ấy, đến giờ cậu ấy vẫn đang giận."

Lão Thịnh nghe đến chữ "dữ liệu", bất giác thấy da đầu căng chặt: "...Dữ liệu?"

Lão Thịnh nhìn Tạ Hối, ánh mắt không khỏi lộ vẻ đồng cảm của người cùng cảnh ngộ: "Tiểu Giang cũng tốt tính đấy, vậy mà còn chịu đi dự tiệc với cậu. Nếu là bà nhà bác, sớm đã xách vali về nhà mẹ đẻ rồi."

Nhắc đến "nhà mẹ đẻ", lão Thịnh liền tò mò hỏi Tạ Hối: "Cái nhà họ Giang đó rốt cuộc là thế nào? Bác nghe nói cháu từng làm loạn ở tiệc nhà họ, rồi sau đó lại cưới cậu cháu út nhà người ta. Không phải cháu ép cưới đấy chứ?"

"Làm gì có chuyện đó, cháu với em ấy đăng ký kết hôn còn trước cả buổi tiệc nhà họ Giang nữa cơ. Mà cũng không phải ép...", nói đến chuyện cưới hỏi với Giang Bạch, Tạ Hối vẫn cảm thấy tiếc nuối, cố chọn từ cho nhẹ nhàng:
"Coi như... liên hôn đi."

Lão Thịnh nhìn hắn đầy nghi ngờ: "Liên hôn."

Tạ Hối bật cười: "Chỉ có mỗi cháu với em ấy liên thôi, gọi là... tư liên."

Sau khi buổi tiệc bắt đầu, phu nhân Thịnh đành phải "trả" Giang Bạch lại cho Tạ Hối.

Những người từng dự tiệc nhà họ Giang lần trước đều nhận ra đôi này, bắt đầu thì thầm bàn tán. Ai cũng nói vợ chồng Giang Bách Thành thật độc ác, con trai ruột mới tìm lại chưa được bao lâu mà đã giao vào tay Tam thiếu nhà họ Tạ rồi.

Tam thiếu nhà họ Tạ là người như thế nào chứ

Ở một góc phòng tiệc, Giang Bạch mặt mày u ám, rõ ràng là không tình nguyện. Tạ Hối đứng trước mặt không biết nói gì, Giang Bạch lườm anh một cái, Tạ Hối vẫn không ngừng tiến lại gần dỗ dành: "Đừng tức nữa, tức hại thân... Hay là em đánh tôi mấy cái để bình tĩnh lại đi". Ngay sau đó , Giang Bạch thật sự tát cho Tạ Hối một cái vang dội, tất cả đều thấy cậu út nhà họ Giang tát thẳng một cái vào mặt Tam thiếu nhà họ Tạ.

Cả đám người đều nín thở...Xong rồi.

Tưởng rằng Tạ Hối nổi điên lên.Thế mà Tạ Hối không những không nổi nóng, còn đưa má bên kia ra: "Bên này em có muốn đánh luôn không?"

Lúc Giang Bách Thành bị gọi tới, cảnh tượng ông ta thấy được chính là Tạ Hối đang kéo tay Giang Bạch vả vào mặt mình. Những người đi cùng Giang Bách Thành cũng chứng kiến trọn vẹn.

Giang Bách Thành: "..."

Mọi người: "..."

Giang Bạch rút tay lại, nhìn về phía sau lưng Tạ Hối.

Tạ Hối quay đầu, thấy một đám người đang đứng gần đó: "Có việc à?"

Giang Bách Thành hơi khựng lại: "À... không có gì, hai đứa là đang..."

Tạ Hối thản nhiên nắm tay Giang Bạch lại: " chơi thôi."

Mọi người: "???"

Chơi? Tát mặt ở tiệc kỷ niệm đám cưới của người ta là chơi á?!

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...