Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện

Chương 91



Trước mắt Phương Trầm tối sầm.

Sith ngồi bên cạnh vẫn như không có chuyện gì, còn đi rót một cốc nước ấm mang về, đưa thẳng đến bên miệng cậu, dỗ dành, "Bé cưng, sáng dậy uống một ít nước trước này."

Phương Trầm đưa điện thoại đến trước mặt hắn, "Sith! Bọn mình bị chụp ảnh rồi!"

Người đàn ông liếc qua một cái, "Ừm" một tiếng, lại hỏi cậu, "Không cho mật ong, được không?"

"Giờ này còn mật ong cái gì nữa!" Phương Trầm lắc lắc điện thoại trước mặt hắn, "Anh nhìn đi!"

"Chụp thì sao?" Sith rất nghiêm túc hỏi lại, "Bé cưng, rốt cuộc em đang lo cái gì?"

Phương Trầm ngẩn ra, cánh môi khẽ run, "Em sợ... Sẽ có rất nhiều người vì anh mà chú ý đến em."

Cậu đã quen làm một người vô hình, không quen bị quá nhiều ánh mắt dõi theo.

Sith áp tới, hôn lên trán cậu, "Mặc kệ ánh mắt của người khác đi, bé cưng, em chỉ cần nhìn anh là được rồi, những người không liên quan đó chẳng là gì trong cuộc đời em cả."

Phương Trầm cắn cắn môi.

Sith rút điện thoại của cậu ra đặt sang một bên, lại đưa cốc nước cho cậu, "Uống nước, rồi đi rửa mặt, anh đi làm bữa sáng cho em, rồi chúng ta cùng tới trường."

Cừu nhỏ chớp chớp mắt, gật đầu.

Chờ Phương Trầm ngoan ngoãn uống nước rồi đi rửa mặt, Sith mới cầm điện thoại của cậu lên xem, bấm vào mấy bài viết, thấy rất nhiều người đăng ảnh của Phương Trầm, bên dưới gọi bằng đủ kiểu từ thân mật, gì mà sweetheart, nhóc đáng yêu, bé ngoan, thậm chí còn có người tranh thủ xin số.

Sắc mặt người đàn ông đen sì, chụp lại mấy bài này rồi đi ra ngoài gọi một cuộc điện thoại.

Chụp hắn thì được.

Chụp Phương Trầm thì không.

Ăn sáng xong, tâm trạng Phương Trầm đã ổn định lại kha khá, dù sao cũng không giấu được nữa rồi, cậu không thể cứ mãi lén lút với Sith.

Thuận theo tự nhiên đi!

Trong lúc cừu nhỏ ăn sáng, Sith đã giúp cậu chuẩn bị xong balo, bỏ nước trái cây và vài món ăn vặt vào, chờ Phương Trầm ăn xong, hắn rất tự nhiên mà khoác balo của cậu lên một bên vai, "Đi thôi."

Phương Trầm nhìn hắn, "Anh đi học cùng em thật hả? Anh không cần đi tập sao? Không cần phải theo em đâu, một mình em tự lo được."

Sith xoa đầu cậu, "Đi học cùng bạn trai chẳng phải chuyện rất bình thường sao?"

Phương Trầm "ò" một tiếng, đẩy tay hắn ra, "Đừng làm rối tóc em."

Cừu nhỏ đỏm dáng.

Chuyện Sith có bạn trai đã lan ra khắp trường, càng khiến mọi người ngạc nhiên hơn là đối tượng của hắn là một cậu nhóc phương Đông, buổi sáng ảnh của Phương Trầm còn lan truyền điên cuồng trên diễn đàn, nhưng rất nhanh đã bị xóa sạch.

Bước vào giảng đường, ánh mắt mọi người đồng loạt quét sang, Phương Trầm hơi cứng đờ, nhưng rất nhanh đã được Sith nắm tay dẫn vào trong.

Chỗ trống còn rất nhiều, Sith chọn hàng gần cuối, kéo Phương Trầm ngồi xuống.

Không quen với việc bị nhiều ánh mắt nhìn vào mình như vậy, Phương Trầm hơi ngượng ngùng, cúi đầu lấy sách ra, trong tay chợt được nhét vào một túi kẹo dẻo.

"Anh mua đại, em thử xem vị này thế nào."

Phương Trầm ngẩng lên nhìn Sith một cái, xé miệng gói, bỏ một viên vào miệng.

Vị dâu tây.

Không lâu sau, giảng viên đi vào, mọi người cũng thu hồi ánh mắt, tập trung vào bài học.

Sith nắm tay cậu, nhẹ nhàng mân mê lòng bàn tay, "Em xem, cũng đâu có nhiều người chú ý đến vậy."

Phương Trầm ngậm kẹo, gật gật đầu.

Nghe tiếng nước ngoài luôn không giống với nghe tiếng mẹ đẻ, Phương Trầm nghe một lúc đã buồn ngủ, đầu gục xuống, cuối cùng đổ xuống bàn.

Nếu là bình thường, chắc trán đã bị va đến mức đỏ lên rồi, nhưng hôm nay có Sith ngồi bên cạnh, hắn đã kịp đưa tay đỡ lấy đầu Phương Trầm.

Hắn nhẹ nhàng nâng cằm cừu nhỏ để cậu tựa vào vai mình, rồi lấy máy tính bảng và sách của cậu, giúp cậu ghi chép.

Thế là cừu nhỏ không tim không phổi ngủ ngon lành cả một tiết học.

Mãi đến khi tan học bị đánh thức, cậu còn hơi mơ màng mở mắt ra, mất mấy giây mới nhận ra mình đang ở trường.

Tức thì ngồi thẳng dậy, quay đầu sang, Sith đang cười như không cười nhìn cậu, "Ngủ ngon không?"

Rồi véo nhẹ má cừu nhỏ, "Ngủ hằn cả vết luôn rồi."

Phương Trầm nhìn xung quanh, sinh viên trong lớp đã ra về gần hết, không có ai nhìn về phía bọn họ.

Cậu yên tâm tựa lại lên người Sith, tự nhiên thấy mang hắn đi học cũng không tệ, vừa làm một chiếc gối dựa vững chãi, vừa là máy ghi chép tự động.

Không còn tiết nữa, Phương Trầm cũng không vội đi, cậu mở điện thoại chậm rãi trả lời tin nhắn, bùng nổ nhất là của bạn cùng phòng, gửi liên tục một đống dấu chấm than.

Mà tin nhắn quan trọng nhất là.

[Hoá ra Sith không được?]

Phương Trầm vội giải thích cho cái chủ đề nhảm nhí này.

[Không đâu, anh ấy rất được.]

Cừu nhỏ nghĩ nghĩ, còn gõ thêm một loạt good.

Sith ngồi ngay bên cạnh, liếc một cái là thấy, hắn khẽ cười.

"Coi như em đang khen anh nhé."

Phương Trầm vội úp điện thoại xuống, quay đầu trừng hắn.

"Ai cho anh nhìn trộm tin nhắn của em!"

Sith véo tai cậu một cái theo thói quen, lại nói, "Đúng rồi bé cưng, có chuyện này muốn nói với em, ba mẹ anh vừa kết thúc một chặng du lịch, sắp về ở một tháng, bọn họ muốn gặp em, có được không?"

Phương Trầm bị tin tức này doạ cho đờ người.

"Gặp em?"

"Họ biết em à?"

Sith nghe vậy thì nhíu mày, "Đương nhiên. Tuy ba mẹ không can thiệp nhiều vào cuộc sống của anh, nhưng anh muốn kết hôn với em, dĩ nhiên phải giới thiệu em với bọn họ rồi."

Phương Trầm lại ngây người, "Kết hôn?"

Sith áp sát, vì sợ cừu nhỏ da mặt mỏng nên không hôn ở trường, nhưng môi đã gần như chạm nhau, hắn thấp giọng nói, "Đang là mùa xuân rồi, chúng ta tổ chức đám cưới đi, đi bất cứ nơi nào em muốn, bãi cỏ, bờ biển, vách núi, núi tuyết, chỗ nào cũng được, anh sẽ ở bất cứ chỗ nào tuyên thệ anh yêu em."

Cừu nhỏ cuống quýt bịt miệng người đàn ông lại.

"Anh đừng có nói mấy lời này trong lớp học mà!"

Mặt Phương Trầm đỏ lên, may là giờ trong lớp chỉ còn hai người bọn họ.

Sith hôn ngón tay cậu, "Được, về nhà nói."

Phương Trầm méo mặt, "Phải gặp thật à? Em hơi căng thẳng."

Bản thân cậu không có ba mẹ, càng chưa từng gặp phụ huynh của người khác.

Sith an ủi cậu, "Không sao, không muốn gặp thì thôi, anh chỉ đang trưng cầu ý kiến của em."

Hắn sẽ không ép Phương Trầm làm bất cứ chuyện gì.

Phương Trầm khổ sở nói, "Nhưng như vậy thì không lễ phép đâu, không sao, ăn một bữa thôi mà, có anh ở đó chắc em cũng đỡ hơn."

Hai người rời khỏi lớp học, Sith cầm balo giúp Phương Trầm, lấy nước trái cây lúc trước ra đưa cho cậu uống, "Không cần căng thẳng đâu bé cưng, thật đấy, bọn họ cũng sẽ không về trang viên, với cả anh đã nói rồi, làm gì có ai không thích em chứ."

Phương Trầm thở ra, "Được rồi."

Nắm tay siết chặt.

Cậu là chú cừu dũng cảm nhất.

Hạ quyết tâm xong rồi, cậu ngẩng đầu hỏi Sith, "Bao giờ gặp ạ?"

"Cuối tuần đi, để anh đặt bàn."

Sith nắm tay cậu, mân mê lòng bàn tay mềm mại, "Em vẫn chưa trả lời anh, muốn tổ chức đám cưới ở đâu."

Trước mắt cừu nhỏ tối sầm, "Anh nghiêm túc đấy à? Có phải là nhanh quá không?!"

Ánh mắt Sith trầm xuống, giọng thấp hẳn, "Nhanh sao? Bé cưng, em biết đó, anh lớn hơn em mấy tuổi, rốt cuộc anh vẫn thiếu cảm giác an toàn, anh sợ em chán anh."

Câu này làm Phương Trầm bỗng liên tưởng tới một cái trend khá nổi trên mạng, "Em biết không, từ nhỏ anh đã không có vợ."

Phương Trầm ngập ngừng hai giây, giơ cái chai trong tay lên, "Đây là gì?"

"Nước cam, sao thế?"

"Vậy sao. Em uống kiểu gì mà lại ra vị trà xanh thế nhỉ?"

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...