Phật Tử Phản Diện Đưa Cốt Truyện Đi Lệch Hướng

Chương 15: Phật tử bẻ gãy đũa



Phần lớn nguyên liệu Lăng Dao dùng đều chứa linh lực, lại thêm gia vị nàng tự tay điều chế, hương vị quả thực không tệ. Không chỉ Nam Thanh Duệ, ngay cả Cố Viễn Chi xuất thân thế gia ở Lộ Châu cũng liên tục khen ngon.

Tần Thư Trăn vừa ăn vừa kể cho mọi người nghe những món đặc sắc Lăng Dao từng làm ở trong cốc, lời khen nối tiếp lời khen, khiến Cố Viễn Chi bắt đầu hỏi han về cuộc sống của nàng ở cốc.

Lăng Dao nhìn hai người một cái, không nói gì, nếu nói mà có ích thì đời trước nàng đã nói đủ nhiều rồi, rốt cuộc cũng đâu thay đổi được gì? Nói nhiều vô ích.

Nàng cúi đầu, chuyên tâm ăn.

Trong bát bỗng xuất hiện một miếng thịt.

Lăng Dao ngạc nhiên, ngẩng đầu nhìn người đối diện.

Nam Thanh Duệ mỉm cười, nói: "Lăng cô nương vất vả cả ngày, nên ăn nhiều chút."

Lăng Dao giãn mặt: "Cảm ơn Nam tiền bối, ta tự gắp được."

Nụ cười Nam Thanh Duệ khựng lại, nửa đùa nửa thật nói: "Dù sao cũng là giao tình cùng ngắm đèn, cùng ăn cơm, mà vẫn gọi ta là tiền bối, có phải hơi xa cách không?"

Cố Viễn Chi lập tức quay sang phụ họa: "Đúng vậy, hai vị cô nương đều quá khách sáo."

Lăng Dao âm thầm trợn mắt, cười giả lả: "Đối với bậc trưởng bối, chúng ta trước giờ vẫn rất lễ phép." Một câu liền kéo hai người kia lên hẳn một bậc.

Cố Viễn Chi và Nam Thanh Duệ cùng lúc nghẹn họng.

Tần Thư Trăn cúi đầu che miệng cười trộm.

Nam Thanh Duệ nhìn Lăng Dao đang mím môi cười, có chút đau đầu: "Lăng cô nương, tu giới luận bối phận theo tu vi. Theo quy củ, chúng ta đều là Kim Đan, tính ra là cùng hàng."

Lăng Dao lúc này mới nhớ ra chuyện ấy, bĩu môi: "Vậy thì cũng cao hơn chúng ta, vẫn phải kính."

Nam Thanh Duệ nghĩ nghĩ, nói: "Cũng đúng, nhưng gọi tiền bối thì xa lạ quá. Hay thế này, mỗi bên nhường một bước... Các cô cứ gọi chúng ta là huynh."

Lăng Dao:...... Huynh đài, vì giúp nam chính mà huynh đúng là tận tâm.

Cố Viễn Chi quả nhiên rất vui: "Cách này hay, vừa có lễ lại vừa thân."

Tần Thư Trăn do dự một chút, không nói gì, chỉ nhìn Lăng Dao.

Nam Thanh Duệ cũng cười híp mắt nhìn nàng: "Lăng cô nương, ý cô nương thế nào?"

Lăng Dao thầm trợn mắt. Gọi huynh thì có ích gì? Kiếp trước nàng gọi không biết bao nhiêu lần, lúc bọn họ ra tay cũng đâu có nhẹ hơn.

Nghĩ tới đây, lòng nghịch ngợm nổi lên, nàng bèn bóp giọng, làm nũng: "Gọi thì gọi thôi ~~~ Nam đại ca ~~ Cố đại ca ~~"

Cố Viễn Chi, Nam Thanh Duệ: "......"

Tần Thư Trăn: "......"

Lăng Dao còn chưa kịp bật cười, đã nghe "tách" một tiếng khẽ, theo phản xạ quay đầu nhìn sang.

Chỉ thấy Huyền Chân vốn đang lặng lẽ dùng bữa, sững sờ nhìn đôi đũa trong tay mình —— Đũa gãy rồi.

Nhận ra ánh mắt mọi người đang dồn về phía mình, hắn chậm rãi ngước lên, ánh nhìn phẳng lặng như giếng cổ lướt qua Nam Thanh Duệ rồi dừng lại trên gương mặt Lăng Dao, giọng nhàn nhạt: "Xin lỗi, nhất thời lỡ tay làm gãy đũa."

Lăng Dao chớp mắt: "Không sao đâu, ta còn nhiều lắm." Nàng nhanh nhẹn lấy ra một đôi đũa sạch khác đưa sang, tiện miệng hỏi, "Sư thúc, chẳng lẽ ngài vừa ăn cơm vừa luyện công sao?" Nếu không thì sao lại bẻ gãy cả đũa?

Huyền Chân "ừ" một tiếng, chẳng nói là có cũng chẳng nói là không, chỉ nhận lấy đũa rồi cúi đầu tiếp tục ăn.

Cố Viễn Chi thu hồi ánh mắt, nối tiếp câu chuyện ban nãy, đầy mong đợi nhìn Tần Thư Trăn: "Tần cô nương, sư tỷ của cô đã đổi cách xưng hô rồi đấy."

Nam Thanh Duệ mỉm cười liếc Lăng Dao một cái, trêu chọc: "Cũng không cần học theo sư tỷ cô nương, gọi thân mật đến thế."

Lăng Dao lườm hắn một cái.

Tần Thư Trăn bật cười, thoải mái nói: "Cố đại ca, Nam đại ca."

Với Nam Thanh Duệ thì thôi, nhưng Cố Viễn Chi lập tức dịu hẳn ánh mắt: "Ừm, vậy sau này ta gọi cô nương là Thư Trăn muội muội nhé?"

Lăng Dao rùng mình một cái —— vì quá sến.

Tần Thư Trăn không bỏ sót phản ứng của nàng, cũng thấy cách gọi ấy dính dấp quá mức, vội nói: "Cố đại ca cứ gọi ta là Thư Trăn là được rồi."

Cố Viễn Chi dĩ nhiên không để ý, gật đầu đồng ý.

Chuyện xưng hô coi như đã định xong, mấy người tiếp tục nói cười trò chuyện —— dĩ nhiên, trừ khi bất đắc dĩ, Lăng Dao hầu như chẳng xen vào.

Huyền Chân lại càng trầm mặc, ăn xong phần đồ chay, thu dọn gọn gàng, hắn rũ mắt ngồi ngay ngắn một bên, lấy ra chuỗi Phật châu ra chậm rãi lần từng hạt.

Một đêm yên ổn trôi qua, cho đến khi trời sáng.

Vài ngày tiếp theo, cả nhóm đều ngủ ngoài trời.

Nhưng Lăng Dao ngoài thỉnh thoảng nướng mấy củ khoai tím, nấu chút canh cho đỡ thèm miệng thì không còn nấu nướng gì nữa.

Ban đầu nàng vẫn nơm nớp lo sợ, sợ lại xảy ra sự cố máu chó nào đó, nhưng rồi nhận ra sau hội hoa đăng, mọi thứ đều êm ả lạ thường.

Nghĩ kỹ lại, nàng lại thấy điều đó rất hợp lý.

Trong nguyên tác, lúc này nam nữ chính hẳn đã nảy sinh hảo cảm, đang ở Kiến Chân Tự gặp gỡ bồi đắp tình cảm. Nhưng vì nàng chen ngang phá đám, làm hỏng chuyện tốt của hai người, nên tai nạn ở hội hoa đăng kia có lẽ là một kiểu vá lại cốt truyện, nhằm tăng tiến hảo cảm giữa nam nữ chính.

Như vậy, quãng thời gian yên bình này, việc nam nữ chính ngày ngày ở bên nhau... Cũng coi như thuận theo mạch truyện.

Kiếp trước cũng thế, mặc cho nàng can dự thế nào, làm loạn ra sao, vẫn chẳng thể lay chuyển được cốt truyện......

"Đang ngẩn người cái gì thế?"

Lăng Dao bị gõ nhẹ lên đầu bằng cây quạt, hoàn hồn nhìn lên, liền thấy Nam Thanh Duệ bưng bát canh ngọt, bất lực nhìn nàng ——

Nói cho cùng, kiếp này vẫn có những điểm khác biệt, chẳng hạn như Huyền Chân gặp vấn đề với công pháp, lại như Nam Thanh Duệ thân thiện hơn hẳn —— có lẽ vì nàng không còn quấn lấy nam nữ chính nữa, nên Nam Thanh Duệ đối với nàng cũng hòa nhã hơn, mấy ngày nay hắn còn thường xuyên giúp nàng việc vặt.

Giờ thì còn đích thân múc canh cho nàng nữa.

Nam Thanh Duệ đưa bát canh ngọt cho nàng: "Đây."

Lăng Dao vội nhận lấy, cười nói: "Cảm ơn Nam đại ca."

Hôm nay nàng nấu một nồi nước mía linh, cho thêm chút thứ gì đó giống bạc hà, nấu xong lại ném vào một pháp thuật đóng băng, lập tức biến thành thức uống mát lạnh, ngọt thanh giải khát. Nhưng nàng đã uống một bát rồi, vốn không định uống thêm nữa, chỉ là người ta đã cười đưa tận tay, nào nỡ từ chối......

Nam Thanh Duệ nhìn nàng: "Nghĩ gì thế? Ta gọi hai lần rồi mà."

Lăng Dao bịa đại một lý do: "Không phải sắp tới Pháp Hoa Tự rồi sao, trong lòng sốt ruột thôi."

Dù sao Tần Thư Trăn cũng mang hàn độc trong người, cho dù có áp chế thế nào thì càng gần ngày càng suy nhược, Lăng Dao đã hỏi Huyền Chân, biết đây là chuyện bất khả kháng, chỉ có thể mong sớm tới Pháp Hoa Tự.

Nàng biết nữ chính chắc chắn sẽ không chết, nhưng người khác thì không biết, lúc này lấy ra làm cớ, quả thực rất hợp tình hợp lý.

Nam Thanh Duệ không tiện nói thêm, sắc mặt Cố Viễn Chi cũng trầm xuống.

Ngược lại, Tần Thư Trăn quay sang an ủi bọn họ: "Sư thúc đã nói độc này không nghiêm trọng, chỉ cần đến Pháp Hoa Tự là ổn."

Cố Viễn Chi sợ nàng lo lắng, liền vội vàng phụ họa, rồi khéo léo chuyển đề tài để phân tán sự chú ý của nàng.

Lăng Dao âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Khi thu lại ánh nhìn, nàng liếc thấy Huyền Chân đang lần Phật châu bên cạnh, lại muốn thở dài, thói quen lúc nào cũng lần Phật châu của Huyền Chân rốt cuộc xuất hiện từ khi nào vậy?

Không hiểu vì sao, nàng không thích dáng vẻ hắn tụng kinh, lần Phật châu chút nào.

Nghĩ vậy, nàng dứt khoát ghé lại gần: "Sư thúc."

Động tác nơi đầu ngón tay của Huyền Chân khẽ dừng, hắn nhấc mí mắt lên, đôi đồng tử đen sâu thẳm như giếng cổ nhìn về phía nàng.

Lăng Dao ngập ngừng một chút rồi mới hỏi: "Mấy ngày nay chúng ta chẳng thấy thành trấn nào, chẳng lẽ quanh Pháp Hoa Tự cũng hoang vu thế sao?"

Giọng Huyền Chân bình thản: "Không đâu. Pháp Hoa Tự là đệ nhất đại tự trong thiên hạ, được chùa che chở, dân chúng xung quanh an cư lạc nghiệp, phồn thịnh hưng vượng."

Lăng Dao chớp mắt: "Vậy thì......"

Huyền Chân biết nàng muốn hỏi gì, giọng nói dịu đi đôi chút: "Nếu không có gì ngoài ý muốn, tối mai sẽ tới thành Phong Đăng."

Lăng Dao thở phào nhẹ nhõm: "Tốt quá rồi, bao nhiêu ngày chưa được tắm, ta thấy mình sắp thiu tới nơi rồi ——" Khoan đã, Huyền Chân vừa nói, thành gì cơ?

Phong Đăng Thành chẳng phải ở gần Kiến Chân Tự hả?

Trong nguyên tác, sau khi hàn độc của Tần Thư Trăn được chữa khỏi, nàng cùng sư tỷ trở về Từ Tâm Cốc, nghỉ lại tại tòa thành này thì gặp nguy hiểm, được Cố Viễn Chi cứu giúp, nhờ đó tình cảm hai người tiến thêm một bước, đồng thời cũng khiến Cố Viễn Chi quyết định hộ tống bọn họ về Từ Tâm Cốc, kéo theo hàng loạt tình tiết máu chó về sau.

Nhưng vì sao thành Phong Đăng lại xuất hiện gần Pháp Hoa Tự?!

Nam Thanh Duệ không nhận ra nàng đang sững sờ, thuận miệng trêu chọc theo lời nàng: "Ngày nào cô cũng ném lên người cả đống thuật thanh khiết còn chưa đủ sao? Người không biết còn tưởng cô ngày nào cũng lăn lộn trong bùn đấy."

Trong lòng Lăng Dao vẫn đang kinh ngạc, liền buột miệng đáp: "Tắm rửa với thuật thanh khiết đâu có giống." Chỉ là thói quen từ trước khi xuyên qua thôi, không chạm nước là nàng cứ thấy mình bẩn.

Nam Thanh Duệ bất đắc dĩ: "Rồi rồi, cô chỉ là thích tắm thôi."

Lăng Dao không nói gì.

Huyền Chân dường như nhận ra điều gì đó không ổn, hỏi: "Có vấn đề gì sao?"

Lăng Dao nghĩ một lát rồi hỏi: "Ta nhớ mang máng gần Kiến Chân Tự có một thành Phong Đăng, sao bên Pháp Hoa Tự cũng có? Hay là ta nhớ nhầm?"

Huyền Chân giải thích nói: "Hơn 600 năm trước, Pháp Hoa Tự từng cứu giúp một nhóm dân chúng lưu lạc vì chiến loạn và thiên tai, rồi xây thành, đặt tên là Phong Đăng, với ý nguyện mong bách tính ngũ cốc đầy kho, bình an thuận lợi. Kiến Chân Tự noi theo cách ấy, cũng xây một tòa thành cho dân chạy nạn, người đời thường gọi là Tiểu Phong Đăng."

Lăng Dao đã hiểu.

Chỉ là, một tòa thành vốn trong nguyên tác chỉ được lướt qua như công cụ dẫn dắt tình tiết, qua lời giải thích của Huyền Chân, bỗng chốc như có thêm lịch sử và hơi ấm, khiến thế giới này trở nên chân thực hơn hẳn.

Cảm giác bất lực của Lăng Dao đối với nguyên tác cũng theo đó mà vơi đi đôi chút.

Nàng nghĩ, tuy cùng một cái tên, nhưng địa điểm lại cách nhau ngàn dặm, hẳn là sự kiện trong cốt truyện sẽ không lặp lại nữa đâu......

Ai ngờ Huyền Chân lại hỏi nàng: "Các ngươi từng đến Tiểu Phong Đăng chưa?"

Lăng Dao vội lắc đầu: "Chưa, chỉ là từng nghe nói qua, tiện miệng hỏi thôi."

Huyền Chân nhìn nàng chằm chằm.

Bị hắn nhìn đến chột dạ, Lăng Dao vội cúi đầu uống canh, giả vờ như chẳng có chuyện gì xảy ra.

May mà Huyền Chân chỉ nhìn nàng một lát rồi dời ánh mắt đi, khép mắt lại, tiếp tục lần Phật châu.

......

Quả nhiên đúng như Huyền Chân nói, chiều ngày hôm sau, cả đoàn thuận lợi đến được thành Đại Phong Đăng.

Theo thói quen, mấy người tìm đến khách đ**m tốt nhất trong thành, khách đ**m Duyệt Lai —— cái tên quốc dân không thể thiếu của tiểu thuyết cẩu huyết, đồng thời cũng là nơi diễn ra tình tiết trong nguyên tác.

Lăng Dao ngơ ra.

Vậy rốt cuộc là người nơi này thích bắt chước đặt tên, hay là cốt truyện lại đang tự mình vá lỗi?!

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...