Phật Tử Phản Diện Đưa Cốt Truyện Đi Lệch Hướng

Chương 2: Gặp gỡ ở thiền phòng



Ăn no uống đủ, lại thuận lợi gặp lại bạn cũ kiếp trước, Lăng Dao thỏa mãn ngủ một giấc ngon lành.

Vừa tỉnh dậy, nàng tinh thần phấn chấn lao thẳng sang phòng tiểu sư muội bên cạnh.

Cuộc sống trong chùa tẻ nhạt lại buồn chán, tiểu sư muội Tần Thư Trăn lại trúng hàn độc, không chỉ tu vi bị áp chế mà thân thể cũng cực kỳ yếu ớt, ngoài đi dạo quanh chùa, nghe tụng kinh ra thì chẳng làm được gì khác.

Khi Lăng Dao bước vào, Tần Thư Trăn đang ngồi bên cửa sổ ngẩn người.

Váy dài trắng tinh, tóc đen như quạ, mỹ nhân cài trâm ngọc, búi tóc vén hờ, mày liễu khẽ cau, nghiêng người tựa vào cửa sổ.

Dù đã quen nhìn gương mặt này, Lăng Dao vẫn không kìm được mà thất thần trong chốc lát —— bảo sao làm nữ chính được, gương mặt này, là đàn ông thì ai mà không thích chứ!!

Không sai, Tần Thư Trăn chính là nữ chính của thế giới này, cũng là nữ chính trong quyển sách mang tên《 Tình yêu của con cưng của Thiên Đạo》.

Còn Lăng Dao, chỉ là một linh hồn dị giới vô tình xông vào.

Sau khi thức trắng đêm đọc xong《 Tình yêu của con cưng của Thiên Đạo》,nàng xuyên vào sách, trở thành sư tỷ trùng tên của nữ chính.

Nàng không biết vì sao mình lại xuất hiện ở đây, cũng giống như không hiểu vì sao đã chết một lần, lại quay về đúng thời điểm bắt đầu của cốt truyện.

Nếu không thể thoát khỏi thế giới này, vậy thì chỉ còn cách tự tay thay đổi cốt truyện.

Bước đầu tiên, bắt đầu từ bộ trang phục quá mức nhạt nhòa của Tần Thư Trăn!

Lăng Dao ổn định tinh thần, cố ý bước mạnh về phía trước.

Tần Thư Trăn quay đầu, nở nụ cười dịu dàng: "Sư tỷ, hôm nay sao dậy sớm vậy?"

Lăng Dao lại lần nữa bị nụ cười mỹ nhân làm cho choáng váng, ngơ mất hai giây mới lên tiếng: "Muội sao lại mặc giản dị thế này nữa?"

Có lẽ vì đang ở chùa, nên mấy ngày nay váy áo của Tần Thư Trăn đều thiên về nhạt màu.

Tần Thư Trăn cúi đầu, nhấc nhẹ vạt váy, để lộ bức họa sen nước nhạt màu vẽ theo lối thủy mặc, cùng lúc đó, một miếng ngọc bội cá sen chạm rỗng bằng bạch ngọc cũng khẽ đung đưa giữa không trung.

Nàng hơi thiếu tự tin hỏi: "Giản dị lắm sao? Muội thấy cũng ổn mà."

Quả thật là ổn. Nhưng mà...... Muốn xinh thì phải mặc đồ tang, bộ váy trắng nhã nhặn này phối với dung mạo của Tần Thư Trăn, thật sự quá hợp gu nam chính.

Lại còn cộng thêm hai món trang sức trùng hợp đến mức như được số mệnh sắp đặt.

Như vậy thì không được.

Đã quyết thay đổi cốt truyện, thì phải bắt tay từ căn nguyên, b*p ch*t tình cảm nam nữ chính ngay từ trong trứng nước!

Lăng Dao mặt không đổi sắc: "Chúng ta đến đây là cầu y, đâu phải đến lễ Phật. Tiểu sư muội nhà ta xinh xắn, tuổi còn nhỏ, đương nhiên phải mặc đồ tươi tắn rực rỡ một chút chứ."

Tần Thư Trăn hơi lúng túng: "Sư tỷ, tỷ đừng trêu muội nữa mà."

"Ta có trêu đâu, toàn nói thật đấy!" Lăng Dao lách người lại gần, thò tay vào túi trữ vật của nàng bắt đầu lục lọi, "Sáng sớm mắt trái ta giật liên hồi, chắc chắn có chuyện tốt, biết đâu lát nữa Phật tử hôm nay xuất quan, chúng ta mau thay bộ đồ sáng sủa một chút."

Tần Thư Trăn bật cười bất đắc dĩ: "Mí mắt giật đâu liên quan gì đến Phật tử tiền bối chứ ——"

"Bộ này đi!" Lăng Dao lôi ra một bộ váy áo màu ráng hồng sậm.

Ráng đỏ lúc bình minh hoàng hôn, sắc đỏ nhạt rực rỡ, tươi tắn mềm mại, vừa nhìn thôi đã thấy hoạt bát.

Quan trọng nhất là hôm nay mồng một, tăng nhân phải lễ tụng, phần lớn đều mặc hải thanh màu vàng, đến lúc đó Tần Thư Trăn đứng lẫn vào đám đông sẽ không quá nổi bật.

Tần Thư Trăn hơi mở to mắt: "Tỷ nói thật sao?"

Lăng Dao chớp chớp mắt: "Đương nhiên." Nhét váy áo vào tay nàng, "Mau lên, thay nhanh đi." Rồi lại cúi đầu lục tiếp, "Ta phối thêm trang sức cho muội."

Tần Thư Trăn: "......"

Dưới sự kiên quyết của Lăng Dao, Tần Thư Trăn đành quay vào trong thay bộ váy màu nhạt.

Lăng Dao còn tháo trâm bạch ngọc của nàng xuống, búi lại kiểu tóc rủ nhẹ, đơn giản buộc thêm dải lụa nhạt màu, khiến Tần Thư Trăn trông vừa đáng yêu vừa lanh lợi.

Cuối cùng, nàng chọn cho Tần Thư Trăn một miếng ngọc bội mẫu đơn bằng ngọc xanh.

Đại công cáo thành.

Tần Thư Trăn tính tình hiền hòa, để mặc Lăng Dao muốn làm gì thì làm

Thu xếp xong xuôi, cũng chỉ mới cuối giờ Thìn.

Người tu hành ngày thường có thể ăn cũng có thể không, bữa sáng ở Kiến Chân Tự chỉ là cháo trắng rau muối, hai người đều chẳng hứng thú, ăn một lần rồi thôi.

Cả hai ngồi đối diện trò chuyện.

Tần Thư Trăn hơi buồn bã: "Không biết đến ngày nào Phật tử mới xuất quan."

Lăng Dao biết chắc nàng sẽ không sao, liền an ủi: "Chẳng phải Kiến Tùng sư phụ nói là mấy ngày này hả? Người xuất gia không nói dối, bọn họ sẽ không lừa chúng ta đâu."

Tần Thư Trăn vẫn lo lắng: "Lỡ như Phật tử không chữa được thì sao?"

"Sao có thể?" Lăng Dao phất tay, "Sư phụ nói rồi, độc trong người muội thật ra không khó giải, chỉ là lẫn ma khí, cần công pháp chí cương chí dương của Phật tử để trừ tà, sau đó phối hợp dùng thuốc...... Phật tử mang lòng cứu thế, lại có giao tình với sư phụ chúng ta, muội cứ yên tâm đợi chữa khỏi rồi theo ta về Từ Tâm Cốc là được!"

Dáng vẻ tự tin của nàng khiến Tần Thư Trăn an lòng hơn nhiều.

Tần Thư Trăn khẽ thở ra: "May mà có sư tỷ đi cùng, nếu không chắc muội ngày nào cũng lo lắng."

Lăng Dao làm mặt quỷ: "Đó chứ, nếu đổi lại là Nhị sư tỷ, nửa ngày cũng không nói được một câu, chưa kịp giải độc thì muội đã bị bức chết rồi."

Hai người đều là đệ tử môn hạ của Tô Quân Vụ Từ Tâm Cốc, Nhị sư tỷ mà Lăng Dao nhắc tới là đệ tử của sư bá, tính tình lãnh đạm, không thích nói chuyện.

Tần Thư Trăn phì cười: "Cẩn thận muội mách nhị sư tỷ đó."

"Được thôi!" Lăng Dao giả vờ tức giận nhào tới, thẳng tay cù vào chỗ eo dễ nhột của nàng, "Muội đừng hòng phản bội ta!!"

"Ha ha ha ~"

Đang cười đùa thì bên ngoài có người cất giọng: "Lăng thí chủ, Tần thí chủ chủ có ở đó không?"

......

Phật tử rốt cuộc cũng xuất quan, sau khi tụng lễ xong liền tiếp kiến các nàng.

Lăng Dao đỡ Tần Thư Trăn, theo sau vị tri khách tăng, bước vào thiền phòng dùng để tiếp khách của Phật tử.

Trong thiền phòng đã có người chờ sẵn, một hòa thượng áo xám đi cùng hai thanh niên.

Hòa thượng áo xám thì không cần nói, hai thanh niên kia đều là những công tử phong nhã.

Người bên trái cao hơn một chút, mặc trường bào tay hẹp màu nguyệt bạch, viền thêu hoa văn gợn nước tao nhã, đầu đội ngân quan cài trâm ngọc trắng, bên hông đeo ngọc bội cá sen chạm rỗng bằng ngọc trắng, dáng vẻ đường hoàng, tuấn tú anh khí.

Người bên phải lại mang vẻ nho nhã thư sinh, một thân bào rộng tay dài màu trắng pha xanh, cài trâm ngọc xanh hình đốt trúc, bên hông đeo ngọc bội song ngư hý châu, một đôi mắt đào hoa chưa nói đã cười, khiến người đối diện như được gió xuân phả mặt.

Gặp người lạ, Tần Thư Trăn tò mò liếc nhìn hai cái. Cái nhìn đầu tiên bị dung mạo và khí chất của hai người làm kinh diễm, đến cái nhìn thứ hai mới phát hiện, ngọc bội và trâm ngọc của vị công tử tuấn mỹ kia —— thế nhưng lại gần như giống hệt bộ trang sức nàng vừa thay ra.

Trong lòng nàng có chút không được tự nhiên, theo bản năng nhìn sang Lăng Dao bên cạnh, chỉ thấy sư tỷ cúi đầu cẩn thận nhấc vạt váy của nàng lên, sợ nàng vấp ngã.

Trong lòng Tần Thư Trăn ấm lên, lập tức ném đi chút gượng gạo vừa rồi.

Vị tri khách* tăng dẫn các nàng tới cũng khá bất ngờ, chắp tay thi lễ: "A di đà phật, hai vị thí chủ đại an, xin hỏi hai vị này là......"

*Tri khách: Là người lo tiếp khách; một chức vị quan trọng trong một Thiền viện.

"Sư huynh, là đệ dẫn bọn họ vào!" Vị tăng trẻ tuổi vội vàng giải thích, "Hai vị này cũng là khách tá túc trong chùa, nghe tin sư thúc tổ xuất quan, đặc biệt tới bái kiến. Sư phụ sai đệ dẫn bọn họ đến."

Tri khách tăng vội vàng hành lễ lần nữa: "Tiểu tăng thất lễ."

"Không dám, không dám." Vị công tử tuấn mỹ chắp tay, "Là hai chúng ta không mời mà đến, mong đại sư thứ lỗi."

Người này vừa mở miệng, Lăng Dao liền không kìm được run lên một cái, toàn thân cứng đờ.

Đó là nỗi sợ hãi khắc sâu trong tiềm thức.

Những ký ức nàng cố tình quên đi sau khi trọng sinh, lại cuồn cuộn trào về —— tiếng gào thét xé gió, những tràng cười quỷ dị, lời lẩm bẩm không dứt, cùng nỗi đau thấu tận linh hồn......

Bên kia, sau khi công tử tuấn mỹ nói xong, thanh niên nho nhã cạnh hắn cũng lên tiếng: "Chúng ta ngưỡng mộ Phật tử đã lâu, nghe tin Phật tử xuất quan liền không chờ được mà tới đây, khiến chư vị chê cười rồi."

Hai vị khách đã khách khí như vậy, tri khách tăng tự nhiên không thể đuổi người. Hắn một tiếng Phật hiệu, nói: "Hai vị quá lời, sư thúc tổ xưa nay không câu nệ lễ nghi...... Xin hai vị chờ giây lát, sư thúc tổ vẫn đang chủ trì lễ Phật, lát nữa sẽ tới."

Hai thanh niên chắp tay đáp lễ, đứng nghiêm một bên.

Tri khách tăng không nói thêm, ra hiệu cho Lăng Dao và Tần Thư Trăn đứng sang phía khác, nhường lối đi.

Nhưng Lăng Dao lại đứng yên không nhúc nhích.

"Sư tỷ?" Tần Thư Trăn khó hiểu, khẽ chạm vào tay nàng.

Lăng Dao lập tức hoàn hồn. Nàng cố gắng trấn tĩnh, lắc đầu, rũ mắt đỡ Tần Thư Trăn đi tới bên tri khách tăng, cố tình phớt lờ ánh nhìn dò xét như có như không từ phía đối diện.

Tri khách tăng đưa tay ra hiệu: "Thân thể Tần cô nương không khỏe, cứ ngồi xuống trước đi."

Tần Thư Trăn lắc đầu, nhẹ giọng đáp: "Phật tử chưa đến, chúng ta nào dám ngồi? Có sư tỷ ở đây, đại sư cứ yên tâm."

Lăng Dao cũng gật đầu theo.

Tri khách tăng thấy vậy liền không khuyên nữa.

Trong phòng dần yên tĩnh.

Ánh nắng sớm xuyên qua cánh cửa gỗ mở rộng, rải xuống nền nhà, khiến gian phòng sáng sủa hẳn lên.

Lăng Dao nhìn những hạt bụi lơ lửng trong không trung, trong lòng chỉ mong Phật tử mau mau tới, nói ngắn gọn cho xong việc...... Cú thất thần vừa rồi khiến nàng toát một lớp mồ hôi lạnh, dính dấp khó chịu vô cùng. Nàng chỉ muốn quay về rửa ráy cho xong.

May mắn là không phải đợi lâu, ngoài hành lang liền vang lên một tràng tiếng bước chân.

Mọi người trong phòng lập tức chỉnh đốn tinh thần, ngay cả Tần Thư Trăn cũng gắng gượng đứng thẳng người.

Lăng Dao cẩn thận đỡ lấy nàng.

Tất cả ánh mắt đều đồng loạt hướng về phía cửa.

Lăng Dao vẫn còn nhìn chằm chằm những hạt bụi lơ lửng trong không trung, cho đến khi một bóng người xuất hiện nơi cửa, phá vỡ lớp sáng tối giao thoa ấy.

Tri khách tăng và vị tăng trẻ tuổi đồng thời hành lễ: "Bái kiến sư thúc tổ."

Là Phật tử Huyền Chân.

Bốn người còn lại vội vàng hành lễ: "Bái kiến thiền sư."

Người tới khẽ gật đầu, bước qua những mảnh ánh sáng vỡ vụn, chậm rãi đi vào trong.

Ánh ban mai đổ xuống phía sau hắn, tựa như khoác một tầng Phật quang, phối cùng bộ hải thanh màu vàng, cả người toát lên vẻ trang nghiêm, thanh tịnh, cao khiết đến mức khiến người ta không dám xâm phạm.

Còn chưa kịp nhìn rõ dung mạo Phật tử, mọi người đã vô thức sinh lòng kính sợ.

Đến khi Phật tử dần bước ra khỏi vùng sáng, mấy người chỉ dám vội vàng liếc qua gương mặt thanh lãnh ấy, rồi lập tức cúi mắt, không dám nhìn thẳng.

Ngoại trừ Lăng Dao.

Bất kể mấy kiếp, nàng đều chưa từng tin Phật, tất nhiên cũng không có thứ tâm kính úy như người khác.

Nàng không lên tiếng, đơn thuần là vì bị sắc đẹp của Phật tử làm cho choáng váng —— Tuấn mà không tú khí, đẹp mà không tục, đứng ngược sáng, đường nét ngũ quan càng thêm lập thể...... Đúng là đẹp đến mức quá thể đáng.

Chỉ tiếc, lại là hòa thượng.

Thấy Phật tử đã đi tới trước mặt, Lăng Dao tiếc nuối hoàn hồn, cố nặn ra vẻ kinh ngạc tột độ, khẽ thốt lên: "Ngài lại là Phật tử sao?"

Không sai, vị Phật tử khoác hải thanh vàng này, chính là hòa thượng áo xám tối qua đã cùng nàng ngồi gặm khoai lang tím.

Huyền Chân vừa đúng lúc dừng bước trước mặt nàng, ánh mắt rơi xuống gương mặt nàng, trên nét mặt dường như thoáng qua một tia ngoài ý muốn —— chỉ là thần sắc hắn quá đỗi bình thản, khiến Lăng Dao cảm thấy tia bất ngờ ấy có hơi cố ý?

Chắc là ảo giác thôi.

Huyền Chân chắp một tay thi lễ, giọng nhạt nhòa: "A di đà phật. Bần tăng không cố ý che giấu thân phận, mong thí chủ thứ lỗi."

Lăng Dao mỉm cười: "Vãn bối hiểu." Sư phụ nàng còn phải gọi Phật tử một tiếng sư thúc, nàng tự xưng vãn bối cũng là lẽ thường.

Nhớ tới chuyện tối qua, nàng cũng theo đó đáp lễ, "Đêm qua có nhiều chỗ thất lễ, mong thiền sư rộng lòng bao dung."

Huyền Chân khẽ gật đầu, không nói thêm gì, thu hồi ánh nhìn, tiếp tục bước vào trong.

Theo sau hắn là bốn hòa thượng mặc hải thanh vàng.

Tri khách tăng và vị tăng trẻ tiến lên hành lễ: "Bái kiến các vị sư bá."

Bốn hòa thượng áo vàng đồng thanh đáp lời, rồi theo Huyền Chân đi vào gian trong, sau đó tản ra mỗi người một vị trí.

Thiền phòng vốn rộng rãi, dù nhiều người đứng bên trong như vậy, cũng không hề tạo cảm giác chật chội.

Huyền Chân đứng trước bồ đoàn ở vị trí chủ tọa, xoay người, đưa tay ra hiệu: "Chư vị mời ngồi."

Mọi người đáp lễ, lần lượt vén áo, ngồi xếp bằng trên bồ đoàn.

Huyền Chân trước tiên nhìn về phía hai người Lăng Dao: "Bần tăng vừa mới xuất quan đã nghe tin Từ Tâm Cốc gặp yêu thú tập kích, không thể đích thân tới trợ giúp, trong lòng vô cùng tiếc nuối...... Không biết tình hình hôm ấy ra sao?"

Lăng Dao với tư cách đại diện Từ Tâm Cốc lập tức đáp lời: "Không dám giấu giếm sư thúc, có vài sư đệ sư muội chưa kịp cứu chữa đã tử vong tại chỗ, người bị thương càng có đến mấy chục."

Nghĩ lại cảnh hỗn loạn ngày hôm đó, giọng nàng trầm xuống, Tần Thư Trăn bên cạnh cũng mím chặt môi.

Huyền Chân rũ mắt niệm khẽ: "A di đà phật, xin thí chủ nén bi thương."

Các đệ tử khác cũng theo đó niệm Phật.

Lăng Dao lắc đầu: "Người đã khuất không thể sống lại...... Trong cốc lúc ấy rối ren, sư phụ không rảnh phân thân, chỉ sai ta hộ tống sư muội đến đây cầu y. Khẩn cầu tiền bối ra tay, giúp sư muội ta trục xuất ma khí hàn độc."

Ánh mắt Huyền Chân khẽ ngưng lại, chuyển sang Tần Thư Trăn, giọng nhàn nhạt: "Đệ tử trong chùa đã bẩm báo tình trạng của sư muội quý phái với bần tăng......"

Lăng Dao và Tần Thư Trăn đồng thời nhìn chằm chằm hắn. Người trước chỉ mong hắn mau gật đầu, đừng dây dưa, người sau thì sợ xảy ra biến cố.

Ánh nhìn của Huyền Chân lướt qua gương mặt kiên định của Lăng Dao, rồi thu lại, rũ mắt khép mày, như thở dài mà nói: "Việc này, xin thứ cho bần tăng lực bất tòng tâm."

Lăng Dao: "......?!"

Không phải chứ, cái này không khớp cốt truyện.

Huynh đệ à, đang yên đang lành sửa kịch bản làm gì vậy?

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...