Chỉ vài câu công phu, vị “Huyền Chân” kia dường như đã không kiên nhẫn, lại lần nữa dịu dàng lên tiếng: “Lăng thí chủ, nếu bần tăng có chỗ nào làm chưa đúng, không ngại cứ nói thẳng……” Vẻ mặt hắn trầm xuống, “Xin đừng lạnh nhạt với bần tăng.”
Huyền Chân: “!”
Lăng Dao sợ đến mức lùi sát về phía sau bên hông Huyền Chân, miệng còn la oai oái: “Trời ơi trời ơi trời ơi! Hắn, hắn còn làm nũng kìa?! Má ơi, hù chết ta rồi!!”
Huyền Chân: “……”
Bên kia, “Lăng Dao” cũng không chịu thua, tiếp lời: “Sư thúc, sao chàng không để ý tới ta?” Nàng ta chu môi, đôi mắt hạnh dâng lên làn nước mờ mịt, “Có phải Tiểu Dao làm gì không tốt không?”
Tinh thần Huyền Chân khẽ chấn động, suýt nữa thì đáp lời.
Nhưng tay áo bỗng bị kéo mạnh.
Lăng Dao kích động la lên: “Đệt, cái biểu cảm đó là sao hả?! Ta từ bao giờ lại ghê tởm như vậy chứ?!”
Huyền Chân: “……”
Thấy hai kẻ giả kia lại sắp áp sát, Lăng Dao như mèo bị giẫm đuôi, túm chặt lấy cánh tay Huyền Chân mà lắc dữ dội: “A a a a sư thúc, giờ phải làm sao đây?!”
Hương thơm nhàn nhạt gần như không thể nhận ra phảng phất nơi chóp mũi, cùng với cảm giác bị nàng nắm chặt qua lớp y phục…… Huyền Chân thoáng thất thần, hạ giọng nói: “Ngươi đối phó với Huyền Chân, bần tăng đối phó với…… Lăng Dao.”
Lăng Dao ngơ ra một nhịp, rồi mới kịp phản ứng: “Không phải chứ sư thúc, ngược rồi, ta làm sao đánh nổi ngài —— à không, đánh nổi bản sao của ngài? Ngài phải đánh chính mình chứ!”
Hai kẻ kia đã tiến đến cách bọn họ chưa đầy hai bước.
Huyền Chân do dự một chút, cánh tay khẽ dùng lực, kéo Lăng Dao lùi về sau mấy bước, trầm giọng nói: “Trận này một khi đã mở, đối thủ đã định, không đổi được nữa.”
Lăng Dao bám chặt lấy tay hắn: “A a a a vậy ta đánh kiểu gì? Linh lực của ta còn bị áp chế mà!”
Huyền Chân nhìn “Lăng Dao” đối diện đang mang vẻ mặt tủi thân, hạ giọng nói: “Không cần đánh.”
Lăng Dao: “?”
Huyền Chân nhẹ nhàng đẩy cánh tay nàng ra, giọng càng thấp hơn: “Yên tâm, hắn sẽ không ra tay với ngươi.”
Lăng Dao: “?” Nàng bị đẩy tới đứng đối diện “Huyền Chân”. Thấy đối phương quả nhiên chỉ đứng yên không động thủ, nàng hơi thả lỏng, nhưng ánh mắt vẫn không dám rời đi nửa khắc, “Nếu không phải đánh nhau, vậy bọn họ xuất hiện làm gì? Với lại không đánh thì ta vượt ải kiểu gì?!”
Trong đôi mắt sâu thẳm của Huyền Chân, có một tầng ôn hòa mà Lăng Dao không nhìn thấy. Hắn nói: “Lăng thí chủ thông tuệ như vậy, nhất định sẽ nghĩ ra cách.”
Lăng Dao: “……” Câu này khác gì không nói đâu?! Chưa kịp lên tiếng, khóe mắt nàng đã thấy Huyền Chân vén áo ngồi xuống.
Nàng lập tức kêu lên, “Sư thúc, ngài làm gì vậy?!”
Huyền Chân không để ý tới nàng, hai tay hợp thập, bắt đầu tụng kinh: “Bồ Tát Quán Tự Tại khi tu hành sâu xa pháp Bát Nhã Ba La Mật Đa……”
Lăng Dao: “……”
“Huyền Chân” trước mặt nàng lại tiến thêm một bước, ôn hòa nói, “Phía trước có một ngôi chùa nhỏ, hương khói không thịnh, nhưng phong cảnh trong chùa rất đẹp, có lẽ chúng ta có thể cùng nhau tới thưởng ngoạn?”
Lăng Dao: “……” Không những không đánh nhau, còn rủ nàng đi ngắm cảnh?
Vị “Huyền Chân” này dựng một tay trước ngực, rũ mắt nhìn nàng, thần sắc ôn nhu đến mức quỷ dị……
Lăng Dao nuốt khan một cái, dè dặt hỏi, “Ta không muốn đi, hay là chúng ta ngồi đây trò chuyện một chút?”
“Huyền Chân” mỉm cười nhàn nhạt: “Bần tăng xin nghe theo.”
Đệch! Lăng Dao ôm ngực đang đập thình thịch, nửa ngày mới hoàn hồn lại.
“Huyền Chân” đã giống hệt Huyền Chân bên cạnh, vén áo ngồi xuống, hai tay đặt trên đầu gối, ngẩng mắt nhìn nàng.
Lăng Dao mím môi, hoàn toàn không hiểu rốt cuộc là đang chơi trò gì…… Nàng lại quay sang bên cạnh —— suýt nữa thì rớt cả tròng mắt.
Cái, cái quái gì thế này?!
Vì sao cái “Lăng Dao” kia đang vịn tay lên đầu gối của Huyền Chân?
Nói chuyện thì nói chuyện, cần phải áp sát như vậy không?! Gần đến mức sắp dán vào tai Huyền Chân rồi!!
Lăng Dao lập tức chẳng còn tâm trí để ý tới “Huyền Chân” kia nữa, lao vút qua như cơn gió, một tay đẩy bật cái “Lăng Dao” giả ra, giận dữ nói: “Ngươi làm gì đấy hả?! Nói chuyện cho đàng hoàng đi!” Rồi quay sang giáo huấn Huyền Chân, “Sư thúc, ngài ngốc à? Còn chưa biết đây là thứ quỷ quái gì mà dám để nó lại gần như vậy?”
Huyền Chân đang nhắm mắt tụng kinh thì khựng lại, chậm rãi mở mắt, nhìn nàng bằng ánh mắt cực kỳ quỷ dị.
Lăng Dao hoàn toàn không để ý, vì đúng lúc ấy “Lăng Dao” kia đã lên tiếng.
“Ngươi là ai? Tại sao lại tới quấy rầy ta nói chuyện với sư thúc?” Lăng Dao giả cau mày trừng nàng, rồi quay sang Huyền Chân, ủy khuất nói, “Sư thúc, nàng ta bắt nạt ta ~”
Lăng Dao nổi da gà khắp người, kêu lên: “Đây không phải ta, ta làm sao có thể nói kiểu này được chứ?!”
Huyền Chân vẫn bất động, chỉ lặng lẽ nhìn nàng chằm chằm.
“Lăng thí chủ.” Huyền Chân giả không biết từ lúc nào đã tới gần, đặt tay lên cổ tay Lăng Dao, dịu dàng nói, “Không phải nói muốn cùng bần tăng ngồi trò chuyện thân mật sao? Vì sao lại phân tâm vì người khác?”
Lăng Dao giả cũng sáp lại, lại lần nữa vịn lên đầu gối Huyền Chân, nũng nịu than thở: “Sư thúc, người này là ai vậy? Sao lại tới quấy rầy chúng ta?”
Huyền Chân giả: “Lăng thí chủ, nếu lòng nàng phiền nhiễu, bần tăng có thể tụng Thanh Tâm Chú cho nàng, xin đừng né tránh bần tăng.”
Lăng Dao giả: “Sư thúc, chúng ta tìm chỗ khác nói chuyện được không, mấy người này phiền quá đi ~”
Trong chớp mắt, “Huyền Chân” kéo Lăng Dao, Lăng Dao kéo Huyền Chân, Huyền Chân lại bị “Lăng Dao” bám lấy, bốn người hai cặp giống nhau như đúc, lại còn hai kẻ giả tự biên tự diễn…… Cảnh tượng hỗn loạn đến vô cùng.
Đầu Lăng Dao muốn nổ tung, hoảng hốt la lên: “Sư thúc mau nghĩ cách đi!!”
Huyền Chân vẫn luôn nhìn nàng dường như khẽ thở dài, rốt cuộc cũng mở miệng: “Lăng thí chủ, không cần hoảng loạn, trận này không gây nguy hiểm đến tính mạng.”
Lăng Dao lại một lần nữa hất tay “Huyền Chân” ra, bực bội nói: “Không nguy hiểm thì cũng không thể mắc kẹt mãi ở đây chứ? Đây lại là ảo cảnh hả?”
Huyền Chân chắp một tay hành lễ: “A di đà phật, nói chính xác thì trận này không thuộc loại ảo trận. Trận này tên là Linh Tê Song Tương Trận, do tiền nhân tạo ra nhằm……” Hắn đột ngột dừng lại, rất nhanh đổi lời, “Hai người này chỉ là những huyễn tượng mà chúng ta cần vượt qua.”
Lăng Dao lại gạt phắt “Lăng Dao” giả ra, trừng mắt cảnh cáo: “Không được động đậy lung tung!” Sau đó trả lời Huyền Chân, “Ngài gọi cái này là vượt ải à? Đây rõ ràng là quấy rối thì có!”
Huyền Chân: “……”
Nghĩ đến nguyên lý của trận pháp này, lại nhìn những hành động vừa rồi của Lăng Dao, trong sâu thẳm tâm can hắn, một thứ vui mừng mà người thường không thể nhìn thấy bắt đầu rục rịch, gần như muốn tràn ra ngoài.
Hắn nhắm mắt lại, cố gắng ép mình bình tĩnh, rồi khi mở mắt ra, đã khôi phục vẻ thanh lãnh đạm nhiên thường ngày: “Trận này là trò đùa của tiền nhân thời thượng cổ, vượt qua thì dễ nhưng xưa nay chưa từng nghe nói có người phá được trận, điểm đáng sợ của trận này là ở chỗ, nếu huyễn tượng bị công kích, bị thương, trận pháp sẽ chuyển hóa thành Vạn Tượng Quy Thiên Trận, mang ý nghĩa vạn vật cùng đi đến hủy diệt……” Phần hậu quả còn lại, không cần nói cũng hiểu.
Lăng Dao chết sững: “Ghê vậy luôn á?! Thảo nào sư thúc nói không phá được.” Nàng lại một lần nữa giật phắt cánh tay của “Lăng Dao” ra, hỏi, “Vậy rốt cuộc phải giải quyết hai huyễn tượng này thế nào?”
Huyền Chân rũ mắt, chậm rãi nói: “Trận này lấy ý từ trời đất giao hòa, âm dương tương sinh, muốn vượt trận, cần phải khiến huyễn tượng……” Hắn cân nhắc một lát, rồi nhả ra hai chữ, “Thỏa mãn.”
Lăng Dao chấn kinh: “Đệt, trận pháp này giữa ban ngày ban mặt mà chơi 18+ à?!”
Huyền Chân: “?”
Thấy hắn một mặt mờ mịt, Lăng Dao lúng túng giải thích: “Thì, trời đất giao hòa chẳng phải là cái đó…… Âm dương điều hòa sao? Ngài vừa nói ……”
Nhìn thấy mặt nàng càng lúc càng đỏ, Huyền Chân lập tức hiểu ra, tay hắn run lên, suýt nữa thì dâng cả thần trí cho tâm ma, hắn vội vàng ổn định tâm thần, gấp gáp nói: “Không phải ý đó! Là dương đối âm, trời đối đất, đối phó huyễn tượng phải nam đối nữ, nữ đối nam, không được tự tiện đổi đối thủ.”
Lăng Dao: “…… À.” Ra là vậy.
Huyền Chân vốn đã bị hàm nghĩa sâu xa của trận pháp này làm chấn động, lại thấy nàng mặt đỏ bừng, tâm thần càng thêm dao động, trong mắt máu sương ẩn hiện lúc có lúc không.
Hai huyễn tượng vẫn còn tự nói tự diễn, còn hai người thật thì lại né tránh ánh mắt của nhau, chẳng ai dám nhìn ai.
Một lúc lâu sau, người đầu tiên hoàn hồn khỏi việc lỡ mở miệng nói bậy chính là Lăng Dao. Nàng ho nhẹ một tiếng, hỏi: “Vậy làm sao để huyễn tượng hài lòng?”
Huyền Chân rũ mắt: “Bần tăng…… Không biết, chỉ có thể trông vào ngươi.”
Lăng Dao chớp mắt, quay sang nhìn “Huyền Chân”, nghiêng đầu hỏi: “Ta vẫn chưa hiểu lắm…… Vậy ta có thể dựa vào hiểu biết của ta về ngài, để đối phó với huyễn tượng Huyền Chân này không?”
Huyền Chân do dự rồi gật đầu: “Có lẽ có thể thử. Dù sao trận này đã nhiều năm không xuất hiện, cũng không biết đã bị người đời cải biến thành dạng gì.”
Lăng Dao vỗ tay: “Được, vậy ta đi nghiên cứu xem làm sao để vị huynh đài huyễn tượng này hài lòng.”
Huyền Chân khựng lại, chậm rãi “ừm” một tiếng.
Nhưng Lăng Dao đã quay sang “Huyền Chân”, nắm lấy cánh tay hắn, hào hứng nói: “Này người anh em, lại đây, chúng ta nói chuyện đàng hoàng nào!”
“Huyền Chân” mỉm cười: “Được.” Rồi ngoan ngoãn để nàng kéo đi.
Mày mắt Huyền Chân lạnh xuống, trong lòng sát khí âm ỉ lan tràn ——
“Sư thúc.” Giọng nói mềm mại vang lên bên tai, lập tức dội tắt luồng lệ khí ấy.
Hắn quay sang nhìn “Lăng Dao” trước mặt, trong đầu lần nữa hiện lên những ghi chép liên quan đến Linh Tê Song Tương Trận……
Linh Tê Song Tương Trận, tương truyền là do một nữ tu thượng cổ sáng tạo để khảo nghiệm mức độ ăn ý giữa bản thân và đạo lữ. Trải qua sự diễn giải của hậu nhân, nó dần biến thành một sát trận chuyên dùng để thử thách tình cảm.
Nhưng những huyễn tượng được triệu hồi trong trận này, không ngoại lệ, đều là sự tồn tại mềm yếu nhất trong lòng kẻ xông vào trận……
Huyền Chân khép mắt, cố gắng đè nén sóng ngầm dâng trào ở đáy lòng.
“Sư thúc.” Không ai ngăn cản, những ngón tay thon dài mềm mại như không xương vững vàng đặt lên đầu gối hắn, “Lăng Dao” thì thầm, “Sao chàng không nhìn ta?”
Huyền Chân chấn động toàn thân, vội vã dựng một tay hành lễ, bắt đầu khe khẽ tụng Thanh Tâm Chú.
“Lăng Dao” khẽ cười: “Sư thúc, tại sao chàng lại tụng kinh? Có phải không dám nhìn ta không?”
Huyền Chân nhắm chặt mắt, vẫn tiếp tục tụng niệm.
“Lăng Dao” khúc khích cười, leo lên vai hắn, hơi thở thơm mát phả sát tai: “Sư thúc, trong đầu chàng, trong tim chàng toàn là ta, tụng kinh cũng không thay đổi được sự thật ấy đâu……”
Hàng mi Huyền Chân run khẽ, tiếng tụng kinh vẫn đều đều, không hề loạn nhịp.
“Sư thúc, chàng biết ta muốn gì nhất mà……” Những ngón tay xanh non bò lên vạt áo hắn, nhẹ nhàng vẽ vòng tròn, “Muốn qua ải, chàng biết phải làm thế nào……”
……
Ở phía bên kia, Lăng Dao hào hứng kéo “Huyền Chân” đi hơn mười bước, ấn hắn ngồi xuống, còn mình thì khoanh chân ngồi cạnh, phấn khích nói: “Nào nào, chúng ta nói chuyện đàng hoàng nhé!”
“Huyền Chân” dịu dàng nhìn nàng: “Lăng thí chủ muốn nói chuyện gì?”
Lăng Dao trông mong nhìn hắn: “Là ngươi muốn ta làm gì? Ta làm thế nào thì ngươi mới hài lòng nhất?”
“Huyền Chân” mỉm cười: “Việc này, tự nhiên phải hỏi chính Lăng thí chủ.”
Lăng Dao “à” một tiếng, không hiểu: “Sao lại hỏi ta? Ta đang hỏi ngươi mà.”
“Huyền Chân” còn ôn hòa hơn cả người thật: “Bần tăng vốn là huyễn tượng trong lòng Lăng thí chủ, làm sao để bần tăng hài lòng, thí chủ đương nhiên rõ ràng nhất.”
Lăng Dao: “……”
Ý là, “Huyền Chân” trước mặt nàng được triệu hồi theo suy nghĩ trong lòng nàng?
Vậy còn “Lăng Dao” kia thì sao?
Nàng vô thức nhìn về phía xa, thấy “Lăng Dao” kia gần như sắp dán cả người lên Huyền Chân, còn Huyền Chân thì chỉ ngồi đó tụng kinh……
Nàng nhíu mày, cố nén cảm giác khó chịu rồi thu hồi ánh mắt. Ừm, chắc là nàng nghĩ nhiều rồi. Huyền Chân sao có thể nghĩ tới nàng chứ? Khụ khụ, đúng như lời Huyền Chân nói, chỉ là yêu cầu của trận pháp, vừa hay nàng và hắn phù hợp điều kiện, nên mới xuất hiện những huyễn tượng thế này mà thôi.
Huyễn tượng thì, quả nhiên không thể tin.
Lăng Dao lại nhìn chằm chằm bản sao “Huyền Chân” trước mặt, loại có thể tùy tiện trêu chọc.
Mắt nàng sáng lên, lòng ham vui trỗi dậy.
“Sư thúc.” Nàng dày mặt ghé sát lại.
“Hửm?” “Huyền Chân” ôn hòa nhìn nàng.
Lăng Dao lại liếc sang bên kia vài bước, xác nhận Huyền Chân đang chuyên tâm tụng kinh, liền thu hồi tầm mắt, hạ giọng nói: “Ngươi gọi ta một tiếng Dao Dao đi, nhỏ giọng thôi.”
“Huyền Chân” vô cùng nghe lời, khẽ gọi: “Dao Dao.”
Giọng nói trong trẻo bị hạ thấp xuống, dịu dàng đến mức có thể khiến người ta chết chìm.
Lăng Dao ôm tim đứng hình một lúc, rồi căng thẳng liếc sang bên kia lần nữa, cái này k*ch th*ch quá, đổi trò khác vậy, nàng nghĩ nghĩ rồi nhỏ giọng nói: “Ta nói vài câu trước, ngươi lặp lại y nguyên, được không?”
“Huyền Chân” khẽ gật đầu: “Được.”
Trời ơi trời ơi, Huyền Chân ngoan ngoãn nghe lời quá đỉnh!! Trong đầu Lăng Dao gào thét điên cuồng, phải mất một lúc lâu mới bình tĩnh lại.
“Bắt đầu nhé!” Nàng hắng giọng, hạ thấp âm sắc, đọc, “Ngươi đúng là tiểu yêu tinh hành hạ người khác, ngươi đang chơi với lửa đấy.”
“Huyền Chân” không chút dao động, mày mắt thanh lãnh, thần thái ôn hòa, giọng ấm áp lặp lại: “Ngươi đúng là tiểu yêu tinh hành hạ người khác, ngươi đang chơi với lửa.”
“Phụt!” Lăng Dao suýt thì bật cười thành tiếng. Một Huyền Chân ôn hòa nội liễm đọc lời thoại tổng tài bá đạo, buồn cười chết đi được! “Lại nữa lại nữa —— nữ nhân, đừng quên thân phận của ngươi, ngươi chỉ là một kẻ thế thân thôi!”
“Huyền Chân” ngoan ngoãn lặp lại: “Nữ nhân……”
Lăng Dao ôm bụng cười khúc khích hồi lâu.
Chơi đến hứng khởi, nàng lại tìm thêm đủ loại câu thoại hoặc ngố tàu hoặc bá đạo cho “Huyền Chân” đọc theo, đến mức tự mình cười đến rơi cả nước mắt.
Đến khi “Huyền Chân” lại một lần nữa dùng gương mặt hòa thượng thanh lãnh cấm dục đọc xong một câu thoại mạng đầy ngớ ngẩn, Lăng Dao cười đau cả bụng, vừa lau nước mắt vừa lảm nhảm: “Sư thúc mà biết ta trêu chọc ngươi thế này, chắc đại khai sát giới luôn quá ——”
“Ai đại khai sát giới?” Giọng nói thanh lãnh vang lên sau lưng nàng, mang theo chút khàn nhẹ và mệt mỏi khó nhận ra.
Lăng Dao: “……” Nàng suýt bị dọa bay hồn, lập tức ngồi thẳng người, quay lại cười khan, “Hê hê, sư thúc, bên ngài xong rồi à?”
Ánh mắt Huyền Chân lướt qua nàng, rơi lên người “Huyền Chân”, nhàn nhạt nói: “Ừ. Giải quyết xong rồi.”
Lăng Dao vô thức liếc nhìn phía sau hắn, quả nhiên không thấy bóng dáng “Lăng Dao” kia đâu, hiếu kỳ hỏi: “Ngài qua ải kiểu gì thế?”
Huyền Chân rũ mắt, giọng có mấy phần cổ quái: “Chỉ là may mắn qua được, không nhắc tới cũng được.”
Lăng Dao chớp chớp mắt, chỉ vào “Huyền Chân” bên cạnh, nói: “Vậy sư thúc dạy ta đi, làm sao để may mắn qua ải.”
Huyền Chân: “……”
————
Tác giả có lời muốn nói:
Lăng Dao: Sư thúc nghe lời thích thật đấy!
Huyền Chân:…… Dao Dao chủ động cũng……
Lăng Dao: Cũng cái gì?!!
Huyền Chân: A di đà phật.
