Huyền Chân thu tay về, kéo tay áo xuống, cúi mắt thản nhiên nói: "Bần tăng chỉ là không thể áp chế tâm ma, tâm ma quấy nhiễu, linh lực hóa ma, chỉ vậy mà thôi."
Tô Quân Vụ nhíu mày: "Huyền Chân sư huynh, trước mặt ta, huynh không cần nói những lời an ủi như vậy...... Người tu hành chúng ta, ai mà chẳng có chút vướng bận trần thế, ai mà chẳng có tâm ma? Nếu tâm ma có thể khiến linh lực hóa ma như thế này, vậy mọi người cũng đừng tu đạo nữa, chuyển hết sang tu ma cho rồi."
Huyền Chân cúi mắt, lặng im không nói.
Lăng Dao đứng ngây ra một lúc lâu mới hoàn hồn, hoảng hốt hỏi: "Sư phụ, vậy, vậy phải làm sao? Sư thúc như thế còn cứu được không? Ngài ấy, ngài ấy ——" Nàng sốt ruột đến mức không biết nói sao cho rõ.
Nam Thanh Duệ kịp thời chen vào: "Tô tiền bối, thiền sư đã bị tâm ma ảnh hưởng, tính tình cũng có phần thay đổi."
Đương nhiên, đó chỉ là cách nói uyển chuyển.
Lăng Dao sợ Tô Quân Vụ hiểu lầm, vội vàng giải thích: "Thật ra bình thường sư thúc vẫn rất tốt, chỉ là thỉnh thoảng bị tâm ma ảnh hưởng nên có hơi...... Ừm, có hơi kích động một chút thôi."
Nam Thanh Duệ và mấy người còn lại: "......"
Những ánh mắt kỳ quái đồng loạt nhìn về phía Huyền Chân.
Người kia lại chẳng hề động đậy, thậm chí còn nhấc chén trà lên, ung dung nhấp một ngụm.
Tô Quân Vụ mỉm cười: "Ta hiểu, tâm ma vốn sẽ khiến tâm tính thay đổi, sư huynh có khác trước cũng là chuyện bình thường, huống chi, sư huynh xuất thân Phật tu, bao năm được Phật pháp hun đúc, cho dù có thay đổi, chắc cũng không đến mức gây hại."
Lăng Dao liên tục gật đầu: "Đúng vậy đúng vậy, sư thúc ngoài việc nói nhiều hơn trước một chút thì vẫn từ bi như cũ, ở thành Thanh Minh còn cùng bọn con cứu người nữa."
Mấy người ngồi phía dưới muốn nói lại thôi, nhất là Nam Thanh Duệ đã đoán ra phần nào nội tình.
Tô Quân Vụ đảo mắt qua mọi người, ánh nhìn dừng lại trên Huyền Chân đang thản nhiên nhấp trà, rồi nói đầy ẩn ý: "Thật vậy sao?"
Lăng Dao khẳng định chắc nịch: "Tất nhiên!"
Tô Quân Vụ rốt cuộc không nhịn được, trừng nàng một cái: "Chỉ mình con nói nhiều, đứng đó không mỏi à? Ngồi xuống!"
Lăng Dao: "...... Ồ."
Nàng cụp đuôi trở về chỗ ngồi.
Trong điện chợt im lặng trong chốc lát.
Huyền Chân đặt chén trà xuống, chuyển sang chuyện khác: "Bất kể ma khí trong người bần tăng từ đâu mà đến...... Tô thí chủ có cách nào giải quyết không?"
Tô Quân Vụ thu lại ánh mắt, suy nghĩ một lúc rồi thẳng thắn nói: "Nếu chỉ là tâm ma dẫn tới công pháp rối loạn thì ta còn có thể cứu vãn đôi phần, nhưng ma khí trong người sư huynh lại hỗn loạn như vậy......" Nàng nghĩ ngợi rồi nói, "Hay là sư huynh ở lại thêm ít ngày, ta mời sư bá tới xem thử."
Lăng Dao lập tức phụ họa: "Đúng rồi, sư thúc cứ ở lại đây, sư bá tổ nhất định sẽ có cách."
Huyền Chân trầm mặc một lúc, rồi nói: "Từ Tâm Cốc nổi danh về y thuật, nhưng về công pháp lại không bằng Pháp Hoa Tự." Mà hắn, chính là người xuất thân từ Pháp Hoa Tự.
Tô Quân Vụ nhíu mày: "Vậy sư huynh trong lòng đã có tính toán rồi?"
Huyền Chân chần chừ một chút rồi thẳng thắn đáp: "Hiện tại vẫn chưa."
Tô Quân Vụ: "......"
Lăng Dao lập tức hoảng hốt: "Vậy, vậy phải làm sao? Hay quay lại Pháp Hoa Tự tìm thử? Biết đâu còn có cổ tịch nào bị giấu ở góc nào đó mà chưa thấy?"
Tô Quân Vụ bất lực cạn lời: "Con tưởng ai cũng giống con à, cổ tịch nhà nào chẳng được khắc in, sao chép mấy chục bản, đệ tử tu hành đều thuộc lòng như ăn cháo, chỉ có con suốt ngày làm rơi làm mất thôi."
Lăng Dao tủi thân vô cùng. Nàng là xuyên không giữa chừng, đâu phải thật sự hậu đậu như vậy.
Huyền Chân lướt mắt qua gương mặt tủi thân của nàng, nhanh chóng dời đi, tiếp lời: "Các vị trưởng bối ở Pháp Hoa Tự đã xem qua cho bần tăng, đều bó tay không có cách, vì vậy bần tăng mới cùng Lăng thí chủ và Tần thí chủ đi chuyến này...... Nếu ngay cả y thuật của Tô thí chủ cũng không tìm ra biện pháp, thì cũng không cần làm phiền các vị trưởng bối của Từ Tâm Cốc nữa."
Hắn đứng dậy, chắp tay trước ngực, "Như vậy, bần tăng xin cáo từ."
Lăng Dao lập lập tức đứng bật dậy, hoảng hốt gọi: "Sư thúc!"
Tô Quân Vụ cũng nhíu mày đứng lên: "Sư huynh hà tất phải vội rời đi như vậy. Tuy ta không thể loại trừ ma khí trong người huynh, nhưng giữ cho ma lực trong cơ thể không tiếp tục rối loạn thì vẫn có thể ——"
Huyền Chân nhẹ giọng cắt lời nàng: "Công pháp của Pháp Hoa Tự chí cương chí dương mà còn không thể áp chế được, y thuật của Từ Tâm Cốc e rằng cũng chỉ như muối bỏ bể...... Không sao, sau này bần tăng chuyển sang tu ma đạo là được."
Tô Quân Vụ nghẹn lời.
Lăng Dao lo lắng đến mức đứng ngồi không yên: "Tu ma đạo thì tu ma đạo, vấn đề là...... Thần trí của ngài thì sao? Có bị tâm ma chiếm mất không?"
Tần Thư Trăn nhớ tới khoảnh khắc sinh tử khi trước, vô thức đưa tay sờ cổ, ánh mắt đầy kinh hãi nhìn về phía Huyền Chân.
Ngay cả Nam Thanh Duệ cũng nhìn Huyền Chân.
Huyền Chân dường như chẳng để ý, chỉ thản nhiên nói: "Thiên hạ rộng lớn như vậy, sớm muộn cũng sẽ tìm ra cách."
Lăng Dao truy hỏi: "Nếu không tìm được thì sao?"
Huyền Chân rũ mắt: "Nếu thật đến ngày đó, bần tăng nhất định sẽ không để lại tai họa cho thế gian."
Lăng Dao kh·iếp sợ: "Ngài, ngài định làm gì vậy ......" Nàng đoán Huyền Chân chắc chắn sẽ không mặc cho tâm ma hoành hành, nhưng nàng không ngờ hắn lại có ý định như vậy. Nàng lập tức quay sang kéo tay Tô Quân Vụ, "Sư phụ, người mau nghĩ cách đi......" Câu nói còn chưa dứt, giọng nàng đã nghẹn lại.
Tần Thư Trăn cũng bị quyết tâm trong lời nói của Huyền Chân làm cho kinh ngạc, nàng bỗng thấy sự nghi ngờ và sợ hãi trước đó của mình thật quá thất lễ.
Ở phía đối diện, Nam Thanh Duệ cũng cảm khái không thôi, Hắn quay đầu định trao đổi với bạn thân một ánh nhìn đầy kính phục, nhưng lại phát hiện Cố Viễn Chi đang chăm chú nhìn chằm chằm Huyền Chân thiền sư, ánh mắt ấy dường như có gì đó khác lạ......
Hắn còn chưa kịp nghĩ rõ thì Tô Quân Vụ đã lên tiếng lần nữa, khiến hắn tạm gác nghi hoặc, quay sang nhìn về phía trên.
"Chưa đến mức đó đâu.." Tô Quân Vụ vỗ nhẹ tay Lăng Dao, dịu giọng an ủi, "Tu vi của Huyền Chân sư huynh đâu phải tự nhiên mà có, rồi sẽ nghĩ ra cách thôi."
Lăng Dao rất muốn tin. Nhưng Tô Quân Vụ là y tu nổi danh đương thời, Huyền Chân cũng là Phật tử lừng danh thiên hạ, vậy mà cả hai đều bó tay...... Cái ngày mà Huyền Chân nói, e rằng chỉ là vấn đề thời gian.
Nàng không biết ý nghĩa của việc mình được sống lại là gì, thay đổi cốt truyện, cứu được vài người xa lạ chẳng liên quan, nhưng cái giá phải trả lại là mạng của Huyền Chân?
Thà rằng nàng chết trong kiếp trước còn hơn.
Dáng vẻ mắt đỏ hoe của nàng, Huyền Chân sao có thể không thấy.
Hắn tránh ánh mắt nàng, cố ép mình không để tâm, chỉ chắp tay hành lễ với Tô Quân Vụ và mọi người: "Chuyện của bần tăng đến đây là hết, vậy bần tăng xin cáo từ."
Tô Quân Vụ thở dài: "Sư huynh không ở lại thêm vài ngày sao? Tính ra chúng ta đã mấy chục năm không gặp, ta còn muốn biết vì sao huynh lại khiến bản thân thành ra thế này."
Huyền Chân rũ mắt: "Chỉ là việc nhỏ, không đáng nhắc tới."
Tô Quân Vụ bất lực: "Tính tình lạnh nhạt của huynh quả thật bao năm vẫn không đổi, cũng chỉ có Thính Chân sư huynh chịu được huynh mà thôi." Nghĩ đến điều gì đó, nàng liếc nhìn cô đồ đệ nhỏ của mình đang lau nước mắt bên kia, khẽ thở dài trong lòng.
Huyền Chân rũ mắt: "Để Tô thí chủ chê cười rồi."
Tô Quân Vụ thu lại ánh nhìn: "Được rồi. Nếu huynh đã quyết ý rời đi, ta cũng không giữ nữa, chỉ mong sau này vẫn còn dịp cùng huynh thưởng trà luận Phật."
Huyền Chân chắp tay hành lễ, xem như đáp lời.
Thân phận của Huyền Chân cao quý, Tô Quân Vụ đích thân dẫn đầu, một đoàn người tiễn hắn ra tận ngoài sơn môn.
Vừa bước ra khỏi trận pháp của Từ Tâm Cốc, Huyền Chân liền nói: "Đưa tiễn nghìn dặm cũng đến lúc chia tay, các vị xin dừng bước."
Tô Quân Vụ gật đầu: "Được, sau này nếu sư huynh tìm ra cách giải quyết, nhớ truyền tin báo cho chúng ta một tiếng, để chúng ta yên lòng."
Huyền Chân: "Được."
Nói xong, hắn cũng nên rời đi rồi.
Nhưng hắn chần chừ một lát, cuối cùng vẫn không kìm được, khẽ đưa ánh mắt về phía cô nương đang khẽ nức nở bên cạnh Tô Quân Vụ.
Chỉ một thoáng thôi, như bị bỏng phải lửa, hắn lập tức thu ánh nhìn lại.
Hắn nhìn xuống mặt đất, giọng trầm thấp như đang tự giải thích: "Tiếp theo bần tăng dự định đến Thương Vân Châu, nơi đó ma tu rất nhiều, có lẽ sẽ tìm được công pháp khắc chế tâm ma."
Tô Quân Vụ ngẩn ra, rồi gật đầu: "Cũng phải."
Lăng Dao đứng cạnh nghe ra ý tứ, vội lau nước mắt, nói liền mấy câu: "Đúng đúng đúng, Phù Tư Nghiêu bọn họ trông cũng không tệ, có thể nhờ bọn họ giúp đỡ, cùng lắm trả thêm tiền là được —— tiền của ngài có đủ không, không đủ thì ta bù cho ngài." Nói rồi nàng đã định thò tay vào túi trữ vật.
Huyền Chân: "......"
Những người còn lại: "......"
Tô Quân Vụ lập tức giữ tay Lăng Dao lại, cười với Huyền Chân: "Để sư huynh chê cười rồi." Rồi quay sang mắng Lăng Dao, "Chút tiền lẻ của con giữ lại mua đồ ăn vặt đi."
Lăng Dao cắn môi, mắt đỏ hoe nhìn Huyền Chân.
Huyền Chân khẽ nói: "Đa tạ ý tốt của Lăng thí chủ...... Tiền trong tay bần tăng vẫn còn đủ." Hắn lại gật đầu với mọi người, rồi quay người chuẩn bị rời đi.
"Sư thúc!" Lăng Dao như chợt nhớ ra điều gì, vội bước lên một bước, gọi gấp, "Vậy, ba tháng sau, ngài còn đến Ngọa Hồng Sơn không?"
Huyền Chân khựng lại, khẽ đáp: "Bần tăng, không biết."
Lời ấy như ngầm nói hắn cũng không chắc mình có thể chống đỡ được ba tháng? Lăng Dao suýt nữa lại bật khóc.
Nàng cố nén nghẹn ngào, nhỏ giọng nhắc khéo: "Nếu, nếu thật sự không còn cách nào khác thì hãy đến nhà của A Ngọc —— phu thê A Ngọc nhất định sẽ che chở cho ngài."
Huyền Chân lặng im, rất lâu sau hắn mới khẽ đáp: "Được."
......
Tiễn Huyền Chân đi xong, Tô Quân Vụ thấy Lăng Dao mắt đỏ mũi đỏ, khẽ thở dài, bảo nàng về nghỉ trước.
Lăng Dao trong lòng khó chịu, lại vừa trở về Từ Tâm Cốc, bên cạnh có sư phụ làm chỗ dựa, nên nàng cũng chẳng còn tâm trí quan tâm nữ chính nữa, được Tô Quân Vụ cho phép, nàng lập tức chuồn mất, để lại Cố Viễn Chi cùng mấy người kia cho Tô Quân Vụ tiếp đón xử lý.
Ngày hôm sau, Tô Quân Vụ tìm đến, hỏi nàng tỉ mỉ về quá trình thành đan.
Nghe nói lúc ấy Huyền Chân đã đứng ra hộ pháp cho nàng, Tô Quân Vụ không khỏi liếc nhìn đôi mắt vẫn còn hơi sưng đỏ của Lăng Dao —— Từ Tâm Cốc vốn chẳng thiếu thuốc tiêu sưng tan ứ, chuyện này thật là......
Nàng khẽ thở dài trong lòng, nhưng ngoài mặt không lộ vẻ gì, sau khi kiểm tra tình trạng trong cơ thể Lăng Dao, nàng truyền cho nàng một vài tâm đắc trong công pháp, dặn nàng chăm chỉ tu luyện.
Lăng Dao tất nhiên không dám trái lời.
Tiếp đó, Tô Quân Vụ lại hỏi về tình hình của Cố Viễn Chi và Tần Thư Trăn.
Lăng Dao trả lời đúng sự thật, nhưng nói xong vẫn không cam lòng, liền tức tối bổ sung thêm mấy câu nói xấu, nào là , người kia lẳng lơ khinh bạc, nhìn người chỉ bằng dung mạo, coi thường việc Từ Tâm Cốc nhập thế cứu người, lại chẳng có chút khí phách hiệp nghĩa nào...... Rồi thì.
Nghe đến đây Tô Quân Vụ khẽ nhíu mày, nói: "Ta hiểu rồi."
Lăng Dao nhìn nàng đầy mong chờ: "Sư phụ, con bé Thư Trăn này không chịu nghe khuyên, chỉ vài lời ngọt ngào đã bị mê đến mất phương hướng, người phải trông chừng muội ấy, đừng để muội ấy làm chuyện dại dột."
Tô Quân Vụ cười khinh một tiếng: "Chuyện còn chưa thành hình, muốn chia rẽ thì chẳng phải dễ sao?" Nàng vỗ nhẹ lên đầu Lăng Dao, "Con cứ yên tâm tu luyện cho tốt, những chuyện đó, cứ để sư phụ lo liệu."
"Dạ." Lăng Dao ngoan ngoãn gật đầu.
Tô Quân Vụ liếc nhìn cuốn sách trong tay nàng ——
《 Linh Ma Hỗn Tạp Thuyết 》.
Nàng trầm mặc một lát, rồi chỉ nói: "Ba tháng nữa đại hội tông môn, con thay ta đi dự."
Lăng Dao lập tức nở nụ cười rạng rỡ, gật đầu lia lịa: "Vâng."
Tiễn Tô Quân Vụ xong, Lăng Dao lại vùi đầu vào sách.
Những quyển sách này đều được nàng lục ra từ Tàng Thư Điện của Từ Tâm Cốc, chỉ cần trong tên sách có dính đến chữ ma, nàng đều không bỏ sót, quyển nào mượn được thì mượn, không mượn được thì chui vào đó nghiên cứu.
Nàng nghĩ, y thư của Từ Tâm Cốc nhiều như vậy, biết đâu lại có một quyển nào bị bỏ sót, vừa khéo có thể giúp được Huyền Chân thì sao?
Nghĩ vậy, nàng càng thêm chăm chỉ.
Nền tảng của nàng vốn kém, một cuốn y thư thường có vô số danh từ kỳ quái, vì thế nàng phải tốn thêm thời gian tra cứu, hỏi han các sư huynh sư tỷ.
Bận rộn như vậy, nàng gần như chẳng còn tâm trí để ý đến mấy người Cố Viễn Chi.
Chỉ nghe nói Tô Quân Vụ tìm các sư thúc sư bá, gọi thêm vài đệ tử Kim Đan kỳ, cùng với Tần Thư Trăn đưa Cố Viễn Chi và Nam Thanh Duệ luận đạo, tỷ kiếm, dạo chơi...... Nàng chỉ xem đó như nghe được một chuyện phiếm, quay đầu liền quên mất.
Bận rộn lên, thời gian trôi vèo như chớp.
Đến khi tiểu đồng đến truyền lời, bảo nàng theo các sư huynh lên đường đến Ngọa Hồng Sơn, nàng mới chợt nhận ra đã hơn hai tháng trôi qua.
Mà nàng vẫn chưa tìm ra cách.
Lăng Dao vội nhét một đống sách còn chưa đọc vào túi, thu dọn qua loa rồi chạy thẳng đến sơn môn, hội hợp với các sư huynh tham dự đại hội.
Không ngoài dự đoán, Tần Thư Trăn cũng ở trong đó, nhưng Cố Viễn Chi và Nam Thanh Duệ lại không thấy bóng dáng.
Ở kiếp trước, hai người đó ở lại đến tận lúc này, còn cùng các nàng đi dự đại hội tông môn nữa.
Lăng Dao thấy khó hiểu, liền kéo Tần Thư Trăn sang một bên hỏi nhỏ: "Nam đại ca bọn họ đâu rồi?"
Tần Thư Trăn bất đắc dĩ: "Bọn họ đã rời đi từ tháng trước rồi, sư tỷ bỏ mặc người ta không thèm hỏi han thì thôi, đến lúc người ta đi cũng không biết? Nam đại ca còn hỏi thăm sư tỷ mấy lần đấy."
"...... Ồ." Lăng Dao sờ mũi, không để ý lời oán trách của nàng, lại hỏi, "Thế sao muội cũng theo ra ngoài?"
Tần Thư Trăn khó hiểu: "Sao muội lại không thể ra ngoài?" Nàng lẩm bẩm nói, "Sư phụ nói mắt nhìn đàn ông của muội không tốt, bảo muội ra ngoài va chạm nhiều hơn, mở mang kiến thức."
Lăng Dao: "......"
Rất tốt, đúng là phong cách của sư phụ!
Tần Thư Trăn nghĩ một chút, lại hạ thấp giọng nói: "Mấy ngày trước khi Cố đại ca còn ở đây, sư phụ còn bảo muội nhìn kỹ xem các sư huynh khác với Cố đại ca ở điểm nào."
Lăng Dao: "......"
Hèn gì dạo trước Tô Quân Vụ chạy khắp các phong mượn người của các sư thúc sư bá, hóa ra là đem các sư huynh ra làm giáo trình thực tế cho Tần Thư Trăn.
