Lăng Dao gần như phát điên: "Sư thúc tỉnh lại đi!!" Người này nhập ma đến ngốc luôn rồi hả?
Huyền Chân vì hai lần yêu cầu đều bị phớt lờ mà đôi mày kiếm lập tức nhíu chặt.
Kết hợp với đôi mắt đỏ thẫm quỷ dị kia, trông chẳng khác nào La Sát giáng thế.
"Nàng không muốn." Giọng hắn mang theo tức giận, "Vậy nàng ta cũng không cần tồn tại nữa." Những ngón tay thon dài khớp xương rõ ràng siết mạnh thêm.
Tần Thư Trăn đang hôn mê đã đỏ bừng cả mặt, tay chân buông thõng thậm chí bắt đầu co giật không tự nhiên.
Lăng Dao hoảng hốt hét lên: "Ngài buông tay ra thì ta hôn."
Sắc mặt Huyền Chân lập tức như mây tan mưa tạnh, hắn buông tay, tiện thể ném luôn Tần Thư Trăn xuống đất.
Lăng Dao:...... Hả? Còn có thể như vậy sao?
Nàng lập tức do dự.
Huyền Chân dựng mày kiếm: "Nàng đánh không lại ta, nếu nàng dám nuốt lời......" Ý uy h**p quá rõ ràng.
Lăng Dao: "......" Hôn thì hôn thôi, nghĩ kỹ lại hình như nàng còn lời nữa là.
Nghĩ vậy, nàng cắn răng lao tới, bám lên vai Huyền Chân.
Hắn vậy mà đứng yên thật, chỉ dùng đôi mắt đỏ thẫm chăm chú nhìn nàng.
Đây là lần đầu tiên Lăng Dao đứng gần Huyền Chân đến vậy, dù biết thần trí hắn đang không tỉnh táo, nàng vẫn không khỏi căng thẳng.
Nhìn đôi môi mỏng màu nhạt của hắn, Lăng Dao hít sâu một hơi, nhắm mắt lại, kiễng chân, ghé sát ——
Gương mặt xinh xắn tiến lại gần, hơi thở ấm áp mang theo mùi hương ngọt dịu phả tới...... Trong mắt Huyền Chân, làn sương máu cuộn lên dữ dội.
Lăng Dao còn chưa kịp chạm tới, dưới tay nàng bỗng mất đi chỗ dựa, cả người nàng chúi về phía trước, lảo đảo mấy bước mới miễn cưỡng đứng vững, còn kéo theo cánh tay đau nhói.
Nàng ngẩng đầu, trừng mắt nhìn người đã nhảy ra hơn chục bước phía xa, vừa thẹn vừa tức: "Ngài làm cái gì vậy? Chẳng phải chính ngài đòi hôn à?" Người nói muốn hôn là hắn, mà người né tránh cũng là hắn!
Trong mắt Huyền Chân, sương máu cuồn cuộn, sắc mặt hắn giằng co, lẩm bẩm: "Không được...... Không thể......"
Lăng Dao: "......"
Dù có nhập ma rồi, vẫn không bỏ được cái nết của hòa thượng!
Nàng vừa ấm ức vừa tức giận, dậm chân một cái, dứt khoát mặc kệ hắn, quay người đi về phía Tần Thư Trăn.
Chưa kịp tới gần, một bóng xám đã lướt vào tầm mắt.
Huyền Chân lại chắn trước mặt nàng.
Lăng Dao càng nổi giận, quát: "Làm gì? Tránh ra!"
Đôi mắt đỏ của Huyền Chân nhìn chằm chằm nàng, nói: "Không được chạm vào nàng ta."
Lăng Dao bực bội: "Ta phải đưa muội ấy về chữa thương, không chạm thì mang đi kiểu gì? Ngài định để muội ấy chết sao?"
Huyền Chân chỉ lặp lại: "Không được chạm."
Lăng Dao tức tối: "Trên người muội ấy đâu có độc."
Huyền Chân: "Không được chạm."
Lăng Dao: "......" Tên hòa thượng chết tiệt, nhập ma rồi mà sao còn cứng đầu thế này?
Khoan đã, bình thường Huyền Chân đúng là ôn hòa, nhưng hắn là Phật tử, lời hắn nói ra giống như kim khoa ngọc luật, ai rảnh mà cãi hắn? Thành ra cũng chẳng ai biết hắn rốt cuộc có cố chấp hay không......
Lăng Dao nhìn hắn một lúc, ánh mắt dừng thật lâu trên đôi mắt đỏ đặc kia, cuối cùng vẫn mềm lòng.
Nàng thử nói: "Hay là thế này, chúng ta cùng đi ——"
"Được."
Lăng Dao: "......" Được cái gì mà được? Nàng còn chưa nói xong! Nàng bất lực, "Ngài để ta nói hết đã."
Huyền Chân vậy mà thật sự im lặng.
Lăng Dao nhìn đôi mắt thỏ của hắn, tiếp tục: "Ý ta là, ngài, ta, còn có Thư Trăn —— ta không chạm, ta không chạm. Ngài mang muội ấy đi, được không?"
Huyền Chân dường như suy nghĩ một lát, rồi giơ tay lên ——
Lăng Dao hoảng hốt: "Không được bóp cổ!"
Huyền Chân khựng lại, đổi chưởng thành chỉ, búng một đạo pháp thuật về phía Tần Thư Trăn đang nằm dưới đất.
Ngay sau đó, Tần Thư Trăn đang hôn mê bỗng được một lực vô hình nâng lên, tay chân mềm rũ buông thõng, chậm rãi trôi về phía bọn họ.
Lăng Dao: "......"
Tuy có hơi kỳ quái...... Nhưng ít nhất cũng có thể mang đi.
Lăng Dao nhận phương hướng, thử nhảy vọt ra mấy trượng, rồi quay đầu lại tìm ——
Hả! Huyền Chân vậy mà như quỷ ảnh bám theo ngay phía sau nàng, Tần Thư Trăn lơ lửng giữa không trung cũng theo sát.
Lăng Dao chớp chớp mắt, dứt khoát nói: "Sư thúc, tốc độ của ngài nhanh hơn, hay là ngài tiện thể mang ta một đoạn đi?"
Đôi mắt đỏ của Huyền Chân vẫn chăm chăm nhìn nàng, không đáp.
Lăng Dao: "......" Được rồi, tự mình đi vậy.
Vốn dĩ nàng và Tần Thư Trăn chỉ rảnh rỗi dạo quanh, cách nơi tạm trú của Từ Tâm Cốc cũng không xa.
Hai người một thi —— à không, hai người dẫn theo một hôn mê cùng lên đường, trên đường còn gặp vài nhóm tu sĩ qua lại, nhưng ai nấy đều bị ma khí hung sát trên người Huyền Chân dọa cho kinh hãi, vội vàng ngự kiếm bay đi.
Nhìn cảnh ấy, tâm trạng Lăng Dao không khỏi phức tạp.
Suốt dọc đường không ai nói gì, cho đến khi bọn họ trở về nơi tạm trú của Từ Tâm Cốc.
Các sư huynh trông coi trận pháp vừa thấy liền kinh hãi, nghe nói Tần Thư Trăn không rõ trúng phải thuật pháp hay cấm chế gì mà đột nhiên hôn mê bất tỉnh, bọn họ lập tức không còn tâm trí để ý đến ma khí quanh người Huyền Chân nữa, nhanh chóng đón cả ba vào trong, đồng thời phái người đi mời các vị trưởng lão.
Chẳng bao lâu sau, người đã tới.
Người đến là Nhị trưởng lão của Từ Tâm Cốc, họ Chu, một vị đại năng cảnh giới Xuất Khiếu, cũng là người dẫn đội chuyến đi này.
Từ xa ông đã cảm nhận được ma khí ngút trời ở đây, sắc mặt lập tức biến đổi, ông vội vã bỏ lại các trưởng lão đi cùng, lao thẳng vào trong: "Ma tu phương nào dám —— Huyền Chân thiền sư?"
Với tu vi của ông, dĩ nhiên có thể nhìn ra toàn thân Huyền Chân ma khí bốc lên cuồn cuộn. Ông biết Huyền Chân đã nhập ma, nhưng......
Chu trưởng lão cẩn thận quan sát hắn một lượt, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên đôi mắt đỏ như máu kia, nghi ngờ hỏi: "Thiền sư, ma khí của ngài phóng thích ra ngoài như vậy...... Không bị ảnh hưởng sao?"
Huyền Chân như không nghe thấy, thậm chí mí mắt cũng không nhúc nhích, đôi mắt đỏ thẫm vẫn chỉ chăm chăm nhìn Lăng Dao.
Lăng Dao bất lực, trước tiên hành lễ với Chu trưởng lão: "Chu sư bá, tình trạng của Huyền Chân sư thúc...... Có hơi phức tạp, nhất thời khó nói rõ, người vẫn nên xem qua Thư Trăn trước đã."
Chu trưởng lão ổn định lại tinh thần, thấy Huyền Chân quả thật không để ý đến ai, đành tạm gác hiếu kỳ, thu ánh mắt lại nhìn về phía Tần Thư Trăn.
Lúc này nàng đã được các sư huynh sư tỷ của Lăng Dao đỡ xuống, tựa vào chiếc ghế rộng bên cạnh.
Chu trưởng lão nghiêm sắc mặt, bước nhanh tới, bắt lấy cổ tay Tần Thư Trăn, đồng thời hỏi: "Chuyện gì xảy ra?"
Lăng Dao vội vàng kể lại đại khái sự việc.
Chu trưởng lão nhíu mày, cẩn thận đưa một luồng linh khí vào cơ thể Tần Thư Trăn: "Cố Viễn Chi? Là người của nhà nào?"
Đại sư huynh của Lăng Dao vừa nghe tin chạy tới liền tiếp lời: "Là người của Cố gia Lộ Bắc, thiên phú cũng tạm được, nhưng tính tình khá kiêu ngạo, hơn một tháng trước còn tới Từ Tâm Cốc làm khách, dường như đang theo đuổi Tần sư muội."
Chu trưởng lão: "......" Ông buông tay Tần Thư Trăn, liếc nhìn Huyền Chân, rồi hỏi Lăng Dao, "Quả thật là tiểu tử họ Cố đó tấn công các con?"
Lăng Dao gật đầu: "Vâng." Nàng lặp lại nguyên văn những lời Cố Viễn Chi đã nói, đặc biệt là mấy câu kiểu rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt.
Các vị trưởng bối lần lượt chạy tới nghe xong đều biến sắc.
Chu trưởng lão nổi giận: "Hắn thật sự nói như vậy?"
Lăng Dao nghiêm túc đáp: "Đệ tử không dám lừa dối các vị sư trưởng." Nàng nghĩ một chút, tháo dây áo, kéo chiếc áo dài xuống, "Con có giao thủ với hắn vài chiêu, xương cánh tay phải bị đánh vỡ, bụng cũng bị thương...... Theo ý của hắn, e là định giết con để diệt khẩu, rồi thuận tiện bắt sư muội đi."
Cánh tay đầy vết thương dữ tợn lộ ra trước tiên, vết thương ở bụng thì đã lành lại, chỉ còn một vệt máu mảnh...... Chỉ nhìn hai chỗ ấy thôi cũng đủ biết lúc đó nguy hiểm đến mức nào.
Mọi người đều hít vào một hơi lạnh.
"Nếu không nhờ Vạn Ngọc Cao của Huyền Chân sư thúc, e là vết thương của con còn nghiêm trọng hơn ——?" Lăng Dao bỗng bị bóng xám đột nhiên xuất hiện trước mặt làm giật mình, theo phản xạ dừng lại, "Sư thúc?"
Nàng đứng phía sau nên không nhìn thấy, Huyền Chân với đôi mắt đỏ quỷ dị đang lạnh lùng nhìn tất cả mọi người, sát khí tràn đầy, ma khí cuồn cuộn tỏa ra.
Chu trưởng lão lập tức nâng chưởng cảnh giác: "Huyền Chân thiền sư, ngài có ý gì?"
Lăng Dao nhận ra không ổn, bước ra khỏi chỗ hắn che chắn, hỏi: "Sao vậy?"
Huyền Chân lập tức dịch theo, lại đứng chắn trước mặt nàng.
Lăng Dao: "?" Nàng tiếp tục bước sang bên, "Sư thúc?"
Huyền Chân lại bước theo.
Chỉ trong vài hơi thở, Huyền Chân vốn đang đối diện với mọi người, lại bị Lăng Dao dẫn sang đứng sang một bên, kiên quyết chắn trước mặt nàng, ngăn toàn bộ ánh nhìn của mọi người.
Lăng Dao: "?"
Mọi người: "?"
Tứ sư huynh của Lăng Dao thấp giọng lẩm bẩm gì đó, Đại sư huynh bên cạnh khẽ nhướng mày, rồi nói: "Tiểu Dao, muội mặc áo vào trước đã."
"...... Hả? À." Lăng Dao ngơ ngác, nhưng vẫn ngoan ngoãn nghe lời, mặc lại chiếc áo dài, buộc dây áo cho gọn gàng. Xong xuôi, nàng hạ tay xuống, bước trở lại trước mặt Chu trưởng lão.
Huyền Chân vẫn từng bước theo sát phía sau nàng.
Lăng Dao bất lực, đành mặc kệ hắn trước, ngẩng đầu lên liền bắt gặp những ánh mắt kỳ lạ của mọi người.
Nàng khựng lại, vội vàng cúi xuống kiểm tra bản thân. Nàng còn cố ý chọn chiếc áo dài màu xanh tùng, lại rộng tay rộng vạt, ngoài việc khiến nàng trông hơi cồng kềnh một chút thì chẳng có gì bất ổn.
Nàng ngẩng đầu lần nữa, hỏi: "Có chuyện gì vậy?"
Mọi người lại dời ánh mắt, đồng loạt nhìn sang Huyền Chân thiền sư —— ma khí quanh người hắn dường như đã dịu bớt một chút? Dĩ nhiên chỉ là một chút mà thôi. Với luồng ma khí hung sát bao quanh kia, trông hắn vẫn vô cùng đáng sợ.
Nhưng biểu cảm của mọi người lại càng thêm kỳ quái, rồi lại quay sang nhìn Lăng Dao.
Lăng Dao bị nhìn đến nổi cả da gà: "Mọi người nhìn ta làm gì?" Chẳng lẽ bọn họ nghi ngờ vết thương của nàng là do Huyền Chân gây ra?
Chu trưởng lão là người đầu tiên hoàn hồn. Ông khẽ ho một tiếng, đổi đề tài: "Con có biết Thư Trăn bị làm sao không?"
Lăng Dao lập tức nói: "Xin sư bá chỉ rõ!" Nàng chỉ sợ xảy ra mấy tình tiết máu chó, kiểu như mất trí nhớ các thứ.
Chu trưởng lão liếc nhìn Huyền Chân rồi nói: "Con bé Thư Trăn là ma khí nhập thể, bị phong bế ngũ cảm."
Ma khí? Lăng Dao sững người: "Không thể nào, Cố Viễn Chi là kiếm tu Lôi linh căn mà." Nam chính đường đường chính chính sao có thể tu ma được. Nghĩ tới những ánh mắt kỳ quái của mọi người ban nãy, nàng chợt hiểu ra, "Sư bá, người đang nghi ngờ Huyền Chân sư thúc?"
Chu trưởng lão: "Cũng không phải không có khả năng." Dù sao trước mặt bọn họ có một người nhập đang đứng đó, ai cũng sẽ nghi trước.
Lăng Dao vội vàng nói: "Không thể nào! Nếu không phải sư thúc kịp thời xuất hiện, con đã ——"
Chu trưởng lão xua xua tay: "Lúc nãy quả thật có nghi ngờ, nhưng bây giờ thì không."
Lăng Dao: "Hả?"
Mấy vị sư trưởng đứng xem bên cạnh đều lộ ra nụ cười kỳ quái.
Lăng Dao: "......?"
Chu trưởng lão tiếp tục nói: "Cách luồng ma khí này vận hành trong cơ thể Thư Trăn, ta hình như đã từng thấy ở đâu đó."
Lăng Dao hoàn hồn: "Vậy có thể trục xuất nó ra không ạ? Có làm muội ấy bị thương không?"
"Có hơi phiền phức một chút, nhưng không khó." Chu trưởng lão nói rất nhẹ nhàng, "Nếu không được thì còn có thể mời người của Pháp Hoa Tự tới giúp, lần này khoảng cách cũng gần hơn nhiều."
Lăng Dao: "......"
Chu trưởng lão: "Chúng ta vẫn nên nói về tình trạng của Huyền Chân thiền sư trước......" Ông chăm chú nhìn đôi mắt đỏ của Huyền Chân, đầy vẻ tò mò, "Nếu thiền sư không ngại, để ta xem qua tình hình của ngài?"
Huyền Chân không lên tiếng.
Lăng Dao ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt đỏ của hắn, nàng tưởng hắn đang hỏi ý mình, bèn dè dặt khuyên: "Sư thúc, để Chu sư bá xem cho ngài ——"
Bên ngoài bỗng nhiên vang lên một trận ồn ào.
Mọi người đồng loạt nhìn ra ngoài.
Một đệ tử canh giữ trận pháp vội vàng chạy vào: "Đông, đông người lắm —— sư bá mọi người mau ra xem!"
Chu trưởng lão không vui: "Ngươi chưa từng thấy người à? Hoảng hốt cái gì?"
Đệ tử kia căng thẳng liếc về một hướng nào đó, lắp bắp: "Không phải, những người đó đều hô hào muốn bắt, muốn bắt Huyền Chân thiền sư."
Lăng Dao: "!" Nàng lập tức quay đầu nhìn Huyền Chân.
Đúng lúc hắn cũng cúi đầu nhìn nàng.
Trong lòng Lăng Dao khẽ động. Sao mỗi lần nàng ngẩng đầu, đều vừa vặn chạm phải ánh mắt hắn? Hai người họ ăn ý đến vậy sao?
Nhưng nghe Chu trưởng lão hỏi chuyện gì, nàng vội quay lại, chăm chú lắng nghe.
Đệ tử canh giữ trận nuốt nước bọt, nói: "Đệ tử cũng không rõ lắm...... Chỉ nghe bọn họ hô cái gì mà đòi công đạo cho vạn linh, bắt yêu tăng nhập ma để tế vong hồn......"
Lăng Dao: "......?"
Cái quái gì vậy? Những lời này là nhằm vào Huyền Chân?
Một Phật tử đường đường chính chính như hắn, dù có nhập ma...... Cũng mới bao lâu thôi, sao lại biến thành yêu tăng rồi?
