Phế Hậu Và Hoạn Quan - Mạt Mộ Nhiên Khê

Chương 10



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Lí Triệt vội vàng trở về vì sợ nán lại lâu sẽ sinh biến cố, nhưng chẳng ngờ lại đụng mặt Lệ Kính Hiên. Hắn chỉ dẫn theo một tiểu thái giám cầm dù, nhìn hướng đi thì có vẻ là tới chỗ ở của Vân Oanh Nhụy, đi đường này thì quả là đường vòng hơi xa. Gặp lại hắn, lòng nàng chẳng còn mấy gợn sóng, chỉ là khi nhìn thấy chiếc áo khoác lông cáo ấm áp, mượt mà trên người hắn, Lí Triệt lặng lẽ thở dài một tiếng.

Dù Lệ Kính Hiên có lẽ sẽ không muốn nhìn thấy nàng, nhưng để phòng vạn nhất, Lí Triệt né tránh họ rồi đi đường tắt chạy về. Chờ nàng về đến nơi, búi tóc đã tuột ra, mặt cũng bị gió thổi đỏ bừng. Nguyên Tiêu bận rộn, Lục Bình bị điều đi nơi khác phụ giúp, hiện giờ trong viện chỉ còn mình nàng.

Lí Triệt tính toán, dù Lệ Kính Hiên có muốn ghé qua thì cũng phải một lúc nữa mới tới, thế là nàng đóng cửa bắt đầu thay y phục. Nào ngờ quần áo mới đổi được một nửa đã nghe thấy tiếng đập cửa có quy luật. Nhìn khoảng cách từ chỗ mình đến cửa, nàng quyết đoán chọn cách chui tọt vào trong chăn.

Vừa nằm xuống, cửa đã bị phá tung đầy bạo lực. Nghe tiếng động này, chốt cửa chắc chắn đã hỏng rồi, mà cũng chẳng ai thèm tới sửa cho nàng. Xem ra sau này đi ngủ phải dùng ghế mà chèn, gió đêm mùa đông ở Đức An thành lạnh thấu xương lắm.

Không có mệnh lệnh, tiểu thái giám không dám lên tiếng, mà Lí Triệt mới nằm xuống, giả vờ ngủ là không kịp nữa rồi. Nàng thậm chí chẳng muốn ngồi dậy chào hỏi kẻ đang khoác chiếc áo lông ấm áp kia, nhưng nàng cũng không thấy áp lực tâm lý gì lớn, dù sao hiện giờ nàng là một “kẻ điên”.

“Vĩnh Ninh vậy mà cũng thất lễ như thế sao.” Căn phòng này không chứa nổi thân hình trong bộ hoa phục của hắn, hắn không có chỗ ngồi nên đành đứng nói chuyện với nàng.

Vĩnh Ninh là tên tự mà phụ thân đặt cho nàng trước khi xuất giá. Đã nhiều năm nàng không nghe thấy ai gọi cái tên này, nhưng thật lòng nàng không còn muốn làm Vĩnh Ninh nữa.

Hắn cúi đầu nhìn nàng nói, nàng chẳng trả lời, thậm chí không thèm ngước mắt nhìn hắn lấy một cái mà cứ thế nhìn trân trân l*n đ*nh màn.

“Vĩnh Ninh, An gia đã đổ rồi, ngươi nhìn xem tình cảnh hiện tại của mình đi. Lúc trước ngươi vẫn còn ôn hòa, sao giờ lại bày sắc mặt với trẫm?” Giọng hắn rất bình tĩnh, thậm chí có chút dịu dàng.

Lí Triệt vẫn phớt lờ. Giằng co một lát, hắn dẫn tiểu thái giám rời đi. Lúc đi, tiểu thái giám định khép cửa lại nhưng bị ánh mắt thúc giục của Lệ Kính Hiên dọa cho sợ hãi thu tay lại, vội vàng che dù đi theo hắn.

Lí Triệt nhìn cánh cửa mở toang, lại nhìn chăn trên người mình, đợi một lúc mới dậy dùng ghế chèn cửa. Đêm khuya Lục Bình trở về, Lí Triệt lại phải dậy mở cửa lần nữa. Khoảnh khắc bị gió đêm tạt vào người, Lí Triệt chỉ nghĩ ngày mai phải nhanh chóng sửa cửa cho xong. Lục Bình không có cách thì chắc chắn Tiểu công công sẽ có cách thôi.

Đêm lạnh khó ngủ, Lí Triệt gọi Lục Bình vào ngủ cùng. Lục Bình dễ ngủ, còn lại nàng thao thức đến nửa đêm. Chẳng hiểu sao nàng lại nghĩ đến việc nếu Tiểu công công được khoác chiếc áo lông ấm áp ấy thì tốt biết mấy, sẽ không còn là một tiểu đáng thương lạnh lẽo như khối băng nữa. Một lúc sau, nàng mới an ổn chìm vào giấc ngủ.

Thế nhưng điều khiến nàng thất vọng là sáng hôm sau Lục Bình chỉ loay hoay vài cái đã sửa xong chốt cửa, hoàn toàn chẳng cần nhờ vả ai. Không có cớ, Lí Triệt chẳng tiện làm phiền Minh Cẩn Lăng qua đây. Đại cung nữ quá đảm đang đôi khi cũng là một nỗi phiền lòng.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Tháng Hai đầu xuân, Thánh thượng tình cờ gặp tú nữ Hồ Cơ tại Ngự Hoa Viên. Lấy ý tứ từ vẻ đẹp “băng cơ ngọc cốt”, hắn lập tức phong nàng làm Ngọc Tiệp dư. Từ đó về sau nàng nhận được ân sủng không dứt, thế lực có phần lấn lướt cả Vân Tiệp dư. Sau khi Hồ Cơ được phong vị, Lí Triệt liền bảo Lục Bình cắt đứt liên lạc. Nghe nói Hồ Cơ đã sai người tìm nàng vài lần nhưng đều không có kết quả.

Tháng sau, Hồ Cơ rơi xuống nước, tình cờ được Lục Bình đi ngang qua cứu lên. Hồ Cơ vốn định truy vấn thân phận nhưng Lục Bình đã nhanh chân chạy thoát. Hồ Cơ sai người điều tra, cuối cùng cũng biết được Lục Bình là thị nữ của Phế hậu, nàng không dám truy cứu thêm nữa.

Nghe đồn những kẻ trong cung đi lại gần với Phế hậu An thị đều không tránh khỏi cái chết. Hồ Cơ dù phản ứng có hơi chậm chạp nhưng lúc này cũng hiểu được thâm ý của Lục Bình khi né tránh mình, nên chỉ lén nhờ người tặng Lục Bình chút đồ trang sức rồi không qua lại nữa.

Lí Triệt biết một ngày tháng ba nào đó Hồ Cơ sẽ ngã nước. Kiếp trước việc này ầm ĩ khắp cung, Thánh thượng nổi trận lôi đình, trượng trách rất nhiều cung nhân, nên dù ở lãnh cung nàng vẫn nghe thấy.

Nàng bảo Lục Bình kết giao với Hồ Cơ chỉ là hứng chí nhất thời, nhưng hiện giờ xem ra giữa họ lại nảy sinh tình cảm thật sự. Nàng tùy ý nhắc nhở vài câu, Lục Bình liền hiểu ý, đặc biệt lưu tâm đến Hồ Cơ vào tháng ba. May mà Lục Bình biết bơi, kịp thời cứu được mỹ nhân thoát khỏi một kiếp nạn.

Từ khi Lục Bình đoạn tuyệt quan hệ với Hồ Cơ, Lí Triệt nhận thấy nha đầu này tinh thần càng lúc càng sa sút, cứ hay thẫn thờ. Chiếc cửa bị tiểu thái giám của Lệ Kính Hiên phá hỏng lần trước dù đã được Lục Bình sửa một lần, nhưng dạo này lại hỏng tiếp, khung cửa lung lay sắp đổ. Nàng đã nhắc Lục Bình mấy lần nhưng nàng ta cứ bảo bận, không rảnh tay sửa được.

Cũng may tiết trời tháng ba không còn cái lạnh điên cuồng như mùa đông. Mấy bụi cây rậm rạp không được cắt tỉa trong viện giờ xanh mướt mát mắt. Ánh nắng chiều xuân ấm áp và dịu dàng vô cùng, nàng đưa tay ra bắt lấy, cảm nhận sự ấm áp thấm qua từng kẽ ngón tay lạnh lẽo.

Hiện tại dáng vẻ này của Lục Bình trông còn giống oán phụ bị bỏ rơi hơn cả nàng, hồn siêu phách lạc, ăn ngủ không yên, chuyện sửa cửa xem ra không thể trông chờ vào nha đầu này được nữa. Lí Triệt chào Lục Bình một tiếng rồi thay y phục của cung nữ, lén từ cửa nhỏ lẻn ra ngoài.

Mắt thấy ngày xuân sắp cạn, cánh hoa đào đỏ tàn rụng xuống bùn, hoa mận trắng như bướm bay đầy đất, cây đào cây lý đều đã khoác lên sắc xanh. Lí Triệt nắm lấy cái đuôi của vãn xuân (1) tìm đến tận trước cửa Giám Lan viện.

Nàng đang định tùy tiện túm lấy một tiểu thái giám quen mặt nhờ đi tìm Minh Cẩn Lăng, không ngờ đối diện có một vị bước tới với sắc mặt âm trầm, rõ ràng đang cúi đầu liễm mắt, nhưng lại vô cớ khiến lòng người phát khiếp.

Lí Triệt thấy hắn đi tới, chẳng màng chẳng ngó gì đến mình, bèn nhanh chóng gọi giật lại: “Này, ngươi đi đâu đấy? Cửa phòng nhà nương nương ta bị kẻ thô lỗ nào đó đâm hỏng rồi, ngươi mang đồ theo ta đi sửa một chút.”

Lí Triệt tổng cộng cũng chưa thấy hắn được vài lần, nhưng ngay từ đầu nàng đã không ghét cái vẻ quái dị này của hắn, đương nhiên cũng chẳng bị hắn dọa sợ. Ngược lại là hắn, vừa nghe thấy giọng nàng liền vội vàng dừng bước, suýt chút nữa thì tự vấp vào chân mình mà ngã.

Hắn nhìn bộ quần áo trên người nàng, ngẩn ra một chút rồi định hành lễ theo quy củ bình thường. Mới làm được một nửa thì nghe thấy giọng điệu có phần bực bội của nàng: “Được rồi được rồi, ngươi mau chuẩn bị đồ đạc rồi đi theo ta, nương nương nhà ta còn đang chờ đấy.”

Nghe lời hối thúc thiếu kiên nhẫn của nàng, thân hình vị tiểu công công đang hành lễ nửa chừng cứng đờ lại. Sau khi phản ứng kịp, hắn vẫn kiên trì hành cho xong cái lễ này, rồi chạy vội về phòng chuẩn bị đồ nghề.

Nàng bảo cửa phòng hỏng rồi? Hỏng thế nào? Hỏng từ bao giờ?

Trong đầu hắn giờ như một nồi cháo loãng, hắn tự tát mình một cái cho tỉnh táo lại, rồi lục tung tìm ra mấy chiếc đinh dài, dùng vải bọc kỹ nhét vào ống tay áo. Đồ đạc còn chưa kịp sắp xếp ngăn nắp, hắn đã lao ra ngoài cửa.

Đến cửa, nàng vẫn đang đứng đó đợi hắn. Thấy hắn tới, nàng vẫy vẫy tay ra hiệu mau đi theo, rồi chẳng thèm liếc nhìn hắn lấy một cái, đi thẳng lên phía trước dẫn đường.

Bước chân nàng gấp gáp, hắn theo sau có phần chật vật. Cái chân phải bị thương từ năm xưa đã biến dạng, ngày thường hắn luôn nỗ lực giữ cho bước đi thăng bằng để không lộ ra khuyết tật. Nếu là lúc khác, hắn không chống đỡ nổi thì cứ để mặc nó lộ ra cũng chẳng sao, dù sao trên tấm thân tàn phế này cũng chỉ thêm một vết sẹo xấu xí, khiến người ta càng thêm chán ghét mà thôi.

Nhưng lúc này, hắn cực lực vuốt phẳng đôi lông mày đang nhíu lại vì đau đớn, không muốn để thêm một khiếm khuyết nào bại lộ trước mặt nàng. Tâm tư dơ bẩn của hắn, chắc hẳn nàng đã biết, vốn dĩ đã đủ ghê tởm rồi, ngàn vạn lần không nên tăng thêm một phân xấu xí nào nữa.

Quẹo vài cái ngách, vòng đến một nơi vắng vẻ, bước chân nàng dần chậm lại. Đúng rồi, thân thể nàng mảnh mai, đi đoạn đường dài như vậy chắc chắn là mệt rồi.

Hắn đang phân vân không biết có nên hỏi nàng xem có cần hắn hầu hạ hay không, thì thấy nương nương đang mặc bộ đồ rộng thùng thình phía trước dừng bước. Nàng quay đầu, hơi ngước mắt nhìn hắn, hàng mi dài chớp hai cái, dừng lại ngay trước mắt hắn.

“Tiểu công công, vừa rồi là do tình cảnh bắt buộc, ta không cố ý dọa nạt ngươi đâu.”

Nàng nói xong, tiểu công công vẫn cứ ngây ra đứng đó, đến cả biểu cảm cũng không thay đổi chút nào. Nàng nghĩ ngợi một chút, lùi lại hai bước, khẽ cúi mình hành lễ với hắn: “Tiểu công công đây là đang dỗi sao? Vậy thiếp thân xin được bồi tội với ngài, đừng giận nữa, được không?”

Nàng thấy hắn sửng sốt, nhìn động tác là lại định quỳ xuống, cũng may nàng nhanh tay ngăn lại. Sau đó nàng hết lời dỗ dành vài câu, vẻ mặt sợ hãi của hắn mới miễn cưỡng bình tâm lại được.

Nàng vốn chẳng phải người xấu bụng gì, nhưng không hiểu sao mỗi lần thấy hắn, nàng lại cứ muốn trêu chọc một chút. Nàng cảm thấy ngay cả công đoạn phí tâm phí lực trấn an hắn sau đó cũng mang một phong vị tuyệt vời.

Hắn dùng thời gian nghỉ ngơi ngắn ngủi của mình để tới sửa cửa cho nàng. Dù hắn không nói lời nào, nhưng lúc hắn vào tìm dụng cụ, Lí Triệt đã hỏi thăm tiểu thái giám đi ngang qua, nếu hắn lỡ giờ trực buổi chiều, chắc chắn sẽ bị xử phạt.

Bởi vậy Lí Triệt không dám nán lại trên đường quá lâu, chỉ là khi đã thoát khỏi đám đông, nàng liền chậm bước chân lại. Nàng không biết đi chậm thế nào thì chân hắn mới chịu được, đành tìm cớ bảo hắn đi lên phía trước.

Lần này, tiểu công công càng thêm khăng khít, cứ nghĩ đến việc đôi mắt nàng ở phía sau có thể vô tình lướt qua mình là tay hắn cứng, chân hắn đơ, nhất cử nhất động đều cẩn trọng tột cùng, đến hơi thở cũng chẳng dám phát ra tiếng động vì sợ quấy rầy nàng.

Đến nơi, Lục Bình không biết đã đi đâu, trong sân không có ai.

Minh Cẩn Lăng xin chỉ thị xong liền tiến đến bên cửa. Hắn quỳ một gối xuống đất, một tay đỡ khung cửa, một tay thử lay động cánh cửa gỗ mục nát. Cánh cửa này có vài chỗ gỗ đã mủn, chỉ cần vỗ nhẹ là lớp sơn đỏ bên trên rụng lả tả.

Hắn đến những chỗ phế tích dỡ mấy miếng ván gỗ còn tốt, tỉ mỉ lau sạch, dùng vải khô lau lần nữa rồi bày ra chỗ nắng phơi, sau đó bắt đầu sửa cái khung cửa hỏng.

Thực ra cũng chỉ là vài cái đinh bị lỏng, hắn dù không tinh thông việc này nhưng cũng có thể đối phó được. Để đề phòng, hắn kiểm tra luôn cả cánh cửa còn lại. Lí Triệt thấy hắn đóng thêm mấy chiếc đinh chắc chắn, hoàn thành xong còn kiểm tra lại hai lần mới yên tâm đứng dậy.

Lúc này ván gỗ đã khô hẳn, hắn đứng lên không nghỉ tay chút nào, dọn mấy tấm ván gỗ lại. Cung điện hoang phế đã lâu, cũng may mấy miếng ván hắn chọn dáng dấp rất vuông vắn, đóng vào cửa trông rất chỉnh tề.

Lí Triệt trước đây từng xem người khác sửa sang đồ đạc, chỉ nhớ là ồn ào nhức óc. Chẳng biết là do thợ thủ công lúc trước tay nghề kém, hay do tiểu công công quá mức cẩn thận, hay là do cái tâm thiên vị của nàng đang tác oai tác quái, tóm lại, dẫu hắn có gõ gõ đập đập cả buổi trưa, nàng cũng chẳng thấy phiền lòng chút nào. Ngược lại, nàng thấy tiếng leng keng lạch cạch ấy nghe ra cũng có chút vẻ đẹp của âm luật.

Chờ đến khi Minh Cẩn Lăng vô thức thở hắt ra một hơi, đóng xong chiếc đinh cuối cùng, Lí Triệt đang tựa lưng vào ghế, chống cằm nhìn hắn. Nàng nửa híp mắt, đuôi mắt rõ ràng mang ý cười: “Yến sào vụng về bay về phương Nam lánh nạn, ngờ đâu lại bị nhốt trong ngục tối phương Bắc. Tiểu công công, ngươi có muốn chạy đi không?”

Thấy hắn rõ ràng bị lời nói của mình làm cho kinh ngạc đến ngẩn người, nàng cao giọng nói thêm một câu: “Đi theo ta, ngươi có bằng lòng không?”

Tác giả có lời muốn nói:

Lí Triệt: Không có sức kháng cự với mấy chàng trai biết sửa cửa.

Tiểu công công: … Thế thì phải sửa bao nhiêu cái cho vừa đây nhỉ…

(1): Nắm lấy cái đuôi của vãn xuân ở đây có nghĩa là tranh thủ những ngày cuối cùng của mùa xuân để làm một cái gì đó.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...