Phòng Livestream Của 'Trùng Đực Ảo' Thế Hệ Đầu Tiên

Chương 29: Bethune Xuất Hiện



Beta: Cục tạ 0.1

Giờ phút này, vô số hình ảnh hiện lên trong đầu Alois —

Thời thơ ấu, y luôn bị giam trong phòng cách ly. Bên ngoài là các Trùng học thuật luôn tất bật ngược xuôi, mỗi biến động dữ liệu, mỗi thay đổi hành vi của y, đều gây ra sự chấn động trong giới học thuật.

Khi sức mạnh của một Trùng cái quá mạnh, bất kỳ hành động nào của y cũng sẽ gây chú ý.

Chỉ một số ít Trùng cái được phép trò chuyện với Alois và giáo viên của y là một trong số đó.

Việc dạy học của họ luôn cách một tấm kính dày.

"Alois, nhắc lại!"

Giáo viên của y là một Trùng cái nghiêm khắc, cả đời đều khắt khe với học sinh.

Alois bé bỏng đứng trước tấm kính, đứng nghiêm theo kiểu quân đội, hai tay khoanh sau lưng, đọc to:

"1. Không được tiếp xúc với Trùng bên ngoài để tránh gây tổn hại cho họ; 

2. Không được tò mò về thế giới bên ngoài; 

3. Không được sử dụng sức mạnh cho bản thân, sức mạnh của tôi không thuộc về tôi mà chỉ thuộc về quân đội."

Sắc mặt Nicole ngưng trọng: "Nhưng mấy hôm trước con đã vượt quá giới hạn. Trong ngày ra ngoài ba tháng một lần, con đã làm gì?"

Alois: "Thưa thầy, con thấy một con bướm sắp chết, nó bị đàn kiến xâu xé nhưng vẫn cố gắng vỗ cánh... Tại sao con không thể làm vậy?"

Mọi sự phản kháng đều bị cấm.

Mọi khao khát cũng bị cấm.

Khuôn mặt Nicole phủ một bóng đen: "Cho nên con mang nó về, giấu nó đi, và khi Trùng nghiên cứu cướp nó, con đã làm tổn thương họ, khiến họ nhiễm Bệnh ô nhiễm Trùng Nguyên."

Alois cảm thấy uất ức: "Nhưng đó chỉ là một tai nạn. Con chỉ khẽ nhéo một cái mà bộ đồ bảo hộ của hắn đã rách rồi."

Alois lúc đó còn quá nhỏ để có thể hiểu được sức mạnh của mình lớn đến mức nào.

Cái nhéo nhẹ trong mắt y lại là mức độ mà Trùng Cái khác hoàn toàn không thể xé rách.

Nhận thức của y ngay từ căn bản đã khác với Trùng cái khác.

Nicole giấu đi nỗi xót xa, cố gắng đóng tròn trách nhiệm của một giáo viên mà dạy dỗ: "Không cần giải thích, chỉ cần hắn nhiễm Bệnh ô nhiễm Trùng Nguyên thì con sẽ là kẻ đầu sỏ gây tội."

Alois là một cá thể vô cùng mâu thuẫn, y thô kệch nhưng tinh tế, hoang dã nhưng có chừng mực.

Nhưng sự tinh tế chỉ làm hại y.

Trùng cái còn sợ y đến mức đó, càng khỏi nói Trùng đực được cưng chiều hết mực.

Cả đời y sẽ khó mà gặp được một Trùng Đực nào.

Alois cúi đầu: "Con biết rồi."

Lần đầu tiên bị oan ức, y sẽ cảm thấy uất ức.

Nhưng, một trăm lần thì sao?

Giải thích là vô ích, quân đội chỉ nhìn kết quả.

Nicole thở dài, từng bước đi về phía y, đặt lòng bàn tay lên tấm kính. Đây là hành động mà Alois thích nhất, y tưởng thầy an ủi mình, niềm vui ngập tràn trong chớp mắt.

Alois cũng đặt tay lên đó, dù cách một lớp kính dày, sự chồng lên nhau của tay lớn và tay nhỏ cũng miễn cưỡng coi là chạm vào nhau.

Niềm vui của Alois chỉ kéo dài vài giây, liền thấy Nicole cúi xuống, lẩm bẩm với giọng nói như lời nguyền:

"Alois, hãy chết lặng đi, hãy chết lặng với thế giới này đi."

Alois rùng mình.

Cơn ác mộng ấy vẫn đeo bám y từ thuở ấu thơ cho đến khi trưởng thành.

Tại chiến dịch Yarda, sự cố nghiêm trọng đã xảy ra khiến khoảng 100 Trùng cái nhiễm Bệnh ô nhiễm Trùng Nguyên. Y bị đặt dưới sự giám sát gắt gao chưa từng có.

Hồi tưởng đến đây, bước chân Alois run rẩy, tiến về phía Nolan với tư thế như đi hành hương.

Y nghĩ đến lời thầy giáo, có lẽ ngay cả thầy cũng không ngờ rằng, thế giới thực không thể xuất hiện một Trùng đực như vậy nhưng y lại gặp được trong game.

Dù là ảo cũng được.

Tinh thần Nolan cực kỳ mệt mỏi, ngã xuống đất vì kiệt sức, bên tai nghe thấy giọng nói của hệ thống:

【Chúc mừng Ngài đã trấn an thành công. Điểm đánh giá trấn an của Ngài là: S.】

【Điểm đánh giá S cần thiết cho Thuốc cải tiến gene: 2/3.】

【Chỉ còn thiếu một điểm S nữa ngài sẽ đổi được Thuốc cải tiến gene và hoàn thành lột xác Pheromone lần hai.】

Nolan thở phào nhẹ nhõm, quay đầu đối diện với ánh mắt của Alois. Đôi mắt y đỏ ngầu những tia máu, trông như kẻ mất hồn.

Xảy ra chuyện gì vậy?

Hai tay Alois dính máu, ôm lấy mặt Nolan, giọng khàn đặc đến khó tin: "Ngài chỉ tùy tiện thực hiện một lần trị liệu trấn an,  nhưng ngài không biết điều đó có ý nghĩa gì đối với tôi đâu."

Giống như kẻ sắp chết đuối vớ được cọc gỗ cứu sinh.

Nolan ngửi thấy mùi máu tươi nồng nặc,  phát ra âm thanh một cách khó khăn: "Trước hết hãy bỏ tay anh ra khỏi mặt tôi đã, khó ngửi quá."

Alois nhìn Trùng đực giả lập, vui vẻ cười không thành tiếng. Cơn sốt giết chóc chưa tan, thần kinh của y hoàn toàn trong trạng thái hưng phấn.

Mỗi lần bị quân đội sử dụng, y luôn phải dựa vào việc không ngừng chiến đấu với Trùng máy để giải tỏa khát vọng chiến đấu của mình.

Y cũng luôn sống trong trạng thái không tỉnh táo qua bốn mùa. Nhưng lần đầu tiên Alois cảm thấy: y đã ôm lấy mùa xuân của mình trong một thế giới ảo.

"Nói thêm vài câu nữa, mãnh liệt một chút, càng tràn đầy sức sống."

Alois muốn nghe thêm nhiều hơn để xác nhận mình không phải đang mơ.

Y đã nắm lấy tự do của mình.

Alois nhìn sâu vào Nolan, hận không thể lập tức xông vào Trừng Định Công Nghệ, tìm Carl để lấy tất cả dữ liệu của Nolan.

Y nhất định phải biết Trừng Định Công Nghệ đã làm gì mới có thể khiến Trùng đực giả lập chữa khỏi hoàn toàn Bệnh ô nhiễm Trùng Nguyên!

Nolan: "..."

NPC  này đầu óc có vấn đề à?

Nghỉ ngơi trong chốc lát, cuối cùng ngón tay Nolan cũng cử động được .

Nhớ lại việc NPC này hay hù dọa mình, hắn nảy sinh ý định trả đũa nửa đùa nửa thật.

Hắn nhìn Alois, nở một nụ cười: "Được thôi, anh lại gần một chút."

Giọng Nolan rất nhỏ, Alois chậm rãi ghé sát lại gần, Nolan lại cắn một cái vào cổ y.

Nolan cắn không quá mạnh nhưng cũng không quá nhẹ: "Bây giờ tỉnh táo hơn chút nào chưa? Đủ mãnh liệt không?"

Alois không có bất kỳ cảm giác bị xúc phạm nào, nếu nói là xúc phạm, cũng là y xúc phạm Trùng đực trước.

Phản ứng của Trùng đực giả lập càng chân thực, Alois càng đắm chìm. Những cảm xúc mãnh liệt này khác biệt với những gì Trùng Đực trong hiện thực mang lại, giống như một sợi dây thừng, nối liền y và hắn.

Trùng đực giả lập cuối cùng cũng không còn quá xa vời.

Đáp lại tôi đi.

Đáp lại tôi nhiều hơn nữa.

Y không muốn cảm xúc lạnh lùng nhạt nhẽo kia, y muốn thấy thêm nhiều mặt, mặt mãnh liệt hơn của hắn.

Y trở nên tham lam.

"Lần sau muốn cắn, ngài có thể dời lên một chút nữa, cắn vào tuyến thể của Trùng c** **. Tuyến thể là một trong những điểm yếu hiếm hoi của Trùng cái, giống như xé rách con mồi."

Nolan nhìn chằm chằm y: "Anh đang dạy tôi cách chế phục Trùng cái sao?"

Trong xã hội Trùng tộc, khái niệm đánh dấu chỉ giới hạn ở đánh dấu tinh thần và đánh dấu khoang sinh sản. Quả thật chưa từng nghe nói cắn tuyến thể là đánh dấu, đó là một hành vi cực kỳ nguy hiểm, chế phục con mồi.

Alois ác ý nói: "Có lẽ tôi đang dạy ngài cách chế phục tôi đấy?"

Muốn bướm đậu xuống thì phải thu lại sức mạnh, chủ đề này y học rất tốt.

Biểu cảm Nolan trở nên nguy hiểm: "Anh cũng bị Lễ hội Cuồng Hoan ảnh hưởng sao? Suy yếu rồi thu hút con mồi?"

Nhưng quả thật Trùng cái này đã k*ch th*ch d*c v*ng tấn công của hắn.

Không đợi Alois trả lời, Nolan cười khẩy: "Được thôi, lần sau tôi nhất định sẽ thử."

Nolan nghỉ ngơi một lát, khôi phục một chút sức lực.

Chờ khoảng 30 phút nữa là Andro có thể tỉnh lại. Hắn sẽ dùng quyền hạn của Andro để mở khóa bàn điều khiển, cho đám drone thả Pheromone Trùng đực kia có thể quay về Khu Tây, để bên đấy nếm mùi đau khổ.

Nolan vốn đã có kế hoạch này, nhưng đến đây mới phát hiện ra người quen là Andro.

Việc trấn an cho Andro chỉ là một sự tình cờ, nhưng hình như đã chọc trúng chỗ nào đó của NPC này?

Nolan trầm tư trong chốc lát, bọn họ chưa kịp đợi Andro tỉnh lại thì đã đợi được một đoạn phát thanh.

Rè rè rè —

Tiếng nhiễu sóng inh tai vang lên, giống như tiếng ong vo ve cao vút, như hàng vạn mũi kim sắc nhọn châm vào màng nhĩ. Nolan theo bản năng che tai lại, cảm giác như đối phương đang cố tình gây ra động tĩnh lớn như vậy.

Rốt cuộc là ai có sở thích quái đản đến thế?

Không lâu sau, tiếng ồn trong đài phát thanh ngừng lại, thay vào đó là một giọng nói ngọt ngào:

"Xin chính thức tự giới thiệu, ta là Trùng đực Khu Tây. Cậu đang ở trong bàn điều khiển phải không?"

Trùng đực giả lập Khu Tây!?

Kinh ngạc hiện lên trong mắt Nolan, mình và y đều là Trùng đóng vai Trùng đực giả lập, vậy sau lưng Khu Tây là Trùng cái nào?

Đài phát thanh truyền ra một câu nói trêu chọc: "Đoán xem ta đang ở đâu nào?"

Ý gì đây?

Nolan đột ngột đứng dậy, tiến sát vào cửa sổ của bàn điều khiển. Xuyên qua lớp bụi dày trên kính, hắn thấy một Trùng đực nhỏ xinh.

Ấn tượng đầu tiên: màu vàng rực rỡ.

Tóc vàng mắt vàng, y đứng trong khu rừng, ánh nắng xuyên qua ngọn cây tạo thành những vệt sáng lốm đốm, phủ lên mái tóc y một lớp sáng bóng lung linh.

Sáng chói như sao, lấp lánh huy hoàng.

Ngoại hình của y được dữ liệu tạo ra, cũng hoàn hảo không tì vết như Nolan, nhưng điều được chú ý trước tiên hơn cả ngoại hình chính là khí chất lười biếng của người ở vị thế cao.

Bên cạnh y chỉ có một hộ vệ, lúc này đang cầm micro phát thanh để nói chuyện.

Eugene Bethune chú ý đến Nolan ở bàn điều khiển, làm khẩu hình: "Ta. Muốn. Gặp. Cậu."

Ánh mắt y lạnh lùng, nhưng khóe môi lại cong lên một nụ cười ngọt ngào, tạo nên sự tương phản mạnh mẽ.

Gần như ngay lập tức, Nolan đã nhận ra vấn đề.

Việc thả Pheromone Trùng đực là một cái bẫy, một cái bẫy để dụ hắn đến bàn điều khiển.

Mất công như vậy, hy sinh vô số nhân lực và nguồn lực, vậy mà chỉ để gặp hắn một lần?

Quá hoang đường!

Rốt cuộc là ý nguyện mãnh liệt đến mức nào mới có thể khiến y làm vậy?

Hai bên gần như rơi vào thế giằng co, không ai nhúc nhích.

Kênh liên lạc nội bộ của Nolan gửi đến tin nhắn của Carl: [Tôi dùng quyền hạn quản trị viên kiểm tra thấy cậu và Trùng đực giả lập Khu Tây gặp nhau rồi? Cẩn thận một chút, y là Eugene Bethune, tôi sẽ đến ngay!]

Vương trùng!?

Nolan nhìn thẳng vào y, lại thấy Eugene Bethune bắt đầu tiến lại gần bàn điều khiển nơi mình đang ở.

Sau khi nhìn thấy thông tin này, khán giả Tinh lịch năm 3411 đã có phản ứng kịch liệt —

【Eugene Bethune? Y y y là Trùng đóng vai Trùng đực giả lập Khu Tây???】

Vô số sự hoang mang tràn ngập trong lòng khán giả Tinh lịch năm 3411.

【Y tìm Streamer làm gì?】

【Y và Streamer sau này có quan hệ gì sao?】

【Á á á, kệ đi, chúng ta có thể nghe được tin tức của Trùng đực Các hạ Đông 42 Sào không? Ngài ấy là Hùng tử của Bethune mà!】

Khác với sự kịch liệt của Trùng cái Tinh lịch năm 3411, Nolan lại biểu hiện như đang đối mặt với đại họa. Hắn không thể phán đoán Bethune muốn làm gì, sự không biết mới là điều khiến người ta căng thẳng nhất.

Ngay lúc này, cuối cùng Alois cũng lấy lại được một chút lý trí. Y thấy sự căng thẳng của Nolan, theo ánh mắt đó nhìn ra ngoài cửa sổ.

Chỉ một cái nhìn, một cảm giác ghê tởm dính nhớt ập đến.

Dường như y cảm nhận được thiên địch, cơ bắp không tự chủ mà căng lên, ngay cả xương vỏ ngoài cũng không kìm được muốn lộ ra.

Giống như, y bị xâm phạm 'lãnh thổ'.

Alois chưa từng gặp Vương trùng đang tồn tại. Gia chủ Vichy từng nói với y, đừng nói là Vương trùng và Vương trùng không thể gặp nhau, ngay cả Vương trùng và Chuẩn Vương trùng càng không thể gặp nhau.

Sói đầu đàn mới luôn muốn cắn c·hết Sói đầu đàn cũ để có thể đoạt được tộc đàn

Vì Trùng tộc có tuổi thọ dài hơn, chuyện sẽ chỉ xảy ra ngược lại, thành sói đầu đàn cũ giết sói đầu đàn mới.

Vô số 'Chuẩn Vương trùng' đã thất bại dưới tay 'Vương trùng'.

Nguy hiểm.

Nguy hiểm.

Đồng tử Alois co lại, chuyển sang trạng thái sẵn sàng chiến đấu bất cứ lúc nào.

Rốt cuộc Trùng đực giả lập Khu Tây là thứ gì?

Trong bầu không khí căng thẳng đang được châm ngòi, đài phát thanh lại truyền ra thanh âm: "Ầy, ta đi mệt rồi."

Âm cuối của y cố ý kéo dài, lúc nói chuyện luôn giống như đang làm nũng.

Eugene Bethune cởi giày, dường như chê giày khó đi, chân trần giẫm lên lá khô trong rừng.

"Ta có một ý kiến, quyền chọn lựa là của cậu."

"Ta sẽ không vào bàn điều khiển mà chỉ để hộ vệ của ta vào. Nếu các cậu thắng, các cậu có thể dùng quyền hạn của ta điều drone về và đổ tai họa sang Khu Tây; nếu các cậu thua, cậu phải ngoan ngoãn theo ta về Khu Tây. Tất nhiên, chỉ một mình cậu thôi, cấm mang theo cái đuôi nào."

Ánh mắt Nolan thâm trầm, tiến lại gần micro: "Tôi có thể dùng quyền hạn của Andro mà."

Eugene Bethune cười: "Nếu y có quyền hạn, cậu nghĩ ta có còn nói chuyện với cậu như vậy không?"

Nolan: "..."

Quả nhiên ngay từ đầu đã là một cái bẫy.

Nolan chau mày, rất muốn biết lý do Eugene Bethune khăng khăng muốn hắn đến Khu Tây là gì.

Nhưng hắn không thể nghĩ ra.

Alois nhìn sâu vào Trùng đực: "Đồng ý lời y đi."

Nolan: "Anh có chắc không? Vạn nhất cấp độ lột xác Pheromone của hộ vệ bên kia..."

Không cần đoán cũng biết, Trùng của Eugene Bethune rất có thể là lột xác Pheromone lần ba.

Alois nhếch môi cười: "Tin tôi, chừng nào tôi còn ở đây, tôi sẽ không để cậu thua."

Nolan khẽ gật đầu.

Sau vài lần tiếp xúc, dù đối phương có là NPC thì giữa họ cũng đã hình thành sự tin tưởng.

Chỉ một cái gật đầu của Trùng đực cũng đủ khiến Alois thỏa mãn. Y không còn chìm đắm trong sát sinh mà chuyển sang chìm đắm trong một thứ đáng sợ khác:

— Sự mong đợi của Trùng đực.

Nolan hướng vào micro nói: "Được, cứ quyết định như vậy."

Thỏa thuận của hai bên đã đạt thành.

Không lâu sau, Trùng hộ vệ kia cuối cùng cũng bước vào. Nolan thấy rõ tên đó đang sử dụng tài khoản của Sailer -  bạn tốt của Louis.

Kinh ngạc hiện lên trong mắt hắn, rốt cuộc là Trùng cái nào đang ở bên trong?

Nolan lùi lại từng bước, nhường không gian rộng hơn, tránh ảnh hưởng đến trận chiến này.

Alois không nói lời vô nghĩa, vết máu trên mặt còn chưa lau khô đã ra tay tấn công phủ đầu.

Cú đấm của y hướng về phía Fred, mang theo một luồng gió mạnh, cứ như đây không phải là cú đấm mà là viên đạn xuyên gió bay tới.

Fred nghiêng người né tránh, nhưng vẫn đánh giá thấp tốc độ của đối phương, má phải truyền đến cơn đau rát.

Fred vốn tự tin mình sẽ thắng, dù sao NPC có cài đặt cấp bậc cao đến mấy thì giới hạn trên cũng là lột xác Pheromone lần 3.

Tuy nhiên, chẳng mấy chốc, hắn đã phải trả giá cho sự kiêu ngạo của mình.

Chỉ sau vài chiêu, Fred hoàn toàn rơi vào thế hạ phong. Hắn bị Alois kẹp chặt gáy, thô bạo đè trên thiết bị. Fred định giãy giụa, nhưng Alois không cho hắn cơ hội, đập mạnh đầu hắn xuống lần nữa.

Ngay lập tức —

Thiết bị bị hỏng, dòng điện rò rỉ chạy qua cơ thể Fred khiến tứ chi hắn không tự chủ co giật, cơ bắp mất kiểm soát.

Fred không hiểu, NPC Trùng cái này cũng bị điện giật mà? Tại sao y có thể chịu đựng được? Chẳng lẽ y không có cảm giác đau sao?

Tên NPC này tuyệt đối không chỉ là lột xác Pheromone lần ba đơn thuần!

Fred vừa cảm thấy không ổn, liền nghe thấy NPC Trùng cái kia tựa vào tai hắn: "Fred Bethune?"

Trong khoảnh khắc, lông tơ toàn thân Fred dựng đứng. Hắn chợt nhìn về phía đối phương, từ biểu cảm đùa cợt của y, nhận ra thân phận thật của kẻ này.

Dù sao Trừng Định Công Nghệ cũng từng tuyên bố: có một Trùng cái không giành được tài khoản nên đã cưỡng chế xâm nhập hệ thống để tham gia!

Fred trợn tròn mắt: "A..."

Cái tên chưa kịp thốt ra khỏi miệng thì đã bị Alois túm gáy, lại một lần nữa đập mạnh xuống thiết bị.

Fred đau đến mức lập tức muốn bán trùng hóa. Cánh vừa định giương ra đã bị Alois cảnh cáo: "Tôi khuyên cậu đừng bán trùng hóa, vì sau khi bán trùng hóa cậu sẽ chỉ càng đau hơn."

Sự đáng sợ của Alois, mỗi Trùng cái đều khắc cốt ghi tâm.

Fred cắn chặt răng, không ngờ Trùng cái ở bên cạnh Nolan lại là Alois!

Hắn tưởng trận cá cược này sẽ nắm chắc phần thắng, bây giờ lại nghiễm nhiên nên thua.

Làm sao hắn có thể đánh lại Alois?

Nếu ở thực tế, Bệnh ô nhiễm Trùng Nguyên của Alois đã đủ để Fred tránh xa y rồi.

Fred vốn không định bán trùng hóa, khóe mắt lại thấy một bàn tay đột nhiên thò vào cửa, Vương trùng của gia tộc Bethune kéo Nolan lại: "Nói chuyện chút nhé?"

Răng Fred run lên, bên trái không thể đắc tội, bên phải cũng không thể đắc tội.

Hắn mạo hiểm tinh thần hải suy sụp, giương cánh trùng ra như thiêu thân lao vào lửa.

Hắn phải tranh thủ thời gian cho Vương trùng.

Khoảnh khắc cánh trùng giương ra khiến Alois buông tay, lùi lại vài bước.

Fred lau vết máu trên mặt, nói với Alois: "Đừng quá kiêu ngạo."

---

Nolan và Eugene Bethune đến khu rừng ngoài bàn điều khiển.

Gió nhẹ xuyên qua kẽ lá, tạo nên âm thanh xào xạc cực kỳ chân thực, vài chiếc lá rơi xoay tròn trong không trung.

Nolan đang đánh giá Eugene Bethune, đối phương cũng đang đánh giá hắn.

Không ai nói gì.

Cuộc gặp gỡ và chạm mặt của họ khiến Trùng cái Tinh lịch năm 3411 thở thôi cũng thấy run rẩy —

【Đây là đoạn lịch sử chưa từng được ghi chép phải không?】

【Hóa ra Eugene Bethune đã tiếp xúc với Streamer ngay trong game, rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra?】

【Trời ơi, tôi đang run đây!】

【Tôi thật sự quá tò mò, Trùng đực Các hạ Đông 42 Sào đã lộ diện trong hoàn cảnh nào?】

Họ đều biết, lịch sử đã ghi lại rằng: Eugene Bethune sẽ vượt ngục trốn thoát khỏi Hắc Vực tinh, dù không lâu sau y lại bị bắt về.

Nhưng tất cả Trùng cái đều đoán, y ra ngoài là để dọn đường cho Hùng tử của mình.

【HUHUHU, Trứng đực phải được tắm trong tinh thần lực của Hùng phụ mới có thể thuận lợi nở ra, nếu không sẽ trở thành trứng chết hoặc sẽ có gene khiếm khuyết như Streamer. Bethune cũng không thiếu Trùng đực cung cấp tinh thần lực cho y, trong nhận thức của Ong Chúa, Trùng đực chẳng qua là vật tiêu hao.】

【Nhưng Bethune rất bảo vệ Hùng tử của mình!】

【Đối với Trùng đực Các hạ Đông 42 Sào, Eugene Bethune là một Thư phụ như thế nào?】

Những dòng spam dày đặc này, Nolan không dám phân tâm đi xem.

Đối phó với Eugene Bethune, không cho phép một chút sơ suất nào.

Nolan cảnh giác hỏi: "Ông muốn nói chuyện gì với ta?"

Eugene Bethune cảm thấy thú vị: "Câu đầu tiên của cậu không nên là chỉ trích ta tại sao không tuân thủ lời hứa mà đến bàn điều khiển sao?"

Thắng hay thua, y hoàn toàn không quan tâm. Mục đích duy nhất của y chính là muốn tận mắt xem bản lĩnh của con Trùng đực này.

Đây chỉ là một cuộc kiểm tra trước khi nhận nuôi.

Bethune vô cùng kiêu ngạo, ngay cả là con nuôi, y cũng không cho phép đối phương là sản phẩm kém chất lượng.

Nolan: "...Không cần thiết."

Phản ứng của hắn khiến Eugene Bethune đoán ra câu trả lời: "Cậu biết thân phận của ta sao? Ha ha ha quả nhiên là Carl tiết lộ, thằng nhóc đó đã hoàn toàn bị cậu mua chuộc rồi."

Ngoài miệng thì nói Carl hoàn toàn bị mua chuộc, nhưng Eugene Bethune lại không có vẻ gì là tức giận.

Trái tim Nolan như cục sắt không ngừng chìm xuống, biểu hiện của Bethune khiến hắn không đoán được đối phương muốn làm gì.

Cứ có cảm giác sai sai ở đâu.

"Carl biết tôi muốn gặp ông, nhưng anh ta luôn lén lút ngăn cản. Theo lý mà nói, tất cả Trùng cái nhà Bethune đều không thể chống lại mệnh lệnh của Vương trùng, đây là thiên tính."

Eugene Bethune không tức giận, thậm chí còn khen ngợi: "Thằng nhóc đó vì cậu mà đã vi phạm thiên tính."

Do sự đặc thù của tộc Ong, dẫn đến họ khác với tất cả Trùng cái khác.

Lựa chọn đầu tiên của Trùng cái khác luôn là Trùng đực, chỉ cần Trùng đực ra lệnh, họ sẽ thẳng tiến không lùi. Mà lựa chọn đầu tiên của Trùng cái tộc Ong lại là Vương trùng, chỉ khi Vương trùng không có mặt, họ mới giống như Trùng cái thông thường.

Trong lịch sử chỉ có một lần khác biệt: tộc Ong Bắp Cày xuất hiện một Trùng đực là Chuẩn Vương trùng. Hai cái chồng lên nhau, vừa là Chuẩn Vương trùng vừa là Trùng đực, dẫn đến tộc Ong Bắp Cày cuồng nhiệt hơn bất kỳ Trùng cái tộc nào.

Eugene Bethune tiến lại một bước, hạ giọng: "Nolan Coffey, Trùng đóng vai Trùng đực giả lập Khu Đông, cậu thật sự không tò mò tại sao mình có thể nắm giữ khả năng trấn an và tinh thần lực sao?"

Nolan cúi đầu nhìn y. Ở góc độ này, Eugene Bethune thậm chí còn mang theo một chút ý vị dụ dỗ.

Giống như con rắn độc dụ dỗ Eve hái quả táo.

Khán giả Tinh lịch năm 3411 kinh ngạc, dù không chờ được tin tức của Trùng đực Các hạ Đông 42 Sào ngay lập tức, nhưng lại chờ được một chuyện khác mà họ mong chờ bấy lâu —

【Khoan đã, cái hướng đi này là...! 】

【Á á á á, Streamer là **** ***.】

【Đột nhiên lên cơn, đột nhiên bạo động, ba Đại Đầu Não, chúng tôi vẫn không thể nói!!!】

【Eugene Bethune, nhanh nhanh nhanh!】

【Từ nay về sau, ngài chính là Vương trùng thần tượng hoàn hảo nhất trong đời Trùng của tôi!】

Eugene Bethune của Tinh lịch năm 2911 đã nói ra câu mà họ khao khát bấy lâu: "Cậu là Trùng đực."

Khán giả tương lai tại chỗ thăng thiên, khắp nơi ăn mừng, chạy nhau đi báo tin —

【Trùng đực! Trùng đực! Trùng đực!】

【Lần này ba Đại Đầu Não còn cấm không? Tao cứ phát! Trùng đực Trùng đực Trùng đực... (Dưới đây lược bỏ một vạn lần spam)】

【Tạ ơn trời đất, cuối cùng Streamer cũng biết rồi!!】

【Thư phụ bệnh tật của tôi liên tục xem livestream 50 tiếng dẫn đến hôn mê! Tôi phải báo cho ổng tin tốt siêu to siêu khổng lồ này! Huhuhu, Trùng đực Các hạ Đông 42 Sào quan trọng, nhưng Streamer biết mình là Trùng đực cũng rất quan trọng!】

【Tôi cũng phải đi báo cho chiến hữu đang phẫu thuật của tôi, cơ thể ổng bị nổ nát nửa người, trước khi vào còn nhắc mãi chuyện này! 】

Thậm chí trong tương lai, tại Tinh lịch năm 3411, câu hỏi 'Khi nào Streamer mới biết mình là Trùng Đực?' đã được rút gọn thành một lời chào cửa miệng, trở thành một meme thịnh hành.

- Ngài ấy biết không?

Thật sự là quá không dễ dàng.

Nolan thấy vô số bình luận đủ màu sắc spam màn hình, sau khi bình tĩnh lại mới tìm lại được khả năng diễn xuất của mình.

"Không thể nào!"

"Tôi luôn là Á thư, tại sao lại đột nhiên biến thành Trùng đực?"

Ánh mắt Eugene Bethune sâu thẳm: "Ta cũng rất tò mò tại sao cậu lại đột nhiên tiến hóa từ gene khiếm khuyết lên đến cấp E..."

Chưa kịp đợi Nolan phản ứng lại, Eugene Bethune đã sờ lên tuyến thể của hắn.

Nolan lùi lại một bước, sắc mặt khẽ đổi: "Ông muốn làm gì?"

Eugene Bethune l**m ngón tay, dường như đang nhận biết Pheromone gần tuyến thể của hắn: "Nếu đây là hiện thực, ta có thể biết tại sao từ Pheromone của cậu."

Hành động bất thường của y khiến chuông cảnh báo trong lòng Nolan réo vang.

Chỉ cần l**m một cái là biết, đây là dị năng của Eugene Bethune sao?

Nếu là thực tế, một cái l**m này sẽ khiến Eugene Bethune biết hắn là Trùng đực lột xác Pheromone lần 1 chứ không phải Trùng đực cấp E.

Thật sự đến lúc đó, chẳng khác nào bí mật bị phơi bày.

Trùng đực của Tinh lịch năm 2911 đều được phân biệt bằng ABCDE, chỉ có hắn là Trùng đực lột xác Pheromone.

Trước khi có đủ thực lực mà bị cao tầng giới chính trị và quân đội biết được, đó mới gọi là thảm họa thực sự.

Eugene Bethune chậm rãi vươn tay về phía hắn, thân hình nhỏ bé, vẻ ngoài ngọt ngào, nhưng chính sự tương phản ấy lại toát ra một vẻ cực kỳ nguy hiểm.

"Tên NPC trong kia không cầm cự được lâu đâu, trận cá cược này nhất định là ta thắng, đi Khu Tây với ta đi..."

Eugene Bethune còn chưa kịp chạm vào Nolan, Carl đã xuất hiện từ trong rừng với bộ dạng lấm lem.

Trong khoảnh khắc cuối cùng, hắn vẫn kịp đến!

Carl đứng chắn trước mặt Nolan, cứng rắn nói với Eugene Bethune: "Tôi van xin Ngài đừng làm khó cậu ấy nữa."

Hắn nghe thấy lời vừa rồi của Eugene Bethune, tâm trí rối như tơ vò, đồng tử lạc thần, chẳng thể bắt được tiêu điểm.

Nolan, Nolan là...

Trùng đực!?

Hô hấp của Carl trở nên nặng nề, bị tin tức này đánh cho hoa mắt.

Trời ơi, Á thư mà hắn thuê lại là Trùng đực vị thành niên!?

Hắn đã làm cái quái gì vậy!?

Carl bây giờ đang ở Nam 1 Sào, nơi dễ bị phát hiện bí mật Trùng cái giả Trùng đực nhất. Tin tức này vốn nên là một tin tốt động trời, nhưng đầu hắn hoàn toàn không thể suy nghĩ về bất cứ lợi ích nào.

Carl chỉ còn lại một suy nghĩ: hắn sẽ không bị Hội bảo vệ Trùng Đực cho đi ngồi tù bóc lịch chứ?

Nếu Merlin Hevey đang xem livestream, nhất định sẽ đau khổ hét lên: Tôi ngồi rồi! Tôi ngồi rồi!

Eugene Bethune nghiêng đầu: "Đây sao có thể coi là làm khó?"

Trở thành con nuôi của y là làm khó sao?

Đối với sự gián đoạn của Carl, Eugene Bethune không có bất kỳ biểu cảm nào, nhưng lại giống như sự yên tĩnh trước cơn bão.

"Tại sao cậu lại đến được đây?"

Carl: "Tôi... dùng quyền hạn của quản trị viên..."

"Đã như vậy, cậu có muốn dùng quyền hạn quản trị viên của mình, xem xem Khu Đông sẽ xảy ra chuyện gì không?"

Ánh mắt Eugene Bethune không có một tia sáng: "Đây là Hắc Vực Tinh, tất cả hắc ám ta đều đã trải qua, bao gồm cả chuyện sắp xảy ra trong trò chơi, ta cũng biết rõ mồn một."

"Tất cả Trùng cái đều khao khát trở thành Vương trùng, sự khao khát này sẽ áp chế lý trí của họ."

Eugene Bethune lạnh lùng thốt ra vài từ: "ăn, thịt, đồng, tộc."

Lễ hội Cuồng Hoan đã chạm đến đỉnh điểm của sự điên loạn.

Eugene Bethune cũng dùng quyền hạn điều chỉnh màn hình 

Đó là một biển lửa, ngọn lửa lan rộng đến khu rừng xung quanh và vẫn đang lan về phía sâu hơn với tốc độ cực kỳ khủng khiếp.

Căn phòng ngục giam trước đây Nolan ở đã bị biển lửa bao vây.

Bên kia của ngọn lửa, các Trùng cái đang chìm trong sự hưng phấn giết chóc, năng lượng Trùng nguyên của đồng tộc chỉ là chất dinh dưỡng đối với họ.

NPC Trùng cái đã sớm t·ử v·ong, Player là Trùng Cái từng lô từng lô thoát game.

Nolan không thể diễn tả sự chấn động của mình khi thấy cảnh tượng này. Mất đi sự kiểm soát, Lễ hội Cuồng Hoan đã kích hoạt bản năng nguyên thủy của Trùng tộc.

Họ đang tiến hóa.

May mắn, đây là game chứ không phải thực tế.

Những cảnh tượng này cũng rơi vào mắt các Trùng cái Tinh lịch năm 3411 —

【Trời ơi...】

【Trong chúng ta, đã có bao nhiêu Trùng từng mắng Trùng cái Hắc Vực Tinh là Trùng cấp thấp? Lại có bao nhiêu kẻ đã chê bai Lễ hội Cuồng Hoan là hủ tục? Ngay cả cái tên Quân đoàn thứ Mười cũng không chịu ban cho Trùng cái của Hắc Vực Tinh...】

Nhưng chỉ có một điều không ai nói với họ: đây sẽ là một cuộc tiến hóa.

Mối quan hệ giữa Pheromone Trùng đực tự nhiên và Vương trùng cũng nổi lên vào lúc này.

Nó là chất xúc tác, nó là chìa khóa mở ra khóa gene kia, nó là nguồn suối của mọi d*c v*ng.

Khoảnh khắc này, sự khao khát tìm ra phương pháp tiến hóa Trùng đực của họ đạt đỉnh điểm.

Phục hồi!

Phục hồi!

Pheromone Trùng đực tự nhiên nhất định phải phục hồi vào Tinh lịch năm 3411!

Eugene Bethune nhìn về phía Nolan: "Chỉ có một cách có thể giúp họ."

Nolan: "Cách gì?"

Eugene Bethune: "Sự trấn áp của Chuẩn Vương trùng hoặc Vương trùng."

Carl mở to mắt, hóa ra quyền chủ động ngay từ đầu đã nằm trong tay Eugene Bethune.

Trong số họ làm gì có Chuẩn Vương trùng hoặc Vương trùng nào?

Chỉ có Eugene Bethune.

"Đừng nhìn ta như thế, trong số Chuẩn Vương trùng hoặc Vương trùng, Trùng cái có thể, Trùng đực cũng có thể."

Eugene Bethune cười thành tiếng: "Cuộc tiến hóa này không bị kiểm soát, giống như nuôi Cổ, nhưng chỉ cần Trùng cái hoặc Trùng đực cấp Chuẩn Vương trùng có mặt, cái sự mất kiểm soát trong quá trình tiến hóa này có thể được bù đắp."

Eugene Bethune nhìn thẳng vào Nolan: "Và giải pháp tối ưu nhất là Chuẩn Vương trùng trong Trùng đực."

Chuẩn Vương trùng và Vương trùng trong Trùng đực?

Biểu cảm của Carl khó coi, đã 1000 năm rồi kể từ lần cuối Trùng đực cấp Chuẩn Vương trùng xuất hiện. Trùng tộc không thể có Trùng đực cấp bậc như vậy nữa.

Eugene Bethune rốt cuộc đang nói mớ cái quái gì vậy?

Nhưng lời y nói cũng khiến Carl và các Trùng cái Tinh lịch năm 3411 rơi vào ảo tưởng điên cuồng.

Nếu thật sự có thể xuất hiện thì sao...

Cách nhau 500 năm thời gian, họ đồng thời rùng mình.

Eugene Bethune: "Được rồi, trận chiến bên bàn điều khiển chắc chắn sẽ kết thúc sớm thôi, nếu cậu muốn biết thêm thì hãy đi Khu Tây với ta đi."

Vừa dứt lời, kính của bàn điều khiển vỡ tan, một cơ thể bị ném ra từ bên trong.

Bộ dạng thê thảm của hắn làm gián đoạn cuộc trò chuyện của hai bên.

Fred nôn ra một ngụm máu, khàn giọng nói với Eugene Bethune: "Cẩn thận một chút, Trùng cái bên cạnh Trùng đực Khu Đông là..."

Hắn chưa kịp nói xong thì đã chết và thoát game.

[Ting —]

[Bạn đã chết, tài khoản sẽ trở lại hồ bốc thăm.]

Nolan ngẫm nghĩ lời Fred vừa nói, Trùng cái bên cạnh mình là ai?

Còn có thể là ai nữa?

Nolan và Carl đồng thời liên tưởng đến một chuyện: Thử nghiệm nội bộ lần 2 lần này xảy ra dị biến chính là vì có Trùng Cái tự tiện xông vào trò chơi, gây ra sự hỗn loạn của hệ thống game.

Trước đây Họ luôn chú ý đến Player là Trùng Cái, chưa từng nghĩ y sẽ xâm nhập vào bằng cổng NPC!

Chẳng lẽ... !

Khi khói bụi của thiết bị bàn điều khiển tan đi, Alois từ trên cao nhảy xuống, tiếp đất, lấy tư thế nửa quỳ chậm rãi đứng dậy.

Ánh mắt Eugene Bethune như hồ sâu lạnh giá.

Có lẽ các Trùng khác không hiểu, nhưng y cảm nhận sâu sắc nhất.

Đối với sinh vật như Trùng tộc, quần thể cấp thấp sẽ không xảy ra vấn đề gì, nhưng ở đây không thể có Vương trùng và Chuẩn Vương trùng.

Lãnh thổ bị xâm chiếm, quyền giao phối rất có thể bị cướp đi, đây là tập tính tồn tại từ thời viễn cổ.

Eugene Bethune gọi ra cái tên kia: "Alois."

Một luồng điện chạy qua đầu Nolan, hắn nín thở nhìn về phía bên kia —

Con Trùng Cái luôn thích cho hắn ăn kia lại chính là Alois Vichy?

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...