Beta: Cục tạ 0.1
Archie: "Tôi... tôi không biết ngài là..."
Nolan làm động tác suỵt, ra hiệu cho y không được nói ra.
Nếu không có "màng đáy" che chắn, những sợi tinh thần mất kiểm soát này sẽ khiến hắn bại lộ thân phận.
Hắn nhất định sẽ bị chặn lại giữa đường và không thể đến Nam 1 Sào. Nhóm Trùng cái sẽ không bao giờ dung thứ cho việc để Trùng đực dấn thân vào nguy hiểm.
Archie càng không dám lên tiếng.
Y nhớ Trùng Hình của mình trong số trùng cái cũng xem như to lớn, vội vàng co rúm mình lại, cố gắng giảm bớt vẻ nguy hiểm và uy h**p.
Y sẽ không dọa đến các hạ đấy chứ?
Dù sao thì Trùng đực vẫn luôn rất ghét hình dạng Trùng của Trùng cái.
Vị các hạ này có vẻ khá dễ tính, bị xúc phạm đến mức này mà vẫn chưa nổi trận lôi đình.
Cơ thể Archie run rẩy nhẹ. Càng nhận ra điều này, y càng cảm thấy hối hận.
Nếu vì y mà các hạ đổi ý, không muốn tiếp quản Đông 42 Sào nữa, thì đó sẽ là tổn thất của toàn bộ Trùng cái nơi đây!
Tuyệt đối không thể gây ra ảnh hưởng xấu hơn nữa.
Archie muốn giải thích rằng hành động của mình xuất phát từ nỗi sợ hãi. Vị các hạ hiện tại chính là ví dụ điển hình của việc bị ép buộc tiếp quản Đông 42 Sào: Gã ta luôn đối xử tàn bạo với Trùng cái, không lâu trước đây, Thư huynh của y còn bị gã tra tấn đến mức t* c*ng lở loét.
Y không muốn phải trải qua vòng lặp đau khổ nữa nên mới Trùng hóa ở nhà ga khi bức xạ tinh thần lực Trùng đực dao động.
Khu Trung tâm có lệnh cấm, làm như vậy chẳng khác nào phạm pháp.
Y đang tự hủy hoại mình.
Nolan thở dài. Hắn đã nhận ra điều này từ hành động chỉ phá hủy kiến trúc chứ không làm hại hành khách nào khác của y.
Nhưng mà... chuyện gì thế này?
Cái khối to xác lù lù trước mặt đang sắp khóc đến nơi rồi.
Hình dạng Trùng của Archie là Ong nghệ*, hình thể vốn đã lớn hơn trùng cái tộc ong thông thường
*Ong nghệ (Bumble Bee): Chúng có kích thước lớn, cơ thể có lông dày màu cam đen hoặc đỏ đen, với chiều dài từ 1,27 đến 2,54 cm. Loài ong này làm tổ ở nhiều nơi như bụi rậm, đồng ruộng hay trong vườn nhà.
Độc tính của ong nghệ không quá cao. Tuy nhiên, vòi chích của chúng to và cứng, nên khi bị đốt, vết thương sẽ khá sâu. Vết cắn gây sưng tấy và đau buốt, nhưng chỉ cần xử lý đúng cách, cơn đau sẽ nhanh chóng thuyên giảm.
Việc y co rúm lại như thế này lại tạo ra một vẻ tương phản manh đến lạ.
Nolan: "Đông 42 Sào sẽ được cứu, nó sẽ trở thành khu Sào phồn hoa nhất."
Điều này chắc không tính là tiên tri đâu nhỉ?
Archie mở to mắt, bị câu nói này làm cho choáng váng.
Nếu là một Trùng cái nào đó nói, Archie chỉ thấy khinh thường, việc Sào khu sẽ tốt hơn chỉ là sự tự lừa mình dối người của Trùng cái mà thôi.
Nhưng vấn đề là, Trùng nói câu này lại là Trùng đực! Trùng đực!
Lời nói nặng trịch như một khối chì.
Archie không kìm được sự mong chờ —Y thật sự có thể nhìn thấy một Đông 42 Sào hoàn toàn mới mẻ sao?
Thậm chí không cần dùng đến tinh thần lực trấn an, chỉ vài câu nói đơn giản của Trùng đực đã đủ khiến cảm xúc của y bình ổn trở lại.
Mắt Archie ướt át: "Tôi... tôi sẽ cố gắng chờ đến ngày đó..."
Nghi thức giao thời cũ mới của Trùng đực sẽ là một Lễ hội Cuồng Hoan long trọng nhất, mỗi khu Sào đều sẽ dốc hết tất cả để tổ chức.
Vào ngày hôm đó, không chỉ có Trùng cái từ các Sào khu khác đến tham dự, mà còn có truyền hình trực tiếp qua vệ tinh đến tất cả các khu Sào. Trùng đực mới sẽ chọn ra Hộ vệ đầu tiên của mình ngay tại buổi lễ.
Một số khu Sào thậm chí còn khuyến khích Trùng đực mới tiếp quản Hộ vệ và Thư hầu của Trùng đực tiền nhiệm.
Nhưng dù thế nào, quyền quyết định tối cao vẫn thuộc về Trùng đực, Sào khu không cưỡng ép.
Archie ngoan ngoãn chờ đợi, không rút màng đáy lại. Y biết Nolan không muốn lộ thân phận.
Tình huống vừa rồi quá nguy hiểm. Thiết bị ức chế bị cắt làm đôi khiến sợi tinh thần thoát ra hỗn loạn.
Giờ đây khi nguy hiểm qua đi, Nolan tập trung tinh thần, cuối cùng cũng thu hồi được đám sợi tinh thần ngang bướng.
Đội cảnh vệ ập đến đúng lúc, súng ống chĩa thẳng vào họ: "Anh đã bị bao vây! Thả Á thư mà anh bắt giữ ra ngay!"
Đó chỉ là câu khẩu hiệu thủ tục, thường thì chẳng tội phạm nào nghe theo.
Nhưng kỳ lạ thay, đội cảnh vệ nhanh chóng phát hiện Archie đã rút màng đáy lại, không hề chống cự, còn biến trở lại hình người cao hơn 2 mét, ngoan ngoãn đưa hai tay ra: "Tôi Trùng hóa ở nơi công cộng, tôi muốn tự thú."
Đội cảnh vệ: "???"
Kẻ bắt cóc thời nay nghe lời thế sao?
Họ đã vác cả đại pháo đến, chuẩn bị khô máu một trận, thế mà tội phạm lại tự thú?
Archie còn giục: "Các anh mau bắt tôi đi."
Đội cảnh vệ: "..."
Anh hăng hái như vậy làm gì?
Đội trưởng đội cảnh vệ dùng còng điện tử khống chế Archie, vẻ mặt câm nín nhìn y hồi lâu.
Cơn sóng gió lặng lẽ qua đi, trạm Tàu vũ trụ lại khôi phục trật tự.
Sống lưng Emos lạnh toát. Nolan vừa gặp nguy hiểm, anh chỉ cảm giác tiến trình sụp đổ tinh thần hải của mình cũng đang tăng tốc.
Anh vội vàng đến bên Nolan, lo lắng hỏi: "Em có bị thương ở đâu không vậy?"
Nolan lắc đầu: "Y không làm hại em, chỉ là do bức xạ tinh thần lực Trùng đực dao động nên y mới mất kiểm soát đột ngột thôi."
Emos thở phào nhẹ nhõm: "Vậy thì tốt."
Nolan cảm thấy mấy sợi tinh thần của mình lại bắt đầu rục rịch chui ra. Chúng nó thậm chí còn muốn sờ đầu Emos và... chọc chọc vào cánh tay máy của Jellal.
Biểu cảm Nolan cứng ngắc: "Em đi WC một lát nhé."
Mấy cái sợi tinh thần này vướng thế không biết!
Với Emos thì là bản năng muốn trấn an, với Jellal chỉ là sự tò mò thuần túy.
Hắn thừa nhận mình luôn muốn nghiên cứu cánh tay máy, nhưng cũng đâu đến mức phải thò tay ra chọc người ta thế này!
Emos nhìn theo đầy khó hiểu: "Nolan?"
Còn chưa kịp giải thích thì thân ảnh Nolan đã biến mất giữa những bóng hành khách qua lại.
Jellal đang bàn giao với đội cảnh vệ, nhìn thấy cảnh này cũng cảm thấy kỳ quái.
Thấy Emos muốn đuổi theo, Jellal cản anh lại: "Anh cứ chờ ở đây đã, tôi sẽ đi xem sao. Cố gắng giữ bình tĩnh, đừng để cảm xúc dao động mạnh. Nếu anh sụp đổ tinh thần hải ở đây thì mọi công sức coi như đổ sông đổ bể."
Emos: "... Được."
10 phút sau, đội cảnh vệ áp giải Archie rời đi.
Jellal quay đầu lại, bất ngờ thấy một chiếc vòng cổ trên mặt đất.
Đây là...?
Jellal cúi xuống nhặt, đặt trong lòng bàn tay mình.
Trước đây khi y gặp Nolan, y không thấy cậu ta đeo vòng cổ. Chỉ có hôm nay.
Jellal ghép lại phần bị cắt, càng nhìn càng kinh hãi. Là Hộ vệ Trùng đực, y được đào tạo bài bản về mọi thứ liên quan đến Trùng đực, bao gồm cả loại máy ức chế ít Trùng biết đến này.
Nó không phải hàng chính ngạch được cấp phép đàng hoàng, đeo vào có nhiều tác dụng phụ, Trùng đực ở một số Sào Khu rất thích dùng nó để 'chơi trò cảm giác mạnh'.
Một giả thuyết táo bạo, điên rồ hình thành trong đầu y.
Không! Không thể nào!
Những mảnh ghép ký ức ùa về. Sự cố chấp ngày ấy của Alfonso đã trở thành sự cố chấp hôm nay của Jellal.
Bước chân Jellal đột nhiên nhanh hơn, hoảng loạn và mất bình tĩnh. Khoảnh khắc này, y hoàn toàn quên sạch sự câu thúc của Gia tộc Garcia.
Y lục tung từ tầng một lên tầng hai, rồi lao lên tầng ba, cuối cùng cũng tìm thấy Nolan đang tập trung kiểm soát những sợi tinh thần ở hành lang.
Khoảnh khắc đó, Jellal như bị sét đánh ngang tai.
Trên mặt y lộ ra vẻ không thể tin được, chỉ có thể ngây dại nhìn những sợi tinh thần đó.
Đây là ảo giác sao?
Nolan... thật sự là Trùng đực?
Jellal mất bình tĩnh bước về phía Nolan. Mới sáng nay, trong lần gặp mặt đầu tiên với Trùng đực, y đã thất vọng đến cùng cực về giống loài mà mình phụng sự. Nhưng vào giây phút định mệnh này, y lại bất ngờ biết được có một Trùng đực như Nolan.
—Hãy lựa chọn đi, hãy vì bản thân mà lựa chọn một lần đi.
—Đừng tiếp tục áp chế mình nữa, đừng tiếp tục làm cái "biểu tượng" mang tên Hộ vệ cho Trùng Đực nữa.
—Hãy trở thành chính mình, trở thành Jellal Garcia.
Sự băn khoăn của Jellal cũng là sự hoang mang của Trùng cái suốt hàng ngàn năm qua.
Họ không thể trở thành bạn đời thực sự với Trùng đực mà chỉ có thể tranh giành sự sủng ái của Trùng đực.
Sự băn khoăn này kéo dài từ quá khứ xa xăm cho đến Tinh lịch năm 3411, rồi bùng nổ sau khi số lượng Trùng đực giảm sút và suy yếu trên diện rộng, thậm chí mất cả Pheromone cơ bản.
Con Trùng đực già nua đó, gã ta lơ là rèn luyện tinh thần lực, hứa trấn an rồi lại thất hứa, tàn bạo mà đối xử với Trùng cái.
Chỉ vì sự khan hiếm chứ không phải sự ưu việt hay kém cỏi... mà họ bị buộc phải quỳ gối trước kẻ bạo hành.
Jellal loạng choạng bước đến, quỳ một gối trước mặt Nolan.
Áp tải đã biến thành hộ tống thực sự.
"Nolan các hạ, xin hãy cho phép tôi trở thành Hộ vệ tạm thời của ngài, cho đến khi ngài đến được Nam 1 Sào an toàn."
—
Nolan nhìn Jellal.
Hắn im lặng không đáp lời hồi lâu, Jellal cũng giữ nguyên tư thế, cơ bắp căng cứng như đá.
Y đang chờ đợi sự cho phép của Trùng đực các hạ.
Mãi lâu sau Nolan mới lên tiếng: "Tại sao?"
Biểu cảm của hắn vẫn lạnh nhạt, không nhìn ra bất kỳ suy nghĩ nào, chỉ có sợi tinh thần đã tạo thành hình dấu hỏi.
Không hiểu sao Jellal bỗng bật cười: "Nolan các hạ, ngài là Trùng đực vừa mới thăng cấp phải không?"
Cấp E?
Cấp F?
Rốt cuộc cái máy hôm trước làm ăn kiểu gì mà lại đo ra Trùng đực là Lột xác Pheromone lần 1?
Nhưng nếu không có sự nhầm lẫn tai hại ấy thì Alfonso đã biết Nolan là Trùng đực vào ngày hôm đó rồi.
Nolan: "... Đúng vậy."
Jellal: "Vừa mới Lột xác Pheromone lần 1 mà đã có thể vắt kiệt tinh thần lực của mình, khiến sợi tinh thần cũng mất kiểm soát ư? Ngài đã thực hiện trấn an cho Trùng cái khác rồi sao?"
Nolan không trả lời, chỉ càng thêm đề phòng.
Sau khi xác nhận điều này, ánh mắt Jellal trở nên dịu dàng.
Y đưa chiếc máy ức chế đã được sửa lại: "Điều ngài cần bây giờ là nghỉ ngơi, chứ không phải là chạy đến Nam 1 Sào."
Biểu cảm Nolan thay đổi: "Tôi sẽ không quay lại đó với anh đâu."
Jellal: "Ngài đừng lo, Trùng cái sẽ không bao giờ làm hại Trùng đực, ngay cả khi tôi không đồng tình với những gì ngài đang làm. Trùng đực các hạ Nam 1 Sào là cấp A, sự bài xích tinh thần lực giữa các Trùng đực sẽ khiến ngài cảm thấy rất khó chịu. Tốt nhất ngài đừng tháo thiết bị này xuống."
Jellal: "Nhưng... sự phản bác của ngài khiến tôi rất vui."
Vẫn còn một Trùng đực như Nolan, một Trùng đực biết quan tâm đến sống chết của Thư huynh mình. Vẫn còn một Trùng đực mang cho Trùng cái hy vọng thay vì tuyệt vọng.
Nolan nhận lấy máy ức chế: "Anh không ngăn cản tôi mạo hiểm sao?"
Jellal: "Chỉ cần ngài bằng lòng ở dưới sự bảo vệ của tôi. Và sau khi giải quyết xong chuyện của Thư huynh, ngài sẽ đến Hội bảo vệ Trùng Đực đăng ký càng sớm càng tốt."
Nolan: "Đây là điều kiện?"
Jellal cười nói: "Cứ coi như là điều kiện đi."
Nolan đeo máy ức chế vào, sợi tinh thần lúc này mới co về.
"Được."
Tranh cãi lúc này chỉ tốn thời gian. Nolan tạm thời đồng ý.
Một lát sau, Nolan bước lên khoang tàu.
Nolan hỏi: [Có cách nào phục hồi tinh thần nhanh hơn không? ]
Hệ thống: [Có, thăng cấp Lột xác Pheromone lần hai ngay lập tức. Nhưng ký chủ cần thêm một đánh giá cấp S nữa mới có thể đổi lấy thuốc cải tiến gene.]
Vậy là không có cách nào?
Tinh thần hắn mệt mỏi như này thì làm sao có thể thực hiện trị liệu trấn an được?
Nolan đành bỏ qua, bắt đầu nhắm mắt dưỡng thần.
Khoang tàu tràn ngập mùi Pheromone khác nhau, Nolan phát hiện mình có thể lờ đi tất cả, ngoại trừ mùi hương từ Jellal ngồi bên cạnh. Nó nồng đậm đến mức gần như áp đảo tất cả Pheromone của Trùng cái khác.
Cảm nhận được ánh mắt nóng rực đang dán vào mình, Nolan đành phải mở mắt: "Sao thế?"
Jellal hé môi, nhớ ra trước đó đã từng xin được số liên lạc của Nolan, bèn dùng quang não nhắn tin: [Các hạ có ngửi thấy Pheromone của các Trùng cái khác không? ]
Thật trùng hợp, Nolan cũng đang nghĩ đến chuyện này.
Vì lời của Carl, hắn vẫn luôn chú ý đến Pheromone.
[Có.]
[Cũng có một Trùng cái nữa bảo ta hãy cảm nhận Pheromone thật kỹ.]
Hóa ra đã có Trùng cái biết Nolan các hạ là Trùng đực rồi sao?
[Tôi có thể tạm thời làm giáo viên sinh lý cho ngài, giúp ngài giải đáp một chút. Trùng đực càng thích mùi Pheromone của Trùng cái nào thì độ tương thích gene giữa hai bên càng cao.]
[Không phải mùi vị nào Trùng đực các hạ cũng thích. Tôi là Ong Mật nên Pheromone sẽ rất rõ ràng.]
Chỉ có thể nói, hầu hết Trùng đực đều thích Pheromone Ong Mật, nếu không Jellal đã không được Gia tộc Garcia chọn để bồi dưỡng từ nhỏ.
Độ tương thích?
Hắn thích Pheromone của Alois, vậy có tính là độ tương thích cao không?
Nolan suy nghĩ về chuyện này, ngón tay lướt quang não một cách vô thức, bỗng hắn thấy một tin tức chấn động bên trong.
Đồng tử Nolan co lại, đứng hình hồi lâu.
Giờ đây, mọi hành động của Nolan đều thu hút sự chú ý của Jellal, càng không nói đến việc hắn mất bình tĩnh rõ ràng như vậy.
"Thất lễ rồi."
Jellal ghé sát Nolan, cũng nhìn thấy tin tức đó.
# Vương trùng Eugene Bethune vượt ngục #
----
Cùng lúc đó, tại Tinh lịch 3411.
Leon Horn đã vắng mặt khỏi vai trò chủ trì kênh Livestream mấy ngày rồi.
Y vừa trải qua một giấc mơ... một giấc mơ đủ sức hủy hoại tâm trí y.
Trong mơ, vị các hạ đó đang ngủ trưa trên chiếc ghế dài trong vườn, ánh nắng dịu dàng hôn lên người cậu ấy, mái tóc đen cắt ngắn tản mát trên cần cổ trắng ngần, mờ ảo trong quầng sáng, ấm áp như một khối ngọc thạch.
Chỉ cần cậu ấy ngồi đó, không làm gì cả, cũng đủ chiếm trọn linh hồn Leon.
Đột nhiên, đôi mắt ấy mở ra.
"Anh đến rồi à?"
"Lại đây đi."
Leon như không thể phân biệt thực tại nữa.
Y đầy khao khát bước tới, nhưng rồi nhận ra các hạ không hề nói chuyện với mình mà là một Trùng cái ở cửa đang bước nhanh đến.
Khoảnh khắc ấy, bong bóng ảo mộng vỡ tan.
Leon không nắm được bất cứ điều gì.
Y giật mình tỉnh giấc, chỉ thấy màn đêm vô tận và ngôi nhà lạnh lẽo của Gia tộc Horn .
Khoảnh khắc này, Leon mới hiểu được sự đáng sợ của thời gian.
Tại sao giữa họ lại cách nhau 500 năm?
Tại sao y chỉ có thể làm kẻ nhìn trộm, kẻ đến sau gặm nhấm những tàn dư của quá khứ?
Lời nguyền đã giam cầm Gia tộc Horn suốt 500 năm lại một lần nữa ứng nghiệm lên người y.
"Ha ha ha!"
Leon Horn lấy tay che mắt, vừa cười vừa rơi lệ.
Mấy ngày nay, y đã lục tung các bảo tàng lớn để tìm kiếm bóng dáng của Tinh lịch năm 2911; y lật từng trang, từng trang sách cổ, chỉ mong thấy được một cuốn sách tương tự như 《 Hồi ký của Carl Hevey 》; thậm chí y còn đến nhà tù gặp Merlin Hevey, chỉ để moi móc từng lời từng chữ từ miệng anh ta.
Ngay cả Gia tộc Vichy cũng có Tinh Chi Ca, tại sao y lại không thể sở hữu dù chỉ một thứ?
Y chỉ tiếc nuối, tiếc nuối sâu sắc, y chỉ muốn nắm lấy một thứ gì đó từ vị các hạ đã kéo dài đến Tinh lịch năm 3411 kia mà thôi.
"Leon, có nhiệm vụ."
"Chúng tôi đã chặn được tin tức của hậu duệ Bethune. Gần đây Yak Bethune đã đến Hành tinh chính."
Quang não của Leon vang lên, y vốn không hứng thú với bất cứ điều gì nhưng lại bất ngờ thấy tin tức của Yak Bethune.
Quân đội luôn đặc biệt chú ý đến Gia tộc Bethune, lần này cũng không ngoại lệ.
Gia tộc Bethune đã ẩn dật từ lâu, sau Đại tai biến thì định cư lâu dài ở Hắc Vực tinh. Việc Yak Bethune đến Chủ tinh vào lúc này, bản thân đó đã là một điều kỳ lạ.
Chẳng lẽ là vì livestream?
Leon đáp lời ngay: "Rõ, tôi sẽ lên đường ngay lập tức."
Không lâu sau, Leon đã đến địa điểm được chỉ định. Họ đã mai phục rất lâu, các Quân thư hành động cùng nhau đã bao vây khách sạn kín kẽ.
Leon định gọi cấp dưới đến để tìm hiểu tình hình, nhưng khi quay đầu lại, y lại thấy Edwin Vichy.
Leon: "Cậu đến đây làm gì? Cậu đâu phải Quân thư."
Leon luôn khinh thường Edwin. Để duy trì địa vị ở trung tâm quyền lực, Edwin đã bán Gia tộc Vichy cho Ba Đại Đầu Não và trở thành tay sai của chúng.
Nhưng sự hiện diện của Edwin cũng chứng tỏ Ba Đại Đầu Não cực kỳ quan tâm đến vụ này.
Edwin không để tâm đến lời châm chọc của Leon, báo cáo thông tin đã có: "Yak Bethune đã vào được ba giờ rồi, chúng tôi điều tra thấy hắn ta đến Chủ tinh để gặp một Trùng cái nào đó."
Thần sắc Leon trở nên nghiêm trọng. Y gác lại cảm xúc cá nhân: "Đã điều tra ra Trùng cái đó là ai chưa?"
"Hoàn toàn không có thông tin."
Edwin đoán: "Có thể là hậu duệ của một Gia tộc nào đó từng ở bên cạnh Nolan các hạ 500 năm trước, giống như tổ tiên của tôi và anh chẳng hạn."
Leon mai phục trong góc, vẻ mặt nghiêm nghị nhìn thẳng về phía trước: "Họ muốn âm mưu chuyện gì chăng?"
Edwin: "Đó chính là điều Ba Đại Đầu Não muốn biết."
Leon: "Không thể chần chừ nữa, khi còn học ở Học viện Quân sự Lithan, Yak Bethune và tôi là cùng khóa, tên đó là kẻ cực kỳ cảnh giác. Đã 3 giờ rồi mà vẫn không có động tĩnh gì thì khả năng cao là các cậu đã bị phát hiện!"
Vẻ mặt Edwin khó coi, hắn đã nghi ngờ điều này trước khi Leon đến nhưng vẫn chưa có dũng khí để ra quyết định.
"Được, chúng ta cưỡng chế xông vào !"
Các Quân thư khác chặn tất cả lối ra vào, Leon và Edwin phụ trách xông vào từ mặt trước.
Vừa bước vào khách sạn, chuông báo động bên trong đột nhiên vang lên, một làn khói dày đặc bốc ra từ căn phòng ở Lầu hai.
Khách sạn hỗn loạn, chen chúc khiến hành động của Leon và Edwin trở nên khó khăn.
Leon che mũi miệng: "Khốn kiếp! Yak Bethune cố tình phóng hỏa!"
Điều này càng khiến Yak Bethune đáng nghi hơn. Rốt cuộc Yak Bethune đang gặp ai mà lại không ngần ngại phóng hỏa để tạo thời gian bỏ trốn?
Leon túm lấy một thương trùng kinh doanh khách sạn: "Chúng tôi đã chặn tất cả lối ra vào rồi, ở đây còn lối nào khác có thể rời khỏi khách sạn không?"
Thương trùng lo lắng trả lời: "Dưới... dưới lòng đất... đường cống thoát nước thải."
Leon buông kẻ này ra, bảo các Quân thư khác canh chừng cẩn thận.
Y không hoàn toàn tin Thương trùng này, Yak Bethune vốn giảo hoạt, nhỡ đâu Thương trùng này là thuộc hạ của Yak Bethune thì mọi nỗ lực của họ sẽ đổ sông đổ biển!
Leon một mình mang theo thiết bị, đến lối đi mà Thương trùng đã nói.
Edwin cũng đuổi theo, giơ màn hình livestream trên quang não: "Eugene Bethune của Tinh lịch năm 2911 đã vượt ngục!"
Thái dương Leon giật liên hồi, nhận ra có thể một chuyện lớn sắp xảy ra.
Edwin: "Có khi nào thông tin được tiết lộ trong livestream đã k*ch th*ch Yak Bethune hành động không?"
Kẻ vốn yên phận đột nhiên bất trị, chắc hẳn phải có nguồn k*ch th*ch!
Hai không thời gian lại giao thoa với nhau theo cách này.
Leon hít một hơi thật sâu, sự phỏng đoán của Edwin trùng khớp với y: " Cậu không cần xuống dưới đâu, cứ ở lại đây rồi tùy thời báo cáo tình hình livestream cho tôi! Có thể sẽ liên quan đến hành vi lần này của Bethune đấy."
Chưa kịp để Edwin phản ứng, Leon đã nhảy xuống.
Y quét mắt nhìn xung quanh, thấy các ống nước bị cố ý phá hủy, nước chảy xuống như những thác nước mini. Với áp lực nước ngày càng lớn, miệng ống nước sẽ ngày càng rộng ra, nơi này cũng sẽ dần bị nhấn chìm.
Leon giơ súng, từ từ nhắm vào từng tấc bóng tối.
Ở đâu? Rốt cuộc là ở đâu?
Yak Bethune!
Đột nhiên—
Tiếng bước chân vang lên từ đường ống thoát nước phía trước, toàn bộ sự chú ý của Leon bị thu hút, y truy đuổi về phía trước vài bước.
Yak Bethune chính là đang chờ thời cơ này.
Hắn tập kích Leon từ phía sau, ngón trỏ biến thành một cây kim độc.
Leon phản xạ cực nhanh, vì không thể né tránh nên y chỉ có thể cứng hóa xương giáp nhưng vẫn bị đối phương đâm sâu nửa phân. Độc tố lập tức làm tê liệt cơ bắp tay phải của y.
Mặc dù yếu thế hơn rõ rệt, thân thủ của Leon vẫn nhỉnh hơn Yak Bethune một bậc.
Y thành thục chế ngự Yak, đầu gối chống vào lưng hắn, ấn mặt hăn xuống nước: "Sau khi mất Pheromone Trùng đực tự nhiên, cấp bậc của Bethune các cậu cứ thụt lùi mãi, cao nhất cũng chỉ là Lột xác Pheromone lần 2. Sao cậu dám tập kích một Trùng cái Lột xác Pheromone lần ba?"
Yak Bethune chật vật giãy giụa, tóc vàng óe ướt nhẹp vì nước cống: "Bị điều tra vô cớ, tại sao tôi không thể tức giận?"
Leon: "Cậu đang bao che cho ai vậy? Yak! Đừng vì một con Trùng không quan trọng mà vứt bỏ nguyên tắc lánh đời của Bethune các cậu!"
"Cậu ... mãi mãi... đừng hòng biết..."
Thêm nhiều nước tràn vào miệng và mũi Yak Bethune, hắn cao ngạo châm chọc: "Cũng như cậu... mãi mãi... không thể nhận được bất kỳ di sản nào của Nolan các hạ! Ngài ấy không có thứ gì để lại cho Gia tộc Horn các cậu hết!"
Sắc mặt Leon biến đổi, gân xanh nổi trên cổ.
"Cậu thì biết cái gì chứ?"
"500 năm qua, mỗi đời Gia tộc Horn đều cầu mà không được. Nhưng nhờ buổi livestream đó, tôi đã nắm được một chút về ngài ấy rồi!"
Leon th* d*c dữ dội, lúc này mới nhận ra Yak Bethune k*ch th*ch y như vậy là để câu giờ cho một Trùng cái nào đó tẩu thoát.
Đồng tử Leon vằn lên màu đỏ, bắn vài phát súng vào bóng tối.
Đoàng—
Đoàng—
Nghe thấy tiếng súng mà hắn không muốn nghe nhất, Yak Bethune cực kỳ tức giận. Hắn ngoảnh đầu lại, ánh mắt như muốn nuốt chửng Leon: "Cậu biết mình vừa làm gì không? Vị đó..."
Leon đeo còng điện tử cho hắn, khóa hắn lại bên cạnh một ống nước: "Tôi mặc kệ kẻ đó là Trùng đặc quyền gì."
Leon ngửi thấy mùi máu tanh, lập tức truy đuổi theo.
Phía sau truyền đến lời nguyền rủa của Yak Bethune: "Cậu sẽ hối hận đấy, đừng làm khó ngài ấy!"
Leon cười khẩy, không, y sẽ không hối hận.
"Anh là ai?"
"Nói mau!"
Con Trùng cái kia không chạy nữa, toàn thân y mặc đồ bảo hộ đặc biệt, hoàn toàn không thể nhìn rõ diện mạo.
Y dựa vào một ống nước th* d*c, máu tươi từ bụng chảy dọc theo đường ống thoát nước, tư thế hoàn toàn không thấy chút chật vật nào.
Súng của Leon dùng đạn đặc biệt, Tinh lịch năm 3411 đã sớm phát minh ra vũ khí sát thương có thể ngăn chặn sự tự phục hồi của Trùng cái.
Leon chĩa súng vào đầu con Trùng cái kia: "Anh bị bắt rồi."
Giọng Trùng cái bị thiết bị thay đổi giọng nói bóp méo, ánh mắt phức tạp nhìn Leon: "Ta có một giao dịch..."
Leon: "Không hứng thú."
Trùng cái: "Đừng vội từ chối, cậu hãy thử xem cái này trước đã?"
Một ống thuốc thủy tinh được Trùng cái lấy ra từ bên trong bộ đồ bảo hộ.
Vẻ mặt Leon trở nên nguy hiểm: "Đây là gì?"
Chất hóa học?
Bom hẹn giờ?
Đối phương lấy thứ này ra, nghĩ rằng Leon này sẽ sợ sao?
Trùng cái: "Pheromone chiết xuất lần thứ hai của Nolan Coffey... à không, là Nolan Bethune."
Khoảnh khắc này, đầu óc Leon trống rỗng.
Không chỉ có y, ngay cả Edwin ở đầu dây bên kia cũng sững sờ.
Tinh Chi Ca quý giá nhường nào thì ống Pheromone này quý giá nhường ấy
Leon có linh cảm, ống Pheromone thứ hai xuất hiện ở hiện thực này... sẽ gây ra một cơn địa chấn ở Tinh lịch năm 3411.
Tim Leon đập điên cuồng: "Anh biết mình đang nói gì không? Theo lời đồn, Trùng để lại ba ống Pheromone là vị Các hạ ở Đông 42 Sào kia mà."
Trùng cái: "Nhưng chẳng phải Đại diễu hành đã chứng minh ống Pheromone đầu tiên là do Nolan các hạ để lại sao?"
Leon không thể diễn tả nổi sự kinh ngạc của mình lúc này, tiếng nước chảy ào ào xung quanh thật ồn ã, ồn đến nỗi tim y cũng rung động theo.
Điều này chẳng khác nào đưa ra bằng chứng Nolan là Trùng đực mới của Đông 42 Sào!
Khán giả livestream sẽ phản ứng thế nào?
Quân đội, chính phủ, Hội bảo vệ Trùng Đực sẽ phản ứng thế nào khi biết chuyện?
Trùng cái lắc lư ống thủy tinh: "Pheromone trong này cao cấp hơn cái mà các cậu ngửi thấy trong Đại diễu hành nhiều. Đây là Pheromone Lột xác lần hai của Nolan các hạ."
Leon khao khát vô cùng, không chớp mắt nhìn ống Pheromone đó.
Mùi vị ngửi thấy trong Đại diễu hành không đủ để mê hoặc Leon Lột xác Pheromone lần ba, nhưng y vẫn vô cùng mê mẩn, thậm chí hận không thể lấy máy cảm biến ra lúc đó.
Giờ đây, thứ mà y truy đuổi đã ở ngay trước mắt, làm sao Leon có thể kiểm soát chính mình?
Điều này cũng khiến Leon hiểu ra: nỗi bi thương của y cuối cùng đã thành sự thật, y sẽ dành cả đời để theo đuổi những ảo ảnh này.
Leon: "Rốt cuộc anh là ai? Tại sao anh lại có Pheromone của ngài ấy?"
Edwin nghe càng lúc càng thấy không ổn, cách hỏi này của Leon chẳng phải có nghĩa là y đã tin con Trùng cái kia rồi sao?
Edwin chửi thề trong tai nghe: "Leon, đừng tin lời quỷ quái của tên kia, tên kia là đồng phạm của Yak Bethune, cũng là Trùng cái giỏi lừa gạt. Thật nực cười! Gia tộc Vichy thân cận với vị các hạ kia đến thế mới có tư cách giữ lại một ống Pheromone của ngài ấy. Con Trùng cái này có thân phận là gì? Dựa vào đâu mà tên này lại có thể giữ lại ống Pheromone cao cấp hơn Gia tộc Vichy một bậc?"
Bất cứ lời nào của Edwin cũng không thể lọt vào tai Leon nữa.
Leon bóp nát tai nghe.
Y đã đưa ra lựa chọn, sẵn sàng chịu mê hoặc rồi đi từng bước, từng bước về phía con Trùng cái kia.
"Tôi muốn ống Pheromone đó."
"Anh muốn gì? Chỉ cần tôi có, tôi đều có thể cho."
Lúc này đây, là y chủ động muốn giao dịch.
Chết tiệt! Sắc mặt Edwin tái mét, nhìn lướt qua nội dung của livestream, nhóm của Nolan các hạ đã đến Nam 1 Sào rồi!
Edwin quan tâm cả hai bên, lo lắng như kiến bò chảo nóng. Nhưng y chỉ có thể chọn một bên.
Edwin nhảy ngay vào đường ống thoát nước ngầm.
Hắn phải tìm Leon càng sớm càng tốt, sau đó ngăn cản Leon sa đọa!
---
Tinh lịch năm 2911.
Tàu vũ trụ đã hạ cánh xuống Nam 1 Sào.
Nolan quan sát phương xa—
Mức độ giàu có của Nam 1 Sào lại một lần nữa làm mới nhận thức của Nolan.
Kinh tế, chính trị, công nghệ của nó đặc biệt phát triển, đây là một thành phố tương lai thực thụ, mọi góc độ đều giống như hiệu ứng phim ảnh.
Sương mù mỏng bao phủ những tòa nhà cao chọc trời. Từ đó lái ra những chiếc xe cơ khí bay lơ lửng, giống như những con rắn bằng thép và sắt giao nhau trên không.
Các loại phi hành khí, phi thuyền, Trùng máy vô cùng lóa mắt.
Đây chính là Nam 1 Sào.
Trung tâm quyền lực của hành tinh Yafer, nơi Trùng đực cấp cao nhất quản lý, và cũng là nơi vô số Trùng đực khao khát thừa kế.
Nolan: "Anh có biết nơi lưu trữ khoang lạnh cao cấp của Nam 1 Sào ở đâu không?"
Jellal: "Đây là bí mật quân sự, thường sẽ không công khai, nhưng tôi biết quy trình. Thông thường thì ta cần đăng ký tại Hội bảo vệ Trùng Đực trước, sau khi Trùng công tác của Hội bảo vệ Trùng Đực xác nhận không có sai sót thì họ mới dẫn ngài đến căn cứ lưu trữ."
Hội bảo vệ Trùng Đực?
Không đến được chi nhánh Hội bảo vệ Trùng Đực Đông 42 Sào, lại phải đến tổng bộ Hội bảo vệ Trùng Đực Nam 1 Sào.
Nolan câm lặng, có cảm giác như vận mệnh luân hồi.
Bình luận livestream đang điên cuồng spam. Kể từ khi nhìn thấy Trùng đực thoái hóa vào Ngày Trấn An Nghĩa Vụ, tình trạng này vẫn tiếp diễn, như thể muốn nhắc nhở hắn điều gì đó. Nhưng hắn không ở trong game, điều đó cũng có nghĩa là hắn tạm thời không thể thấy nội dung bình luận.
Jellal hạ giọng, hỏi: "Ngài thật sự muốn đến Hội bảo vệ Trùng Đực Nam 1 Sào sao? Hay là để tôi thay ngài..."
Y vừa dứt lời, khuôn mặt Emos bỗng hiện lên vẻ đau khổ. Sau 4 tiếng cầm cự, giờ anh ấy đã bước vào giai đoạn giữa của sụp đổ tinh thần hải.
Không phải là bức xạ tinh thần lực của Trùng đực Đông 42 Sào có tác dụng, còn bức xạ tinh thần lực Trùng đực Nam 1 Sào vô dụng. Mà là một khi tinh thần hải suy sụp của Trùng cái bắt đầu, bắt buộc phải có Trùng đực trấn an, nếu không sẽ không thể ngừng lại.
Nolan đỡ lấy Emos, không để anh ngã xuống đất.
"Không kịp nữa rồi!"
Đồng tử Nolan vằn lên tia máu: "Chúng ta phải đến trụ sở Hội bảo vệ Trùng Đực ngay bây giờ."
