Phòng Livestream Của 'Trùng Đực Ảo' Thế Hệ Đầu Tiên

Chương 48: Phim thực tế ảo



Beta: Cục tạ 0.1

Chết mất!

Trước khi bố trí mai phục, Francie đã cố ý chọn địa điểm là trong phế tích chiếc tinh hạm kín mít, cốt là để đề phòng Leon trốn thoát lúc bị bắt giữ.

Nào ngờ thông minh lại bị thông minh hại, ống pheromone Trùng đực này, trong môi trường kín lại càng có sức công phá hơn. Một luồng nhiệt rõ ràng, nguy hiểm, mất kiểm soát.

Đồng tử Francie giãn ra, khẽ há miệng, chẳng khác nào một con cá mắc cạn, sắp bị ống pheromone Trùng đực này đoạt đi hơi thở.

Lại như thể trong lòng mọc lên một cọng rong biển ướt sũng, rất nhanh đã bị một ngọn lửa hoang thiêu rụi thành tro.

Sự giao thoa giữa cực lạnh và cực nóng.

Sau một thoáng thất thần, Francie đột nhiên tỉnh táo lại, y nhìn sang các Quân thư khác, mới biết thế nào gọi là sức mạnh như đạn pháo.

Chỉ vì một ống pheromone, các Quân thư có mặt tại đây không ai không sa vào.

'Huấn luyện kháng pheromone Trùng đực' của họ không nghi ngờ gì đều là cấp A, nhưng vẫn bị ống pheromone Trùng đực này chi phối tâm trí.

"Không được... chết mất... ha..."

"Độ tinh khiết của nó... quá cao..."

Quá kinh khủng.

Francie sợ đến toát mồ hôi lạnh, rất nhanh đã nhận ra đây tuyệt đối không phải pheromone nhân tạo!

"Cái... cái quái gì thế này!?"

Đồng tử Francie sung huyết, hung hăng hét lớn, "Trả lời tôi!"

Leon khó khăn th* d*c, phá vỡ ống pheromone của Nolan cũng khiến y rơi vào tâm bão dữ dội nhất.

Y còn mất kiểm soát hơn bất kỳ Trùng cái nào.

Leon gần như muốn cắn nát môi mình, trong lòng ép buộc bản thân phải bình tĩnh, bình tĩnh lại.

Y lấy ống pheromone quý giá này ra không phải để hít nó như một kẻ nghiện mà là để dùng nó làm bằng chứng, thậm chí làm con bài đàm phán.

Nhưng cơn khao khát đó vẫn ập đến hung hãn.

Leon là Trùng cái Lột xác Pheromone lần thứ ba, dù trong cuộc đại diễu hành y đã ngửi qua pheromone lột xác lần một của Nolan, nhưng không bị ảnh hưởng mạnh mẽ đến vậy.

Nhưng cùng với sự thăng cấp của Nolan, biến thành pheromone lột xác lần hai, y liền khó mà chống cự nổi nữa.

——Chấp nhận ta, chịu sự thống trị của ta.

——Phóng túng đi, giải phóng d*c v*ng của ngươi.

Nó như một con rắn quyến rũ, nhẹ nhàng thì thầm bên tai.

Ánh mắt Leon giãn ra.

"Nolan các hạ..."

Nhưng cùng với cuộc tấn công cướp đoạt của các Trùng cái Hắc Vực tinh, Leon rất nhanh đã hoàn hồn, lập tức nghiêng người né tránh.

Y làm cứng giáp xương trên cánh tay, bên ngoài cánh tay liền mọc ra một vũ khí hình lưỡi đao cong.

Việc vận dụng giáp xương của các Trùng cái Tinh lịch năm 3411 càng thêm đa dạng, Leon thậm chí còn chưa bán trùng hóa đã dùng vũ khí xương cong chém về phía trước, ngực của những Trùng cái kia rỉ máu, tức thì để lại một vết thương da tróc thịt bong.

Lyle vừa tấn công họ vừa điều khiển bộ xương ngoài, phun về phía họng súng của họ mấy luồng axit tiêu hóa, vô hiệu hóa vũ khí nóng của họ.

Thế nhưng Francie chính là đang chờ cơ hội này.

Nhân lúc Leon sa vào loạn chiến, anh ta đá về phía trước một cước, khiến ống pheromone đó bay lên không trung.

Tranh đoạt!

Tranh đoạt!

Giờ phút này, trong đầu tất cả Trùng cái đều tràn ngập ý nghĩ tranh đoạt ống pheromone Trùng đực tự nhiên đó!

Bọn họ đã bị một ống pheromone Trùng đực kích phát bản năng nguyên thủy.

Mắt thấy ống pheromone đó sắp rơi xuống đất, Leon lại dùng cơ thể để đỡ, nhưng đã xem nhẹ sự vây công của các Trùng cái xung quanh. Những Trùng cái đó đồng loạt dùng xương vỏ ngoài quất về phía Leon như những ngọn roi.

Leon bị ép phải phản công, vũ khí xương cong trên cánh tay chém xuống, chặt đứt xương vỏ ngoài của họ.

Thế nhưng cũng chính vì vậy mà ống pheromone đã vỡ tan.

Trong tích tắc—

Pheromone đã tràn ngập căn phòng này, nó xâm chiếm các giác quan của các Trùng cái.

Vừa rồi chỉ mới mở nút gỗ của ống nghiệm mà đã lấy mạng già của các Trùng cái, huống chi bây giờ đã hoàn toàn vỡ nát.

Nó, không còn gì cản được nữa.

Vì tập tục cũ của Lễ hội Cuồng Hoan, tầm quan trọng của pheromone Trùng đực tự nhiên đối với các Trùng cái Hắc Vực tinh là phi thường. Nếu không có nó, Lễ hội Cuồng Hoan chỉ là một cái 'vỏ' vô dụng; chỉ có nó ở đó, Lễ hội Cuồng Hoan mới có thể sản sinh ra các Trùng cái cấp Chuẩn Vương trùng và Vương trùng.

Nó mới là 'hạt nhân' thực sự.

Không có chiến đấu, không có lợi ích mê hoặc, chỉ là một phần pheromone thôi mà các Trùng cái của Hắc Vực tinh đã bị khống chế.

Trong phế tích chiếc tinh hạm , tất cả Trùng cái như bị nhấn nút tạm dừng——

Có Trùng đang tận hưởng, dang rộng hai tay ôm lấy pheromone Trùng đực vô hình.

Có Trùng đang sợ hãi, trải nghiệm này vượt quá phạm vi nhận thức của cậu ta, cố kìm nén sự run rẩy của mình.

Có Trùng đang mất kiểm soát, chửi rủa tại sao họ lại làm vỡ ống pheromone quý giá này.

Nhưng bất kể là gì, cốt lõi phản ứng của họ chỉ có một.

——Pheromone của Nolan.

Không biết trôi qua bao lâu, mới có một giọng nói phá vỡ sự yên tĩnh này: "Chết tiệt, các người đã làm gì vậy!?"

Hậu duệ Dowell là Á thư, khả năng cảm nhận pheromone Trùng đực không bằng Trùng cái, nhưng không có nghĩa là hắn không biết ống pheromone này quý giá đến mức nào!

Lũ Quân thư này toàn là não chiến đấu!

Cướp cướp cướp, chỉ biết cướp!

Bây giờ thì hay rồi, mất rồi! Mất hết rồi!

Hậu duệ Dowell mắt đỏ hoe: "Nolan các hạ tổng cộng để lại cho Tinh lịch năm 3411 bốn ống pheromone. Một ống ở trong Tinh chi ca, đã được sử dụng trong đại diễu hành; một ống ở bảo tàng quốc gia; một ống do Ba đại đầu não trông coi; ống cuối cùng chính là ống này! Nó là pheromone mà Nolan các hạ tặng cho Thư huynh của mình! Dùng một ống là mất một ống!"

Hắn ta là thương Trùng, dễ dàng có thể định giá của một món hàng.

Đám quân thư này vừa rồi đã tiêu phí mấy viên tinh cầu Nguyên Thủy chỉ để đổi lấy một luồng tin tức tố của trùng đực!

Chỉ cần nghĩ đến điểm này, hậu duệ Dowell liền phát điên.

Francie: "..."

Dù không đợi được câu trả lời của Leon, Francie đang trong cơn tình nhiệt cũng đã đoán ra.

Đây thật sự là pheromone của vị các hạ đó sao?

Vượt qua 500 năm, thời gian nặng trĩu.

Francie: "Tôi..."

Anh ta hối hận rồi.

Anh ta tưởng Leon là gián điệp do hành tinh chính phái đến, bây giờ bình tĩnh nghĩ lại, rõ ràng trước đó có rất nhiều bằng chứng phủ nhận điểm này, là do anh ta quá thành kiến.

Trong lòng Leon dấy lên cơn thô bạo, rất muốn chộp lấy Francie mà đánh cho một trận.

Y chỉ muốn mở nút gỗ dùng nó làm bằng chứng chứ không phải muốn làm vỡ ống pheromone này!

Nhưng bây giờ đã không còn cách nào khác.

Sắc mặt Leon lạnh băng: "Sự quý giá của nó còn vượt xa hơn thế, nó không phải là pheromone Trùng đực tự nhiên đơn giản mà là pheromone Trùng đực lột xác lần hai, chưa bị thoái hóa."

Nói đến đây, Leon hừ lạnh một tiếng: "Các anh có huấn luyện kháng pheromone Trùng đực thế nào đi nữa thìcũng không thể mô phỏng được loại pheromone này, đây chính là bằng chứng tôi muốn cho các anh xem!"

Ong——

Trong đầu Francie và các Quân thư xung quanh vang lên tiếng dòng điện va chạm.

"Lột xác pheromone lần hai?"

Vị các hạ đó trong lịch sử không phải là cấp A sao?

Tại sao lại là lột xác pheromone lần hai?

Leon Horn rốt cuộc đang nói gì?

Nhưng Leon và hậu duệ Dowell cứ nói thêm một câu, tiếng hít khí trong phế tích quân hạm  lại vang lên thêm một tiếng.

Nó đã mang đến cho các Trùng cái một góc độ ảo tưởng mới.

Các Quân thư có mặt tại đây đột nhiên nhận ra, trong khoảng thời gian này, chắc chắn đã xảy ra một biến cố lớn trên hành tinh chính - một sự kiện vượt xa mọi hình dung của họ!

Rất nhiều ghi chép về vị các hạ đó đều đã mất, nếu không phải vậy thì tại sao giờ đây đột nhiên lại phát hiện ra vị các hạ đó là Trùng đực hướng lột xác pheromone?

Leon nhìn thẳng đối phương: "Bây giờ có thể nói chuyện được chưa?"

Hô hấp Francie nặng nề, tuy nói cấp bậc Trùng cái càng cao thì sức chống cự càng mạnh, nhưng đầu óc anh ta lúc này cũng không thể coi là tỉnh táo.

Nói ra thì thật điên rồ, nhưng tâm trí anh ta lại bắt đầu không yên, không ngừng tơ tưởng đến ống pheromone ở bảo tàng quốc gia.

"Đổi một nơi khác nhé? Đây không phải là trung tâm tác chiến thực sự của tôi."

"Được."

Mấy giờ sau, họ đã đến một địa điểm mới.

So với tinh hạm phế thải, nơi đây không biết bình thường hơn bao nhiêu lần.

Nhà tù tối cao của Tinh lịch năm 2911 đã bị họ cải tạo thành một pháo đài vững chắc.

Đó là một bức tường sắt cực cao, vẫn có thể nhìn ra những dấu vết thời gian của lịch sử: những khẩu súng máy tự động kiểu cũ đã bị loại bỏ, những đài quan sát gỉ sét loang lổ, và vô số thùng vật tư đã quá hạn.

Họ đi qua cổng chắn bằng sắt, tiến vào lãnh thổ bên trong.

Leon càng thêm hoảng hốt, như có cảm giác chồng chéo với Tinh lịch năm 2911.

Phòng điều khiển chính của nhà tù tối cao.

Francie chỉnh trang sạch sẽ: "Các cậu muốn đàm phán về điều gì?"

Leon: "Lý do các anh phản loạn là muốn có được danh hiệu Quân đoàn Thứ mười, tôi sẽ giúp các anh một tay, nhưng với điều kiện tiên quyết là các anh sẽ tiếp nhận một Trùng cái."

Francie thoáng chốc đã hiểu ra, cười đểu: "Phạm tội gì? Là vì không chịu nổi sự tàn bạo của Trùng đực mà làm hại Trùng đực, hay là vì kỳ ph*t t*nh mà l* m*ng xông đến trước mặt Trùng đực? Hắc Vực tinh trước đây chính là nơi lưu đày của Trùng cái, tiếp nhận một Trùng cái mà thôi, không phải là chuyện khó."

Leon lại tỏ ra rất nghiêm túc: "Ngài ấy không phải là Trùng cái bình thường."

Francie càng không để tâm: "Nghị viên? Sĩ quan? Hay là gì?"

Leon Horn đã xem thường khí lượng của anh ta rồi, còn tưởng anh ta sẽ sợ đám đồ chơi ở hành tinh chính sao?

Xì, bọn chúng không ai không phải là chó săn của Ba đại đầu não, những con rối không có bản ngã.

Leon: "Còn quan trọng hơn thế."

Francie cuối cùng cũng thu lại dáng vẻ cà lơ phất phơ, biểu cảm trở nên nghiêm túc: "Rốt cuộc là ai?"

Leon nói ra đáp án: "Emos Coffey, Thư huynh của vị Trùng đực các hạ đó."

Giờ khắc này, thời gian như thể đã ngưng đọng.

Francie nghe thấy tiếng hít thở hỗn loạn của chính mình, xung quanh yên tĩnh đến khó chịu.

Francie nghiến chặt răng hàm: "Tôi rút lại lời vừa rồi, Leon Horn, cậu đúng là biết cho tôi 'bất ngờ'!"

'Bất ngờ vui' thì không thấy, 'bất ngờ sợ' thì vượt chỉ tiêu.

Nghị viên cũng được, sĩ quan cũng được, tất cả đều không có sức nặng bằng vị này.

Anh ta không che chở nổi vị đại thần này.

Tính sai, quá sai.

Leon Horn hết lần này đến lần khác mang đến những tin tức bùng nổ!

Biểu cảm của Francie trở nên nguy hiểm: "Các cậu muốn làm gì?"

Leon: "Phá vỡ lệnh cấm truyền bá."

Francie: "Nực cười! Ngay từ khi được tạo ra, Ba đại đầu não đã được lập trình với một logic nền tảng: kìm hãm sự phát triển văn hóa. Việc phá vỡ lệnh cấm truyền bá chẳng khác nào hành động lật đổ chính Ba đại đầu não!"

Leon không nói gì, thậm chí còn không thèm che giấu.

Kể từ khi rời khỏi hành tinh chính, dù được nhiều Trùng cái che chở, nhưng giờ đây quân đội hẳn đã phát hiện ra rồi phải không?

Y chắc chắn sẽ bị liệt vào danh sách tội phạm truy nã.

Dù tình cảnh đã trở nên tồi tệ như vậy, Leon vẫn không muốn dùng thủ đoạn lừa gạt để giành phần thắng trong cuộc đàm phán này.

Ngay cả bản thân Leon cũng không khỏi tự giễu: có lẽ y đã giữ lại cái gen di truyền ngu ngốc của 'Alfonso Horn' rồi.

Leon: "Phải."

Francie kinh ngạc nhìn về phía y: "Này! Cậu chơi thật đấy à?"

Anh ta bắt đầu thấy khâm phục Leon rồi.

Sự chân thành của y đã làm anh ta cảm động.

Nếu Francie là một Trùng cái ở hành tinh chính, có lẽ anh ta sẽ hỏi lại một câu: thật sự có cần không?

Nhưng anh ta là Trùng cái của Hắc Vực tinh, anh ta biết rõ lệnh cấm đổi mới văn hóa, pháp án 1177, 《Luật Hạn chế Truyền bá》vân vân... đã mang lại cho Trùng tộc hậu quả tồi tệ như thế nào: hành tinh chính và tám hành tinh hộ vệ bị chia cắt một cách tự nhiên! Lũ khốn ở hành tinh chính đã sớm không coi họ là đồng tộc nữa rồi!

Francie vô cùng tức giận.

Hắc Vực tinh mà là hành tinh hộ vệ chó má gì, gọi là hành tinh bia đỡ đạn thì còn tạm được!

Francie kinh hãi trước mục đích của y, đồng thời lại nảy sinh lo lắng: "Hắc Vực tinh chỉ là một hành tinh, làm sao có thể địch lại bảy hành tinh khác và hành tinh chính?"

Hậu duệ Dowell đột nhiên xen vào: "Sẽ không đâu, chúng ta chỉ cần phản công hành tinh chính, bộ phim đó chính là mấu chốt để kết nối bảy hành tinh hộ vệ còn lại! Ba đại đầu não đã xuyên tạc truyền thống của Trùng tộc và định nghĩa văn hóa giải trí là văn hóa kém chất lượng. Những năm nay đã bắt bao nhiêu Trùng cái truyền bá? Lại bóp ngẹt bao nhiêu sự sáng tạo văn hóa? Đợi đến khi phim thực tế ảo được lan truyền, những tình tiết trong đó sẽ khiến tất cả các hành tinh hộ vệ nhận ra điều này vô lý đến mức nào!"

Hậu duệ Dowell kiên định nhìn Francie: "Đừng xem thường bộ phim này, đây là một cuộc xâm lược không tiếng súng."

Lần đầu tiên Francie cảm nhận được sự xâm lược văn hóa đáng sợ đến mức nào.

Nó sẽ mưa dầm thấm lâu, len lỏi khắp nơi, là một loại 'áp chế bằng vũ lực' khác.

Huống chi tình tiết phim còn là về vị các hạ của Tinh lịch năm 2911, đối với các Trùng cái ở hành tinh hộ vệ vốn đã sùng bái ngài, bộ phim chẳng qua chỉ là 'châm ngòi' cho ngọn lửa đó mà thôi.

Francie cũng đã xem bộ phim đó, tự nhiên biết được sức mạnh của nó.

Có lẽ thật sự có chút hy vọng? Không phải là ảo tưởng vô căn cứ?

Francie nghiêm nghị hỏi: "Nói kế hoạch của các cậu xem."

Hậu duệ Dowell: "Trước tiên thí điểm ở phạm vi nhỏ tại Hắc Vực tinh, nhưng sử dụng công nghệ khoang thực tế ảo, những năm gần đây các Trùng cái đều đang mong chờ công nghệ thực tế ảo không phải sao? Vậy thì hãy để họ dùng khoang thực tế ảo tận mắt gặp vị các hạ đó!"

Francie ho khan một tiếng, khách quan bình phẩm: "... Rất hấp dẫn Trùng, nhưng chỉ nhắm vào những Trùng cái thích vị các hạ đó, các Trùng cái còn lại sẽ không có phản ứng gì đâu."

Hậu duệ Dowell: "Nếu tôi nói bộ phim đó còn có phần sau thì sao? Tình tiết hẳn là có thể phát triển đến 'kỳ ph*t t*nh' của vị các hạ đó."

Y cố ý nhấn mạnh ba chữ cuối cùng.

Biểu cảm của Francie tức thì trở nên vi diệu.

"Ba ngày, sẽ thí điểm ở trạm gác 'Erli', ở đó có khoảng hơn một nghìn Trùng cái. Nếu sự truyền bá thật sự có thể đạt đến mức đó, tôi sẽ suy nghĩ kỹ lời của các cậu."

Hắc Vực tinh, trạm gác Erli.

Marcus đang để ý các thông số thiết bị trên tháp canh, lại nghe đồng đội phàn nàn: "Sắp đến kỳ ph*t t*nh rồi, lại phải tiêm pheromone nhân tạo. Cái thứ đó mà tiêm vào tuyến thể thì khó chịu kinh khủng. Cậu có phim gì đáng để xem không? Không thì mấy ngày tới đúng là tra tấn."

Marcus: "Vẫn là mấy bộ cũ thôi."

Đồng đội ủ rũ: "Mấy bộ đó xem đến mòn rồi, haiz! Diễn viên Á thư trong phim đến cả cái nắm tay cũng không thèm bố thí cho Trùng cái, đây mà gọi là phim tình cảm quái gì! Căn bản chẳng có tác dụng trấn an nào!"

Tác dụng trấn an mà đồng đội nói chính là 'Trị liệu lừa gạt' đã được Trừng Định Công Nghệ chứng thực từ 500 năm trước.

Theo việc nghiên cứu sâu hơn, họ phát hiện các bộ phim tình cảm liên quan đến Trùng đực cũng mang lại hiệu quả trấn an nhẹ đối với tinh thần hải của Trùng cái. Vì vậy, trong kỳ ph*t t*nh, việc dùng quân công hoặc điểm cống hiến để đổi lấy quyền xem phim đã trở thành thói quen phổ biến của Trùng cái.

Marcus nhún vai: "Hết cách rồi, ai bảo giữa các Trùng cái có sự bài xích thân mật? Diễn viên Á thư có thể bịt mũi diễn xong phim tình cảm đã là tốt lắm rồi, cậu còn có thể mong chờ Trùng đực các hạ thật sự đến diễn sao? Ha ha ha ha!"

Nói đến đoạn sau, chính Marcus cũng bật cười.

Trong Tinh lịch năm 3411, tất cả các hạng mục giải trí đều gắn liền với quân công và điểm cống hiến.

Nhưng tương tự, quân công và điểm cống hiến cũng gắn liền với đơn xin hẹn hò Trùng đực.

Nghe nói đây là để ngăn chặn sự lan truyền của giải trí.

Dù sao tài nguyên trong tay vốn đã ít ỏi, thay vì phí vào giải trí, chẳng bằng thử vận may xem có thể hẹn được một trùng đực thật không.

"Thật" dĩ nhiên mạnh hơn "giả".

Dần dần, điều này cũng dẫn đến các hạng mục giải trí ngày càng tệ, cái gọi là phim tình cảm không chỉ không phải do Trùng đực thật diễn, mà các diễn viên Á thư cũng diễn vô cùng qua loa.

Nhưng Marcus cũng hiểu, giữa Trùng cái và Trùng cái có sự 'bài xích thân mật' về mặt sinh lý, các Á thư cũng rất khó chịu đựng việc bị một Trùng cái khác ôm hôn.

Điều này khiến bộ phim trở nên không ra ngô ra khoai, xem thế nào cũng thấy gượng gạo.

# Diễn xuất cưỡng ép #

# Đường hóa học của Trùng Thợ#

# Không ra thể thống gì #

# Rác rưởi #

Lâu dần, tất cả Trùng cái đều dành những lời bình phẩm như vậy cho các hạng mục giải trí.

Những năm gần đây quả thực có một bộ phim chất lượng ra mắt.

Nội dung xoay quanh vị các hạ nổi tiếng của Tinh lịch năm 2911.

Vì danh tiếng của vị các hạ đó quá lớn, công ty giải trí cũng không dám làm ăn qua loa, sợ bị cộng đồng mạng ném đá sml nên quay mất bốn, năm năm mới dám công chiếu

Dĩ nhiên, vẫn do diễn viên Á thư đảm nhận. Chỉ vì Á thư đó dám hôn mà cảnh quay ấy lập tức được bình chọn là khoảnh khắc kinh điển nhất năm. Đây cũng là lý do khiến bộ phim này nổi đình nổi đám.

Marcus chính là một trong những Quân thư cuồng si bộ phim này.

Anh ta không nói cho đồng đội biết rằng mình đã dùng hàng lậu để có được bản đĩa khắc của bộ phim đó, trở thành bộ sưu tập quý giá nhất của mình.

Ngay vừa rồi, trạm gác đột nhiên được chuyển đến rất nhiều thiết bị.

Marcus còn tưởng là vũ khí mới, lại nghe thấy các đồng đội bên dưới tháp canh bàn tán——

"Các cậu biết tôi đã thấy gì không? Khoang thực tế ảo! Đủ ba mươi cái!"

"Não cậu rỉ sét rồi à? Còn khoang thực tế ảo cái gì nữa chứ? Năm nào mà mấy công ty giải trí chả dùng cái đó để lùa gà!"

 Nghe đồn là phải dùng quân công để đổi. Đến lúc đó thử là biết mà. Biết đâu lại có bản thực tế ảo của bộ phim kinh điển kia. Tôi bắt đầu thấy háo hức rồi đấy!"

"Ghê vãi, tôi chịu không nổi đâu! Diễn về Tinh lịch năm 2911 thì cũng được đi, nhưng Trùng đóng vai vị các hạ đó là một Á thư chứ có phải là Trùng đực thật sự đâu. Cậu ta mà hôn tôi, tôi sure kèo sẽ gặp ác mộng mấy năm liền! Lại còn phải dùng quân công để đổi á? Đây có ngu đếch đâu! Đây còn phải để dành quân công để xin hẹn hò nữa."

Marcus vểnh tai lên nghe, đột nhiên có chút hứng thú.

Nếu thật sự có thể xem được bản thực tế ảo của bộ phim đó, anh ta đúng là bằng lòng trả quân công.

Đợi làm xong công việc trong tay, Marcus đến nơi đặt các khoang thực tế ảo.

Lại là văn phòng của quân y?

Anh ta vừa bước vào liền nghe thấy quân y gầm lên một tiếng: "Bên kia, hết giờ rồi! Phim kết thúc rồi mà còn không chịu ra!"

Marcus: "..." Hả?

Quân y của trạm gác Erli đã hơn trăm tuổi, sắp bước vào giai đoạn lão niên nhưng vẫn là ác mộng trong lòng của vô số Trùng cái.

Dù sao khâu nhầm một vết thương, nối nhầm một cơ quan, thì hậu quả thực sự rất đáng sợ.

Bị quân y hét một tiếng, con Trùng cái trong khoang thực tế ảo đó mới lồm cồm bò ra.

Nhưng sự tỉnh táo của cậu ta chỉ kéo dài trong chốc lát, rồi lại rơi vào trạng thái hoảng hốt.

Bọn họ như mất hồn, lúc đi thậm chí còn đâm đầu vào tường.

Marcus không nhịn được mà nhắc nhở: "Này! Cậu cẩn thận chút đi, thật sự hay đến mức này sao?"

Không nhắc thì thôi, vừa nhắc đến lại thấy con Trùng đó khóc lên: "Tôi thật ngốc..."

Marcus: "?"

Anh ta rất vui vì có thêm một người bạn mê phim, nhưng cũng không đến mức đó chứ, quá khoa trương rồi!

Quân y trừng mắt quét qua: "Có xem không?"

Marcus rùng mình một cái, ngoan ngoãn quét mã ID của mình: "Xem."

Marcus nằm vào khoang thực tế ảo, lại phát hiện mình bị lừa.

Bên trong chỉ có một bộ phim, lại là một bộ phim mà anh ta chưa từng thấy.

Ngay cả một tấm poster phim cũng không có!

Marcus tức điên, đấm một vòng quanh khoang thực tế ảo, Giờ thì anh ta đã hiểu vì sao mấy con Trùng cái kia lại khóc lóc thảm thiết đến vậy, đến lượt anh ta bị lùa gà rồi! Quân công bay màu! Anh ta cũng muốn khóc! Hu hu hu hu!

Thôi, dù sao cũng đã đóng họ cho phim.

Mang theo suy nghĩ này, anh ta bực bội mở bộ phim ra.

...

Hai giờ sau, Marcus thần hồn nát thần tính, thậm chí cũng mắc sai lầm y hệt Trùng Cái trước đó.

Mãi cho đến khi anh ta nghe thấy giọng nói quen thuộc của quân y: "Bên kia, hết giờ rồi! Phim kết thúc rồi mà còn không chịu ra!"

Quân y lầm bầm chửi rủa: "Hôm nay là đứa thứ mấy rồi? Toàn là phản ứng này!"

Marcus cũng giống như con Trùng lúc nãy, lồm cồm bò ra khỏi khoang thực tế ảo, sau khi tỉnh hồn lại thất thần, đâm vào bức tường tương tự.

Marcus ngẩng đầu nhìn, mới phát hiện bức tường đã bị đâm lõm vào, cũng không biết đã có bao nhiêu Trùng cái từng đâm vào tường.

A a a a!

Anh ta gào thét không thành tiếng trong lòng.

Nó quá chân thực, cứ như phim tài liệu lịch sử, tái hiện lịch sử Tinh Lịch năm 2911 trước mắt anh ta.

Thậm chí cả diễn viên đó, đúng đúng đúng! Diễn xuất đỉnh thật sự!

Woa! Hiệu ứng đặc biệt ồ wow vậy sao? Còn có cả cảnh đánh dấu tinh thần của Trùng cái nữa!

Khoan đã, diễn viên?

Thật sự là diễn viên sao?

Ý nghĩ đó vừa lóe lên, cảm xúc mãnh liệt trong lòng Marcus lập tức nguội lạnh thành nước đá.

Bất chấp nỗi sợ quân y vẫn luôn ám ảnh, anh ta liều mạng áp sát đến trước mặt ông ta: 

"Xin ngài hãy cho tôi biết! Bốn chữ 'Lịch sử chân thực' ghi ở cuối phim rốt cuộc là gì!?"

Nếu không biết, anh ta sẽ day dứt cả đời mất!

Quân y thờ ơ liếc nhìn anh ta: "Chính là như cậu nghĩ đó. Nghe nói hành tinh chính đã xuất hiện một livestream kỳ lạ, nó đã chứng thực là đến từ Tinh lịch năm 2911. Nghe có vẻ nực cười phải không? Có lẽ là một sinh vật ở chiều không gian cao hơn đang chiếu lại quá khứ cho chúng ta xem."

Marcus trợn tròn mắt, trong đầu toàn là bốn chữ 'Lịch sử chân thực'.

Sống lại.

Sống lại rồi.

Vị các hạ đó, nhờ vào phim thực tế ảo, đã sống lại một cách chân thực như vậy.

"Ha ha ha ha!"

Marcus điên cuồng, quay về liền bẻ gãy bản đĩa khắc của bộ phim kinh điển đó.

Kinh điển gì chứ!?

Chó má!

Mãi cho đến khi nhìn thấy chân thật, mới hiểu được diễn xuất của diễn viên Á thư nông cạn đến nhường nào! Không có một con Trùng nào có thể diễn ra được 1/10 của vị các hạ đó!

Bộ phim này đã gây ra một hiệu ứng không ngờ tới. Livestream làm ô nhiễm hành tinh chính thế nào, nó liền làm ô nhiễm Hắc Vực tinh như thế.

Đặc biệt với các Quân Thư đang đóng quân tại tám hành tinh hộ vệ lớn - nơi gần như không có các hoạt động giải trí - thì đây đúng là một đòn chí mạng!

Tất cả Trùng cái từng xem qua bộ phim thực tế ảo đều có cùng một dự cảm: 

- Khi sự truyền bá bắt đầu, sự ô nhiễm cũng sẽ lan ra

Tầm ảnh hưởng của vị các hạ đó sẽ còn tiếp tục lan rộng ở Tinh lịch năm 3411.

Những điều này là những điều Nolan ở Tinh Lịch năm 2911 không thể nhìn thấy.

Trước khi đến Đông 42 Sào, hắn không đợi được Alois, ngược lại lại đợi được Alfonso.

"Chúng ta lại gặp nhau trong hoàn cảnh thế này, đây là lần thứ hai rồi nhỉ, Nolan các hạ"

Dưới mắt Alfonso là một quầng thâm đen, chỉ trong mấy giờ Nolan hôn mê, y đã trải qua khoảng thời gian khó khăn nhất trong cuộc đời Trùng.

"Thượng tá Horn."

"Ta vẫn còn nhớ, lần trước cũng là ở Đông 42 sào."

Nolan không phân biệt được mục đích của Alfonso, vì chuyện của gia chủ gia tộc Horn, hắn ít nhiều cũng có chút xa cách.

Alfonso rất thẳng thắn: "Tôi đến đây để thay mặt gia tộc Horn xin lỗi ngài."

Y vẫn cứng nhắc như xưa, khiến Nolan bất giác thấy quen thuộc.

"Chuyện này không liên quan đến anh."

Alfonso nhìn hắn, ánh mắt phức tạp, cơ thể căng cứng như đang đứng nghiêm.

Y không muốn dùng bí mật mà Thư phụ đã tiết lộ trước khi chết để làm con bài uy h**p Alois. Nhưng y cũng hiểu rõ - vị các hạ này đã đánh dấu tinh thần Alois, lẽ ra y phải nói cho ngài ấy biết bản chất thật sự của kẻ mang danh hiệu gene 01 trong danh sách chiến tranh kia.

Thế nhưng, lời đến bên môi, y lại do dự.

Nhận ra sự lưỡng lự ấy, chính Nolan là người lên tiếng trước: "Anh muốn nói gì?"

Ánh mắt Alfonso sâu thẳm: "Có một chuyện vẫn chưa điều tra rõ ngọn ngành. Tôi không biết mình có nên nói cho Trùng trong cuộc không."

Nolan: "Chưa điều tra rõ? Vậy chi bằng đợi điều tra rõ rồi hãy nói."

Alfonso chìm vào suy tư, quả thực y nên điều tra một chút, tại sao Alois có thể thả Loại Trùng Chủng tại Đông 42 Sào? Rốt cuộc Alois đã tìm được nó từ đâu?

Ngay lúc Alfonso đang trầm tư, lại nghe Nolan hỏi: "Có kéo không?"

Phó quan tức thì có dự cảm không lành: "Ngài... ngài lấy kéo làm gì?"

Nolan chỉ vào tóc của mình.

Kỳ trưởng thành đúng là phiền phức, lại dài ra rồi. Lần Lột xác Pheromone thứ ba sẽ không như vậy chứ?

Phó quan: "!!!"

Lại nữa rồi! Tái diễn lần hai!

Còn chưa đợi phó quan mở miệng ngăn cản, Nolan đã tiện tay vớ được cây kéo, đi thẳng vào phòng tắm, xoẹt một nhát.

Trái tim phó quan tan nát.

Đây đâu phải là cắt tóc, rõ ràng là lại một lần nữa cắt đi fetish của anh ta.

Phó quan gào thét: "Đáng tiếc quá trời!"

Nhìn cảnh đó, tâm trạng nặng nề của Alfonso cũng dịu đi đôi chút. Khóe môi y khẽ cong lên.

Y nhìn Nolan, nhìn chằm chằm đôi mắt xanh tương tự với Trùng đực giả lập ấy, bất giác sinh ra cảm giác hoảng hốt như vẫn còn trong thế giới ảo.

Nghe nói trò chơi đó sắp thử nghiệm nội bộ lần ba rồi. Nhưng y lại quá bận - nào là gia tộc Horn, nào là bí mật của Alois,...Lần hai đã bỏ lỡ, giờ lại sắp bỏ lỡ lần ba.

Cuộc đời Trùng của y luôn như vậy, hết lần này đến lần khác từ bỏ điều mình thích.

Nhưng Alfonso biết, y phải gánh vác trách nhiệm của mình.

Dù có hối tiếc, vẫn phải kiên định.

Y mím chặt môi, mượn bóng lưng của Nolan mà từ biệt với Trùng Đực ảo mà y thích: "Tạm biệt."

Alfonso cùng phó quan rất nhanh đã rời khỏi Hội Bảo vệ Trùng Đực.

Một lát sau, Japper đột nhiên mở cửa phòng bệnh: "Nolan các hạ, tinh hạm đi Đông 42 Sào đã đến rồi!"

Bây giờ sao?

Nolan đến một khu đất trống, đập vào mắt hắn là một thân tàu khổng lồ. So với tinh hạm mang tính chất của một vũ khí, nó nghiêng về tàu chở vật tư hơn. Chiếc trước mắt này rõ ràng đã được cải tạo, nó sở hữu động cơ đẩy siêu trọng, có thể rút ngắn thời gian từ 3 tiếng xuống còn 2 tiếng.

Trên tinh hạm không chỉ có y Trùng đi cùng, Trùng thợ Benny của hắn mà còn có một đội hộ vệ gồm mười mấy Trùng cái cấp cao.

Họ sẽ đồng hành cùng Nolan đến Đông 42 Sào.

Japper trịnh trọng nói với Nolan: "Một khi rời khỏi phạm vi Nam 1 Sào, xin ngài hãy giải trừ bức xạ tinh thần lực của Trùng đực, chúng tôi đã tìm được Trùng đực mới để tiếp quản rồi. Nhưng tôi cũng phải nhắc nhở ngài rằng: Đông 42 Sào đang xảy ra cuộc nổi loạn nhỏ, xin ngài hết sức cẩn thận!

Cái gì?

Sắc mặt Nolan thay đổi, hắn hoàn toàn chưa từng nghe nói!

"Chuyện xảy ra khi nào vậy?"

Japper chỉ vào đồng hồ đếm ngược của tinh hạm:

"Chỉ còn lại 14 giờ cuối cùng trước khi Trùng Đực già qua đời, nếu ngài không thể đến kịp thì Đông 42 Sào sẽ trở thành vùng đất chết, xin nhờ cả vào ngài."

Sắc mặt Nolan cứng đờ, quay đầu nhìn một cái.

Hắn không kịp đợi Alois, cũng không kịp giải thích với y.

Dù lo Alois sẽ hiểu lầm, nhưng giờ không còn thời gian để bận tâm nữa.

Tình hình ở Đông 42 Sào đang khẩn cấp, hắn phải lập tức khởi hành.

Mang theo tâm trạng tiếc nuối, Nolan bước lên tinh hạm, chuẩn bị đi đến  Đông 42 Sào.

Ngay sau lưng, bỗng vang lên một giọng nói 

——"Đợi đã!"

Tất cả Quân thư trên tinh hạm đồng loạt quay đầu lại

Trùng vừa tới mặc một bộ thiết bị đặc biệt, trông như một khối sắt di động, che kín đến mức không thấy cả mắt. Chỉ là loại khí thế áp đảo đó tức thì khiến các Trùng cái liên tưởng đến thân phận của y.

Trong khoảnh khắc cuối cùng ấy —— Alois đã đến!

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...