Phòng Livestream Của 'Trùng Đực Ảo' Thế Hệ Đầu Tiên

Chương 61: Bí mật



Beta: Cục tạ 0.1

Đâu chỉ Alois nghe thấy, ngay cả phó quan của y là Mickey cũng nghe thấy.

Đã đi nghe lén người ta mà còn dám phát ra ngoài một cách công khai, họ muốn không nghe cũng khó!

Mickey rùng mình một cái, đôi mắt trừng lớn, lưỡi cứng đờ, nhất thời không biết phải phản ứng ra sao.

Sức sát thương của câu nói đó quá lớn.

Đây là kịch bản 'Tình yêu thuần khiết' gì thế này? Làm chiêu bài PR cho game còn chưa đủ, giờ còn muốn áp dụng ra cả hiện thực ư?

"Thưa Trưởng quan, ngài hãy bình tĩnh, nhất định phải bình tĩnh!"

Mickey sợ, không dám nhìn biểu cảm của Alois lúc này, chỉ có thể khuyên y trước.

Trùng cái nào nghe xong câu này mà không phát điên?

Đây là Trùng đực đang công khai bày tỏ sự thiên vị rõ ràng của mình đó!

"Khoảng thời gian này ngài luôn bận rộn xử lý công việc của Quân đoàn thứ nhất nên chúng tôi mới không báo cho ngài biết."

Mickey ra sức giải thích, "Cốt truyện Thử nghiệm nội bộ lần ba của Trừng Định Công Nghệ đã tung chiêu bài 'Tình yêu thuần khiết'. Internet đều đang đồn ầm lên rằng là do Nolan các hạ ủng hộ. Chúng tôi vốn cũng đang thắc mắc, rốt cuộc ngài ấy muốn làm gì? Ai mà ngờ Nolan các hạ lại thật sự có ý định ấy — quảng bá 'Tình yêu thuần khiết' trong game để dọn đường cho việc ngài ấy ngoài đời thật cũng chỉ cần một mình ngài..."

Không nói thì thôi, vừa nói, Alois đang cứng đờ đột nhiên cử động.

Trái tim y như sắp hỏng mà đập loạn xạ, trời long đất lở cũng chỉ đến thế.

Y không bình thường nữa rồi.

Nhiệt độ cơ thể tăng cao, suy nghĩ hỗn loạn, máu huyết sôi trào, không thể kiểm soát cơ bắp, mồ hôi mỏng rịn ra.

Chỉ một câu nói của Nolan đã biến y thành ra như vậy.

Dễ dàng kiểm soát y hoàn toàn.

Mickey kinh hãi: "Trưởng quan ơi, ngài định đi đâu vậy ạ?"

Alois hồi lâu mới tìm lại được giọng nói của mình: "Đông... Đông 42 Sào."

Không đúng.

Giọng y quá cao, nói được nửa chừng lại khàn đi, thật khó nghe.

Không phải là y của ngày thường.

Y cố gắng bình tĩnh, nhưng rồi nhận ra nỗ lực của mình vô ích đến nhường nào.

Thật đáng sợ.

Y đã bị đánh gục một cách dễ dàng.

Mickey lo lắng nói: "Đi Đông 42 Sào cũng phải chuẩn bị tinh hạm chứ ạ, ngài định qua đó bằng cách nào? Đông 42 Sào và Nam 1 Sào cách nhau nửa vòng tinh cầu lận đó!"

Alois: "À, phải rồi..."

Y ngây người, ngồi trở lại.

Không tin, không dám tin, ngọt ngào như đang mơ, chính cảm xúc giằng xé này còn giày vò hơn cả sự tra tấn đau đớn.

Mickey còn nghi ngờ cấp trên của mình hỏng mất rồi, chưa bao giờ thấy ngài ấy thất thố đến vậy. Không! Còn đáng sợ hơn cả thất thố! Ba hồn bảy vía bay mất, đầu óc hoàn toàn không tự chủ được!

"Dù Trùng đực Các hạ là vì ngài mới làm những chuyện đó, ngài cũng phải bình tĩnh!"

"Nếu cốt truyện 'Tình yêu thuần khiết' của Trừng Định Công Nghệ không tiến triển được, còn làm sao dùng dư luận ép Hiệp hội bảo vệ Trùng Đực đồng ý để Nolan các hạ chỉ cần một mình ngài?"

Mickey vô cùng lo lắng.

Lúc này, gia chủ nhà Vichy đã im lặng hồi lâu đột nhiên lên tiếng: "Nhà Vichy sẽ làm ô dù cho Trừng Định Công Nghệ, và sẽ không tiếc bất cứ giá nào."

Alois ngẩng đầu, ánh mắt va chạm với gia chủ nhà Vichy, dường như muốn phân biệt xem gia chủ nhà Vichy đang nghĩ gì.

Gia chủ gia tộc Vichy thở dài một hơi, từ sớm khi Alois có biểu hiện khác thường, Module dữ liệu của Alois kết nối trong quang não của ông ấy đã kêu tít tít, phát ra 'cảnh báo không khớp'.

Trước đây, chỉ khi Alois say mê chiến đấu mới trở nên như vậy.

Alois là một Chuẩn Vương trùng mang Gene 01 trong Danh sách chiến tranh, lòng chấp nhất của y đối với chiến đấu cao hơn Trùng cái bình thường không biết bao nhiêu lần.

Điều này bắt nguồn từ gen, bắt nguồn từ bản năng.

Nhưng bây giờ ông ấy đã thấy gì?

Phản ứng của Alois đối với Nolan các hạ... không ngờ lại hệt như khi y đối mặt với chiến đấu.

Gia chủ nhà Vichy nhìn sâu vào Alois, có lẽ chính y còn chưa nhận ra, y yêu quý Nolan các hạ đến nhường nào. Tình yêu đó đã đủ để sánh ngang với sự cuồng nhiệt của y đối với chiến đấu.

Có lẽ, đã đến lúc chuyển giao quyền giám sát.

Ông ấy không có sức chiến đấu đó để làm Trùng giám sát của Alois, nhưng Nolan các hạ có, không phải là về mặt sức mạnh mà là về mặt tình cảm, ngài ấy đã ăn sâu vào xương tủy của Alois.

Nực cười!

Gia chủ nhà Vichy che mắt mình lại, lồng ngực rung lên cười trầm trầm: "Hahahaha, hóa ra thật sự có một Trùng đực như vậy..."

Bi kịch chó má gì, ngay từ đầu đã là do ông ấy suy diễn lung tung!

Không thể trách ông ấy. Ai bảo Trùng đực này cứ hết lần này đến lần khác phá vỡ mọi lẽ thường.

Trước đây ông ấy đau lòng vì Morrison đã g**t ch*t Trùng đực của Nam 1 Sào, khiến nhà Vichy mất đi một cuộc hôn nhân với Trùng đực cấp A. Nhưng bây giờ ông ấy khó lòng dùng lợi ích để cân đo đong đếm được nữa.

Dù Nolan cả đời chỉ là một cấp D, cũng là sự tồn tại đặc biệt đối với nhà Vichy.

Gia chủ nhà Vichy: "Alois, hãy ngồi tinh hạm của gia tộc Vichy đến Đông 42 Sào đi, ta sẽ chuẩn bị cho con. Còn việc đàm phán với Quân đoàn thứ ba, ta cũng sẽ thay con qua đó, để họ đồng ý đổi quân đồn trú ở Đông 42 Sào thành Quân đoàn thứ nhất."

Giọng Alois khàn khàn: "Tại sao?"

Gia chủ nhà Vichy không giải thích, ngược lại nói ra những lời mà Morrison đã trăn trối với Alois trước khi chết: "Bảo vệ sự ngu ngốc của hắn, bảo vệ sự bốc đồng của hắn, bảo vệ sự chân thành của hắn, bảo vệ sự không giống Trùng đực của hắn."

Cuối cùng Gia chủ gia tộc Vichy bổ sung thêm một câu: "Và bảo vệ sự lạc lõng của hắn với cả thế giới này."

Những lời còn dang dở của Morrison, cuối cùng đã được gia chủ nhà Vichy bổ sung, truyền đạt trọn vẹn đến Alois.

Alois nhìn sâu vào gia chủ nhà Vichy.

So với Thư phụ chỉ gặp vài lần, gia chủ nhà Vichy càng giống Thư phụ của y hơn.

Ông ấy lợi dụng y, quản thúc y, đánh đập y, duy chỉ không phế bỏ y.

"Cảm ơn."

Giọng Alois cực nhẹ, sau đó lại cực nặng mà hứa hẹn, "Con nhất định sẽ làm được."

Hiệp hội bảo vệ Trùng Đực đã sai rồi.

Họ không nên đặt ra các mục đánh giá cho Nolan, càng không nên dùng khuôn mẫu của một Trùng đực bình thường để yêu cầu hắn.

Nolan không cần ép mình mài giũa góc cạnh để hòa nhập vào lối sống của Trùng đực.

Sự lạc lõng của ngài ấy, đối với y lại là một báu vật độc nhất vô nhị.

Y sẽ trở thành Trùng bảo vệ cho sự độc nhất vô nhị ấy.

Alois đặt một bộ đếm ngược trên quang não của mình để đến Đông 42 Sào -

[[Khoảng cách đến lúc gặp mặt: Còn 3 giờ]

Bên này, Đông 42 Sào.

Sau khi kết thúc cuộc gặp mặt với Yousi Dowell, Nolan nhanh chóng đến nơi đã hẹn với Fred.

Đó là một tòa nhà trung tâm thương mại bỏ hoang ở Khu Ngoại Tầng.

Tường ngoài của nó đã loang lổ bong tróc, kính phủ một lớp bùn đất dày cộp, những hiệu ứng công nghệ lộng lẫy từ lâu đã không còn hoạt động.

Ngoài Khu Trung tâm, nơi Trùng đực ở - đầy ắp cảm giác công nghệ tương lai ra, mọi thứ ở Khu Ngoại Tầng đều trông có vẻ hoang vắng và cũ kỹ, chỉ cách một khu mà như cách cả một thời đại.

Y Trùng của tộc Ong Bắp Cày đang chữa trị cho Gab Koster ở đây sao?

Haiz.

Nếu hắn thăng cấp lên lột xác Pheromone lần thứ tư, có đủ thực lực để bảo vệ bản thân thì đã không cần phải lo lắng Gab Koster sẽ đoán được bí mật của mình.

Đây cũng là lý do Nolan thúc đẩy Ngày Trấn An Nghĩa Vụ và đến học viện quân sự.

Nolan vừa bước đi, liền nghe thấy tiếng loảng xoảng cách mình chưa đầy bảy bước. Cả một tấm kính lớn rơi thẳng xuống đất.

Nếu không phải lúc này Nolan đã vào trong tòa nhà trung tâm thương mại, nhất định sẽ bị những mảnh kính vỡ bay loạn xạ làm bị thương.

Hắn đột ngột nhìn ra ngoài.

Chuyện gì vừa xảy ra vậy?

Nolan lấy quang não ra: "Fred, cậu đang ở đâu?"

Trong tai nghe, phải một lúc lâu sau mới có một giọng nói vang lên: "Đội thu hồi hiện đang chiến đấu với Vương trùng!"

Eugene Bethune đã đến tòa nhà trung tâm thương mại bỏ hoang trước một bước?

Chắc chắn y đến để gặp Gab Koster!

Xem ra Gab Koster thật sự đã phát hiện ra bí mật của hắn!

Nolan nghiến răng hét khẽ vào quang não: "Đừng để Gab Koster tiếp xúc với Eugene Bethune, ta lập tức qua tìm các người!"

Nhưng bên kia quang não, không còn tiếng trả lời nữa.

Nolan nín thở, sắc mặt càng lúc càng khó coi. Vô số dự cảm chẳng lành dâng lên trong lòng.

Bên Fred đã xảy ra chuyện gì?

Thấy việc 'bí mật bị bại lộ' đã cận kề, Nolan đành phải chạy về phía tầng 14 đã hẹn với Fred trước đó.

Nolan thấy màn hình hiển thị ở tầng dưới cùng của tòa nhà báo tầng 13 đã bị hư hại, liền đoán Eugene Bethune và Đội thu hồi đang ở tầng 13.

Khoảng cách gần như vậy, nói Eugene Bethune không phải đến tìm Gab Koster, Nolan hoàn toàn không tin!

Do thang máy đã bị bỏ hoang từ lâu, Nolan chỉ có thể đi lên bằng cầu thang bộ.

Rõ ràng hắn đã vô cùng cẩn thận, nhưng ngay khi vừa chạm tới tầng 13, một bóng người đột ngột đâm sầm tới, làm sập cả cánh cửa.

Eugene Bethune quay đầu lại, vậy mà còn có thể chào hỏi trong lúc chật vật: "Chào buổi tối."

Nolan: "..."

Lúc này có thích hợp không?

Bấy giờ chính là thời khắc giao thoa giữa hoàng hôn và đêm đen. Ánh chiều tà như dát vàng nay lại nhuốm một tầng màu tối, chiếu xuyên qua ô cửa sổ sát đất khổng lồ, vừa hay rơi xuống người Eugene Bethune.

Thứ ánh sáng ấy mang lại cho Nolan cảm giác... rất giống chính Eugene Bethune.

Vốn tưởng lén lút đi lên sẽ không bị phát hiện giữa cuộc hỗn chiến. Ai ngờ vật che chắn duy nhất là cánh cửa lại bị húc đổ, muốn trốn cũng không xong.

Không lâu sau, khói bụi tan đi, Đội thu hồi cầm theo roi điện xuất hiện trước mặt Nolan.

Thân hình của chúng vô cùng cao lớn, mặc trang phục chiến đấu đặc chế, những vùng da lộ ra chi chít đủ loại sẹo, trông như những con rết vặn vẹo gớm ghiếc.

Mày mắt Eugene Bethune lạnh đi: "Đúng là âm hồn không tan."

Đâu ngờ rằng, khi Nolan thấy Eugene Bethune, cũng muốn nói một câu như vậy.

Eugene Bethune chắn trước mặt Nolan, quay lưng về phía Đội thu hồi: "Nghe đây, Đội thu hồi sẽ không vì con là Trùng đực mà dừng chiến đấu đâu, lát nữa hãy chạy xa một chút."

Trong lúc y nói chuyện, mấy sợi roi điện đã móc vào da thịt y.

Nolan nhìn mà kinh hãi, sao y có thể để lộ lưng cho kẻ địch? Không phải y nói trân quý nhất cơ thể này, sẽ không để nó bị tổn thương sao?

Đội thu hồi sắp đến rồi, nhưng trong khoảng thời gian ngắn như vậy, Eugene Bethune còn kịp ghé vào tai Nolan:

"Sao lại vội vàng như vậy, con muốn đi đâu? Rốt cuộc con không muốn bị ta phát hiện điều gì?"

Y biết hôm nay mình chắc chắn không gặp được Gab Koster, cũng sẽ không có được câu trả lời mà mình muốn.

Đội thu hồi sẽ không cho y thời gian rảnh rỗi để tán gẫu.

Đúng lúc này, Fred đuổi tới, nhanh hơn một bước dùng bộ xương ngoài kéo Nolan đi: "Đừng ở quá gần Vương trùng! Y có thể dùng dị năng để lấy được máu từ tuyến thể của ngài đấy!"

Nolan nhận thấy sự căng thẳng của Fred, trong lòng trầm xuống : "Lấy máu làm gì?"

Fred: "Đó là dị năng của Vương trùng, chỉ cần có máu từ tuyến thể là y có thể đọc được ký ức của ngài!"

Ký ức!?

Sống lưng Nolan lập tức lạnh toát.

Bị đọc ký ức còn đáng sợ hơn cả việc bí mật bị bại lộ gấp vạn lần.

Sắc mặt Eugene Bethune trầm xuống, ngay khi Đội thu hồi sắp đến gần, y đột nhiên giật lấy những sợi roi điện đó.

Khác với lần trước Nolan ở bìa rừng, phải bắn trúng điểm yếu của roi điện mới có thể thoát ra; đối với một Trùng cái thực sự mạnh mẽ, tất cả roi điện đều là điểm yếu.

Trên mặt đất rất nhanh xuất hiện từng đoạn dây máy móc đứt lìa, vẫn còn co giật như những con rắn.

Tiếng dòng điện xì xèo vang lên không ngớt, Eugene Bethune cúi đầu. Lúc này bên ngoài trời đã tối hẳn, màn đêm như mực nhấn chìm tất cả.

"Yên tâm, ta sẽ không làm chuyện khiến con quá tức giận, ta sẽ không dùng dị năng với con."

Nolan: "Vậy còn Gab Koster thì sao?"

"Ta vốn không muốn để Gab Koster đi thăm dò con, nhưng bọn chúng bám theo ta quá chặt."

"Nếu bị bắt về nhà tù tối cao, ta sẽ không làm được gì cả."

Trước khi lao vào trận chiến, Eugene Bethune nhìn Nolan bằng ánh mắt có thể coi là dịu dàng: "Có một chuyện ta không lừa con, có một tên ở Đội thu hồi đã lên tầng 14, là đang truy đuổi Trùng cái đã hẹn gặp mặt ta."

Hơi thở Fred gấp gáp: "Ngài vừa nghe thấy đúng không? Vương trùng nói hôm nay y còn hẹn gặp một Trùng cái nữa! Có lẽ Trùng cái đó đã gặp Gab Koster rồi!"

Nolan lập tức phản ứng lại.

Hỏng bét!

Fred xuống cứu hắn, chẳng phải đã trúng kế điệu hổ ly sơn sao?

Nolan: "Chúng ta lên tầng 14!"

Hắn lập tức hành động, nhưng đã quá muộn!

Một tiếng nổ lớn đột nhiên vang lên từ phía trên. Sàn nhà tầng 14 đột ngột sụp xuống.

Trong đám bụi mù mịt còn dày đặc hơn trước, một bóng Trùng từ từ tiến lại gần.

Tên đó chính là Kẻ thu hồi đã truy đuổi con Trùng cái gặp mặt Eugene Bethune ở tầng 14. Hắn từ từ thu lại đôi cánh máy móc sau lưng, một tay đang vác chiếc giường bệnh của Gab Koster.

Nhìn kỹ lại, Gab Koster đã rơi vào hôn mê do trúng đạn gây mê của Đội thu hồi.

"Mục tiêu 02 - đã bắt giữ thành công."

02?

Gab Koster, với tư cách là kẻ cầm đầu cuộc nổi loạn nhỏ ở Đông 42 Sào, quả thực có khả năng trở thành mục tiêu của nhà tù tối cao.

Sắc mặt Nolan tái mét, không ngờ lại xảy ra biến cố này!

Lúc này, do sự hội quân của toàn bộ Đội thu hồi, không khí giữa họ và Vương trùng Eugene Bethune đã đạt đến mức độ căng như dây đàn, chỉ chực đứt phăng mà lao vào đánh nhau.

E sợ bị vạ lây, Fred đột nhiên ôm lấy Nolan, căng đôi cánh màng bay vọt ra khỏi toà nhà.

Ngược chiều gió, Fred nói với Nolan: "Ngài không cần quá lo lắng. Gab Koster bị Nhà tù Tối cao bắt đi, chắc chẳng còn cơ hội tiết lộ bí mật cho Vương trùng nữa đâu."

Vẻ mặt Nolan ngưng trọng, không trả lời.

Thật sự là như vậy sao?

Rốt cuộc Eugene Bethune đã hẹn gặp ai?

Trùng cái đó đã gặp Gab Koster chưa? Gab Koster đã tiết lộ những gì với y?

Một chuỗi câu hỏi xoáy sâu khiến Nolan không thể nào yên lòng.

Đột nhiên, một cái tên hiện lên trong đầu Nolan.

Nolan khẽ hét về phía Fred: "Đến trang viên Trùng đực!"

Fred: "Cái gì ạ?"

Nolan: "Ta muốn xem Andre Farley đã rời khỏi trang viên Trùng đực chưa!"

Giữa trận đối đầu kịch liệt, Eugene Bethune liếc nhìn bóng lưng Nolan rời đi.

Y tự nhủ,

Đây là lần cuối cùng.

Nếu Nolan nhận ra là Trùng cái nào, y sẽ không còn đào sâu bí mật của hắn nữa, cũng sẽ không còn bày thêm bất kỳ kế hoạch nào.

Nhưng vừa rồi tại sao y lại gợi ý cho Nolan?

Eugene Bethune bắt đầu không thể hiểu nổi chính mình nữa.

Có lẽ... y cũng không muốn mình thắng cuộc chơi này chăng.

Bên kia.

Andre Farley đau đến mắt đỏ ngầu. Hắn không thể tự chữa lành vết thương, phải tiết kiệm năng lượng Trùng nguyên.

Andre nhớ lại chuyện hôm nay.

Hắn nhận được tin nhắn của Eugene Bethune, hẹn gặp tại tòa nhà trung tâm thương mại bỏ hoang. Nhưng chẳng bao lâu sau, họ đã bị Đội thu hồi phát hiện.

Khai chiến là điều không thể tránh khỏi.

Phần lớn Đội thu hồi đều bị Vương trùng thu hút, nhưng vẫn có một con bám riết lấy hắn.

Andre một mình lên tầng 14 và gặp được Gab Koster ngay trước khi Fred kịp kéo Nolan đi.

Thời gian quá ngắn, chỉ đủ nói vài câu.

"Tôi biết hôm nay tôi nhất định sẽ bị Đội thu hồi đưa về nhà tù tối cao, cứu tôi với!"

"Tôi có thể lấy một bí mật để làm trao đổi! Điều đó sẽ khiến cả Trùng tộc rơi vào điên cuồng!"

Gã đang lấy bí mật này làm con bài để tự cứu mình sao?

Nhưng khi Andre hỏi gã đó là gì, Gab Koster lại như phát điên:

"Đi tìm Y Trùng đã từng làm bài kiểm tra cấp bậc cho Nolan các hạ! Cậu sẽ hiểu tôi đang nói gì!"

Hồi ức đột ngột dừng lại.

Hơi thở của Andre gấp gáp, con ngươi của hắn vằn lên những tia máu đỏ, trong lòng dâng lên một dự cảm:

- Tất cả những gì Farley khao khát... đều có thể liên quan đến bí mật này!

Andre cố nén cơn đau dữ dội, bung đôi cánh ra. Hắn phải đến Trang viên Trùng đực trước Nolan các hạ một bước!

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...