Phòng Livestream Của 'Trùng Đực Ảo' Thế Hệ Đầu Tiên

Chương 87: Ngoại truyện 2



Beta: Cục tạ 0.1

[Ngài có muốn thoát game không?]

[Có.]

Theo một tiếng xì hơi, khoang trò chơi giảm áp mở ra, Nolan từ từ mở mắt.

Hắn vô thức đưa tay sờ vào vị trí bên cạnh, nhưng không chạm được vào hơi ấm quen thuộc: "Alois?"

Em ấy đi đâu rồi?

Sao hoạt động vừa kết thúc đã vội vàng thoát game thế?

Nolan nghe thấy tiếng bước chân, ngẩng đầu lên mới phát hiện là Evans.

"Ngài có cần dùng bữa không ạ?"

Nolan nhận lấy chiếc áo sơ mi trắng y đã chuẩn bị: "Tạm thời không cần, Alois đâu rồi?"

Evans cung kính nói: "Vị quân y kia đã đến rồi."

Động tác cài cúc áo của Nolan khựng lại, hóa ra lại đến ngày kiểm tra.

Nhận thấy phản ứng nhỏ của hắn, Evans tiếp tục báo cáo: "Không chỉ vậy, bên cạnh vị quân y kia còn có đoàn thẩm tra của quân đội, tổng cộng mười mấy vị đã đến."

Nolan nhíu chặt mày, thảo nào Alois lại vội vàng thoát game như vậy:

Evans cười nói: "Ngài đây là bảo vệ quá mức đó. Vị quân y kia không phải là trùng tùy tiện đâu ạ, từ lần kiểm tra trước cho thấy tình trạng của Quân đoàn trưởng Alois đã được cải thiện, nên lần này anh ta mới dám dẫn theo đoàn thẩm tra của quân đội đến. Đây là cuộc thẩm tra do chính Quân đoàn trưởng Alois yêu cầu, chỉ là tình trạng tinh thần của ngài ấy vẫn luôn không tốt nên mới phải điều trị bốn tháng trước khi thẩm tra."

Đi theo bên cạnh vị Các hạ này, anh ta cũng đã chứng kiến không ít điều mới lạ.

Thông thường đều là Trùng cái bảo vệ Trùng đực quá mức, chứ đâu ra Trùng đực bảo vệ Trùng cái quá mức thế này?

Tuy nhiên... ít nhiều cũng có chút ngưỡng mộ.

Không chỉ riêng Quân đoàn trưởng Alois, mà tất cả Trùng cái xung quanh đều trân trọng bảo vệ sự "khác biệt" này của Nolan Các hạ.

Nolan: "Ta cũng qua đó xem sao."

Evans: "Vâng ạ."

Khu Tân Hải.

Khu Tân Hải là Sào khu mới lớn nhất của Trùng tộc, cũng là nơi Nolan đang ở hiện tại.

Đón ánh nắng rực rỡ và làn gió biển mặn mà, Nolan liếc nhìn ra bên ngoài --

Trừ bỏ Trang viên Trùng đực vừa được xây dựng xong, xung quanh đều đang thi công. Cần cẩu san sát, máy móc gầm rú, xe vận chuyển qua lại không ngừng, ngày đêm hối hả hoàn thành công việc.

Một thành phố khổng lồ hùng vĩ sắp sửa mọc lên từ Khu không có Trùng.

Trùng tộc xưa nay không thiếu khả năng cải tạo tinh cầu Yafer, cái thiếu chỉ là Trùng đực mà thôi. Hiện tại, một Trùng đực cấp Chuẩn Vương trùng đang ở đây, mọi việc ở Sào khu mới đương nhiên phải được thực hiện đến mức tối đa.

Chỉ trong vỏn vẹn năm tháng, Sào khu mới đã bắt đầu thành hình.

Nolan lại một lần nữa cảm thán khả năng xây dựng đáng sợ của Trùng tộc, nếu Trùng đực cấp cao đủ nhiều, cả vũ trụ sẽ in dấu chân của Trùng tộc.

Evans nhận thấy ánh mắt của Nolan, bổ sung: "Ngài không cần lo lắng, việc khai phá Sào khu mới thuận lợi hơn chúng ta tưởng, đa số các học viện quân sự, tập đoàn, viện nghiên cứu đã tiến vào."

Trong đó đương nhiên cũng bao gồm mạng internet Tinh Vực.

Nghi thức Lời hứa Cộng sinh của Nolan, với tỷ lệ trực tuyến 30%, đã trở thành top 1 trong lịch sử. Jenon không thể tiến vào Đông 42 Sào, cuối cùng cũng đã được toại nguyện tiến vào Khu Tân Hải: Nếu muốn mạng internet Tinh Vực tiếp tục duy trì ảnh hưởng, thì phải nhạy bén với sự thay đổi của trung tâm quyền lực. Nolan khẽ "ừ" một tiếng, tận hưởng sự yên bình hiếm có.

Nếu Alois không nộp đơn xin ra tiền tuyến cho quân đội, hắn hẳn sẽ vui vẻ hơn.

Chỉ cần lần này thông qua thẩm tra, đơn xin của Alois sẽ được phê duyệt.

Nolan mở cửa phòng, vừa hay nghe thấy âm thanh vọng ra từ bên trong: "Trứng trùng phát triển rất tốt, không... tốt ngoài mong đợi, xem ra Nolan Các hạ đã không ít lần rót..."

Nolan ho khan một tiếng thật mạnh, vành tai nóng bừng, che đi từ cuối cùng của quân y.

Dù bao nhiêu lần, hắn vẫn không quen với sự th* t*c của Trùng tộc. Trùng cái thường mang thai 8 tháng, trong thời gian đó đều cần tinh thần lực của Trùng đực.

Quân y hiển nhiên không nhận ra, vẫn tiếp tục: "Tuy nhiên, xem ra tần suất của việc này hơi cao. Tinh thần lực truyền cho trứng trùng đều bị tràn ra ngoài rồi."

Nolan không nhịn được đi vào, cắt ngang cuộc đối thoại của họ, trên mặt lộ rõ vẻ không vui: "Ngay cả những chuyện riêng tư này mà Thẩm tra viên cũng muốn nghe sao?"

Sự xuất hiện đầy uy thế của Trùng đực lập tức thu hút sự chú ý của tất cả Trùng cái bên trong.

Bọn họ bất giác nhìn sang, rồi chìm vào đôi mắt tựa đá sapphire xanh biếc mang theo vài phần lạnh lẽo.

Vẻ đẹp của ngài ấy vô cùng sắc sảo, tựa như một bức tranh sơn dầu được tô vẽ bằng những gam màu đậm nét, bất cứ ai nhìn vào cũng phải nín thở ngay từ khoảnh khắc đầu tiên.

Đây là lần đầu tiên họ được diện kiến Nolan Các hạ trong "truyền thuyết".

Quả nhiên lời đồn không hề khoa trương chút nào.

Khi Nolan bước đến trước mặt Alois, vẻ lạnh lùng ấy bỗng chốc tan biến: "Họ có làm khó em không?"

Làm... khó?

Các thanh tra viên đều nghi ngờ tai mình có vấn đề, ai mà dám làm khó một Vương trùng chứ!

Dù dạo gần đây trạng thái của Vương trùng không tốt, nhưng mọi phương diện vẫn đáng sợ như cũ.

Chẳng lẽ trùng đực này cũng hỏng não rồi sao?

Alois liếc nhìn đám Trùng cái xung quanh với ánh mắt cảnh cáo, ra hiệu cho họ đừng nói bậy: "Không đâu ạ."

Các thanh tra viên: "..."

Lẽ nào bọn họ là một phần trong màn kịch tình thú nào đó ư?

Vậy thì tốt rồi.

Nolan mỉm cười, rồi nhìn sang họ: "Tiếp tục đi, thẩm tra."

Quân y ho khan một tiếng, lấy ra quả cầu ghi hình: "Tiếp theo mới là phần chính. Chúng tôi sẽ ghi hình, có được không?"

Cơ thể Alois hơi cứng lại, dường như vô cùng kháng cự với những câu hỏi sắp tới: "Được."

Lòng Nolan thắt lại, ánh mắt vẫn luôn dõi theo y.

Đủ rồi, đừng tiếp tục nữa.

Hắn rất muốn ngăn cản cuộc thẩm tra của quân đội, nhưng cổ họng lại như bị đá chặn lại. Đây là việc Alois muốn làm, hắn không thể ngăn cản.

Quân y: "Vậy thì, mời Quân đoàn trưởng Alois trả lời, gần đây ngài còn gặp ác mộng không?"

Alois: "..."

Quân y thở dài: "Chúng tôi phải đảm bảo trạng thái tinh thần của ngài ổn định thì mới có thể phê chuẩn cho ngài ra tiền tuyến."

Nếu là trước đây, anh ta đâu dám nói chuyện với Alois như thế này.

Đừng nói là đối thoại, ngay cả việc ngồi đối mặt cũng là cả một vấn đề.

Cũng may là có Nolan Các hạ.

Alois lên tiếng: "Có, nhưng đã ít hơn rất nhiều so với lúc đầu."

Quân y: "Nguyên nhân ít hơn rất nhiều là gì?"

Vừa dứt lời, vị quân y bỗng nhớ đến tần suất quá mức kia.

Hừm, Nolan Các hạ ...

Mỗi lần nhận ra Quân đoàn trưởng gặp ác mộng, ngài ấy đều dùng cách đó để giúp y tạm thời quên đi sao?

Vị quân y mỉm cười hiền hậu, trìu mến nhìn họ một lúc lâu.

Có lẽ do ánh mắt quá lộ liễu, Nolan bất giác kéo Alois vào lòng mà che chở: "Câu hỏi tiếp theo."

Quân y ho khan một tiếng đầy ngượng ngùng: "Gần đây ngài còn bị ảo giác không?"

Alois: "Không còn nữa."

Quân y và thanh tra viên nhìn nhau, xem ra tình hình đã ổn định hơn nhiều.

Thanh tra viên thu lại quả cầu ghi hình, đứng dậy nói với Alois: "Cuộc thẩm tra của ngài đã được thông qua. Lệnh triệu tập sẽ được ban hành sau khi trứng trùng chào đời một tháng. Chúng tôi xin phép cáo từ trước."

Hơn mười Trùng cái lần lượt rời khỏi phòng tiếp khách. Viên thanh tra đi đầu bỗng nhớ lại tài liệu mình đã xem trên đường tới—

Vấn đề tinh thần gây ra bởi Bệnh ô nhiễm Trùng Nguyên.

Một khi trứng trùng ra đời, nó sẽ lập tức bị lây nhiễm Bệnh ô nhiễm Trùng Nguyên từ người Thư phụ này, cả đời không có thuốc chữa.

Thảo nào Quân đoàn trưởng Alois lại xuất hiện một loạt triệu chứng như ác mộng, ảo giác.

Lẽ ra y phải cảm thấy hả hê vì điều này, nhưng giờ đây lồng ngực lại nặng trĩu như có đá đè.

Khi một cỗ máy chiến tranh không còn là cỗ máy chiến tranh, y không tài nào căm hận nổi.

Quân y thấy y tâm sự nặng trĩu, bèn khuyên nhủ: "Nolan Các hạ đang dùng cách dịu dàng nhất để hóa giải lời nguyền của Bệnh ô nhiễm Trùng Nguyên. Vị Thư huynh bị nhiễm bệnh của cậu không phải cũng đã có được tư cách đến Khu Tân Hải và được Nolan Các hạ chữa trị đó sao?"

Thanh tra viên: "...Vâng."

Quân y vỗ vai y: "Thư huynh của cậu cả đời này sẽ nhận được sự xoa dịu từ Trùng đực, sẽ không còn chìm trong vực sâu tuyệt vọng nữa, mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp thôi."

Thanh tra viên: "Ngài nói phải."

Họ bước lên tinh hạm, rời khỏi Khu Tân Hải đang trong quá trình xây dựng.

Lúc này, trong phòng tiếp khách.

Gió biển thổi tung tấm rèm cửa màu trắng, những vạt nắng vàng len lỏi qua khe hở, chiếu rọi lên hai bóng hình trong phòng.

Nolan nhẹ nhàng ôm Alois, giải phóng một lượng nhỏ Pheromone: "Hít sâu đi."

Alois đau nhói trong đầu, cảm xúc bồn chồn dần lắng xuống khi ngửi thấy mùi hương quen thuộc.

Dù là lúc nào, hắn cũng là liều thuốc an thần của y.

Alois ôm lại Nolan, lực đạo mạnh hơn Nolan nhiều.

Nolan vuốt tóc Alois: "Sao thế?"

Alois trầm giọng nói: "Cơ thể không có phản ứng bất thường, nhưng cảm xúc dao động nghiêm trọng, mất khả năng kiểm soát, tự đánh giá ở mức trung bình kém, nằm trong phạm vi có thể giám sát..."

Nolan bật cười, chợt thấy hơi không quen: "Sao đột nhiên em lại cứng nhắc thế? Đây không phải tòa nhà quân đội, em đang báo cáo cho ai vậy?"

"..." Alois im lặng rất lâu, giữa tiếng gió biển xào xạc thổi qua lớp vải, y kìm nén hỏi: Nolan, ngài cũng thấy em trở nên cùn nhụt sao?"

Nolan nghẹn lời. Hắn cảm nhận được Alois đang buồn bã, cứ ngỡ là do Trùng trứng và những giấc mơ, nhưng lại không nhận ra là vì chuyện này.

Điều này cũng khó trách.

Giữa các Trùng cái, thực lực là tối thượng, yếu ớt đồng nghĩa với việc mất đi tất cả. Lòng tự tôn của họ sẽ không cho phép bản thân rơi vào trạng thái không thể kiểm soát.

Sự mạnh mẽ của Alois mới là trạng thái bình thường, vậy nên y mới tỏ ra chán ghét ngay cả những cảm xúc yếu mềm thoáng qua của mình.

"Đây không phải là cùn nhụt, em chỉ là... càng giống chính mình hơn thôi."

Alois, đừng căng thẳng như vậy. Đây chỉ là giai đoạn đau đớn tạm thời thôi, ta sẽ luôn ở bên em.

Hàng mi bạc dài của Alois khẽ run, trong lòng y dâng lên một dòng nước ấm.

Y nhìn chằm chằm Nolan, chợt đề nghị: "Em muốn ngài đi cùng em đến một nơi."

Nam 1 Sào

Alois lái phi hành khí, vẫn đang hướng về phía rìa khu vực. Gió đêm hiu hiu thổi qua sa mạc Gobi rộng lớn, vài cây cỏ lác đác vẫn kiên cường sinh trưởng.

Nolan quan sát địa hình, vẻ mặt lộ rõ sự khó hiểu: "Đây không phải căn cứ chứa khoang đông lạnh cao cấp sao? Điểm đến của chúng ta ở đó à?"

Alois trầm giọng nói: "Không chỉ vậy."

Các vì sao tụ lại thành một dải ngân hà tráng lệ, chiếu rọi lên gương mặt Alois. Thần sắc y nghiêm túc và tập trung, luôn nhìn về phía trước.

Xem ra đây là một nơi quan trọng.

Nolan không hỏi thêm nữa.

Hắn nhìn ngắm cảnh đẹp xung quanh, tâm trạng hiếm hoi được thả lỏng. Chuyến này họ đi riêng. Sau khi làm việc liên tục hơn nửa ngày, họ đã đến đây vào buổi tối.

Cơn buồn ngủ ập đến Nolan ngay lập tức, mí mắt nặng trĩu như đổ chì, hắn cứ thế thiếp đi. Không biết phi hành khí đã bay bao lâu, cuối cùng cũng đến đích khi chân trời vừa hửng sáng.

Đến rồi.

Nghe thấy giọng Alois, Nolan mở mắt, nhưng lại nhìn thấy một cảnh tượng khiến hắn chấn động: những bia mộ san sát, trải dài khắp cả ngọn đồi, tất cả đều chìm trong màn sương sớm.

Alois xuống phi hành khí, đi đến một trong số những bia mộ, dùng ống tay áo nhẹ nhàng lau đi lớp bụi. Y cúi đầu, thần sắc không nói nên lời sự buồn bã, nhớ lại mình từng lén nghe được cuộc đối thoại giữa thầy giáo và gia chủ nhà Vichy—

"Đến cả Trùng cái còn sợ thằng bé đến thế, huống chi là những Trùng đực được cưng chiều hết mực.

Cả đời thằng bé sẽ khó mà gặp được..".

Y có thể hiểu lý do thầy yêu cầu y phải chết lặng.

Giọng Alois nặng trĩu: "Em đến đây là để nói với thầy, em đã gặp được con Trùng đực đó. Nolan cũng xuống phi hành khí, khi đến gần Alois, cuối cùng hắn cũng đã hiểu ra

"Bia mộ này là của Nicole sao?"

Thì ra bên cạnh căn cứ chứa khoang đông lạnh cao cấp còn có nơi như thế này.

Nolan nắm lấy bàn tay đang lau bụi của Alois rồi nhẹ nhàng đan chặt.

Đón lấy ánh mắt khó hiểu của Alois, Nolan nở một nụ cười.

"Em còn nhớ không? Tại thử nghiệm nội bộ lần 2, trong lần đầu tiên ta trấn an em, ta đã nhìn thấy ký ức của em."

"Lúc đó em còn rất nhỏ, chắc là ở giai đoạn ấu trùng, trong phòng thí nghiệm dưới lòng đất của Gia tộc Vichy, em không tiếp xúc được với Trùng bên ngoài, điều em thích nhất là cách một tấm kính áp lòng bàn tay với Nicole. Chỉ là Nicole luôn kìm nén cảm xúc của mình, không muốn quá thân mật với em, nhưng em cầu xin Nicole mười lần, thì thế nào cũng có một lần được đáp lại."

"Hiện tại thì sao? Nom có giống cảnh tượng năm ấy không hả?"

Ta là trùng đực, chẳng cần lo lắng Bệnh ô nhiễm Trùng Nguyên, có thể dính lấy em thỏa thích. Đây là sự bù đắp cảm xúc muộn màng dành cho em.

Alois cứ ngỡ những chuyện ấy sẽ chẳng có trùng nào có thể đồng cảm, nhưng trùng đực của y lại khác biệt.

Trên cõi đời này, chẳng có bất kỳ trùng cái nào có thể sẻ chia nỗi cô đơn và thống khổ của y, duy chỉ có trùng đực mới làm được điều ấy. Cơ bắp của Alois khẽ co giật, xúc cảm truyền đến từ bàn tay y mềm mại đến lạ nhưng lại bỏng rát khiến y nhất thời chẳng biết phải làm sao. Thế nhưng, đúng như Nolan đã từng nói, hắn sẽ mãi mãi ở bên y, và y còn cả một khoảng thời gian dài để thích nghi với sự bối rối khôn nguôi này.

Alois ôm chặt lấy Nolan.

Bảo bối của y.

Nolan: "Mọi việc đã xong xuôi chưa? Về phi hành khí thôi nào."

Alois: "Ừm."

Cả hai trở lại phi hành khí, những nụ hôn nồng nhiệt bắt đầu bùng cháy.

Dường như Alois đang muốn xác nhận điều gì, hơi thở của y cũng vì thế mà trở nên gấp gáp, hỗn loạn.

Đừng vội.

Nolan đáp lại nụ hôn của y, khi hắn cúi người, mái tóc đen mượt mà như tơ lụa rũ xuống khắp khoang lái. "Ôm chặt lấy ta."

Khi ánh bình minh hoàn toàn rạng rỡ, Alois cũng đã chìm vào giấc ngủ say nồng.

Nolan ngắm nhìn Alois đang say ngủ, hắn khẽ mỉm cười, đặt một nụ hôn lên má y: "Ta yêu em. Những lời chưa từng thốt ra, sau này ta sẽ nói đến khi em chán thì thôi."

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...