Phong Đình Thâm định tái hợp với Dung Từ sao?
Đã là như vậy, tại sao anh không chủ động đề nghị chia tay với cô ta?
Hay là anh cứ lạnh nhạt với cô ta như vậy là muốn để cô ta chủ động nói lời chia tay?
Hoặc có lẽ, anh không chủ động chia tay là vì trong lòng anh thực ra vẫn có cô ta, chỉ là hiện tại Dung Từ đã trở nên quan trọng hơn trong lòng anh mà thôi?
Người nhà họ Tôn và nhà họ Lâm sau khi biết tin Phong Đình Thâm và Dung Từ gần đây không những không đi làm thủ tục ly hôn mà còn vì Phong Cảnh Tâm mà quyết định tạm thời không ly hôn, sắc mặt đều chẳng lấy gì làm vui vẻ.
Biết Phong Đình Thâm muốn tái hợp với Dung Từ nhưng lại không chủ động chia tay Lâm Vu, nhóm Tôn Nguyệt Thanh cũng cảm thấy thực ra trong lòng Phong Đình Thâm vẫn còn luyến tiếc Lâm Vu.
Tôn lão thái thái nói: “Tiểu Vu, nếu trong lòng Đình Thâm vẫn còn có cháu thì bên phía nó cháu phải nắm cho chặt vào.”
Hướng Như Phương vội phụ họa: “Đúng thế, đúng thế. Đã là trong lòng Đình Thâm có con, nếu hai đứa lỡ dính bầu, Đình Thâm chắc chắn sẽ dẹp bỏ tâm tư với Dung Từ mà chuyển sang kết hôn với con ngay.”
Tôn Lị Dao cảm thấy rất có lý, kích động hùa theo: “Chuẩn luôn ạ.”
Hàng mi Lâm Vu khẽ run lên.
Đây... quả thực là một cách không tồi.
Gần trưa ngày hôm sau, Lâm Vu lại đến Phong thị.
Lần này thì không còn vồ hụt nữa.
Nhìn thấy cô ta, Phong Đình Thâm khựng lại: “Sao em lại đến đây?”
Lâm Vu cười rất tự nhiên hào phóng: “Muốn qua đây cùng anh ăn bữa cơm.”
Phong Đình Thâm nhìn cô ta, im lặng một giây rồi thu hồi tầm mắt gật đầu: “Được nhưng phải đợi anh xử lý xong việc trong tay đã.”
“Vâng ạ.”
Phong Đình Thâm tiếp tục làm việc, Lâm Vu ngồi bên bàn trà uống trà đợi anh.
Nhìn góc nghiêng cúi đầu nghiêm túc làm việc của Phong Đình Thâm, nhớ lại vẻ mặt muốn từ chối nhưng cuối cùng vẫn bất đắc dĩ đồng ý của anh khi cô ta rủ đi ăn cơm, cô ta liền biết trong lòng Phong Đình Thâm quả thực vẫn có cô ta.
Nếu không anh sẽ không thỏa hiệp.
Sau khi Phong Đình Thâm giải quyết xong việc công, họ cùng rời khỏi Phong thị đi ăn cơm.
Trong bữa ăn, Lâm Vu có nhắc đến tình hình của Tấn Độ và công ty công nghệ nhà họ Lâm. Thậm chí còn kể về những chuyện thú vị khi đi chơi với Phong Cảnh Tâm hai hôm trước, duy chỉ có điều không hỏi Phong Đình Thâm hiện tại nhìn nhận thế nào về chuyện giữa hai người.
Cô ta không nói, Phong Đình Thâm cũng không nhắc đến.
Từ đó, Lâm Vu càng thêm chắc chắn cho dù hiện tại trong lòng Phong Đình Thâm đã thích Dung Từ nhưng đối với cô ta, anh vẫn chưa thể buông bỏ.
Tuy nhiên, Phong Đình Thâm mặc dù không nói lời chia tay với cô ta nhưng sau khi ăn trưa xong, anh vẫn tìm cớ rời đi.
Phong Đình Thâm đi rồi, Lâm Vu cũng quay về công ty.
Thấy cô ta về sớm như vậy, nhóm Tôn Lị Dao đều có chút thất vọng.
Tôn Lị Dao: “Chị, sao chị về nhanh thế? Em còn tưởng...”
Cô ả còn tưởng hôm nay giữa Lâm Vu và Phong Đình Thâm sẽ xảy ra chuyện gì đó. Sau đó Lâm Vu thuận lợi mang thai, mọi chuyện về sau sẽ thuận lý thành chương.
Lâm Vu nhạt giọng nói: “Phải từ từ thôi.”
Cô ta và Phong Đình Thâm hiện tại rốt cuộc đã khác trước rồi, cô ta phải từ từ tìm cơ hội, không thể nóng vội.
Những người khác cũng gật đầu.
“Cũng phải, nóng vội không ăn được đậu hũ nóng.”
Ngày hôm sau.
Lâm Vu liên lạc với Trình Nguyên, xin được lịch trình của Phong Đình Thâm sau đó đến nhà hàng nơi anh tiếp khách để đợi.
Nhìn thấy cô ta, Phong Đình Thâm dừng bước.
Những người khác nhìn thấy Lâm Vu thì cười cười: “Hóa ra Lâm tiểu thư cũng đến.”
Lâm Vu cười, chào hỏi những người khác xong liền đi đến bên cạnh Phong Đình Thâm, khẽ nói:
“Dạo này anh cứ bận suốt, cơ hội chúng ta gặp nhau không nhiều, giờ em đang rảnh nên muốn ở bên anh nhiều hơn một chút.”
Phong Đình Thâm nghe vậy cũng không nói gì, chỉ gật đầu, trông có vẻ cũng không hề tức giận.
