Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu Rồi

Chương 526



Phong Cảnh Tâm cuối cùng cũng vui vẻ trở lại.

Cô bé thỏ thẻ nói: “Vậy... ngày mai con muốn sang đó đón năm mới cùng mẹ và cố ngoại.”

Dung Từ dịu giọng đáp: “Được.”

Thấy con bé muốn sang thì Dung Từ tự nhiên cũng rất vui mừng liền hỏi: “Ngày mai con muốn ăn gì nào để mẹ nấu cho con nhé?”

Phong Cảnh Tâm lập tức đọc liền một mạch tên mấy món ăn và Dung Từ đều vui vẻ nhận lời.

Hai mẹ con lại trò chuyện thêm một lúc nữa rồi mới cúp máy.

Ngày hôm sau.

Dung Từ đã thức dậy từ rất sớm để cùng cậu mợ ra ngoài đi chợ mua thức ăn.

Đi chợ về xong thì Dung Từ đang cùng mợ gói sủi cảo trong bếp bỗng nghe thấy tiếng xe ô tô vọng vào từ bên ngoài.

Hà Minh Tuyết mỉm cười nói: “Chắc là Tâm Tâm đến rồi đấy.”

Dung Từ gật đầu rồi gói nốt chiếc sủi cảo đang dở trên tay sau đó rửa tay bước ra khỏi bếp.

Vừa bước ra khỏi bếp mà nhìn thấy Phong Đình Thâm đang đứng ngoài cửa thì cô liền sững người.

Phong Cảnh Tâm lon ton chạy tới réo lên: “Mẹ ơi, hai ba con con đến rồi ạ.”

Dung Từ bừng tỉnh rồi khẽ gật đầu sau đó tầm mắt lại một lần nữa rơi xuống người Phong Đình Thâm.

Những người khác trong nhà họ Dung nhìn thấy Phong Đình Thâm thì cũng vô cùng ngạc nhiên.

Sau khi định thần lại thì mọi người liền đứng dậy lịch sự mời anh vào nhà.

Phong Đình Thâm mang theo rất nhiều quà cáp đến và bày la liệt kín cả chiếc bàn trà trong phòng khách.

Nhìn thấy nhiều quà cáp như vậy khiến người nhà họ Dung có chút ngại ngùng: “Cháu đến chơi là quý rồi sao còn xách theo nhiều đồ thế này?”

Phong Đình Thâm ngồi xuống điềm đạm đáp: “Dạ đây là việc cháu nên làm ạ.”

Dung Từ lúc này cũng đã lấy lại tinh thần liền bước tới rót cho Phong Đình Thâm một cốc nước.

Phong Đình Thâm đưa tay nhận lấy rồi nói: “Cảm ơn em.”

Nhìn thấy cô đang thắt tạp dề ngang lưng cùng với chút bột mì dính trên đó thì anh liền hỏi: “Em đang làm sủi cảo à?”

Dung Từ nhạt giọng: “Ừm.”

Phong Cảnh Tâm vội xen vào: “Là nhân miến trứng gà mà con thích ăn nhất đúng không mẹ?”

Dung Từ mỉm cười gật đầu đáp: “Đúng rồi.”

Người ta đã cất công đến tận nơi rồi nên Dung Từ đành phải lấy phép tắc đãi khách ra để hàn huyên vài câu: “Bên nhà chính... không có khách khứa nào đến sao anh?”

Phong Đình Thâm đáp: “Có chứ nhưng người nhà đều có thể tiếp đón ổn thỏa cả.”

Dung Từ gật gù: “... Ra là vậy.”

Phong Cảnh Tâm dẫu sao cũng chỉ là một đứa trẻ nên đứng cạnh nghe hai người khách sáo vài câu liền lăng xăng chạy đi chơi mất.

Dung Từ cùng nhóm người Dung Sưởng Thịnh ngồi trò chuyện với Phong Đình Thâm thêm vài câu thì Phong Cảnh Tâm bỗng từ trong bếp chạy ùa ra hỏi: “Mẹ ơi, mẹ không chuẩn bị món mà ba thích ăn sao?”

Dung Từ thoáng sững sờ rồi quay sang nhìn Phong Đình Thâm đang ngồi vững vàng trên ghế sô pha.

Cả cô lẫn những người khác trong nhà họ Dung đều đinh ninh rằng anh chỉ đưa Phong Cảnh Tâm đến rồi ngồi chơi một lát sẽ rời đi ngay.

Nhưng nghe ý tứ này của Phong Cảnh Tâm thì lẽ nào...

Đúng lúc này thì Phong Đình Thâm cũng ngước mắt nhìn về phía cô.

Mặc dù đôi bên chưa hề thốt ra nửa lời nhưng chỉ qua ánh mắt giao nhau thì Dung Từ liền hiểu ra Phong Đình Thâm thế mà lại thực sự định ở lại nhà họ Dung ăn bữa cơm tất niên.

Cô ngây ngẩn cả người.

Những người khác trong nhà họ Dung cũng đều ngơ ngác nhìn nhau.

Phong Đình Thâm nhẹ nhàng đặt tách trà xuống bàn rồi cất lời: “Làm phiền mọi người rồi ạ.”

Dung Từ rất nhanh đã bừng tỉnh và cô lờ mờ đoán được Phong Đình Thâm làm như vậy chắc hẳn là vì Phong Cảnh Tâm.

Mọi người trong nhà họ Dung vốn chưa từng nghe nói tình cảm giữa Dung Từ và Phong Đình Thâm có bước tiến triển gì mới nhưng chuyện hai người vì Phong Cảnh Tâm mà tạm hoãn việc ly hôn thì họ đều đã tỏ tường.

Đứng trước tình cảnh này thì họ cũng lập tức hiểu ra Phong Đình Thâm hành xử như vậy hoàn toàn là vì muốn chiều lòng con gái.

Đã là vì đứa trẻ nên họ đương nhiên sẽ tiếp đón anh vô cùng niềm nở.

Dung Từ đứng dậy nói: “Mọi người cứ ngồi trò chuyện nhé để con vào bếp làm nốt chút việc đã.”

Phong Đình Thâm lên tiếng hỏi: “Có cần tôi giúp một tay không?”

Phong Đình Thâm vốn dĩ đâu có biết nấu ăn.

Dung Từ thừa biết anh cũng chỉ nói khách sáo vậy thôi.

Cô liền đáp: “Không cần đâu vì mọi người trong bếp vẫn xoay xở được nên anh cứ ngồi chơi đi nhưng mà chắc sẽ không xong nhanh được đâu.”

Phong Đình Thâm ung dung đáp: “Không sao đâu vì tôi và Tâm Tâm đều đã ăn sáng trước khi đến đây rồi nên vẫn chưa thấy đói.”

Dung Từ khẽ gật đầu: “... Ừm.”

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...