Trong thâm tâm người nhà họ Dung thì Phong Đình Thâm hiện tại chính là ba của Phong Cảnh Tâm. Hơn nữa trước đây anh từng giúp Dung Ánh Thịnh tìm bác sĩ chữa bệnh nên anh cũng được xem như ân nhân của nhà họ Dung.
Do đó mọi người trong nhà đều đối xử với anh vô cùng khách sáo.
Thế nhưng chính vì có sự hiện diện của Phong Đình Thâm nên bầu không khí trên bàn ăn lúc này ít nhiều vẫn mang nét gượng gạo.
Trong suốt bữa ăn thì Dung Từ rất ít khi lên tiếng còn Phong Cảnh Tâm lại tỏ ra vô cùng vui vẻ bởi vì mẹ đã nấu rất nhiều món mà cô bé thích.
Riêng về phần Phong Đình Thâm thì dẫu Dung Từ không hề biết trước việc anh sẽ đến nhưng cô vẫn giữ đúng phép tắc đãi khách mà làm thêm hai món anh thích ăn.
Phong Đình Thâm dường như cũng nhận ra điều đó nên sau khi ngồi xuống bàn thì anh liền nhìn Dung Từ và nói: “Cảm ơn.”
Dung Từ nhạt giọng đáp: “Việc nên làm thôi.”
Dung Sưởng Thịnh thấy cháu gái không mấy mặn mà chuyện trò cùng Phong Đình Thâm nên liền lên tiếng để chủ động chuyển hướng câu chuyện.
Thấy vậy thì Phong Đình Thâm cũng quay sang trò chuyện cùng Dung Sưởng Thịnh.
Một lát sau khi Phong Đình Thâm và Dung Sưởng Thịnh đang mải mê trò chuyện thì điện thoại của Dung Từ bỗng reo lên.
Đó là cuộc gọi từ Quý Khuynh Việt.
Dung Từ thoáng khựng lại và khi cô còn chưa kịp phản ứng thì đã bắt gặp ánh mắt Phong Đình Thâm vừa vặn lướt qua.
Cô lờ đi ánh mắt của anh rồi cầm điện thoại đứng dậy và nói với mọi người: “Con xin phép ra ngoài nghe điện thoại một lát ạ.”
Sau khi cầm điện thoại đi ra xa một chút thì cô mới bắt máy: “Alo.”
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói mang theo ý cười của Quý Khuynh Việt: “Chúc mừng năm mới.”
Dung Từ đáp: “Chúc mừng năm mới.”
Quý Khuynh Việt vào thẳng vấn đề: “Lát nữa em có rảnh không để mình cùng ra ngoài dạo phố một lát nhé?”
Dung Từ chịu nghe máy của Quý Khuynh Việt vốn dĩ chỉ vì nể tình nghĩa bạn bè giữa hai người còn lời mời mọc của anh ta thì đương nhiên cô không thể nào nhận lời. Cô nhẹ nhàng từ chối:
“Em phải ở nhà với con gái nên không đi được đâu, xin lỗi anh nhé.”
Câu trả lời vốn đã nằm trong dự liệu nên Quý Khuynh Việt chìm vào im lặng mất một giây rồi vui vẻ cười đáp: “Được rồi, anh biết rồi.”
Ngay sau đó anh ta lại hỏi: “Em đã ăn cơm chưa?”
“Em đang ăn.”
“Vậy thì anh không làm phiền em dùng bữa nữa để lát nữa anh liên lạc lại sau nhé.”
Dung Từ: “...”
Cúp điện thoại xong thì Dung Từ quay người đi vào phòng ăn.
Thấy cô quay lại nhưng Phong Đình Thâm không hề gặng hỏi xem ai vừa gọi đến mà vẫn tiếp tục trò chuyện cùng Dung Sưởng Thịnh.
Chỉ có Phong Cảnh Tâm là tò mò ngước lên hỏi: “Mẹ ơi, ai gọi thế ạ?”
Dung Từ ngồi xuống cạnh Phong Đình Thâm rồi đáp: “Một người bạn của mẹ thôi.”
Phong Cảnh Tâm ngoan ngoãn gật đầu: “Dạ.”
Dung Từ vừa cầm đũa lên định tiếp tục ăn cơm thì điện thoại lại một lần nữa đổ chuông.
Cô cầm điện thoại lên xem thì phát hiện người gọi đến là Cố Diên.
Cô thoáng chần chừ nhưng rồi đành phải đứng dậy bước ra ngoài nghe máy.
“Chúc mừng năm mới.” Cố Diên vừa dứt lời thì cũng buông câu hỏi giống hệt như Quý Khuynh Việt ban nãy: “Tối nay chị có lịch trình gì chưa để chúng ta cùng ra ngoài chơi nhé?”
Dung Từ thẳng thắn: “Tối nay tôi có việc bận rồi, xin lỗi cậu nhé.”
Nói xong thì cô sực nhớ ra người nhà Cố Diên đều đang ở nước ngoài nên chắc hẳn cậu ta đang phải đón giao thừa một mình. Do đó cô liền tiện miệng hỏi thêm một câu: “Cậu đã ăn cơm chưa?”
“Tôi ăn rồi vì nay tôi dùng bữa ở ngoài cùng bạn.”
“Ra là vậy...”
“Còn chị thì sao?”
“Tôi đang ăn.”
Cố Diên đáp lời: “Vậy sao...”
Nghe cô chủ động hỏi thăm chuyện ăn uống thì Cố Diên liền nhận ra cô đang quan tâm đến mình.
Trong lòng cậu ta bỗng trào dâng niềm vui sướng, giờ biết cô đang dùng bữa tất niên cùng gia đình nên cậu ta không muốn làm phiền cô thêm nữa liền nói:
“Vậy tôi không làm phiền chị dùng bữa cùng gia đình nữa nhé. Chúc chị năm mới vui vẻ.”
Dung Từ đáp: “Chúc cậu năm mới vui vẻ.”
Cúp điện thoại xong và ngay khi Dung Từ vừa quay lại bàn ngồi xuống thì Phong Cảnh Tâm liền lên tiếng: “Mẹ ơi nay mẹ có nhiều cuộc gọi quá nhỉ.”
Dung Từ chỉ mỉm cười rồi gắp cho con gái một miếng thịt mà không nói gì thêm.
Phong Đình Thâm chứng kiến toàn bộ sự việc nhưng cũng chẳng thốt ra nửa lời.
Thế nhưng đúng lúc này thì điện thoại của anh cũng bất ngờ đổ chuông.
