Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng

Chương 111



Chương 111

“Hoàn tất dịch chuyển.”

“Đã kết nối vào thế giới trong sách, thời điểm hiện tại là hai năm sau khi ký chủ rời đi. Đánh giá trạng thái chinh phục: Đang trong quá trình chinh phục, tốc độ dòng thời gian điều chỉnh lại thành 30:1.”

Mưa rơi chẳng ngớt trên đầu, hơi sương ẩm quấn ngang đâu mũi này. Hiên nhà nhỏ giọt nước ngay, ngõ sâu tí tách mưa lay rơi đều. Lý Nhược Thủy cúi đầu nhìn bộ váy áo trên người, sững lại một giây rồi vội vàng che đầu chạy nép vào mái hiên chật hẹp.

“Đây là đâu nhỉ…”

Con ngõ tĩnh lặng vắng tanh, những cánh hoa rụng trên mặt đất bị nước cuốn dồn đống vào góc tường, trông tiêu điều lại tàn úa. Cô đảo mắt nhìn quanh, thấy có mấy nhành lê quả treo lủng lẳng vươn ra từ bên trong bức tường sân.

Hình như cô đã biết đây là nơi nào rồi.

Chỗ cô đáp xuống là nơi Lộ Chi Dao đang ở, lại còn có cây lê, thế tám chín phần là hoàng thành.

Lý Nhược Thủy ngẫm nghĩ, đã đến đây rồi thì cách tìm Lộ Chi Dao nhanh nhất chính là tới Tuần Án Ti tìm Lục Phi Nguyệt và Giang Niên trước. Y đã tới thì chắc chắn sẽ đến chỗ họ để lấy thư, biết đâu còn gặp được y luôn ở đó thì sao. Nhưng nếu Lục Phi Nguyệt và Giang Niên nghĩ rằng cô đã chết, giờ mà bất ngờ gặp lại có khi lại dọa người ta chết khiếp đấy.

Do dự giây lát, cô vẫn che đầu bước ra khỏi mái hiên. Việc cấp bách nhất bây giờ vẫn là tìm được Lộ Chi Dao.

Vừa đi chưa được mấy bước, cửa sau của căn nhà bỗng bị đẩy mở, và thế là cô đối diện ngay với hai kẻ trông mặt mũi gian xảo đang đứng ở đó.

Hai người nọ cầm đại đao, dáng vẻ lén lút, trong tay còn xách bao tải, chắc chắn là nhân lúc nhà không có ai mà cạy khóa vào trộm đồ. Khi hai tên còn đang sững lại nhìn cô, thì lại có thêm ba tên khác vác bao lớn xuất hiện phía sau bọn chúng.

Lý Nhược Thủy: …

Việc gì phải chăm chăm hút lợi mỗi nhà này chứ.

Mấy gã đàn ông này không cao lắm nhưng đều cầm vũ khí, bọn chúng chỉ sững lại chốc lát rồi lập tức lao đến vây chặt lấy cô vào giữa.

Nơi này là hoàng thành nên có rất nhiều tuần bổ và thị vệ, song cũng là nơi béo bở nhất. Kha khá đạo tặc sẵn sàng liều mạng đến  để vơ vét một chuyến.

Người trong hoàng thành đông, thành ra cũng thỉnh thoảng bị phát hiện. Nhưng để tránh kinh động tuần bổ thì chỉ cần đánh ngất người bắt gặp là xong. Một trong số chúng lập tức nhảy lên rồi chém thẳng vào cổ Lý Nhược Thủy, nhưng nào ngờ cô nương này lại tránh được.

“Có gì cứ từ từ nói đã!”

Lý Nhược Thủy gạt nước mưa trên mặt, ánh mắt đảo quanh, định tìm góc để chạy thoát.

Xui xẻo, quá xui xẻo. Sớm biết thế cô đã giả mù cho rồi.

Ba người còn lại lặng thinh cảnh giác nhìn quanh, còn hai kẻ chạm mặt Lý Nhược Thủy thì đặt bọc đồ sang một bên rồi tức khắc vây lấy cô để chuẩn bị đánh ngất.

Lý Nhược Thủy vẫn nhớ thân pháp và chiêu thức mà Lộ Chi Dao đã dạy, nhưng cô không có kiếm nên chỉ có thể liên tục tránh né. Cô vừa né vừa tìm cơ hội dịch dần về phía đầu ngõ, hy vọng bọn chúng sẽ không phát hiện ý đồ của mình.

“Đại ca, nó muốn chạy ra ngoài gọi tuần bổ!”

Hành động của cô rõ ràng đã chọc giận hai tên vừa ra tay, chúng không nếm xỉa đến chuyện đánh ngất cô nữa mà rút hẳn đại đao ra.

Mưa càng lúc càng lớn, Lý Nhược Thủy bị chặn trái phải, đường thoát bị bít kín. Cô căng mắt nhìn chằm chằm bọn chúng, trong đầu đang vẫn nghĩ xem làm sao thoát được tình cảnh này. Nhớ lần đầu tiên xuyên vào sách, người cô gặp là tên b**n th** Lộ Chi Dao, còn bây giờ gặp phải hai con chuột hung ác này.

Đúng thật là một năm xuyên vào có hai lần, mà lần nào cũng có “niềm vui bất ngờ” cả.

Hiển nhiên hai tên đạo tặc đã mất kiên nhẫn, chẳng muốn tốn thời gian nữa. Chúng vây kín cô rồi vung thanh đao đẫm nước mưa lên chém thẳng vào mặt cô.

“Keng!” Đại đao bị chém gãy, một thanh trường kiếm rơi xuống ngay trước mặt Lý Nhược Thủy.

Thanh kiếm đen tuyền, duy chỉ có chuôi kiếm là buộc một con rối sáng màu.

Đây là thanh huyền thiết kiếm Lộ Chi Dao tặng cô mà nhỉ. Trước đây cô vẫn luôn xem nó như tín vật định tình nên bình thường còn chẳng nỡ mang ra múa, nhưng giờ nó lại xuất hiện ở đây. Vậy nghĩa là…

Lý Nhược Thủy đột nhiên quay đầu nhìn quanh. Đám đạo tặc cũng đảo mắt nhìn khắp bốn phía hệt cô, rồi cuối cùng bọn chúng cũng thấy một người mặc đồ trắng đứng trên tường sân.

Người ấy ăn mặc rất kỳ lạ, che ô, ngược sáng, khiến người ta chẳng nhìn rõ vẻ mặt.

Mái tóc đen như mực tung bay phía sau, áo ngoài trắng muốt phấp phới để lộ vạt áo bên trong in những hoa văn kỳ quái.

Lý Nhược Thủy liếc một cái là thấy ngay dải lụa màu vàng nhạt che trên mắt y. Sắc màu này dù có ngược sáng thì cũng vẫn vô cùng nổi bật.

Sao lại thế này, y khôi phục thị lực rồi cơ mà?

Lý Nhược Thủy cau mày, đang định mở miệng hỏi thì lại nghe thấy mấy tên đạo tặc tức tối mắng một câu: “Xui xẻo! Lại thêm một tên muốn làm anh hùng cứu mỹ nhân. Một thằng mù cũng đòi chen vào à! Kệ nó, xử con nhỏ này trước đã!”

Miệng thì nói vậy, nhưng tên cầm đầu lại nháy mắt ra hiệu. Ba tên kia liền lén lút men theo chân tường, định thừa lúc y không phòng bị thì đánh ngã y.

Lý Nhược Thủy còn đang thất thần nhìn đôi mắt của Lộ Chi Dao, liếc xuống thấy ba tên lén lút dưới chân tường, cô đang định lên tiếng nhắc thì tên cầm đầu đã vung đao chém ngay chỗ cô.

Khoảnh khắc ấy, cổ tay của Lý Nhược Thủy chợt bị tơ bạc quấn lấy. Cô vô thức nắm chặt chuôi kiếm phía trước, mặc cho Lộ Chi Dao điều khiển đôi tay của mình.

Đám đạo tặc đó cầm đao nhưng chỉ để dọa người, võ công cũng chỉ đôi ba chiêu mèo cào. Lộ Chi Dao điều khiển Lý Nhược Thủy đánh bọn họ thì dư sức. Nhưng hình như y không muốn kết thúc nhanh quá nên chỉ liên tục đỡ chiêu, dù cơ bắp cô đã mỏi nhừ thì y cũng chưa chịu ngừng lại.

Đám đạo tặc không ngu, thấy tình hình không ổn là chúng định bỏ chạy ngay.

Lộ Chi Dao thu lại tơ bạc. Khi y nhảy từ trên tường xuống còn tiện tay mắc chiếc ô lên cành lê, vừa khéo che được đỉnh đầu Lý Nhược Thủy.

Và tiếp theo là cảnh tượng quen thuộc đến mức cô không thể quen hơn.

Đây là màn tàn sát một chiều của Lộ Chi Dao. Nhưng y cũng chẳng biểu hiện gì gọi là vui vẻ cả, vung kiếm dứt khoát, hiếm thấy không hành hạ đối phương mà chỉ vài chiêu đã giải quyết sạch.

Mưa tí tách rửa sạch con ngõ, như phủ lên mọi thứ một lớp mờ ảo.

Lộ Chi Dao đứng giữa màn mưa, người đã ướt quá nửa. Y xoay người lại đối diện với cô, gương mặt trong cơn mưa ấy mang theo một vẻ đẹp xa xăm mà mịt mờ. Đột nhiên, dải lụa che mắt y trượt xuống một nửa, để lộ ra mắt trái đẹp đẽ tựa điểm mực. Y đang lặng lẽ nhìn cô.

Màn mưa mờ ảo, nhưng Lý Nhược Thủy lại cảm thấy ánh mắt y rõ ràng đến lạ.

Lộ Chi dao nhìn một lúc rồi bất ngờ cong môi cười, khiến con ngõ lạnh ẩm chợt dịu dàng hẳn.

“Bé mèo nào thế này, ướt hết rồi.” Đọc Full Tại Truyenfull.vision

Y thu kiếm vào vỏ sau lưng, nhấc chân bước đến. Nhưng Lộ Chi Dao không đến chỗ Lý Nhược Thủy mà tới phía sau cô, rồi bế bé mèo mới chui từ sau cửa nhà nọ ra.

Lý Nhược Thủy ngoái đầu nhìn thì thấy bé mèo bị dọa dựng hết cả lông, cứ giơ vuốt cào cào, cố gắng thoát khỏi tay y. Còn Lộ Chi Dao thì như thể không thấy, vẫn giữ chặt chân nó rồi đưa tay vuốt bộ lông dựng đứng ấy.

Cô nhìn mắt trái lộ ra của Lộ Chi Dao, sau khi xác định y vẫn nhìn thấy được thì bèn ngồi xuống cạnh y.

“Ở đây còn một con nữa này, em không dựng lông đâu.”

Lộ Chi Dao dừng tay lại. Giọt mưa trượt theo hàng mi của y rơi xuống đất làm gợn lên những vòng sóng lăn tăn.

Chiếc ô vẫn được treo trên cao, che chắn cơn mưa to cho hai người.

Lý Nhược Thủy đưa tay ôm lấy y, nhẹ nhàng vỗ lưng y, đôi mắt cong hệt như trăng non.

“Em không nuốt lời. Em về rồi đây.”

Cô ôm Lộ Chi Dao. Trên thanh trường kiếm sau lưng y có treo con rối gỗ mang dáng hình Lý Nhược Thủy, và lúc này nó đang khoanh tay mỉm cười nhìn cô. Còn trên chuôi thanh huyền thiết kiếm trong tay cô cũng được treo một con rối gỗ giống hệt.

Con rối gỗ ấy có mái tóc ngắn ngang vai, đỉnh đầu còn buộc một túm tóc nhỏ. Tuy gương mặt được khắc hơi méo mó nhưng nụ cười lại dịu dàng, vẫn lờ mờ nhận ra được đó là Lộ Chi Dao.

Đó là món quà lúc trước cô khắc tặng y, không ngờ y lại buộc nó lên thanh huyền thiết kiếm.

Lý Nhược Thủy ôm Lộ Chi Dao rất lâu, con mèo kia đã nhân cơ hội chạy mất tăm mất tích, mãi đến khi mưa vơi ngớt thì Lộ Chi Dao mới đưa tay ôm lại cô.

Trong kịch có nói, muốn giữ một người bên mình thì phải biết nửa buông nửa giữ, giấu sự để tâm tận sâu trong lòng. Y luyện biết bao lần, nhưng cuối cùng lại chẳng bằng một cái ôm này. Sự gần gũi khát khao bấy lâu đang gần trong gang tấc, thế y còn cần gì phải vì chút cảm xúc kỳ quặc kia mà dằn lòng mình lại chứ.

“Về rồi thì đừng hòng đi nữa.”

Lộ Chi Dao cất tiếng ám chỉ, đưa tay nhẹ vuốt đuôi tóc cô.

“Không bao giờ đi nữa.”

“Em sẽ không đi. Mà nếu có đi thì cũng sẽ đưa chàng cùng đi.” Lý Nhược Thủy vỗ nhẹ lưng Lộ Chi Dao, ôm y chặt hơn.

Giờ đã có đường thông giữa trong và ngoài sách rồi, dù mỗi tháng chỉ được qua lại một lần nhưng hệ thống không nêu giới hạn cụ thể, vậy nên đưa Lộ Chi Dao ra ngoài thế giới ngoài sách ở vài ngày cũng không phải không được. Song cô cũng chẳng nghĩ đến chuyện giữ y lại sống ở hiện đại, bởi tính tình như thế thì y vẫn hợp nơi này hơn nhiều.

*

“Chàng thuê một căn nhà ở đây à?”

Lý Nhược Thủy theo sau Lộ Chi Dao, hai người rẽ trái rẽ phải một lúc mới đến trước một căn nhà.

“Dạo này ta ở hoàng thành lấy thư nên thuê tạm một thời gian.”

Y cong mắt cười, đẩy cổng dẫn cô vào. Bố cục sân nhà này không khác mấy so với căn nhà ở Tô Châu, trong sân cũng trồng đủ loại hoa. Sau khi được cơn mưa gột rửa, cả sân vườn tươi tắn hơn hẳn. Lộ Chi Dao chẳng để ý những thứ đó, chỉ dẫn Lý Nhược Thủy thẳng vào phòng: “Y phục của em ở đây cả đấy.”

Vừa bước vào, Lý Nhược Thủy tức khắc bị số lượng tranh dán khắp phòng dọa sợ.

Hàm lượng “nước1” vượt qua mức cho phép quá nhỉ.

Tranh trong phòng toàn là vẽ cô ngồi, nằm, chạy, thậm chí có cả một bức vẽ cô dữ dằn cuộn tay áo. Giống như có vô số phiên bản của cô đang nhìn về phía này vậy, khá rợn người.

Lộ Chi Dao hài lòng nhìn xung quanh rồi thở dài một tiếng, sau đó quay sang nhìn Lý Nhược Thủy đang sửng sốt.

“Không thay y phục sao?”

“Thay chứ…”

Lý Nhược Thủy cầm bộ váy trên tay, chạm mắt với từng bức họa giống hệt mình, rồi hơi ngượng ngùng bước đến bên cạnh Lộ Chi Dao.

“Lạ quá, cảm giác như có rất nhiều phiên bản của mình đang nhìn chằm chằm mình lúc thay đồ ấy.”

Lộ Chi Dao tức khắc đã thay y phục xong và ngồi vào bàn, y chẳng rời mắt khỏi cô khi nào. Cô đã quay lại, thành ra y thấy những bức tranh từng bầu bạn với mình bấy lâu chẳng còn ý nghĩa gì nữa, vô vị hết.

Hơn nữa…

“Đây là dáng vẻ thật của em ư?”

Lý Nhược Thủy vừa thay y phục vừa gật đầu đáp: “Đúng vậy. Thật ra trông cũng không khác trước bao.”

Đây mới là dáng vẻ thật của cô, người trước đó là Lý Nhược Thủy trong sách, nhưng dung mạo hai người vốn không khác biệt. Chỉ khác xíu là bản thân cô vốn hay cười, và mỗi khi cười thì cơ cười sẽ hơi rõ, nom rất tự nhiên; song khi nụ cười ấy trở thành nụ cười của Lý Nhược Thủy trong sách thì lại trông khá gượng gạo.

“Vậy à.”

Lộ Chi Dao gật nhẹ, ánh mắt vẫn dừng trên người cô. Nhưng Lý Nhược Thủy chẳng nhận ra rằng, trong mắt y, những thay đổi của cô lại rất rõ rệt: Da trắng hơn, cơ ít đi và nụ cười cũng rạng rỡ hơn trước.

Thay đồ xong, vô tình nhìn thấy chuông bạc trên cổ tay Lộ Chi Dao, Lý Nhược Thủy liền tò mò đến gần.

“Chàng sửa lại chuỗi chuông này à?”

Đây vốn là chiếc lắc chân cô nấu bạc để làm. Nhưng giờ nó không chỉ treo chuông bạc, mà còn được xâu thêm vài hạt bạch ngọc.

Lộ Chi Dao chỉ mỉm cười nhìn cô chứ không trả lời, đôi mắt long lanh mang theo ý cười. Lý Nhược Thủy lập tức hiểu ra. Không cần y nói, cô đã xoay người ngồi lên mặt bàn gỗ rồi đặt chân lên đầu gối y.

Chiếc lắc chân bạc xen lẫn hạt bạch ngọc được y đeo lên cổ chân cô lần nữa.

“Chuông này không tháo được, muốn tháo thì chỉ có thể cắt dây ra, nên sau đó ta đem sửa lại rồi thêm hạt vào.”

Nói đến đây, Lộ Chi Dao khẽ bật cười.

Chiếc chuông bạc trong giấc mơ khi trước của y cũng có tràng hạt, nhưng bản cô làm thì không. Nào ngờ về sau là y tự thêm vào.

Lý Nhược Thủy nhìn dáng vẻ Lộ Chi Dao cúi đầu mỉm cười mà thấy có gì đó không đúng.

“… Phản ứng của chàng hình như không giống những gì em tưởng tượng.”

Cô còn nghĩ lần trở về này sẽ phải đối mặt với một phen gió tanh mưa máu, nhưng không ngờ y lại bình tĩnh chấp nhận như vậy.

Nếu phải diễn tả trạng thái của Lộ Chi Dao hiện giờ, thì chính là an tâm. Và cũng chính sự an tâm ấy khiến đã khiến y trở lại trạng thái ổn định như trước khi đến Tô Châu.

“Bởi vì ta biết em sẽ không rời đi nữa.” Giọng y chắc chắn vô cùng.

Chuỗi hạt trên lắc chân tròn trịa sáng bóng, chiếc chuông bạc nhỏ xinh đeo trên cổ chân cô nhìn vừa đẹp vừa hợp.

Lộ Chi Dao cúi người trước đầu gối Lý Nhược Thủy, ánh mắt nhìn cô chẳng hề xa lạ, vẫn tràn đầy yêu thương như xưa. Lý Nhược Thủy quan sát y kỹ hơn rồi cúi người xuống, Lộ Chi Dao cũng thuận theo mà từ từ nhắm mắt lại…

“Cái này là gì?”

Lý Nhược Thủy khẽ chạm vào mí mắt y, chỗ đó ở cả hai bên mắt đều có một vệt trắng nhạt.


Chú thích:

  1. Nước là thủy, tên nữ chính là Lý Nhược Thủy. ↩︎
Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...