Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng

Chương 117



Chương 117

Người đời đều cho rằng nữ tử Giang Nam dịu dàng nhỏ nhẹ, và con gái nhà họ Bạch lại là hình mẫu tiêu biểu nhất cho quan niệm ấy. Nàng tên Bạch Khinh Khinh, người cũng như tên, nhẹ nhàng đến độ khiến người ta ngỡ như làn gió khẽ lướt qua.

Phong trần trước mặt chẳng vương hương. Trăng soi, khẽ tựa góc tường phía đông.

Đó chính là hình ảnh Bạch Khinh Khinh trong mắt mọi người.

Gia cảnh Bạch Khinh Khinh giàu có, thế nên người lớn trong nhà bàn bạc rồi đưa nàng đến trường học nghe giảng. Nàng tư duy linh hoạt lại cực kỳ thông minh, ở trường thi lần nào là đứng đầu lần đó. Tính tình nàng ôn hòa, theo lẽ thường hẳn phải có rất nhiều bạn bè, nhưng thực tế lại không phải vậy. Nàng tuy mỉm cười với tất cả mọi người, song vẫn khiến người ta cảm nhận được cái u ám và kỳ quái khó gọi tên, thành ra dần chẳng còn ai muốn qua lại với nàng nữa.

Dẫu thời thơ ấu Bạch Khinh Khinh cứ một mình như thế, nhưng nàng cũng chẳng mấy bận tâm, ngược lại còn chuyên tâm vào việc trồng hoa. Điều nàng thích ngắm nhất là mầm non đội đất vươn mình về phía mặt trời, bởi đó chính là điều nàng thiếu thốn nhất.

Sự thông tuệ của Bạch Khinh Khinh nổi danh khắp vùng, thậm chí còn có lời đồn rằng nam tử nào có học vấn sánh được với nàng thì sau này đi thi khoa cử ắt sẽ lọt vào ba vị trí đầu.

Bạn bè đồng trang lứa không muốn qua lại với Bạch Khinh Khinh, nhưng các danh gia vọng tộc Giang Nam lại cực kỳ coi trọng nàng, sớm đã muốn cho con cái nhà mình đính hôn cùng con gái nhà họ Bạch. Tuy nhiên nàng lại chưa từng đáp ứng hay từ chối, mà chỉ luôn mỉm cười, thành ra nom vẻ xinh đẹp mà non nớt ấy nên ai nấy đều tưởng nàng chỉ là thẹn thùng mà thôi.

Khi ấy chế độ còn chưa cải cách, nữ tử tuổi nhỏ có thể tới trường học, nhưng lớn rồi thì phải về nhà chứ không được vào học viện vốn chỉ dành cho nam tử. Đến độ mười bốn, mười lăm tuổi là trường học không còn nhận các nàng nữa. Lúc nhiều nữ tử ở nhà chờ gả thì Bạch Khinh Khinh đã tham gia kỳ tuyển sinh của trường Thanh Sơn. Đây là một trong những ngôi trường danh giá nhất, lại nằm trong địa phận Giang Nam, kha khá Trạng nguyên đều xuất thân từ ngôi trường này.

Bạch Khinh Khinh xưa nay chẳng coi mấy quy củ ấy ra gì, mà người nhà cũng không nói nổi được nàng, thấy nàng thi đỗ thì đành mặc nàng đi. Cha Bạch, mẹ Bạch hiểu rõ tính nết đứa con gái này, nàng không lấy chồng có lẽ còn tốt hơn, chí ít sau này sẽ không sinh chuyện gì. Thế là Bạch Khinh Khinh cải trang thành nam tử, cong môi nở nụ cười quen thuộc rồi bước vào ngôi trường Thanh Sơn.

Nàng đã tính toán hết mọi thứ, dù có người nhận ra nàng là nữ thì nàng cũng có đủ lý do để che giấu. Mà cách ăn mặc tùy tiện ấy của nàng ngược lại lại có dăm phần vị trêu người.

Bạch Khinh Khinh vốn thích cảm giác khiến người ta sinh nghi, rồi xoay họ vòng vòng trong tay mình. Nhưng khi vừa đến trường báo danh thì mọi việc lại không diễn ra như nàng dự liệu, thậm chí chẳng có ai nghi ngờ nàng là nữ cả.

… Thế chẳng thú vị chút nào.

Bạch Khinh Khinh mím môi cười. Dù không son phấn, song nàng vẫn toát lên nét đẹp dịu dàng kín đáo tựa khói mưa. Dẫu khiến người khác ngoái nhìn, nhưng cuỗi cùng vẫn không ai tiến lên dò xét, thành ra khiến nàng hơi tò mò.

Chẳng bao lâu sau, nàng liền hiểu ra nguyên do.

Chẳng qua chỉ là có một cậu chàng dung mạo còn đẹp hơn nàng, lại là đàn ông chính hiệu và vào trường trước mà thôi. Đã có châu ngọc ở phía trước thì còn ai nghi ngờ viên “trân châu nhỏ” như nàng nữa chứ?

Ban đầu đúng là Bạch Khinh Khinh hơi không vui bởi khung cảnh mình dự liệu đã vượt khỏi tầm kiểm soát. Thế nhưng khi tận mắt gặp người cùng phòng của mình chính là “viên châu ngọc” kia, thì mọi khó chịu đều tan thành mây khói.

Người ấy tên là Sở Tuyên. Tuy là nam nhưng dung mạo thậm chí có thể dùng từ “tuyệt sắc” để hình dung. Vẻ đẹp tuyệt sắc ấy khi ở trên người chàng chẳng hề tục tằn, cũng chẳng mềm yếu yểu điệu, chàng thể hiện được trọn vẹn dáng vẻ nguyên bản nhất của cái gọi là “tuyệt sắc”. Thế nhưng với Bạch Khinh Khinh mà nói thì dung mạo lại chẳng có sức hấp dẫn gì. Nàng không chấp vẻ bề ngoài, mà càng coi trọng nội tâm hơn.

Không nghi ngờ gì, tính tình của Sở Tuyên cực kỳ hợp gu của Bạch Khinh Khinh.

Sở Tuyên là trẻ mồ côi, từ nhỏ đã sống ở Thiện Đức Đường, đến cả cái tên cũng là tự đọc sách rồi đặt. Nhưng thân thế bi thảm và hoàn cảnh sống gian khổ chẳng những không đánh gục chàng, mà trái lại còn mài giũa tâm tính chàng thêm kiên cường. Khi mới đến trường, vì dung mạo quá đỗi nổi bật nên Sở Tuyên bị người ta chế giễu khá nhiều, lại thêm tính tình ngay thẳng, hay bảo vệ kẻ yếu, thành ra càng có người ghét và động tay động chân với chàng. Lúc ấy Bạch Khinh Khinh thường ôm sách đứng ở chỗ khuất quan sát, bởi nàng cho rằng đó là điều bình thường.

Trước khi nở rộ thì mỗi đóa hoa đều phải trải qua gió sương mưa nắng, đều phải chịu ít nhiều dập vùi. Và Sở Tuyên đã không khiến nàng thất vọng, dù bị nhằm vào bao nhiêu lần thì chàng vẫn có thể đứng dậy.

Về sau, nàng chủ động chuyển mối quan hệ của hai người từ bạn cùng phòng thành bạn bè. Nàng thay chàng bày mưu tính kế, giúp chàng kết giao rất nhiều bạn bè, đồng thời âm thầm giúp chàng xử lý kha khá rắc rối.

Sở Tuyên giống như cây hoa cứng cỏi nhất trong chậu của nàng, gió mưa đổ xuống thì chàng tự mình gánh chịu, nhưng việc trừ sâu diệt bọ vẫn phải để người trồng hoa như nàng ra tay. Nàng tin rằng, dù phong ba lớn đến đâu thì chàng vẫn có thể đứng vững để đón ánh nắng của ngày mai.

… Nàng thích trồng hoa, và nay đã gặp được đóa hoa có phẩm chất tốt nhất.

*

Hai người vừa gặp đã sống chung dưới một mái hiên. Lúc đầu, Sở Tuyên chưa hề nhận ra thân phận của Bạch Khinh Khinh, chỉ cho rằng nàng suy dinh dưỡng từ bé nên mới gầy gò đến vậy. Còn về dung mạo, ngày nào chàng cũng soi gương, đã quen với gương mặt khó phân nam nữ của chính mình nên càng không thấy Bạch Khinh Khinh có gì khác thường.

Chàng tưởng nàng cũng khốn khó như mình, vậy là bèn dẫn nàng lén lên sau núi bắn chim bắt cá, thậm chí còn an ủi nàng: “Ăn nhiều vào, tuổi bọn mình mà bồi bổ chút thì vẫn còn có thể cao lên đấy.”

Tính tình của Sở Tuyên hoàn toàn trái ngược với dung mạo. Vẻ ngoài chàng diễm lệ, nhưng tính cách lại cởi mở, ôn hòa, đá thúc cúc cực kỳ giỏi.

Nếu chỉ nhìn bề ngoài thì trong trường vẫn có người còn ngơ ngác chẳng rõ, nhưng chỉ cần tiếp xúc với chàng một thời gian ngắn là chẳng ai còn sinh ra ngộ nhận nữa. Thế là, điểm nghi hoặc của mọi người liền chuyển sang Bạch Khinh Khinh.

Bạch Khinh Khinh trông không cao lắm, nhưng đầu óc thì được công nhận là xuất sắc. Ngày thường nàng luôn cười hiền hòa, song lại chẳng thích giao du với người khác mà chỉ thích theo sau Sở Tuyên, bởi vậy có kha khá giai thoại giữa hai người được lan truyền.

Sở Tuyên nghe được những lời đồn ấy. Chàng tự thấy mình lòng ngay dạ thẳng nên có thể không để tâm, song chàng lại không biết Bạch Khinh Khinh cảm thấy thế nào.

Cứ sống như vậy hơn nửa năm, cuối cùng Sở Tuyên cũng lấy hết dũng khí, chuẩn bị nêu chuyện này ra để giải quyết cho rốt ráo. Chàng không muốn làm tổn thương tình cảm anh em.

“… Bạch huynh này, huynh nghe những lời đồn kia có thấy khó chịu không? Bọn họ nói linh tinh đấy. Chúng ta không thẹn với lòng, đừng để ý làm chi cho mệt.”

Lúc ấy hai người đang nướng gà ở sau núi, mùi thơm béo ngậy lan tỏa quanh rừng trúc. Ấy là bữa ngon nhất của họ trong tháng này. Bạch Khinh Khinh ngồi bên cạnh, từng cử chỉ vẫn quy củ nhã nhặn như thường lệ, chẳng khác gì một tiểu thư nhà giàu đất Giang Nam. Nàng chưa từng cố ý che giấu bản thân, chỉ là người khác không hỏi nên nàng cũng không nói mà thôi. Nhưng giờ người nói lời này là Sở Tuyên, là đóa hoa nàng yêu quý nhất, há có thể để chàng một mình băn khoăn cho được?

“Đúng là không khó chịu thật.” Nàng chỉnh lại mái tóc, “Nam chưa cưới, nữ chưa gả, ở bên nhau thì có gì là sai?”

Sở Tuyên: ??? Đọc Full Tại Truyenfull.vision

Gương mặt diễm lệ của Sở Tuyên lần đầu tiên trắng bệch. Chàng không ngốc, dĩ nhiên đã nhận ra ý của Bạch Khinh Khinh.

Chàng lại một lần nữa chăm chú nhìn dung mạo nàng, nhìn tư thế ngồi ngay ngắn khép nép của nàng, nhìn nét hồn nhiên và mềm mại chỉ riêng nàng có. Chàng là nam, là một thiếu niên chưa từng tiếp xúc với người khác phái. Lúc này Sở Tuyên không khỏi hồi tưởng lại đủ chuyện trước kia, khuôn mặt tức khắc đỏ bừng.

Bộp, con gà nướng đang chảy mỡ rơi thẳng vào đống lửa. Sở Tuyên che mặt, xoay người bỏ chạy. Bạch Khinh Khinh mỉm cười nhìn dáng vẻ chàng hoảng hốt chạy đi, sau đó cúi xuống nhặt con gà nướng dính đầy tro lên rồi thong thả xé thịt ăn.

Tấm màn vốn chẳng tồn tại ấy đã bị vén lên, thành ra việc hai người phải trải qua một khoảng thời gian ngượng ngập là chẳng thể tránh khỏi.

Sở Tuyên biết con gái đi học vốn không dễ dàng nên không vạch trần nàng, nhưng cũng ngại ngùng không dám tiếp tục đồng hành cùng nàng nữa. Hằng ngày hai người chỉ lướt qua nhau, trong ký túc cũng treo thêm một tấm rèm để ngăn cách đôi bên.

Bạch Khinh Khinh không vội, nàng vẫn một mình ăn cơm, một mình sinh hoạt như trước. Mãi đến khi lương tâm Sở Tuyên day dứt thì hai người mới lại ngồi trò chuyện thâu đêm. Và từ đó là mọi hiểu lầm mới hoàn toàn được tháo gỡ, nhưng đồng thời, những hiểu lầm mới cũng dần dần nảy sinh.

Nửa năm sau khi Bạch Khinh Khinh thẳng thắn thân phận, hai người chính thức ở bên nhau. Chuyện này không có gì phải thắc mắc cả, Bạch Khinh Khinh là người cực kỳ có sức hấp dẫn nên Sở Tuyên đem lòng yêu nàng hoàn toàn chẳng có gì lạ. Mà Bạch Khinh Khinh vốn đã có ý với Sở Tuyên từ trước, mối quan hệ của hai người tiến triển chẳng khác nào nước chảy thành sông.

Trong thời gian bên nhau, Bạch Khinh Khinh dần thể hiện con người thật của mình ra trước mặt Sở Tuyên, cả tốt lẫn không tốt. Sở Tuyên đều đón nhận tất cả.

Bao gồm cả lối tư duy kỳ quặc và d*c v*ng chiếm hữu khiến người khác kinh ngạc của nàng.

Chàng yêu Bạch Khinh Khinh nên dĩ nhiên cũng sẵn sàng ép bản thân chấp nhận tất cả những điều thuộc về nàng.

Mọi chuyện tiếp tục như thế cho đến năm thứ hai hai người ở trường, lúc này trường mới có thêm học sinh mới. Không biết là con cái nhà ai mà tính tình cực kỳ ngông cuồng, lần đầu gặp Bạch Khinh Khinh đã thốt ra cả tràng chế giễu.

Nàng vốn không để tâm, nhưng Sở Tuyên thì không chịu nổi, thế là động thủ với kẻ ấy. Tên học trò mới kia có gia nô đi theo, Sở Tuyên bị đánh gãy cổ tay, chân cũng bị thương, mấy ngày liền không thể xuống giường.

Hoa đã nở rồi, nay lại đang ở dưới sự che chở của nàng nên chẳng còn cần gió mưa để thúc ép chàng trưởng thành nữa.

Vì thế, Bạch Khinh Khinh đã giết kẻ mới đến ấy. Nàng vốn có thể chọn cách khiến hắn thân bại danh liệt, nhưng sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, nàng vẫn cho rằng giết hắn thì tốt hơn.

“A Sở, đừng sợ, chỉ cần có em ở đây thì sẽ không ai có thể làm tổn thương chàng.” Bạch Khinh Khinh mỉm cười nhìn gương mặt đang say giấc của Sở Tuyên, nụ cười ấy trong trẻo như thiếu nữ chưa từng trải sự đời.

Nhưng ngay ngày hôm sau là chuyện này đã bị phát hiện, bởi nàng treo thi thể ở trước cổng trường, phơi suốt cả một đêm.

Nhà trường bắt đầu điều tra. Có khá nhiều học sinh có thù với kẻ ấy, Sở Tuyên cũng nằm trong số đó. Thế nhưng chàng và Bạch Khinh Khinh có thể làm chứng cho nhau, các bạn học ở cùng khu cũng không thấy họ ra ngoài, vì vậy nghi vấn nhanh chóng được gột rửa.

Việc này trở thành một trong những vụ án dang dở của nhà trường. Có lời đồn là người ngoài lẻn vào gây án, mà cũng có lời đồn là gặp ma, nhưng dù thế nào thì cuối cùng chuyện ấy cũng trôi qua.

Đối với Sở Tuyên, đó chỉ đó chỉ là chuyện ngoài lề. Bởi thứ thực sự khiến chàng cảm thấy khó chịu lại chính là tình yêu ngày càng mãnh liệt của Bạch Khinh Khinh. So với nàng thì Sở Tuyên thường có cảm giác mình yêu nàng chưa đủ nhiều, vì vậy mà nỗi áy náy ngày càng trào dâng chẳng sao kìm nén nổi. Và cùng với nỗi áy náy ấy thì trong lòng chàng còn có một nỗi sợ hãi rất khó nhận ra.

Có lẽ ai nghe cũng sẽ thấy buồn cười, cho rằng chàng làm bộ làm tịch, làm sao có người được yêu mà lại sợ hãi chứ?

Nhưng sự thật đúng là như vậy. Sở Tuyên không hiểu vì sao Bạch Khinh Khinh lại yêu mình đến thế, đôi khi thậm chí chàng còn cảm thấy thứ tình yêu ấy hơi b*nh h**n, khiến chàng muốn trốn chạy. Thế nhưng tận đáy lòng thì Sở Tuyên lại thực sự yêu Bạch Khinh Khinh.

Chàng không biết nên hóa giải cảm xúc của mình thế nào, và càng không biết phải đối diện với một Bạch Khinh Khinh như vậy ra sao.

Trong những ngày tháng đan xen giữa ngọt ngào và hoang mang ấy, việc học của họ tại trường cũng dần khép lại. Hai người đều không hứng thú với con đường làm quan nên không định tham gia khoa cử, vậy là cùng nhau đến Tô Châu để chuẩn bị làm ăn buôn bán.

Bạch Khinh Khinh có tài, Sở Tuyên giỏi hội họa, tiệm thư họa hai người mở làm ăn rất phát đạt. Cũng trong khoảng thời gian này, Sở Tuyên dần buông bỏ những nghi hoặc trong lòng.

Kỳ quái thì kỳ quái vậy thôi, Bạch Khinh Khinh vốn là người đặc biệt thế cơ mà? Ít nhất nàng sẽ không làm những chuyện tổn hại đến người khác.

Sở Tuyên nhìn cây trâm vàng trong tay, lấy nó làm sính lễ, cưới được nàng.

Ngôi nhà của họ ở Tô Châu vẫn đề biển là Bạch phủ, Sở Tuyên chẳng hề bận tâm những điều ấy, dù sau này con cái mang họ Bạch thì cũng tùy nàng quyết định. Chàng chỉ thấy vợ chồng yêu thương nhau là đủ, những thứ khác là hình thức thôi.

Cuộc sống sau hôn nhân của họ như ngâm trong mật ngọt, đâu đâu cũng phảng phất vị ngọt, gặp ai là Sở Tuyên cũng nở nụ cười rạng rỡ.

Dường như mọi thứ có thể mãi ngọt ngào như vậy.

*

“A Sở, ngọt quá.”

Bạch Khinh Khinh tuy miệng thì than phiền nhưng ánh mày ánh mắt vẫn chứa ý cười, cứ thế uống hết chén nước đường.

Hoa nàng trồng ngày càng xinh đẹp, chỉ cần nhìn thôi cũng đủ khiến lòng người vui vẻ, vậy sao có thể chê đồ ăn chàng làm không hợp khẩu vị được chứ?

“Thế lần sau ta cho ít đường hơn nhé.” Dung mạo Sở Tuyên vốn đã diễm lệ, nụ cười cũng tươi tắn hơn trước, những băn khoăn và nghi hoặc xưa kia như đã bị lãng quên.

Bạch Khinh Khinh gật đầu, đưa tay vén mấy sợi tóc trước trán bị gió thổi rối giúp chàng. Hoa vốn nên xinh đẹp như thế, sau này nàng càng phải chú ý hơn, không thể để chàng bị sâu bọ gặm mất.

Và vậy là một đóa hoa và một người trừ sâu tận tụy cứ thế bình yên ở bên nhau hơn hai năm trời.

Cho đến khi Sở Tuyên gặp lại một đồng môn năm xưa ở Tô Châu, ấy chính là nam tử từng đứng ra làm chứng cho họ. Hai người trò chuyện hồi lâu thì người kia mới ấp úng nói ra một chuyện.

Thực ra năm ấy khi xảy ra án mạng, hắn đã thấy Bạch Khinh Khinh từng ra ngoài.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...