Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng

Chương 12



Chương 12: Cô và mèo rất giống nhau

Lưu ý: Từ chương này sẽ đổi xưng hô của Lý Nhược Thủy và Lục Phi Nguyệt theo tác giả.

Tiết xuân còn se se lạnh, kèm theo những hạt mưa lất phất tưới ẩm mặt đất. Trên con đường lớn do triều đình xây dựng, cỗ xe ngựa giản dị đang lăn bánh. Bên mái xe có treo một chuỗi chuông gió, mỗi khi xe di chuyển lại phát ra những tiếng leng keng.

Lục Phi Nguyệt vén rèm xe nhìn mưa phùn lất phất, hơi lo lắng trong lòng. Bọn họ có nhiệm vụ phải đến Thương Châu, rồi vừa hay thảo dược giải độc mà Lý Nhược Thủy cần cũng ở Thương Châu nên cả nhóm quyết định đi cùng, dọc đường có thể chăm sóc lẫn nhau.

Xe ngựa đã đi được hai ngày, tối nay chính là ngày rằm tháng Ba, đồng thời cũng là đêm đầu tiên Lý Nhược Thủy phát độc.

Lục Phi Nguyệt và Giang Niên lo lắng bồn chồn, lòng khá áy náy. Dẫu sao thì chính bọn họ là người nhờ Lý Nhược Thủy dẫn đường, vậy mà lại không cẩn thận để xảy ra sơ suất nên đâm ra cũng cảm thấy bản thân có phần trách nhiệm.

Bầu không khí trong xe chẳng hề nặng nề, ngoài Lộ Chi Dao đang ngủ như thường lệ ra thì Lý Nhược Thủy cũng đang thoải mái nhìn mưa xuân lất phất ngoài cửa sổ, quên sạch chuyện hôm mình bị trúng độc, bi thương đau lòng đến nỗi khóc sưng hết cả mắt.

Lục Phi Nguyệt vỗ nhẹ vai cô, vẻ mặt khá nghiêm túc: “Em yên tâm, ở Thương Châu có Hỏa Dịch Thảo, độc trên người em sẽ không kéo dài lâu đâu.”

Lý Nhược Thủy mỉm cười với Lục Phi Nguyệt, an ủi trấn an vỗ tay cô ấy: “Chị Lục này, mọi người đừng tự trách, đây là lựa chọn của em, không liên quan đến mọi người gì hết.”

Giang Niên ở bên cạnh nghĩ đến dáng vẻ ủ rũ cúi đầu hôm trúng độc của cô, tò mò rướn người tới hỏi: “Hôm trước cô còn buồn bã cơ mà, sao bây giờ lại như không có chuyện gì thế? Tôi nghe nói loại độc này mạnh lắm đó.”

Lục Phi Nguyệt bịt miệng anh ta lại, lườm một cái rồi quay sang mỉm cười xin lỗi Lý Nhược Thủy: “Đầu óc anh ta có vấn đề, em đừng để bụng nhá.”

“Không sao.” Lý Nhược Thủy bỗng cảm thấy hơi lạnh, liền thả rèm xuống chắn gió, “Ban đầu đúng là sợ, nhưng mấy ngày nay không có gì bất thường, tâm lý tự nhiên cũng thoải mái hơn thôi.”

Cô tiện tay chỉ vào Lộ Chi Dao, người không rõ là ngủ thật hay giả vờ: “Anh ta nói trước đây cũng từng trúng độc này, ngoài cảm giác hơi lạnh ra thì không có gì quá khó chịu cả.”

Lý Nhược Thủy đã đọc nguyên tác, lại nghe Lộ Chi Dao kể về chuyện trúng độc trước đây nên trong lòng thoải mái hơn rất nhiều rồi. Dẫu sao trong sách nói Lộ Chi Dao bị thương cũng không đau lắm, đắp thêm mỗi lớp chăn thôi. Lục Phi Nguyệt lắc đầu không đồng tình: “Không chủ quan được, tối nay không thể ngủ trên xe ngựa, phải tìm chỗ nghỉ chân.”

Lý Nhược Thủy gật đầu, nhưng tâm tư lại không đặt vào chuyện này. So với phát độc, cô càng lo lắng vụ cá cược với Lộ Chi Dao hơn. Theo lý mà nói thì chắc chắn là cô thắng, nhưng con người này có lúc nào tuân theo lẽ thường đâu, đến lúc đó lỡ Lộ Chi Dao giở trò nằng nặc bắt cô nuốt kiếm thì sao?

Người nằm bên cạnh vốn tưởng đang ngủ bỗng nhiên khẽ động đậy, hàng mi hơi rung, như thể giây tiếp theo sẽ mở mắt. Lý Nhược Thủy nhìn vào đôi mắt Lộ Chi Dao, rồi nhớ đến chuyện hồi nhỏ của y, không nhịn được thở dài một tiếng. Lúc nhỏ tính cách đã hơi lệch lạc, lớn lên lại càng méo mó hơn. Vả lại dáng vẻ cong môi mỉm cười của y lại giống hệt mẹ y, chẳng lẽ đây chính là sức mạnh của huyết thống ư?

“Cô lại nhìn ta.” Lộ Chi Dao tựa vào vách xe, khẽ cử động, vạt áo hơi mở ra để lộ nốt ruồi nhỏ trên xương quai xanh.

Có những người ngay cả xương quai xanh cũng đẹp đến vậy. Lý Nhược Thủy dời mắt, đáp lại như mọi khi: “Đúng thế, vì anh đẹp mà.”

Không biết từ khi nào cô đã quen trả lời y như vậy, đến mức dần dần hình thành thói quen có việc hay không cũng thích quay đầu nhìn y một cái.

Gió xuân len qua rèm xe, mưa cũng đã nhỏ dần, lấm tấm lất phất như những hạt sương mù.

Chắc tối nay không tạnh mưa được rồi.

Xe ngựa tiếp tục lắc lư tiến về phía trước, lăn qua bùn đất, đè lên cỏ xanh, cuối cùng dừng lại trước một ngôi miếu hoang. Tối nay bọn họ sẽ nghỉ lại đây. Ngôi miếu này đã cũ nát, mái nhà thủng mấy lỗ, trong miếu có chỗ còn đọng nước, cả nhóm di chuyển đến khoảng trống trước bệ thờ Phật để nghỉ ngơi. Họ lấy những cành củi khô nhặt được nhóm lửa, quây thành vòng tròn nướng bánh và màn thầu.

Đi cả ngày trời, mấy người Lý Nhược Thuỷ đã đói mốc meo lâu lắm rồi.

Nhưng ngoại trừ Lộ Chi Dao. Y chỉ tùy ý ăn một chiếc màn thầu rồi sang một góc khác ngồi, ngón tay gõ nhẹ lên cột trụ, tay kia cầm một chiếc màn thầu, không biết đang làm gì.

“Mọi người nhìn pho tượng Phật kia đi.” Giang Niên đảo mắt nhìn khắp xung quanh, ánh mắt dừng trên bức tượng đá bên cạnh.

Bức tượng mất nửa bên mặt, chỉ còn lại một con mắt và một nụ cười từ bi. Giang Niên giả vờ sợ hãi, nép sát vào Lục Phi Nguyệt, khẽ tựa đầu lên tay chị: “Tối nay liệu có chuyện kỳ lạ xảy ra không?”

Lục Phi Nguyệt ngồi thẳng lưng, chăm chú quan sát pho tượng nhưng không phát hiện điều gì bất thường.

“Làm gì có chuyện kỳ lạ nào… đầu của anh, tránh ra!”

Lục Phi Nguyệt thoáng liếc nhìn Lý Nhược Thủy, hơi ngượng ngùng, vội vàng đẩy Giang Niên ra.

Tính Giang Niên là không thể ở yên một chỗ, ban đầu trước mặt Lý Nhược Thủy còn tỏ vẻ nghiêm túc, nhưng giờ quen rồi thì bản tính cũng lộ ra. Anh ta nhìn về phía Lộ Chi Dao, nhỏ giọng gọi Lý Nhược Thủy, rồi ghé sát lại hỏi: “Cô và anh ta…”

Nhìn Giang Niên nháy mắt liên tục, Lý Nhược Thủy lập tức lắc đầu. Nhưng rồi nhớ đến nhiệm vụ của mình, thế là cô lại do dự gật đầu, chỉ vào bản thân.

Tám chuyện là bản năng của con người, ngay cả người nghiêm túc như Lục Phi Nguyệt cũng không nhịn được mà nhướng mày, khá là bất ngờ. Những tương tác nhỏ nhặt trong cách con người đối xử với nhau rất khó để diễn giải. Làm bổ khoái nhiều năm như thế, ai có tình cảm với ai là chị có thể nhìn thấu rõ. Vậy nhưng chị lại không hề cảm nhận được chút thiên vị nào của Lý Nhược Thủy đối với Lộ Chi Dao. Song, Lý Nhược Thuỷ đã trúng độc vì Lộ Chi Dao, có vẻ như chuyện rung động cũng không phải là không thể.

Lục Phi Nguyệt thở dài như bà cụ non: Quả nhiên, chữ tình là khó nhất, khó phân cũng khó dứt.

Trái ngược với cái không chắc chắn lưỡng lự của Lục Phi Nguyệt, Giang Niên thì lại tin ngay. Có lẽ là do đồng cảm, trong mắt anh ta, Lý Nhược Thủy giống như một người bạn cùng chung cảnh ngộ trong nỗi niềm tương tư đơn phương, và cô cũng cần được an ủi.

“Nhìn thoáng ra đi, tôi cũng thế đấy, quen rồi thì sẽ ổn thôi.”

Anh ta đưa chiếc màn thầu nướng chín cho Lý Nhược Thủy như một sự an ủi, rồi tiếp tục nướng bánh. Lý Nhược Thủy nhìn chiếc màn thầu cháy vàng trên tay, cạn lời á khẩu. Rõ ràng bản chất chuyện của cô và anh ta là khác nhau. Cô quay sang nhìn Lộ Chi Dao mới ăn có cái màn thầu, rồi thở dài thườn thượt: “Màn thầu nướng xong rồi đấy, anh có muốn ăn thêm không?”

“Không cần.” Đọc Full Tại Truyenfull.vision

Lộ Chi Dao không chỉ ăn ít mà cũng chẳng hứng thú ăn uống lắm. Đồ ngọt, đồ mặn, đồ cay, đồ tê, y đều có thể ăn, nhưng chẳng món nào đặc biệt yêu thích. Mấy ngày nay chỉ ăn lương khô, bọn họ còn nghĩ khi đến Thương Châu phải ăn một bữa thật no nê. Trên xe ngựa, người nào người nấy cũng mơ mộng đủ món ngon, song chỉ riêng y là mỉm cười lắng nghe, chẳng mấy hứng thú.

Lý Nhược Thủy thực sự khó mà tưởng tượng nổi trên đời này còn có người không quan tâm đến đồ ăn cơ đấy. Cô đứng dậy đi đến bên cạnh Lộ Chi Dao, chống tay lên đầu gối, cúi người nhìn đầu ngón tay đang gõ vào cột trụ của y, hơi tò mò.

“Anh đang làm gì thế?”

Cảm nhận được mái tóc dài rủ xuống bên tai, khóe môi Lộ Chi Dao cong lên, bỗng gia tăng lực bàn tay vỗ mạnh vào cột trụ. Khi chiếc cột dung chuyển, một thứ mềm mềm rơi ngay xuống đầu Lý Nhược Thủy.

“A…”

Cô tóm chặt cổ áo Lộ Chi Dao, y thu tay về, thả lỏng bờ vai để mặc cô túm lấy, giọng điệu còn mang theo ý cười.

“Ta đang dụ mèo đến.”

Một chiếc đuôi màu cam trắng xen kẽ rũ xuống trước mắt, Lý Nhược Thủy lập tức thở phào nhẹ nhõm, buông tay khỏi cổ áo y.

“Hú hồn hú vía, tôi còn tưởng là chuột.”

Lục Phi Nguyệt và Giang Niên vốn đang đứng dậy, song thấy vậy lại ngồi xuống, trao đổi ánh mắt với nhau rồi quyết định không đến quấy rầy nữa.

Nghe thấy Lý Nhược Thuỷ nói tưởng là chuột, dường như Lộ Chi Dao càng có hứng thú hơn. Y kéo tay áo Lý Nhược Thủy để cô ngồi xuống trước mặt, ánh mắt xen lẫn chút tò mò.

“Động vật cả, sao cô sợ chuột nhưng lại không sợ mèo?”

Lý Nhược Thủy ôm con mèo từ trên đầu xuống đặt lên đùi, nhẹ nhàng v**t v* cổ nó, giúp nó thư giãn: “Mèo với chuột sao giống nhau được? Mèo đáng yêu thế cơ mà.”

Lộ Chi Dao bừng tỉnh ngộ, khẽ cười nhẹ: “Quả nhiên vẫn là coi trọng ngoại hình.”

Lý Nhược Thủy bẻ một mẩu màn thầu nướng cháy vàng đưa đến miệng con mèo. Nhìn nó vươn chiếc lưỡi hồng phấn cuộn bánh vào miệng, cô không nhịn được mà v**t v* bộ lông của nó. Những bức bối do cuộc sống đè nặng mấy ngày qua bỗng chốc tan biến đi không ít.

“Ai mà không thích cái đẹp chứ.” Cô v**t v* bộ lông mềm mại và cái chân mũm mĩm của bé mèo, tinh thần khi trò chuyện với Lộ Chi Dao cũng thả lỏng hơn, “Nếu anh có thể nhìn thấy, mỗi ngày khi không vui thì cứ soi gương đi, dung mạo của anh chắc chắn có thể cứu vớt tâm trạng của anh đấy.”

Lộ Chi Dao cụp mắt cười khẽ. Nụ cười ấy hệt như hoa hạnh tháng Ba bung nở trên cành, muôn hoa đua nở, cành lá uốn mềm, tràn đầy sắc xuân và cả sự dịu dàng. Lý Nhược Thủy nói lời này không hề thẹn với lòng, nhìn dáng vẻ y mỉm cười, cô thực sự có cảm giác được chữa lành.

Lộ Chi Dao nâng tay trái lên, sợi tua rua đỏ của chuỗi hạt ngọc trắng trên cổ tay khẽ lay động, rủ xuống sống mũi thẳng tắp của y, một đỏ một trắng, làm nổi bật lẫn nhau.

Đầu ngón tay y chạm vào ấn đường của mình, từ từ trượt xuống.

“Bên dưới da thịt chẳng qua cũng chỉ là máu mủ xương trắng, bẩn thỉu xấu xí. Mắt, mũi, miệng, chẳng qua chỉ là từng mảng thịt chồng chất mà thành, ta thực sự không hiểu, đẹp ở chỗ nào?”

Không gian bỗng chốc tĩnh lặng, nụ cười của y chẳng khác nào pho tượng Phật từ bi kia, dịu dàng mà thương xót, nhưng lời nói lại khiến người ta phải kinh ngạc. Giang Niên lặng lẽ lấy gương ra soi mình, bỗng nhiên anh ta cảm thấy những lời Lộ Chi Dao nói cũng hơi hơi có lý.

“Anh nói linh tinh gì thế.” Lý Nhược Thủy kéo bàn tay lạnh buốt của y xuống, chợt cảm thấy chuỗi tràng hạt kia khá gai mắt.

“Đừng ép người khác chấp nhận quan điểm của anh. Trên đường ai cũng khoác lên mình một lớp da, không nhìn da thì nhìn cái gì?”

Lý Nhược Thuỷ chợt giác cảm thấy hơi lạnh, cô giật mình nhận ra bản thân đã quá lơ là buông thả, sao lại có thể nói với Lộ Chi Dao những lời như vậy chứ!

“Đương nhiên, cũng có người có tư tưởng giác ngộ cao, ví dụ như anh chẳng hạn, không quan tâm đến vẻ bề ngoài của người khác mà chú trọng vào tâm hồn họ.”

Trước khi Lộ Chi Dao kịp thốt ra lời nào xúc phạm toàn xã hội, Lý Nhược Thủy vội vàng kéo tay y đặt lên lưng bé mèo, bộ lông mềm mại có thể chữa lành mọi thứ!

“Anh cũng sờ thử đi, có phải rất dễ chịu không?”

Con mèo cam vốn đang được cô v**t v* rất thư giãn, nhưng khi tay Lộ Chi Dao vừa chạm lên lưng nó, nó lập tức dựng lông như bị giẫm vào đuôi rồi nhảy phốc lên bục Phật, cong người phát ra tiếng gừ gừ đầy đe dọa về phía Lộ Chi Dao.

Lý Nhược Thuỷ: …

Chưa từng thấy ai bị mèo ghét đến mức này.

Dường như không phải lần đầu tiên bị đối xử như vậy, Lộ Chi Dao chẳng hề ngạc nhiên, ngược lại y còn cảm thấy như thế mới đúng.

“Cô xem, mèo sẽ không bị bề ngoài của ta mê hoặc.” Lộ Chi Dao nói rất tự nhiên, trong giọng điệu còn hoà lẫn chút kiêu ngạo vì quan điểm của mình mới là đúng.

Lý Nhược Thủy ném phần màn thầu còn lại cho bé mèo, sau đó xoa xoa đầu ngón tay hơi hơi lạnh: “Nó chỉ là mèo thôi, đừng ép nó.”

Lộ Chi Dao không nói gì, chỉ khẽ cười. Nếu phải nói thì y cảm thấy Lý Nhược Thủy rất giống mèo, đều là kiểu nếu y đến quá gần thì sẽ rất dễ dựng lông.

Nhưng Lý Nhược Thuỷ có thể kiểm soát bản thân, còn mèo thì không.

Bên ngoài trời càng lúc càng tối, Lý Nhược Thủy cảm giác nhiệt độ giảm đi không ít, cô xoa xoa cánh tay rồi đứng dậy rời đi.

“Tôi đi sưởi ấm chút.”

Lộ Chi Dao nghe vậy thì thoáng khựng lại, đầu ngón tay khẽ v**t v* chuỗi tràng hạt, cong khóe môi nở nụ cười: “Có khi ở cạnh ta còn ấm hơn đấy.”

Lý Nhược Thủy chẳng buồn để ý đến lời y, vẫn ngồi xuống bên đống lửa, chà xát hai tay sưởi ấm. Củi khô trong ngọn lửa phát ra tiếng tí tách, thỉnh thoảng có đốm lửa nhỏ b*n r*. Đang hơ tay thì lòng bàn tay Lý Nhược Thuỷ bỗng đau nhói. Cô hít sâu một hơi, tưởng là bị đốm lửa bắn trúng nên lập tức thu tay lại kiểm tra theo phản xạ.

Lục Phi Nguyệt thấy vậy thì đặt bánh nướng xuống, lấy thuốc mỡ ra: “Bị bỏng à?”

“Không phải…” Lòng bàn tay Lý Nhược Thủy sạch sẽ không vết thương, không chỉ vậy, cả bắp chân gần lửa cũng dần dần cảm thấy đau như bị dao cắt. Cô lập tức đứng bật dậy, lùi xa đống lửa, chần chừ một lúc.

“Có lẽ là độc phát tác rồi.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...