Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng

Chương 17



Chương 17: Hay là cắn ta đi

Hồi ức nhuốm máu lại lần nữa trào dâng, tay Bạch Sương không ngừng run rẩy. Dường như cô ta không chỉ nghe thấy tiếng gió rít gào ngày ấy, mà còn cảm nhận được cả cảm giác đau nhói khi lưỡi kiếm lạnh lẽo lướt qua lưng. Hàng mi Bạch Sương run run, ánh mắt men theo vạt áo sạch sẽ mà nhìn lên.

Người trước mặt cười tựa gió xuân, dung mạo tuấn tú, đôi môi mỏng hơi nhếch lên mang theo vài phần thương hại. Đôi mắt đáng lẽ nên là điểm sáng nhất trên khuôn mặt đó lại đang nhắm nghiền, hàng mi dài đổ bóng xuống dưới tạo thành một mảng tối nhỏ. Dù y đã trưởng thành, dù trước đây cô ta chưa từng thấy gương mặt y, nhưng khoảnh khắc này, cô ta vẫn chắc chắn y chính là người đó.

Trên khắp thiên hạ, không ai có thể dung hòa sự dịu dàng và tàn nhẫn hoàn hảo như y.

Bạch Sương mặc kệ ánh mắt hiếu kỳ xung quanh, nghiến răng rút dao găm từ trong tay áo ra. Cô ta biết rõ kẻ điên này chưa bao giờ quan tâm đến việc có người ở đây hay không, chỉ cần chọc giận y, kết cục chỉ có một, đó chính là bị thủ tiêu. Không thể lùi bước nữa, cô ta đè nén cơn run rẩy theo bản năng, chẳng hề do dự mà đâm thẳng vào mắt y. Khoảng cách này, không ai có thể né tránh.

Lưỡi dao găm sắc bén xé qua da thịt, b*n r* những giọt máu đỏ tươi. Mũi dao dừng lại ngay trước mắt Lộ Chi Dao, chỉ cách một chút nữa là có thể đâm vào.

Thất bại rồi. Bạch Sương buông dao như thể mất hết sức lực, ngây người ôm lấy vết thương trên đầu gối.

“Anh bị điên à? Né được sao không né?!” Giọng thiếu nữ không nhỏ, mang theo cả bực tức lẫn chút run rẩy vì đau đớn, kéo Bạch Sương từ trong cơn hoảng loạn căng thẳng vừa rồi quay lại thực tại.

Ánh mắt cô ta dần có lại tiêu cự, dừng lại trên bàn tay máu chảy đầm đìa của Lý Nhược Thủy, rồi rơi trên khóe môi vẫn mang ý cười dịu dàng của Lộ Chi Dao. Có người lại chắn dao cho tên điên này ư?

“Tôi đang hỏi anh đấy, sao anh không né?” Lý Nhược Thủy ném con dao trong tay đi, giọng điệu hơi hạ thấp xuống, nhưng nhìn thế nào thì cô cũng cảm thấy người này cố ý.

Tuy khoảng cách gần như vậy, nhưng y nhất định có thể tránh được! Cô tận mắt thấy y dùng hai ngón tay kẹp chặt lưỡi dao của Lục Phi Nguyệt cơ mà.

“… Anh cười cái gì?” Lý Nhược Thủy nhìn nụ cười của Lộ Chi Dao, đột nhiên cảm thấy lạnh sống lưng, bất giác lui về sau một bước.

“Ta đang cười, vì cô thắng tỉ thí rồi.” Sau khi đáp lời xong, Lộ Chi Dao nhặt con dao găm từ dưới đất lên, mặt mày ôn hòa “nhìn” về phía Bạch Sương. Lưỡi dao xoay một vòng trên đầu ngón tay y, làm bàn tay trắng ngần nhuốm đỏ sắc máu.

“Vốn dĩ ngươi làm mất hứng của ta, nên ta phải lấy mạng của ngươi. Nhưng giờ, công tội ngang bằng, ta chỉ lấy một cánh tay của ngươi.”

Hồi ức dâng trào khắp tâm trí, Bạch Sương muốn chạy trốn, nhưng hai chân lại không chịu nghe lời, cô ta chỉ có thể sững sờ đứng yên tại chỗ.

Lý Nhược Thủy thấy Bạch Sương run rẩy như sàng trấu, sắc mặt tái nhợt. Cô giơ tay ngăn Lộ Chi Dao lại: “Khoan đã, đi băng bó với tôi trước đi, máu sắp chảy khô rồi kìa.”

Vừa nghe câu này, sao Lộ Chi Dao lại không hiểu ý cô được chứ? Y chỉ cười bất đắc dĩ rồi thu tay về.

Bạch Sương liếc nhìn hai người họ, cắn răng chịu đựng cơn đau ở đầu gối, bay người bỏ đi.

Lý Nhược Thủy chiến thắng Bạch Sương, tiến vào nhóm bốn người cuối cùng. Bốn người chia cặp đấu tiếp hai vòng nữa để quyết định quán quân. Nhưng do Lý Nhược Thủy bất ngờ bị thương nên trận đấu buộc phải tạm hoãn.

Nhà họ Trịnh bao trọn tửu quán, mời thầy thuốc túc trực ở tầng một để chuẩn bị cho lúc cần đến. Lý Nhược Thủy cũng chữa thương tại đây.

“Anh không phải tính sẵn là tôi sẽ chắn dao giúp anh đấy chứ?” Lý Nhược Thủy càng nghĩ càng thấy không đúng, cô cũng chẳng vòng vo mà hỏi thẳng.

“Ta không nhìn thấy.” Lộ Chi Dao giơ tay chạm vào mắt mình, “Không thấy thì làm sao né?”

“Anh đúng là nói dối không chớp mắt.” Không thấy mà có thể chỉ cô tiếp bao nhiêu chiêu của Bạch Sương như thế?

Lộ Chi Dao khẽ cười, nâng tay cô lên, tâm trạng tốt thấy rõ.

“Mắt ta mở hay không, nói ra cũng toàn là dối trá thôi.”

Lý Nhược Thủy: …

Người bấy lâu nay luôn giăng bẫy người khác, nay lại vô thức rơi vào bẫy của người ta. Lý Nhược Thuỷ không muốn tiếp tục đôi co với y nữa, quay sang nhìn thầy thuốc: “Thầy thuốc này, hay ông tiện thể xem mắt cho anh ta luôn đi?”

Thầy thuốc râu tóc bạc phơ liếc y một cái, thu dọn đồ trên bàn: “Bẩm sinh đã vậy, tôi không chữa được.”

Lý Nhược Thủy trợn tròn mắt, hơi ngạc nhiên: “Sao ông biết?”

“Tôi hành nghề chữa bệnh mấy chục năm thì nhìn là biết thôi.” Thầy thuốc nhận lấy băng vải và rượu thuốc từ trong tay tiểu đồng giúp việc ở y quán, bắt đầu lau sạch vết máu trên tay cô.

Lúc Lý Nhược Thủy còn đang cảm thán, bàn tay lạnh băng nắm lấy cổ tay cô dần siết lại, khiến cơn cảm thán lập tức biến thành run rẩy.

Lộ Chi Dao dùng tay kia nhẹ gõ mặt bàn, giọng điệu chậm rãi: “Còn cô, làm sao mà biết?”

Ánh mắt Lý Nhược Thủy hơi lảng tránh, vô thức ngồi thẳng lưng: “Tôi sống hơn mười năm, nhìn là biết thôi.”

Thầy thuốc: …

Sau khi máu xung quanh vết thương được xử lý sạch sẽ, thầy thuốc dùng băng vải thấm rượu thuốc bắt đầu sát trùng miệng vết thương.

“Rất đau đấy, ráng chịu đi.”

Rượu thuốc màu vàng nâu quét xung quanh vết thương mang đến cảm giác đau nhói rát bỏng. Lý Nhược Thủy đau đến nỗi ngân ngấn nước mắt.

“Cô nương, đừng run, càng run càng đau.”

Lý Nhược Thủy cố nén nước mắt, giọng nói run rẩy: “Không phải tôi muốn run, mà là không kiểm soát được.”

Nghe vậy, Lộ Chi Dao lập tức dùng cả hai tay giữ lấy tay phải của cô, ngăn lại động tác vô thức ấy. Vết thương của Lý Nhược Thủy không hề nông, việc sát trùng mất khá nhiều thời gian. Khi vết thương trong lòng bàn tay và ngón tay được rượu thuốc quét qua, cơn đau khiến cơ trên tay bất giác co giật, nhưng cô vẫn quen ngậm chặt miệng, cố đè nén chịu đựng.

Lộ Chi Dao dường như nghĩ ra điều gì đó, y hơi nghiêng người, đưa bờ vai đến trước mặt cô, giọng điệu nhẹ nhàng: “Hay là cắn ta đi.”

Chân răng của Lý Nhược Thủy vì cắn chặt quá lâu nên đã đau nhức từ lâu, mà lúc này, vai của kẻ đầu sỏ lại đang ở ngay trước mặt, không cắn thì đúng là phí phạm.

Cô chẳng chút khách khí, há miệng cắn ngay một cái. Cái cắn này không chỉ để giảm đau mà còn chất chứa những cảm xúc khó nói rõ thành lời.

Nhớ lại những chuyện trước đó, Lý Nhược Thuỷ càng cắn mạnh hơn, hệt như muốn dồn nén tất cả cảm xúc đè nén mấy ngày nay vào một vết cắn này để giải toả.

Nhưng đối với y mà nói, nỗi đau nơi bờ vai không phải là đau, mà là kh*** c*m.

Lộ Chi Dao cong mắt cười, nụ cười càng lúc càng ấm áp. Y mở lời tựa như khuyến khích: “Cắn mạnh thêm chút nữa.”

Máu thịt bị cắn chặt, cơn đau dữ dội truyền đến, y lại chậm rãi tận hưởng, cảm nhận niềm vui sướng dâng lên từ tận đáy lòng. Chỉ một vết cắn đã khiến y hạnh phúc đến vậy, nếu một ngày nào đó bị Lý Nhược Thủy g**t ch*t, chẳng phải sẽ là cực lạc hay sao?

Thế nhưng, y còn chưa kịp tận hưởng trọn vẹn thì vết thương của Lý Nhược Thủy đã được xử lý xong, thầy thuốc đang bôi thuốc mỡ mát lên đó.

Lý Nhược Thủy ngẩng đầu thở dài một hơi: “Sướng!” Dù là vết thương hay trong lòng, lúc này chỉ chữ “sướng” mới có thể diễn tả được cảm giác tận thâm tâm của cô.

“Thầy thuốc này, ông bôi nhiều thuốc mỡ chút đi.” Đọc Full Tại Truyenfull.vision

“Thuốc mỡ của tôi đắt lắm đấy.” Thầy thuốc liếc nhìn Lộ Chi Dao bằng ánh mắt kỳ lạ, rồi tiếp tục bôi thuốc cho cô.

“Cô đến đây để đấu võ kén vợ, thế đã suy nghĩ kỹ chưa?”

Lý Nhược Thủy chẳng mấy để tâm, gật đầu rồi thổi nhẹ vào vết thương: “Suy nghĩ kỹ rồi.”

Có gì mà phải nghĩ chứ? Chỉ cần lấy được Hỏa Dịch Thảo và thư từ qua lại thì cô sẽ lập tức rời đi.

Ánh mắt của Lý Nhược Thuỷ rất trong trẻo, không có vẻ gì là đang nói dối. Mà Lộ Chi Dao bên cạnh vẫn mỉm cười, chẳng có tẹo khúc mắc nào.

“Lão đây thật sự đã già rồi, không hiểu nổi đám trẻ các ngươi.” Thầy th**c l*c đầu, lấy hai lọ sứ xanh từ trong giỏ ra.

“Mỗi ngày thay thuốc ba lần, liên tục ba ngày là ổn.”

Lý Nhược Thủy thu tay lại, chạm vào túi tiền vỏn vẹn hai mươi lượng bạc của mình: “Tôi không có tiền đâu.”

“Không lấy tiền.” Thầy thuốc đặt hai lọ thuốc đã được gói vào tay cô, “Nhà họ Trịnh bao hết rồi.”

Lý Nhược Thủy nhìn tay phải bị vải băng bó, cầm thuốc rồi cùng Lộ Chi Dao quay lại võ đài.

Khi đi được nửa đường, Lộ Chi Dao đột nhiên lên tiếng: “Lúc nãy vì sao ngăn ta chặt đứt một cánh tay của cô ta? Cô không muốn báo thù à?”

???

Mạch não của người này đúng là quá khó theo kịp.

“Tôi và cô ta hình như không có thù oán gì cả?”

Lộ Chi Dao nghe vậy, bước chân khựng lại, hơi nhướng mày: “Cô ta đã làm cô bị thương.”

Lý Nhược Thủy nhìn y, cũng học theo y nhướng mày: “Theo cách nói đó, rõ ràng anh có thể tránh đi nhưng lại không tránh, mà còn đoán chắc tôi sẽ giúp anh. Vậy tôi có thể coi anh là người gián tiếp làm tôi bị thương không?”

Lộ Chi Dao thoáng sững lại, sau đó cong môi nở nụ cười rạng rỡ như hoa xuân nở rộ: “Cách lý giải này thú vị đấy, vậy cô cứ tính như thế đi.”

Nhìn cánh tay y vươn đến trước mặt mình, Lý Nhược Thủy giơ tay hất ra, hơi cạn lời: “Đùa gì thế, tôi đâu phải kẻ b**n th**.”

Lộ Chi Dao thu tay lại, xoa xoa vết máu trên ống tay áo, vẻ mặt dịu dàng, lời nói ra lại như thì thầm: “Đây không phải trò đùa đâu.”

Lý Nhược Thủy không nghe rõ Lộ Chi Dao nói gì, cô giơ tay chọc chọc vào vai y: “Chỗ này có bị cắn rách da không?”

Lộ Chi Dao thoáng sững lại, lắc đầu: “Không có.”

“Vậy thì tốt.” Lý Nhược Thủy nhỏ giọng một câu, rồi kéo y đi tiếp.

“Gậy dò đường của anh mất rồi thì đi sát vào, trong tửu quán đầy bàn ghế, đụng phải dây thần kinh trụ là đau ch** n**c mắt đấy.”

Khi hai người quay lại võ đài, mấy cô gái tham gia đấu võ đều đã ngồi một bên, rồi làm động tác chúc mừng cô.

Còn vài vị chủ nhân nhà họ Trịnh đều đang ngồi dưới võ đài, có vẻ đã đợi được một lúc.

Đầy tớ nhà họ Trịnh bước lên, cầm giấy bút trong tay, vừa mở miệng liền hỏi: “Cô nương ra đời là ngày tháng nào?”

Lý Nhược Thủy mờ mịt nhìn những người khác: “Là sao?”

Bấy giờ, Trịnh phu nhân vốn luôn im lặng mới cất tiếng, vẻ mặt nghiêm nghị cuối cùng cũng dịu đi đôi chút: “Lý cô nương, chúng ta muốn chọn luôn cô, ý cô thế nào?”

Giọng điệu của Trịnh phu nhân chẳng giống một người mẹ đang tìm vợ cho con trai, mà giống như đang chiêu mộ một hộ vệ tận tâm hơn. Chuyện này tới đột ngột quá nhỉ.

“Vậy những người khác thì sao?” Lý Nhược Thủy chỉ vào mấy cô gái tham gia tỉ thí khác.

“Vốn dĩ người chiến thắng sẽ được vào nhà họ Trịnh, nhưng bây giờ chúng ta đã phá vỡ quy tắc, cũng bồi thường cho họ rồi, chỉ còn chờ cô nương đồng ý nữa thôi.”

Lý Nhược Thủy nhìn mọi người xung quanh, sau đó lại nhìn sang Lộ Chi Dao, rồi do dự gật đầu: “Đồng ý.”

Cô thật sự không hiểu nổi, rốt cuộc nhà họ Trịnh vừa ý cô ở điểm nào chứ.

Lúc này, vị tiểu thư mặc váy lụa xanh của Trịnh phủ bước lên, cô ta quan sát Lý Nhược Thủy từ trên xuống dưới, rồi lại nhìn thoáng qua Lộ Chi Dao đang đứng bên cạnh.

“Vào Trịnh phủ thì không thể có nợ tình. Lý cô nương và vị bên cạnh này có quan hệ gì?”

Lý Nhược Thủy chẳng hề do dự mà đáp: “Bạn bè.”

Cô gái áo xanh gật đầu, lại liếc nhìn Lộ Chi Dao một lần nữa, sau đó khẽ nhướng mày, vênh váo hung hăng đứng sau lưng Trịnh phu nhân.

Trịnh phu nhân bước tới nắm lấy tay Lý Nhược Thủy, trên gương mặt lộ ra chút dè dặt: “Cô nương, cô có sợ ma không?”

“Hả?” Lý Nhược Thủy bị bà ta đột ngột nắm tay, nhưng ngay sau đó cô đã hiểu ý, lắc đầu: “Không sợ.” Cô biết chuyện của Trịnh phủ là do con người gây ra, căn bản chẳng có ma quỷ gì cả.

Nghe vậy, Lộ Chi Dao khẽ cười một tiếng, rõ ràng là không tin.

Nhưng Trịnh phu nhân thì đã tin.

“Cô nương, ngày sinh của cô không phải là ngày mười lăm tháng Sáu chứ?”

Làm sao Lý Nhược Thủy làm biết ngày sinh tháng đẻ của “Lý Nhược Thủy” là ngày nào. Nhưng dù có phải là mười lăm tháng Sáu hay không, lúc này cũng chỉ có thể nói không phải.

“Không phải.”

Trịnh phu nhân nước mắt lưng tròng, nắm lấy tay Lý Nhược Thuỷ rồi vỗ nhẹ: “Đứa trẻ ngoan, ba ngày sau, chúng ta sẽ đến đón con qua cửa.”

Đây có lẽ là vụ đính hôn qua loa nhất từ trước đến nay, đám người hóng chuyện xung quanh còn đang ngơ ngác, mà Lý Nhược Thủy thì càng mơ hồ hơn. Thậm chí nhà họ Trịnh còn chưa điều tra lai lịch của cô, không có thư ngỏ, cũng không có người thân nào của cô gật đầu đồng ý. Đây rõ ràng là đang có bệnh thì bái tứ phương mà. Nhưng dù có gài hay không, với Lý Nhược Thủy mà nói, việc đồng ý vẫn có lợi hơn hại. Lần này không chỉ đơn giản là lấy thuốc giải, tìm chứng cứ, Lý Nhược Thủy còn có một mục đích khác.

Việc “cưới thay” trong nguyên tác là chất xúc tác cho tình cảm giữa Lục Phi Nguyệt và nam chính, vậy hiển nhiên cũng có thể trở thành chất xúc tác giữa cô và Lộ Chi Dao.

Lý Nhược Thủy biết rõ, thái độ của Lộ Chi Dao đối với cô khác hẳn với những người khác, nhưng dường như y vẫn chưa nhận ra điều đó. Dù lý do của sự khác biệt này là gì, cô cũng phải nhân cơ hội này để khiến y hiểu ra.

Chỉ cần y có xíu ghen tuông hoặc phản ứng bất thường nào, vậy cô có thể gia tăng nước cờ chinh phục rồi.

***

Lời của tác giả:

Chương này tại sao Nhược Thủy cứ bị chửi vậy? Tôi phải giải thích chút:

1.Bạch Sương hoàn toàn không có mối đe dọa nào với Lộ Chi Dao, cũng không hề có chuyện cô ta muốn giết nam chính, mà ngược lại, còn giống như “tự dâng đầu” hơn. Lộ Chi Dao căn bản chẳng đặt cô ta vào mắt. Y không né tránh chính là muốn thử Lý Nhược Thủy.

2.Nhược Thủy là chặn dao cho Lộ Chi Dao vì cô ấy muốn “chinh phục” y, chứ không phải vì muốn chắn dao cho Bạch Sương, mọi người đọc kỹ lại đi.

3.Hiện tại Lý Nhược Thủy vẫn đang trong trạng thái phòng bị Lộ Chi Dao. Y dễ mất kiểm soát, giết chóc, một khi đã hứng lên thì chẳng quan tâm đến ai nữa. Dù Bạch Sương có tiềm ẩn thân phận tội phạm, nhưng nếu y giết một người “vô tội” ngay trước mặt bao người, chắc chắn sẽ bị bắt đến quan phủ, đến lúc đó lại là một trận thảm sát nữa.

4.Trước đó đã có viết, nhóm người áo trắng này từng bị bắt rồi nhưng lại được thả ra, chứng tỏ bên trong có quan hệ. Hơn nữa, ở đây cần bằng chứng, không thể chỉ vì Lục Phi Nguyệt cảm thấy cách đánh giống nhau là có thể chỉ đích danh bọn họ là đồng bọn của nhóm kia được. Nếu không có chứng cứ xác thực, cuối cùng vẫn phải thả ra thôi.

5.Gần đó có người của bọn họ, âm thanh “chim hót” chính là ám hiệu. Lý Nhược Thủy đã phát hiện ra, nếu liều mạng xông lên thì dù có bắt được Bạch Sương thì cuối cùng cũng vẫn phải thả cô ta, mà Trịnh phủ chắc chắn cũng sẽ không cho bọn họ vào, vậy là mất cả chì lẫn chài.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...