Chương 03: Thô bạo phá vỡ
Thanh kiếm của Lộ Chi Dao rất đặc biệt. Trên thân kiếm có những đường vân rạn nhỏ xíu khiến bóng người phản chiếu trên đó bị chia thành vô số mảnh, tựa như có thể vỡ tan bất cứ lúc nào. Lưỡi kiếm mỏng nhẹ, dưới ánh mặt trời chiếu rọi sẽ toả ra cảm giác lạnh lẽo.
Lý Nhược Thủy nhìn lướt qua lưỡi kiếm sắc bén, trái tim không khỏi đập mạnh: “Anh lau kiếm làm gì?”
Lộ Chi Dao mỉm cười dịu dàng, ánh mặt trời chiếu lên hàng mi dài cong vút, lấp lánh như phủ ánh vàng vụn: “Nó chưa từng cắt cổ họng ai cả, không an ủi xíu thì nó sẽ lo lắng đấy.”
Lý Nhược Thủy không thoải mái đứng dậy rồi bước tới bên cửa sổ nhìn dòng người qua lại bên dưới. Cô l**m môi, cười gượng hai tiếng: “Chẳng phải mới ba ngày thôi à…”
Cô nhìn Lộ Chi Dao ngồi bên bàn đang chăm chú lau kiếm, tâm lý phòng bị dần sụp đổ. Cô từ một người tự tin kiêu ngạo ban đầu trở thành một “hòn vọng phu” đứng bên cửa sổ như ngày hôm nay. Đã ba ngày rồi! Nam nữ chính sao vẫn chưa tra xét đến thế hả! Chẳng lẽ quán trọ này quá nhỏ, không dễ thấy à? Hay mấy cô gái kia không chuyển lời? Nếu vẫn không có ai đến, cô sẽ phải biểu diễn nuốt kiếm tại chỗ để mua vui cho mọi người đấy!
Không biết có phải Lộ Chi Dao đã cố tình dặn dò hay không mà trong phòng chẳng có giấy bút gì cả. Thính lực của y lại rất nhạy, chỉ cần lẩm bẩm vài câu cũng bị nghe thấy chứ đừng nói tới chuyện nhờ tiểu nhị nhắn gì. Cô đã đứng bên cửa sổ hai ngày rồi, không biết có tác dụng không.
Dưới cửa sổ, xe ngựa qua lại, mấy gánh hàng rong bên đường rao hàng mời chào. Trong dòng người tấp nập ấy, Lý Nhược Thủy chạm mắt với hai người. Một nam một nữ. Nam mặc đồ đen, vẻ mặt rất hăng hái. Nữ mặc váy dài phối màu đen đỏ, ôm một thanh đao trong ngực, vẻ mặt nghiêm nghị. Hai người họ đang nhìn cô chằm chằm.
Trang phục và cách kết hợp kinh điển này nếu không phải nam nữ chính Lục Phi Nguyệt và Giang Niên thì còn ai vào đây nữa!
Lý Nhược Thủy quay đầu nhìn Lộ Chi Dao, vội vàng vẫy nhẹ tay với họ, vẻ mặt mừng rỡ. Ánh mắt Lục Phi Nguyệt sáng lên, chẳng hề do dự mà ôm đao tiến tới. Giang Niên nhìn Lý Nhược Thủy rồi cũng nhanh chóng theo sau.
Lý Nhược Thủy mừng thầm trong lòng, cô thở phào nhẹ nhõm ngồi lại bàn, tự rót cho mình một chén trà.
“Xem ra họ tới rồi nhỉ?” Lộ Chi Dao dừng tay đang lau kiếm, nghiêng tai về phía cô. Từ góc này có thể thấy rõ hàng mi dài cong của y.
Lý Nhược Thủy không kìm được nụ cười, cố tỏ ra bình tĩnh gật đầu.
“Trong mơ là vậy.”
Lộ Chi Dao cúi đầu khẽ cười, chậm rãi thu kiếm vào vỏ. Nghe âm thanh đồ kim loại ma sát mà Lý Nhược Thủy tắt nụ cười, lông tóc trên người dựng hết lên.
Chiếc khăn lau kiếm vừa được Lộ Chi Dao cầm lên đột nhiên bị một mũi tên sắc nhọn xuyên qua, ghim chặt lên trên cửa sổ.
Lộ Chi Dao nhướng mày nhìn Lý Nhược Thủy, nụ cười vẫn ôn hòa: “Trong mơ cũng thế à?”
“Phải…” Đương nhiên không phải như vậy rồi. Trong nguyên tác, lần đầu ba người gặp nhau rất hòa bình. Vì dù sao nam nữ chính cũng là người tốt, còn Lộ Chi Dao là kẻ giả vờ lương thiện, mọi người khá hoà hợp.
Cánh cửa gỗ bị phá tung. Sau khi quan sát tình hình trong phòng, Lục Phi Nguyệt chẳng hề do dự mà rút đao lao tới, hơn nữa còn tiện tay đẩy Lý Nhược Thủy đang đứng bên cạnh ra ngoài cửa. Khi nhát đao bá đạo suýt đâm vào ngực Lộ Chi Dao thì nó bị hai ngón tay của y giữ chặt, không thể tiến thêm hay lùi ra.
Khóe môi Lộ Chi Dao cong lên, đầu ngón tay khẽ chạm vào lưỡi đao: “Ngươi là ai?”
Lục Phi Nguyệt cố sức rút đao về, chị kiêu ngạo nhướng mày, lấy một tấm lệnh bài từ trong ngực ra: “Tuần Án Ti, Lục Phi Nguyệt.”
Lý Nhược Thủy bước từ ngoài vào: “Anh ta không nhìn thấy đâu…” Lý Nhược Thuỷ phớt lờ biểu cảm cứng họng của Lục Phi Nguyệt, vội bước tới bên cạnh Lộ Chi Dao, “Nhưng tôi có thể chứng minh, đây đúng là lệnh bài của Tuần Án Ti.”
“Là nữ bổ khoái à.” Sau khi Lộ Chi Dao ẩn ý nói lại câu này, y cầm cây gậy dò đường bên cạnh rồi đứng dậy, “Ta chỉ là một kẻ mù, sao cô lại muốn bắt ta?”
Lục Phi Nguyệt cười lạnh, vẫn luôn hướng đao về phía Lục Chi Dao: “Chúng tôi nghi ngờ anh tự ý giam giữ cô nương này. Nhưng anh nói như thế, vậy nghĩa là không quen biết cô ấy, đúng không?”
Lộ Chi Dao không nói thêm gì, y chỉ đứng tại chỗ nhắm mắt như thể đang nghiêng tai lắng nghe điều gì đó. Lý Nhược Thủy suy nghĩ một lát rồi thử tiến đến kéo gậy dò đường của Lộ Chi Dao, xoay người y sang một hướng khác: “Khăn tay của anh ở bên kia.”
Lộ Chi Dao thoáng sững sờ, khẽ nhếch môi cười: “Đa tạ.”
Khi Lộ Chi Dao bước đi lấy khăn tay, Lý Nhược Thủy tranh thủ giải thích với hai người còn lại: “Anh ta không giam giữ tôi.”
“Nhưng tôi đã quan sát cô suốt hai ngày rồi.” Giang Niên cầm tên bước vào, đứng bên cạnh Lục Phi Nguyệt, “Ngày nào cô cũng đứng bên cửa sổ, vẻ mặt khổ sở. Tôi đã hỏi tiểu nhị, tiểu nhị nói chưa từng thấy cô ra ngoài. Dù điều này không tính là giam giữ nhưng rõ ràng đã hạn chế tự do của cô mà, đúng chứ?”
“Không phải. Mắt anh ta không tốt, tôi phải chăm sóc anh ta.”
Lý Nhược Thủy liếc nhìn hai người, giả vờ bi thương: “Khổ sở là vì tôi vừa trốn khỏi hầm giam, vẫn chưa bình tâm lại. Chỉ cần nghĩ tới việc suýt nữa bị bán đi, thì tôi lại…”
Lục Phi Nguyệt và Giang Niên liếc nhìn nhau, lập tức bước tới hỏi: “Cô trốn ra từ đâu?”
“Đúng vậy, cùng trốn với tôi còn có vài người khác nữa. Họ đã đến nha môn trình báo rồi.”
Giang Niên nghe vậy thì đột nhiên cười mỉa mai, cất tên ra sau lưng: “Tôi nói mà, hôm ấy sao lại đột nhiên phái đơn vị cô đi Trúc Lâm ở phía đông thành chứ. Hóa ra nha môn giấu nhân chứng ở đó.”
Anh ta khoanh tay tựa vào cửa, nhìn Lục Phi Nguyệt: “Tôi đã sớm nói rồi, không phải ai cũng như mấy người Tuần Án Ti các cô đâu.”
Lục Phi Nguyệt âm thầm nghiến răng, đôi mày lạnh lùng hơi cau lại. Chị ngước mắt nhìn Lý Nhược Thủy: “Cô nương có thể dẫn chúng tôi đến hầm giam xem xét chút không?”
“Được.” Lý Nhược Thủy lập tức đáp lời, “Bây giờ còn sớm, chi bằng chúng ta đi ngay nhá?”
Phản ứng quá nhanh của cô khiến Lục Phi Nguyệt thoáng ngẩn người rồi quay đầu nhìn Giang Niên. Giang Niên bước tới trước mặt Lục Phi Nguyệt, cụp mắt nhìn Lý Nhược Thủy: “Vẫn chưa biết cô nương trốn ra bằng cách nào?”
Lý Nhược Thủy nghẹn lời. Cô phải giải thích thế nào về lá thư của Lộ Chi Dao đây? Chẳng lẽ lại nói đó là một giấc mơ hả?
“Là tôi cứu cô ấy.” Lộ Chi Dao lần mò lấy chiếc khăn tay nhưng không giữ lại mà ném nó vào bếp lò nhỏ bên cạnh: “Tôi nhận được một bức mật thư. Bức mật thư ấy bảo tôi đến đó cứu người.”
Y không đề cập đến lệnh truy nã treo thưởng, cũng không nói gì về vụ cá cược với Lý Nhược Thủy mà chỉ nói qua qua sự việc.
Lục Phi Nguyệt đặt tay lên vai Giang Niên, ngăn lời kế tiếp của anh ta rồi khẽ gật đầu với Lý Nhược Thủy.
“Việc này không thể trì hoãn, chúng ta đi ngay bây giờ thôi.”
“Lần này anh có đi không?” Lý Nhược Thủy quay sang hỏi Lộ Chi Dao, ánh mắt mang theo chút lo lắng.
Thực ra để thắng vụ cá cược này, quyền quyết định nằm trong tay Lộ Chi Dao. Y hoàn toàn có thể không phối hợp khiến lần phá án này thất bại.
“Đi chứ.” Lộ Chi Dao mỉm cười dịu dàng, vẻ mặt trông cực kỳ dễ gần, “Trong mơ có ta mà, sao ta có thể không đi?”
Lý Nhược Thủy hơi ngẩn ra, rốt cuộc anh ta muốn thắng hay muốn thua?
Mấy người cùng nhau bước ra ngoài. Lộ Chi Dao mỉm cười như gió xuân, xung trận đi đầu. Lục Phi Nguyệt và Giang Niên thì thấp giọng thảo luận phía sau. Lý Nhược Thủy đi giữa, nhìn bóng lưng của Lộ Chi Dao mà chìm vào suy tư.
Cô thật sự không hiểu người này đang nghĩ gì. Cô cảm thấy Lộ Chi Dao thất thường, nhưng lúc nào y cũng mỉm cười như gió xuân. Cô cảm thấy Lộ Chi Dao ôn hòa vô hại, nhưng Lộ Chi Dao có thể không chút do dự mà tặng cô một nhát đao.
Nếu cô có tội, vậy pháp luật sẽ trừng phạt cô, chứ không phải để cô đến đây yêu đương với một kẻ điên.
*
Nơi giam giữ họ nằm ngay giữa núi Lộc Minh, ở đó có một căn nhà nhỏ thô sơ, bên cạnh là một địa lao. Những người mặc đồ đen bị giết ba ngày trước vẫn nằm nguyên tại chỗ, từ cổng lớn đến lối vào địa lao đầy rẫy thi thể. Lục Phi Nguyệt nhìn cảnh tượng trước mắt thì hơi nhíu mày, còn Giang Niên liếc nhìn Lộ Chi Dao, ánh mắt mang theo vẻ không đồng tình.
Tất cả những thứ này Lộ Chi Dao đều không thể thấy được, y chỉ lặng lẽ đứng trước cửa căn nhà nhỏ, khóe môi mang theo nụ cười, nhưng Lý Nhược Thủy lại cảm thấy y đang thất thần.
“Mấy người Lục bổ khoái đã vào kiểm tra hầm giam rồi, chúng ta vào trong nhà xem thử nhá?” Lý Nhược Thủy muốn nhân lúc Lộ Chi Dao còn phối hợp mà nhanh chóng hoàn thành việc cứu người, vì cô sợ nếu chậm trễ thì sẽ có biến cố xảy ra.
Trong nguyên tác, đại bản doanh của bọn buôn người mà Lục Phi Nguyệt và Giang Niên tìm thấy không phải chỗ này, nhưng lời mở đầu có nhắc đến việc căn nhà ở đây có mật đạo. Thế thì cô nhất định phải xem.
“Trong giấc mơ của cô không có cảnh chúng ta cứu người sao?”
Lý Nhược Thủy đã bước vào nhà. Trong nhà, ngoài những bàn ghế cơ bản ra thì gần như không còn gì khác, trông vô cùng trống trải. Trước mắt đã có việc để làm, lời đáp của cô vô thức kéo dài âm điệu ra, có vẻ khá hờ hững: “Mơ mà, chẳng phải toàn mơ mơ hồ hồ sao, tôi chỉ nhớ được vài đoạn ngắn thôi.”
“Vậy à.” Lộ Chi Dao bước chân vào nhà, cây gậy dò đường gõ lên nền đất phát ra âm thanh nhè nhẹ.
Bàn tay đang gõ vào tường của Lý Nhược Thủy khựng lại, đột nhiên cô nhớ tới một tin tức mình từng đọc…
Giấc mơ của những người bị mù bẩm sinh thì sẽ không có màu sắc, chỉ có âm thanh, và rất dễ gặp ác mộng.
Cảm thấy câu nói vừa rồi của mình không ổn, thế là cô lại mở lời: “Chuyện trong mơ tuy mơ hồ, nhưng đối với anh thì tôi nhớ rất rõ.”
“Thế à.” Lộ Chi Dao đáp lại một tiếng, không biết nghĩ đến điều gì mà y bật cười khe khẽ.
Lý Nhược Thủy âm thầm quay đầu nhìn y. Cô hoàn toàn không biết câu nào lại làm Lộ Chi Dao hứng thú đến vậy.
Ánh mắt cô rơi lên đôi mắt khép hờ của y. Đôi mắt của Lộ Chi Dao rất đẹp, hơi dài song không nhỏ, hàng mi dài mảnh cong như trăng non trên trời. Nhìn lâu sẽ khiến người ta cảm thấy hơi xao xuyến. Nhưng không biết khi đôi mắt đẹp như vậy mở ra sẽ tỏa ra ánh sáng thế nào.
“Cô đang nhìn ta à. Sao nhìn thế?” Lộ Chi Dao tuy không nhìn thấy, nhưng các giác quan khác lại cực kỳ nhạy bén, đặc biệt là thính lực. Y từng giúp nam nữ chính trong nguyên tác phá được kha khá vụ án. Dẫu vậy việc bị bắt gặp nhìn trộm thì đương nhiên không thể thừa nhận rồi: “Căn nhà này nhỏ ghê.”
Lộ Chi Dao dường như rất hứng thú với câu hỏi này, y mỉm cười, mắt cong cong, quay mặt thẳng về phía cô: “Tại sao cô cứ nhìn ta mãi vậy?”
Rõ ràng là mắt y đang nhắm, rõ ràng là đang mỉm cười, thế mà lại khiến Lý Nhược Thủy cảm nhận được một cảm giác rùng mình khó tả như thể bị thứ gì đó nhìn chằm chằm.
Cô không tự nhiên mà đưa tay lên sờ cổ, bước đến phía sau y rồi gõ vào bức tường:
“Tôi nghĩ cơ quan có thể nằm ở đây…”
Nghe vậy, Lộ Chi Dao như bừng tỉnh, ngay cả nụ cười cũng mang theo vài phần chân thành: “Hóa ra cô đang tìm cơ quan.”
Chứ không thì sao? Chẳng lẽ cô đang gõ nhạc cụ ở đây à?
Lộ Chi Dao lắng nghe một lúc rồi bước đến góc tây nam của căn nhà. Y đặt cây gậy dò đường sang một bên, tháo thanh kiếm đeo bên hông xuống, thẳng tay đâm vào một viên gạch lát sàn. Viên gạch lấy thanh kiếm làm trung tâm, nứt toác ra như mạng nhện, phát ra tiếng rạn nứt nặng nề.
Lục Phi Nguyệt và Giang Niên đang quay lại từ trong hầm giam, nghe thấy tiếng động thì hai người vội vàng chạy vào, vừa vào đã sững sờ trước cảnh tượng trước mắt.
Những viên gạch đã được phong kín từ lâu, dưới tay Lộ Chi Dao lại giống như một lớp băng mỏng manh, nhẹ nhàng bị nhấn xuống liền vỡ nát, để lộ ra thứ được che giấu bên dưới. Bốn, năm bánh răng lớn nhỏ màu xám đậm lộ ra, trong đó có một bánh răng đang xoay tròn phát ra tiếng.
“Tìm được rồi.” Lộ Chi Dao mỉm cười dịu dàng, ngay sau đó lại rút bảo kiếm. Y lập tức đâm mạnh kiếm vào bánh răng bé đang xoay tròn. Thanh kiếm chặn lại khiến nó va vào thân kiếm phát ra những tiếng “keng keng” liên tục.
Ngay sau đó, một tiếng “ầm ầm” vang lên, cách đó hai bước xuất hiện một cái hố đen rộng nửa mét, những luồng gió lạnh thoát từ trong hố sâu hun hút không thấy đáy.
Nhìn cảnh tượng trước mắt, Lý Nhược Thủy thốt lên: Cừ thật.
Người khác muốn mở cơ quan thì đều phải suy nghĩ cẩn thận một lúc rồi mới tìm được lối vào. Còn Lộ Chi Dao thì sao? Chẳng cần tìm kiếm, dùng luôn cách thô bạo để phá vỡ, đi thẳng vào thiết bị bên trong cơ quan.
Lý Nhược Thủy bước lên hai bước định nhìn xem bên dưới hố có gì, nhưng lúc này bánh răng vốn đang va vào kiếm bỗng dừng lại, không còn xoay nữa. Cái hố đen vốn rộng nửa mét chợt mở rộng thành một mét, đúng ngay tới dưới chân Lý Nhược Thủy.
“Đậu má…” Trước khi rơi xuống, Lý Nhược Thủy chỉ kịp túm lấy vạt áo của Lộ Chi Dao bên cạnh.
***
Lời của tác giả
Giải thích thống nhất
1. Lệnh treo thưởng dành riêng là loại lệnh sau khi ban bố ra, chỉ có thể là người được chỉ định hoàn thành. Tiền thưởng rất cao. Trong trường hợp này, hệ thống đã đưa ra lệnh truy nã riêng nhằm buộc Lộ Chi Dao nhanh chóng đến thực hiện nhiệm vụ.
2. Lộ Chi Dao không tự mình thấy lệnh đó vì là người mù. Trước đây khi làm nhiệm vụ, Lộ Chi Dao đều tới quầy hàng hỏi. Lần này là tình cờ nghe người khác nhắc đến “Lộ Chi Dao” nên mới biết có người gửi lệnh riêng cho mình.
3. Vì sao Lộ Chi Dao chỉ nghe tên đã lập tức đi tìm Lý Nhược Thủy? Lý do sẽ được giải thích sau.
4. Lộ Chi Dao có lối suy nghĩ không bình thường. Nếu bạn cảm thấy không hiểu Lộ Chi Dao, thì xin chúc mừng, bạn là một người bình thường…
5. Đây là lần đầu tiên tác giả viết truyện, cho nên một số chi tiết tuy có nghĩ đến nhưng lại quên viết ra, đó là lỗi của tác giả. Mong mọi người thông cảm.
