Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng

Chương 33



Chương 33

Lý Nhược Thuỷ từng thấy dáng vẻ lúc nhỏ khi vẫn còn mở được mắt của y, và cô cũng chưa từng thấy dáng vẻ ấy sau khi trưởng thành thế nào. Lần này thì được thấy rồi. Đôi mắt so với lúc nhỏ có dài hơn chút, trông cũng quyến rũ hơn, nhưng tổng thể vẫn là dáng vẻ mờ mịt ấy, ánh nhìn không thể tập trung vào một nơi mà chỉ có thể xuyên thẳng qua cô.

Lộ Chi Dao ôm lấy Lý Nhược Thuỷ, y mở to hai mắt, trên mặt cũng không còn nụ cười như thường lệ, không biết đang nghĩ gì. Lý Nhược Thuỷ thừa nhận bản thân đã bị mê hoặc, song cũng chỉ là bị mê hoặc chốc lát mà thôi. Cô nín thở, dùng ngón tay gõ nhẹ vào giữa hai hàng mày của y, rồi hất tà váy mỏng manh đang lững lờ trong nước ra, ưỡn thẳng lưng đứng dậy, tiện tay kéo y từ đáy nước lên.

Khoảnh khắc trồi lên khỏi mặt nước, Lộ Chi Dao nhắm mắt lại, những giọt nước trong suốt chỉ có thể lướt qua hàng mi của y mà rơi xuống, chẳng thể nào chạm tới màu lưu ly nơi đáy nước kia nữa.

“Có thể nín thở giỏi đến đâu cũng không thể cứ nằm mãi trong đó được, đến khi anh nhớ ra thì có lẽ đã chẳng còn sức đâu.” Lý Nhược Thuỷ gạt nước trên mặt, vừa th* d*c vừa hỏi: “Lúc nãy sao anh bất động thế?”

Lộ Chi Dao cong môi, thân thể hơi lạnh áp sát lại gần cô, y khẽ thở dài. Chỉ có cô, mới có thể hỏi y nguyên nhân vào lúc này.

“Vì cảm giác áp bức tăng dần ấy rất dễ chịu, rất yên bình.” Lộ Chi Dao cong mắt cười, trên hàng mi rũ xuống của y có một giọt nước rơi xuống, thấm vào vạt áo Lý Nhược Thuỷ.

Cũng chỉ có cô mới có thể là đối tượng mà y có thể tùy ý thổ lộ những ý nghĩ vặn vẹo trong lòng.

Lộ Chi Dao nhẹ nhàng ôm eo Lý Nhược Thuỷ, vô thức áp sát định tìm chút hơi ấm. Thế nhưng ngay sau đó, y đã bị cô xoay người đẩy lên bờ.

“Tôi thấy có khi anh ngâm lâu quá, não cũng úng nước luôn rồi, đâm ra sinh ra ảo giác ấy, lên trên phơi nắng đi.” Lý Nhược Thuỷ nghe xong lời giải thích của y thì cứ cảm thấy vừa ngoài dự đoán nhưng cũng vừa nằm trong lẽ thường. Mạch não mà bình thường thì đã chẳng phải y rồi.

Cô tiện tay đẩy Lộ Chi Dao lên tảng đá lớn giữa sông. Tảng đá được ánh nắng hong ấm nóng, nó tham lam hấp thụ những giọt nước trên người hai người, chỉ cần ngồi lên đó thôi là đã có cảm giác sưởi ấm chữa lành. Dược tính trong người Lý Nhược Thuỷ vẫn chưa hoàn toàn tan hết, như vậy sẽ hơi nóng, nhưng cũng rất dễ chịu.

“Lạ thật nha, ở trong nước mà anh cũng hút hoa cơ à?” Lý Nhược Thuỷ thấy trên mái tóc ướt sũng của y có dính mấy đóa hoa nghênh xuân màu vàng nhạt thì tặc lưỡi lấy làm lạ, cô vươn tay gỡ chúng xuống thả vào nước, mấy cánh hoa vàng nhạt liền trôi theo dòng nước đi xa.

“Thế à.” Lộ Chi Dao mân mê góc váy của cô trong tay, toàn bộ tinh thần đều tập trung nghe từng cử động, từng lời nói của cô.

“Về sau anh trồng thêm ít hoa cỏ trong sân nhà mình đi, nói không chừng gió vừa thổi qua là tất cả sẽ nhào lên người anh đấy.” Lý Nhược Thuỷ trêu chọc vài câu, sau đó đứng dậy, nhấc váy bước qua y xuống nước.

“Đừng kéo váy tôi, tôi đi lấy đồ ăn.”

Lộ Chi Dao buông tay, nghe tiếng cô giẫm lên làn nước đi xa, rồi lại nghe tiếng nước bì bõm quay về.

Lý Nhược Thuỷ ngồi lên tảng đá lớn, mở giỏ trúc, lấy mấy quả vải ở trong ra đặt vào tay y: “Vận động xong phải ăn đồ ngọt bổ sung đường, vải này rất ngọt, anh ăn thử xem.”

Hôm qua vốn định chỉ mang theo anh đào, nhưng nghĩ đến việc dạy y chắc chắn không dễ, nên Lý Nhược Thuỷ không chỉ mang thêm vải, mà còn chuẩn bị tâm lý cho các tình huống bất ngờ có thể xảy ra.

“Cái này ăn thế nào?” Lộ Chi Dao nghiêng đầu “nhìn” cô, trên hàng mi dài còn đọng những giọt nước li ti, môi cũng đỏ hồng hơn thường ngày.

“Bóc vỏ rồi ăn phần thịt quả bên trong.” Lý Nhược Thuỷ cúi đầu bóc vải, không ngẩng lên nhìn y.

“Ta không biết bóc.” Lộ Chi Dao nghiêng người tới, sau đó đặt quả vải vào tay cô, tóc mái ướt sũng rủ xuống càng làm nổi bật làn da trắng bệch của y.

Lý Nhược Thuỷ: “… Anh chưa từng bóc quýt à?” Dù khá cạn lời, song cô vẫn bóc một quả vải cho y, rồi nhìn y ăn. Nhưng cô vẫn giữ nguyên vẹn lớp màng đắng bên ngoài quả vải. Lý Nhược Thuỷ che miệng, trong mắt tràn đầy ý cười khó giấu, chờ xem phản ứng khi bị đắng của y.

Lộ Chi Dao nhận lấy quả vải rồi đặt lên môi. Khóe miệng Lộ Chi Dao khẽ cong, sau đó y há miệng cắn lấy phần thịt quả. Nước quả ngọt thanh thấm ướt đôi môi y, nhuộm thành sắc đỏ căng mọng, phần thịt trắng muốt bị y nuốt vào miệng, cả lớp màng đắng cũng bị y ăn luôn.

Ban đầu vốn muốn nhìn vẻ mặt cau có của Lộ Chi Dao, nhưng dường như y chẳng có phản ứng gì. Cũng đúng thôi, y sao có thể sợ đắng được.

Lý Nhược Thuỷ nhìn giọt nước quả bên khóe môi y, chớp chớp mắt rồi vội vàng quay đầu đi, không dám tiếp tục nhìn nữa. Không biết vì sao, người này lúc ăn luôn mang theo cảm giác quyến rũ h*m m**n khó diễn tả, khiến cô cũng không kìm được mà l**m môi.

“Hình như tôi còn chưa biết anh thích ăn gì nhỉ?” Lý Nhược Thuỷ cúi đầu bóc vải, thuận miệng hỏi.

“Ta không kén ăn.”

Câu trả lời trong dự đoán.

“Nhưng nếu nhất định phải chọn một thứ, vậy thì là vải đi.”

Đôi tay bóc vải của Lý Nhược Thuỷ khẽ run, cô ngạc nhiên nhìn Lộ Chi Dao, như thể nhìn thấy hy vọng trở về nhà của mình vậy.

“Tại sao?”

Lộ Chi Dao nghiêng đầu về phía cô, nụ cười rất dịu dàng: “Bởi vì là lần đầu ăn, mùi rất thơm ngọt.”

“Đúng là ngọt thật, dù sao cũng là vải do tôi mua mà.” Lý Nhược Thuỷ cười gượng mấy tiếng, sau đó lại nhét cho Lộ Chi Dao thêm mấy quả vải. Hành động ấy mang theo chút tâm thái hối lộ, dáng vẻ chẳng khác nào thuộc hạ lấy lòng cấp trên.

“Có lẽ cũng có xíu liên quan đến tôi nhỉ?”

Lộ Chi Dao dịu dàng nhưng dứt khoát lắc đầu, đưa ra câu trả lời: “Có lẽ chẳng liên quan đến cô chút nào.”

Y biết Lý Nhược Thuỷ có tình cảm với mình, song chuyện tình yêu ghê tởm ấy không hợp với Lý Nhược Thuỷ, phải để cô mau hiểu rõ điều đó.

Lý Nhược Thuỷ cười ha ha mấy tiếng, giật lại mấy quả vải từ tay Lộ Chi Dao, sau đó đứng dậy bước đến sau lưng y: “Nghỉ ngơi đủ chưa, tiếp tục học thôi.”

Cô nhất định phải bám vào lần dạy bơi này để kéo lại thiện cảm, không thể để đã lâu như vậy rồi mà vẫn không tiến triển gì được, đúng không?

“Nhưng ta đã biết bơi rồi.”

???

“Anh mới học được bao lâu?” Đọc Full Tại Truyenfull.vision

Lý Nhược Thuỷ lúc nhỏ học bơi cũng phải nửa tháng, nhưng đây cô còn chưa dạy được bao lâu, sao người này đã biết rồi?

“Nếu anh bơi được một vòng, hôm nay tôi sẽ ăn hết cả cái giỏ này.”

Lộ Chi Dao đứng dậy, hất mái tóc nửa khô ra sau, ung dung xuống nước: “Không cần cô ăn cả giỏ đâu, đến lúc đó chỉ cần đồng ý với ta một chuyện là được.”

Lý Nhược Thuỷ khẽ đáp một tiếng, nhưng trong lòng đã nghĩ sẵn lúc đó phải làm sao để cho y một bậc thang mà xuống. Song cuối cùng vậy mà người này lại bơi qua bơi lại một vòng thật. Tư thế bơi Lý Nhược Thuỷ dạy y chính là phong cách bơi của cô, Lộ Chi Dao bơi chẳng khác gì cô cả.

“…” Chỉ dạy chưa đến nửa tiếng, vậy thì cô còn gây thiện cảm kiểu gì? Cơ hội tiếp xúc cũng chẳng còn nữa.

Lộ Chi Dao bơi đến trước mặt cô, bàn tay trắng như ngọc bám lên tảng đá lớn, sau đó đặt lên đầu gối Lý Nhược Thuỷ. Y ngẩng đầu “nhìn” cô, nụ cười ấm áp vẫn còn bên môi, động tác này trông như đang xin thưởng, nhưng giọng điệu lại như ra lệnh.

“Không cần cô ăn cả giỏ đâu, cõng ta về là được.”

Lý Nhược Thuỷ nhìn Lộ Chi Dao đang cúi đầu trên đầu gối mình, ngập ngừng muốn nói lại thôi. Trong tưởng tượng của cô, Lộ Chi Dao không những học chậm mà còn khá sợ nước. Vì dù sao thì trước đây y suýt chết đuối, ít nhiều gì cũng phải có xíu ám ảnh thần hồn nát thần tính. Đến khi đó, cô có thể nhẹ nhàng an ủi y, tận tình dang rộng vòng tay ấm áp, trở thành chiếc ván gỗ duy nhất nổi trong nước của y, phát huy hiệu ứng cầu treo đến mức tối đa.

Nhưng tính tới tính lui, Lý Nhược Thuỷ lại không tính được rằng người này không những không sợ nước, mà còn thích chìm xuống đáy vì cảm thấy nơi đó yên tĩnh.

Người học bơi nhanh thường có một đặc điểm: không sợ sặc nước. Mà Lộ Chi Dao còn học nhanh hơn họ, đó chỉ vì một lý do duy nhất: Y không sợ chết.

Do dự hồi lâu, Lý Nhược Thuỷ cuối cùng cũng mở miệng hỏi: “Hôm nay tôi dẫn anh ra bờ sông, anh có vui không?”

Lộ Chi Dao nghe vậy thì ngẩn ra, như thể không ngờ cô sẽ hỏi câu này. Sau đó đôi mắt hàng mày y khẽ cong, trên lông mi lấp lánh ánh sáng vụn, khóe môi không giấu được nét cười.

“Vui.”

*

“Hiện giờ ta cũng rất vui.” Lộ Chi Dao vòng tay ôm lấy cổ Lý Nhược Thuỷ, không hề giữ lại chút sức nào mà dồn toàn bộ trọng lượng lên người cô.

Nếu được cho thêm một cơ hội nữa, Lý Nhược Thuỷ nhất định sẽ không đồng ý với yêu cầu này. May mà lúc đi có mang theo quần áo thay, nếu không thì không chỉ phải cõng y, mà cô còn phải gánh thêm trọng lượng quần áo ướt nữa. Lộ Chi Dao tuy gầy, nhưng dù sao cũng là một người đàn ông trưởng thành, Lý Nhược Thuỷ cõng y mà run rẩy không thôi, trông chẳng khác nào ông lão già yếu gần đất xa trời cả. Tại sao người khác chinh phục thì được bế như công chúa, được dâng cả mạng, còn cô chinh phục lại không chỉ phải cõng người ta, mà còn phải lúc nào cũng đề phòng không để mất mạng cho y thế?

“Phải cõng anh về tận Trịnh phủ thật à? Trước đó tôi chỉ bảo cõng anh từ lưng chừng núi xuống bờ sông thôi đấy.” Lý Nhược Thuỷ đặt Lộ Chi Dao xuống, bóp bóp cánh tay mỏi nhừ, cố gắng đánh thức chút lương tâm mà còn chẳng biết y có hay không.

Lộ Chi Dao mỉm cười ngồi xổm trước mặt cô, song lại không hề có chút chế giễu nào, ánh mắt nhìn cô lại ôn hòa tựa như Phật tử trong chùa từ bi nhìn chúng sinh: “Cõng cô lên núi là một chuyện khác, cõng ta xuống núi là cô đã thua cược, sao có thể lẫn lộn với nhau được?”

Tiếc là lời nói ra lại trái ngược hoàn toàn với chính người nói: Diện mạo như Phật, tâm địa như ma. Trong cuộc đời của Lộ Chi Dao, không tồn tại cái gọi là thương hương tiếc ngọc.

“Tôi cũng là người chấp nhận thua cuộc, đi thôi.” Lý Nhược Thuỷ lại cõng y lên lưng, tiếp tục run rẩy đi xuống núi.

“Thật sao.” Lộ Chi Dao khẽ thở dài bên tai cô, hơi thở phả ra khiến cô ngưa ngứa: “Nếu cô thật sự biết thua thì đã nuốt thanh kiếm của ta từ lâu rồi, tiếc là đến hôm nay ta vẫn chưa thấy.”

Lý Nhược Thuỷ nghẹn họng: “Anh đừng nói linh tinh, rõ ràng là tôi thắng mà.”

“Vậy thì cứ xem như cô thắng đi.”

Lý Nhược Thuỷ vừa đi vừa run lẩy bẩy cũng muốn phản bác, nhưng khổ nỗi cô thật sự không còn sức để lên tiếng. Không rõ Lộ Chi Dao mang tâm lý gì, mà dù Lý Nhược Thuỷ đi được vài bước đã phải nghỉ thì y cũng hoàn toàn không thấy phiền phức, cứ thế đứng bên cạnh chờ cô nghỉ ngơi xong, rồi lại để cô cõng tiếp. Sự kiên nhẫn và cố chấp này là “cảnh giới” ai nhìn thấy cũng phải vỗ tay khen ngợi.

Chờ hai người vào tới cửa thành thì trời đã tối đen, trên phố chỉ còn vài gánh hàng rong bán đồ ăn khuya.

“Nếu cõng anh thêm nữa thật sự lưng tôi sẽ gãy mất.” Lý Nhược Thuỷ ngồi ở quán nhỏ bán hoành thánh ven đường, vừa ăn vừa từ chối Lộ Chi Dao.

Lộ Chi Dao ngồi bên cạnh, đặt muỗng xuống, đẩy bát hoành thánh mới ăn được vài miếng sang một bên: “Thể lực của cô rất tốt, theo ta luyện kiếm cho tử tế, chắc chắn có thể đánh bại được ta.”

Lý Nhược Thuỷ: …

“Hàm răng của anh cũng rất khỏe, anh theo tôi ăn uống đàng hoàng, chắc chắn có thể đánh bại tôi ở khoản ăn uống.”

Nghe vậy, Lộ Chi Dao khẽ bật cười, rồi lại kéo bát sứ vừa đẩy ra trở về. Dưới ánh mắt chăm chú của Lý Nhược Thuỷ, cuối cùng y cũng ăn hết một bữa khuya trọn vẹn.

Hai người bước trong ánh trăng trở về phủ, nhưng không ngờ Trịnh phủ đến tận giờ này mà vẫn đèn đuốc sáng trưng. Hiện tại, vị trí của Lý Nhược Thuỷ trong Trịnh phủ vô cùng đặc biệt và khó xử, đương nhiên không có ai đợi cô.

Trước cổng Trịnh phủ có chiếc xe ngựa dừng ở đó, thân xe sang trọng, bánh xe bọc da mềm, tiểu đồng đứng bên cạnh đỡ một vị công tử bước xuống xe. Người nọ không vào phủ ngay mà lại xoay người, nhìn xuyên qua chiếc xe, hướng về phía Lý Nhược Thuỷ và Lộ Chi Dao. Khoảng cách không gần, Lý Nhược Thuỷ không nhìn rõ nét mặt người kia, chỉ biết dường như người đó đang đợi họ.

Cô suy nghĩ một lát, hình như trong sách không hề nhắc đến việc Trịnh phủ có khách quý nào tới. Chờ hai người lại gần mới nhìn rõ khuôn mặt người nọ. Người đàn ông này có sáu phần giống với Trịnh Ngôn Thanh, cũng nho nhã ôn hòa, chắc hẳn là anh trai của Trịnh Ngôn Thanh rồi.

“Em dâu.”

Lý Nhược Thuỷ nở nụ cười gượng, do dự một hồi rồi vẫn gọi: “Trịnh công tử.”

Còn chưa ai kịp sửa cách gọi ấy, thì một tiểu đồng bên cạnh đã vội vã bước đến: “Lộ công tử, hôm nay đến quán trọ không gặp được công tử, không biết bây giờ công tử có thể đi cùng tôi một chuyến không, phu nhân nhà tôi muốn gặp công tử.”

Lý Nhược Thuỷ quay đầu nhìn Lộ Chi Dao, cô vốn tưởng y sẽ từ chối, không ngờ y lại gật đầu.

“Được.”

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...