Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng

Chương 36



Chương 36

“Cô thấy nó xấu à?”

Lộ Chi Dao cũng không vội nghe câu trả lời của Trịnh Mi, cứ một mình dùng đầu ngón tay nghịch ngợm tay chân con rối gỗ, thỉnh thoảng y xoay xoay đầu nó, rồi bật cười khoan khoái.

Trên mặt hồ lấp lánh ánh vàng vụn, những tia sáng nho nhỏ chiếu lên khuôn mặt y, khiến y trông hệt như một vị thần tiên không dính khói lửa trần gian. Ngay cả lúc này, Trịnh Mi cũng vẫn thất thần vì nụ cười ấy.

Chiếc thuyền hoa từ từ trôi về phía trước, thân thể chị ta càng lúc càng lạnh, nước hồ đã dâng đến tận môi, nỗi hoảng loạn này khiến chị ta bừng tỉnh. Trịnh Mi cau mày, nhìn chăm chăm vào con rối gỗ có các khớp có thể chuyển động kia.

Đúng là xấu thật, nhưng rõ ràng không thể nói thế; nếu chị ta nói nó đẹp, lỡ người này lại bảo chị ta nói dối thì sao?

Phải trả lời thế nào đây? Hiện tại đầu óc Trịnh Mi rất rối, hoàn toàn không thể bình tĩnh mà suy nghĩ được. Chị ta nhìn chiếc thuyền nhỏ phía sau đang tăng tốc đuổi theo, rồi chợt nhớ lại lời của Lý Nhược Thuỷ.

… Đừng để đầy tớ rời chị quá xa, phải giữ bình tĩnh.

Trịnh Mi cắn chặt môi để đè nén nỗi sợ của mình xuống, trong lòng chị ta cực kỳ hối hận, lẽ ra lúc đầu nên để mấy hộ vệ ấy đi chung thuyền với bản thân mới phải.

Chị ta nhìn con rối, rồi khi trấn tĩnh được phần nào thì mới đáp: “Không xấu.”

Đầu ngón tay Lộ Chi Dao gõ nhẹ vào khung cửa sổ gỗ, y lặng lẽ thở dài, ánh mắt dịu dàng mà thương xót tựa như tượng Phật trong đền: “Sao mà đến nói dối cũng không biết thế.”

Nếu là Lý Nhược Thuỷ, cô chẳng những sẽ không hề do dự mà trả lời, mà còn có thể khen ngợi con rối này một hồi đấy.

Lộ Chi Dao không để ý đến chị ta nữa, y giơ con rối lên, sau đó tự lẩm bẩm một câu: “Nó cũng không xấu, nhìn rất thú vị.”

Giọng nói của Lộ Chi Dao dịu dàng như thể đang tán dóc với Trịnh Mi, song chị ta nghe vào lại thấy hết sức hoang đường. Sao lại có người thích nghe người khác lừa mình chứ?

“Nó đẹp mà!” Trịnh Mi lập tức tiếp lời, “Nếu ngươi đồng ý, ta ra một trăm lượng mua nó!”

Lộ Chi Dao chống cằm, ngón tay mân mê con rối gỗ nhỏ, khóe môi nhếch lên nở một nụ cười nhàn nhạt, chẳng biết đang nghĩ gì. Y hoàn toàn không để tâm đến lời chị ta nói!

“Đây là mưu sát! Ta có thể đến quan phủ kiện ngươi! Ngươi có nghe thấy ta nói gì không!” Đáy lòng Trịnh Mi sợ hãi, chị ta không nhịn được mà đưa tay đập vào thân thuyền, nước bắn lên văng vào khóe mắt, hòa cùng giọt nước mắt trào ra từ trong hốc mắt.

Tấm lụa màu hồng cánh sen càng lúc càng lỏng, nước hồ đã ngập qua môi, chị ta chỉ có thể liên tục đạp nước để giữ mình nổi lên, tránh bị chìm nghỉm. Cầu cứu vô vọng, sống chết chỉ trong gang tấc. Ban đầu chị ta sao lại nghĩ y là thần tiên được chứ, rõ ràng y phải là tên ác quỷ lấy việc hành hạ người khác làm niềm vui mới đúng!

Nước mắt của Trịnh Mi hòa vào trong hồ nước, chị ta vô cùng bất lực. Không biết lớp lụa màu hồng cánh sen kia lúc nào sẽ tuột ra hoàn toàn, bởi giờ chỉ đạp nước thôi thì chị ta cũng đã rất kiệt sức rồi.

… Nếu rơi xuống nước, đừng vùng vẫy quá nhiều kẻo phí sức, có thể bám vào thân thuyền và đuôi thuyền.

Giọng nói trong trẻo vang lên trong đầu Trịnh Mi, chị ta chợt nhớ đến nửa câu sau mà Lý Nhược Thuỷ đã nói sáng nay. Chẳng lẽ Lý Nhược Thuỷ thật sự có thể đoán trước tương lai?

Trịnh Mi hoảng hốt s* s**ng tìm thân thuyền, song chỉ sờ thấy một mảng trơn nhẵn, không hề có chỗ nhô ra. Nghĩ đến vẻ mặt nghiêm túc của Lý Nhược Thuỷ, chị ta cắn răng, quyết định đánh cược một phen. Trịnh Mi dứt khoát kéo mạnh lớp lụa màu hồng cánh sen đang nửa rời nửa dính ra, sau đó dùng chút sức lực còn sót lại bơi về phía đuôi thuyền. Quả nhiên Trịnh Mi nhìn thấy một loạt thanh gỗ nhô ra nối liền với thân thuyền. Chị ta nắm lấy thanh gỗ, chống người lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn con thuyền đang đuổi theo phía sau rồi thở phào một hơi. Đợi bọn họ tới, nhất định chị ta sẽ bắt Lộ Chi Dao phải trả giá!

Chiếc thuyền phía sau khá nhỏ, lại có mười hộ vệ đứng trên đó nên tốc độ rất chậm. Dù người chèo thuyền này cố ý giảm tốc, nhưng khi đám hộ vệ đuổi kịp thì cũng mất một khoảng thời gian. Hai hộ vệ vội vàng nhảy xuống nước, đẩy Trịnh Mi bị ngâm nước tới nỗi cả người mềm nhũn lên thuyền hoa. Những người còn lại rút đao đối đầu với Lộ Chi Dao, vẻ mặt cực kỳ căng thẳng.

Bọn họ đều là hộ vệ của Trịnh phủ, từ chuyện “con quỷ” mà trước đó bao lần tuần tra đêm cũng không bắt được lại bị Lộ Chi Dao đùa giỡn trong lòng bàn tay, thì đã đủ thấy bọn họ lên thuyền này chẳng khác nào chịu chết.

Cả người Trịnh Mi ướt sũng, tóc tai nhỏ nước tí tách làm ướt cả ván gỗ dưới chân. Chị ta run lẩy bẩy đứng ở mũi thuyền, đưa ngón tay nhăn nheo vì bị ngấm nước chỉ thẳng vào Lộ Chi Dao: “Bắt hắn lại mau!”

Đám hộ vệ đứng chắn trước mặt chị ta nhìn nhau một lúc, không ai dám động đậy. Không ai muốn làm kẻ tiên phong chuốc họa vào thân, và cũng chẳng ai muốn mất mạng. Trịnh Mi nhìn mọi người, nội trong một ngày mà sự kiêu hãnh của bản thân bị đập tan tới những hai lần, chị ta tức giận đến mức bật cười: “Sau hôm nay, chúng bay cũng đừng đến Trịnh phủ làm việc nữa!”

Một trong số các hộ vệ khó xử nhìn chị ta, tay cầm đao siết chặt rồi lại buông lỏng, do dự một lúc cuối cùng cũng mở miệng: “Làm hộ vệ là nghề ‘l**m máu trên mũi đao’, dám làm thì chúng tôi cũng không sợ chết, nhưng đây là giữa hồ, khó mà ra tay. Đợi lên bờ rồi, chúng tôi nhất định sẽ bắt hắn đưa tới trước mặt cô chủ.”

“Hắn đã mù rồi, các ngươi còn sợ gì hắn?” Trịnh Mi cười lạnh, không nói thêm nữa.

Mười hai người đứng hết ở đầu thuyền làm chiếc thuyền hoa trang nhã chịu sức nặng nghiêng hẳn về bên phải, tấm rèm cửa sổ bằng lụa màu hồng cánh sen bị gió thổi nghiêng, bay lên rồi phủ xuống bàn trà trong khoang. Người ở đuôi thuyền quay lưng về phía họ mà cũng chẳng để ý đến cuộc đối thoại, không rõ đang suy nghĩ điều gì.

Đột nhiên, y động đậy. Hộ vệ ở mũi thuyền bất giác giật mình, nín thở tập trung, tay cầm đao lại lần nữa siết chặt, mũi đao lơ lửng nhắm thẳng vào y. Nhưng Lộ Chi Dao bất ngờ xoay người ngồi lên bậu cửa sổ, vạt áo trắng và lớp lụa màu hồng cánh sen cùng tung bay, vừa như thể sắp lao xuống hồ, lại vừa như muốn cưỡi gió mà đi. Y đưa tay lên, một con rối gỗ nho nhỏ “bước ra” mép cửa sổ, các khớp xoay linh hoạt bị tùy ý điều khiển, tay chân múa may, phát ra tiếng “tạch tạch”.

Lộ Chi Dao tựa người vào cửa sổ, đôi chân lơ lửng trên hồ đung đưa theo nhịp sóng con thuyền, nhưng mãi vẫn không chạm nước.

“Ta mua cho ngươi một bộ váy áo nhé. Muốn màu gì?”

“Lời ngươi nói đêm qua là sao?” Đọc Full Tại Truyenfull.vision

Con rối nhỏ trên cửa sổ cứ nhảy nhót múa kiếm, tiếng “tạch tạch” vang lên, song không đáp lại. Sau một hồi nhảy nhót, con rối bỗng dừng hẳn. Các khớp tròn xoay một vòng, cơ thể vặn vẹo nằm bò trên bậu cửa sổ, những sợi tơ bạc mảnh như tóc mềm mại rủ xuống người nó. Cái đầu nhỏ của con rối nghiêng về phía Lộ Chi Dao, đôi mắt bé tí nhìn chằm chằm vào y.

“Chủ thuyền, còn bao lâu nữa mới cập bờ?”

Lộ Chi Dao nghiêng đầu “nhìn” sang, ánh nắng xiên qua cửa gỗ hắt lên khóe môi y, ánh lên màu vàng nhạt. Y khẽ mỉm cười dịu dàng, chẳng hề có chút sát khí nào. Không ít người ở đó bị nụ cười ấy mê hoặc, tay đang nắm đao cũng lơi lỏng vài phần.

Chủ thuyền vẫn đang gia tăng tốc độ chèo về bờ, ông ta khựng lại chốc lát, giọng nói cũng vô thức dịu đi vài phần: “Gần tới rồi.”

Không hiểu vì sao mà nhìn cảnh tượng trước mắt, ông ta bỗng nhớ đến bức tượng Phật được rước đi trên phố cách đây không lâu. Là người chèo thuyền nhiều năm, ông ta rất hiếm gặp ai có khí chất ôn hòa như vậy…

Nhưng ông ta vẫn nhớ rõ lúc ném cô Trịnh xuống hồ, nét mặt y cũng là vẻ dịu dàng ấy.

Chủ thuyền bất giác chèo nhanh hơn, mấy người này không động thủ trên thuyền thì đúng là Phật tổ phù hộ, chỉ cần đưa họ lên bờ là coi như xong chuyện của ông rồi. Không chỉ chủ thuyền mà mấy hộ vệ đứng phía sau cũng cúi người xuống giúp ông ta chèo, bởi họ sợ người đối diện lên cơn bất thình lình.

Thuyền từ từ áp sát bờ, trong mắt chủ thuyền lóe lên tia hy vọng. Hộ vệ đưa Trịnh Mi đang mặt mày lạnh tanh xuống thuyền, sau đó lập tức quay đầu chĩa đao về phía thuyền hoa, tim đập dồn dập không thôi.

Lộ Chi Dao xách vạt áo, chống gậy dò đường bước lên bờ. Chủ thuyền thấy mọi người đã rời thuyền thì vội vàng chèo đi, chỉ để lại những gợn sóng lăn tăn chứng minh bản thân từng ở đó.

Lộ Chi Dao nở nụ cười dịu dàng đi về phía trước, thong thả cất bước: “Hôm nay du ngoạn quanh hồ với cô, phong cảnh thật tuyệt, gió hồ cũng dễ chịu. Cô thấy sao?”

Câu này là y học được ở quán trà. Y không rõ ý nghĩa thực sự của câu ấy nhưng trong các thoại bản, sau khi đi thuyền người ta thường nói như vậy, có lẽ đây là một kiểu quy ước ngầm nào đó chăng.

Trịnh Mi nghe xong câu này thì bốc hoả ngay tức khắc, chị ta vắt nước trên tóc, cả người lạnh run, răng va vào nhau cầm cập: “Du cái đầu ngươi! Đồ sát nhân!”

“Vậy à.” Lộ Chi Dao thản nhiên cất con rối gỗ vào lòng, “Ta thì rất vui.”

Tự thấy đã hoàn thành “quy trình”, Lộ Chi Dao tiếp tục chống gậy bước đi, dường như hoàn toàn không cảm nhận được mấy chục mũi đao đang lơ lửng chờ phía trước.

“Phải rồi.” Đi được nửa đường, y chợt nhớ ra điều gì, khóe môi nhếch lên nở nụ cười: “Về thù lao sau chuyến du ngoạn quanh hồ, chỉ cần miếng huyền thiết của Trịnh phủ là được.”

Cái gọi là “du ngoạn quanh hồ” và “lời mời” đối với y chẳng khác gì lệnh truy nã treo thưởng chỗ quan phủ, nhận thù lao vốn là chuyện đương nhiên.

“Nằm mơ đi! Không giao ngươi cho quan phủ đã là tốt lắm rồi, còn dám mơ tưởng huyền thiết của nhà ta!”

Mười hộ vệ phía trước khiến Trịnh Mi có thêm dũng khí, chị ta hất mái tóc ướt dính sang một bên, kiêu ngạo nhìn chằm chằm Lộ Chi Dao.

“Thế à.” Lộ Chi Dao vẫn không giận, y tiếp tục bước lên phía trước, càng lúc càng gần mũi đao kia: “Lý Nhược Thuỷ không nói với ngươi một chuyện khác hả?”

Y rút kiếm mềm ra, nhẹ nhàng mở lưỡi đao chắn trước mặt, chẳng tốn chút sức lực đã đến trước mặt Trịnh Mi, sau đó mỉm cười rồi bóp chặt cổ chị ta.

“Giao dịch với ta, tốt nhất nên giữ lời.”

Trịnh Mi chưa bao giờ nghĩ rằng mình và Lộ Chi Dao lại ở gần nhau đến vậy bằng cách đau đớn này. Hộ vệ phía sau muốn lao lên, nhưng có Trịnh Mi trong tay Lộ Chi Dao, họ không dám hành động liều lĩnh.

“Giữ lời không?” Lộ Chi Dao kiên nhẫn nới tay ra, tận hưởng tiếng khóc nghẹn ngào đau đớn của Trịnh Mi.

Đây chính là lý do y thích bóp cổ người khác, y có thể từ từ đẩy nỗi đau vào cổ họng người ta, khiến họ nghẹt thở, khiến họ cầu xin. Và, khiến bản thân y vui sướng. Lần trước bóp cổ Lý Nhược Thuỷ thì không có cảm giác này, làm Lộ Chi Dao còn tưởng mình có vấn đề, giờ nhìn lại thì y vẫn ổn.

Trịnh Mi thở dần nặng nề, thanh âm phát ra từ cổ họng như tiếng vịt kêu, giọng nói vụn vỡ không thể thành âm trọn vẹn. Sau khi tận hưởng đủ, tâm trạng khá hơn nhiều, Lộ Chi Dao nới tay ra cho Trịnh Mi khoảng để thở.

“Giữ… ta giữ, lời…” Không dám dừng lâu, Trịnh Mi vội vã nói ra câu đó, giọng khàn khàn như bị giấy nhám chà xát.

“Nói to hơn.” Lộ Chi Dao cong môi, hàng mi dài khép hờ đổ xuống dưới mắt vệt bóng mờ lơ thơ.

Trịnh Mi cau mày, cố gắng lớn tiếng: “Ta giữ lời, giao huyền thiết cho ngươi!”

Lộ Chi Dao vui vẻ nheo mắt, sau đó lấy con rối ở trong lòng ra: “Giờ trả lời ta…”

“Nó đẹp không?”

“Đẹp!” Trịnh Mi chẳng hề do dự đáp luôn, chị ta nhìn con rối xấu xí mà sắp nổi giận tới nơi.

Lộ Chi Dao hài lòng gật đầu, hoàn toàn thả chị ta ra. Sau đó y đứng dậy, tiện tay rút kiếm rồi vung ngược chém bay lưỡi dao bổ tới, cuối cùng mỉm cười đặt con rối vào lòng.

“Ta cũng thấy đẹp.”

Y đút kiếm vào vỏ, cầm gậy dò đường, nói: “Ta còn việc, hôm nay không giết người nữa, nhường đường cho ta được không?”

Đám hộ vệ do dự một lát rồi nhường đường, dù sao về cũng sắp bị đuổi việc, chi bằng giữ mạng trước đã. Trịnh Mi ho liên tục, mắt ngấn lệ nhìn mọi người, trong lòng tức chết mà chẳng làm gì được. Rốt cuộc chị ta cũng nhận ra, mấy người này hoàn toàn không đánh lại y.

“Chuẩn bị huyền thiết, ngày khác ta sẽ đến lấy.” Lộ Chi Dao quay người đi, thanh âm như gió xuân ven bờ.

Ngày khác? Trịnh Mi nắm chặt váy ướt sũng, tức giận nhìn bóng lưng y. Chị ta sẽ không để yên cho Lộ Chi Dao đâu!

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...