Chương 46
Thương Châu thuộc một vùng Giang Nam, mới bước vào tháng Năm thôi mà khí trời đã dần dần oi nóng.
Hơi ẩm khẽ len vào trong không khí, nắng dịu dàng xuyên qua khung cửa giấy, tỏa thành những vệt sáng mờ ảo, soi rõ những mảnh vụn gỗ chậm rãi lửng lơ trôi. Bên khung cửa gỗ có một con mèo trắng đang cuộn mình, đuôi nó thỉnh thoảng khẽ vẫy, nằm phơi nắng ngủ say sưa.
Chính giữa gian nhà treo một dãy con rối gỗ, dáng vẻ muôn hình muôn dạng, nhưng lại xấu xí hệt nhau, trong đó có một con đang trừng mắt nhìn thẳng vào chiếc giường. Chiếc giường rộng thênh thang, nhưng vì hai người cứ dán chặt lấy nhau nên chỉ bị chiếm một góc nhỏ sát mép, phần trống còn lại đủ cho thêm hai người nằm cũng chẳng hề gì.
Lý Nhược Thủy co người nằm sát mép giường, ngủ thẳng cứng, cổ tay bị đè ngay bên đầu, đôi mày khẽ nhíu, giấc ngủ chẳng yên ổn. Còn ở phía bên kia, Lộ Chi Dao nắm chặt cổ tay cô, đầu gối lên bờ vai cô, nửa gương mặt lộ ra lại toát lên vẻ an nhiên.
Bất chợt, cả người Lộ Chi Dao run nhẹ, bàn tay vô thức siết chặt hơn, rồi choàng tỉnh. Hàng mi khẽ run, y sờ thứ mình đang nắm, sau đó dần buông lỏng. Y bất đắc dĩ ngồi dậy, mái tóc đen như lụa trượt xuống trước ngực, dưới ánh nắng lại nhuộm thêm sắc vàng rực rỡ.
“Chẳng ngờ ngủ quên thật.” Hơn nữa còn ngủ lâu và say đến thế.
Đêm qua cô đã thừa nhận bản thân là vật sở hữu của y, thế há chẳng phải đồng nghĩa với việc y có lý do để giết Trịnh Ngôn Thanh rồi sao? Vốn định chỉ giả vờ nằm đó, chờ Lý Nhược Thủy thiếp đi rồi sẽ ra tay giết hắn, ai ngờ chính mình lại mơ màng ngủ mất.
Chắc là do mấy ngày nay quá mệt mỏi. Nhưng, y cũng biết mệt ư?
Lộ Chi Dao nghĩ mãi cũng không hiểu, dứt khoát nằm xuống lại, đầu ngón tay vô thức khẽ miết lên cổ tay Lý Nhược Thủy, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác kỳ lạ.
Không muốn nhúc nhích, chỉ muốn mãi mãi nằm như thế này.
Chẳng lẽ y thực sự vẫn muốn biến Lý Nhược Thủy thành một con rối sao? Nhưng nếu đã thành rối, thì cô sẽ không còn là cô nữa. Lộ Chi Dao nghiêm túc nghĩ về vấn đề ấy, thậm chí còn thoáng nghĩ đến loại cổ trùng có thể khống chế lòng người.
Có điều, loại đó vừa khó tìm vừa khó luyện, mà Lý Nhược Thủy lại giỏi lừa người, đến lúc ấy biết đâu lại nghe cô dỗ nuốt luôn thì sao.
Rốt cuộc mọi chuyện đã đi tới bước này từ khi nào?
Y vẫn nhớ rõ giọng điệu sợ hãi nhưng lại cố làm ra vẻ bình tĩnh của Lý Nhược Thủy khi lần đầu hai người gặp nhau, lúc ấy đến cả chuyện lừa y ra sao mà cô còn phải cân nhắc tới lui. Thế mà giờ đây sự cẩn trọng đó đã vơi đi nhiều, đêm qua bị trói cũng chẳng thấy cô hoảng loạn, cứ như tin chắc y sẽ thả cô vậy. Cái cảm giác bị người ta khống chế trong tay thế này đúng là khá lạ lẫm, nhưng hình như y lại chẳng ghét.
“Có phải con rối kia không giống lắm không?” Y thì thầm. Lý Nhược Thủy chẳng hề kinh ngạc, thậm chí còn tỏ rõ là ghét, hẳn con rối ấy không giống cô rồi. Thế thì rốt cuộc cô trông thế nào?
Ngón tay Lộ Chi Dao khẽ động, lần theo mái tóc cô, từ đuôi tóc chạm đến giữa chân mày. Khi ngón tay y dần trượt xuống tới mắt Lý Nhược Thủy, thì bên ngoài bỗng vang lên tiếng bước chân dồn dập.
“Anh Lộ, anh có ở trong không? Nghe tiểu nhị nói hôm nay anh không ra ngoài nên chúng tôi muốn đến bàn với anh một việc.” Tiếng gõ cửa vang lên, Giang Niên ở ngoài cửa cất giọng gọi.
Lộ Chi Dao không để ý đến bọn họ, y chống nửa người dậy, đầu ngón tay đã lướt qua mắt, chạm đến môi cô.
Chính là chỗ này.
Y nhẹ nhàng ấn xuống. Mềm mại, ấm nóng, nào đâu có sắc bén gì, vậy mà lại có thể thốt ra bao lời dối gạt y.
“Anh Lộ, anh dậy chưa?” Tiếng gõ của của Giang Niên nhỏ đi nhiều, trong lời nói lẫn theo chút do dự.
Bên ngoài có người quấy rầy, bên này lại có người chạm động môi mình, Lý Nhược Thủy vốn ngủ không ngon khẽ nhíu mày, từ từ mở mắt ra.
Cô cử động cổ tay đang bị nắm chặt, liếc nhìn Lộ Chi Dao ngồi ngay cạnh, vẻ mặt hơi mơ màng: “Ngủ thôi mà cũng quấn người thật đấy.”
Dứt lời, không chỉ Lộ Chi Dao sững lại, mà ngay cả Giang Niên ngoài cửa cũng tức khắc im bặt: “… Vậy lát nữa bọn tôi lại đến tìm.”
Tiếng sột soạt ngoài cửa dần xa đi, lúc này Lý Nhược Thủy mới hiểu vừa rồi xảy ra chuyện gì, nhưng cô cũng chẳng còn bận tâm nữa. Cô rút tay về, chăm chú ngắm nhìn Lộ Chi Dao.
Có lẽ vì đêm qua ngủ được nên quầng thâm dưới mắt y đã nhạt đi ít nhiều, sắc môi cũng không còn nhợt nhạt như trước, lại trở về dáng vẻ dịu dàng đủ để đánh lừa ánh nhìn thế gian.
“Thế này đẹp hơn nhiều.” Dáng vẻ vài ngày trước của y khiến cô khá khó chịu, rõ ràng là vừa tuấn tú vừa giỏi giang, thế mà lại khiến người ta sinh ra cảm giác y có thể tan vỡ bất kỳ lúc nào.
Lý Nhược Thủy đang định xuống giường thì cổ tay lại bị y nắm lấy.
Giọng nói của Lộ Chi Dao vẫn dịu dàng, vẻ mặt cũng chẳng đổi, thậm chí nhìn còn như vui tươi hơn: “Đẹp hơn nhiều? Nghĩa là sao, lẽ nào giờ ta không đẹp à?”
Trước kia Lộ Chi Dao thường hay hỏi câu ấy, Lý Nhược Thủy vẫn tưởng y là kẻ rất coi trọng diện mạo của mình nên mới muốn nhân cơ hội nhắc nhở y sau này nên chú ý nghỉ ngơi. Cô bèn ghé lại, chọc nhẹ vào dưới mắt y: “Nếu con người thức khuya lâu ngày, chỗ này sẽ thâm đen, nhìn sẽ không còn đẹp nữa.”
Lộ Chi Dao thẳng lưng ngồi dậy, nét cười bên môi nhạt đi đôi phần. Y phục khoác hờ, vạt áo buông lỏng, mấy lọn tóc đen buông lơi bên cổ len vào trong áo.
Lý Nhược Thủy đành lẳng lặng nuốt lại hai chữ “không đẹp”. Người vốn dĩ đã đẹp, dẫu có tiều tụy đi chăng nữa thì cũng mang theo vẻ đẹp mong manh, cao quý mà người khác chẳng thể có.
“Vậy nên sau này phải chú ý nghỉ ngơi. Tôi đi rửa mặt đây.” Bị nhan sắc ấy làm xiêu lòng, Lý Nhược Thủy vội dời mắt, hấp tấp xuống giường, hoàn toàn không nhận ra sự khác lạ của Lộ Chi Dao.
Cô biết Giang Niên và Lục Phi Nguyệt đến tìm Lộ Chi Dao là vì chuyện gì, nên trong lúc rửa mặt liền nói qua với y. Đương nhiên là cô rất muốn đi, bởi tên tú tài hạ độc đã bị bắt, nhưng hệ thống vẫn chưa đưa ra nhắc nhở hay thưởng gì, hiển nhiên còn thiếu mấy bức thư trong nguyên tác Lục Phi Nguyệt tìm được. Có điều, chuyện này rốt cuộc vẫn phải xem ý Lộ Chi Dao thế nào, cô cũng không cho rằng mình có thể quyết định thay y.
“Hôm nay tôi phải đến Trịnh phủ lấy giấy ly hôn, tiện thể thu dọn đồ đạc… Anh có đi không?” Rút kinh nghiệm lần trước, Lý Nhược Thủy cảm thấy lần này vẫn nên để ý đến tâm trạng của y thì hơn.
Lộ Chi Dao buông bàn tay đang chạm lên mí mắt xuống, nở nụ cười ôn hòa, bắt đầu chỉnh lại y phục: “Cô và Trịnh Ngôn Thanh ly hôn, cớ gì đến hỏi ta?”
Lý Nhược Thủy: ???
Cô tưởng quan hệ của cả hai đã tiến thêm được chút ít rồi chứ.
“… Thế tôi tự đi vậy.” Lý Nhược Thủy mở cửa bước ra ngoài, vẻ hoang mang thoáng hiện lên gương mặt.
Cô thật sự rất muốn có “bàn tay vàng” đại loạn như đọc nội tâm gì đó! Sao hệ thống này phế thế nhỉ.
Sau khi Lý Nhược Thủy rời đi, Lộ Chi Dao đưa tay nhẹ xoa mắt mình, khóe môi khẽ cong thành nụ cười, rồi y vô thức ấn sâu vào hốc mắt.
“Thì ra là không còn đẹp nữa.”
*
“Con mèo này tuy có hơi đắt, nhưng đúng là không sợ người thật.” Lý Nhược Thủy mỉm cười đặt nó về chỗ cũ, rồi lại xoa đầu nó.
Tuy đêm qua nó có hơi quậy phá, nhưng có thể khiến Lộ Chi Dao cảm nhận được niềm vui khi vuốt mèo thì cũng coi như không phí tiền.
“Cô nương, cô dỗ được người ta rồi chứ?” Bà chủ xưởng đậu phụ xoa đầu mèo, mỉm cười nhìn cô. Đọc Full Tại Truyenfull.vision
“Chắc là ổn rồi.” Đêm qua y trói cô lâu đến thế, rồi lại nói là trừng phạt, sau đó mới cởi trói cho cô, hẳn là cũng đã nguôi giận.
Lý Nhược Thủy ngẫm nghĩ, ghé lại hỏi bà chủ: “Làm sao để một người cứ mãi chối bỏ bản thân phải nhận ra rằng mình đang ghen?”
“Đấy chỉ là không chịu nói thật thôi.” Bà chủ hiểu ý, không khỏi bật cười: “Xài vài cách ép hỏi là xong ngay ý mà, đúng không? Ví dụ như rượu vào lời ra chẳng hạn.”
…
Như được giác ngộ, đôi mắt Lý Nhược Thủy sáng lên, trong lòng chợt nảy ra một ý nghĩ táo bạo.
Vốn quen chuẩn bị sẵn trước mọi việc, cô lập tức đi thẳng đến tửu lâu lớn nhất ở Thương Châu. Vì hơi phân tâm nên lúc tới cửa, cô vô tình va phải người vừa bước ra.
“Xin lỗi…” Lý Nhược Thủy ngẩng lên nhìn cô nương mới bị va vào, trông khá quen: “Cô…”
“Nô tỳ đến mua ít rượu mơ ạ, mợ chủ đi thong thả.” Người kia vội vã đáp rồi xách váy chạy đi, Lý Nhược Thủy nhìn bóng lưng cô ta, bỗng sực nhớ ra điều gì.
Đó hình như là a hoàn của Trịnh Mi. Vẻ mặt hoảng hốt, nhất định là có chuyện, Lý Nhược Thủy nghĩ một thoáng rồi lập tức đi theo. Cô chỉ lặng lẽ bám xa xa, không tiến lại quá gần. A hoàn của Trịnh Mi liếc trái liếc phải, rồi bước vào một con ngõ nhỏ.
Lý Nhược Thủy thò đầu nhìn vào trong ngõ, thấy a hoàn kia giao rượu cho một nữ tử mặc đồ đỏ rồi đi ngay. Cô gái ấy ăn vận giống hệt người ở hẻm Yên Liễu. Cô gái hơi do dự nhìn vò rượu trong tay, cuối cùng vẫn mang theo nó rời đi.
Lý Nhược Thủy và Trịnh Mi không quen thân, ấn tượng duy nhất của cô về chị ta chính là lần chị ta mời Lộ Chi Dao đi du ngoạn quanh hồ, kết quả có thể bình an vô sự trở về, quả là một cô gái vô cùng can đảm.
Hẳn là đang đi theo tuyến “âm mưu nơi khuê các” nhỉ. Xem ra trước khi rời đi, cô nên nhắc nhở Trịnh Ngôn Thanh một tiếng rồi.
Khi trở lại Trịnh phủ, Lý Nhược Thủy cảm nhận rõ được địa vị hiện tại của mình ngay tức khắc.
Bọn hạ nhân trong phủ nhìn cô đã chẳng còn niềm nở như trước, khi gặp Trịnh phu nhân và đoàn người trong hoa viên, họ cũng chỉ thờ ơ liếc cô một cái rồi thôi. Hẳn là lời hôm qua của cô đã khiến Trịnh phu nhân tức giận, nên những người khác cũng vì thế mà đổi thái độ theo. Nhưng Lý Nhược Thủy chẳng để tâm, bởi hôm nay cô sẽ rời khỏi Trịnh phủ rồi.
Lúc cô trở lại Đông Uyển, Trịnh Ngôn Thanh đang thu dọn đồ đạc bên trong. Ngẩng đầu nhìn thấy cô, anh ta mím môi khẽ cười rồi lấy một tờ giấy sạch sẽ, nguyên vẹn từ trong sách ra đặt lên bàn.
“Đây là khế ước chúng ta viết vào ngày thành thân, tôi nghĩ giờ cũng nên thực hiện rồi.” Hôm qua nghe những lời Lý Nhược Thủy nói thì anh ta đã mơ hồ cảm thấy điều gì, đến tối cũng không thấy bóng dáng cô nên mới chắc chắn.
Mối quan hệ hôn ước ngắn ngủi và hư ảo này rốt cuộc cũng đi đến hồi kết.
“Việc cô cần làm đã xong cả rồi chứ?” Trịnh Ngôn Thanh mỉm cười rót cho Lý Nhược Thủy một chén trà, trò chuyện với cô hệt như bạn bè.
“Xong rồi.” Lý Nhược Thủy gật đầu, cầm lấy tờ khế ước lên xem.
“Hôm nay tôi thấy a hoàn của chị gái anh ở bên ngoài làm mấy chuyện lạ, nhưng tôi không biết là gì, sau này anh nên chú ý một chút.”
Trịnh Ngôn Thanh khựng lại, rồi nhếch môi: “Cũng chẳng còn liên quan gì đến tôi. Vài hôm nữa tôi sẽ rời Thương Châu.”
Lý Nhược Thủy đưa khế ước lại cho anh ta, khá kinh ngạc: “Anh định đi đâu?”
Trịnh Ngôn Thanh nhận lại khế ước đã có chữ ký của hai người, trân trọng kẹp vào bản thảo.
“Chẳng phải cô đã nói rồi sao?” Anh ta nhìn Lý Nhược Thủy, khẽ chớp mắt vài cái: “Đi kinh thành dự khoa cử rồi chẳng may thi rớt, trên đường trở về nản lòng thoái chí nên bắt đầu viết du ký để mưu sinh.”
Lý Nhược Thủy cũng hiểu được ý Trịnh Ngôn Thanh, bèn mỉm cười tháo túi tiền bên hông đưa cho anh ta: “Sau này chắc chắn sẽ khó khăn ít nhiều, trong này chẳng có bao nhiêu, coi như chút quà tiễn biệt của tôi đi.”
Trịnh Ngôn Thanh không từ chối, ngược lại còn nhận lấy, nắm chặt trong tay: “Vậy tôi xin nhận.”
Mọi chuyện bắt đầu từ khế ước này, thì cũng nên kết thúc bằng chính nó.
Lý Nhược Thủy xoay người thu dọn đồ đạc, Trịnh Ngôn Thanh cũng chuẩn bị cho việc rời đi.
Trong khi song thân nhà họ Trịnh còn đang bàn tính chuyện sẽ tìm cho anh ta một người vợ có học thức, kề bên học hành cùng thì hai người họ đã sẵn sàng rời khỏi Trịnh phủ.
*
“Công tử, ngài đã chuẩn bị xong chưa ạ? Vị cô nương dưới lầu đã chờ công tử khá lâu rồi.” Tiểu nhị gõ cửa phòng, đợi bên trong có phản hồi.
Lộ Chi Dao bất ngờ mở cửa, đứng đó, đưa tay chỉ dưới mắt mình: “Có thể xem giúp ta, chỗ này có thâm đen không?”
Tiểu nhị lùi lại một bước, nhìn kỹ rồi ngập ngừng gật đầu: “Có xíu thôi ạ, nhưng công tử dạo này sáng đi tối về, có hơi tiều tụy cũng là bình thường… Nếu không nhìn kỹ thì cũng chẳng thấy rõ quầng thâm dưới mắt đâu ạ.”
“Tiều tụy?” Lộ Chi Dao tuy không rõ “tiều tụy” trông thế nào, nhưng y biết đây không phải là từ tốt.
“Haizz, cái miệng này của tôi.” Tiểu nhị tự biết mình nói sai, vội vàng chữa lại: “Với dung mạo này của công tử thì có tiều tụy cũng vẫn phong độ ngời ngời ạ.”
Lộ Chi Dao nhếch môi theo thói quen, cầm gậy dò đường, theo tiểu nhị xuống lầu. Người chờ y dưới không phải Lý Nhược Thủy, mà là a hoàn bên cạnh Trịnh Mi.
Cô ta có vẻ hơi căng thẳng, động tác cũng cứng ngắc, vừa thấy Lộ Chi Dao liền vô thức lùi lại nửa bước: “Lộ công tử, huyền thiết mà công tử muốn đã được chuẩn bị xong, giờ đang ở Trịnh phủ ạ, cô chủ bảo nô tỳ dẫn công tử đến lấy.”
Lộ Chi Dao gật đầu, không hỏi thêm, cứ thế ra ngoài cùng cô ta.
Nhìn nụ cười của Lộ Chi Dao mà trong lòng a hoàn không khỏi bất an. Dẫu y cười trông rất ôn hòa, nhưng cô chủ đã dặn, tuyệt đối đừng để bị vẻ ngoài ấy đánh lừa. Hôm nọ chỉ là đi dạo, thế mà cô chủ đã bị y đẩy xuống nước, nhiễm lạnh mấy ngày liền. Nếu chuyện lần này để y phát hiện, thì chẳng biết sẽ xảy ra điều chi.
“Ta có thể hỏi ngươi một câu không?” Lộ Chi Dao đột nhiên lên tiếng khiến a hoàn giật thót, vội siết chặt hai tay, gật đầu.
“Công tử xin cứ hỏi.” Chắc là muốn hỏi vì sao lại đột ngột mời y đi chăng? Không sao, trước khi đến đây cô đã luyện sẵn lời đáp rồi…
“Dưới mắt Trịnh Ngôn Thanh có xuất hiện quầng thâm như ta không?”
“Dạ?” A hoàn ngẩn ra, cố nhớ lại dung mạo của Trịnh Ngôn Thanh: “Không có ạ.”
Lộ Chi Dao khẽ gật đầu, không nói thêm gì nữa, chẳng biết đang nghĩ gì trong lòng.
