Chương 48
“Cô Trịnh, tôi không làm được chuyện này đâu.” Từ Kiều Nương nắm chặt áo bào, vẻ mặt vẫn rất căng thẳng.
“Sao vậy?” Trịnh Mi đứng dậy, hoài nghi nhìn cô ta: “Ngươi đã nhận tiền rồi cơ mà.”
Từ Kiều Nương siết chặt vạt áo, không dám nói ra những chuyện mình đã thấy đêm đó. Nhưng quả thật cô ta đã nhận tiền, mà cô Cả nhà họ Trịnh này cũng chẳng phải người cô ta có thể dễ dàng bội ước. Tiến thoái lưỡng nan, nếu sớm biết là người đó thì thế nào cô ta cũng sẽ không nhận lời.
Trịnh Mi liếc sang a hoàn bên cạnh: “Bên ngươi thế nào rồi?”
A hoàn hơi khó xử liếc nhìn trà quán đối diện: “Đã cố ý để người ta nói cho Lý cô nương biết rồi ạ, giờ chắc nàng đang trên đường tới.”
Cung đã giương không thể thu lại, người đã tới, chị ta sẽ không bỏ lỡ cơ hội này.
“Bọn ta sẽ thêm tiền, ba trăm lượng. Chỉ cần khiến hai người bọn họ nảy sinh hiềm khích thì vẫn có thể tiếp tục tăng thêm.” Trịnh Mi lại ngồi xuống, từ chối khéo thỉnh cầu của Từ Kiều Nương.
Từ nhỏ đến lớn, Trịnh Mi chưa từng phải chịu nỗi nhục nhã như thế. Nếu hôm đó không mang theo thị vệ, e rằng giờ chị ta đã thành một cái xác lạnh lẽo rồi. Mối thù này, sao chị ta có thể không báo đây? Đánh rắn phải đánh dập bảy tấc, chị ta không hiểu rõ Lộ Chi Dao, nhưng nhìn ra được mối quan hệ giữa y và Lý Nhược Thủy khác thường nên mới quyết định ra tay từ phía Lý Nhược Thủy.
Tạo hiềm khích giữa hai người, hủy hoại sự thanh cao của y, khiến Lý Nhược Thủy bỏ rơi y.
Hương trong sảnh lớn tiếp khách là loại hương mà chị ta phải bỏ ra số bạc lớn mới mua được. Ngửi thì chỉ thấy khát khô, nóng nực, nhưng nếu uống rượu vào thì ngay cả Liễu Hạ Huệ cũng khó lòng giữ nổi. Lần này có thể hẹn được Lộ Chi Dao là nhờ khối huyền thiết kia, một khi giao đi rồi, về sau muốn ra tay chỉ e còn khó hơn lên trời. Vậy nên chị ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua cơ hội này.
“Hắn đã ngửi gần một khắc hương rồi, ngươi chỉ cần dụ hắn uống thêm vài chén rượu, cho dù võ công cao cường cũng sẽ mất hết sức lực, gục xuống bàn thôi.” Trịnh Mi đã sớm thử tác dụng của loại hương này, dẫu có lợi hại đến đâu thì cũng chẳng chống lại nổi một vò rượu.
“Ngươi chẳng cần làm gì nhiều, chỉ cần khi cô nương mặc váy vàng nhạt bước vào thì ngã nhào lên người hắn là được.”
Những lời này khiến Từ Kiều Nương dao động, ý định từ chối ban đầu lại lung lay, cuối cùng cắn môi gật đầu: “Tôi thử xem.”
Từ Kiều Nương trở lại trà quán, liên tục tự nhủ trong lòng: Đêm đó cô ta không phát ra một tiếng động nào, hơn nữa y lại là kẻ mù, chắc chắn không thể nhận ra cô ta. Lộ Chi Dao vẫn ngồi bên cửa sổ nghe kể chuyện, song có vẻ không tập trung lắm. Nghe thấy tiếng cô ta bước vào, y liền nghiêng đầu hỏi: “Cô Trịnh còn chưa đến sao?”
Nếu hôm nay không lấy được huyền thiết, y chỉ còn cách trừng phạt cô Cả ưa thất tín kia một phen thôi.
Từ Kiều Nương lúng túng né tránh, mỉm cười đáp: “Cô Trịnh còn đang bàn chuyện làm ăn, lát nữa sẽ tới thôi ạ, nên cô ấy để tôi đến hầu công tử trước.”
Cô ta cầm một chén rượu bước đến gần Lộ Chi Dao, rồi dừng lại cách y một bước: “Đây là rượu hoa quế nổi tiếng nhất ở Thương Châu, công tử có muốn nếm thử không?”
“Đa tạ, nhưng ta không thích uống rượu.” Lộ Chi Dao mỉm cười từ chối. Khi Từ Kiều Nương đến gần thì y thoáng sững lại, mở miệng hỏi: “Ngươi là người của Xuân Phong Lâu ư?”
Tay Từ Kiều Nương run lên, làm đổ không ít rượu: “Sao công tử lại biết…”
“Trước đây ta từng đến đó làm nhiệm vụ, đa phần người trong Xuân Phong Lâu đều có mùi này.”
Lộ Chi Dao bỗng nổi hứng, xoay người đối diện với Từ Kiều Nương, hàng mi khép hờ khẽ cong lên: “Nghe nói chỗ các ngươi có một loại cao bôi, thoa lên thì tiêu sưng, tan vết thâm, thật vậy không?”
Vẻ mặt Từ Kiều Nương cứng lại, theo bản năng đưa chén rượu ra: “Chi, chi bằng công tử vừa uống vừa nói cùng Kiều Nương?”
Lộ Chi Dao chỉ lẳng lặng hướng về phía cô ta. Ánh “nhìn” ấy khiến cô ta chột dạ, liền từ từ thu chén rượu về. Sau thoáng lặng im, y bất chợt nhếch môi rồi nhận lấy chén rượu.
“Được.”
Trong rượu có độc hay không thì có hề chi, y sớm đã quen rồi, giờ ít loại độc nào còn hại được y lắm. Lộ Chi Dao chậm rãi nhấp một ngụm. Không độc, nhưng rượu nhạt, chủ yếu là hương ngọt của hoa quế, chắc Lý Nhược Thủy sẽ thích uống thứ này.
“Loại cao này là món đồ nho nhỏ do chị em bọn tôi nghiên cứu chế tạo ra, cũng có chút công dụng.” Từ Kiều Nương cố tìm chuyện để nói, lại rót thêm cho y một chén.
“Sao công tử lại quan tâm đến thứ đó?”
“Vì có người nhìn thấy, bảo là xấu.”
Từ Kiều Nương đẩy chén rượu cho y, thuận theo lời mà nói tiếp: “Xem ra là người công tử để tâm rồi.”
Lộ Chi Dao mân mê chén rượu, khóe môi nhếch lên nở nụ cười, nhưng nghe giọng lại hơi khác lạ: “Người mà ta để tâm ư? Vì sao lại nói thế? Ngươi quen cô ấy sao?”
Trong lòng Từ Kiều Nương chỉ nghĩ làm sao để y uống nhiều hơn, nên chưa vội trả lời. Đợi Lộ Chi Dao uống thêm một chén nữa, cô ta mới mở miệng: “Quen hay không quen thì có gì quan trọng, nếu chẳng phải người để tâm, sao công tử lại vì lời nàng nói mà bận lòng đến thế.”
Lộ Chi Dao đặt chén rượu xuống, trầm mặc hồi lâu: “… Người để tâm, chỉ dựa vào đó mà đoán định ư?”
“Dĩ nhiên không chỉ thế, nào, tôi kính công tử một chén, công tử nghe tôi từ từ nói.”
Đã uống mấy chén rồi mà y vẫn chưa có phản ứng gì, cô ta chỉ đành tiếp tục kéo dài để ép y uống thêm.
“Trừ việc quá mức bận lòng đến lời của người ấy, còn sẽ vô thức ghen, muốn lúc nào cũng ở cạnh nàng, mỗi khắc ở bên nàng ấy đều thấy vui, lại còn hy vọng ánh mắt nàng chỉ dừng trên mình. Dĩ nhiên, cách đoán định đơn giản nhất chính là rung động. Chỉ cần ở gần nhau, thử chạm vào tim là sẽ rõ ngay thôi.”
Từ Kiều Nương đã bắt đầu dùng cả bát rót rượu cho Lộ Chi Dao, chỉ mong thuốc mau phát tác. Nếu đợi đến khi cô nương kia đến mà cô ta vẫn chưa hạ gục được y, thì sẽ thành ra hai bên đều không lấy lòng được, cuối cùng chẳng thu được gì.
Nụ cười trên gương mặt Lộ Chi Dao biến mất, y nhíu mày, vô thức siết chặt tràng hạt trên cổ tay, dùng sức ép từng hạt xuống da thịt. Thậm chí y có thể cảm nhận rõ nhịp mạch ở cổ tay đang đập dồn dập truyền qua từng hạt, dường như nhanh hơn thường lệ. Vậy thì lần loạn nhịp này không phải do thân thể bất ổn, mà là vì rung động sao? Nhưng y lại không hề có sát ý với Lý Nhược Thủy. Mẹ y, sư phụ y, từng người từng người đều vì động lòng mà trở nên đáng sợ, ngày ngày chìm đắm trong thống khổ. Đó mới là bản chất thật sự của tình ái.
Tình ái vốn là thứ ghê tởm lại đau đớn, sao có thể nhẹ nhàng như cô ta nói được?
Thế nhưng y đã nếm trải tất cả những gì như cô ta nói. Chẳng lẽ y cũng sẽ sa vào vực thẳm thống khổ vô tận giống như họ ư?
“Công tử? Công tử?” Thấy Lộ Chi Dao im lặng mãi không nói, lòng Từ Kiều Nương nóng như lửa đốt, cô ta hoàn toàn không biết y có trúng kế hay không, “Tôi đi xem tình hình cô Trịnh thế nào, biết đâu bọn họ đã bàn bạc xong rồi.”
Ngay lúc Từ Kiều Nương bước xuống lầu, a hoàn của Trịnh Mi đang ở cửa sổ quán trọ đối diện ngó ra ngoài. Cô ta thoáng nhìn thấy một bóng áo vàng nhạt trong đám đông, theo bản năng liền lùi lại một bước.
“Cô chủ, nô tỳ thấy nàng rồi!” Đọc Full Tại Truyenfull.vision
Trịnh Mi đứng dậy, nhìn từ xa, quả nhiên là Lý Nhược Thủy. Vẻ mặt Lý Nhược Thủy hơi nghiêm trọng, chắc hẳn vì nghe tin tức rồi tức giận đến đây. Tốt lắm, khi Lý Nhược Thủy chứng kiến cảnh tượng kia, tốt nhất cứ vứt bỏ Lộ Chi Dao ngay lập tức, để từ đó y phải sống trong nỗi đau bị ruồng bỏ.
Nhưng khóe môi chị ta chỉ vừa nhếch lên một nửa đã đông cứng tại chỗ: “Sao Từ Kiều Nương lại đi ra khỏi quán trà, mau bảo cô ta quay lại!”
“Vâng!” A hoàn ghé nhìn ra ngoài cửa sổ rồi lập tức xoay người xách váy chạy xuống lầu, nhưng vẫn chậm một bước. Khi cô ta chạm mặt Từ Kiều Nương thì Lý Nhược Thủy đã lao thẳng vào trà quán.
A hoàn: “…” Sao mà nhanh thế.
“Sao ngươi lại đi ra?” A hoàn nhìn thì sốt ruột, thực ra lại thở phào nhẹ nhõm. Cô ta vốn đã lo Lộ Chi Dao sẽ trả thù, giờ trời xui đất khiến mà bỏ lỡ, biết đâu lại là chuyện tốt.
Thấy Từ Kiều Nương hốt hoảng như vậy, a hoàn chỉ khẽ thở dài, kéo đối phương đi lên lầu: “Đi giải thích với cô chủ đi.”
*
“Xin hỏi vị công tử mù thường đến đây nghe kể truyện ở chỗ nào ạ, tôi có hẹn với công tử ấy.” Lý Nhược Thủy mặt không đỏ tim không loạn mà hỏi ra câu đó, đồng thời đảo mắt tìm kiếm bóng dáng y trong đại sảnh tầng một.
“Vị công tử ấy ở tầng hai, gian đầu tiên bên tay trái.” Tiểu nhị thoáng do dự rồi chỉ đường cho cô.
“Đa tạ.” Lý Nhược Thủy xách váy chạy thẳng lên lầu, trong đầu hỗn loạn vô vàn suy nghĩ. Cô đẩy cửa bước vào gian phòng kia, trong phòng ngoài Lộ Chi Dao đang ngồi ngẩn người thì chẳng còn một ai khác.
“Tìm thấy anh rồi.”
Y không sao, Trịnh Mi cũng không sao, đúng là vui cả làng. Lý Nhược Thủy thở phào rồi ngồi xuống cạnh bàn, lấy tay quạt cho mình bớt nóng. Không biết có phải ảo giác hay không, cô luôn cảm thấy đoạn đường vừa rồi đi đến đây chẳng những mệt mà còn nóng hơn cả trước.
Nghe thấy giọng cô, hàng mi Lộ Chi Dao khẽ run. Y chợt hoàn hồn, mỉm cười “nhìn” cô, chẳng hề tỏ ra khác lạ.
“Cô tìm ta có việc gì?”
“Lo cho anh thôi.” Thực ra là lo cho Trịnh Mi nhiều hơn.
Lý Nhược Thủy tiện tay mở nắp một chén trà, có lẽ vì vừa vận động nhiều nên lúc này mới khát đến vậy. Cô vừa lên tiếng vừa tìm ấm trà: “Nghe nói anh bị Trịnh Mi gọi đến, sợ anh gặp chuyện… Sao ở đây chỉ có mỗi rượu thế?”
Trên bàn, chén trà, bộ trà đều đủ cả, chỉ thiếu mỗi ấm trà. Thay vào đó là một bình rượu đất nung, trên thân đề ba chữ “Rượu Hoa Quế” to tướng. Rượu đã được mở, trong chén và bát trước mặt y vẫn còn sót ít rượu, hẳn là đã uống rồi. Đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh, cô vừa muốn thử rượu thì y đã uống trước.
Không kịp để tâm đến tung tích của Trịnh Mi, Lý Nhược Thủy đã hỏi ngay điều mình quan tâm nhất trước: “Anh uống hết đấy à? Giờ có chóng mặt không?”
Nếu đã định chuốc rượu, ít ra cũng phải thăm dò tửu lượng của y cho rõ, kẻo chính mình lại say trước.
“Cũng tạm.” Lộ Chi Dao nghiêng người, quay mặt về phía cửa sổ như đang chuyên tâm lắng nghe kể chuyện.
Lý Nhược Thủy cầm bình rượu lắc lắc, bên trong ước chừng vẫn còn một nửa, nghĩa là uống nửa đó cũng chưa chắc làm y say được. Cô rót cho mình một chén, ngửa cổ uống cạn. Một là để giải khát, hai là muốn nếm thử xem rượu này mạnh hay không. Vào miệng trước hết là vị rượu nhàn nhạt, hơi đắng, nhưng lập tức bị hương ngọt của quế hoa át đi, trong cuống họng còn đọng lại vị ngọt thanh. Thật ra loại rượu ngọt thế này mới dễ làm người ta say, y uống một nửa mà vẫn không sao, xem ra kế hoạch chuốc rượu e là hơi khó thành. Nghĩ vậy, Lý Nhược Thủy lại rót thêm một chén nữa rồi uống cạn, chẳng có lý do gì đặc biệt, chỉ đơn giản là khát thôi.
Cô phe phẩy tay quạt, đảo mắt nhìn quanh: “Thế Trịnh Mi đâu?”
“Nghe nói đi bàn chuyện làm ăn, đến giờ vẫn chưa xuất hiện.”
“Biết vậy thì tôi đã đi sang đây từ sớm rồi.” Lý Nhược Thủy lại rót thêm một chén rượu hoa quế nữa, nghĩ là rượu nhạt nên cô cứ coi như nước giải khát mà uống.
Lộ Chi Dao nghiêng tai nghe động tĩnh, rồi đưa tay giữ lấy cánh tay cô, hơi cau mày: “Vừa rồi cô đã uống ba chén, còn muốn rót nữa sao?”
Lý Nhược Thủy lấy tay quạt gió, khó chịu kéo vạt áo. Ỷ vào việc y không nhìn thấy, cô liền xắn tay áo lên tận khuỷu rồi đưa tay vén hết mái tóc dài đang xõa xuống ra sau.
“Tôi chạy bộ tới đây, khát quá. Rượu này chắc không say được đâu.” Lý Nhược Thủy liếc nhìn những khung cửa sổ mở rộng xung quanh, chẳng hiểu sau trong lòng lại hơi bức bối: “Nóng thế.”
Cô hất tay Lộ Chi Dao ra, lại rót thêm một chén rượu hoa quế nữa rồi uống cạn.
Không hiểu sao, lúc mới vào miệng thì rượu mát lạnh vô cùng, nhưng vừa trôi xuống cổ họng lại như lửa bùng lên. Ngọn lửa ấy thiêu đốt khắp tứ chi đầu ngón, đến mức trong lòng như có vô số con kiến nhỏ đang bò, đến độ cả cơ thể mềm nhũn.
“Đợi đã.” Lý Nhược Thủy bỗng dưng thở gấp, đầu óc thoáng chốc mụ mị: “Rượu này có vấn đề.”
Lộ Chi Dao khựng lại, lập tức đưa tay nắm lấy cổ tay cô rồi bắt mạch. Y đã uống rượu này, hoàn toàn không có độc. Nhưng ngay khi y vừa chạm tay vào, cô lại cảm thấy như ruộng lúa khô hạn lâu ngày bỗng được tưới nước mát, thoải mái đến lạ. Lý Nhược Thủy theo bản năng muốn nắm lấy cổ tay Lộ Chi Dao, nhưng lại chạm phải tràng hạt bằng ngọc trắng mát lạnh. Lúc đầu chuỗi hạt còn lạnh buốt, song chẳng mấy chốc đã bị bàn tay cô làm ấm. Cô bèn len ngón tay vào giữa, lách xuống dưới chuỗi hạt để chạm đến cổ tay mát lạnh của y. Chuỗi hạt ngọc trắng ép sát vào tay Lý Nhược Thủy, cùng với làn da của y hút đi không ít hơi nóng.
“Anh lạnh quá.” Lý Nhược Thủy hơi choáng váng, mơ hồ biết mình đang làm chuyện không nên nhưng hoàn toàn không sao khống chế được. Giờ ngay cả tập trung tinh thần cô cũng chẳng thể, toàn bộ lực chú ý đều bị cảm giác như có đàn kiến bò khắp người kia phân tán.
Lộ Chi Dao chạm vào mạch đập yếu ớt của cô, chau mày. Dẫu rượu không độc, song rõ ràng cô đã trúng độc. Toàn thân Lý Nhược Thủy lúc này rã rời, hai má ửng đỏ như phủ ráng chiều, thoạt nhìn đã nửa mê nửa tỉnh.
Cô rụt tay lại, cố sức vỗ vào mặt mình để tỉnh táo hơn. Tình trạng này quá điển hình, cô chẳng cần đoán cũng biết mình đã trúng phải loại độc gì. Toi thật rồi, nếu thật sự xảy ra chuyện gì thì mức độ thiện cảm chắc chắn sẽ bị tụt ngay và luôn đấy! Lệ vô thức dâng lên trong mắt, cô gắng gượng đứng dậy, bước chân lảo đảo.
“Chúng ta đi tìm chỗ nào có nước lạnh để ngâm người.” Lộ Chi Dao thoáng dừng lại, như đã hiểu ra điều gì, liền chống gậy dò đường định mở cửa. Nhưng y vừa chạm tay vào then cửa thì eo đã bị ôm chặt. Vốn dĩ eo luôn là chỗ nhạy cảm, y bất giác khẽ run.
“Ở lại với tôi… Khụ, mau đi! Đối diện có một quán trọ, tôi không chịu nổi nữa rồi!”
“…”
Quả thật phải tìm một nơi có nước lạnh thôi.
