Chương 05: Từ trước đến nay chưa có ai ở gần y như vậy
Những ngón tay lạnh lẽo nắm trên cổ tay Lý Nhược Thuỷ dường như còn buốt hơn cả gió lạnh ngoài kia, đến độ khiến cô run lên, cả người nổi hết da gà.
Cũng chính lúc này, cô mới nhớ ra hình như Lộ Chi Dao luôn mặc rất ít. Tiết trời tháng Ba nhưng Lộ Chi Dao chỉ mặc một chiếc áo trong bó tay cộng thêm áo khoác ngoài. Giữa những cơn gió lạnh cắt da cắt thịt, vậy mà vẫn thấy ý cười trên mặt y. Nụ cười ấy thoạt nhìn thì ấm áp dịu dàng, song thực chất lại là một nụ cười gần như tự dằn vặt.
Trước giờ Lý Nhược Thuỷ cứ tưởng Lộ Chi Dao không lạnh, tuy nhiên bàn tay y đã nói lên điều ngược lại.
Rồi hiện tại nhớ lại cơn điên cuồng mà y chẳng hề che giấu lúc nãy, tất cả bắt đầu khiến Lý Nhược Thủy thấy hoang mang. Khi tháo chiếc mặt nạ niềm nở tươi cười như gió xuân của y xuống, những gì hiện ra lại là một con ác quỷ bất kỳ lúc nào cũng khát máu như Tu La.
Ban đầu, những đánh giá sai lầm của Lý Nhược Thủy về y hoàn toàn đến từ nguyên tác tiểu thuyết. Nguyên tác không miêu tả nhiều về thân thế và quá khứ của Lộ Chi Dao, đâm ra cô chỉ có một ấn tượng rập khuôn về y, đó là dịu dàng và si tình.
Nguyên tác lừa tôi rồi!!! Suy nghĩ của Lý Nhược Thuỷ bay xa, cô khẽ thở dài.
“Vừa nãy là gì thế?” Không nhận được hồi đáp, Lộ Chi Dao ngồi dậy. Hai người chỉ cách nhau một khoảng bằng ngón tay, nhưng bóng tối và cái lạnh dường như đã xoá nhoà đi ranh giới khoảng cách ấy. Mãi đến khi y lên tiếng, Lý Nhược Thủy mới nhận ra họ gần nhau đến thế.
“Tại sao cô cắn ta?”
Hơi thở lành lạnh gần trong gang tấc, Lý Nhược Thủy vội vàng lùi ra sau, kéo dài khoảng cách với y.
“Ai cắn anh chứ?”
Lộ Chi Dao vươn tay lần mò thanh trường kiếm bên cạnh. “Xoẹt” một tiếng, thanh kiếm bị rút hơn nửa ra khỏi vỏ. Nghe thanh âm rút kiếm ấy mà lưng Lý Nhược Thuỷ đổ cả mồ hôi, cô vội vàng đè tay lên tay y.
“Khoan đã, tôi không cố ý hôn anh đâu.”
Lộ Chi Dao hơi khựng lại, chợt hiểu ra rồi gật đầu. Không khí căng thẳng thoáng chốc được hóa giải phần nào: “Thì ra đó là hôn à.”
Vốn dĩ Lý Nhược Thủy không cảm thấy gì nhưng khi nghe giọng điệu ngây thơ mà kỳ lạ của y, lòng cô lại dâng lên cảm giác xấu hổ kỳ quặc. Thế là cô đưa tay chạm vào môi mình.
Đúng lúc này, tiếng hét khản cả cổ của Giang Niên vọng xuống từ trên đỉnh hang: “Xuống chưa đấy?”
Cô hít sâu một hơi, hét lên đáp lại phía trên: “Xuống rồi!”
Một lát sau, phía trên lại truyền đến giọng nói: “Thế chúng tôi xuống đây!”
Lý Nhược Thủy vội vàng mò mẫm tấm lưới, bò ra mép. Lúc xuống khỏi lưới, cô cẩn thận từng ly từng tý sợ giẫm phải gì đó rồi ngã. Còn Lộ Chi Dao thì chỉ lật người một cái là đã nhẹ nhàng tiếp đất.
Ngay khi họ vừa xuống khỏi tấm lưới, hệ thống trượt bên cạnh lại từ từ kéo tấm lưới lên. Lúc chạm đến vị trí đỡ được bọn họ ban nãy thì mắc lại, sau đó phát ra tiếng “cạch”.
Trong bóng tối đen tuyền, Lộ Chi Dao vẫn bước đi vững vàng như trên mặt đất, hành động không khác gì ngày thường. Y lặng lẽ lắng nghe một lúc. Nhưng khi định đi về hướng nào đó, y lại bị Lý Nhược Thủy kéo góc áo lại: “Anh đi đâu đấy?”
“Ra ngoài. Dưới lòng đất thì chỉ cần đi theo hướng dòng nước và gió là có thể ra được. Ta từng đi rồi.”
Lý Nhược Thủy nắm lấy góc áo y kéo lại gần mình, giọng điệu tận tình khuyên bảo hệt như bà mẹ già dặn đi dặn lại thằng con.
“Phải đợi hai người kia đã. Ở đây tối quá, chẳng thấy gì cả, đông người sẽ an toàn hơn, nếu có chuyện gì còn có thể giúp đỡ lẫn nhau.”
Lộ Chi Dao thuận theo lực kéo mà đứng bên cạnh Lý Nhược Thuỷ, im lặng một lúc rồi nói: “Cũng đúng.”
Con người khi đối diện với sống chết đều ích kỷ, y muốn xem lúc Lý Nhược Thủy bị hai người kia bỏ rơi, cô sẽ có phản ứng thế nào, liệu có khóc lóc cầu xin y cứu giúp như trước hay không.
Hang động tối đen như mực, giơ tay không thấy năm ngón tay đâu, dưới chân là mặt đất lầy lội không bằng phẳng, đầy nước đọng khắp nơi. Tiếng dòng sông bên cạnh vọng lại không hề nhỏ khiến không gian trống trải này lại càng trở nên đáng sợ.
Trong bóng tối, hai mắt Lý Nhược Thuỷ mù tịt, còn Lộ Chi Dao lại thoải mái hành động. Y tự giác dẫn cô đến một góc vách hang chờ đợi.
Có vẻ Lộ Chi Dao không thích im lặng như vậy, y cất tiếng: “Lúc nãy nhảy xuống có vui không?” Giọng điệu của y hiếm khi mang theo cảm giác tàn bạo. Cơn điên loạn vừa rồi dường như đã được thu lại, thay vào đó là sự ôn hòa vốn có, mang theo chút dịu dàng mềm mại đặc trưng của người vùng Giang Nam.
Nhưng Lý Nhược Thủy giờ đây đã dần miễn dịch với vẻ mềm mỏng đó: “Không vui.”
Cô không muốn đưa ra bất cứ bình luận nào về hành động điên rồ vừa rồi của Lộ Chi Dao, dù sao thì giờ cô cũng đã hiểu vì sao y lại được nhận danh “bạn tốt” rồi. Một người như Lục Phi Nguyệt làm sao có thể thích một kẻ điên ẩn mình như y chứ.
“Lúc nãy tôi đã trả lời anh rồi mà, sao anh vẫn nhảy thế?”
Nghe cô nói, Lộ Chi Dao chỉ mỉm cười, đáp lời nhẹ nhàng: “Hình như ta chưa từng nói nếu cô trả lời thì sẽ không nhảy xuống.”
Lý Nhược Thủy nghẹn lời, đúng là Lộ Chi Dao chưa từng nói vậy thật.
Lộ Chi Dao vẫn mỉm cười hệt như đang hồi tưởng lại chuyện vừa nãy. Y bày ra vẻ tiếc nuối chưa thỏa, nói: “Ban đầu ta chỉ muốn xem phản ứng của cô, nhưng không ngờ lại phát hiện ra một chuyện thú vị khác…”
“…” Cô thật sự không muốn nghe tẹo nào.
Tiếng hét của Giang Niên từ phía trên hang vọng xuống, hai người có lẽ đã xuống tới. Nhưng Lộ Chi Dao dường như không nghe thấy, vẫn tiếp tục kể chuyện thú vị trong đầu mình.
“Thì ra còn có người có nhịp tim nhanh đến mức đó.”
Ngón tay y gõ nhịp lên thân kiếm, âm thanh ngày càng nhanh, đến cuối cùng, y đột nhiên bật cười khẽ.
“Thậm chí còn khiến nhịp tim ta cũng tăng lên đôi chút, cảm giác thật kỳ diệu.”
Phản ứng sinh lý của cô là do sợ hãi, còn y thì hoàn toàn do hưng phấn. Không thể không nói, điểm hưng phấn của y mới thực sự kỳ lạ đấy.
Lý Nhược Thủy âm thầm lùi lại một bước.
“Lúc đó cô còn nóng bừng lên, đột nhiên nóng rẫy giống như ngọn lửa vậy.”
Lộ Chi Dao ngừng cười, nhưng âm cuối nâng cao vẫn để lộ tâm trạng của y, tựa như một đứa trẻ tìm thấy món đồ chơi yêu thích mới, trong lời nói mang theo sự tò mò và vui vẻ không thể che giấu.
“Đó là phản ứng bình thường của con người khi đối mặt với nguy hiểm sinh tử, còn việc anh cảm thấy giống lửa là vì thân nhiệt của anh quá thấp thôi.”
Ai khi sợ hãi mà không tăng adrenaline? Nhưng ngay cả cảm giác cận kề cái chết mà y cũng tận hưởng thì làm sao có được trải nghiệm adrenaline tăng thế chứ. Trong bóng tối, giọng nói và ngữ điệu của Lộ Chi Dao không còn được vẻ ngoài ôn hòa che đậy, sự điên loạn bên trong y lập tức lộ ra. Nghe giọng điệu này, không ai còn có thể cho rằng y là một người dịu dàng vô hạn nữa.
Quả nhiên, con người vẫn cần vẻ ngoài để che giấu.
Tiếng gọi từ phía trên hang càng lúc càng gần, có vẻ hai người kia sắp tới nơi rồi. Hệ thống trượt bên cạnh lại phát ra tiếng lạch cạch kéo dài, hai người kia đã rơi xuống lưới, thậm chí giờ còn có thể nghe thấy Giang Niên lo lắng hỏi Lục Phi Nguyệt.
“Phi Nguyệt, cô không sao chứ? Tôi có đè đau cô không?”
Ngay sau đó là giọng nói hơi thẹn quá hoá giận của Lục Phi Nguyệt: “Tránh ra!”
Hai người lần mò xuống khỏi lưới, ánh sáng xanh lục nhạt của những đốm huỳnh quang bừng lên, mờ mờ soi rõ khuôn mặt họ.
Lục Phi Nguyệt cầm một viên huỳnh thạch đi về phía Lý Nhược Thủy rồi đưa viên sáng nhất cho cô: “Phá án đem theo huỳnh thạch quen rồi, nhưng ở đây tối quá, ánh sáng của huỳnh thạch không đủ, tạm dùng đỡ vậy.”
Giang Niên cũng cầm huỳnh thạch đi tới, ngẩng đầu nhìn đỉnh hang, giọng nói mang theo chút tự hào: “Hang này sâu thật đấy nhưng chỉ cần mang theo vài ám khí để làm điểm tựa là tôi có thể leo lên được ngay.”
Lý Nhược Thủy gật đầu, nhận lấy viên huỳnh thạch to. Chợt nhớ tới tính cách kiêu ngạo khoe khoang của nam chính trong truyện, cô liền trêu đùa vài câu: “Đúng vậy, chẳng cần ám khí đâu, chỉ cần anh giẫm chân trái lên chân phải là có thể lên rồi.”
Vốn dĩ còn đang rất nghiêm túc, nhưng khi nghe xong, Lục Phi Nguyệt lại bất ngờ bật cười, hơn nữa còn là cười mất kiểm soát nữa chứ. Có lẽ cảm thấy điều này phá vỡ hình tượng lạnh lùng của mình quá, Lục Phi Nguyệt quay mặt sang một bên, song vẫn không nhịn được cười. Hình ảnh này làm chị bớt đi vài phần trưởng thành già dặn, thêm vào đó nét hồn nhiên tươi trẻ của một thiếu nữ.
Giang Niên há hốc mồm, nhìn chằm chằm Lục Phi Nguyệt vài lần rồi lại chạy tới bên cạnh Lý Nhược Thủy.
“Tôi học cô cách kể chuyện cười được không?”
“… Ra ngoài rồi nói.”
Lục Phi Nguyệt khẽ ho một tiếng, giơ viên đá phát sáng lên, men theo dòng sông đi về phía trước, Giang Niên lập tức quay người bước theo. Chợt có cơn gió ẩm lạnh thổi tới, Lý Nhược Thủy quay lại kéo lấy tay áo của Lộ Chi Dao, giơ viên huỳnh thạch lên đuổi theo hai người kia.
“Gậy dò đường của anh vẫn còn ở trong địa lao, tôi tạm thời dẫn anh đi vậy.”
Lộ Chi Dao hơi ngừng lại, rồi lại nở nụ cười như trước: “Đa tạ.”
Cả nhóm cầm huỳnh thạch, song chỉ đủ chiếu sáng mờ mờ ven mép sông ngầm. Dòng nước bên cạnh không sâu lắm nhưng chảy xiết, thỉnh thoảng làm ướt mép váy.
Dù đang ở dưới lòng đất, tuy nhiên không khí nơi đây vẫn lưu thông rất tốt, không mang lại cảm giác ngột ngạt gì. Nhưng điều khó chịu duy nhất là khá lạnh, đặc biệt là Lý Nhược Thủy vừa rồi toát mồ hôi, giờ lại hứng gió thổi nên càng lạnh hơn. Cơ thể cô run lên, hắt hơi một cái rõ to.
“Hắt xì…”
Cô xoa mũi, rồi chợt nghe thấy tiếng cười khẽ của Lộ Chi Dao. Cô mù mờ chẳng biết tại sao y cười.
Cả nhóm tiếp tục đi về phía trước, lòng sông dần rộng ra, tuy nhiên dòng nước lại bị ép chảy hẹp và xiết hơn, độ sâu cũng giảm đi nhiều so với ban nãy. Ở cuối dòng sông có ba cửa hang với độ cao khác nhau. Nước sông xiết chảy qua ba cửa, biến mất trong hang tối.
Trên dòng sông có những tảng đá lớn, cách cửa hang chỉ nửa tấc, hệt như muốn mời gọi: Mau giẫm lên tôi để vào hang nào. Giang Niên là người đầu tiên bước lên tảng đá, anh ta giơ huỳnh thạch soi từng cửa hang. Nhưng ánh sáng yếu quá, không đủ để nhìn xa hơn.
Anh ta quay lại nhìn ba người còn lại: “Dù ở đây có ba cửa hang nhưng chúng ta chắc chắn không thể tách nhau ra, vì như thế rất nguy hiểm.”
Lục Phi Nguyệt gật đầu đồng tình, cũng bước lên tảng đá: “Chúng ta có thể thăm dò từng cửa hang một. Kiểm tra nửa chừng thôi, chỉ cần có người từng đi qua là nhất định sẽ lưu lại dấu vết.”
Thấy hai người đang kiểm tra cửa hang, Lý Nhược Thủy đẩy Lộ Chi Dao hơi lùi lại, tiện tay vỗ vai y: “Anh cứ đợi ở đây một lát, tôi đi xem với họ.”
Trong nguyên tác, khi bắt bọn buôn người, hai nhân vật chính không đi theo đường này. Việc bất ngờ rơi xuống lòng đất hôm nay cũng nằm ngoài dự đoán của cô. Nhỡ đâu lần này không tìm được bọn đấy, mà trên đường Lộ Chi Dao mất hứng, vậy có bị y giết ngay tại chỗ thì cô cũng chẳng nghi ngờ gì.
Chân trước vừa bước ra, giây sau Lý Nhược Thuỷ đã bị Lộ Chi Dao túm cổ áo kéo ngược lại lên bờ.
“Đi đường này.” Y chỉ vào cửa hang thứ ba.
Lục Phi Nguyệt cũng bước đến xem cửa hang thứ ba, quay đầu hỏi: “Tại sao?”
“Vì tiếng nước.”
Hai người Lục Phi Nguyệt và Giang Niên hoàn toàn không nghi ngờ đôi tai của y. Dù sao y cũng là người có thể xác định vị trí cơ quan bên trong mà.
Hai người liếc nhau, gật đầu với Lý Nhược Thủy: “Vậy chúng tôi vào xem thử trước.”
Lý Nhược Thủy bảo Lộ Chi Dao thả mình ra rồi bước một bước lớn lên tảng đá phía trước. Nước sông lạnh lẽo ngập qua mu bàn chân, làm ướt giày và tất, mang lại cảm giác lạnh buốt tê cóng.
“Shhh, lạnh thế.” Lý Nhược Thuỷ rùng mình, giậm chân tạo sóng nước để chỉ đường cho Lộ Chi Dao, vì cô sợ y không nhìn thấy nên không bước qua được.
“Bước đến đây đi, anh nhận ra được vị trí chứ?”
Dưới ánh sáng xanh lục của huỳnh thạch, khuôn mặt Lộ Chi Dao không rõ ràng, nhưng cô vẫn có thể thấy y nhếch môi nở nụ cười.
“Có thể.” Y không quan tâm, bước tới một bước, đứng ngay bên mép nước.
“Thêm bước nữa là rơi xuống sông rồi đấy.” Lý Nhược Thủy giơ huỳnh thạch lên soi, vội vã gọi, “Đưa tay đây, tôi kéo anh.” Trong tiềm thức, Lý Nhược Thuỷ quên mất đây là thế giới võ hiệp, họ đâu cần cô lo lắng việc có bước lên đá được hay không.
Lộ Chi Dao đeo kiếm lên người, đưa tay ra phía trước. Một bàn tay ấm áp đã lắm lấy bàn tay y.
“Anh vượt nhẹ qua hướng này đi, kẻo lệch là ngã xuống sông đó.”
Thì ra cảm giác được người khác nắm tay là như thế này. Lộ Chi Dao hơi nhướng mày, lắng nghe tiếng nước chảy rồi vượt đến trước mặt Lý Nhược Thủy. Hai người va vào nhau, Lý Nhược Thủy vội giữ lấy eo Lộ Chi Dao để ổn định cơ thể, tiện tay ôm eo y bước vào trong hang.
“Đi nhanh lên, nếu không lát nữa sẽ không theo kịp họ đâu. Chỗ này vừa tối vừa lạnh, không thể để chỉ còn lại hai người chúng ta được.”
Cảm giác ở thắt lưng cực kỳ rõ ràng, nụ cười trên môi Lộ Chi Dao đột nhiên cứng lại, bước đi hơi không tự nhiên.
Gần quá, từ trước tới giờ chưa từng có ai ở gần y như vậy. Người ta hoặc ghét bỏ y, hoặc sợ hãi y, làm gì có ai tiếp cận y với tư thế như muốn bảo vệ thế này.
Vậy nên…
Bây giờ y nên bẻ gãy cổ tay Lý Nhược Thuỷ hay cứa đứt động mạch cổ Lý Nhược Thuỷ nhỉ?
Không biết khi Lý Nhược Thủy sắp bị y giết, liệu cả người có nóng, tim đập nhanh, mang lại chút nhịp điệu khác biệt cho lòng đất băng giá âm u này không.
Khá thú vị rồi đây.
Lộ Chi Dao khẽ bật cười, tay phải đặt lên chuôi kiếm, hít thở sâu để kiểm soát đôi tay đang run rẩy…
“Cẩn thận!”
Lộ Chi Dao bị Lý Nhược Thủy kéo một cái, cả hai ngã vào vách đá. Y rơi vào vòng tay mềm mại ấm áp như bông của cô.
****
Lời của tác giả:
Lại nhắc nhở, Lộ Chi Dao là kiểu nhân vật điên cuồng, coi việc giết người và tự hủy diệt làm căn bản. Những ai không chấp nhận được có thể dừng đọc.
