Chương 51
Chưa từng có ngày nào Lý Nhược Thủy lại tức giận như hôm nay. Nghe thấy Bạch Khinh Khinh dùng cái lý lẽ vớ vẩn “yêu con nên mới khiến con đau” để dạy dỗ y, Lý Nhược Thủy chỉ muốn nện ngay một phát lên đầu bà ta. Tam quan của Lộ Chi Dao bị vặn vẹo đến mức này tuy có phần liên quan đến tính cách vốn có của y, nhưng Bạch Khinh Khinh vẫn là một nhân tố dẫn dắt rất lớn. Nếu không có bà ta, có lẽ độ khó khi “chinh phục” y đã giảm đi mấy bậc.
Chắc hẳn vì quá vui mừng, Bạch Khinh Khinh chỉ xử lý qua loa vết thương trên eo y rồi bỏ đi. Trong đêm mưa gió bão bùng ấy, bé Lộ Chi Dao bị bỏ mặc một mình tại gian thờ Phật.
Ngoài hiên mưa rớt rào rào, tán lá xào xạc gió ào thổi vô, cuốn theo khí ẩm lững lờ, thổi tắt bao ngọn đèn mờ trong đêm.
“Mau dậy đi!” Lý Nhược Thủy hơi sốt ruột. Y nghe không thấy và cũng chẳng nhìn thấy cô, mà cô thì chỉ có thể quanh quẩn bên cạnh, chẳng giúp được gì.
Gió lớn thế này, lại lạnh như thế, y cứ để phanh áo bào mà nằm đó thì nhất định sẽ bị cảm lạnh, chưa kể vết thương còn có thể nhiễm trùng. Lý Nhược Thủy biết mình không thể khoanh tay đứng nhìn, nhưng cuối cùng vẫn chỉ có thể ngồi xổm trước mặt, cố gắng che chắn cho y khỏi cơn mưa gió dữ dội. Cô nhìn bé Lộ Chi Dao đang nằm sấp trên nền đất, trong lòng chưa bao giờ chua xót đến vậy. Chẳng lẽ họ xem y như một con rối thích vứt thì vứt sao? Vui thì đem ra trêu đùa vài câu, không vui thì ném sang một bên mặc kệ. Bất kể là Bạch Khinh Khinh hay sư phụ y, dường như chẳng ai nhớ rằng y vẫn chỉ là một đứa trẻ, hơn nữa còn là một đứa trẻ từ khi sinh ra đã không thể nhìn thấy.
“Mau khoác áo vào đi, em không lạnh à?” Lý Nhược Thủy ngồi xổm trước mặt, đưa tay khẽ xoa đầu y.
Bé Lộ Chi Dao nằm sấp trên đất khẽ động, dưới thắt lưng truyền đến cơn đau khó nói thành lời. Nhưng cũng nhờ cơn đau ấy mà y mới “nhìn” thấy hoa quỳnh thực sự là thế nào.
Dù mọi thứ trong phòng bị gió thổi loạn hết cả, song y vẫn có cảm giác chỗ mình nằm dễ chịu hơn nhiều, như thể được thứ gì đó che chắn khỏi gió lạnh.
Y gượng ngồi dậy, nhíu mày khoác lại áo, đôi mắt mở to nhưng không tiêu cự, chỉ có thể đưa tay lần mò sang bên cạnh tìm cây gậy dẫn đường. Bé Lộ Chi Dao chưa từng gặp người cha kia, mà cũng chẳng có hứng thú. Ông ta có xuất hiện hay không cũng như nhau, điều y mong chỉ là sau này có thể tìm được vài chuyện thú vị mà thôi.
Cuộc sống hiện tại thực sự quá tẻ nhạt.
Y chống gậy đứng dậy, khi định bước về phía trước thì lại thoáng khựng lại, sau đó chẳng hiểu sao vòng sang trái một vòng rồi mới tiếp tục đi tiếp. Lý Nhược Thủy thấy y vòng qua mình, chậm rãi đi ra ngoài thì ngẩn người. Lúc định bước theo, cô mới phát hiện y chỉ đi ra đóng cửa lại.
Ngọn đèn dầu trong gian thờ Phật đã tắt quá nửa, chỉ còn ánh sáng vàng lờ mờ khiến nét mặt pho tượng cũng trở nên mơ hồ. Bé Lộ Chi Dao chầm chậm quay lại trước bệ thờ Phật, leo lên rất thành thạo. Y nằm sấp ở đó, vô thức nghịch mấy sợi tua trên bệ thờ, trông khá ung dung tự tại. Y nom thì ung dung, mà Lý Nhược Thủy thì nắm chặt tay như sắp nổ tung tới nơi.
Nếu một ngày nào đó gặp lại Bạch Khinh Khinh, nhất định cô phải đấm bà ta mấy đấm mới hả giận!
Tiếng sấm vang dội ngoài kia đối với bé Lộ Chi Dao lại chẳng khác nào khúc hát du. Không bao lâu sau, y đã nằm sấp trên Phật đài mà thiếp đi, hơi thở đều đặn, trông thật an bình tĩnh lặng.
Nhưng đêm mưa gió bão bùng này, dường như cũng đang ngầm báo hiệu cho một ngày mai chẳng yên bình.
*
“A Sở, A Sở…”
Bé Lộ Chi Dao đang nằm trên bệ thờ Phật bị gọi tỉnh, y mơ màng mở mắt ra, nhưng ánh nhìn vẫn chẳng có tiêu cự. Bạch Khinh Khinh lấy bộ y phục mới may ra khẽ lắc lư trước mặt bé Lộ Chi Dao, rồi vui vẻ mặc cho y.
“Hôm nay phải đi gặp cha rồi, đương nhiên phải ăn mặc thật chỉnh tề. A Sở của chúng ta vừa ngoan ngoãn lại xinh đẹp, chắc chắn khi ông ấy thấy sẽ không nỡ rời đi đâu.”
Chỗ thắt lưng vẫn còn đau nhưng bé Lộ Chi Dao cũng không có phản ứng gì lớn, y vẫn còn ngái ngủ, mặc cho Bạch Khinh Khinh xoay xở.
Hôm nay Bạch Khinh Khinh mặc một chiếc váy lụa mỏng màu hồng nhạt, dáng người yểu điệu, đáng yêu duyên dáng, tựa như cành đào non tơ trong tiết tháng Ba, đẹp rực rỡ vô cùng. Bà ta mặc cho bé Lộ Chi Dao một chiếc áo bào vừa vặn với thân hình trẻ nhỏ, y sẽ không còn phải lếch thếch kéo lê ống tay áo đi đường, cũng không còn bị vấp ngã nữa.
“Lát nữa gặp cha, con biết phải nói gì không?”
Bé Lộ Chi Dao lúc này mới hơi hoàn hồn, lắc đầu cho có lệ.
“Con phải nói rằng con rất nhớ ông ấy, mong rằng sau này có thể sống cùng ông ấy, bảo ông ấy đừng rời đi nữa.” Bạch Khinh Khinh vừa chỉnh lại cổ áo cho y, vừa dịu dàng nói: “Đến lúc đó con có khóc được không? Nếu không được, mẹ sẽ giúp con.”
Từ sau khi trưởng thành, Lộ Chi Dao chưa từng khóc lần nào, ngày ngày lặng lẽ ngồi ở một góc, chẳng ai biết trong lòng một đứa trẻ như y đang nghĩ gì. Bạch Khinh Khinh thừa hiểu đến khi đó A Sở của bà ta chắc chắn sẽ khóc không nổi. Nhưng bà cũng không cần y khóc thật to, khoé mắt ươn ướt là ổn. Bà ta cũng quá hiểu người kia, chỉ một chút nước mắt thôi cũng đủ khiến người kia mềm lòng. Còn về phần A Sở, nếu khóc không được thì cũng chẳng sao, đoá quỳnh trắng ở thắt lưng y hẳn vẫn còn đau, ấn một cái là được.
Sau khi sửa soạn cho bé Lộ Chi Dao xong, Bạch Khinh Khinh liền nắm tay y rời đi, vội vã bước nhanh về phía trước. Lý Nhược Thủy cũng lập tức đi theo.
Nơi họ đến không xa, là thư phòng trong phủ, có lẽ đêm qua Bạch Khinh Khinh đã đưa Sở công tử đến đây. Khi gần đến cửa, Bạch Khinh Khinh dừng bước rồi đưa tay chỉnh lại y phục và búi tóc của mình, nét mặt căng thẳng lại xen lẫn chờ mong.
Lý Nhược Thủy nhìn động tác ấy, dáng vẻ ngây ngô vui mừng kia thực sự khó mà gắn liền với những gì bà ta đã làm đêm qua. Nhưng nhìn lâu, Lý Nhược Thủy cũng bất giác căng thẳng theo, đúng là cô cũng hơi tò mò cha của Lộ Chi Dao rốt cuộc là người như thế nào thật. Cô đứng sau lưng Bạch Khinh Khinh, giây phút bà ta đẩy cửa, liền nhanh chóng liếc mắt nhìn vào trong.
Một người đàn ông bị trói chặt trên ghế, đầu cúi gằm như đang ngủ, búi tóc rối tung, quần áo trên người rách nát tả tơi, chẳng khác nào con gái nhà lành bị cưỡng ép đem về.
Vừa nhìn thấy người đàn ông, Bạch Khinh Khinh liền buông tay đang dắt Lộ Chi Dao ra, bà ta chậm rãi tiến lại gần, nhưng khi chỉ còn cách một bước thì dừng lại.
“Sở Tuyên, Sở Tuyên?” Bà ta hạ giọng khẽ gọi, hoàn toàn không thấy việc ông ta đang bị trói chặt tay chân là điều gì bất ổn.
Sở Tuyên khẽ cử động, chậm rãi mở mắt. Giây phút trông rõ gương mặt Bạch Khinh Khinh, ông ta sững lại một thoáng, rồi bất lực thở dài: “Tôi còn mong ngóng gì nữa đây? Ngoài cô ra, còn ai sẽ bắt tôi chứ.”
Lý Nhược Thủy vốn tưởng Lộ Chi Dao rất giống Bạch Khinh Khinh, nhưng giờ nhìn kỹ thì lại thấy y cũng có vài phần giống cha mình.
Cả nhà ba người bọn họ ai ai cũng đẹp.
“Dĩ nhiên là vì em yêu chàng nên mới bắt chàng, nếu không thì sao em không bắt người khác?” Bạch Khinh Khinh khó hiểu đáp lại, “Sao chàng cứ hỏi mấy câu ngốc nghếch thế?”
Bà ta bước đến bên cạnh Sở Tuyên, rồi như dâng bảo vật mà đẩy bé Lộ Chi Dao ra trước mặt: “Chàng mau nhìn A Sở đi, có phải trông rất giống chàng không?”
Lúc này Sở Tuyên mới ngước mắt, chăm chú nhìn đứa con đã nhiều năm chưa từng gặp. Vẻ mặt ông ta vô cùng phức tạp, vừa có vẻ từ ái, vừa như áy náy, lại xen chút khó chịu, cuối cùng tất cả đều hóa thành một nỗi thương xót kỳ lạ. Bạch Khinh Khinh nói đứa trẻ này giống ông ta, nhưng trong mắt ông ta, đứa trẻ ấy càng giống Bạch Khinh Khinh hơn. Đặc biệt là khí chất đơn thuần, nhu thuận kia quá giống dáng vẻ của Bạch Khinh Khinh thuở ban đầu bước vào trường. Khi ấy bà ta không chỉ lừa gạt được ông, mà còn lừa được cả những người khác tại nơi đó.
Đứa trẻ quá đỗi giống bà ta, đến mức lúc này chỉ cần nhìn thấy cũng khiến ông ta dấy lên một nỗi sợ hãi.
Bạch Khinh Khinh vỗ nhẹ lưng Lộ Chi Dao, ra hiệu cho y mở miệng. Bé Lộ Chi Dao hoàn hồn rồi non nớt cất tiếng gọi một tiếng “cha”, nhưng tiêu cự đôi mắt lại chẳng đặt trên người trước mặt.
Sở Tuyên biết vì sao y mù, ông ta cũng rất áy náy, nhưng cảm nhận nhiều hơn cả vẫn là áp lực và trừng phạt. Đây chính là sự trừng phạt mà Bạch Khinh Khinh dành cho ông ta.
“Sở Tuyên, chàng nhìn con đi, nó ngoan ngoãn như vậy, chẳng lẽ chàng không thích sao?”
Sở Tuyên không dám nhìn. Sự ra đời của đứa trẻ này cùng tất cả những gì đã xảy ra trên người nó, đều là sự trừng phạt dành cho ông ta. Chỉ cần liếc mắt một cái thôi cũng đủ khiến ông ta nghẹt thở.
“… Không thích.”
Bạch Khinh Khinh sững người, bé Lộ Chi Dao thì vẫn đứng lặng một bên như không nghe thấy. Chỗ thắt lưng vẫn luôn đau nhức, y buộc phải chống gậy dò dường, kẻo đôi chân mềm nhũn lại ngã quỵ.
Còn về câu trả lời “không thích” ấy, y cũng chẳng lấy làm ngạc nhiên. Cảm tình gọi là yêu thích vốn xa vời với y, từ trước đến nay chưa từng có được thì lấy gì để bận tâm hay để ý. Chỉ là, câu trả lời này tuy y chẳng có mấy cảm xúc, nhưng đối với Bạch Khinh Khinh lại không khác nào sét đánh ngang tai.
“… Sao có thể, chàng nhìn kỹ lại nó đi, nó đáng yêu biết bao.”
Bà ta vốn tưởng A Sở sẽ là quân bài tốt nhất để giữ chân Sở Tuyên, nhưng không ngờ lá bài này trong mắt ông ta lại hoàn toàn vô dụng. Nếu ngay cả A Sở cũng không thể níu giữ ông ta, vậy thì bà ta chỉ còn cách dùng những phương pháp mà Sở Tuyên chắc chắn không thích. Bạch Khinh Khinh mím môi cười, cố tỏ ra vui vẻ rồi kéo Lộ Chi Dao đến, chẳng chút nể tình mà vén áo y lên: “Chàng nhìn đi, đây là hoa quỳnh em xăm cho chàng, nó sẽ không bao giờ tàn lụi… Chàng từng nói chàng yêu loài hoa này nhất, nên em đã xăm nó lên người con chúng ta. Chàng có thích không?”
Đóa quỳnh trắng tối qua chỉ được xử lý qua loa, giờ vẫn còn vết máu, thoạt nhìn như một bông hoa bị bùn đất làm nhơ bẩn, chẳng còn chút tinh khiết nào, chỉ còn mang dáng vẻ tàn úa. Nhìn cảnh tượng này, Bạch Khinh Khinh vội lấy khăn tay lau vết thương trên thắt lưng y, khiến y đau run cả người.
“Bông quỳnh trắng này rồi sẽ rất đẹp…” Đọc Full Tại Truyenfull.vision
“Đủ rồi…” Sở Tuyên không chịu nổi cảnh tượng như vậy nữa, ông ta cúi đầu, cắt ngang hành động kỳ quái quỷ dị của Bạch Khinh Khinh: “Những chuyện này chẳng liên quan gì cả, hãy thả tôi đi.”
Bầu không khí thoáng chốc rơi vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng chim hót líu lo ngoài cửa sổ. Bạch Khinh Khinh dừng tay, đẩy Lộ Chi Dao sang một bên rồi mỉm cười nhìn thẳng vào mắt Sở Tuyên.
“Chàng không thích nó, vậy thì chúng ta bỏ nó đi.”
Bạch Khinh Khinh gọi a hoàn tới, bảo đưa bé Lộ Chi Dao trở về khu nhà nhỏ của y. Cánh cửa bị khép lại ngay tức khắc, hoàn toàn ngăn cách y với cha mẹ mình.
*
Không ai biết câu nói ấy của Bạch Khinh Khinh thực sự mang ý gì, Sở Tuyên cũng chẳng ý thức được sự nghiêm túc trong đó, ai cũng nghĩ chỉ là lời hờn dỗi. Nhưng Lý Nhược Thủy lại mơ hồ cảm thấy bất an.
Cô đi theo sau Lộ Chi Dao bước ra ngoài, ngẩng đầu nhìn quanh chỉ thấy khắp phủ đều phảng phất sự kỳ dị khó tả. Tôi tớ ở đây rất ít, hơn nữa ai nấy đều im lặng cúi đầu, trông chẳng khác nào những cô hồn lảng vảng trong phủ, giả như không nhìn thấy bất cứ điều gì đang xảy ra xung quanh. Theo lý thì hiện tại Bạch Khinh Khinh đã là người có chồng, vậy mà chẳng hề thấy bóng dáng vị “phu quân” trên danh nghĩa của bà ta đâu. Tựa như bà ta chính là chủ nhân duy nhất của phủ đệ này, còn bé Lộ Chi Dao thì chỉ là chú chim hoàng yến bị bà ta nhốt trong lồng son để làm quà.
Tiếc thay, chú chim hoàng yến này dường như không lấy được lòng chủ nhân.
Hệ thống tuyệt đối không kích hoạt những hồi ức vô ích cho cô, cô có linh cảm lần này chắc chắn sẽ là ngày Lộ Chi Dao bị bỏ rơi.
Lý Nhược Thủy ngước nhìn bầu trời trong veo như được giặt sạch, thầm mừng hôm qua mưa đã rơi, hôm nay có lẽ sẽ không mưa nữa, nếu không sau khi bị đuổi đi y còn phải tìm chỗ tránh mưa.
Cô nhìn dáng nhỏ bé trước mặt, không khỏi thốt hỏi: “Thật sự không thể để ta tiếp xúc với y sao?”
Y một mình thật quá đáng thương.
[Xin lỗi, vì không thể tuỳ tiện thay đổi quá khứ nên ký chủ không thể tiếp xúc, nhưng ký chủ có thể về hiện tại để hôn nhiều hơn.]
Lý Nhược Thủy: “…”
Hệ thống này coi bộ cũng rành ra phết nhỉ.
“Lúc trước trong phần thưởng có hộp bí ẩn mà, đúng không? Thế bên trong hộp có gì thế?”
Cô vừa hỏi vừa đi theo phía sau Lộ Chi Dao, cố gắng moi thêm chút gì đó từ hệ thống để xem có thể giúp Lộ Chi Dao được không.
[Hộp bí ẩn có thể rút ra quà đấy, có thể tăng cơ hội chinh phục cho ký chủ, chẳng hạn như những yêu cầu nhỏ như hôn ôm, một món quà tinh xảo để tăng thiện cảm hoặc chỉ đơn giản là bạc. Nói chung tuỳ vận may của ký chủ.]
[Gợi ý thiện chí: Đây là phần thưởng xếp hạng loại tốt, chỉ có một phần duy nhất; nếu muốn mở lại phải chờ lần xếp hạng tiếp theo.]
“…”
Có vẻ vận may của cô không tốt lắm, dùng cho quá khứ không thể thay đổi có phải hơi phí không?
Lý Nhược Thủy chần chừ. Trước đó cô tưởng để mở xếp hạng phải hoàn thành nhiệm vụ của Lục Phi Nguyệt và Giang Niên, đi theo cốt truyện chính, nhưng giờ thì hóa ra không phải vậy. Cô vẫn chưa nắm được thời điểm đánh giá xuất hiện. Phần thưởng này đúng là rất quý giá, nhưng dùng bây giờ cũng chẳng có ích gì cho tương lai, thậm chí y cũng không biết là cô. Vì chinh phục mà xưa nay Lý Nhược Thủy luôn lý trí và tỉnh táo, không làm những chuyện không thể tăng thiện cảm, thế nhưng lúc này cô thực sự lưỡng lự. Cô biết cảm xúc đó không đúng, nhưng chẳng thể khống chế được. Cô là con người, chứ đâu phải khúc gỗ.
“Dùng đi.” Kệ vậy, giờ cô chỉ muốn ôm bé Lộ Chi Dao vào lòng để an ủi thôi!
Trong khu sân nhà nho nhỏ đầy chậu hoa, bé Lộ Chi Dao ngồi trên bàn “ngắm” trời, không biết bên cạnh mình có một chị gái đang làm phép.
Lý Nhược Thủy nhắm mắt điều khí, giả vờ mình đang hấp thu linh khí trời đất. Đây là nghi thức bắt buộc trước khi rút hộp mù của cô, mong sao có thể rút được thứ mình muốn. Vì quy tắc giới hạn không được tiếp xúc Lộ Chi Dao, nên cô định rút một lựa chọn bắt buộc ôm, dùng chính mũi giáo của đối phương để công phá tấm khiên của đối phương, xem thử cái ôm mạnh hơn hay việc “không được tiếp xúc” mạnh hơn. Nhưng tiền đề là phải rút trúng.
“Cầu trời cầu đất, xin thánh thần thiên địa…”
Chiếc hộp quà lóe sáng một hồi, cuối cùng bật ra mấy chữ to: Cái ôm yêu thương.
“Trúng rồi, trúng rồi!!!” Lý Nhược Thủy mừng rỡ nhảy nhót bên cạnh, còn bé Lộ Chi Dao thì ngồi ngẩn người trên bàn đá.
Y cầm lấy gậy dò đường của mình, dường như đã có dự cảm về chuyện sắp xảy ra.
Mặt trời chính ngọ treo lơ lửng giữa không trung, cổng sân được đẩy mở, Bạch Khinh Khinh thần sắc tươi tỉnh, bước chân nhẹ nhàng đi vào. Trên mặt bà ta vẫn còn nụ cười, trông có vẻ tâm tình rất tốt: “A Sở, mẹ đến tìm con đây.”
Bé Lộ Chi Dao cuối cùng cũng nở nụ cười đầu tiên trong ngày, y “ngước nhìn” về phía cửa, chống gậy đứng dậy.
“Cha con hình như không thích con lắm, vậy thì chúng ta đành phải nói lời từ biệt với A Sở rồi.”
Bạch Khinh Khinh lấy một túi tiền ra, bên trong có không ít bạc. Bà ta cúi người buộc túi tiền vào người bé Lộ Chi Dao.
“Mẹ biết A Sở luôn muốn ra ngoài nhìn ngắm, vậy thì mẹ cho con cơ hội này, con đến Dĩnh Châu tìm cậu con có được không?”
Khi bản thân không còn cần hay có nhu cầu nuôi dưỡng thú cưng nữa, bà ta lập tức vứt bỏ y hệt như vứt một con chó nhỏ đã nuôi nhiều năm. Bà ta hoàn toàn không thấy mình có gì sai.
“Vâng.”
Thế là, Lộ Chi Dao bị đưa ra khỏi Bạch phủ, phía sau theo sau là hai nhóc đầy tớ vội vã thu dọn hành lý, bọn họ vừa mới nhận lệnh đưa y rời đi. Nhưng trong nguyên tác từng đề cập, Lộ Chi Dao sáu tuổi thì bị mẹ ruột bỏ rơi, tuy rằng giờ có người đi cùng nhưng về sau chắc chắn đã xảy ra chuyện, khiến y từ chỗ được gửi gắm biến thành bị vứt bỏ.
Cổng lớn Bạch phủ khép lại, Bạch Khinh Khinh biến mất sau cánh cửa, chẳng hề lưu luyến.
Giữa trưa, ánh nắng chói chang, người qua kẻ lại trên phố ai ai cũng hiếu kỳ nhìn về đứa trẻ chưa từng thấy qua này. Nắng trưa đổ bóng nghiêng dài, qua mưa còn đọng loang hoài ánh gương. Trong mắt bé Lộ Chi Dao cũng lấp lánh những tia sáng hệt như gợn sóng long lanh trên mặt hồ. Y mỉm cười, rồi nhắm mắt lại.
Những tia sáng ấy, y vĩnh viễn khóa chặt trong đáy mắt mình.
Khi vừa định bước đi, thân thể như bị ai đó ôm lấy, bé Lộ Chi Dao khựng lại. Chút ấm áp lan tỏa, quanh chóp mũi thoang thoảng mùi hương dịu ngọt.
Là “con ma” trong gian thờ Phật tối qua chăng? Bé Lộ Chi Dao cong mắt, nghiêng đầu để mặc cô ôm mình, hưởng thụ chút ấm áp ngắn ngủi.
Từ nay về sau, y thật sự chỉ còn lại một mình.
*
Trăng lạnh như nước trong ngần, nghiêng nghiêng soi xuống giường nằm đêm nay. Lộ Chi Dao nằm nghiêng bên trong giường, không thể cựa quậy, bất lực cong khóe môi. Y gọi người tới thay quần áo cho Lý Nhược Thủy xong rồi lại nằm trên giường, nghe cô nói mớ mà ngẩn ngơ. Nhưng vừa nãy, chẳng hiểu vì sao người bên cạnh bỗng quay lại ôm chặt y, giọng nói mớ lại càng lớn hơn.
“Đáng thương quá… A Sở, mau lại cho chị ôm cái nào…”
Lại như vậy. Tối nay y đã nghe cô gọi “A Sở” không biết bao nhiêu lần. Cô chẳng những biết tên “Lộ Chi Dao” mà còn biết cả “A Sở” nữa, rốt cuộc là sao? Chỉ là trùng hợp thôi ư?
Lý Nhược Thủy lẩm bẩm nửa ngày trong lòng Lộ Chi Dao cuối cùng cũng tỉnh lại, vừa mở mắt nhìn thấy khuôn mặt y, cảm giác vừa thương vừa xót bỗng dâng trào. Cơn xúc động khiến cô chẳng kịp suy nghĩ, lập tức ôm chặt y vào lòng.
Nhưng trước khi cô kịp mở miệng, Lộ Chi Dao đã chặn lời: “Có thể hỏi cô một câu không?”
Lý Nhược Thủy vẫn còn chìm trong cảm giác xót xa, thương cảm và coi y như một đứa trẻ đáng thương, nên tất nhiên là với y hỏi gì thì trả lời nấy: “Anh hỏi đi, miễn tôi biết thì tôi sẽ trả lời cho anh.”
Lộ Chi Dao khẽ nhíu mày, ngón tay nghịch ngợm xoắn lấy đuôi tóc cô: “A Sở là ai?”
Nỗi thương xót vừa dâng trào phút chốc rút sạch như thủy triều, trong lòng Lý Nhược Thủy chỉ còn tiếng “thình thịch”.
Sao Lộ Chi Dao biết được thế?
